Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Evermore The Immortal - Chương 20

.

Thường, tôi cố không để ý đến cuộc sống ngày xưa của tôi.

Tôi cố không nghĩ về căn nhà cũ, bạn bè cũ, gia đình cũ, cố không nghĩ về chính bản thân mình trước đây.

Tôi quan sát rất rõ nỗi đau của mình, để kịp ngăn cản khi nó ập đến.

Những cảm giác tuyệt vọng, những phút giây trống rỗng đến cùng cực.

Tôi luôn nỗ lực né tránh mỗi khi chúng đến.

Thế nhưng, cũng có lúc chúng ập đến mà không báo trước, không cho tôi kịp có thời gian chuẩn bị hay đối phó.

Chỉ cần một gợi nhắc tình cờ nào đó.

.

.

Như lúc này, khi giữa giờ học môn Lịch sử.

.

.

Cổ họng tôi cũng lập tức bị nghẹn thắt, dạ dày quặn lên, mắt cay xè và nước mắt chực trào ra.



Những lúc như thế, tôi cố rời khỏi ghế, cố chạy trốn ra ngoài cửa.

Không để ý đến tiếng gọi lại của thầy và những tiếng cười chế nhạo của bạn bè cùng lớp.

Tôi chạy quẹo qua một góc đường, chạy thật nhanh, cố dằn những ký ức đau đớn lại.

Thật không may cho tôi, vừa lúc ấy thì tôi đâm sầm vào Stacia, làm cô ta té nhào và rách một đường nhỏ trên chiếc áo.



“Quỷ tha ma bắt cậu!”.

Cô ta điên tiết nhìn tôi.

Mắt như tóe lửa.

“Đồ chết tiệt!”.

Tôi thấy mình gần như không thở được.

Những phản ứng của cơ thể trước một sự gợi nhắc tình cờ về quá khứ đau đớn trước kia quá mạnh.

Nhưng lúc này tôi buộc phải chế ngự nó.

Tôi không thể để nỗi đau nuốt chửng mình và không thể để Stacia nhìn thấy mình như vậy được.

Hít một hơi thật dài, tôi cúi xuống.

Stacia liền chụp ngay lấy cánh tay tôi để gượng đứng dậy.

Khi làn da cô chạm vào tay tôi, một thứ năng lượng u ám, đen tối tỏa ra làm tôi muốn nín thở.



“Nói cho cậu biết, chiếc áo này là hàng độc được thiết kế riêng.

Cậu phải bồi thường cho tớ đấy! Không là không yên đâu!”.

Cô ta gào lên, tay siết chặt cánh tay tôi làm tôi muốn ngất xỉu.

Ánh mắt nhìn tôi trừng trừng.

“Cậu sẽ phải hối tiếc vì đã đâm sầm vào tớ, cậu sẽ phải cầu mong là cậu không phải đến ngôi trường này nữa!”.

“Giống như Kendra?”.

Tôi đột nhiên thốt lên, bất ngờ trở nên bình tĩnh lạ.

“Cái gì?”

Cô ta nới lỏng tay nhưng không chịu buông ra.

“Cậu bỏ ma túy vào ngăn tủ của cô ấy.

Cậu làm cho cô ấy bị đuổi học, làm mất uy tín của cô ấy để họ tin cậu chứ không phải cô ấy!”.

Tôi nói như bị thôi miên về quá khứ của Stacia – cái quá khứ vừa được truyền thẳng và hiện ra trong đầu tôi qua động tác va chạm giữa tôi và cô ấy.



Stacia bỏ tay tôi ra và lùi lại, mặt biến sắc.

“Ai nói cậu điều đó? Cậu mới chuyển đến đây học.

Biết gì?”.

Tôi nhún vai.

“Ồ, còn nữa.

.

.

”.

Tôi tiếp tục.

Cơn bão trong lòng tôi đã qua.

Cảm giác đau buồn tràn ngập của tôi đã được chữa lành một cách kỳ diệu.



“Tớ còn biết cậu gian lận trong các bài kiểm tra, ăn cắp đồ của bố mẹ và của bạn bè.

Tớ biết cậu thu âm điện thoại của Honor, giữ lại một cái email và những tin nhắn chống lại cô ấy để phòng hờ trường hợp cô ấy không theo về phía cậu nữa.

Tớ biết cậu tán tỉnh người bố dượng của cô ấy.

Chuyện đó thật là quá sức tưởng tượng.

Mà chưa hết.

.

.

Thầy dạy môn Lịch sự lớp chín của cậu là ai nhỉ? Chắc cậu biết mà, đúng không? Người cậu ra sức quyến rũ.

.

.

Và khi ông ta cố thoát ra khỏi con bé có tí tuổi đầu nhưng ranh mãnh, thủ đoạn là cậu, thì cậu hăm dọa ông, dọa báo với Hội đồng kỷ luật nhà trường và người vợ đang mang thai đáng tội nghiệp của ông.

.

.

”.

Tôi nói không kiềm chế, chưa hết bàng hoàng vì một thứ quá khứ khủng khiếp mà tôi vừa biết được qua cái va chạm với Stacia.

Vâng, là cô ta! Đang đứng trước mặt tôi.

Mắt mở to.

Môi run run, choáng váng vì những bí mật bẩn thỉu bị lộ tẩy.

Có lẽ, nếu đó là bất cứ ai khác, tôi sẽ dừng lại.

Nhưng với kẻ đáng nguyền rủa này, tôi muốn dạy cho cô ta một bài học.

Tôi muốn Stacia nếm trải cảm giác sợ hãi vì những gì mình đã làm.

Cô ta bắt nạt không biết bao nhiêu bạn học.

Cô ta chế nhạo và không biết bao nhiêu bạn học.

Cô ta chế nhạo và không để tôi yên ngay từ những ngày đầu tiên tôi vào trường.

Tôi muốn cô ta phải trải nghiệm một lần cảm giác tủi hổ, sợ hãi, đớn đau, để mà sống cho đàng hoàng hơn.



“Có muốn tớ nói tiếp nữa không?”.

Tôi hỏi, giọng nghiêm nghị, không quá mức đe dọa, nhưng cũng không hề dễ dãi cho qua.

“Tin tớ đi, tớ còn nói được nữa.

Còn nhiều nữa, nhưng toàn là những điều cậu đã biết rồi, phải không?”.

“Cậu là loại người gì thế? Phù thủy à?”.

Mặt Stacia tái nhợt, xanh lè.

Nhưng mắt thì vẫn đầy vẻ hiểm độc.

Cô nhìn khắp hành lang như tìm kiếm đồng minh, một đồng minh nào đó có thể giúp cô ta xử lý tôi.

Sau vài giây trấn tĩnh, cô ta phủi tay lên áo, kiêu kỳ ngẩng lên, môi cong lại và nhếch thành một nụ cười.



“Nghe này.

.

.

Phù thủy ranh.

.

.

Cậu nghĩ ai sẽ tin cậu? Cứ thử nói ra đi.

Xem người ta tin tớ – một nữ sinh xinh đẹp, xuất sắc, giàu có hay một con bé dị thường, bất ổn, bị cô lập trong cái trường này?”.

Stacia có lý.

Tôi thở dài im lặng.



Cô ta bước lên phía trước, lạnh lùng: “Tránh xa tớ ra, đồ lập dị! Nếu không tớ thề sẽ làm cho cậu hối hận!”.

Và cậu ta lườm tôi bằng một ánh mắt như thể nói là làm.

Khi xuống đến bàn ăn trưa, tôi muốn trợn tròn mắt vì nhận ra mái tóc của Haven đã chuyển sang màu tím!

“Đừng có giả vờ là cậu không thấy nghen.

Trông tớ kinh khủng lắm, tớ biết!”.

Haven cười.

“Ngay sau khi nói chuyện điện thoại với cậu tối qua, tớ muốn nhuộm tóc thành màu đỏ.

Cậu biết không, màu đỏ đồng rực rỡ giống như Drina vậy.

Nhưng cuối cùng nó ra màu này!”.

Cô ta vuốt lọn tóc và cau mày.



“Tớ bây giờ trông như quả cà tím á.

Nhưng chỉ trong vài tiếng đồng hồ tới, sau giờ học, Drina sẽ dẫn tớ đi đến một salon làm đẹp dành cho những người nổi tiếng.

Cậu biết không, đó là salon nằm trong danh sách đắt khách nhất, phải đặt trước cả năm.

Chỉ Drina mới có thể đang ký sắp xếp cho tớ chen ngang vô mà không cần phải đăng ký trước.

Tớ thề, cô ta quen biết thật rộng rãi, và thật tuyệt!”.

“Miles đâu rồi?”.

Tôi cắt ngang, không muốn nghe thêm về Drina thật tuyệt và cái mái tóc xù màu đỏ của cô ta.

“Cậu ấy bận rồi.

Lại định tham dự mấy cuộc thi linh tinh mới mở!”.



Tôi mở phần ăn trưa, thấy bên cạnh nửa cái bánh sandwich, một chùm nho, một túi khoai tây của mình là những bông hoa tulip đỏ thắm.

Haven nhún vai.

“Thế còn.

.

.

Chàng hoàng tử quyến rũ, bí ẩn, cuốn hút như ngôi sao điện ảnh của cậu đâu rồi?”.

Tôi nhún vai, nhớ ra lại một lần nữa mình quên xin số điện thoại của Damen, quên cả việc hỏi xem anh sống ở đâu.



“Anh ấy có việc.

.

.

”.

Tôi mở cái bánh sandwich, cắn một miếng và chuyển đề tài.

“Có tin gì mới về Evangeline không?”.

Haven lắc đầu.

“Không.

Nhưng xem cái này nè!”.

Cô ta kéo tay áo lên, cho tôi xem bên dưới cổ tay.



Ở đó có một vết xăm mới, hình tròn, phác họa một con rắn tự cắn đuôi mình.

Mặc dù vết xăm chưa hoàn thành, nhưng thật kỳ lạ, trong khoảnh khắc tôi thấy con rắn chuyển động! Ngay sau khi tôi chớp mắt, nó bất động trở lại.

“Cái gì vậy?”.

Tôi thì thầm, tự dưng thấy có một thứ năng lượng nào đó tỏa ra khiến tôi sợ hãi.



“Tớ sẽ cho cậu xem khi nào xong!”.

Haven cười.

“Thật ra, tớ không nên cho cậu biết sớm như vậy.

Tớ đã hứa không nói cho ai biết.

Chỉ là vì tớ thích thú quá nên mới tiết lộ với cậu.

Đúng là tớ chả bao giờ giữ kín được một bí mật nào!”.

Tôi nhìn Haven, cố quan sát năng lượng của đứa bạn mình, cố tìm ra lý do tại sao tôi lại đột nhiên cảm thấy sợ hãi đến thế.

Nhưng tôi chẳng tìm được gì.

“Cậu hứa với ai? Chuyện gì đang xảy ra vậy?”.

Tôi lắp bắp hỏi, nhận ra vầng hào quang quanh người bạn tôi chỉ toàn là màu xám nhờ nhờ.



Nhưng Haven chỉ cười.

“Quên chuyện đó đi! Cậu sẽ phải kiên nhẫn chờ đợi thôi.

.

.

”.