Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Em đồng ý gọi anh là chồng - Chương 36

Chương 37.

Mặc dù trong lòng vẫn còn sự nghi kị và khoảng cách nhưng cô không thể từ chối vòng tay của Tịch Mộ Thiên. Vòng tay anh rất ấm áp, ấm áp đến mức cô không thể kháng cự. Được anh ôm chặt trong lòng, phảng phất mùi hương quen thuộc, sự kiên cường, cố gắng của Hạ Tử Khâm hoàn toàn sụp đổ. Cô dựa hẳn vào lòng Tịch Mộ Thiên, vòng tay ôm quanh eo, gối đầu lên bờ vai anh, nhưng không nói bất cứ lời nào, chỉ im lặng như vậy. Tịch Mộ Thiên cũng để mặc cô, hồi lâu sau mới khẽ hỏi: “Em đã ăn sáng chưa?”

Hạ Tử Khâm lắc đầu nhưng vẫn không nói gì. Tịch Mộ Thiên, một tay ôm cô, một tay lấy điện thoại gọi cho Tiểu Dương. Tiểu Dương nhanh chóng xách một lồng bánh bao và sữa đậu nành vào viện, đặt ở trên bàn khu vực ngồi nghỉ. Tịch Mộ Thiên cầm một cái bánh nhét vào miệng cô: “Ăn tạm cái bánh bao trước đi!” Hạ Tử Khâm đưa mắt nhìn quanh, quả nhiên người nhà những bệnh nhân ngồi quanh đó đang cười họ. Mặt Hạ Tử Khâm ngại ngùng, cô đưa tay đón lấy cái bánh bao, vừa ăn được một miếng thì cảm thấy axit trong dạ dày như trào ngược, vội vàng bịt miệng ọe ọe mấy tiếng, cô đặt bánh vào lồng rồi lắc đầu:

“Không được, em không ăn được mấy thứ nhiều dầu mỡ!” Tịch Mộ Thiên nâng cằm cô lên, dịu giọng hỏi: “Em muốn ăn gì? Bây giờ chúng ta đi ăn có được không?”

Hạ Tử Khâm cắn môi, lắc đầu: “Mẹ viện trưởng còn chưa tỉnh, có mỗi Mạch Tử ở đây, nếu xảy ra chuyện gì, bên cạnh ngay cả một người cũng không có, em không thể đi!” Hạ Tử Khâm vừa dứt lời đã thấy Mạch Tử tất tả chạy lại:

“Tử Khâm, Mẹ viện trưởng tỉnh rồi, xem ra tinh thần vẫn tỉnh táo, mẹ bảo tớ đi gọi cậu đấy!” Hạ Tử Khâm đứng bật dậy, chẳng còn tâm trí nào mà để ý đến Tịch Mộ Thiên, cô lao như bay về phòng bệnh, Tịch Mộ Thiên cũng chạy vào phòng bệnh ngay sau cô. Ban nãy lúc Tịch Mộ Thiên đến, vừa đúng lúc Mạch Tử ra ngoài lấy đồ, do đó anh chưa bước chân vào phòng bệnh, cũng chưa gặp Hạ Thục Nhàn. Theo sau Hạ Tử Khâm vào phòng bệnh, ánh mắt Tịch Mộ Thiên dán chặt vào người phụ nữ đang nằm trên giường, bà già nua và xanh xao hơn nhiều so với trong kí ức, nhưng Tịch Mộ Thiên chỉ nhìn một cái là nhận ra ngay, bà chính là mẹ của Phi Loan.

Lúc còn nhỏ anh đã gặp bà nhiều lần, sao giờ bà lại trở thành Viện trưởng của cô nhi viện Thánh Tâm được. Vậy thì Tử Khâm, Tịch Mộ Thiên khẽ nhíu mày, anh không muốn lồng các sự việc lại với nhau, nhưng có những chuyện quá trùng hợp, Tử Khâm và Phi Loan rất giống nhau, Tử Khâm bị bệnh tim bẩm sinh, nhóm máu của Tử Khâm cũng là nhóm máu A. “Mẹ bị bệnh nặng thế, sao có thể giấu con và Mạch Tử chứ? Nếu như sớm...” Hạ Tử Khâm nói đến đây thì không thể tiếp tục được nữa, nước mắt cứ hối hả tuôn ra. Cánh tay không bị truyền nước của Hạ Thục Nhàn giơ lên, vuốt ve mặt Hạ Tử Khâm:

“Vẫn cứ hay khóc nhè như thế à, con người ai chẳng phải sinh lão bệnh tử, sống đến ngần này tuổi cũng thọ lắm rồi, con người sinh ra đã được an bài số phận, lo liệu xong chuyện cô nhi viện là tâm nguyện của mẹ cũng được hoàn thành một nửa rồi.” Hạ Thục Nhàn ngẩng đầu khẽ liếc Tịch Mộ Thiên: “Tử Khâm, con không giới thiệu chồng con cho mẹ à?”

Lúc này Hạ Tử Khâm mới nhớ ra Tịch Mộ Thiên, cô ngoảnh đầu lại nhìn Tịch Mộ Thiên, gượng gạo giới thiệu: “Anh ấy là Tịch Mộ Thiên. Tịch Mộ Thiên, đây là mẹ em!” Tịch Mộ Thiên lễ phép gọi một tiếng “mẹ” theo Hạ Tử Khâm. Tiếng “mẹ” này cho dù thế nào, người phụ nữ đang nằm trước mặt anh đây hoàn toàn xứng đáng.

Mạch Tử đi xử lí công việc của cô nhi viện, bác sĩ nói ở đây có y tá chăm sóc đặc biệt, không cần Hạ Tử Khâm phải túc trực hai tư trên hai tư. Thực ra cứ nghe theo ý Hạ Thục Nhàn xuất viện cũng tốt, dù gì bà biết rõ bệnh tình của mình, có ở đâu cũng chỉ chờ chết thôi, nhưng Mạch Tử và Hạ Tử Khâm kiên quyết không cho bà xuất viện. Hạ Thục Nhàn cũng thầm hiểu, nếu đã gặp Tịch Mộ Thiên rồi, những ân oán trong lòng bao năm cô đơn này cũng nên chấm dứt thôi. Chỉ có Tử Khâm, bà lo lắng cho Tử Khâm, Tử Khâm yếu đuối, nhạy cảm và cực kì cố chấp, có những chuyện cô không thể nghĩ thoáng ra được, cho dù có thể nhưng lúc đầu chắc chắn sẽ không chấp nhận. Hạ Tử Khâm không ăn không ngủ, khuôn mặt trắng bệch khó coi, bị Mẹ viện trưởng ép phải về nhà nghỉ ngơi, lúc ấy cô mới để Tịch Mộ Thiên đưa về.

Đến nhà, Hạ Tử Khâm nằm vật ra giường, Tịch Mộ Thiên hâm sữa nóng, cho thêm một thìa mật ong vào, quấy đều rồi bê tới bên giường. Anh nâng người cô lên, kề miệng cô, nói: “Uống ít sữa rồi hãy ngủ, ngoan nào!” Hạ Tử Khâm mơ màng mở mắt, nếm thử một ngụm, thấy không có vị hôi của sữa mới uống ực một hơi, uống xong liền đẩy Tịch Mộ Thiên qua một bên, xoay người lăn ra giường rồi ngủ thiếp đi. Tịch Mộ Thiên đặt cái cốc lên đầu giường, chỉnh lại tư thế ngủ cho cô, anh bê một chậu nước ấm vào lau mặt, lau chân tay, thay quần áo cho Hạ Tử Khâm. Anh ngồi bên giường ngắm cô, chắc chắn cô rất mệt, vất vả suốt nên chẳng mở nổi mắt, hai mí khép chặt, cả khuôn mặt như tiều tụy đi trông thấy.

Tịch Mộ Thiên khẽ thở dài, gạt những lọn tóc lòa xòa trên mặt cô rồi đứng dậy đi ra ngoài. Ra khỏi biệt thự, anh lên xe: “Đến bệnh viện đi!” Hạ Thục Nhàn tỉnh táo ngồi dựa lưng vào thành giường, thấy Tịch Mộ Thiên bước vào liền mỉm cười: “Ta biết con sẽ quay lại mà! Ngồi đi!”

Nói rồi bà nhìn Tịch Mộ Thiên bằng ánh mắt rất phức tạp. Hạ Thục Nhàn chẳng lạ gì Tịch Mộ Thiên. Nhà họ Tịch và nhà họ Vinh không giống nhau cho lắm, sản nghiệp nhà họ Vinh do Vinh Hồng Thịnh tay trắng dựng lên, nhưng nhà họ Tịch làm ăn đã nhiều đời, đến đời bố Tịch Mộ Thiên thì phát triển hưng thịnh nhất. Hồi đó nhà họ Tịch với nhà họ Vinh đấu đá không ít lần, nhưng đánh nhau vỡ đầu rồi lại trở thành bạn, hai nhà chẳng lạ lẫm gì nhau. Nhà xây ngay cạnh nhau nên Hạ Thục Nhàn và mẹ Tịch Mộ Thiên cũng khá thân thiết, Phi Loan với Tịch Mộ Thiên cũng có thể coi như một đôi thanh mai trúc mã. Tịch Mộ Thiên là đứa trẻ lớn trước tuổi, có lẽ bởi vì sức khỏe của mẹ mình không được tốt. Trong kí ức của Hạ Thục Nhàn, Tịch Mộ Thiên rất hiểu chuyện, giỏi giang nhưng có phần hơi trầm mặc. Phi Loan từ nhỏ đã thích lẽo đẽo theo sau cậu ấy. Trước khi mẹ Tịch Mộ Thiên qua đời từng nói đùa với Hạ Thục Nhàn, bảo rằng, hay là hai nhà hứa hôn cho hai đứa, cũng chẳng mấy để tâm đến chuyện Phi Loan bị bệnh tim. Về sau, Hạ Thục Nhàn nghe tin Phi Loan lấy Tịch Mộ Thiên thật nên đã vui mừng rất lâu. Hồi đó không thể dẫn Phi Loan đi, chẳng qua cũng vì bất đắc dĩ. Bệnh tim của Phi Loan không thể sống cuộc sống bôn ba phiêu bạt, hơn nữa lúc ấy Hạ Thục Nhàn chẳng có một người thân thích, không biết mình nên đi đâu, trong đầu chỉ có một ý nghĩ, bắt buộc phải rời khỏi nhà họ Vinh, rời xa người đàn ông tên Vinh Hồng Thịnh đó,

Ban đầu mỗi lần nhớ đến Phi Loan trái tim bà lại đau thắt, không biết bao nhiêu lần bà muốn quay về thăm con nhưng cuối cùng đều cố chịu đựng. Nếu quay về mà để Vinh Hồng Thịnh phát hiện, bà sẽ không bao giờ ra đi được nữa. Vinh Hồng Thịnh là một người đàn ông ngang ngược, từ lúc tay trắng đến khi giàu sang, khả năng và thủ đoạn của Vinh Hồng Thịnh như thế nào, Hạ Thục Nhàn là người biết rõ nhất. Do đó bà không muốn mạo hiểm, huống hồ lúc ấy bà mới phát hiện mình đang mang thai Tử Khâm. Ngày Phi Loan kết hôn, bà vui mừng trốn trong nhà uống hết nửa chai rượu. Lúc hay tin Phi Loan qua đời, bà chạy ra cái hang ở ngọn núi phía sau khóc suốt một ngày trời. Nhưng vận mệnh lắm lúc thật trớ trêu, loanh quanh một vòng, cố nhân rồi lại quay về với nhau. Biết tin Tịch Mộ Thiên và Hạ Tử Khâm kết hôn chớp nhoáng, bà giật nảy mình, sau sự kinh ngạc là lo lắng, lo lắng Tử Khâm sẽ đi vào con đường cũ của chính bà, lo lắng Vinh Hồng Thịnh tìm đến, lo lắng thân thế của Tử Khâm bị sáng tỏ.

Sau khi phát hiện mình bị ung thư gan, Hạ Thục Nhàn đột nhiên cảm thấy mọi ân oán hận thù trước đây chẳng còn quan trọng nữa, quan trọng là Tử Khâm có thể sống hạnh phúc. Tịch Mộ Thiên ngồi xuống ghế, cũng không vòng vo mà hỏi thẳng vào vấn đề: “Con muốn biết Tử Khâm có phải là em gái của Phi Loan không?”

Hạ Thục Nhàn khẽ gật đầu, ánh mắt trách móc sắc bén của Tịch Mộ Thiên nhìn thẳng vào Hạ Thục Nhàn: “Tại sao? Nếu Tử Khâm là con gái của mẹ, vì sao hai mươi sáu năm qua cứ để cô ấy nghĩ rằng mình là cô nhi bị bố mẹ bỏ rơi. Mẹ không cảm thấy làm như vậy là quá bất công với cô ấy sao?” Hạ Thục Nhàn hơi ngẩn người, từ lúc Tịch Mộ Thiên còn nhỏ cho đến giờ, bà chưa bao giờ nhìn thấy Tịch Mộ Thiên giận dữ thế này. Hạ Thục Nhàn đột nhiên mỉm cười vui mừng, Tử Khâm luôn lăn tăn không thể xác định được việc Tịch Mộ Thiên có yêu mình hay không, nhưng con bé thật là ngốc, người đàn ông này đã bộc lộ rõ như vậy rồi, chẳng qua là do Tử Khâm nhà ta không nhận ra mà thôi.

Hạ Thục Nhàn cười hiền từ, trả lời mà như không trả lời: “Nếu đã yêu nó như thế, tại sao không nói cho nó biết. Con nên hiểu Tử Khâm là một con bé ngốc nghếch, không bảo là không biết gì hết.” Tịch Mộ Thiên khựng người trong vài giây, mặt thoáng đỏ lên.

“Nếu yêu thì nên cho đối phương biết, cũng là cách tốt nhất để tránh những hiểu lầm không đáng có!” Hạ Thục Nhàn không nói tiếp chuyện này nữa mà quay trở lại chủ đề cũ: “Lúc phát hiện có thai Tử Khâm, mẹ đang làm công nhân trong một công xưởng ở gần đây. Nói thực lòng, hoàn cảnh lúc đó rất khó khăn, mẹ từng nghĩ đến việc bỏ đứa bé trong bụng, nhưng cuối cùng không nỡ. Lúc ấy mẹ giấu giếm chuyện từng kết hôn, sinh Tử Khâm tại một trạm y tế hẻo lánh. Điều kiện ở trạm y tế đó có hạn, không thể phát hiện tim của Tử Khâm có vấn đề. Lúc đó mẹ rất vui mừng, để Tử Khâm cho một đôi vợ chồng ở trong thôn nuôi dưỡng, hàng tháng gửi cho họ một khoản tiền, đến sau này mẹ tiếp quản cô nhi viện mới đón Tử Khâm về. Lúc ấy con bé đã được năm tuổi, nhìn đôi mắt đen láy của nó, mẹ phát hiện không thể nói cho Tử Khâm biết sự thực mẹ là mẹ đẻ của con bé. Cứ nghĩ đợi sau này Tử Khâm lớn hơn một chút, sẽ nói cho nó biết. Nhưng dây dưa mãi cho đến tận bây giờ, mẹ đã không còn biết phải giải thích thế nào nữa.”

Tịch Mộ Thiên đứng dậy: “Nếu có thể, con hi vọng tạm thời cứ duy trì tình trạng này. Tử Khâm mà biết, con sợ sức khỏe cô ấy không chịu đựng nổi, cô ấy có bầu rồi!”.