Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Em đồng ý gọi anh là chồng - Chương 33

Chương 34.

Hạ Tử Khâm đặt điện thoại xuống, trong lòng đang đấu tranh gay gắt. Nhìn cánh cửa phòng ngủ đóng im ỉm, cô quyết định xuống khỏi giường, mở tủ quần áo, lục lọi hồi lâu nhưng chẳng tìm được bộ nào như ý cả. Đồ ngủ của cô là một quá trình đi từ hở hang đến bảo thủ, dường như đã trải qua sự thay đổi phong cách của cả một thế kỉ. Tâm lí của Tịch Mộ Thiên rất khó nắm bắt, hồi mới kết hôn, đồ ngủ toàn là những bộ hở ngực hở lưng, cực kì sexy, khiến cho lúc đó cứ đến tối là cô lại sợ. Nhưng bây giờ thì hoàn toàn khác biệt, quần áo hoàn toàn là những bộ kín từ đầu đến chân. Hạ Tử Khâm cúi đầu nhìn mình, mắt chợt sáng lên, cô đột nhiên nảy ra một sáng kiến.

Hạ Tử Khâm chải chuốt thơm tho, bẽn lẽn và vội vàng đi đến thư phòng. Vừa giơ tay lên định gõ cửa thì cánh cửa mở ra từ bên trong. Tịch Mộ Thiên đứng ngây người, mắt nhìn cô chăm chăm, trông như vừa tắm xong, trên người quấn một cái khăn tắm rất to. Tịch Mộ Thiên khẽ thở dài, cúi xuống bế cô lên đưa về phòng ngủ, anh đặt cô xuống giường, kéo chăn đắp lên người cô, sau đó đứng dậy nói: “Anh có việc gấp, phải ra ngoài một lát, em ngủ trước đi, đừng đợi anh!”

Hạ Tử Khâm chỉ còn biết giương mắt nhìn Tịch Mộ Thiên đi. Kế hoạch quyến rũ của Hạ Tử Khâm còn chưa bắt đầu đã thất bại rồi. Hạ Tử Khâm nhiều lần tự nhắc nhở bản thân, thậm chí còn thẳng tay ném cái USB mà Vinh Phi Lân đưa cho cô vào bồn cầu, xả nước cho nó trôi đi mất dạng. Nhưng kể từ khi từ thành phố A trở về, Tịch Mộ Thiên trở nên bận rộn hơn trước, bận rộn đến mức cô muốn gặp mặt anh cũng khó. Anh thường xuyên đi công tác, mỗi lần đi là mấy ngày trời, có lúc bảy tám ngày không nhìn thấy mặt mũi anh đâu. Lúc cô gọi, anh không họp thì cũng đang tiếp khách, thỉnh thoảng gặp được, anh cũng chỉ nói dăm ba câu.

Hạ Tử Khâm không muốn nghĩ ngợi vớ vẩn nhưng trong lòng thường thấp thoáng một nỗi hoài nghi. “Nghĩ gì mà mắt cứ đờ ra thế kia?” Mạch Tử đưa tay lên gõ đầu cô. Con nhóc này gần đây hình như có gì đó bất thường, toàn thất thần hoặc ngơ ngơ ngác ngác như người trên trời. Hạ Tử Khâm nhả ống hút trong miệng ra, nói:

“Mạch Tử, cậu nói xem, có phải một người đàn bà đa nghi khiến đàn ông rất ghét không?” Mạch Tử trừng mắt: “Cậu nói vớ vẩn gì thế? Không chỉ đàn ông mà ngay cả đàn bà cũng ghét đấy!”

Mắt Mạch Tử đảo một vòng trên người cô: “Sao thế? Cậu nghi ngờ Tổng giám đốc nhà cậu ngoại tình à? Không phải chứ? Mới đợt trước thấy hai người còn dính nhau như sam cơ mà?” Sắc mặt Hạ Tử Khâm chợt u ám, cô u uất nói:

“Dạo này anh ấy rất bận.” Mạch Tử gật gù: “Tớ tưởng là chuyện gì to tát lắm chứ? Tổng giám đốc nhà cậu phải nuôi bao nhiêu nhân viên như thế, còn phải nuôi một cái thùng cơm suốt ngày nhàn rỗi như cậu, không bận sao được?”

Hạ Tử Khâm lắc đầu: “Mạch Tử, tớ nói thật đấy!” Mạch Tử đang định hỏi cho kĩ thì nhác thấy một cô gái xinh đẹp đang tiến lại gần. Đây là khu ngồi nghỉ của trung tâm thương mại, do đó những người ngồi đây đa phần là phụ nữ, dù gì chuyện mua sắm đối với phụ nữ luôn là một sở thích chẳng bao giờ nhàm chán. Liếc mắt một vòng, nơi đây chẳng thiếu người đẹp, những người sắc vóc tạm được cũng không thiếu. Nhưng khi cô gái này vừa bước vào, vẻ đẹp của cô ta đã khiến nhiều người phải chú ý. Ăn mặc đơn giản, áo phông trắng, chất liệu rất đẹp, cổ áo trễ để lộ rãnh sâu hút hồn. Dáng đi của cô ta uyển chuyển, thân hình mĩ miều, tóc xoăn lọn to màu nâu hạt dẻ, nổi bật trông thấy.

Mạch Tử thì thầm: “Cái giống lai tạp này quả là ngon!” Ngụm nước hoa quả vừa vào đến miệng Hạ Tử Khâm suýt nữa thì bị phun ra, Mạch Tử nhiều lúc ăn nói rất thâm thúy, nhưng ngay sau đó hai người chẳng thể cười thành tiếng, bởi vì cô gái người lai này chẳng thèm nhìn mà đi thẳng về phía hai người họ. Ánh mắt cô ta liếc qua Mạch Tử rồi dừng lại trên người Hạ Tử Khâm, nhìn Hạ Tử Khâm từ đầu đến chân dò xét, sau đó nở nụ cười, nói bằng tiếng Trung rất thành thạo:

“Xin chào Tịch phu nhân, tôi là Jennifer, bạn học của Riza ở đại học Harvard, anh ấy có từng nhắc đến tôi chứ?” Hạ Tử Khâm ngây người rồi lắc đâu, chỉ biết Riza là tên tiếng anh của Tịch Mộ Thiên. Jennifer nhoẻn miệng cười đầy hàm ý, thò tay vào túi lấy một vật gì đó rồi chìa ra trước mặt Hạ Tử Khâm: “Mấy ngày nay chẳng gặp được anh ấy, hôm nay tình cờ gặp được Tịch phu nhân, nhờ cô trả giúp anh ấy cho tôi.” Ánh mắt Hạ Tử Khâm đờ đẫn nhìn lên mặt bàn, một cái khuy áo bằng pha lê đen, dưới ánh đèn, nó đang phản chiếu một thứ ánh sáng nhàn nhạt.

Mạch Tử nhanh chóng hiểu ra, chộp ngay lấy chiếc khuy, nhét thẳng vào tay cô gái kia: “Không cần phải giở trò này đâu, nếu ý cô muốn nói là cô và Tịch Mộ Thiên đã lên giường với nhau, tôi nghĩ cái cúc áo nhỏ này chẳng chứng minh được điều gì!” Jennifer liếc Mạch Tử đang đứng chắn trước mặt Hạ Tử Khâm, nhướn mày:

“Đúng là tôi và anh ta đã lên giường với nhau, không chỉ một lần. Tôi rất thích khả năng của anh ấy, cho dù là sự nghiệp hay là về chuyện chăn gối, anh ấy đều khiến đàn bà khó quên. Còn nữa...” Cô ta lấy ra một cái hộp, đặt lên bàn: “Khẩu vị của anh ấy trở nên kém đi rồi!” Ánh mắt cô ta lướt qua người Hạ Tử Khâm: “Tôi nghĩ ví tiền của đàn ông phải giống như vợ của anh ta, quan trọng nhất là phải tương xứng!”

Mạch Tử trừng mắt nhìn theo cô ta bước ra ngoài, hậm hực chửi một câu: “Con mụ già, đồ hồ ly tinh, nhìn một cái là biết chẳng phải loại tử tế mà!” Mạch Tử vừa chửi vừa lo lắng quay lại nhìn Hạ Tử Khâm. Hạ Tử Khâm mở cái hộp trên bàn ra, là một cái ví, sắc mặt cô cực kì khó coi. Mạch Tử xoa xoa má Hạ Tử Khâm: “Tử Khâm, cô ả này thật kỳ quái, nói năng hồ đồ chẳng có căn cứ gì, cậu đừng nghĩ bậy bạ! Với địa vị của chồng cậu, những chuyện như thế này là khó tránh. Cô ta tìm đến cho thấy cô ta không đạt được những gì cô ta muốn từ người đàn ông của cậu, chó cùng dứt giậu thôi mà, cậu nghĩ xem tớ nói có đúng không?”

Mạch Tử nói hơi loạn xạ. Thực lòng, chính bản thân cô nếu gặp phải chuyện này cũng tin đến bảy tám phần, huống hồ Hạ Tử Khâm lại ngây thơ như thế. Mạch Tử đưa Hạ Tử Khâm về nhà, khuyên nhủ cô suốt cả buổi chiều. Ăn cơm tối xong, Triệu Tiểu Nhạc cứ gọi điện liên tục thúc giục, Mạch Tử mới đành phải đi. Mạch Tử đi rồi, căn nhà càng trở nên lạnh lẽo. Hạ Tử Khâm ngồi thu mình trên ghế sô pha trước cửa sổ, thất thần nhìn ra ngoài. Đây chính là chỗ đẹp nhất để ngắm cảnh. Đèn đường đã bật sáng, ngồi đây có thể nhìn rõ ràng dòng nước chảy với những cây hoa anh đào bên bờ hồ. Gió đêm lướt qua, những cánh hoa rụng xuống mặt hồ, chợt có cảm giác bùi ngùi thương xót cho những cánh hoa rơi. Chẳng biết cứ ngồi như vậy bao lâu, Hạ Tử Khâm đưa tay với lấy ống nghe trên bàn, đắn đo vài giây rồi ấn phím gọi. Điện thoại đổ chuông bảy tám hồi mới có người nghe máy, nhưng là một giọng nữ, nghe qua là Hạ Tử Khâm đã vội vàng cúp máy, chính là giọng nói đó, Hạ Tử Khâm nhanh chóng nhận ra là cô gái người lai tên Jennifer đã gặp lúc ban ngày.

Hôm qua cô gọi điện anh nói còn ở Pháp, hôm nay đã về đây rồi. Hạ Tử Khâm không nhớ hai người đã bao lâu không thân mật, dường như hơn một tháng rồi. Thực ra hơn một tháng nay, hai người ở bên nhau rất ít, từ nồng nhiệt đến lạnh lùng dường như cũng không quá một tháng. Hạ Tử Khâm cảm thấy những ngọt ngào trước đây tựa như một giấc mơ. Cô yêu anh, cũng rất tin tưởng anh, nhưng nền tảng của sự tin tưởng này bỗng trở nên vô cùng yếu ớt. Điện thoại trên bàn đổ chuông, từng hồi chói tai giữa đêm đầy cố chấp, tiếp theo là di động của cô.

Cuối cùng Hạ Tử Khâm vẫn nghe máy: “A lô!” “Sao muộn rồi mà còn chưa ngủ?” Vẫn là giọng nói quen thuộc ấy, Hạ Tử Khâm thậm chí có thể tưởng tượng ra dáng vẻ cầm điện thoại, đôi lông mày nhíu chặt của anh.

“Tử Khâm, Tử Khâm!” Tịch Mộ Thiên gọi mấy tiếng liền: “Ban nãy là em gọi cho anh à?” Hạ Tử Khâm ậm ừ: “Không sao, em gọi cho Mạch Tử, nhưng ấn nhầm số!”

Đầu dây bên kia trầm ngâm, loáng thoáng tiếng nói chuyện của nam nữ và tiếng nhạc. Hạ Tử Khâm cắn môi: “Tịch Mộ Thiên, ngày mai em muốn về thăm Mẹ viện trưởng, chắc sẽ ở đó vài ngày, anh làm việc của anh đi! Em ngủ trước đây!” Điện thoại vang lên tiếng tút tút liên hồi. Tịch Mộ Thiên nhíu mày, hình như cô có gì đó không bình thường, anh định gọi lại thì Jennifer từ trong phòng chạy ra:

“Riza, mau vào đi, anh chạy ra ngoài làm gì thế?” Nói rồi chẳng để anh lên tiếng, cô ta đã kéo anh vào trong. Người làm kinh doanh khó tránh khỏi những bữa tiệc tùng, nhất là lúc này, khi Tịch Mộ Thiên vừa khởi động một hạng mục đầu tư mới. Nếu không có cái phê chuẩn quan trọng này, tất cả công sức trước đây đều là công cốc, hạng mục phải gác lại thì tổn thất về nhân lực, tiền bạc không biết bao nhiêu mà kể. Tìm được Jennifer giúp đỡ cũng chỉ tình cờ. Jennifer là bạn học với anh hồi còn ở Harvard, xinh đẹp có tiếng, hai người từng qua lại một thời gian.

Jennifer là cô gái lớn lên ở Mỹ, có những tư tưởng rất thoáng về chuyện tình dục. Về sau Tịch Mộ Thiên phát hiện Jennifer có quan hệ cùng lúc với vài người đàn ông khác ngoài mình. Anh tự nhận mình không có sự độ lượng, thế nên đã đề nghị chia tay. Lúc gia đình xảy ra chuyện, Tịch Mộ Thiên hối hả về nước, chuyện này vì thế mà gác lại. Chẳng ngờ bao nhiêu năm sau tình cờ gặp lại cô ở thành phố C, đến tận bây giờ Tịch Mộ Thiên mới biết thế lực của mẹ Jennifer ghê gớm đến mức nào. Cô chủ động giúp đỡ anh, hơn nữa Tịch Mộ Thiên cũng có ý kéo cô vào làm cho Tịch Thị, dù gì Jennifer cũng là một cô gái có năng lực, trừ việc cuộc sống riêng quá lăng nhăng. Chuyện của hai người thật ra đã sớm trở thành quá khứ, ít nhất Tịch Mộ Thiên nghĩ như vậy. Nhưng anh quên mất rằng Jennifer rất hiếu thắng, anh càng không ngờ cái quá khứ tưởng như không quan trọng này lại khiến anh suýt chút nữa thì mất Hạ Tử Khâm mãi mãi.

.