Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Gần như vậy xa đến thế - Chương 7

Chương 7

. Sau khi máy bay hạ cánh xuống thành phố B, Tiêu Dĩnh mới phát hiện ra là quả nhiên Diệp Hạo Ninh không mang theo chút đồ đạc nào, đáp lại ánh mắt đầy hoài nghi của cô, Diệp Hạo Ninh lại nói như không có chuyện gì: “Ăn chút gì trước đi ”. Sau đó cũng không thèm để ý đến cô, hai tay cho vào túi quần bước đi về phía trước một cách thản nhiên, anh như chắc rằng cô sẽ đi theo hoặc giả có đi theo hay không cũng chẳng sao.

Nhưng cuối cùng thì Tiêu Dĩnh cũng đuổi theo. Nhìn từ phía sau nơi lưng áo của anh có những đường nhăn nhỏ nhưng bước đi thì vẫn vô cùng ung dung tao nhã, không giống với vẻ mệt mỏi lúc sáng. Nhưng cô vẫn không yên tâm cho lắm. Chỉ là vì lúc ở trên máy bay giây phút vô tình tiếp xúc với tay anh, cảm thấy rất rõ là tay anh hơi lạnh. Thực ra nhiệt độ cơ thể của Diệp Hạo Ninh dường như luôn luôn chênh lệch so với bình thường. Cái đêm mà ở trong bệnh viện hai năm trước, cô bị sốt phải truyền nước biện còn những ngón tay lạnh buốt của anh vuốt trên gương mặt nóng hừng hực của cô. Trước đây, cô cũng đã tò mò hỏi nguyên nhân tại sao nhưng anh nói: “Chuyện này chẳng có gì là lạ cả, từ nhỏ anh đã như vậy rồi ”

Nhưng hôm nay, đặc biệt là tận mắt nhìn thấy vẻ mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt anh trước đó, lại cộng với việc anh không động đến món ăn nào trong bữa ăn trên máy bay. Cuối cùng cô phát hiện ra mình không có cách nào thuyết phục bản thân chia tay với anh. Kết quả là khi về đến nhà đã hơn mười giờ tối. Tiêu Dĩnh gọi lại cho một số điện thoại gọi nhỡ: “Ừ, mình về đến rồi”. Hứa Nhất Tâm nói: “Sao mà uể oải vậy?”

“Mệt”. Vì vậy ngay cả nói thêm một chữ cũng không buồn nói. Cô buông người xuống chiếc ghế sôfa, mệt mỏi nói chuyện với Hứa Nhất Tâm. Nhưng đa phần là chỉ nghe chứ không nói gì, thỉnh thoảng chỉ ừ à vài tiếng, Hứa Nhất Tâm bắt đầu cảm thấy chán lại hỏi: “Ngồi máy bay một tiếng đồng hồ không đến nỗi phải thế chứ?” Cô bất giác hướng về phía cửa phòng tắm đang đóng kín nhìn một cái, ngừng một lát, vẫn cái giọng uể oải: “Không có gì, chỉ là mệt với lại buồn ngủ thôi”. Đích thực là không có chuyện gì, chẳng qua chỉ là hai tiếng đồng hồ trước, Diệp Hạo Ninh ngồi ở một quán cà phê ở trong sân bay tiện thể ăn một chút đồ ăn, có vẻ như tâm trạng rất tốt, lúc này cô mới có cơ hội đề cập đến nghi vấn trong lòng: “Nói thật đi, có phải vé máy bay đến lúc đó anh mới mua đúng không?”. Anh đáp lại cô bằng một ánh mắt chẳng chứa đựng ý nghĩa gì, nhưng cô đã có thể đoán được câu trả lời, không nén được cô cau mày: “Sao anh lại kỳ cục vậy chứ? Có biết lúc đó làm em giật mình không?”

Diệp Hạo Ninh vẫn không có chút gì phản ứng, trả lời cô nửa giả nửa thật: “Chính là vì anh muốn nhìn thấy bộ dạng ngẩn tò te của em đó, không được sao?” Rồi sau đó chẳng nói chẳng rằng lôi cô đi đến cửa hàng, mua toàn là những vật dụng và quần áo tắm giặt dùng chỉ một lần. Lúc bước ra khỏi cửa hàng lại đột nhiên hỏi: “Chai nước cạo râu lần trước anh để ở chỗ em, em chưa vứt đi đó chứ?” “Vứt rồi”, cô trả lời một cách dửng dưng.

“Vậy thì phải đi mua chai khác thôi”, anh quay người định vào lại cửa hàng, không biết từ lúc nào một tay của anh đã vòng ôm eo cô và đồng thời xoay người lôi theo cả cô. Cô lại chẳng phát hiện ra có gì lạ thường, cô chỉ cảm thấy rất mệt, cô đang mang đôi giày cao gót năm sáu phân, đôi chân như sắp rã ra rồi. Vậy là cô vội vàng nói: “Chưa vứt, chưa vứt đâu, mau về thôi” Lúc đó cô thật sự không ý thức được mình đã nói sai điều gì, cho đến khi bước chân vào nhà, mắt nhìn Diệp Hạo Ninh ung dung bước vào phòng tắm, còn cô chỉ biết ngẩn ra và chẳng biết phải làm sao.

Cách sau cánh cửa kính đục mờ, có thể nghe thấy tiếng nước chảy đã ngừng lại, Tiêu Dĩnh cúi đầu than thở: “…Lần sau đi dạo phố tuyệt đối sẽ không mang giày cao gót nữa. Ôi, bây giờ hai cái chân này hình như không còn là của mình nữa rồi”. Hứa Nhất Tâm phì cười nói: “Có cần bổn cô nương giúp cậu mát xa không hả?” “Có chứ, vậy thì cậu mau đến đây đi, mình đợi cậu đấy!”

Vốn dĩ chỉ là câu nói đùa, ai ngờ lập tức lại nghe Hứa Nhất Tâm nói: “Hai phút nữa nhé, mình mới đến dưới nhà cậu nè.” Tiêu Dĩnh còn đang ngớ người ra thì cửa phòng tắm đã kêu lên một tiếng “cạch” rồi bị kéo ra, cô như bị hù một cái, lật đật quay sang, nhìn chằm chằm vào người đứng bên cạnh cửa, như lại một lần nữa mất hồn, qua một lúc sau cô mới nhíu mày: “Không phải anh đã mua đồ ngủ rồi sao?” Giọng điệu cứng ngắc. Người đàn ông đó vẫn cứ bước ra chỉ với chiếc khăn tắm quấn ngang hông, thân trên thì trần trùng trục, trước ngực còn vương lại những giọt nước nhỏ vẫn chưa khô lấp lánh dưới ánh đèn. “Quên đem vào trong đó”, Diệp Hạo Ninh nhìn cô một cái, rồi nói: “Em có thái độ gì vậy? Thật kỳ lạ!” Rồi thản nhiên đi vào phòng khách lấy túi quần áo vẫn còn chưa bóc tem ra.

Tiêu Dĩnh chỉ ngẩn ra nửa giây rồi lập tức chạy theo như tên lửa, cô quên luôn cái chân đau, nói nhanh: “Tối nay anh phải ngủ ở phòng khách đó”. Diệp Hạo Ninh ngừng tay lại một lúc, quay lại nhướng mày nhìn cô. Cô lại nói: “Nếu không thì đi mà ở khách sạn ấy. Tự chọn đi” “Em sao lại thế?” Dường như anh có chút lúng túng cảm giác như trán anh bắt đầu nhăn lại vì đau.

“Chẳng sao cả” cô ngừng một lúc, thấy anh nhất thời không phản ứng gì, lại giục: “Tóm lại là mặc đồ vào trước đi, nhanh lên” . Đợi cho đến lúc Diệp Hạo Ninh rề rà thắt lại sợi dây của chiếc áo ngủ xong thì tiếng chuông cửa cũng vang lên “ding dong” thời gian thật chuẩn xác. Tiêu Dĩnh quay đầu đi ra mở cửa, quả nhiên lâp tức nhìn thấy gương mặt ngẩn tò te của cô bạn thân: “…hi” . Hứa Nhất Tâm cảm thấy phản ứng của mình cũng không đến nỗi chậm chạp, vừa định thần lại thì cô ngay lập tức chớp chớp mắt, hướng về người đàn ông tuấn tú ở trong phòng vẫy tay nói: “Lâu quá không gặp”

Mắt cô lướt nhìn một lượt bộ đồ ngủ trên người anh cùng với mái tóc còn ướt nước của anh, chân cô như cứng lại đứng khựng ở trước cửa. “Chào cô” Từ đầu đến cuối Diệp Hạo Ninh không thay đổi sắc mặt. Nhìn cô khẽ gật đầu ánh mắt lại một lần nữa nhìn sang người phụ nữ kia, còn người đó thì đang nhẹ lôi Hứa Nhất Tâm vào nói: “Vào trong đi” “Mình thấy hay là thôi đi”, Hứa Nhất Tâm bật cười mắt vẫn nhìn Diệp Hạo Ninh nói “Thật ngại quá, đã làm phiền hai người. Lúc nãy Tiêu Dĩnh không nói với tôi anh cũng ớ đây, vốn định đến bầu bạn với cậu ấy, nhưng xem ra bây giờ… nhất định là không cần nữa rồi. ”

Diệp Hạo Ninh khẽ mỉm cười: “Không sao mà” Tiêu Dĩnh không nén được quay ngoắt đầu trừng mắt nhìn anh, cái gì mà nói “không sao” chứ? Nghe có vẻ như là thật sự bị làm phiền ấy. Cô nói tiếp: “Mau vào trong đi, tối nay tụi mình ngủ cùng nhau” “Hôm khác đi” Hứa Nhất Tâm nhích đến gần kề tai Tiêu Dĩnh khúc khích cười: “Phá vỡ giấc mộng uyên ương, chuyện thất đức như vậy mình không làm được đâu”

Trong chớp mắt, nhanh tay cầm chặt bàn tay đang định đưa ra véo vào tay mình nói tiếp: “Nhưng thật sự không thể nhìn ra, hai người làm hòa từ lúc nào vậy? Nhanh thật đó nha”. Hòa cái gì chứ. Tiêu Dĩnh lẩm bẩm trong lòng, sao cô vẫn thấy chẳng khác gì lúc trước? Rõ ràng là sáng nay vẫn còn chiến tranh lạnh kia mà, như chuyện của Diệp Hạo Ninh bây giờ cùng lắm chỉ là ngủ nhờ mà thôi! Cuối cùng thì Hứa Nhất Tâm vẫn bỏ về, trước lúc về còn không quên cười và nói: “Ngủ ngon nhé, chúc hai người vui vẻ”. Ánh mắt đầy ngụ ý như ta đây biết hết rồi ấy.

Tiêu Dĩnh làm ra vẻ vờ như không biết, nói một cách trịnh trọng: “Cậu cũng ngủ ngon nhé, đi đường nhớ cẩn thận đấy” sợ Nhất Tâm lại nói ra những lời trêu chọc đầy ẩn ý mà chỉ hận là không thể đẩy nàng ta ra khỏi nhà, cô đóng sầm cánh cửa lại. Thoáng chốc, trong cái chung cư không lớn lắm chỉ còn lại hai người. Tiêu Dĩnh giữ cánh cửa một lúc lâu mới quay đầu lại, dưới ánh đèn cô đụng phải ánh mắt đen láy của Diệp Hạo Ninh đang nhìn cô, dường như có một cái gì đó ngẩn ngơ, lặng lẽ. Thật ra anh rất ít khi như vậy, ít nhất là trước mặt cô, hiếm khi anh để lộ ra thái độ như thế.

Cô nhìn anh một cách nghi hoặc rồi mới lê chân bước vào, đôi chân bây giời mới thật sự là đau, đứng thêm một giây nữa thôi cũng là cực hình với cô. Từ bàn chân đến gót chân đứng trên nền nhà cứ giống như là bị hàng ngàn mũi kim châm vào vậy. Về đến nhà đã một lúc lâu rồi mà chưa đỡ chút nào. “Em sao vậy” bỗng chốc giọng nói của Diệp Hạo Ninh lạnh lùng vang lên. Cô cắn chặt răng không buồn quay đầu lại nói: “Nhờ phúc của anh đó”.

Nào ngờ anh chỉ cười nhẹ một cái, hai ba bước thì đã vượt qua mặt cô, vô cùng thản nhiên leo lên giường. Anh tựa người vào đầu giường nói với cô: “Bây giờ em đi tắm mà? Vậy đưa máy sấy tóc cho anh trước đi, vừa rồi anh tìm trong phòng tắm không thấy” Tóc của anh vẫn ướt, có lẽ lúc nãy chỉ dùng khăn khô lau sơ qua vì vậy nên lúc này tóc có vẻ rối, thậm chí còn có mấy lọn tóc ước dính vào trước trán, nhưng lại là một sự lôi thôi khó mà có được, trông anh như mang một nét trẻ con đáng yêu của đàn ông.

Cô mệt đến nỗi ngay cả nhìn cũng không buồn nhìn anh, cũng chẳng buồn lên tiếng chỉ tiện tay chỉ vào góc tường, rồi xoay người đi thẳng vào phòng tắm đóng sầm cửa lại. Nhìn theo chiếc bóng mờ ảo đằng sau cánh cửa kính trắng đục, Diệp Hạo Ninh bất giác nhếch mép rồi tự mình nhảy xuống giường đến mở hành lý của cô ra. Đến khi Tiêu Dĩnh bước ra khỏi bồn tắm một cách luyến tiếc, lúc này mới phát hiện ra là Diệp Hạo Ninh đã ngủ mất rồi. Đèn trần đã tắt, chỉ còn lại chiếc đèn bàn màu cam cạnh đầu giường tỏa ra thứ ánh sáng mờ mờ, còn một nữa khuôn mặt của anh thì ẩn trong bóng tối một cách yên lặng.

Đột nhiên cô có chút nghi hoặc, không phải là đang ly thân sao? Tuy là chưa chính thức ký đơn, nhưng dù sao lúc đầu đã cãi nhau một trận kia mà, trong tình trạng cô thì kiên trì ra đi còn anh thì ngầm đồng ý, cô đã dọn đến thành phố B ở. Vốn cho rằng sẽ tiếp tục chiến tranh lạnh như thế cho đến lúc ly hôn, đường ai nấy đi, mọi việc sẽ tiếp diễn rõ ràng rành mạch như thế. Nhưng bây giờ là sao chứ? Đầu tiên là nụ hôn say đắm tối hôm trước, say đó lúc này đây anh ta lại một lần nữa ngủ trên giường của cô. Cuối cùng, cô cũng phải nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh, cân phòng thật tĩnh lặng, dường như chỉ nghe được tiếng hơi thở của hai người. Tiêu Dĩnh cũng không biết mình đã thiếp đi từ lúc nào, nhưng chỉ đến nửa đêm đột nhiên có một hơi thở nóng hổi phả vào sau gáy cô, nhẹ nhàng, kéo dài. Cô cố tình đằng hắng một tiếng, giọng cô mơ hồ không rõ lắm, thật ra ngay cả cô cũng chẳng biết phải nói câu gì, cô nhích ra ngoài một cách bản năng. Nhưng cái tên ở đằng sau dường như không dễ dàng bỏ qua, hắn chỉ ngừng một lát rồi lại tiếp tục nhích sang bên cô, cánh tay dài và khỏe vòng qua eo cô, bàn tay bắt đầu từ từ chuyển động lên trên.

Lúc này, cô cuối cùng cũng dần dần tỉnh giấc, màn đêm đen phủ kín căn phòng một tia sáng cũng không xuyên qua được, hơi thở của Diệp Hạo Ninh gần sát bên tai, rõ ràng từng chút một, khe khẽ vang lên trong bóng đêm. Và điều mà rõ ràng cũng giống như thế chính là nụ hôn của anh, nhẹ nhàng, liên tục không ngừng lướt nhẹ trên lưng và gáy cô trong bóng đêm, mang một hơi ấm khó tả. Cơ thể cô cứ thế nóng lên, sức nóng này thậm chí như xuyên qua da thịt lan truyền đến huyết quản khiến cho từng mạch máu như bắt đầu bị đốt cháy. Cô khẽ thở dốc một tiếng. Tay của anh nhẹ nhàng luồn vào trong áo cô, những ngón tay lành lạnh mơn man trên bụng trần, vòng eo cô. Cô như bị điện giật bất giác rùng mình một cái, hai mắt khép chặt lại ngay cả hai hàng mi cũng đang rung lên khe khẽ. Cô muốn đưa tay ra chặn lại nhưng tay cô lại đụng phải một cánh tay rắn chắc, nóng rực. Miệng cô khô ráp, ý thức mơ hồ, cơ thể như không còn chút sức lực nào chỉ còn lại hơi thở yếu ớt.

Có lẽ máy lạnh trong phòng để nhiệt độ quá thấp, cơ thể cô đang bị bao phủ bởi một hơi thở ấm nóng, cuối cùng cô cũng xoay người lại, tay cô bấu chặt vòm lưng rắn chắc của anh rướn người lên. Cơ thể anh và cô như hợp lại làm một, quấn chặt lấy nhau, tấm chăn trải giường cũng theo đó mà trở nên nhăn nhúm, cô bấu chặt lấy vai anh trong đêm tối tĩnh lặng chỉ nghe tiếng hơi thở gấp của anh và cả của cô kéo dài không dứt, đôi khi dứt quãng nhưng lại rất rõ ràng. Rất lâu sau, ngưng lại một lát, anh im lặng rồi đột nhiên nói: “ …Tiêu Dĩnh, chúng ta hòa nhé!” mặt anh vẫn vùi vào cổ cô, giọng nói trầm đầy mơ hồ. Cô như sực tỉnh, hai tay dùng lực mạnh hơn lúc nãy móng tay cô ấn sâu vào bả vai anh.

Buổi sáng sớm, lúc Tiêu Dĩnh ra khỏi nhà, Diệp Hạo Ninh vẫn chưa dậy. Thật ra cô cũng buồn ngủ, nửa đêm ồn ào như vậy thật sự là mệt rã rời, nhưng cuối cùng cô cũng đành phải đấu tranh tinh thần mà lao ra khỏi giường, trên đường cô đã thiếp đi một lúc trên xe taxi, kết quả là bác tài xế phải gọi cô dậy. Lúc đi lên lầu, cô mới nhớ ra hôm nay công ty sắp xếp một buổi kiểm tra sức khỏe thường kỳ. Tất cả nhân viên đều tập hợp lại một cách có tổ chức và được xe đưa đến bệnh viện. “Suýt nữa là quyên khuấy chuyện này, cũng may là chưa ăn gì” Tiêu Dĩnh trò chuyện với cô bạn đồng nghiệp Tiêu Lý.

“Cậu không kịp ăn sáng à? Vừa rồi suýt nữa là đến muộn đó” Cô cười khỏa lấp, bỗng dưng lại nhớ đến Diệp Hạo Ninh ngộ nhỡ mà đến muộn thì thật cũng là do anh ta hại mình. Buổi sáng, trước khi ra khỏi nhà, những động tác chuẩn bị của cô không mấy là nhẹ nhàng, vậy mà cũng chẳng thể làm anh tỉnh giấc, anh ta cuộn người trên giường có vẻ như ngủ rất say, chiếc chăn mỏng quấn ngang hông, tấm lưng trần lộ ra ngoài, trên lưng còn có những vết cào màu đỏ nổi lên rõ rệt, nhìn mà rùng mình.

Cô chỉ nhớ lúc đó anh bất giác rên lên một tiếng, sau đó phì cười nói: “Sao em lại giống Mai Siêu Phong (*) vậy hả?” rồi lại tiếp tục hôn cô, chưa được một lát anh lật người qua, nhẹ nhàng ôm lấy cô vào lòng rồi thiếp đi một cách nhanh chóng, còn cô thì mở to đôi mắt trong bóng tối, cứ nghĩ mãi, vừa rồi anh ta đã nói gì nhỉ? Lúc anh ta úp mặt lên cổ mình rốt cuộc anh ta đã nói câu gì chứ? (*) Mai Siêu Phong: Tên một nhân vật nữ trong tiểu thuyết Anh hùng xạ điêu của Kim Dung. Mai Siêu Phong có món võ công Cửu âm bạch cốt trảo cực kì lợi hại, chuyên dùng đôi bàn tay có móng sắc nhọn để giết người Lúc lấy máu, bỗng nhiên chuông điện thoại vang lên, Tiêu Dĩnh quay đầu lại, vừa khéo nhìn thấy nửa xilanh máu đỏ tươi, thông qua tĩnh mạch tay trái của cô bị người ta từ từ rút ra khỏi cơ thể. Tim cô khẽ run lên, vội vàng ngoảnh mặt đi, đến cả tay cô cũng như mềm nhũn ra, mà điện thoại lại chẳng may để ở trong túi quần bên trái, túi lại chật, cô không dám cử động, thế là cô cứ để nó mặc nhiên reo lên.

Quả nhiên đối phương cũng chẳng nhẫn nại được lâu, sau mấy tiếng thì cũng cúp máy. Đến khi cô lấy máu xong lại phải dùng bông gòn áp vào mũi tiêm, rất lâu sau mới nhớ ra là phải gọi điện thoại lại. Trên màn hình điện thoại hiển thị tên của Diệp Hạo Ninh, cô ấn số gọi lại, độ rất lâu sau mới nghe tiếng anh ta bắt máy, giọng khàn đục ngái ngủ, trong điện thoại còn nghe như có tiếng nước chảy, nhưng không rõ lắm. Anh hỏi: “…. Em có nhìn thấy con dao cạo râu của anh không?” Cô nói: “Không phải ở trên bồn rửa tay sao?”

“Không có” “Anh tìm kỹ lại xem” “Anh tìm rất kỹ rồi, thật sự là không có”. Sao lại thế chứ? Phản ứng đầu tiên của Tiêu Dĩnh là Diệp Hạo Ninh thật nhàm chán, cố ý trêu ghẹo cô, phòng tắm nhỏ như thế, hơn nữa cô làm gì mà dùng dao cạo râu, con dao cạo râu đó sao có thể đương không biến mất được chứ?

Cô y tá đến hối thúc mọi người đi đến phòng kiểm tra, cô đang cảm thấy mất kiên nhẫn, muốn cúp máy cho xong, nhưng trong đầu đột nhiên lóe lên một tia sáng. Cuối cùng cô cũng lờ mờ nhớ ra, hình như là nó bị cô gom lại. Buổi sáng, sau khi rửa mặt xong cô thường có thói quen dọn dẹp mặt bồn rửa tay, luôn tiện đem những thứ linh tinh bỏ vào trong sọt rác, e rằng trong đó có cả con dao cạo râu của Diệp Hạo Ninh. Thế là, cô nghĩ một lúc rồi nói: “Trên cái giá thủy tinh bên trái bồn tắm có một cái hộp màu trắng, anh xem bên trong đó có không?” Đầu dây bên kia nhất thời không có lời đáp lại, có lẽ đang tìm kiếm. Quả nhiên một lúc sau tiếng của Diệp Hạo Ninh vang lên: “Nhìn thấy rồi”!

“Vậy em cúp máy đây”. Nhưng anh ta lại hỏi: “Em đang làm việc à?” “Khám sức khỏe”. Anh ngẩn người một lúc, cô vội nói tiếp: “Là công ty tổ chức”.

Lúc này đã đi đến trước cửa phòng khám khoa nội, một dãy người đang ngồi trên chiếc ghế dài đợi gọi đến số của mình, tuy rằng còn phải đợi rất lâu nữa mới đến lượt mình, nhưng Tiêu Dĩnh vẫn nói: “Không còn việc gì nữa chứ?”. Diệp Hạo Ninh ngừng một lát, giọng nói vẫn rất từ tốn: “Phải kiểm tra những gì?” “… Nhiều lắm”. Cô rũ đầu xuống nhìn tờ giấy trên tay, mười mấy mục được liệt kê ra trong đó, nhìn hoa cả mắt, bụng càng lúc càng đói, cô rên rỉ: “Một đống hỗn độn”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười khúc khích, hỏi tiếp: “Đã lấy máu chưa?” “Rồi” Cô bất giác tự hỏi, hình như hôm nay tên này tâm trạng rất tốt thì phải? Vì trước đây, mỗi buổi sáng thức dậy, tính khí của anh ta lúc nào cũng rất tệ, cô luôn cho rằng đó gọi là “sự nổi giận khi thức dậy” mà người ta thường nói. Nhưng hôm nay thì khác hoàn toàn, lại còn quan tâm đến những việc lặt vặt này nữa chứ. Nhưng thật là không đúng lúc, tâm trạng của cô bây giờ tệ hại đến cực điểm, vừa đói lại còn phải lấy máu, triệu chứng lượng đường trong máu thấp bắt đầu hiện ra. Do định là cố làm xong những hạng mục xét nghiệm này mới đi ăn sáng ở nhà ăn, vì vậy mà cái thời khắc này thật là khó khăn để vượt qua.

Ngay cả việc nhẫn nại thêm một chút hay nói thêm một câu dường như cũng là chuyện tiêu hao sức lực, thế nhưng Diệp Hạo Ninh có lẽ như không muốn dễ dàng buông tha cho cô. Giọng nói mang sức hút của nam châm lại một lần nữa vang lên: “Áo sơ mi màu xám thì phải mang cavat màu gì mới đẹp?” Khóe miệng cô khẽ nhếch lên, nói một cách cứng ngắc: “Tùy anh” sau đó liền cúp máy.

Cái tên này nhất định là cảm thấy quá nhàm chán thì phải, vì trong chuyện phối hợp trang phục cô mãi mãi không thuộc đẳng cấp của anh. Trước giờ cô chưa từng thấy ai có con mắt chọn quần áo tuyệt vời hơn anh, bất kể là nam hay nữ. Trước đây không có, bây giờ cũng vậy. Vì vậy, khi tin nhắn của Diệp Hạo Ninh gửi đến, cô càng khẳng định suy đoán của mình. Anh nói: “Em dám cúp ngang điện thoại hả” Điện thoại cúp thì cũng đã cúp rồi, còn có thể làm gì được chứ? Có thể thấy anh ta đang rất rảnh, lại còn có tâm trạng nhắn tin từng chữ một để trách móc cô nữa chứ. Cô đói bụng đến phát điên lên được, xem xong tin nhắn cũng chẳng buồn trả lời lại. Ai ngờ chẳng lâu sau chuông điện thoại lại vang lên.

Tiêu Dĩnh cài nhạc chuông rất trẻ con, đó là giọng của một đứa trẻ hát bài “Hai con hổ” lại còn bị lạc điệu nữa, thật ra, đó là giọng hát của cháu gái cô thu âm hồi Tết, cô nhất thời hứng lên cài làm nhạc chuông điện thoại. Đột nhiên cùng một lúc những người bạn đồng nghiệp của cô quay đầu sang nhìn cô, trong đó còn có một vài người lạ một mình đến khám sức khỏe, ánh mắt họ nhìn cô giống như đèn tụ quang vậy. Cô hơi lúng túng, vội vàng nhấn nút nhận cuộc gọi, cúi đầu nói: “Anh làm cái gì vậy?” Diệp Hạo Ninh cười nhẹ: “À, anh tưởng là em ngất đi rồi chứ!”

“Vô duyên”. Cô như sắp khùng lên, vừa nghe thấy tiếng cô y tá gọi ở ngay cửa: “số 11” cô vội vàng giơ tay lên “Có ạ” rồi đứng dậy bước vào trong. Diệp Hạo Ninh hiển nhiên cũng nghe thấy, trước khi cô một lần nữa vội cúp máy anh mới nói: “Trưa nay cùng ăn cơm nhé” Kết quả là đợi đến sau khi hoàn tất các xét nghiệm, Tiêu Dĩnh đi ra ngoài, liền trông thấy một dáng hình mảnh khảnh đứng trước cửa bệnh viện. Cũng không rõ sự thần thông quảng đại của Diệp Hạo Ninh Bởi vì cô không hề nói cho anh biết cô đang ở bệnh viện nào.

Vài người đồng nghiệp đang đứng phía sau, dường như ý thức được điều đó cô bước chậm lại, có người gọi rủ cô cùng đi ăn cơm, cô cười cười và nói: “Đợi người rồi” Đối phương cười hì hì, nói: “Bạn trai à?” Cô không khẳng định cũng chẳng phủ nhận, chỉ nói: “ Sao cô biết?”

“Thôi đi” Nữ đồng nghiệp làm ra vẻ khoa trương, như thể vừa nhìn đã biết ngay . “Vừa rồi chẳng phải đang gọi điện thoại đó sao? Nói trước nhá, mình không nghe trộm đâu nhá, chỉ là vừa đúng lúc thôi” Cô cũng cười: “Không phải bạn trai, mà là chồng mình”

Trông thấy đối phương lập tức ngây người ra, Tiêu Dĩnh quả thật thấy buồn cười, dường như ở đây mọi người ai cũng đều nghĩ cô là người chưa có chồng. Dưới ánh nắng mặt trời chói chang, Diệp Hạo Ninh đang đứng cạnh bồn hoa nói chuyện điện thoại, hai tay cô che trước trán bước đến, kỳ thực không để tâm mấy đến việc nhẹ nhàng, ấy vậy mà anh cũng không nhận ra. Đi đến đằng sau lưng mới nghe anh nói: “Không sao, đợi tôi trở về sẽ sang chỗ cô lấy”. Vẫn là giọng nói tẻ nhạt ấy, nhưng không hiểu vì sao Tiêu Dĩnh lại cảm thấy ngữ điệu lúc này của anh trở nên ấm áp vô cùng.

Cô nhìn đồng hồ đeo tay, vừa qua 11g30, vừa nãy trong nhà ăn của bệnh viện có ăn tạm bợ rồi bây giờ không cảm thấy đói nữa. Anh đang chăm chú nói chuyện điện thoại với người ta như thế, thì cô lại quay trở lại tòa nhà mát mẻ kia, đột nhiên đưa mắt ngó ra ngoài, nghĩ bụng, thật sự không sợ nóng hay là vì quá chuyên tâm nên không cảm nhận được cảm giác nóng? Chỉ là đầu óc chưa ngơi nghỉ, Diệp Hạo Ninh đã bỏ điện thoại xuống rồi quay người sang, bất ngờ nhìn thấy cô đằng sau cánh cửa kính, ánh mắt hai người đã gặp nhau. Anh hơi nhướng mày, dường như có chút ngạc nhiên, nhưng đến khi cô đi lại gần thì anh chỉ hỏi: “Đi đâu ăn cơm?” “Không đói”. Cô nhìn quanh, phát hiện ra anh không lái xe đến, đầu óc có chút mơ hồ, cứ như bị ánh mặt trời phơi khô vậy, một lúc sau mới nhớ ra đây là thành phố B, liền đột ngột hỏi: “Sao anh vẫn chưa về?”

Anh lại trả lời thẳng thắn: “Tối về”. Dường như trước sự đuổi khách của cô, anh bỏ ngoài tai hết. Cuối cùng, hai người đi lên lầu trên của siêu thị trung tâm thành phố ăn cơm, mỳ kéo sợi ở cửa hàng đó làm rất bài bản, lượng gia vị ướp đầy đủ thơm ngon. Dù Tiêu Dĩnh không đói mấy cũng đã ăn hết một bát to. Ăn xong, cô tự đi về công ty, lai hỏi Diệp Hạo Ninh: “Thế còn anh thì sao?” Anh giơ tay: “Chìa khóa”

Dừng một lúc, cô mới rút trong túi ra một xâu chìa khóa, tháo chùm chìa khóa nhà ra, nặng nề đặt chùm chìa khóa cùng sự tức giận vào lòng bàn tay anh, quay đầu rồi lại bỏ đi. Diệp Hạo Ninh dường như cảm thấy hành động của cô như đứa trẻ thế này quả thật là thú vị, đuôi mắt anh lộ ra nụ cười nhẹ nhàng, đợi cô đi được hai bước mới gọi với theo. “Còn chuyện gì nữa” cô nheo nheo mắt dưới ánh nắng mặt trời chói chang, dường như cả khuôn mặt cô đều nhăn lại.

Ánh nắng gay gắt chói chang, dường như không thể mở mắt ra được, vì thế mà dáng hình của anh trông cũng mơ mơ hồ hồ. Mặc dù chỉ cách cô có vài bước chân, nhưng cả người anh dường như bị bao trùm bởi ánh nắng. Thật ra cô cũng vậy, trên mái tóc đen nhánh của cô hiện lên vài ánh kim lóe sáng, đôi mắt híp lại hệt như khuôn mặt đang đau khổ khổ sở, Diệp Hạo Ninh cảm thấy cô tựa như chú mèo nhỏ bé thơ ngây, yếu đuối, nhạy cảm lại hồn nhiên. Lúc hiền hòa, thì thật sự rất đáng yêu, thỉnh thoảng lại giơ móng vuốt sắc nhọn ra, thể hiện rõ tư thế đang tiến lại gần, thậm chí còn có thể tấn công khiến người khác bị thương. Mà những lúc như vậy, mới càng khiến cô giống một loại động vật nhỏ, cũng không hiểu vì sao anh lại không khỏi thất thần như vậy, mãi cho đến khi cô hỏi lại: “Cuối cùng là chuyện gì nữa đây?”

Anh mới cười mỉm và hỏi: “Chúng ta coi như hòa nhau rồi hả?”. Giọng điệu nhạt nhẽo thật khác với tối qua. Thật ra, câu nói hôm qua anh nói, Tiêu Dĩnh nghe thấy rất rõ, chỉ là lúc đó như không thể tin được, bởi vì anh nói với vẻ bình tĩnh. Sau đó lại nói một câu bông đùa gì đó rồi quay người sang ngủ mất. Rõ ràng là một lời đề nghị nhưng dường như lại không chờ đợi một đáp án,vì thế mà cô chỉ coi đó là ảo giác. Cô trợn mắt nhìn anh hồi lâu, trên đầu nóng như chảo lửa, nóng hầm hập, dưới chân hình như cũng thế, bởi vì mặt đất cũng đang nóng ran.

Rồi thay đổi tư thế đứng, cuối cùng cô mới nghiêm túc nói một câu: “Cái gì mà hòa thuận chứ? Cũng giống như trước thôi.” Sau đó không thèm nhìn đôi mắt ti hí như đang nhắm lại của anh nữa, quay người nhảy lên chiếc taxi đang đợi ở bên cạnh, nghênh ngang bỏ đi. .

.