Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Gần như vậy xa đến thế - Chương 4

Chương 4

. Hôn nhân là nấm mồ của tình yêu, gần như nhiều người đều suy nghĩ như vậy, nhưng mà Tiêu Dĩnh lúc đó lại không đồng tình, thậm chí trước đó, cô hoàn toàn mong chờ sẽ cùng người yêu tiến vào lễ đường. Chỉ có điều, người yêu đó, cô trước sau vẫn nghĩ là Trần Diệu. Nhưng rốt cuộc thì anh vẫn là rời xa cô. Chia tay đúng vào tiết thu, trong bầu không khí vẫn còn sót lại tia khí oi bức của một mùa hè dài đằng đẵng, hơi nhúc nhích thì đã vã mồ hôi, nhưng giây phút đó cô lại cảm thấy lạnh cực kỳ, lạnh đến mức phải ôm chặt hai cánh tay mới có thể miễn cưỡng kiểm soát được cơ thể đang run rẩy.

Lúc đó, cô ngồi xổm ở băng ghế dài trong công viên khóc gần như kiệt sức, đám trẻ em lớn nhỏ chơi xung quanh đều dừng lại, sôi nổi ghé mắt nhìn, nhưng không đứa nào dám tiến về phía trước hỏi han, chỉ bởi lẽ cô khóc quá thê thảm, tựa hồ khiến chúng phải giật mình. Thế nhưng dẫu cho có bi có thảm đến dường nào, thì cuối cùng vẫn chỉ là vô nghĩa. Bóng dáng áo trắng thon dài hơi hơi dừng lại một chút, sau đó liền không quay đầu lại mất dạng ngay ngã rẻ lối vào công viên, dáng vẻ đầy quả quyết kiên định. Mãi đến lúc cô cố gắng mở đôi mắt đẫm lệ, nhìn thấy ở hốc mắt trong làn nước mắt vô cùng tận ấy từng chiếc rồi lại từng chiếc ô tô cứ đi qua mang theo sự huyên náo mơ hồ. Thật ra bên cạnh cô vẫn còn những cặp mắt và lời bàn tán xôn xao, nhưng chớp mắt hết thảy giống như là hư vô, không âm thanh, không màu sắc.

Thế giới của cô mất đi Trần Diệu, làm sao có thể gọi là thế giới nữa? Cuộc tình này phải mất một thời gian rất dài mới có thể khôi phục lại được. Hoặc có lẽ chỉ có thể khép lại đượcvết thương bên ngoài, còn nỗi đau đớn bên trong thì vĩnh viễn chôn sâu tận cùng đáy lòng. Không dám nhìn thấy ánh mặt trời, chỉ sợ sẽ bị lộ nguyên hình, để rồi sau đó lại xuất hiện một bộ mặt dữ tợn, đánh bật cô trở về thời kỳ xám đen nhất. Thế là cô bắt đầu cuộc sống hết thảy ăn uống vui chơi như trước, kỳ thật phần nhiều là để tiêu hao đi tinh lực, chỉ khi có thời gian rãnh rỗi là liền hẹn bạn bè dạo phố, có khi còn đi hát karaoke thâu đêm, sau đó mua đồ ăn sáng bên vỉa hè.

Lúc đó trời lạnh muốn chết đi được, cái lạnh của buổi sớm mai như đang đe dọa thấu cả xương, sắc mặt của cả đám chơi thâu đêm ai ai cũng xám tro xám xịt duy chỉ có cô tinh thần đặc biệt khác thường, dẫm chân trước quán vỉa hè chờ đợi, lát sau cầm trong tay bánh bao nhân thịt nóng hôi hổi ăn một cách mãn nguyện. Có một lần, cũng là sau khí chơi thâu đêm, đi kiếm gì ăn, kết quả là một vị bằng hữu nói: “Tiêu Dĩnh, tới đây, tớ mời cậu!” Đối phương đã đưa tới, theo tiềm thức cô đưa tay ra đón lấy, nào ngờ cái thứ mới ra khỏi chảo dầu ấy nóng quá, cô vừa mới đụng vào liền bỏ tay ra. Giật mình hoảng hốt, trơ mắt nhìn bao giấy thấm dầu đựng bánh dày gạo màu vàng đang rơi dưới đất “Bịch” một tiếng, âm thanh phát ra rất nhỏ nhưng trầm buồn.

Một hồi sau, cô mới định thần trở lại. Người con trai đó dường như cũng giật cả mình, nhìn cô một hồi lâu, mới cẩn thận hỏi dò: “Tiêu Dĩnh, cậu sao thế?” Ánh mắt cô một hồi sau mới di chuyển từ mặt đất trở lên, sau đó thờ ơ cười cười: “Không ngờ là nóng như vậy, nhất thời nhận không kịp”. Không biết rằng khuôn mặt của chính mình lúc này quái dị tới mức khiến người khác không thể không nghi ngờ.

Làm sao có thể quên được cơ chứ? Đó là món ăn vặt mà cô thích nhất, mà trước đây đã bao lần, Trần Diệu đặc biệt mua đưa đến trước phòng ngủ ký túc xá dưới lầu, thông thường là vào mùa đông, đầu tóc cô rối bù lao xuống dưới, chỉ thấy anh đứng trong làn không khí lạnh thấu xương, những cọng tóc đen trên trán cơ hồ còn đọng lại những giọt sương. Sau đó, anh thường thích xoa xoa khuôn mặt cô, như nhíu mày nghiên cứu: “Hay ăn đồ chiên nóng, làm sao mà da vẫn đẹo thế này nhỉ?” Thực ra, anh chỉ đơn thuần muốn sờ vào cô, bởi lẽ dáng vẻ cô vừa ngủ dậy thật sự rất đáng yêu, một sự ngây thơ ấm áp, cơ hồ đến băng đá cũng tan chảy ra. Tiêu Dĩnh của ngày ấy, hạnh phúc đến mức khiến nhiều người phải ngưỡng mộ thậm chí là đố kỵ, cuộc sống giống như mật ngọt, so với lớp đường phủ trên bánh dày gạo vẫn là ngọt hơn. Thế nên từ sau khi Trần Diệu ra đi, lẽ tất nhiên đã đem đi hết những điều tuyệt vời và hạnh phúc mà anh đã mang lại cho cô.

Giờ đây nhìn chằm chằm vào miếng nho nhỏ đó, thứ đồ ngọt đã bị bụi đất vấy vào, cô mới giật mình nhận thấy, hóa ra bản thân mình trong tiềm thức vẫn luôn trốn tránh những thứ liên quan đến anh, đến cả sở thích bình thường cũng bất giác vứt bỏ đi. Sau khi Trần Diệu ra đi, cô thậm chí đã sắp quên đi mùi vị của nó. Thế nhưng nụ cười đau khổ rốt cuộc vẫn chỉ có thể lưu lại trong lòng, ngoài mặt vẫn sáng sủa tươi cười. Vì thế vốn dĩ không ai có thể biết được, anh đã để lại trong cô quá nhiều ảnh hưởng. Cũng chính là vào lúc đó, cô tình cờ gặp mặt Diêp Hạo Ninh.

Thật sự chỉ là tình cờ gặp, bởi lẽ hôm đó Tiêu Dĩnh vốn dĩ đi gặp một người khác. Lúc đó cô mới tìm được việc làm ở thành phố C, trong số đồng nghiệp công ty có một bà chị rất sốt sắng, nghe nói cô hiện giờ chưa có người yêu, liền lập tức hứng chí nảy sinh ý định mai mối se tơ trong đầu. Trước mặt cô, cứ không ngừng ca ngợi đối phương, cứ nói cả hai thật sự là xứng đôi, không gặp nhau một lần trong đời thì quả là một việc đáng hối tiếc.

Thái độ sốt sắng và bất khuất như vậy thật khiến Tiêu Dĩnh đau đầu khôn xiết. Rõ ràng là vừa đi làm không lâu, vốn dĩ không biết từ chối thế nào cho phải phép, sau vài lần dịu dàng từ chối khéo cũng thật sự hết cách, đành miễn cưỡng đồng ý gặp mặt. Kỳ thực trong lòng nghĩ, gặp mặt rồi mới nói không ưng ý, như vậy cả hai tự khắc sẽ chẳng có gì ràng buộc, coi như một lần rồi thôi. Đến ngày ước hẹn, Tiêu Dĩnh ghé thăm khách hàng, ngồi ở công ty của người ta hết cả buổi chiều, kết quả khi ra khỏi đó thì gặp đúng giờ cao điểm giao thông. Ngồi trong xe taxi, bà chị đó gọi điện thoại đến, ngữ khí không nhanh không chậm: “…Tiêu Dĩnh à, chị vẫn còn một số việc giải quyết chưa xong ở đây, có thể muộn chút mới đến được.” lại còn giả vờ không nghe thấy tiếng Tiêu Dĩnh thở dài, nói tiếp: “Dù sao thì em cũng đã biết địa điểm rồi, cứ trực tiếp đến đó trước đi, đối tượng đã đợi ở đó rồi, cả sảnh cũng đã đặt rồi. Chị giải quyết nhanh nhanh ở đây, nếu mà đói thì bọn em cứ ăn trước, chị sẽ đến sau….” Tín hiệu dường như không tốt, luồng điện kêu rè rè, sau đó còn nói số sảnh, thế nhưng Tiêu Dĩnh còn đâu tâm trí để nghe nữa, chỉ cảm thấy vốn dĩ trong lòng đã không cách gì phấn chấn được nay càng bỗng chốc tuột dốc chìm nghỉm.

Xem mắt đã đủ ngượng ngùng rồi, giờ thì ngay cả người giới thiệu cũng lặn mất, lẽ nào lại để cô cùng một người xa lạ mắt lớn nhìn mắt nhỏ ư? Cơ hồ là cô muốn rút lui trong êm đẹp, nhưng tài xế taxi thật quá trách nhiệm, chỉ bởi vì lúc lên xe cô đã thúc giục, kết quả là nhân lúc cô gọi điện thoại, cũng chẳng hiểu thế nào mà tấp vào con đường nhỏ, khúc quanh co thì nhiều nhưng xe lại cực kỳ ít, thế nên chỉ từ một đường tắt thông qua là đến nơi cần đến, khiến cô ngay đến cơ hội do dự hối hận cũng chẳng còn. Bồi bàn trẻ tuổi xinh đẹp nhanh nhẹn chào đón cô: “Chị ơi, xin hỏi chị có đặt chỗ không?” “Tôi đặt rồi”. Cô vẫn thất thần, lúc này mới không khỏi ráng nhớ lại, rốt cuộc là sảnh (*) số bảy hay số một đây? Cuối cùng vẫn nói: “Sảnh một”

(*) Sảnh, hay còn gọi là phòng, nhà hàng TQ thường có dạng đặt phòng, sảnh nhỏ để ngồi ăn, một nhà hàng có thể có nhiều phòng nhỏ, sát nhau nhưng vẫn rất riêng biệt. “Hướng này, xin mời!” Bồi bàn chỉ cô rẽ vào bên phải hành lang. Sau này Tiêu Dĩnh mới biết, ở đây có tổng cộng mười hai phòng VIP, được phân bố ở hai bên trái phải, nhưng cô trí nhớ kém cỏi, liền đi về hướng ngược lại với hướng đã định.

Đó cũng là lần đầu cô biết, hóa ra còn có người nhàn rỗi thoải mái đến thế, ngay cả một mình dùng cơm cũng phải bao cả phòng hạng tốt nhất, thật là biết hưởng thụ quá! Thế nên, cũng khó trách khi cửa đẩy ra, người đàn ông ngồi trước bàn đang nói chuyện điện thoại ấy mới lộ ra biểu cảm kinh ngạc, dường như thần sắc hơi khó chịu lóe lên từ một diện mạo tuấn tú, tiếp đến bỏ điện thoại xuống, ánh mắt đen hẹp dài hướng về phía người vừa bước vào, im lặng chờ đợi lời giải thích. Tiêu Dĩnh chỉ nghĩ anh là đối tượng xem mắt, tận đáy lòng cảm thấy ngượng ngùng, thế nhưng dù gì cũng đã đụng mặt rồi, cũng chẳng thể lúc này mới bỏ của chạy lấy người, thế là khẽ nhếch mép, tranh thủ nặn một nụ cười thân thiện tự nhiên một chút, kỳ thực thần sắc vẫn miễn cưỡng: “Lý Tiên Sinh, xin chào, Tôi là Tiêu Dĩnh”. Cô chỉ biết anh họ Lý, danh tính dù đã đề cập thì cô cũng quên khuất đi mất rồi.

Đối phương chỉ là ngơ ngác trong giây lát, liền đứng dậy toát ra vẻ cực kỳ phong độ, cười mà như không cười nhìn cô nói: “Cô Tiêu, Xin chào”. Trong thanh âm mang chút vẻ thờ ơ, nhưng lại mười phần dễ nghe. Tiêu Dĩnh thất thần trong nháy mắt, tuyệt nhiên không phải vì con người có gương mặt phong độ tuấn tú này mà bị hớp hồn, chính là vì cô cảm nhận rõ ràng biểu cảm hứng thú bộc lô trên khuôn mặt của anh. Người đàn ông dưới đèn treo pha lê hơi nhướng mày nhìn cô, dường như cảm thấy cô thật thú vị, đến cả sâu khóe mắt cũng ẩn chứa ánh sáng hào quang long lanh, nhưng vừa sâu thẳm vừa lúc ẩn lúc hiện, khiến cô không khỏi không tưởng rằng chỉ là do ảo giác của mình mà thôi.

Rất lâu sau đó, Tiêu Dĩnh tức giận mất cả kiên nhẫn gặng hỏi : “Anh rõ ràng không phải Lý gì gì đó, lúc đầu lại giả vờ như thật để làm gì, lại còn ra vẻ đứng đắn chào hỏi tôi nữa chứ?” Diệp Hạo Ninh lại nửa thật nửa giả cưới nói: “Bởi vì cô thú vị lắm!” Cô nhịn không nổi cắn răng, quả là bị anh làm cho tức chết, hoặc là nói suýt bị tức chết thì thích hợp hơn.

Đây chính là nơi họ gặp nhau lần đầu tiên, cô đã bị Diệp Hạo Ninh đùa bỡn một cách thản nhiên, khi đó tận trong lòng đã nhận định rằng con người này rất xấu xa, nhưng chưa từng nghĩ rằng sau này lại trở thành vợ chồng, hơn nữa thoáng cái mà đã được hai năm. Sau bấy nhiêu thời gian, cô lại có thể nhớ lại tình hình lúc đó, hoàn toàn là do việc ngày hôm nay. Chiếc đèn chùm lưu ly treo trên đầu để lại những đốm sáng tròn to nhỏ khác nhau trên tấm khăn trải bàn màu xanh sẫm, vừa tròn vừa sáng, trông giống như tấm giấy dán tường trong căn phòng ngủ hồi nhỏ của Tiêu Dĩnh, mang vẻ đáng yêu của thời thơ ấu. Người phục vụ đứng bên cạnh cô khẽ hỏi: “Thưa cô, cô dùng đồ uống gì ạ?”

Trương Bân cười với cô và hỏi luôn: “Chị dâu, hay là chị uống chút rượu?” Thực ra anh ta chỉ nhỏ hơn Diệp Hạo Ninh 3 tháng tuổi, thường thì họ hay gọi nhau bằng họ tên, nhưng lại cứ thích gọi cô như vậy. Thật ngượng ngùng, chẳng ra làm sao cả, hơn nữa cô lại nhỏ tuổi hơn anh ta. Cô dường như đã coi đấy là một kiểu chế nhạo, chẳng lẽ trông mình lại già đến như vậy sao? Sau nhiều lần cự nự nhưng không có kết quả, cuối cùng Diệp Hạo Ninh nửa đùa nửa thật nói với anh: “Đừng có gọi cô ấy là chị dâu nữa, tớ cũng thấy không lọt tai nữa rồi. Chẳng lẽ cậu cho như thế là tôn trọng tớ à? Thôi đi. Tấm lòng tớ xin nhận. Nhưng gọi như thế không hợp với Tiêu Dĩnh.”

Cuối cùng người nào đó cũng đã chịu đứng ra nói giúp mình, như thế thật là tốt. Nhưng cô lim dim nghĩ một hồi, đột nhiên cảm thấy không phục, “Diệp Hạo Ninh, anh phải nói cho rõ ràng xem, sao lại không thích hợp?”. Nhưng Diệp Hạo Ninh châm một điếu thuốc, ngậm lên môi, lơ đãng nhìn cô qua làn khói thuốc, dường như chẳng buồn giải thích. Hôm đó cả ba người họ cũng cùng ăn cơm, chọn một nhà hàng rất đặc sắc, Tiêu Dĩnh vô tình nhìn vào chiếc gương to ở bên cạnh.

Hôm đó cô mặc một bộ quần bò áo phông rất bình thường, tóc cũng chỉ túm cao lên, mặc dù không trang điểm nhưng sắc mặt rất tốt, nước da trắng ngần mang một chút sắc hồng, thật đúng là người gẹo hoa đào. Cái dáng vẻ trẻ trung trong sáng ấy, trong mắt Diệp Hạo Ninh, cứ như là học sinh chưa va chạm gì với bên ngoài, còn ít hơn rất nhiều so với tuổi thật. Cô nhanh chóng nhận ra những lời nói như vô tình của anh là có ý gì, rõ ràng là không có ý xấu, nhưng vẫn không nhịn được giả vờ cười cợt hỏi : “Anh nói là em rất trẻ con đúng không? Thế nên không xứng để Trương Bân gọi là chị dâu đúng không?”

“Thế em nghĩ sao?” Diệp Hạo Ninh chẳng có biểu hiện gì cả, nhưng chỉ khẽ liếc sang cô, hơi nhếch mép lên. Lúc đó, thủ phạm gây ra chuyện này đã trốn sang một bên từ lúc nào và đang gọi điện thoại nói chuyện với một “hồng nhan tri kỷ” nào đó. Nhưng Tiêu Dĩnh lại cười to hơn: “Không nhận ra đấy, thì ra sở thích của anh cũng thật đặc biệt.”

Dường như Diệp Hạo Ninh đoán ra được câu tiếp theo cô sẽ nói gì, tranh thủ trước khi cô nói tiếp, anh dập tắt điếu thuốc, nhướng mày lên và nói nhẹ nhàng: “Em yên tâm, anh không có bệnh thích yêu trẻ con đâu.” Dừng một chút, bây giờ mới thực sự lộ ra nụ cười, trong sâu thẳm của đôi mắt đen lấp lánh xao động nhìn cô và nói: “Như em là vừa.” Nghĩ lại đây cũng coi như là một trong số không nhiều những lời nói yêu thương mà anh đã từng nói, mặc dù có một chút khó hiểu. Bởi vì anh luôn là người như vậy, thật thật giả giả, rõ ràng là giọng điệu rất ấm áp nhưng lại đi kèm với dáng vẻ thờ ơ, dường như chỉ là thuận miệng mà nói, rất nhiều lần, không thể coi là thật. Nhưng đến giờ Tiêu Dĩnh nghĩ lại, hồi ấy mình không phải trẻ con lắm sao?

Dù sao thì cũng là một cách xưng hô, nói đi nói lại cũng chẳng có gì hay cả? Cũng còn hơn trước kia, khi ra ngoài đa phần mọi người đều gọi cô là Bà Diệp, nhưng bây giờ khi đến thành phố B, tất cả mọi người đều chỉ gọi cô là Tiêu Dĩnh. Thế nhưng, cô vẫn là cô, chẳng có gì thay đổi cả. Dù đã xa nhau hai năm, thực chất cô vẫn không thoát khỏi cái họ của Diệp Hạo Ninh. Thế nên lần này cô hoàn toàn không để ý nữa, chỉ có Trương Bân: “Uống rượu nhiều dễ nói lung tung lắm, tôi uống nước cam thôi.” ánh mắt liếc nhìn Diệp Hạo Ninh, anh dường như không chú ý đến cô, vẫn đang nói chuyện vui vẻ với bạn.

Vợ chưa cưới của Trương Bân, Vương Nhược Lâm ngồi bên cạnh cô, nghe nói liền cười, “Thế thì hai cốc nước cam đi.”, giọng nói nhẹ nhàng, đến cả nụ cười cũng phù hợp thoải mái, lộ ra hai cái lúm đồng tiền. Trương Bân lại hỏi: “Hạo Ninh, thế còn cậu? Trông sắc mặt cậu không được tốt, không có gì chứ? Có uống được không đấy? Tiêu Dĩnh nghe thấy thế liền quay đầu sang nhìn, dưới ánh đèn khuôn mặt Diệp Hạo Ninh nhìn nghiêng cũng không có gì khác thường, có lẽ thực sự là có chút mệt mỏi, nhưng cũng không nhiều. Cô lập tức nghĩ tới hành động quấy rối đầy ác ý hồi chiều, cố ý đánh thức anh dậy chỉ vì lúc đó trong lòng thực sự có một chút phẫn nộ, làm thế nào mà cái con người này bất cứ lúc nào ở bất cứ đâu cũng đều thoải mái tự tại như vậy.

Quả nhiên, Diệp Hạo Ninh chỉ nói khẽ: “Không sao.” đợi người phục vụ đưa tới cốc rượu đầy, đầu tiên là nâng cốc lên, “Chúc hai người một cốc.” rồi ngửa đầu lên uống một hơi hết luôn, sắc mặt vẫn không đổi. Tiêu Dĩnh lúc đấy mới thôi nhìn, nuốt một ngụm nước cam chua chua ngọt ngọt. Trên bàn có năm người đàn ông và hai phụ nữ, vì cùng là phụ nữ nên Tiêu Dĩnh và Vương Nhược Lâm tự nhiên nói chuyện với nhau nhiều hơn. Vương Nhược Lâm hỏi: “Nghe Trương Bân nói bây giờ bạn không làm việc ở thành phố này?”

“Công ty nước ngoài à? Tốt thật đấy.” Cô cười nhẹ, “Chỉ là không ngờ, Hạo Ninh lại đồng ý để bạn đi xa như thế.” Hạo Ninh? Tiêu Dĩnh có chút ngạc nhiên, “Mọi người quen nhau lâu rồi ạ?” Vương Nhược Lâm nói: “Đúng, mình và mấy người bọn họ chơi với nhau từ nhỏ cho đến lớn, sau đó vì đi du học nước ngoài nên mới không gặp một thời gian, không ngờ Hạo Ninh đã kết hôn rồi, đến khi mình về nước thì bạn lại đến thành phố B. Trước kia vẫn thường nghe nhắc đến bạn, tiếc là vẫn chưa có cơ hội gặp mặt.” Thì ra là bạn thanh mai trúc mã. Thật hiếm có.

Tiêu Dĩnh lại nghĩ,thế mới biết là không phải là đính hôn chớp nhoáng, có lẽ là phụ huynh hai bên đã có hẹn ước với nhau rồi, thế nên anh chàng lãng tử Trương Bân này mới chịu ở lại chờ đợi. Hoặc cũng có thể không cam lòng nhưng ít nhất bề ngoài cũng tỏ ra hoà thuận. Anh ta rót trà, gắp thức ăn cho cô vợ chưa cưới duyên dáng của mình, hành động và tình cảm đều rất chu đáo và tự nhiện, còn hơn cả những người bạn gái trước kia. Thực ra bề ngoài cô và Diệp Hạo Ninh cũng rất hoà thuận, thậm chí trước khi cô định dùng tay bóc tôm đột nhiên anh quay đầu sang nói khẽ: “Ăn vừa thôi, không lại dị ứng đấy.” âm thanh rất nhẹ, hơi thở qua tai cô nhẹ nhàng làm rung những sợi tóc tơ, có cảm giác buồn buồn run rẩy nhẹ nhàng và từ từ ngấm vào làn da sau cổ rồi nhanh chóng lan toả đi. Thế mà chỉ mới lúc trước thôi cô rõ ràng thấy anh đang bàn luận với các bạn về chính sách mới nhất của chính phủ, điếu thuốc cháy trên tay, dáng vẻ rất chăm chú.

Cô cho rằng anh không nhìn cô lấy một lần. Thế nên trên đường về nhà sau bữa ăn, đột nhiên cô hỏi: “Diệp Hạo Ninh, khả năng làm nhiều việc một lúc của anh luyện tập được bao lâu rồi?”. Diệp Hạo Ninh đang lái xe, liếc mắt nhìn sang cô với vẻ mặt chẳng có biểu hiện gì, không trả lời.

Cô cũng cảm thấy mình thật là vô vị, liền im lặng, tựa đầu vào cửa kính, nhìn mông lung vào cảnh vật ngoài xe đang từ từ lùi dần về phía sau. Một lúc sai, cô lại nhớ ra: “Đám cưới Trương Bân cuối tháng mười, có lẽ em không về dự được.” Diệp Hạo Ninh vẫn nhìn phía trước hỏi: “Tại sao?” “Có thể là phải đi công tác ngoại tỉnh, nếu như thời gian trùng như thế thì chẳng còn cách nào khác?”

“Em luôn lười như thế, làm sao mà lại chọn việc làm kiểm toán chứ?” Diệp Hạo Ninh dường như chỉ là buột miệng nói ra, nhanh nhẹn quay vòng vô lăng, chiếc xe rẽ vào con đường lớn bên cạnh. Tiêu Dĩnh cảm thấy kinh ngạc, vì từ khi chuyển tới thành phố B, thực ra cô chưa từng bao giờ chủ động nói với anh cô đang làm công việc gì. “Ai nói với anh em đang làm kiểm toán?”

Diệp Hạo Ninh khẽ nhếch mép, yên lặng một lúc mới nói: “Trương Bân dự định đi du lịch kết hôn, nhung bố mẹ hai bên đều không đông ý, thế nên sẽ làm tiệc cưới ở đây, có lẽ là phải hai đến ba bữa, chắc mất khoảng hai ngày. Nếu đến lúc đó em không thu xếp được thời gian thì thôi vậy.” “Làm to thế cơ à?” Cô cười, “Phiền phức lắm, thế thì họ sẽ mệt lắm đấy.” Anh nói: ”Ừ. Chắc là chẳng có ai đơn giản như chúng mình.” Đám cưới của họ hai năm trước thật không thể đơn giản hơn được nữa. Với đề nghị của cô, chỉ mời họ hàng lớn tuổi hai bên ăn cùng nhau bữa cơm, mặc dù là thuê hết cả phòng tiệc lớn của khách sạn sang trọng nhất, nhưng cũng chỉ đặt có năm bàn tiệc. Không gửi thiếp mời, cũng không nhận quà mừng, thậm chí một thời gian dài sau đám cưới nhiều người vẫn nghĩ Diệp Hạo Ninh là một anh chàng độc thân.

Lúc này Tiêu Dĩnh quay đầu lại, chỉ nhìn thấy ánh đèn hai bên lướt qua khuôn mặt quá đẹp của Diệp Hạo Ninh, dường như thấy đuợc vẻ khác lạ trong ánh mắt anh, như đang tự cười bản thân mình. Cô nói ngay: “Không phải là bây giờ anh đang hối hận đấy chứ? Cảm thấy lúc đấy làm quá đơn giản, làm hỏng mất địa vị của anh?” Diệp Hạo Ninh không nói gì, ánh mắt u tối, hình như đang suy tư. Cô lại nói: “Em cứ nghĩ là anh cũng không thích phiền phức. Làm tiệc to như thế thật tầm thường. Tiếp đón thật mệt mỏi, nhất là chú rể, ai mà chẳng bị chuốc cho say mèm? Cuối cùng thì nôn hết cả ra mà vẫn phả tiếp tục uống.”

“Anh không nói là hối hận.” Cuối cùng anh cũng chịu mở mắt nhìn cô, ngừng một lúc, môi anh mấp máy, giọng nói có một chút khinh mạn, “Anh rất cảm động, em đã lo lắng cho anh đến thế.” Nếu bỏ qua giọng điệu chế giễu cuối cùng của Diệp Hạo Ninh thì thực ra cả buổi tối nay của hai người cũng khá ổn. Kỳ thực họ đang ở trong giai đoạn chiến tranh lạnh, lúc này đây, cũng không thể yêu cầu gì quá cao được. Tiêu Dĩnh tâm trạng chợt tốt lên nên cũng không so đo tính toán gì với anh nữa, về đến nhà liền đi tắm, rồi lấy một lon coca ung dung nhàn nhã ngồi xếp bằng trên ghế sofa xem tivi.

Cầm điều khiển bấm một hồi, rồi cũng tìm được một bộ phim truyền hình tình cảm nhiều tập nước ngoài. Vừa lúc đó, Diệp Hạo Ninh từ phòng ngủ đi ra, liếc nhìn một cái liền hỏi: “Cái này thì có gì hay ho đâu.” dường như có một chút khinh khỉnh. Tiêu Dĩnh mặc kệ anh, chăm chú cười theo những người trong tivi. Gần đây cô đang theo dõi bộ phim này, dù chẳng có những pha đánh đấm nguy hiểm, cũng chẳng có những âm mưu đen tối, những tình tiết đơn giản nhẹ nhàng chính là liều thuốc tốt để giải toả những áp lực tinh thần. Diệp Hạo Ninh cũng ngồi xuống ghế và hỏi: “Lúc nào em về thành phố B?”

Vì chương trình tivi không đúng sở thích của anh ta, nên bắt đầu đuổi người à? Tiêu Dĩnh ngẩn người một lúc, đang định thật thà trả lời thì chợt nghĩ ra, đây cũng là nhà của cô cơ mà. Liền quay mặt lại, vừa lúc nhìn thấy Diệp Hạo Ninh cúi đầu châm thuốc lá, bật lửa ”tách” một tiếng gọn gàng, ngọn lửa màu lam bùng lên, cô chợt nhíu mày kêu lên: “Em không muốn hít khói thuốc đâu!” Diệp Hạo Ninh chợt ngẩn người, nhìn cô một lúc, cuối cùng cũng dập điếu thuốc vừa châm đi.

Cô đi đã quá lâu và anh hầu như đã quên những điều cô cấm kỵ Thực ra cũng đã quá lâu rồi không gặp mặt, còn cái dáng vẻ của cô lúc này nữa. Đôi lông mày nhíu lại trên khuôn mặt thanh khiết, rõ ràng là không vừa ý, thậm chí còn có một chút kiêu ngạo và hống hách. Trước kia chẳng có ai dám quản lý anh cả, nhất cử nhất động của anh ai cũng không có ý kiến. Chỉ có cô là khác, không lâu sau đám cưới, cô đề ra một lô những quy định, chỉ còn thiếu mỗi chưa viết thành luật. Còn anh thì cũng thuận theo cô, những hành động ấy trong mắt anh như là một đứa trẻ đang hào hứng chơi trò chơi gia đình, anh làm sao có thể chấp nhặt được chứ?

Lâu dần rồi cũng thành thói quen. Trương Bân đã từng trêu anh: “Cậu dung túng cho một phụ nữ như vậy thật là lần đầu tiên đấy. Thật hiếm thấy...” Anh coi như không có việc gì, mà chỉ nói qua loa: “Cậu thì biết cái gì?” Trương Bân không hiểu, thực ra bản thân anh trước kia cũng không chắc đã hiểu được, thì ra cảm giác nuông chiều một người thật là dễ chịu. Bây giờ nhìn thấy những biểu hiện sinh động của Tiêu Dĩnh, thoáng cái dường như trở lại những ngày xưa, Diệp Hạo Ninh đột nhiên có chút lơ đãng, rõ ràng là tối nay uống không nhiều, lúc này ngực nóng bừng, trước khi bản thân có thể nhận ra thì đã giơ tay ra.

Khoảng cách giữa họ vốn không xa, anh nắm được cổ tay cô, cô ngẩn ra, “Anh làm gì đấy?” Anh cũng ngẩn người ra, vì xương cổ tay cô nhỏ làn da trơn mềm, dưới ánh đèn vàng trông giống như loại bạch ngọc thượng hạng, chạm vào ấm áp, làm anh không nỡ rời tay. Một lúc sau anh mới nói: “Hình như bị dị ứng đấy.” Tiêu Dĩnh cúi đầu nhìn, quả thật phía bên trong cổ tay cô đã xuất hiện những nốt đỏ nhỏ xíu, dù chưa nhiều nhưng theo kinh nghiệm từ trước thì đó đúng là dấu hiệu bị dị ứng. Thật là không nên tham lam ăn thêm vài miếng hải sản. Diệp Hạo Ninh nhấc tay lên, khẽ gạt những sợi tóc trên vai cô, đầu ngón tay mơ hồ lướt qua cổ cô, mang theo một một làn hơi mát mẻ thoảng qua.

Tiêu Dĩnh nín thở, chỉ nghe tiếng anh nói : “Chỗ này cũng có...” giọng nói khàn khàn, hơi thở ấm nóng, phả vào bên cạnh cổ cô. Cô không thoải mái co người lại, nói: “Em đi tìm thuốc.” nhưng người mới hơi nhúc nhích một chút thì bàn tay anh đã choàng qua mái tóc ướt của cô, lần theo cổ áo rồi rất nhanh và khéo léo trượt xuống lưng cô. Bộ đồ ngủ Tiêu Dĩnh đang mặc được mua năm ngoái khi đi du lịch ở Hàng Châu, lụa tơ tằm loại tốt, rất có độ rũ và ôm người, những cổ thì khoét rất thấp, vì vậy bàn tay của Diệp Hạo Ninh với sức nóng thiêu đốt bắt đầu chầm chậm tiếp tục khám phá.

Tự dưng cô muốn trốn chạy, dường như đọc được ý nghĩ của cô, một giây sau thân người anh chồm tới giữ chặt cả người cô ở giữa tay vịn ghế sofa và vòm ngực của anh, cùng lúc đó một nụ hôn rớt bên tai cô. Nụ hôn ấy rõ ràng là rất nhẹ, như một sợi tơ lướt qua, nhưng vào giây phút đó nó như là có dòng điện chạy qua vậy, Tiêu Dĩnh kìm được, khẽ rùng mình, rồi chợt nhìn thấy một ánh cười rất nhẹ lướt qua trong đôi mắt sâu đen thăm thẳm của anh. Anh quá quen thuộc thân thể cô, biết rõ đâu là nơi cô nhạy cảm nhất, vì thế cố ý đùa giỡn cô như vậy.

Đột nhiên trong lòng cô nảy ra một ý tưởng, chẳng buồn trốn tránh nữa, khi môi anh lại hạ xuống bên cạnh cổ cô, cô liền cắn chặt môi nín thở rồi đột ngột nắm lấy lon coca lạnh trong tay áp vào người anh. Diệp Hạo Ninh mất cảnh giác, đột nhiên có cảm giác lạnh buốt ở bên sườn, bất giác nghiến răng thở gấp, dừng lại cúi xuống nhìn rồi quay lại nhìn cô, chỉ thấy cô với vẻ mặt thoả mãn đắc ý dường như đã báo thù thành công, đôi mắt đen láy lấp lánh những tia sáng tinh nghịch, dưới ánh đèn trông óng ánh như đá quý. Thực ra áo ngủ của Tiêu Dĩnh đã bị tuột xuống để lộ ra bờ vai tròn mượt mà, mái tóc dài còn ướt xoã ra giờ đã rối, mái tóc và bờ vai bị hở ra tạo ra sự tương phản đen trắng rõ nét, nhưng cô chỉ ngồi cắn môi, nham hiểm mà cười đắc ý. Dáng vẻ này trông giống như một tinh linh trong truyện cổ tích.

Diệp Hạo Ninh lim dim mắt, khẽ cười, giằng lấy cái lon coca vừa gây chuyện rồi vung tay ném nó đi. Thứ nước màu nâu bắn ra xung quanh, tạo thành một đường vòng cung. Trong khi Tiêu Dĩnh còn ngẩn người ra, anh đã thuận thế đè cô xuống, đầu gối giữ chặt lấy đôi chân không chịu để yên của cô, anh trườn đến bên tai cô nói khẽ: “….anh nhớ em.” Anh nhớ em.

Anh chưa từng nói với cô như vậy. Vào giây phút đó cô dường như bị giữ lại, đôi tay đang xô đẩy từ từ dừng lại, hơi ngước mặt lên, để cho hơi thở và nụ hôn như thiêu đốt của anh vẫn lưu lại trên tai và bên cổ. .

.