Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Em đồng ý gọi anh là chồng - Chương 37

Chương 38.

Lúc Hạ Tử Khâm tỉnh dậy, không biết là mấy giờ, chỉ thấy đèn đường đã bật sáng. Vừa mở mắt ra là nhìn thấy Tịch Mộ Thiên, anh đang ngồi ngay sát giường, bên cạnh cái bàn gấp cô hay dùng. Laptop đặt trên bàn, tay anh liên tục nhấp chuột và chuyển động. Hạ Tử Khâm khẽ nhúc nhích, cảm thấy vẫn hơi khó chịu, không thể nào kiểm soát được cơn trào ngược của dạ dày, cực kì buồn nôn. Cô vội vàng bịt miệng nôn khan mấy tiếng, Tịch Mộ Thiên đỡ cô ngồi thẳng dậy, bàn tay vuốt dọc sống lưng cô, đợi cơn buồn nôn qua đi, anh khẽ vén lại mái tóc rối bời của Hạ Tử Khâm: “Em dễ chịu hơn chút chưa? Em muốn ăn gì?”

Giọng nói của anh dịu dàng, chậm rãi. Hạ Tử Khâm ngẩng đầu nhìn anh, người đàn ông này thật sự không thể nhìn thấu tâm can, cũng không thể hiểu rõ. Anh lạnh nhạt với cô, đến mức gần một tháng trời mất tăm mất tích, thế rồi đùng một cái lại quay sang dỗ dành cô như con búp bê. Trong lòng nghĩ mãi không hiểu, Hạ Tử Khâm cảm thấy bực bội, gạt tay anh ra, xuống đất đi vào nhà vệ sinh. Cô xả nước trên bồn rửa tay rồi vùi đầu xuống đó, hồi lâu sau mới ngẩng lên, lấy tay lau mặt. Người phụ nữ trong gương hốc hác, đôi mắt phù trũng, đầu tóc rối bời, bộ quần áo trên người rộng thùng thình trông chẳng khác gì bà vợ già.

Hạ Tử Khâm gạt nước trên mặt, cơn buồn nôn lại ập tới. Cô vội vàng chạy đến trước bồn cầu, không biết đã nôn ra dịch vị hay là thứ gì nữa. Cánh cửa nhà vệ sinh bật mở, Tịch Mộ Thiên bước vào, Hạ Tử Khâm ngẩng đầu nhìn anh: “Có phải em bị bệnh gì không?” Tịch Mộ Thiên nhíu mày:

“Em nghĩ xem, em bao lâu chưa ăn gì rồi? Dạ dày khó chịu là chuyện bình thường, ăn vào là ổn thôi, giờ thì nói cho anh biết em muốn ăn gì nào?” Hạ Tử Khâm ôm bụng, thấy trống rỗng và khó chịu, ngẫm nghĩ hồi lâu rồi đành nói: “Em muốn ăn khoai tây sốt chua cay!” Cô giương mắt nhìn Tịch Mộ Thiên, Tịch Mộ Thiên cúi người bế cô đến bồn đánh răng, bóp kem đánh răng lên bàn chải rồi nhét vào tay cô:

“Em đánh răng trước đi, anh xuống nhà làm cho em ăn. Muốn ăn khoai tây, còn muốn ăn gì nữa không?” “Còn muốn ăn dưa chuột trộn, không cho tỏi, cho mù tạt thôi!” Tịch Mộ Thiên nhoẻn miệng cười: “Em cũng dễ nuôi thật đấy!”

Tịch Mộ Thiên ra ngoài, Hạ Tử Khâm đánh răng được mấy cái đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn người phụ nữ trong gương: “Sao mày không có chút trí nhớ nào thế nhỉ? Chỉ cần anh ấy đối xử với mày hơi tốt một chút là mày đã không phân biệt được đông tây nam bắc. Mày quên rồi à? Bên cạnh anh ấy còn có một cô gái không rõ lai lịch đấy!” Trong lòng Hạ Tử Khâm chợt có giọng nói phản bác khe khẽ:

“Cô ả con lai ấy có khi đang cố ý nói láo để hãm hại người khác, giống như cái cô Hàn Phong gì đó mà thôi!” Đầu óc Hạ Tử Khâm càng lúc càng rối bời, cô nhổ bọt kem đánh răng trong miệng ra, súc miệng rồi quấn khăn tắm đi xuống. Ngồi trước bàn ăn, nhìn hai đĩa thức ăn một nguội một nóng trước mặt, Hạ Tử Khâm không khỏi nuốt nước bọt. Tịch Mộ Thiên đơm bát cơm đưa cho cô, Hạ Tử Khâm cầm đũa lên gắp khoai tây trước. Ừm, vị chua ngọt rất vừa miệng, còn ngon hơn cả Vinh Phi Lân làm. Đột nhiên cô nghĩ đến Vinh Phi Lân, nghĩ đến Vinh Phi Lân lại không khỏi nghĩ đến cái USB đã bị cô ném đi, rốt cuộc trong đó là cái gì?

Hạ Tử Khâm lắc đầu, cố nhét hết thức ăn trên đĩa vào dạ dày. Đặt đũa xuống, cô sực nhớ ra hình như Tịch Mộ Thiên chưa ăn gì. “Anh ăn gì?” Tịch Mộ Thiên nhướn mày cười: “Anh ăn rồi, giờ đã là tám giờ rồi!”

Anh dắt tay cô rời khỏi phòng ăn lên lầu, lấy một tấm chăn mỏng quàng lên người cô, anh ngồi xuống ghế dựa bên ngoài ban công, ôm cô vào lòng. Tịch Mộ Thiên hỏi thẳng: “Giờ có khi em nên nói cho anh biết rốt cuộc em đang hờn dỗi chuyện gì đi nhỉ?” Thật ra Hạ Tử Khâm cũng chẳng biết mình đang giận dỗi chuyện gì. Những chuyện khó chịu trong lòng không thể nào nói cho anh biết, chẳng nhẽ nói là vì hơn một tháng nay anh rất ít về nhà, công việc của anh bận rộn, rõ ràng cô thật không biết điều. Hay là nói rằng, cho dù anh về nhà cũng không động đến em, có phải anh có người đàn bà khác ở bên ngoài không?

Hạ Tử Khâm không phải kiểu phụ nữ biết nói thẳng, nếu cô là một người thẳng thắn được như thế, cô đã chẳng phải tự đấu tranh với bản thân mình rồi. Do vậy khi Tịch Mộ Thiên hỏi vậy, cô chỉ biết cúi đầu, không nói nửa lời. Tịch Mộ Thiên thở dài, nhìn cô hồi lâu rồi bắt đầu suy đoán: “Có phải bởi vì dạo này anh bận rộn quá không?”

Hạ Tử Khâm cắn chặt răng, vẫn không chịu nói gì, nhưng nhìn vẻ mặt là Tịch Mộ Thiên biết mình đã đoán đúng. Anh lắc đầu: “Em vì anh bận rộn quá, không có thời gian ở bên em nên mới giận dỗi anh, một mình về cô nhi viện phải không?” Hạ Tử Khâm thấy những lời nói phát ra từ miệng Tịch Mộ Thiên sao nghe như thể cô là người rất vô lí vậy. Tịch Mộ Thiên đang định giải thích vài câu thì điện thoại đột nhiên đổ chuông, Hạ Tử Khâm nghe thấy trong điện thoại vọng ra giọng nói của cô gái con lai kia:

“Riza, anh mau qua đây đi! Bữa tiệc tối nay xong rồi, chỗ giấy tờ của anh cũng không thành vấn đề nữa. Mau qua đây, bọn em đang ở hội quán phía Đông, anh họ em đang tìm anh đấy!” Tịch Mộ Thiên ngẩng đầu nhìn Hạ Tử Khâm, gật đầu nói: “Ừ, đợi anh khoảng nửa tiếng.” Cúp điện thoại, anh cúi đầu hôn lên trán Hạ Tử Khâm:

“Anh ra ngoài một chuyến, tối nay chắc sẽ về muộn, em ngủ trước đi!” Anh đặt cô lên giường, kéo chăn đắp cho cô, sau đó đứng dậy đi ra ngoài. Đi đến cửa chợt nghe giọng nói của Hạ Tử Khâm khẽ vang lên: “Cô gái trong điện thoại là ai thế?”

Tịch Mộ Thiên ngây người, đắn đo giây lát. Anh biết rõ cô vợ bé bỏng của mình không phải là một người phụ nữ độ lượng, cũng hơi nhỏ nhen, lại hay ghen. Tuy nhiên, tất cả những điều ấy qua con mắt của Tịch Mộ Thiên chỉ là một phần tính cách của cô, nhiều lúc rất đáng ghét, nhưng nhiều lúc lại đáng yêu. Nhưng những chuyện như thế này, Tịch Mộ Thiên vẫn không muốn cô biết, hơn nữa đó là chuyện của nhiều năm về trước, bây giờ anh và Jennifer chẳng còn chút tư tình, cần gì phải lật lại quá khứ. Tịch Mộ Thiên quay trở lại giường, giải thích qua loa: “Cô ấy học cùng đại học Harvard với anh, rất có năng lực. Anh muốn kéo cô ấy về làm Phó tổng của Tịch Thị. Em đừng nghĩ bậy, nhắm mắt ngủ đi, ngày mai anh sẽ đưa em vào bệnh viện thăm mẹ!”

Hạ Tử Khâm ngoan ngoãn nhắm mắt lại, nhưng cánh cửa vừa khép vào cô liền mở mắt ra, lắng nghe tiếng bước chân Tịch Mộ Thiên xuống lầu, tiếng đóng cổng và tiếng động cơ xe xa dần. Cô ngồi dậy, mặc quần áo rồi vơ vội lấy túi xách, mở cửa đi ra ngoài. Vừa ra khỏi cổng đã nghe thấy tiếng còi xe inh ỏi chói tai, Hạ Tử Khâm giật nảy mình. Từ bên kia đường có một chiếc BMW màu đen đỗ khuất trong bóng cây cổ thụ, nếu không nhìn kĩ thì khó mà thấy. Đèn pha ô tô đột nhiên bật sáng, Hạ Tử Khâm lấy tay che mặt, hồi lâu sau mới nhìn rõ người ngồi trong xe là Vinh Phi Lân. Hạ Tử Khâm vừa biết là Vinh Phi Lân liền lập tức quay đầu bỏ đi, như thể không quen biết anh. Cô đi ra cổng khu đô thị, Vinh Phi Lân lái xe theo sau. Thấy cô đứng ngoài cổng bắt taxi, chặn được mấy xe nhưng đều bị người khác tranh mất, Vinh Phi Lân liền mở cửa xe, lại gần kéo tay cô:

“Em muốn đi đâu? Anh đưa em đi, cứ thế này cả đời cũng chẳng bắt được xe đâu!” Hạ Tử Khâm hất tay anh ra: “Vinh Phi Lân, anh phiền phức thật đấy!” Vinh Phi Lân không vui thấy rõ, mặc cho Hạ Tử Khâm cáu kỉnh vẫn kéo cô lên xe. Hạ Tử Khâm đẩy cửa xe mãi mà không được, đành ngoảnh đầu sang hậm hực gắt:

“Anh là đồ biến thái! Anh cứ lẽo đẽo theo tôi làm gì?” Vinh Phi Lân nhìn chằm chằm vào bàn tay đang cầm túi xách của cô, bình thản hỏi: “Em đi đâu?” Đột nhiên Vinh Phi Lân nhướn mày, nói vẻ mỉa mai:

“À, anh biết rồi, em muốn bám theo Tịch Mộ Thiên để bắt tận tay gian phu chứ gì?” “Cái... cái gì?” Hạ Tử Khâm yếu ớt phản bác:

“Anh chớ có nói bừa, mau mở cửa, tôi muốn xuống xe!” Vinh Phi Lân khẽ cười: “Cái anh đưa cho em, em đã xem chưa?” Vinh Phi Lân nhìn cô rồi gật gù:

“Em không xem, em định nói gì với anh, em tin Tịch Mộ Thiên là một chính nhân quân tử, tin anh ta là một Liễu Hạ Huệ quân tử đúng không? Tử Khâm, anh không thể không nghĩ, em còn ngây thơ hơn cả tưởng tượng của anh, thế bây giờ em muốn làm gì? Tịch Mộ Thiên vừa ra khỏi cửa, em đã bám theo sau. Nói thật lòng, cái USB anh đưa cho em, em không xem, hôm nay có qua đó cũng chưa chắc đã phát hiện được gì. Người đàn bà đó em biết là ai không? Là bạn gái mà Tịch Mộ Thiên đã qua lại gần một năm trời lúc còn học bên Mỹ, về sau ông Tịch lâm bệnh nặng, anh ta mới về nước tiếp quản sản nghiệp, mối tình này do vậy mà chấm dứt. Bao nhiêu năm không gặp, bây giờ tình cũ đột nhiên tương phùng, sẽ xảy ra chuyện gì? Điều này dường như nằm trong dự đoán, em nghĩ sao?” Mặt Hạ Tử Khâm trở nên trắng bệch, nhưng cô vẫn cố gắng phản bác: “Vinh Phi Lân, anh có biết không? Mấy thủ đoạn của anh thật là trẻ con, trẻ con đến mức cho dù có là kẻ ngốc như tôi cũng phát hiện ra ngay!”

Hạ Tử Khâm khẽ thở dài, giọng nói trở nên chậm rãi: “Phi Lân, nếu anh muốn, chúng ta có thể khôi phục quan hệ bạn bè như trước đây, như vậy không tốt sao?” “Bạn bè ư?” Ánh mắt Vinh Phi Lân đột nhiên bừng bừng như ngọn lửa, anh tóm lấy cánh tay Hạ Tử Khâm: “Anh không muốn làm bạn bè gì hết, anh yêu em Tử Khâm! Anh cũng không biết tại sao mình lại yêu một người con gái như em, nhưng anh đã yêu em rồi. Anh phát hiện ra điều này hơi muộn, nhưng em có thể nhìn anh không? Cho anh một cơ hội để yêu em! Tử Khâm, Tịch Mộ Thiên thật sự không hợp với em đâu, anh ta rất bận rộn, sự nghiệp của anh ta rất lớn, không như anh. Anh có thể bỏ hết tất cả, ngày ngày ở bên cạnh em, sẽ không để em có một giây một phút nào cảm thấy cô đơn, chúng ta có thể đi chơi khắp mọi nơi, chán rồi sẽ tìm một nơi non xanh nước biếc để ở lại. Đại Lý, anh nhớ là em thích Đại Lý, chúng ta có thể ở lại đó, mua một căn hộ ở bên bờ sông!”

Hạ Tử Khâm không khỏi kinh ngạc, cô cố vùng ra khỏi bàn tay cứng như thép nguội của Vinh Phi Lân: “Vinh Phi Lân, anh nói bậy bạ gì thế? Tôi hoàn toàn không yêu anh, người tôi yêu là Tịch Mộ Thiên!” “Em yêu anh ta ư?”

Vinh Phi Lân cay cú gật đầu: “Được, em yêu anh ta, vậy anh sẽ dẫn em đi tìm anh ta, hi vọng em đừng có hối hận!” Nói rồi Vinh Phi Lân nhấn ga, chiếc xe lao vút đi như tên bắn..