Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Em đồng ý gọi anh là chồng - Chương 4

Chương 4.

Hạ Tử Khâm đang say giấc nồng thì bị tiếng chuông cửa inh ỏi đánh thức. Cô bực bội giơ tay lên khua khoắng xung quanh, cuối cùng cũng vớ được cái gối để bịp chặt lấy tai. Thế nhưng vẫn không ngăn được tiếng chuông réo rắt. “Á...” Hạ Tử Khâm lớn tiếng gào lên rồi ngồi bật dậy, hai tay ôm chặt lấy đầu, vò đầu bứt tai. Lúc này tiếng chuông cửa đã biến thành tiếng gõ cửa, kèm theo đó là tiếng gọi của Vinh Phi Lân:

“Hạ Tử Khâm, mở cửa, mau mở cửa ra, anh mua bữa sáng đến đây!” Hạ Tử Khâm đột nhiên uể oải đồ vật xuống giường, chộp lấy cái gối tức tối cắn một miếng, trong đầu tưởng tượng ra cái gối đó chính là gã Vinh Phi Lân đáng hận kia. Bị gã lưu manh Vinh Phi Lân này đeo bám, Hạ Tử Khâm đến tận ngày hôm nay cũng không hiểu nổi sao gã ta lại mặt dày đến thế.

Xuất phát từ truyền thống tiết kiệm của gia đình, thế nên khi bị Vinh Phi Lân ép phải mời cơm, Hạ Tử Khâm đành cắn răng mời anh ta về nhà ăn tạm bữa cơm cho xong chuyện. Chẳng hiểu cái gã Phi Lân này ăn nhầm thuốc gì mà kể từ hôm đó, ngày nào hắn cũng đến chỗ cô điểm danh, mới sáng ra đã xuất hiện, đến tận nửa đêm mới về. Chuyện này đối với một người ngủ ngày cày đêm như Hạ Tử Khâm đúng là một nỗi đau tột cùng. Mái tóc như tổ quạ ở trên đầu, Hạ Tử Khâm lê bước ra mở cửa, cáu kỉnh nói: “Vinh Phi Lân, anh rảnh rang đến thế sao. Anh coi nhà tôi là chỗ làm việc của anh đấy à?”

Vinh Phi Lân đứng dựa lưng vào khung cửa, tay xách bịch quẩy và sữa đậu nành, anh đã quá quen với cái bộ dạng lôi thôi lếch thếch của Hạ Tử Khâm rồi, đến nỗi mà bản thân cảm thấy, cái đầu bù của Hạ Tử Khâm nếu nhìn kĩ thì trông cũng nghệ thuật ra phết. Vinh Phi Lân đưa tay nhấc một lọn tóc của cô giơ lên: “Em nên gội đầu đi, bết quá!”

Hạ Tử Khâm gạt tay Vinh Phi Lân ra, quay người đi thẳng vào nhà tắm, đóng sầm cửa lại, chẳng mấy chốc đã nghe thấy có tiếng nước chảy ào ào. Vinh Phi Lân không nhịn được cười, con nhóc này đúng là một đứa quái thai mà từ bé đến bây giờ anh mới gặp thì phải. Thế mà hôm gặp đầu tiên, trông cô sạch sẽ, xinh xắn, đuổi theo bắt cô mời cơm, cô còn nhanh chóng nhận lời. Lúc Vinh Phi Lân theo cô về cái “ổ chó” này, chẳng hiểu Hạ Tử Khâm lôi đâu ra được hai bát mì ăn liền đặt trước mặt anh, đun nước sôi đổ vào rồi cắn đũa nói: “Ăn đi!” Vinh Phi Lân lúc bấy giờ cảm thấy như có một bầy quạ bay ngang qua đầu mình. Sau đó điều kì lạ là, nhìn cái bộ dạng ăn uống ngấu nghiến xì xà xì xụp húp mì của Hạ Tử Khâm, Vinh Phi Lân cũng làm theo, ăn một hơi hết cả tô mì, xong rồi còn cảm thấy ăn mì ăn liền cũng ngon ra phết, chẳng kém gì món tổ yến hay bào ngư đắt tiền.

Hơn nữa cô nhóc này quá thú vị, nhất là đối với anh, cô chẳng có chút khách khí nào. Vinh Phi Lân thấy thực ra cô rất đáng yêu, ở bên cạnh cô con người anh nhẹ nhõm, thoải mái vô cùng. Vì vậy Vinh Phi Lân không phải cố ý đeo bám mà là vì cô quá thú vị, khiến cho anh có cảm giác khác hẳn so với lúc ở bên cạnh những cô bạn gái trước đây. Cứ như lúc này chẳng hạn, để cho một gã đàn ông vào nhà rồi đi thẳng vào phòng tắm, sau đó khoác một cái áo lùng thùng đi ra, trên đầu còn quấn nguyên cái khăn mặt to đùng, thản nhiên ngồi phịch xuống ghế trước mặt anh, hút một hơi nước đậu nành và ngoạm một miếng quẩy ăn uống ngon lành. Nói thật lòng, đối với Hạ Tử Khâm, Vinh Phi Lân đột nhiên có cảm giác thích thú và hiếu kì như đang nuôi một con thú cưng, hơn nữa sau khi thân thiết với cô rồi Vinh Phi Lân mới biết Hạ Tử Khâm là người sống nhờ việc viết tiểu thuyết ở trên mạng, thuộc loại nếu ở trong nhà mà kiến được cơm ăn thì tuyệt đối sẽ không ra khỏi cửa.

Ngày nào cũng vậy, chỉ cần no bụng là Hạ Tử Khâm lại vùi đầu vào máy tính bấm bấm gõ gõ. Thỉnh thoảng cô nhíu chặt mày, hai tay vò đầu bứt tai, đến mức nhìn trông rất khốn khổ. Vinh Phi Lân nhiều lần còn không nhìn nổi nữa. Vinh Phi Lân cắm ống hút vào một cốc sữa đầu nành rồi đẩy cho cô: “Hôm qua thế nào? Có thuận lợi không?”

Hạ Tử Khâm bỗng như quả bóng bay bị xì hơi, thở dài một tiếng rồi nhét tất cả miếng quẩy còn thừa vào miệng, phồng mang trợn má nhai quẩy nhìn Vinh Phi Lân từ đầu đến chân: “Vinh Phi Lân, anh nói thật cho tôi biết, anh ngày nào cũng đến tìm tôi là có mục đích gì?” Cố nuốt miếng quẩy trong miệng vào bụng, Hạ Tử Khâm nói tiếp:

“Anh đừng có nói là để mắt đến tôi nhé, tôi biết mình là ai, kì thực nhà tôi chẳng có tài sản gì, tiền tiết kiệm nhiều lắm cũng chỉ đến bốn con số. Tôi nghĩ chắc Vinh thiếu gia cũng không đến mức để mắt đến vài nghìn tệ của tôi chứ hả? Loại trừ những điều trên ra, nguyên nhân duy nhất là, anh đang cảm thấy tẻ nhạt nên chạy đến chỗ tôi cho vui phải không? Vinh Phi Lân cười khan rồi đưa tay ra búng cái tách lên trán cô: “Chuẩn! Từ ngày quen em hôm nay mới thấy em thông minh nhất đấy, đáng được biểu dương! Có cần anh tặng em nụ hôn đầu của trai đẹp làm phần thưởng không?”

“Phì...” Hạ Tử Khâm phun sạch nước đậu nành ở trong miệng ra, nếu Vinh Phi Lân không tránh nhanh chắc là lĩnh đủ. Hạ Tử Khâm trừng mắt quát: “Nụ hôn đầu á? Tôi e cái màng trinh của anh chắc mất từ tám năm trước rồi, có khi còn chẳng biết mất trong tay cô nào ấy chứ. Kinh tởm!”

Phi Lân nhìn cô bằng ánh mắt vô cùng ngỗ ngược, nghiêng người nhìn thẳng vào mặt cô: “Còn em thì sao? Nụ hôn đầu? Đêm đầu tiên? Dành tặng cho người đàn ông tặng áo cho em đó rồi chứ gì?” Mặt Hạ Tử Khâm đỏ bừng lên, vội đẩy mặt anh ra:

“Tránh ra! Không được làm phiền tôi, tôi đang sáng tác. Tôi thấy cảm xúc của mình đang bị khô cạn hết rồi đây này.” Hạ Tử Khâm vừa định chạy ra bàn máy tính thì bị Vinh Phi Lân lôi lại: “Toàn ở lì trong nhà thì lấy đâu ra cảm xúc? Đi! Chúng ta ra ngoài đi dạo, anh đảm bảo sau khi ra ngoài cảm xúc của em sẽ tha hồ dạt dào!”

Vinh Phi Lân sải bước đến tủ quần áo trong phòng ngủ, mở cánh tủ ra anh không khỏi lắc đầu thở dài. Cô gái này đúng là lôi thôi hết thuốc chữa, toàn là áo pull với quần bò, chẳng còn loại nào khác. Anh lấy một chiếc quần bò màu xanh lam cạp trễ và cái áo phông trắng nhét vào tay Hạ Tử Khâm, đẩy cô quay người lại: “Mau, đi thay quần áo đi!” Đứng trước khu giải trí của trẻ con, Hạ Tử Khâm ngạc nhiên đến nỗi không ngậm nổi miệng, cô ngoảnh đầu lại nhìn Vinh Phi Lân:

“Đây là nơi mà anh bảo dẫn tôi đến cho có cảm hứng sáng tác á? Vinh Phi Lân, rốt cuộc anh bao nhiêu tuổi rồi hả?” Vinh Phi Lân bật cười, đưa tay lên bẹo má cô: “Bây giờ chỗ này là chỗ người lớn đến. Đi thôi, thú vị lắm đấy!” Hạ Tử Khâm là một cô nhi, thuở niên thiếu của cô tuy thiếu thốn nhưng không hề cô độc. Cô luôn cảm thấy mồ côi chẳng có gì là không tốt cả, vì cô có Mẹ viện trưởng và người chị em Mạch Tử, hai người họ đối với cô còn quan trọng hơn cả người cha, người mẹ đẻ đã bỏ rơi cô. Nhưng những nơi như thế này, cô và Mạch Tử chỉ từng được đến chơi có hai lần thôi.

Lúc ấy cô nhi viện nằm ở khu vực ngoại ô, gần đó nhất có một vườn hoa nhỏ, bên trong là một số trò chơi đơn giản cho trẻ con như cầu trượt và xích đu. Cô cùng Mạch Tử mỗi khi trốn học thường qua đó chơi đến tối mới về. Đấy là lần đầu tiên Mẹ viện trưởng nổi giận, cũng là lần đầu tiên cô và Mạch Tử bị phạt. Nhưng đến thứ sáu, Mẹ viện trưởng đặc biệt dẫn cô và Mạch Tử vào khu vui chơi trong thành phố chơi cả ngày, do đó đến bây giờ cô vẫn còn nhớ như in chuyện ấy. Chỉ có điều vui chơi trong kí ức hoàn toàn khác hẳn với nơi cô đang đứng. Hạ Tử Khâm có cảm giác bản thân mình giống như một bà già đi vào công viên, bị Vinh Phi Lân kéo đi chơi hết trò này đến trò khác. Cuối cùng lúc ngồi phao vượt thác, Hạ Tử Khâm bám chặt vào tay Vinh Phi Lân rồi hét lên thất thanh, xuống đất rồi cô vẫn chưa hết run rẩy.

Vinh Phi Lân dở khóc dở cười, gõ đầu cô nói: “Em đúng là vô dụng! Thế đã là gì, lát nữa nếu có cơ hội anh sẽ cho em biết thế nào là ngồi phao vượt thác thực sự, còn kích thích hơn cái này gấp trăm lần!” “Thôi đủ rồi đấy! Tôi còn muốn sống thêm vài năm nữa!” Hạ Tử Khâm yếu ớt trừng mắt với Vinh Phi Lân. Vinh Phi Lân kéo tay cô: “Đi thôi, chúng ta đi ăn, tiêu hao nhiều năng lượng quá, đói lắm rồi!”

Hai người chạy đến một quán mì, mỗi người ăn một tô mì thịt thật to. Ra khỏi quán, Hạ Tử Khâm đi được mấy bước mới phát hiện Vinh Phi Lân không đi theo, cô quay lại thì thấy anh ta đang đứng bên ngoài một sạp báo, tay cầm tờ báo, vẻ mặt rất kỳ dị. Hạ Tử Khâm ghé mắt nhìn, không khỏi giật nảy mình, bức ảnh gần như chiếm hết một mặt báo, góc độ chụp không đẹp lắm nhưng cũng khá rõ ràng. Người đàn ông bị chụp nghiêng từ trong sân bay đi ra, nửa mặt bên kia chìm trong bóng tối, dáng người cao ráo bước đi kiên định, ngũ quan hài hòa, nhìn nghiêng thấy lông mi dày và đen. Mắt anh ta hơi nheo nheo, mũi rất cao, đôi môi mỏng mím chặt khiến cho khuôn mặt càng thêm sắc lạnh.

Người đàn ông này tuy không lộ khuôn mặt chính diện nhưng thứ khí chất bá đạo toát ra từ con người anh ta hiện rõ mồn một trên trang báo. Trên mặt báo in hàng chữ rất nổi bật: “Tịch Mộ Thiên, người khổng lồ trong giới bất động sản tạm thời nhận chức Tổng giám đốc công ty truyền thông Vinh Thị. Lần hợp tác này sẽ mang lại sự thay đổi đột biến cho giới truyền thông, chúng ta hãy cùng chờ đợi!” Bên dưới còn có một bài viết khá tường tận giới thiệu về vị Tổng giám đốc này. Hạ Tử Khâm chỉ liếc vài dòng mà toát mồ hôi hột. Cho dù đêm hôm ấy uống say mèm, nhưng cô chỉ liếc sơ qua cũng nhận ra ngay, người đàn ông trên báo chính là người đêm hôm trước. Còn nữa, anh ta là Tổng giám đốc Tịch ư? “Ặc ặc...” Hạ Tử Khâm khẽ rên hai tiếng.

Chỉ có điều một người đàn ông như thế có cần thiết phải lên giường với một cô gái xa lạ và say mèm như cô không? Hơn nữa Hạ Tử Khâm còn loáng thoáng nhớ đêm ấy chính cô là người lôi kéo anh ta... Nhưng định thần lại, Hạ Tử Khâm thấy mình đúng là lo hão, chẳng qua chỉ là tình một đêm thôi, hứng lên thì làm, còn không thì đường ai nấy đi. Xã hội hiện nay những chuyện như thế này đâu có gì ghê gớm. Dù gì gã đàn ông ấy cũng bỏ tiền, còn cô bỏ cái màng trinh của mình, một cuộc giao dịch vô cùng công bằng. Hơn nữa món tiền ấy cô đã gửi toàn bộ về cô nhi viện, vì vậy bây giờ có nói gì cũng muộn rồi. Hạ Tử Khâm đang trăn trở băn khoăn thì Vinh Phi Lân vỗ vai cô nói:

“Em tự về nhà nhé, anh có việc gấp phải đi trước đây, đừng quên ăn sáng đấy!” “Này, Vinh Phi Lân...!” Chớp mắt một cái, cái bóng của Vinh Phi Lân đã chìm vào trong đám đông đi đường...

.