Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Gần như vậy xa đến thế - Chương 2

Chương 2

. Nhưng Tiêu Dĩnh không sao cười nổi, cứ đứng ngây người ra nhìn, đến khi người ấy chầm chậm tiến lại gần mới mở miệng nói: “Xin chào”, giọng điệu có chút khó hiểu. Ngốc quá! Cô thầm rủa mình nhưng vẫn không thể kiểm soát được con tim đang thổn thức, dường như nó đang đập rất nhanh, từng hồi từng hồi, va đập trong lồng ngực, cứ đau âm ỉ.

Trần Diệu! Một Trần Diệu cách biệt hai năm chín tháng, cuối cùng cũng đã quay về trước mặt cô với nụ cười và hơi thở quen thuộc. Dường như mọi thứ đều không có gì thay đổi giống như chỉ mới vừa chia tay nhau ngày hôm qua thôi. “Không phải là đi họp lớp sao?” Một lúc sau cô mới nghe thấy giọng điệu của mình, đã có vẻ khá hơn một chút, chí ít là đã hồi phục được tám chín phần. “Vậy còn em?” Trần Diệu hỏi ngược lại. “Sao em không đi?”

Cô thầm nghĩ: Điều này còn phải hỏi nữa ư? Nhưng dường như anh đọc được suy nghĩ của cô, anh cười nhạo “Thật ra người anh muốn gặp không nhiều đâu!” Ngữ khí chân thành cùng cặp mắt sáng long lanh ấy khiến Tiêu Dĩnh bất chợt nhớ lại một đêm của nhiều năm về trước, anh và cô cùng nằm trên bãi cỏ, đột nhiên anh quay đầu sang nhìn cô trong nháy mắt khiến ánh sáng xung quanh bỗng chốc trở nên ảm đạm đen tối. Thật đáng buồn! Chẳng phải là đã quên tất cả rồi sao, cớ sao lại tự mình sa vào những hồi ức đã qua chứ?

Tiêu Dĩnh cảm thấy lo sợ, dường như cô đang quay trở lại thời kỳ những ngày tháng đen tối ấy, ngày nào cũng chỉ có hồi ức, chỉ biết đến kỷ niệm, dường như ngoài hít thở ra thì ký ức là sức mạnh để cô cố gắng tiếp tục cuộc sống. Cô lại bắt đầu thấy đầu óc choáng váng, dù trước khi ra khỏi nhà đã uống ly nước mật ong nóng, nhưng vẫn đói hoa cả mắt. Tiệm thức ăn nhanh nằm ngay phía ngoài cửa lớn chung cư, cô đã dõi mắt nhìn từ xa nhưng cô lại không dám tiến về phía trước. Trần Diệu đột ngột xuất hiện trước mặt cô như một rào cản ngăn cách mọi thứ, thậm chí cả không khí cũng trở nên loãng ra. Cô lặng lẽ xiết chặt bàn tay, nghĩ thầm, còn may, vẫn còn đường rút lui. “Tiêu Dĩnh …..” thấy cô nãy giờ vẫn không có phản ứng gì, anh bất chợt thay đổi tên gọi của cô, chỉ có điều những lời đằng sau ấy chưa kịp nói ra thì người con gái im lặng phút chốc đã quay đầu bỏ đi.

Dường như là chạy trốn trong tuyệt vọng. “Tiêu Dĩnh!” Anh đuổi với theo cô vài bước, giơ tay kéo lấy tay cô. Anh cảm nhận được rất rõ cô đang run rẩy, ngón tay thả lỏng ra, thật ra anh không dùng nhiều sức đến thế, vốn không thể làm nào làm đau cô, chỉ là phản xạ trong tiềm thức của anh mà thôi.

Giọng nói của anh rất trầm, dường như so với không khí lúc này còn nặng nề hơn: “Chúng ta không thể nói chuyện thoải mái với nhau được sao?” Tiêu Dĩnh mắt rũ xuống, lúc đầu không chịu quay đầu lại, một lát sau cô mới ngoảnh lại nhìn anh, ánh mắt dưới màn đêm đen sâu đậm khác thường: “Anh muốn nói gì đây?” Ngữ khí dịu dàng như vậy khiến Trần Diệu bất ngờ ngẩn người, hệt như được trở lại 5 năm, 10 năm về trước, những ngày tháng trước kia, lúc đó cô hay hỏi anh: “Anh muốn dẫn em đi đâu chơi?” , “Hôm nay anh đi chơi với em nhé, có được không nào?” Tựa như đoá cúc dại nở rộ dưới ánh bình minh, dịu dàng và êm dịu như thế.

Trần Diệu dường như mất một lúc sau mới tìm lại giọng nói của mình, nhìn cô rồi nói: “Nói gì cũng được mà, nói cho anh biết, em sống vui vẻ chứ?” “Vui” Tiêu Dĩnh gần như không muốn trả lời. “Thật ư?” Trần Diệu nghi ngờ không tin, điều này so với những gì trước đây anh nghe nói hoàn toàn khác.

“Đương nhiên là thật rồi!” dường như cô đang bị đạp lên đuôi, bất chợt ngước mắt nhìn lên giọng cô trở nên cao và trong, cô nói tiếp “Chuyện này còn phải nghi ngờ nữa sao? Hay là theo như anh nghĩ, tôi không xứng đáng được hưởng hạnh phúc?” Trần Diệu đột nhiên câm lặng, đôi môi khẽ giần giật như muốn nói điều gì, nhưng rồi lại thôi. Cô ở trước mặt anh lúc này đây, tựa như một con thú nhỏ tràn đầy sức tấn công. Trong cặp mắt đen sẫm xinh đẹp ấy, phảng phất chứa đầy giận dữ chỉ cần chút bất cẩn sẽ bị đốt cháy, thậm chí nổ tung.

Anh đã quá quen với điều này, quen thuộc với sự biến đổi từng hành động nhỏ nhặt và tâm tình của cô, từ nhỏ đến lớn, khoảng thời gian gần hai mươi năm, những dấu vết để lại trong hồi ức đã qua quá nặng nề sâu đậm, sao có thể dễ dàng xóa bỏ được? Tiêu Dĩnh vẫn dướn cổ, nhưng không chịu giơ tay ra đón lấy, một lúc sau mới nói: “Số điện thoại của tôi vẫn chưa đổi, lẽ dĩ nhiên, nếu anh vẫn còn nhớ!” Nói như thế cơ hồ là muốn làm khó anh, có lẽ phần nhiều là muốn mỉa mai anh. Nói xong, cô quay người bỏ đi, gót giầy từng bước từng bước nằng nặng giẫm lên nền đất xi măng cứng chắc, rung động cả con tim đang âm ỉ tê tái.

Cô bước đi đầu không ngoảnh lại, nhưng vẫn cảm nhận rõ anh vẫn đang dõi mắt nhìn cô, ánh mắt ấy sáng long lanh, ngay cả sau lưng cũng trở nên có chút mất tự nhiên, như có thể bị nhìn thấu. Thật ra trong quá khứ không chỉ một lần cô ngẫm nghĩ, nếu như có một ngày Trần Diệu lại xuất hiện trước mặt cô, thì bản thân cô nên có điệu bộ như thế nào, nên tỏ ra bình tĩnh kiên định hơn chút, nên có thái độ phóng khoáng đón nhận ánh mắt của anh, rồi bình tĩnh ung dung nói chuyện trên trời dưới đất, tiếp đó lại lơ đãng tiết lộ hoàn cảnh gần đây của bản thân. Dĩ nhiên là những chuyện hạnh phúc không gì có thể sánh bằng. Thế nhưng, rốt cuộc thì cô vẫn không thể biểu hiện được trạng thái toàn mỹ thuần thục đó. Vả lại, cuộc hôn nhân của cô chẳng thể giúp gì được cô, nó lại đang ở bờ vực bấp bênh. Nhưng cô không muốn để Trần Diệu biết, cơ hồ như thế thì thật sự mất mặt quá . Rời xa anh rồi, rốt cuộc cuộc sống của cô cũng không phải vui vẻ gì.

Tiêu Dĩnh quay về căn hộ chung cư, vẫn còn chút hồn xiêu phách lạc, chỉ cúi đầu buồn bực nhìn chằm chằm vào gạch lát sàn nhà đá cẩm thạch sáng bóng bước đi, thế nên thình lình ngẩng đầu lên đã bị người đứng trước mặt làm cho giật mình. Diệp Hạo Ninh hai tay trong túi quần, ra dáng vẻ hào hoa phong nhã, hơi nhíu mày, giọng nói nổi lên: “Làm gì mà như gặp phải ma vậy?” “Sao anh lại ở đây?” Cô ngạc nhiên, vừa đưa tay nhấn nút thang máy.

Diệp Hạo Ninh liếc nhìn cô, có lẽ vì vừa mới uống rượu, đôi chân mày và đuôi mắt đều mang dáng vẻ mơ huyền, thần sắc mệt mỏi, cặp mắt sâu thẳm khôn lường. Đi thang máy rồi vào đến cửa nhà anh mới nói: “Anh bỏ quên đồ ở nhà em!” “Đồ gì?”

Anh như mất hết kiên nhẫn, nói: “Chìa khóa nhà!” Mở cửa bước vào phòng, Tiêu Dĩnh cũng không thèm để mắt đến anh, tự động mở tủ lạnh, dạ dày lạnh tanh của cô, lúc này nó cần phải lập tức lấp đầy. Cho dù chỉ là qua quít. Cuối cùng, lôi ra 2 quả trứng gà, 1 túi cải bẹ, định vào bếp tìm mỳ ăn liền, xoay người lại liền nhìn thấy Diệp Hạo Ninh đang yên lặng âm thầm đứng phía sau.

Cô đã quá quen với điều này, vì những động tác của anh rất nhẹ nhàng. Trước đây ở nhà thành phố C, lúc đó tình cảm của hai người còn rất mặn nồng, trong lúc cô vào đào sâu tìm tòi công thức nấu ăn vô tình ngước mắt nhìn lên, thì thấy anh đã đi làm về nhà từ lúc nào rồi, rất nhẹ nhàng nghiêng người chống vào cạnh cửa Anh dường như thích ngắm nhìn cô nấu ăn, có lần còn đi lại gần, bất ngờ nhè nhẹ ôm lấy cô từ phía sau, mặt anh cập sát vào má cô. Cô cảm thấy nhồn nhột, vì hơi thể nóng bỏng của anh nhưng cũng không muốn vùng ra. Hồi tưởng lại, đó là những hồi ức đẹp nhất của thời kỳ sau hôn nhân, bất kể là tiếp xúc thể xác hay giao lưu ngôn ngữ cũng đều hòa hợp hơn hiện giờ rất nhiều.

Còn bây giờ, cô thuận tiện lấy chân đá cửa tủ lạnh, đi ngang qua Diệp Hạo Ninh, mắt vẫn không liếc nhìn. Nhưng Diệp Hạo Ninh hiển nhiên không coi cô như không khí, nói chậm rãi sau lưng: “Lại ăn thức ăn nhanh (*) à?” (*): Mỳ gói, Khoai tây chiên, Harmbuger, được xem là những thức ăn nhanh

“Ồ” cô thuận miệng nói luôn: “Chưa ăn cơm tối” “Vậy lúc nãy em xuống nhà làm gì?” Cô ngớ người ra, quay đầu lại bắt gặp khuôn mặt đẹp trai đó, có lẽ là do ánh đèn, cô cứ cảm thấy biểu cảm của anh mơ mơ hồ hồ. Tim cô đập nhè nhẹ, nhíu mày, cô hỏi: “Anh nhìn thấy gì rồi?” Anh vẫn giữ nguyên ngữ khí sâu sắc khôn lường ấy, qua loa hỏi ngược lại: “Tiêu Dĩnh, em sợ gì chứ?”

“Tôi sợ gì nào?” Cô cao giọng dáng vẻ tự tin đứng thẳng, dường như làm anh thấy buồn cười, khẽ nhếch mép, chỉ nhìn cô rồi không nói gì nữa. Tựa hồ không thèm chấp chuyện nhỏ nhặt. Cũng không rõ là bắt đầu từ khi nào, con người này đã vô tình tỏ ra cái điệu bộ hiểu rõ tất cả biểu cảm của cô, còn cô lại không nắm rõ những cảm xúc vui buồn của anh. Cho nên mỗi lần có tranh chấp với anh, anh dường như hội đủ tư cách coi thường cô, ngắm nhìn cô như nhìn một đứa trẻ ngỗ nghịch.

Nắm chặt ngón tay một cách vô thức, nhưng rồi đột ngột ý thức được trong tay cô đang cầm trái trứng, bóp nát thì lại rắc rối, thế nên cô hít thở sâu, quay người bỏ đi, để không phải lộ ra vẻ thất thố. Đường ống van dẫn khí của bếp chẳng biết là bị làm sao, đánh lửa cả buổi cũng không bén lửa, cô kiên nhẫn thử lại đến lần thứ tư, vẫn không được. Ngay lúc định tiếp tục thử lại, phía sau đột ngột có tiếng động. Đến rất nhanh khiến cô không có thời gian phản ứng, liền bị vặn chặt lấy bả vai. “Có bệnh à” Tiêu Dĩnh thở chầm chậm, liền cắn răng, giơ tay đẩy anh ra.

Gương mặt Diệp Hạo Ninh gần sát mắt cô, gương mặt bình tĩnh không nói lời nào, chỉ nhè nhẹ để tay cô cố định trước ngực rồi anh cúi thấp người, mãnh liệt đặt lên cô nụ hôn. Như dự liệu, cô phản kháng rất mãnh liệt, nhưng đôi môi mềm mại ấm áp hòa với vị ngọt của mật ong cùng với xúc cảm tuyệt vời này khiến anh khó có thể buông ra được. Anh tạm dừng trong chốc lát, ánh mắt hơi tối lại, im lặng nhưng không để kháng cự ngăn trở một nụ hôn sâu.

Tiêu Dĩnh có chút bất ngờ, bởi lẽ họ đã lâu rồi không hôn nhau. Một tháng? Hay là hai tháng? Hay là lâu hơn thế nữa, vốn dĩ tưởng rằng giữa hai người sớm đã không còn hứng thú gì với nhau nữa, thế nhưng lúc này mới phát hiện ra hóa ra cảm giác này vẫn còn rất quen thuộc. Cô bất giác nới rộng khớp hàm, quấn vào lưỡi của anh, mùi rượu mát lạnh cùng với hơi thở của Diệp Hạo Ninh hòa quyện vào nhau, có chút cay cay, lại nghẹt thở. Theo tiềm thức cô nhíu mày, muốn trốn tránh liền bị anh vặn chặt sau gáy, không thể nào cử động được. Con người này đã trở nên thô bạo thế này từ lúc nào vậy! Cô mơ màng nghĩ, đầu óc cô cứ càng lúc càng nặng chịch, có lẽ vì thiếu oxy hoặc do mùi cồn phảng phất của rượu mà ra. Cuối cùng, gạt bỏ những dòng suy nghĩ, trọng lực toàn thân dường như ngã về phía thành bếp đá cẩm thạch và cánh tay anh, đá cẩm thạch cứng như vậy, làm đau cô, cô cũng bất chấp, chỉ là e sợ mất sức đứng không vững thôi.

Mãi đến khi Diệp Hạo Ninh chịu dừng lại, cô vẫn cứ như còn đang ở trên mây, chỉ nghe tiếng anh nói bên tai: “Về nhà với anh!” Cô vẫn đang thở hổn hển, có phần hơi sửng sốt, dường như không kịp phản ứng lại.Thế nhưng, biểu cảm này của cô lại làm Diệp Hạo Ninh một lần nữa tức điên lên, dù biết rõ rằng lúc này tâm trí của cô chưa kịp hoàn hồn nhưng ánh mắt của anh vẫn cứ lạnh lùng, khóe môi nhìn như đang cười, giọng điệu hoàn toàn nhẹ nhàng và chậm rãi: “Chắc em vẫn chưa quên là mình vẫn còn có nhà?” Cũng không đợi cô trả lời, buông tay quay người bước đi nhanh, bỏ mặc cô nghiêng ngả phía sau. Cuối cùng, tấm ván cửa đánh cái rầm sau lưng, rung đến mức căn phòng trống không dường như vẫn còn tiếng vọng lại.

Thân thể Tiêu Dĩnh cũng rung chuyển theo, sau đó hung hăng quát: “Đồ bệnh thần kinh!” đứng thẳng người mở vòi nước, thấm nước lạnh lau đôi môi, như thể để nguôi nguôi cơn giận. Thật ra Diệp Hạo Ninh chỉ là đi xuống lầu, nhất thời chưa rời khỏi đó, anh vẫn ngồi trong xe hút điếu thuốc, ngẩng đầu nhìn lên vẫn thấy ánh sáng vọng ra từ khe cửa sổ. Hóa ra đó không phải là ảo giác, đúng là có một người như thế, có thể khiến Tiêu Dĩnh khi gặp mặt giọng điệu đã trở nên mất tự nhiên, cuối cùng thì vội vã bỏ chạy, cơ hồ là vội vã chạy trốn. Hệt như đứa trẻ khi bị đánh bại, rõ ràng là đã thua rồi, nhưng vẫn không chịu là mình thua, vẫn cố tỏ ra bộ mặt và dáng vẻ có bỏ chạy cũng phải ưỡn ngực ngẩng cao đầu.

Thật ra cô chỉ là đứa trẻ, tính tình cố chấp lại cứng đầu, trước đây có lần vô tình xảy ra tranh chấp, cái điệu bộ ngoan cố ấy vẫn thường khiến anh phải phì cười. Thế nhưng giờ đây, Diệp Hạo Ninh cười không nổi, chỉ đột nhiên cảm thấy phiền muộn, đưa tay lên kéo chiếc cà vạt xám bạc xuống. Giơ lên trước mặt nhìn, sắc mặt anh chùng xuống, mím chặt môi rồi tiện tay ném nó xuống băng ghế sau. Sau đó, dụi tắt nửa điếu thuốc đang hút dở, nghênh ngang bỏ đi. Tiêu Dĩnh mấy ngày liên tiếp đều nghỉ ngơi không tốt, tối nào cũng nằm mơ, nội dung rối tinh rối mù. Lúc thì mơ thấy lúc nhỏ chạy như điên trong thế giới mãn trước mặt lúc nào cũng có một cái bóng, không gần cũng không xa. Người đó chưa bao giờ chịu quay đầu lại, nhưng cô thì lại rất rõ ràng, rõ ràng chỉ là trong cơn mơ, trong lòng vẫn rất rõ anh ta là ai. Nhưng lại có lúc mơ thấy một gương mặt tuấn tú khác, lần này thì rõ ràng mười mươi, ngay đến nụ cười đọng nơi đuôi mắt của người ấy cũng hiện rõ ngay trước mặt, gần đến mức đưa tay ra liền có thể chạm đến.

Thế nhưng cô lại cảm thấy xa lạ, vẫn là nghĩ không ra tên, cố tình không muốn nghĩ đến cứ thế mơ hồ vứt sang một bên mà trong giấc mộng cứ vắt kiệt óc nhớ lại, thế nên vẫn thường mở mắt ra rồi lại thức suốt đêm, vì thế mà càng thêm mỏi mệt. Cuối cùng, vẫn là Hứa Nhất Tâm phân tích và rút ra kết luận, cô nói: “Cậu quen Diệp Hạo Ninh được nửa năm thì cưới luôn, sau đó chỉ sống với nhau được không đến hai năm, trong đó mất hết một nửa thời gian là chiến tranh lạnh, đương nhiên không thân thiết bằng Trần Diệu rồi. Cũng còn chưa tính, hai mươi năm tình cảm nhá, cứ cho là hóa thành tro bụi thì cũng đều nhận ra.” Tiêu Dĩnh thật sự muốn phản bác, nhưng bọn mình là vợ chồng cơ mà, không phải sao? Cho dù có hồ đồ đến mức nào, thì cũng không thể nhiều lần không nhớ nổi tên của Diệp Hạo Ninh. Trạng thái này, tuy chỉ là cảnh trong mơ, nhưng vẫn cảm thấy có cảm giác tội lỗi

Hứa Nhất Tâm lại nói: “Nếu không thì chính cậu không yêu chồng mình, nên trong tiềm thức đã gạt anh ấy ra bên ngoài ký ức. Không phải là tớ nói cậu, Tiêu Dĩnh à, điều kiện cuộc sống cậu bây giờ, nếu đổi lại là người khác biết tìm ở đâu ra? Họ Diệp đó có gì không tốt hả? Vừa đẹp trai, vừa có tiền, vóc dáng cũng bảnh. Trước đây đối xử với cậu cũng không tệ. Nhà cửa, xe cộ tất tật đều mua cho câu, nhẫn cưới kim cương của cậu còn to hơn hai chiếc nhẫn của tớ cộng lại….” “Thôi được rồi.” Tiêu Dĩnh thật sự nhịn không được cắt ngang lời nàng, mỉm cười: “Nói tới nói lui, tớ chỉ nghe mỗi một chữ “tiền”. Như vậy mà gọi là tốt ư? Cậu hình như còn hiểu anh ta hơn tớ nữa” “Cậu cũng hiểu Trần Diệu đấy thôi! Kết quả thì sao hả? Kẻ đó chả phải nói đi là đi đó sao, vẫy vẫy tay không mang theo chút áng mây màu.”

Tiêu Dĩnh không khỏi sửng sốt, rồi đột nhiên trầm ngâm, mắt rũ xuống, bỏ đi lật tờ báo trên giường. Hứa Nhất Tâm lúc này mới ý thức được mình nhất thời nói nhanh, dừng lại, rồi hạ thấp ngữ khí: “Cho nên tớ mới nói, người trong cuộc không tỏ, người ngoài cuộc mới rõ. Có lúc vẫn là người ngoài cuộc chúng ta nhìn rõ nhất, biết ai mới là tốt. Theo tớ thấy, Diệp Hạo Ninh quả thật là tuyệt, từ trước đến nay giao thiệp bên ngoài cũng chỉ dẫn cậu đi cùng” Cô ấy nói chuyện nhưng vẫn không bỏ dở việc lên mạng, thao tác rê chuột rất trơn tru, thông thuộc đường đi nước bước tìm những tin tức xì căng đan làng giải trí. Đột nhiên ánh mắt cô dừng lại, nhìn vào màn hình.

Hai giây, lại quay đầu lại, chỉ thấy Tiêu Dĩnh vẫn ngồi xếp bằng trên giường, vẫn là bộ dạng lão tăng thiền định ấy. Cô suy sụp, đột nhiên thở dài: “Coi như nãy giờ tớ không có nói gì!” Điều này quả thật có chút khác thường, bởi lẽ Hứa Nhất Tâm lúc bình thường mà đã hứng lên, không nói trên hai tiếng thì tuyệt nhiên không nghỉ, bây giờ ngữ khí lại mau chóng thay đổi, khiến Tiêu Dĩnh bất giác ngẩng đầu lên: “Hả?”

Ánh mắt dõi theo liền nhìn thấy bóng hình quen thuộc trên màn hình vi tính. Do phản quang, nên nhìn không rõ, nhưng cô chỉ liếc nhìn cũng đã nhận ra, huống hồ lúc này, giờ phút này đầu óc cô tỉnh táo cho nên không đến mức quên tên của người đó. Cô ngớ người ra, nheo mắt cười: “Vạch áo cho người xem lưng ư?” Ồ, tấm hình chụp Diệp Hạo Ninh trông thật bảnh, tay cầm ly rượu đứng trước ống kính cười cười nói nói, vẻ mặt anh tú hơn người. Còn gây ấn tượng với khán giả nữa là cạnh anh một mỹ nữ đẹp tuyệt trần diện bộ sườn xám cách điệu, nụ cười dịu dàng nghiêm trang. Nếu như thay thế bằng bức ảnh đen trắng, hoàn toàn có thể sánh với mỹ nữ quý tộc Thượng Hải trước đây.

Hứa Nhất Tâm bĩu bĩu môi, nói: “Được dịp góp vui ư? Thật ra trong lòng có chút hoài nghi, vì hai người trong tấm ảnh, dường như cử chỉ rất ăn ý hợp rơ. Cô tiện tay click vào dấu chéo đỏ ,đóng trang website lại, còn Tiêu Dĩnh thì đi chân trần xuống giường, đuổi nàng ấy ra khỏi chỗ ngồi, nói: “Để tớ chơi game cái nào!” Mở trò game QQ, Tiêu Dĩnh nghĩ thầm, cảm giác tội lỗi cái thá gì chứ! Coi người ta bộ mặt rạng rỡ đắc ý, doanh nhân thành công đã kết hôn, sánh vai cùng mỹ nữ rêu rao khắp nơi thế kia thì bị người ta quên tên trong giấc mơ cũng đáng đời lắm!

Kết quả là đêm hôm đó, quả nhiên cô không nằm mơ thấy anh nữa, cả bóng dáng Trần Diệu cũng không còn xuất hiện nữa. Đó quả là một việc tốt, nhưng cứ đến phút cuối cùng, cô lại gọi tên Diệp Hạo Ninh rồi bừng tỉnh lại, bốn phía tối thui, rõ ràng là căn phòng không lớn, lúc này lại phảng phất tiếng vọng lại. Tiêu Dĩnh cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, một thân một mình nằm trên giường, tim vẫn đang đập rất mãnh liệt, hoàn toàn không dám nhớ lại cơn ác mộng lúc nãy. Thật ra nội dung giấc mơ khi tỉnh lại đã cảm thấy rất mơ hồ rồi, chỉ nhớ rõ cái cảm giác kinh dị, dường như một mình cô bị bỏ rơi trong bóng tối sâu thăm thẳm, cố gắng tìm một điểm tựa, một sự cứu trợ. Thế nhưng trong cơn mơ chẳng có lấy nửa bóng người xuất hiện. Sau khi kiếm tìm khắp nơi không được, cô lại nghĩ đến con người buổi sáng đã bị cô hận đến nghiến răng. Đến khi trời sáng, cô ũ rũ suy sụp nói với Hứa Nhất Tâm: “Sau này tất cả tin tức liên quan đến con người ấy, tớ cũng không muốn biết đâu!”

Chứ còn gì nữa? Thật đúng là gặp phải ma rồi. Rõ ràng là một tháng trước vẫn yên yên lành lành, cuộc sống yên bình trôi chảy hàng đêm ngủ ngon, nhưng kể từ sau khi con người đó đột ngột xuất hiện, cô dường như không có ngày nào là yên ổn, ác mộng vây quanh, mỏi mệt không dứt. Thế nên, thừa dịp cuối tuần, cô thật sự cần phải thư giãn, vậy mà có người vẫn không chịu buông tha cô. Lúc nhận cuộc điện thoại của Trần Diệu, Tiêu Dĩnh đang chăm sóc da mặt với đồng nghiệp ở thẩm mỹ viện, khí điều hòa trong phòng mát rười rượi, cô đắp mền bắt đầu tán gẫu chuyện trên trời dưới đất, chẳng mấy chốc mà cảm thấy buồn ngủ. Điện thoại bất chợt rung lên, cô suýt giật nảy mình, sờ soạng lần tìm, áp điện thoại vào tai, cô trả lời mơ hồ: “Xin chào, xin hỏi ai ở đầu dây?” vẩn là khẩu khí thường ngày đi làm, không sao sửa được. Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi nói: “Xin chào, anh là Trần Diệu đây!” Khẩu khí cũng lịch sự khách khí

Tiêu Dĩnh nhíu mày mở to mắt, đưa điện thoại ra trước mặt xem, lúc này mới kịp phản ứng, hóa ra số sim điện thoại kết nối từ thành phố C. Lúc đầu để giảm thiểu rắc rối, sau khi đến đây làm việc cô đã trực tiếp đổi điện thoại mới, có thể sử dụng được cả hai sim, thế là ngay cả tin nhắn báo cho bạn bè thông báo đổi số điện thoại cũng không cần phí công gửi. Thế nhưng, Trần Diệu lại vẫn còn nhớ số điện thoại của cô.

Cô vốn tưởng là anh đã sớm quên đi rồi thế nên mới khiêu khích làm khó anh như vậy. Trần Diệu nói: “Ra ngoài ngồi chơi không?” Lúc này cô còn tâm trí nào mà làm đẹp nữa chứ? Đành ngồi dậy nói: “Được thôi”

Thật ra Tiêu Dĩnh trước giờ mù tịt đường xá, khoảng thời gian đến thành phố B, chỉ toàn là Hứa Nhất Tâm dắt đi những phố xá mua sắm chủ yếu, khó khăn vất vả lắm mới có thể nhớ lờ mờ tất cả những nét kiến trúc của đoạn đường phố xá tấp nập nhộn nhịp. Lúc cần thì trực tiếp đi xe điện ngầm hoặc bắt xe taxi. Cho nên đến tận bây giờ, phạm vi hoạt động ở bên ngoài chỉ gói gọn ở công ty, căn hộ đang thuê và khu phố mua sắm. Còn địa điểm gặp mặt Trần Diệu vừa nói, cô chưa nghe qua bao giờ, nhưng lại không muốn anh đến đón, kết quả là tốn một khoảng thời gian mới tới được đó. Trần Diệu đã ở đó đợi, nhạc trầm bổng du dương trong sảnh, thoang thoảng mùi thơm tựa như trầm hương. “Dọn món ăn lên được rồi!” Trần Diệu rung chuông gọi bồi bàn, rồi nói với cô: “Sợ em đói nên anh đã đặt món ăn trước rồi!”

Cô cũng nhoẻn miệng cười, nói: “Sao cũng được” ăn cơm vốn không phải là mục đích, hôm nay cô hoàn toàn không có hứng ăn. Sự thật là, trước đây cũng thường như thế, tất cả mọi việc đều do anh quyết định, còn cô cứ vui vẻ hớn hở theo sau, việc gì cũng không bận tâm, điều duy nhất cô phải làm là ngồi mát ăn bát vàng. Họ đã quá quen thuộc, đến mức anh hiểu rõ tất cả những gì cô yêu thích và căm ghét. Thế nên từ trước đến giờ vẫn luôn sắp đặt mọi việc rất tốt, cô dường như là người may mắn nhất thế gian này, thật sự là vô ưu vô lo.

Là anh làm hư cô rồi, đã khiến cô quen với những ngày tháng đó, lẽ dĩ nhiên là tưởng rằng mãi mãi sẽ sống cuộc sống như thế, mãi mãi vẫn sẽ có một người chống đỡ bầu trời cho mình như thế…… Kết quả là, cuối cùng khi anh ra đi, cô dường như khóc không dừng không dứt, cứ như thể trút cạn nước trong cơ thể mình. Đồng thời, cũng khiến cả nhà và đám bạn bè một phen hú vía. Hứa Nhất Tâm thậm chí cũng không chịu nổi, cũng khóc cùng cô, đó cũng là lần cuối Tiêu Dĩnh rơi lệ vì chuyện Trần Diệu bỏ đi. Sau cái đêm đó, khi trời vừa tờ mờ sáng, Tiêu Dĩnh rốt cuộc lau mặt bò dậy, vỗ vỗ vào vai Hứa Nhất Tâm, giống như là an ủi ngược lại người khác vậy, giọng khàn khàn, khóc nức nở theo phản xạ có điều kiện nhưng ngữ khí nói thì hoàn toàn oán hận kiên quyết: “Có gì to tát đâu chứ!…chẳng qua chí là đàn ông thôi mà, thiếu hắn ta trời đất cũng không sụp được…” Đó là lần đầu tiên cô xưng Trần Diệu là đàn ông, hai chữ đó nghiến răng nghiến lợi vọt ra từ miệng cô, như thể chỉ có cách gọi này mới có thể biểu hiện được suy nghĩ phóng khoáng thông suốt của mình.

Và đó cũng là lần đầu tiên, cô phát hiện ra thế giới của bản thân thật ra không sụp đổ hoàn toàn, rốt cuộc thì vẫn có nhiều người đứng về phía cô, vẫn còn nhiều người bên cạnh, cô chỉ là mất đi Trần Diệu mà thôi. Đúng thế, rốt cuộc thì cô vẫn mất anh rồi. Đó là bữa ăn nhạt không có vị, hai người trò chuyện trong phạm vi chủ đề an toàn, cô lại nhiều lần thất thần lạc đề, thậm chí còn hoảng hốt hỏi: “ Paris thú vị chứ? ngước mắt nhìn lên bắt gặp nụ cười dịu dàng ôn hòa của anh, lúc này mới chợt bừng tỉnh ra. Ồh, anh ấy rõ ràng là đi nước Anh cơ mà.

Nhưng anh vẫn trả lời: “Rất tuyệt, đặc biệt là tháp Effen về đêm, mọi người cảm thấy nó bình thường, riêng anh vẫn thấy nó rất đẹp” “Ồ, vậy sao?” Ngón tay mảnh khảnh của cô nhẹ nhàng vô thức nhấc lấy chiếc thìa dưới ánh sáng bạc lóe sáng khác thường ấy, lại càng tô điểm làn da trắng nõn nà như da em bé. Đôi lông my dài khẽ rũ xuống, rung động như cánh bướm tung bay trong cơn gió nhè nhẹ, cô im lặng một lát mới khẽ nhếch mép nói tiếp: “Em chỉ mới thấy trên tivi thôi, chắc là phải đẹp lắm!”

Cô rõ ràng là đang mỉm cười, nhưng giọng điệu trầm xuống, lại như hơi trầm mặc, Trần Diệu nghe như thấy có tiếng động trong lòng. Bàn tay cô đặt tại mép bàn, cách anh không tới mười centimet, kỳ thực chỉ cần nhè nhẹ hướng về phía trước là lại có thể nắm chặt trong tay đôi bàn tay mềm mại ấm áp đấy rồi, nhưng anh lại âm thầm nắm chặt tay dưới bàn, dường như chỉ có làm như vậy mới có thể ngăn lại những rung động kìm nén quá lâu. Thật ra anh rất muốn nói với cô, mấy tối ở khách sạn, đối diện ban công là tòa tháp cao lớn nổi bật, buổi tối không ngủ được đưa mắt ngước nhìn lên ánh đèn rực rỡ ấy. Có lúc lại xuất hiện thứ ảo giác, cứ ngỡ rằng bên mình còn có một người, cứ tưởng rằng giây phút này đây có thể nghe thấy tiếng reo hò kinh ngạc giòn tan của cô. Sau đó, anh quả nhiên có xúc động, nhấc điện lên định gọi một cuộc đường dài, nhưng vẫn thường nhấn đến số ký tự cuối thì anh lại từ bỏ.

Nghe nói cô vẫn sống rất vui. Lúc trước nếu như chính anh xoay người đi đã đoạn tuyệt như thế, thì giờ đây cớ sao lại kích động cô nữa làm gì chứ? Thế nhưng đến khi gần về nước, anh mới trăn trở lần tìm nghe ngóng tin tức của Tiêu Dĩnh thông qua những người quen cũ, đều là những lời lẽ gần xa không tỏ tường, hoặc có lẽ là những tình hình không rõ ràng, chỉ là nói cô đột nhiên thuyên chuyển công tác đến thành phố B, dường như là vừa mới ly thân với chồng. Chính là vì đã quá hiểu rõ tính cách Tiêu Dĩnh, thế nên anh nhất thời không khỏi lo lắng, muốn biết tình hình hiện nay của cô xem rốt cuộc là có tốt đẹp hay không

Tuy thế, bất luận có vặn hỏi thế nào, câu trả lời của Tiêu Dĩnh tối hôm đó vẫn cứ là em vẫn sống vui, sống tốt, trước sau kiên định như một, những việc khác không nói gì thêm, thanh toán tiền xong đứng lên vội nói: “Em phải về đây!” Kỳ thực một bữa ăn hai người ngồi đối mặt nhau, chưa nói được gì với nhau thì cô đã đòi về rồi. Con phố dài tĩnh lặng, hai bên đèn đường sáng choang, anh đi phía sau, thế nên cô ra sức cố gắng khống chế bước chân của mình.

Rồi anh đưa mắt dõi theo bóng cô xa dần, bất chợt nghĩ, có lẽ năm đó cũng là như thế, chỉ có điều hôm nay đảo ngược lại mà thôi. Hóa ra, đứng nhìn một người ra đi rời xa mình đầu không ngoảnh lại, chính là cảm giác này đây, rõ ràng là chỉ cách nhau không tới vài thước, nhưng đưa tay ra lại không thể chạm đến, không cách gì chạm vào được nữa. Chẳng ai nghĩ rằng, họ lại đi đến bước đường này, cũng như chẳng ai lường trước được, một việc ngoài ý muốn cực kỳ bình thường của những năm tháng trước đây lại sắp đặt an bài cho những xích mích và gắn bó lâu dài sau này.

..