Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Em đồng ý gọi anh là chồng - Chương 5

Chương 5.

Tịch Mộ Thiên từ tòa nhà Vinh Thị bước ra, lúc này đường phố đã lên đèn. “Cuộc họp ngày mai đã dặn dò mọi người chưa?” Tiểu Dương vội vàng đáp: “Rồi ạ, tôi đã thông báo với quản lí các tầng, ngày mai sẽ họp trên tầng thượng!”

Tiểu Dương ngập ngừng một lát rồi nói: “Tổng giám đốc, thật sự phải bãi chức của mấy người đó sao? Vinh Thị dù gì cũng không bằng Tịch Thị chúng ta, đám lão thần kia đều từng lăn lộn với chủ tịch Vinh, ai cũng đầy đủ tư cách, anh vừa mới lên đã bãi chức của họ, chỉ e là không ổn!” Mắt Tịch Mộ Thiên lóe lên một tia sáng lạnh giá: “Tư cách ư? Cái mà doanh nghiệp cần là năng lực và lợi ích chứ không phải cái thứ tư cách vô dụng kia. Tôi đã xem tài liệu của Vinh Thị suốt ba ngày trời, bên ngoài tưởng là ngon lành lắm, thực tế năm nào lợi nhuận thật cũng vô cùng nhỏ, bố vợ đã giao quyền hành cho tôi quản lí ắt hẳn hiểu được tác phong làm việc của tôi, Vinh Thị không phải nhà phúc lợi, không phải nơi nuôi báo cô người khác!” Ánh mắt Tịch Mộ Thiên chợt dừng lại bên ngoài cửa sổ, anh giơ ta lên ra hiệu: “Dừng xe!”

Ông Lưu đỗ xe sát vào lề đường, Tịch Mộ Thiên sải bước xuống xe, những cánh hoa đào rơi lả tả trong không trung. Tịch Mộ Thiên không khỏi nhớ lại con “mèo say khướt” đêm đó, cô bám chặt lấy anh, còn cả tấm thân mềm mại và run rẩy đó, cũng giống như những cánh hoa mềm mại nở xòe trong lòng anh vậy. Vẻ đẹp thuần khiết khiến anh đến tận hôm nay vẫn không thể nào quên được. Tịch Mộ Thiên thầm ngạc nhiên, chẳng lẽ đây chính là lí do vì sao dạo này anh không tìm đàn bà qua đêm, dẫn đến những phản ứng tâm lí do dục vọng không được giải tỏa. Có lẽ nên cân nhắc đến chuyện qua một thời gian nữa, đỡ bận rộn hơn sẽ đi nghỉ một chuyến. Chiếc xe rẽ vào làn đường riêng, đèn điện tử của biệt thự vừa bật sáng Tịch Mộ Thiên đã nhìn thấy Vinh Phi Lân đang đứng dựa vào cột đèn ở cổng. Anh không khỏi nhướn mày, kéo cửa xe xuống. Tịch Mộ Thiên nhìn Vinh Phi Lân từ đầu đến chân rồi nói: “Cậu đúng là khách quý, lên xe đi!”

Tịch Mộ Thiên rót hai ly rượu rồi đưa cho Vinh Phi Lân một ly, nói vẻ đùa bỡn: “Sao dạo này ngoan thế? Anh còn tưởng cậu lại chạy đến cái xó xỉnh nào rồi! Ông già nói đợi khi nào cậu về sẽ đánh gãy chân cậu, tránh để suốt ngày chẳng thấy bóng dáng cậu đâu cả!” Ánh mắt Vinh Phi Lân lướt qua gian phòng khách lạnh tanh, không khỏi lắc đầu. Nơi này xa hoa như hoàng cung nhưng chẳng có chút hơi người, lần nào đến cũng cảm thấy lạnh lẽo như hầm băng. Ở được trong chỗ này đúng là chỉ có mình Tịch Mộ Thiên. Đối với người anh rể này, Vinh Phi Lân thực lòng khâm phục, so với Tịch Mộ Thiên, anh thấy bản thân mình đúng là một thằng công tử bột không hơn không kém. Vinh Phi Lân tự biết mình là ai, hiểu rõ bản thân không phải người có duyên kinh doanh, cho dù bị bố áp giải về nhà cũng vô ích, anh không có năng lực và càng không có dã tâm như ông anh rể, do đó anh chỉ an nhàn hưởng thụ cuộc sống của một thiếu gia.

Tịch Mộ Thiên nhìn Vinh Phi Lân dò xét: “Sao, dạo này có duyên tao ngộ à?” “Duyên tao ngộ?” Trong đầu Vinh Phi Lân thoảng hiện lên hình ảnh Hạ Tử Khâm đầu bù tóc rối, lôi thôi lếch thếch không thể tả. Vinh Phi Lân không khỏi phì cười, nói vẻ nghiêm túc: “Không hẳn là duyên tao ngộ, chẳng qua chỉ là một con nhóc thú vị thôi!”

Tịch Mộ Thiên nhướn mày: “Sao, thật sự không định quay về Vinh Thị à? Bố sức khỏe không được tốt, cậu là con trai độc nhất của nhà họ Vinh, sớm muộn gì cũng phải tiếp quản, đây là trách nhiệm cậu không trốn tránh được đâu, mau cân nhắc đến chuyện qua giúp anh một tay đi!” “Ai nói em không trốn thoát được? Trừ thằng con trai độc nhất nhà họ Vinh là em ra, chẳng phải còn có ông con rể là anh sao? Anh thích kiếm tiền, em thích tiêu tiền, chúng ta ai cũng có sở thích riêng mà!” Tịch Mộ Thiên lắc đầu cười: “Nói đi, hôm nay đến tìm anh có việc gì? Là bố đóng băng thẻ tín dụng của cậu hay là cần ông anh rể này ra mặt cho hả?”

Vinh Phi Lân không nhịn được cười: “Vốn dĩ em còn không nghĩ thế, giờ nghe anh rể nói vậy em cũng cảm thấy mình đúng là một thằng công tử nhàn rỗi, nhìn tình trạng của anh hiện giờ em biết sức khỏe của bố không thành vấn đề!” Vinh Phi Lân đưa trả ly rượu cho Tịch Mộ Thiên: “Em đi trước đây!”

Sải bước ra cửa lớn, đột nhiên nhớ ra chuyện gì Phi Lân quay lại cầm một quả táo trên đĩa ném lên rồi đón lấy, đưa vào miệng cắn một miếng: “Anh rể, em có một người bạn viết tiểu thuyết, em đọc bản thảo rồi, cũng được phết, em gửi vào hòm thư của anh, anh đọc xem có thể giúp gì được không nhé!” Tịch Mộ Thiên hơi ngẩn người rồi cười bảo: “Bạn gái mới phải không? Sao, dạo này thay đổi khẩu vị à?” Vinh Phi Lân gãi gãi đầu: “Nói tóm lại là anh cứ giúp em đi, con nhóc ấy viết khá lắm, chỉ thiếu một cơ hội thôi, điều này không hề vi phạm nguyên tắc làm việc của anh mà!”

Nói rồi Vinh Phi Lân vẫy tay và biến mất vào trong bóng đêm. Tịch Mộ Thiên tắm rửa rồi quấn khăn đi ra thư phòng. Vừa bật máy tính lên liền nhớ tới những điều Phi Lân nói. Tịch Mộ Thiên đăng nhập hòm thư, quả nhiên thấy có mail giới thiệu bản thảo. File đính kèm vừa hiện lên khiến anh không khỏi ngạc nhiên, điều khiến Tịch Mộ Thiên ngẩn ra không phải là cái tên truyện “Tình yêu đang độ chín” mà là bốn chữ “Thanh Thanh Tử Khâm” trên mục bút danh. Cái tên này khiễn Tịch Mộ Thiên không khỏi nhớ đến “Con mèo say khướt” nọ. Lúc cầm giấy chứng minh thư của cô lên xem, chính anh cũng bất ngờ vì cô lại có một cái tên đầy ý thơ như thế. “Thanh thanh tử khâm, du du ngã tâm[1]”. Lẩm bẩm cái tên này trong miệng, Tịch Mộ Thiên chợt có cảm giác quyến luyến và nhớ nhung.

[1] Thi kinh Trung Quốc, đại ý chỉ tình cảm của một cô gái dành cho chàng trai mình yêu mến “Chiếc cổ áo màu xanh anh mặc, vương vấn trong lòng em.” Tịch Mộ Thiên kéo chuột xuống cuối bản thảo, bên dưới có phần giới thiệu cụ thể về tác giả. Lúc nhìn thấy tên thật của tác giả đề là Hạ Tử Khâm, trong lòng Tịch Mộ Thiên bỗng có cảm giác phẫn nộ và khó chịu kì lạ. Trong ấn tượng của anh, “Con mèo say khướt kia” không hề có tâm địa gì, nhưng “con mèo say khướt” không có tâm địa gì đó vừa mới lên giường với anh xong lại câu được đại thiếu gia nhà họ Vinh. Nghĩ lại việc Hạ Tử Khâm thản nhiên nhận số tiền và quần áo kia, Tịch Mộ Thiên cảm thấy mọi chuyện đều là lẽ dĩ nhiên. Chỉ có điều anh không ngờ “Con mèo say” đó lại cao tay đến thế, hoặc cũng có thể đấy chỉ là một cô gái cùng tên?

Tịch Mộ Thiên lạnh lùng đọc kĩ phần giới thiệu tác giả, từng chữ từng chữ lướt qua đầu anh, cuối cùng đến một tia hi vọng xa xỉ cũng tan biến. Anh ngửa người ra ghế, dường như là để xoa dịu sự tức tối và khó chịu trong lòng. Tịch Mộ Thiên châm điếu thuốc lên, tay ấn điện thoại: “Tiểu Dương, chuẩn bị cho tôi tư liệu tường tận về Hạ Tử Khâm, ngày mai giao cho tôi, nhớ là phải cực kì tường tận đấy!” Cúp điện thoại, ánh mắt lạnh lùng dừng lại ở ba tử “Hạ Tử Khâm, nên xử lí cô thế nào đây? Con mèo say to gan này?”

Hạ Tử Khâm tắm xong đi ra, không khỏi rùng mình ớn lạnh, ngoảnh đầu lại phát hiện cửa sổ phòng khách chưa đóng, từng cơn gió đêm ùa vào trong phòng mang theo hơi lạnh se se. Vừa ra đóng cửa sổ lại, Hạ Tử Khâm đã nghe tiếng khóa cửa khẽ vang lên. Cô giật mình ngoảnh đầu nhìn đồng hồ treo tường, kim đồng hồ đã chỉ sang mười một giờ, chẳng nhẽ là kẻ trộm? Trong đầu Hạ Tử Khâm hiện lên cảnh tượng kẻ trộm đột nhập vào trong phòng, giết người chặt thành từng khúc, giết trước rồi cưỡng hiếp... càng nghĩ cô càng thấy sợ. Hạ Tử Khâm chạy thẳng vào trong bếp, tiện tay vớ lấy một cái chảo, giơ cao lên rồi đứng ở sau cửa. Cánh cửa vừa đẩy ra, Hạ Tử Khâm đã vung cái chảo đập xuống. “Á... Cái đầu tôi! Tử Khâm chết tiệt, cậu muốn chết à? Sao lại đập tôi?”

Đây rõ ràng là giọng nói của Mạch Tử mà? Hạ Tử Khâm cầm một quả trứng luộc nóng hổi chưa bóc vỏ, cẩn thận lăn trên trán Mạch Tử. Mạch Tử rên rỉ: “Á... Cậu nhẹ tay thôi! Đau quá, ôi da. Tử Khâm! Cậu dốt thật đấy, nếu là kẻ trộm có ai cần dùng chìa khóa mở cửa không hả trời? Chìa khóa nhà này ngoài tớ với cậu ra còn ai có nữa chứ?” Mạch Tử cáu kỉnh hất tay Hạ Tử Khâm ra, giơ tay lên gõ đầu cô:

“Đầu cậu cả ngày nghĩ đến chuyện gì hả? Có phải viết tiểu thuyết nhiều quá nên hâm rồi phải không?” Hạ Tử Khâm bóc vỏ trứng, bẻ làm đôi, một nửa nhét vào miệng, nửa kia đưa cho Mạch Tử rồi phồng mồm trợn mép nhai, mắt chớp chớp chột dạ, áy náy phản bác: “Chẳng phải cậu bảo mai mới về hay sao? Tớ làm sao biết được nửa đêm nửa hôm cậu lại mò về thế này?” “Hạ Tử Khâm, sao tớ cứ cảm thấy cậu có chỗ nào khang khác, thành thật khai ra mau, cậu để cái gã Chu Thuyền được như ý rồi chứ gì?”

Mặt Hạ Tử Khâm chợt tối sầm rồi từ từ hồng lên: “Mạch Tử, Chu Thuyền lấy vợ rồi, cô dâu chính là Triệu Gia Kỳ.” “Cái gì?” Mạch Tử đứng bật dậy: “Anh ta lấy vợ rồi, thế là thế nào? Chẳng phải hai người đã yêu nhau bốn năm rồi ư? Mẹ kiếp, tớ đã bảo con đê tiện Triệu Gia Kỳ ấy chẳng tử tế gì rồi mà, lúc nào cũng sán đến gần Chu Thuyền! Không được! Đi! Để tớ dẫn cậu đi gặp anh ta, để xem tớ xử lí đôi gian phu dâm phụ chó chết ấy thế nào!” Nói rồi Mạch Tử hùng hổ kéo tay Hạ Tử Khâm, Hạ Tử Khâm giữ tay Mạch Tử lại: “Mạch Tử, tớ với Chu Thuyền đã không còn quan hệ gì nữa rồi, tớ không muốn gặp lại anh ta nữa!”

Mạch Tử nhìn Hạ Tử Khâm hồi lâu rồi dang rộng cánh tay ôm lấy cô: “Con ngốc này, thôi được rồi, chúng ta không gặp lại hắn ta nữa, biết trước khi cưới vẫn tốt hơn cưới rồi mới biết. Tớ nguyền rủa đôi gian phu dâm phụ ấy, chúng sẽ không được yên ổn, sinh ra con không có chim.” “Phì...” Hạ Tử Khâm không nhịn nổi cười: “Mạch Tử, khiếp quá đấy!”

Mạch Tử vỗ vỗ lưng Hạ Tử Khâm: “Như thế còn là dễ dàng với bọn chúng đấy!” “Mạch Tử, cậu thật là tốt!” Mạch Tử thô lỗ đẩy cô ra: “Thôi đủ rồi, đừng nịnh nọt nữa, chiêu này của cậu chỉ có hiệu quả với Mẹ viện trưởng thôi!”

Hạ Tử Khâm từ bé sức khỏe đã không tốt, lúc nhỏ gầy trơ xương, trông vô cùng đáng thương. Mạch Tử và Hạ Tử Khâm cùng vào cô nhi viện, do đó mối quan hệ của hai người rất thân thiết, Mạch Tử gần như đã quen với việc chăm sóc Hạ Tử Khâm, nào là uống thuốc, ăn cơm, đi học... Tình cảm còn hơn chị em ruôt. Đến tận sau này mỗi đứa tốt nghiệp một trường đại học cũng không chịu rời nhau ra, hai người liền thuê một phòng trọ nho nhỏ ở chung trong thành phố. Công việc của Mạch Tử tương đối đặc biệt, làm tuyên truyền cho công ty Điện ảnh. Công việc mặc dù không nhẹ nhàng, thình thoảng còn phải đi đây đi đó, nhưng được cái lương cũng không đến nỗi thấp, chứ nếu cứ trông đợi vào mấy đồng tiền bản thảo lúc có lúc không của Hạ Tử Khâm có mà chết đói từ lâu. Hơn nữa trong lòng Mạch Tử, Hạ Tử Khâm là đứa con gái ngốc nghếch nhất trên đời này. Do đó mặc dù Hạ Tử Khâm và Chu Thuyền yêu nhau bốn năm trời, Mạch Tử cũng vẫn dặn dò cô cẩn thận như mẹ dặn con gái, tuyệt đối không để Chu Thuyền được như ý.

Vì chuyện này mà Chu Thuyền và Mạch Tử không ưa gì nhau, chỉ có điều bây giờ cô thật sự mừng thầm bởi con mắt tinh đời của mình. Thế nhưng Mạch Tử có nằm mơ cũng không ngờ Hạ Tử Khâm vừa thoát khỏi tên cặn bã Chu Thuyền lại dính vào Tịch Mộ Thiên, vì vậy Mẹ viện trưởng mới nói Hạ Tử Khâm là kẻ chuyên rước họa vào thân, đây đúng là chân lí..