Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Em đồng ý gọi anh là chồng - Chương 25

Chương 26.

“Phi Lân, mày làm cái trò gì thế hả? Tao bảo mày vào Vinh Thị không phải để phá Mộ Thiên, tao bảo mày học hỏi kinh nghiệm của nó cơ mà. Mày giỏi rồi, gây ra chuyện ầm ĩ như thế này, mày không biết Vinh Thị với Tịch Thị có mối dây ràng buộc hay sao? Vinh thì cùng vinh, bại thì cùng bại, cổ phiếu Tịch Thị rớt giá như thế, Vinh Thị cũng khó mà chống đỡ.” Vinh Hồng Thịnh một tay ôm lấy ngực, vội vàng kéo ngăn bàn lấy lọ thuốc ra uống liền mấy viên, cố gắng trấn áp cơn đau tức ở lồng ngực, Vinh Phi Lân lại gần đỡ ông: “Bố!” Vinh Hồng Thịnh thở dài, ngồi xuống ghế tựa: “Phi Lân, con không còn nhỏ nữa, đã gần ba mươi rồi! Phi Loan đã vậy, nhà họ Vinh ta chỉ còn một mình con, con mà không phấn đấu thì tâm huyết hơn nửa đời của Bố đổ sông đổ biển hết. Giờ con nói cho ta hay, con làm vậy rốt cuộc vì cái gì?”

Yên lặng nhìn con trai hồi lâu, Vinh Hồng Thịnh đắn đo rồi hỏi: “Chẳng lẽ vẫn là vì chị con? Vì Mộ Thiên tái hôn sao?” Chuyện gia đình họ Vinh thực ra cũng hơi phức tạp, năm đó bế Phi Lân về nhà nuôi, anh mới được gần đầy một tháng. Vinh Hồng Thịnh lúc ấy đã có sự nghiệp, ý chí ngút trời, vợ ông chỉ là một cô gái bình thường, quen nhau từ lúc ông vẫn còn nghèo khó. Sau này khi trở nên giàu có rồi, Vinh Hồng Thịnh cũng không có ý định bỏ vợ để lấy người khác. Vợ ông vô cùng hiền hậu và lương thiện, thế nên người cha một chữ bẻ đôi không biết của Vinh Hồng Thịnh lúc lâm chung đã dặn dò rằng: “Con à, con phải nhớ, lấy vợ là phải lấy vợ hiền lành, đừng tham lam sắc đẹp, sắc đẹp không mài ra ăn được đâu!” Vợ Vinh Hồng Thịnh mặc dù nhan sắc không phải thuộc hàng cực kỳ xuất sắc nhưng cũng rất đoan trang. Chỉ có điều ông không ngờ người vợ hiền lành, đoan trang là thế mà cốt tủy lại kiên cường đến lạ. Mười năm vợ chồng Vinh Hồng Thịnh vẫn không thực sự nhìn thấu con người của vợ.

Vợ ông lúc sinh Phi Loan bị khó đẻ, bác sĩ nói khả năng sinh con lần nữa vô cùng thấp, Phi Loan ra đời đã là một đứa trẻ không khỏe mạnh, khó có thể sống tới năm ba mươi tuổi. Gia sản nhà Vinh Hồng Thịnh lớn như thế, sau này lại không có người kế thừa. Lúc ấy Vinh Hồng Thịnh nghĩ, bây giờ y học phát triển nhanh, chúng ta lại có tiền, bác sĩ đâu có nói rằng không thể sinh được nữa, chỉ là khả năng không cao mà thôi, thế nên ông cũng chẳng mấy để tâm. Nhưng vài năm sau, cho đến khi Phi Loan tám tuổi mà vợ ông vẫn chưa sinh thêm được đứa nữa, lúc này Vinh Hồng Thịnh bắt đầu thấy sốt ruột. Đàn ông làm ăn trên thương trường, tiệc tùng gặp gỡ nhiều, chuyện gái gú là khó tránh, Vinh Hồng Thịnh lại không phải Liễu Hạ Huệ[1], ngoài vợ ra ở bên ngoài ông cũng có vài ba người đàn bà. Trùng hợp là đúng lúc ông đang buồn phiền vì không có con trai thì một trong những người tình của ông thông báo có bầu, sau đó sinh ra Phi Lân. [1] Là người nước Lỗ, thời Xuân Thu, nổi tiếng là một chính nhân quân tử, phụ nữ nằm bên cạnh mà không hề có tà tâm.

Vinh Hồng Thịnh không phải là loại đàn ông vô lương tâm ruồng bỏ vợ con, dù gì cũng là vợ chồng từ thuở hàn vi, đến lúc phú quý không thể ruồng bỏ người vợ lúc bần hàn, đây là lời dạy của cha ông. Do đó ông nhanh chóng xử lí vấn đề mẹ của Phi Lân, rồi bế Phi Lân mới đầy một tháng về nhà, ông muốn để vợ mình chăm bẵm đứa bé, sau này nó lớn, làm sao biết được mẹ đẻ nó là ai, cứ nói rằng nó là em ruột của Phi Loan là được rồi. Mọi dự định của Vinh Hồng Thịnh đều được như ý. Lúc ấy ông không nghĩ vợ mình lại không chấp nhận, thậm chí cắt đứt hẳn tình nghĩa, để lại Phi Loan chưa đầy mười tuổi ra đi ngay trong đêm, chẳng mang theo thứ gì ngoài tờ đơn li hôn, một thân một mình ra đi mất dạng.

Tiếng mưa bên ngoài đánh thức hồi ức của Vinh Hồng Thịnh, ông đứng dậy đến bên cửa sổ, những cơn mưa mùa thu phảng phất hơi lạnh se sắt, giống hệt như đêm hôm đó. Phi Lân lúc ấy vẫn còn bế ngửa, nhớ được điều gì chứ? Nhưng Phi Loan đã gần mười tuổi, mặc dù sức khỏe không tốt nhưng hết mực yêu thương cậu em trai từ trên trời rơi xuống này, cũng không vì chuyện mẹ bỏ đi mà trút giận lên Phi Lân. Hồi nhỏ Phi Lân lớn lên bên cạnh Phi Loan, hai chị em tình cảm rất thắm thiết. Buổi tối hôm Phi Loan ra đi, Tịch Mộ Thiên về đến nhà thì đã muộn, Phi Lân vừa nhìn thấy Tịch Mộ Thiên bước vào đã vung tay giáng cho anh rể một cú đấm điếng người.

Thật ra có những chuyện không thể oán trách Tịch Mộ Thiên được. Tịch Mộ Thiên là một người đàn ông lí trí, giống hệt như ông Tịch, tuy luôn lạnh lùng và điềm đạm trước tất cả mọi việc, nhưng nếu thực sự yêu thích sẽ cố giữ đến hết đời. Chỉ tiếc rằng Phi Loan không có cái phúc ấy, tình cảm Tịch Mộ Thiên dành cho Phi Loan không phải là tình yêu, Vinh Hồng Thịnh hay thậm chí chính bản thân Phi Loan cũng hiểu rất rõ điều đó. Lúc Phi Loan lâm chung, kì thực không có một lời oán thán, chỉ có nuối tiếc không nỡ rời xa thế giới này. Cuộc đời của Phi Loan ngắn ngủi, mà sao có quá nhiều li biệt và khổ nạn. Con gái yêu của mình qua đời, khác với phong cách khiêm tốn thường ngày, Vinh Hồng Thịnh đã làm mai táng cho Vinh Phi Loan vô cùng ầm ĩ. Thực tế ông hi vọng vợ mình khi biết tin sẽ xuất hiện, cho dù chỉ được nhìn thấy bà một lần thôi cũng đủ, để ông biết bà vẫn khỏe mạnh và sống tốt. Dù gì cũng ngần ấy năm đã trôi qua, có ân oán, tình thù gì mà không thể bỏ qua, huống hồ hai người vẫn là vợ chồng kết tóc xe tơ. Vậy mà người đàn bà ấy nhẫn tâm hơn ông tưởng, hai mươi lăm năm, hơn hai mươi lăm năm trời, không có một chút tin tức gì về bà, đấy là điều mà Vinh Hồng Thịnh vắt óc cũng không nghĩ ra được. Bà hận ông, nhưng dù gì Phi Loan cũng đi rồi, thế mà bà vẫn không lộ mặt. Chắc chắn có chuyện không bình thường, Vinh Hồng Thịnh thật không dám nghĩ tiếp. Vinh Hồng Thịnh như bừng tỉnh khỏi hồi ức, phát hiện Phi Lân đang đứng ngây ra ở góc phòng, dường như không nghe thấy mình nói gì cả. Ông lại gần, ngồi xuống nói:

“Nếu không phải vì chị của con, vậy thì vì cái gì? Bố không nghĩ con vì cảm thấy vô vị mà làm như thế. Con đã sớm qua cái thời nghịch ngợm rồi, hay là vì Hạ Tử Khâm, cô vợ mới cưới của Mộ Thiên?” Vinh Phi Lân nhìn Vinh Hồng Thịnh chằm chằm, thẳng thắn thừa nhận: “Con sẽ đối xử tốt với cô ấy gấp bội lần so với anh rể, không để cô ấy bị tổn thương hay đau lòng, cô ấy muốn thế nào sẽ được thế ấy, con sẽ nghe cô ấy hết. Con thích cô ấy, con yêu cô ấy, đời này con không thể sống thiếu cô ấy!”

Vinh Hồng Thịnh toàn thân cứng đờ, giọng điệu của Vinh Phi Lân vừa chân thành, lạc lõng và tuyệt vọng, ẩn chứa điều gì đó vô cùng điên cuồng. “Hạ Tử Khâm.” Vinh Hồng Thịnh gần như sắp quên mất cái tên này, cô gái trông rất tầm thường ấy sao lại có sức hút lớn đến như vậy? Nửa tháng nay, giới truyền thông gần như chỉ quay vòng vòng quanh Hạ Tử Khâm. Tịch Mộ Thiên bộc lộ tình cảm với cô ta ngay trước mặt báo giới, tỏ thái độ tức giận trước sự phỉ báng của phóng viên dành cho vợ mình, đưa cô ta sang Mỹ né tránh dư luận, tất cả những điều này đều chứng minh Tịch Mộ Thiên rất để tâm đến cô vợ ấy. Còn Phi Lân nữa, nó đã chen vào chuyện này từ khi nào?

Vinh Hồng Thịnh thấy mọi chuyện dường như rối tinh hết cả lên, càng muốn cởi nút lại càng bị thắt chặt. Phi Lân làm tất cả những chuyện này là vì Hạ Tử Khâm, đây đúng là điều đáng lên án. Sắc mặt Vinh Hồng Thịnh sầm mặt xuống: “Con nói vớ vẩn gì thế hả? Cô ta là vợ của Mộ Thiên, chẳng có chút liên quan gì với Vinh Phi Lân hết, con biết điều thì suy nghĩ lại cho bố. Chuyện này để bố giải quyết, các dự án hiện nay con làm không đến nỗi tồi, bên công ty dạo này cũng không có hạng mục gì lớn, công việc con đang phụ trách cứ giao cho người khác làm. Ngày mai con sang Pháp, chi nhánh bên đó giao cho con xử lí!”

“Bố! Nếu không phải vì Tử Khâm, có bảo con ở lại Vinh Thị một ngày con cũng không ở, vì vậy bố cứ giữ sức thì hơn. Con không đi đâu cả, ít nhất là bây giờ con không thể đi. Có được Tử Khâm rồi, bố có đày con đến đâu cũng không sao, nhưng không có cô ấy, con sẽ chẳng đi đâu hết. Còn nữa, trước đây anh rể muốn con về công ty, bây giờ con về rồi, anh ấy nên cám ơn mới phải. Công ty còn có việc, con phải về đây!” “Phi Lân, Phi Lân… thằng mất dạy này!” Ánh mắt Tịch Mộ Thiên lạnh lùng nhìn Hàn Phong, lướt qua cái bụng đã nhô lên thấy rõ của cô ta, thân hình thon thả trước đây giờ đã béo tròn, có điều lớp trang điểm trên mặt vẫn rất hoàn mỹ, nhưng phấn son không thể che đi dã tâm và khát vọng của người đàn bà ấy. Đàn bà một khi đã có dã tâm và tham vọng sẽ trở nên ngu muội đến đáng sợ.

Trong kí ức của Tịch Mộ Thiên, Hàn Phong là một người đàn bà thông minh. Cô ta có định hướng rõ ràng, hiểu rõ sự lựa chọn của bản thân, do đó mới theo Tịch Mộ Thiên năm năm trời. Tịch Mộ Thiên không đồng tính, càng không phải Liễu Hạ Huệ, anh thậm chí có bệnh ưa sạch sẽ và cũng đã chán ngán việc quan hệ với những người đàn bà khác nhau. Tịch Mộ Thiên là đàn ông, có nhu cầu sinh lí bình thường của mỗi người đàn ông, do đó nhất định phải có đàn bà. Vì vậy anh ta cần bạn tình cố định, Hàn Phong là một trong số đó. Hàn Phong từ trước đến giờ luôn biết chừng mực không bao giờ có biểu hiện hoặc yêu cầu quá đáng. Sau khi Tịch Mộ Thiên kết hôn với Hạ Tử Khâm, anh cũng cho Tiểu Dương đi dàn xếp ổn thỏa với mấy người phụ nữ ở bên ngoài, thế nên việc Hàn Phong đột ngột vác cái bụng bầu đến ăn vạ thực sự khiến Tịch Mộ Thiên ngạc nhiên. Nhìn cái bụng có lẽ cái thai đã được khoảng sáu, bảy tháng gì đó. Sáu, bảy tháng trước đúng là anh vẫn duy trì quan hệ với cô ta, khi ấy anh còn chưa quen Hạ Tử Khâm, vậy nếu đứa bé trong bụng thực sự là của anh, điều này chứng tỏ người đàn bà này có dã tâm, đã có âm mưu ngay từ lúc đó rồi.

“Cô muốn cái gì?” Tịch Mộ Thiên thẳng thừng đi vào vấn đề, đối với cô ta, mà không cần vòng vo tam quốc. Kì thực Hàn Phong rất sợ Tịch Mộ Thiên, chỉ cần anh ta muốn, cả đời này cô cũng đừng mong ngẩng mặt lên được. Nhưng cô bây giờ giống như một con thiêu thân lao vào lửa, biết rõ càng lại gần càng bị thiêu cháy, thế mà vẫn bất chấp tất cả.

Nếu nói rằng cô yêu anh ta, chắc chắn Tịch Mộ Thiên sẽ không có phản ứng gì hết, tình yêu đối với Tịch Mộ Thiên chẳng qua chỉ là thứ đồ vật trang trí, trong con mắt của người đàn ông này không tồn tại hai từ ấy. Nhưng giá như cả đời anh cứ mãi vô tình như thế thì chẳng sao, đằng này anh ta lại đi tái hôn, bởi vì tái hôn nên anh ta vứt bỏ cô như vứt bỏ một chiếc giày cũ. Đúng, anh ta cho cô đủ tiền bạc, nhưng cô không thể chấp nhận kết cục này. Cô thậm chí từng nghĩ, cứ theo Tịch Mộ Thiên như vậy năm năm, mười năm, mười lăm năm, hai mươi năm, sớm muộn gì cũng có một ngày cô “tu thành chính quả”. Nào ngờ mới tu luyện được vài năm đã chẳng thể tiến triển được nữa, trong khi người đàn bà khác chỉ mất có vài ngày đã “lập địa thành phật”. Vì thế cô muốn chơi một canh bạc cuối, dùng đứa con trong bụng làm bàn đạp đánh cược cuộc đời mình, cho dù biết rõ hậu quả..