Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Em đồng ý gọi anh là chồng - Chương 28

Chương 29.

Bàn tay của anh to và ấm áp, chạm vào tay cô là nắm rất chặt, chặt đến mức khiến Hạ Tử Khâm có cảm giác hơi đau. Thực ra Hạ Tử Khâm biết bản thân mình quá nông nổi, cô có về cũng làm được gì nào? Sự thật vẫn là sự thật, cô về cũng có thể thay đổi được điều gì? Bảo anh từ bỏ đứa bé đó, cho dù anh có đồng ý cô cũng không làm được. Bản thân mình đã là một đứa trẻ mồ côi rồi, chẳng lẽ cô nhẫn tâm vì hạnh phúc của bản thân mà biến một đứa trẻ vô tội trở thành cô nhi hay sao? Mà bảo cô chia tay với anh, cô cũng không thể làm được. Lần đầu tiên Hạ Tử Khâm ý thức được rằng tình yêu hóa ra lại bé nhỏ đến vậy. Cô yêu anh, người đàn bà đó là tình cũ của anh, thậm chí đứa bé ấy còn là…

Bảo Hạ Tử Khâm mở lòng, chấp nhận tất cả những chuyện này, cô thật không thể làm được. Cô tựa như một con thiêu thân đâm đầu vào cửa kính, bay dáo dác mà không tìm thấy lối ra. Hạ Tử Khâm phát hiện tình yêu của cô cứ như là leo núi, qua hết ngọn núi này rồi đến ngọn núi khác, không bao giờ chấm dứt, vô cùng vô tận, không biết khi nào mới leo được lên đến đỉnh, lúc ấy liệu cô có còn ở bên anh? Hay đã sớm một mình một bóng? Tịch Mộ Thiên dắt tay cô lên xe mấy lần mà cô vẫn đứng yên không nhúc nhích, đầu cúi gằm chẳng buồn nhìn anh. Bộ dạng hờn dỗi ấy khiến Tịch Mộ Thiên tức không được mà thương cũng chẳng xong.

Tịch Mộ Thiên đưa tay nâng cằm cô lên nhưng ánh mắt cô vẫn nhìn xuống đất, hàng mi khẽ cụp xuống nhất quyết không nhìn anh. Tịch Mộ Thiên khẽ thở dài, nói: “Ít nhất cũng phải để cho anh có cơ hội giải thích chứ?” Câu nói này phát ra mà chính bản thân Tịch Mộ Thiên cũng cảm thấy buồn cười. Từ xưa đến giờ, anh không bao giờ nghĩ rằng sẽ có lúc mình nói ra được những lời lẽ chẳng có khí phách như vậy. Nhưng trước mặt Hạ Tử Khâm, khí phách có tác dụng gì chứ? Suốt mười tiếng ở sân bay, anh cứ luôn nghĩ rốt cuộc Vinh Phi Lân đã nói với cô những gì? Liệu cô có thẳng thừng nhận định đứa bé trong bụng Hàn Phong là con của anh để rồi lại nằng nặc đòi li hôn với anh không? Liệu cô có trốn vào góc nào đó rồi tự huyễn hoặc mọi chuyện lên hay không?

Sau chuyện lần trước, Tịch Mộ Thiên đã hiểu ra Hạ Tử Khâm là một con ranh ngốc nghếch. Nếu anh để mặc cô ở đó mà suy nghĩ, cả đời này cô cũng chưa chắc nghĩ ra, chưa kể đến việc gặp phải bế tắc thì cũng cứng đầu không ai bằng, sức mười con trâu cũng chẳng kéo lại được. Phương pháp hiệu quả nhất chính là nói rõ ràng với cô, trước khi cô chuyện bé xé ra to, tốt nhất nên giải đáp hết những khúc mắc, nếu không sau này người phải chịu tội vẫn là anh. Dù gì anh cũng không nỡ, không nỡ làm cô buồn, không nỡ làm cô tổn thương, do đó chẳng còn cách nào khác, cho dù không có khí phách cũng phải giải thích rõ ràng. Hạ Tử Khâm cũng rất bất ngờ, cô hơi kinh ngạc ngẩng đầu lên, trong ánh mắt sâu thẳm của Tịch Mộ Thiên toát ra sự dịu dàng và nhượng bộ, đây nào có giống một Tịch Mộ Thiên ngạo nghễ ở trên cao, anh của lúc này giống hệt một người đàn ông bình thường, người đàn ông của Hạ Tử Khâm. Trong lúc đang ngây ra, Hạ Tử Khâm đã bị tống lên xe. Tịch Mộ Thiên ngồi lên xe, vòng tay ôm lấy cô: “Sao em mặc mỏng manh thế hả? Ở đây nhiệt độ còn thấp hơn bên Mỹ, em không biết thời tiết trong nuớc thế nào sao? Bị cảm là phải đi tiêm đấy!”

Hạ Tử Khâm thu mình trong vòng tay anh, hồi lâu sau mới u uất thốt lên: “Tịch Mộ Thiên, đây là sách lược của anh phải không? Trước tiên là dùng kẹo bọc đường để làm em mụ mị, sau đó muốn nói gì cũng được phải không?” Tịch Mộ Thiên sững người, vội đẩy cô ra khỏi lồng ngực mình, nói bằng giọng nghiêm khắc:

“Trong lòng em anh là một người đàn ông xảo quyệt, bỉ ổi thế sao?” Tình huống này nếu là trước đây, Hạ Tử Khâm đã sớm bị xử lí thê thảm rồi. Nhưng bây giờ thì khác hẳn, vì vậy mới nói không được phép chiều chuộng đàn bà, anh chiều chuộng cô ta, cô ta sẽ một bước lên trời, lúc ấy anh có bắc thang cô ta cũng chẳng chịu xuống. Hạ Tử Khâm của chúng ta là điển hình của kiểu người được chiều chuộng quá hóa kiêu căng. Lúc này trong lòng cô đã thấp thoáng biết được phần lớn sự việc, theo cô suy đoán, mặc dù người đàn bà đó có thể là người tình cũ của Tịch Mộ Thiên, nhưng đứa bé trong bụng cô ta chưa chắc đã là con anh. Do đó mặc cho Tịch Mộ Thiên sa sầm mặt mày, Hạ Tử Khâm vẫn chẳng hề sợ hãi, cô thản nhiên đáp:

“Nói chung không giống như em, có sao nói vậy!” Tịch Mộ Thiên thực sự tức giận, tức đến mức muốn cắn cho cô một cái. Những điều phát ra từ cái miệng của cô có thể khiến cho người khác tức chết, cho dù anh cố sức kiềm chế đến đâu cũng phải đầu hàng trước cô. Tịch Mộ Thiên hít một hơi thật sâu, bây giờ anh mới hiểu, cô vợ này không được phép chiều chuộng, phải dạy dỗ, còn dạy dỗ ra sao thì đó là việc của anh. Hạ Tử Khâm lúc này đang đắc chí bởi chiếm thế thượng phong. Tịch Mộ Thiên thầm nghĩ, trước tiên phải quy thuận cô, chứ cứ để cô có cớ mà hờn dỗi coi như anh gặp rắc rối to.

Hạ Tử Khâm chẳng hề nhận thức được nguy cơ, cô đang ngạo nghễ giống như một con gà trống giành được chiến thắng. Bị Tịch Mộ Thiên lôi về chung cư, vừa vào đến cửa, Hạ Tử Khâm liền giả bộ hất tay anh ra, ngồi xuống ghế sô pha, vô cùng trịch thượng. Khóe môi Tịch Mộ Thiên khẽ nhếch lên, con nhóc này nhiều lúc ngốc đến phát bực, nhưng nhiều lúc lại đáng yêu như trẻ con. Tịch Mộ Thiên liếc cô rồi khẽ hỏi: “Em có đói không?”

Lúc bấy giờ Hạ Tử Khâm mới phát hiện ra mình đói thật, anh không nhắc đến thì thôi, vừa nhắc là cô đã thấy bụng mình sôi lên òng ọc. Lúc ở Mỹ, sau khi nghe những lời Vinh Phi Lân nói, cô làm gì còn tâm trạng mà ăn với uống, hơn mười tiếng đồng hồ ngồi trên máy bay cũng chẳng ăn gì, nhưng ở nhà có đồ ăn không nhỉ? Hơn nửa tháng xa nhà, Hạ Tử Khâm không tin Tịch Mộ Thiên vẫn tự nấu nướng. Cúi đầu liếc đồng hồ, bây giờ là chín giờ sáng, cô vừa đói vừa buồn ngủ, ngẩng lên nhìn anh rồi đề nghị:

“Giờ này chắc không có đồ ăn mang đến tận nhà đâu, hay là ăn KFC?” Tịch Mộ Thiên gõ đầu cô một cái: “Anh bảo Tiểu Dương đi mua sủi cảo rồi, em thích ăn nhân đậu đúng không? Đi tắm trước đi, lát ra ăn sủi cảo.”

Hạ Tử Khâm tắm xong đi ra, trên bàn đã bày sẵn hai bát sủi cảo bốc khói nghi ngút, nước chấm cũng được rót sẵn. Cô đút cả miếng vào mồm, ăn nhồm nhoàm liền mấy chiếc một lúc, tay vẫn cầm đũa định tiếp tục gắp nhưng bị Tịch Mộ Thiên giữ lại: “Anh đã nói bao lần rồi? Ăn cơm quá nhanh không tốt cho tiêu hóa, dễ gây áp lực lên tim.” Về cơ bản lần nào Hạ Tử Khâm cũng coi lời anh nói như gió thoảng qua tai, nhưng Tịch Mộ Thiên lúc này cương quyết không nhân nhượng, anh bê bát sủi cảo sang một bên, gắp từng miếng một bỏ vào đĩa của cô, đợi cô ăn xong mới gắp cho miếng khác.

Hạ Tử Khâm ăn no là buồn ngủ không mở nổ mắt, cô ngáp luôn miệng, đầu óc mụ mị hết cả. Tịch Mộ Thiên lắc đầu, bế cô lên: “Đi ngủ trước đi đã! Đợi em tỉnh ngủ rồi anh sẽ giải thích cho em nghe, anh hứa đấy!” Hạ Tử Khâm đúng là người vô tâm vô tính, đầu vừa chạm xuống gối cô đã không thể kiểm soát đuợc cơn buồn ngủ, miệng lảm nhảm vài câu gì đó, xoay người một vòng rồi thiếp đi ngay. Tịch Mộ Thiên đưa tay xoa xoa tóc Hạ Tử Khâm, tóc cô vẫn còn hơi ẩm, anh liền đi lấy một cái khăn bông khô, ngồi xuống bên cạnh rồi nhẹ nhàng lau giúp cô.

Tóc Hạ Tử Khâm rất dày và suôn mượt, có lẽ lâu rồi không được tỉa tót lại nên đuôi tóc bắt đầu hơi bị chẻ ngọn. Tịch Mộ Thiên khẽ xoay người Hạ Tử Khâm, để cô nằm quay lưng sát với mép giường, mái tóc rũ nhẹ xuống. Anh kéo rèm cửa ra, trải tờ tạp chí xuống dưới thảm, tìm một cây kéo tỉ mỉ ngồi tỉa bớt phần ngọn tóc bị xơ cho cô. Anh làm thật cẩn thân, cứ như đây là một công trình lớn không bằng. Ánh mặt trời đầu đông xuyên qua cửa kính vào trong nhà, chiếu lên mặt anh, vẻ mặt anh vô cùng dịu dàng và ấm áp đến mức thắng cả cái lạnh giá của mùa đông. Lúc Hạ Tử Khâm tỉnh lại, cô ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người Tịch Mộ Thiên. Một bên tay anh kéo chặt ôm cô vào lòng, tay còn lại để bên ngoài chăn, nhẹ nhàng đặt trên eo cô.

Không biết bắt đầu từ khi nào đây đã trở thành tư thế ngủ quen thuộc của hai người. Chỉ cần có anh ở nhà, cô luôn được anh ôm chặt trong lòng, giống như đang ôm một đứa trẻ. Do đó vào những đêm không có Tịch Mộ Thiên ở bên, cô thỉnh thoảng cũng mất ngủ, mà cho dù có ngủ say cũng không được ngon giấc, thường cảm thấy thiếu thiếu thứ gì đó. Hạ Tử Khâm khẽ ngẩng đầu, Tịch Mộ Thiên đang ngủ rất say. Kết hôn lâu như vậy rồi, Hạ Tử Khâm gần như chưa từng nhìn kĩ bộ dạng anh lúc ngủ. Bình thường cô luôn là người đi ngủ trứơc, kể cả vào kì nghỉ, anh cũng thường xuyên thức khuya dậy sớm, cứ như một siêu nhân có sức mạnh vô biên. Thực ra Tịch Mộ Thiên rất chăm chỉ, đằng sau vinh quang của một Tổng giám đốc lẫy lừng, ngoài năng lực giỏi giang ra còn là sự cần cù hơn người.

Anh thật sự rất đẹp trai, đôi mắt sâu thẳm cuốn hút, sống mũi thẳng tắp, môi hơi mỏng, lúc mím chặt thường tạo thành một đường trông vô cùng lạnh lùng. Hạ Tử Khâm nhìn chằm chằm vào đôi môi của anh, mặt cô đột nhiên đỏ bừng, cô vội cụp mắt xuống, chớp chớp liên hồi: “Đang nghĩ gì thế hả?”

Giọng nói của Tịch Mộ Thiên đột nhiên vang lên. Hạ Tử Khâm ngước mắt nhìn anh, nói vẻ chột dạ: “Anh! Anh tỉnh lúc nào thế?” Tịch Mộ Thiên khẽ cười, nói vẻ đùa bỡn: “Vừa ban nãy đấy, lúc mà có một con yêu nữ háo sắc đang nhìn anh chằm chằm ý!”

Nói rồi anh xoay người đè lên Hạ Tử Khâm, cúi đầu xuống thì thầm vào tai cô: “Ban nãy trong đầu em nghĩ cái gì hả?” Hơi thở của anh phả vào tai cô nhồn nhột, ấm ấm. Hạ Tử Khâm đột nhiên cảm thấy toàn thân nóng bừng, đầu óc rối bời: “Không, không nghĩ gì cả!”

Tịch Mộ Thiên há miệng cắn nhẹ vào tai cô: “Chừa này, nói dối là phải chịu phạt!” Vừa nói tay Tịch Mộ Thiên vừa lần xuống bên dưới cơ thể Hạ Tử Khâm..