Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Em đồng ý gọi anh là chồng - Chương 27

Chương 28.

Cô mặc áo khoác vào, nói với bà giúp việc một câu rồi ra ngoài. Mùa thu chớp mắt trôi qua, một cơn gió thổi qua đem theo hơi lạnh khiến cô rùng mình. Hạ Tử Khâm quấn chặt khăn quàng cổ, đi men theo con đường ven hồ về phía bên kia. Trước mặt không xa có một quán cà phê, hương vị cà phê ở đây rất đậm đặc, sau cái lần Tịch Mộ Thiên đưa cô tới đây, thỉnh thoảng cô cũng lại tự đến. Hạ Tử Khâm thích ngồi cạnh cửa sổ, ngắm nhìn phong cảnh bên hồ và thưởng thức một cốc cà phê. Đột nhiên nhớ đến việc Tịch Mộ Thiên bỏ lại cô một mình nơi đất khách quê người, cô lại thấy tức giận, ấm ức. Ánh mắt Vinh Phi Lân gần như không thể rời khỏi cô, hình như cô béo lên rồi, phải thừa nhận rằng Tịch Mộ Thiên đã tạo ra một Hạ Tử Khâm hoàn toàn mới.

Cô đội chiếc mũ len màu trắng, mái tóc dài buông xõa phía sau lưng, mỗi khi có gió thổi qua là lại tung bay nhẹ nhàng, trông đẹp tựa như một bức tranh, vô cùng sống động. Nhưng Vinh Phi Lân vẫn thích Hạ Tử Khâm của trước kia, bởi khi lúc đó cô ở rất gần anh, gần đến mức vươn tay ra là có thể chạm tới. Lúc đầu Vinh Phi Lân không định làm như thế này, nhưng dần dần anh thậm chí còn không ngăn cản nổi bản thân. Cô đang đứng ở đó, anh muốn ôm cô, muốn có cô. Cái khát vọng này tựa như một rãnh sâu mỗi ngày một mở rộng ra, cho đến khi trở nên sâu thẳm không còn nhìn thấy đáy nữa. Vinh Phi Lân không thể ngờ lần này Tịch Mộ Thiên lại có thể độ lượng như vậy. Tịch Mộ Thiên quá kiêu ngạo, kiêu ngạo đến mức không thể chấp nhận bất cứ tì vết nào. Anh ta có thể thờ ơ với tất cả mọi thứ khác, nhưng đối với những thứ thuộc về mình, anh ta quyết không bỏ qua, huống hồ Tử Khâm lại là bà Tịch.

Vậy mà lần này Tịch Mộ Thiên không hề làm khó Tử Khâm, lại còn đưa cô đến Mỹ để tránh bão tố dư luận, Vinh Phi Lân thật không hiểu nổi. Hạ Tử Khâm vừa bước vào đã nhìn thấy Vinh Phi Lân. Thật lòng bây giờ cô cảm thấy rất khó chịu với anh ta, anh ta giống hệt như một cái đuôi dai dẳng bám lấy cô, hơn nữa mỗi lần xuất hiện lại khiến cô giật mình thon thót. Nhìn thấy vẻ mặt khó chịu của Hạ Tử Khâm, Vinh Phi Lân cảm thấy hơi bị tổn thương. Không biết bắt đầu từ khi nào, giữa hai người không còn sự vui vẻ và nhẹ nhõm khi gặp nhau nữa. Tử Khâm ngốc nghếch, ngây thơ đã học cách đề phòng trước mặt anh, Khóe miệng Vinh Phi Lân bất giác nhếch lên cười chua xót. Anh ngẩng đầu nhìn cô:

“Ngồi đi, chắc không tới mức không thể ngồi với anh dù chỉ một lát chứ hả?” Hạ Tử Khâm cắn chặt môi, cuối cùng đành ngồi xuống. Vinh Phi Lân giúp cô gọi một cốc Cappuccino, nhìn những hình thù đẹp mắt được tạo bởi bọt Cappuccino, Hạ Tử Khâm thường không nỡ thưởng thức. Mỗi lần như vậy cô thường hay bị Tịch Mộ Thiên cười nhạo. Miệng cô chợt nhoẻn miệng cười, đẹp tựa một bông hoa đang nở xòe, nhưng đã nhanh chóng bị đánh thức bởi hiện thực phơi bày trên tờ báo mà Vinh Phi Lân chìa ra trước mặt mình. Hạ Tử Khâm nhìn chăm chăm vào tờ báo đó, là một tờ báo trong nước với cái title vô cùng nổi bật:

“Chuyện tình của phu nhân Tổng giám đốc Tịch Thị với bạn trai cũ lại bị phơi bày…” Một cái title phụ khác là: “Tổng giám đốc Tịch Thị có con riêng…” Hạ Tử Khâm còn chưa kịp nhìn rõ ràng dòng chữ nhỏ bên dưới viết gì đã thấy đầu óc mình như muốn nổ tung, chẳng trách mặc cô sống chết đòi về nước, Tịch Mộ Thiên vẫn khăng khăng bắt cô ở lại Mỹ. Tối hôm qua lúc lén nhìn anh nghe điện thoại trong thư phòng, cô còn thấy lông mày của Tịch Mộ Thiên nhíu chặt.

Hạ Tử Khâm không xem tiếp mà cố gắng trấn áp những cơn sóng dữ dội trong lòng mình, chậm rãi ngẩng đầu mở to mắt nhìn Vinh Phi Lân: “Anh vượt ngàn dặm xa xôi đến đây là để báo cho tôi những chuyện này ư?” Gịong điệu của cô rất bình thản, gần như không lên xuống, nếu như không hiểu quá rõ về con người của Hạ Tử Khâm, để ý thấy những cử động nhỏ nơi bàn tay cô, Vinh Phi Lân suýt nữa đã bị cô lừa. Cô đã trở nên thông minh hơn nhiều, đã học được cách giả bộ rồi. Mắt Vinh Phi Lân chợt sáng lên, nói vẻ mỉa mai:

“Tử Khâm, có cần thiết phải giả bộ kiên cường như thế trước mặt anh không? Anh đã từng nói rồi, anh rể anh không hợp với em đâu, em hoàn toàn không hiểu hết về anh ta. Quá khứ của Tịch Mộ Thiên không hề trong sạch, trừ chị gái anh ra anh ta còn có đến mấy người đàn bà khác, em có biết không hả? Bây giờ một trong số những người đó đã có thai đứa con của Tịch Mộ Thiên. Tử Khâm, em muốn làm một bà mẹ kế phải bấm bụng chịu đựng con chồng hay là một người vợ hi sinh vì đại cục? Anh rể anh để ý chuyện con cái ra sao chắc em hiểu rõ hơn anh, em nghĩ lần này anh rể anh sẽ lựa chọn thế nào?” Hạ Tử Khâm chậm rãi đứng dậy, sắc mặt tái xanh nhưng ánh mắt vẫn vô cùng sắc bén: “Cho dù tôi với anh ấy lựa chọn như thế nào cũng là chuyện giữa hai người chúng tôi, chẳng liên quan chút nào đến anh. Vì vậy, Vinh Phi Lân này! Tôi xin anh đấy, tôi năn nỉ anh đấy, hãy tránh xa thế giới của tôi ra, đừng bao giờ xuất hiện nữa!”

Nói rồi cô chạy một mạch ra ngoài không buồn ngoảnh đầu lại. Vinh Phi Lân ngẩn người, trong lòng cảm thấy bị tổn thương nặng nề. Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày Hạ Tử Khâm lại dùng ánh mắt căm ghét ấy nhìn mình, cứ như nhìn một con gián đáng ghét. Mỗi chữ tuôn ra từ miệng cô đều như một con dao đâm thẳng vào người anh. Vinh Phi Lân vội vàng đứng dậy đuổi theo, kéo cánh tay cô lại: “Tử Khâm, em có ý gì thế? Chẳng lẽ em không nhìn thấy anh ư? Trong mắt em ngoài Tịch Mộ Thiên ra không còn có ai khác sao? Anh thích em như thế, em thật sự không biết hay giả vờ không biết?” Hạ Tử Khâm ngoảnh lại đáp: “Vinh Phi Lân, trong mắt anh tôi là một con ngốc chứ gì? Trí tuệ của tôi thậm chí còn không bằng một đứa trẻ con, tôi cứ nghĩ rằng ít nhất chúng ta vẫn có thể là bạn bè, anh vẫn là một Phi Lân mà tôi từng quen biết. Nhưng đáng tiếc, Vinh Phi Lân à! Anh có biết bây giờ tôi đang ân hận nhất về điều gì không? Đó chính là đã quen anh, nếu thời gian có thể quay ngược trở lại, tôi sẽ cầu xin ông trời để tôi cả đời này đừng bao giờ quen biết anh!”

Cánh tay Vinh Phi Lân buông thỏng, lảo đảo lùi lại sau hai bước, hóa ra cô cũng có thể nhẫn tâm đến thế, tuyệt tình đến thế. Hạ Tử Khâm nói xong liền quay người bỏ chạy, cô chạy rất nhanh, rất vội vàng, cứ như thể bị ma đuổi vậy. Trở về biệt thự, cô lập tức đi vào thư phòng, Hạ Tử Khâm ngồi phịch xuống ghế, toàn thân như bị rút hết sức lực, kiệt quệ và mềm nhũn, không tài nào chống đỡ nổi cơ thể nữa. Hồi lâu sau cô mới từ từ trải tờ báo đã bị vò nát ra, đọc không sót một chữ nào. Bức ảnh trên báo không hề bị làm nhòe, người phụ nữ đó rất đẹp. Mặc dù cái bụng đã to, lớp trang điểm chẳng thể che đi vẻ tiều tụy trên khuôn mặt, nhưng sắc đẹp của cô ta vẫn khiến người khác phải đố kị. Nhìn thấy cái bụng bầu của cô ta, Hạ Tử Khâm bất giác nhớ đến những lời Tịch Mộ Thiên đã nói tối hôm ấy, rằng cô hãy sinh cho anh một đứa con.

Vinh Phi Lân nói không sai, Tịch Mộ Thiên rất để tâm đến chuyện con cái, vì vậy đối với đứa bé này, Tịch Mộ Thiên có chấp nhận hay không thực ra cũng chẳng hề quan trọng. Quan trọng ở chỗ nó có tồn tại, nó là đứa con của Tịch Mộ Thiên, đứa con mà Tịch Mộ Thiên cùng nuôi dưỡng với một người đàn bà khác, không liên quan gì đến Hạ Tử Khâm. Đây đã không còn là vấn đề ghen tuông hay không ghen tuông nữa, Hạ Tử Khâm cảm thấy bản thân mình thật đúng như những gì Mạch Tử nói, cô là một con ngốc, còn Tịch Mộ Thiên lại là gã đàn ông từng trải, chẳng cần phải lời ngon tiếng ngọt cũng có thể khiến Hạ Tử Khâm yêu anh ta bằng tất cả con tim. Hạ Tử Khâm thật sự muốn thể hiện thái độ độ lượng một chút đối với quá khứ của Tịch Mộ Thiên, nhưng khi nhìn thấy người đàn bà này, người đàn bà đang mang trong mình đứa con của anh, Hạ Tử Khâm lại phát hiện ra cô thực sự chỉ là một người đàn bà nhỏ nhen.

Còn cả Chu Thuyền nữa, anh ta đột nhiên xuất hiện, giả bộ mình là một kẻ đáng thương bị đá khi cô có được Tịch Mộ Thiên, hệt như một thằng hề đang làm trò, thật kì quặc! Hạ Tử Khâm mua vé máy bay về nước ngay trong tối hôm ấy, Tịch Mộ Thiên còn chưa xuống máy bay, cô đã đáp ngay một chuyến bay khác trở về. Lúc Tịch Mộ Thiên xuống máy bay đã là gần mười một giờ, vừa bước ra ngoài anh đã nhìn thấy Tiểu Dương trong bộ dạng vô cùng lo lắng. Tiểu Dương như kiến bò chảo lửa, vô cùng sốt ruột. Nào ngờ sự việc lại trùng hợp đến thế, Tịch Mộ Thiên vừa lên máy bay chẳng bao lâu thì bên Mỹ báo tin, Hạ Tử Khâm sau khi đi dạo về sắc mặt không bình thường, vào thư phòng ngồi cả tiếng đồng hồ, chẳng buồn ăn cơm mà đi thẳng ra sân bay.

Khỏi cần đoán Tiểu Dương cũng biết chắc chắn chuyện này là do Vinh Phi Lân gây ra. Trước đó vài tiếng anh mới hay Vinh Phi Lân đã đáp chuyến bay từ ngày hôm trước để đến Mỹ, lúc ấy Tiểu Dương còn thắc mắc hai vợ chồng người ta đoàn tụ, Vinh Phi Lân đi theo làm cái gì? Tất cả những chuyện này đều là vì Hạ Tử Khâm, thật không ngờ một người phụ nữ bình thường như Hạ Tử Khâm cũng có tiềm năng trở thành đại họa. Vinh Phi Lân mặt dày đeo bám quyết giành lấy, trong khi Tịch Mộ Thiên lại sống chết giữ chặt trong lòng, chỉ sợ chẳng may có vấn đề gì. Đã thế Hạ Tử Khâm lại là một người phụ nữ ngốc nghếch, nói khó nghe hơn một chút thì là chẳng có đầu óc, một vấn đề nhỏ nhặt vào tay cô chắc cũng trở thành vấn đề lớn. Vì vậy những chuyện này mà để Hạ Tử Khâm biết được thì không biết sẽ gây ra những phiền phức gì nữa đây. Tiểu Dương đột nhiên cảm thấy lấy một người đàn bà như Hạ Tử Khâm chẳng khác nào tự rước họa vào nhà. Tịch Mộ Thiên sải bước lại gần Tiểu Dương, khẽ giọng hỏi: “Xảy ra chuyện gì rồi?”

Tiểu Dương vội vàng báo cáo tình hình lại cho Tịch Mộ Thiên biết. Sắc mặt Tịch Mộ Thiên sầm xuống, không nói nửa lời, quay đầu đi thẳng vào bên trong. Hạ Tử Khâm vừa bước ra ngoài đã nhìn thấy Tịch Mộ Thiên từ phía đằng xa, anh vẫn mặc chiếc áo khoác lông cừu như lúc đi, đang đứng hiên ngang ở đó, cằm đã mọc lởm chởm râu, trông rất phong trần và gợi cảm. Tịch Mộ Thiên đứng yên lặng nhìn cô từng bước, từng bước lại gần mình. Đợi Hạ Tử khâm đến bên cạnh, anh không nói nửa lời mà dắt tay cô đi ra ngoài.

Tiểu Dương mặt mày méo xệch theo sau. Tổng giám đốc của họ đã ở lại sân bay chờ đợi suốt mười tiếng đồng hồ, cả mười tiếng ấy cứ đứng trơ ra như vậy, Tiểu Dương vốn định khuyên anh về nhà nhưng còn chưa kịp mở miệng đã bị ánh mắt của Tịch Mộ Thiên ngăn lại. Theo Tịch Mộ Thiên bao nhiêu năm trời, Tiểu Dương rất hiểu chỉ cần là những chuyện Tịch Mộ Thiên đã quyết, chẳng ai có thể phản đối..