Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Gần như vậy xa đến thế - Chương 9

Chương 9

. Cô mở to mắt, tất cả mọi thứ diễn ra quá nhanh, chưa kịp vùng thoát hay né tránh, anh đã rời khỏi cô. Chỉ một nụ hôn hời hợt thoáng qua. Anh vẫn nhướn nhướn mày: “Anh rất tỉnh táo"

Cô mím môi trong vô thức, tựa hồ như vẫn còn đang sững sờ, thật ra cô nếm trải khá rõ mùi men rượu thoang thoảng còn sót lại trước mặt. Chưa được sự đồng ý của cô, anh đã đột nhiên hôn cô như vậy, hơn nữa đến tận lúc này vẫn chưa buông tay cô ra, nhưng dường như cũng không còn sợ cô tức giận, chỉ mỉm cười khinh suất, ngay cả trong ánh mắt cũng phảng phất một ánh cười mơ hồ khó đoán. Còn trên thực tế, cô cũng không cảm thấy phẫn nộ, mà chỉ cảm thấy lạ, lạ vì tại sao mình không phẫn uất chứ.

Tài xế phía trước cực kì kiên nhẫn, xe đã đợi dưới lầu một lúc rồi, người trong xe vẫn chưa có ý định bước xuống, thế nhưng anh ta cũng không vồn vã gì, thậm chí một chút động tĩnh cũng không có. Cũng có bởi lẽ cách nhau tấm vách ngăn, dường như trong xe chỉ còn sót lại anh và cô. Chỉ anh và cô. Cuổi cùng Tiêu Dĩnh thở dốc khẽ thả lỏng khóe miệng, như thể đang nghiên cứu người ngồi đối diện đó hồi lâu, vẻ mặt cứng rắn hỏi: “Anh đã dụ dỗ được bao nhiêu cô gái bằng chiêu này rồi?"

Cô cứ ngỡ cuối cùng mình công kích anh, nào ngờ Diệp Hạo Ninh lại nhắm mắt tựa người về sau, giọng điệu nhẹ nhàng chậm chạp nói "để anh nghĩ xem" hoàm toàn không chột dạ hay có dáng vẻ gì lúng túng cả. Con người này đạo hạnh quá cao, bản thân cô làm sao là đối thủ của anh được chứ? Cô dường như cũng nhận thức được sự thật, không khỏi thẹn quá hóa giận nói:

“Diệp Hạo Ninh bỏ tay em ra" "Vì sao?" "Chẳng vì sao cả"

"Lẽ nào em đang ăn dấm (*) à?" (*) ăn dấm có nghĩa là ghen Cô rên hừ hừ: “Dấm có mùi vị gì chứ? Chưa từng nếm qua"

Anh cúi đầu cười rộ lên, vẫn nhắm mắt, nói khích lệ: “Quá tốt, cứ tiếp tục giữ vững như thế nhé" Cô mặc kệ anh, bàn tay vẫn bị anh nắm lấy, kì thực đã không dùng sức nữa, mà cuối cùng cũng không vùng ra nữa. Sau này đi bệnh viện kiểm tra, mới biết Diệp Hạo Ninh sau lần xuất huyết dạ dày đó, thì bị sốt nhẹ, cuối cùng không tránh khỏi phải ở lại viện truyền nước biển.

Anh ngồi xuống ghế nói: “Thật trùng hợp". Bất chợt nói ra một câu, Tiểu Dĩnh nghe xong liền hiểu vấn đề ngay, cô như thể có chút hoảng hốt, ánh đèn lay lắt trong bệnh viện hồi lâu, một hồi lâu sau mới cười cười: “Hình như có sự luân hồi đấy" Đúng thế, quá trùng hợp, trước đây cũng bệnh viện này mà cô cũng Diệp Hạo Ninh chính thức đi lại với nhau, vậy mà giờ đây chính tại nơi này cô lại cùng anh mở ra một mối quan hệ mới. Thật ra còn cuộc sống của cô nữa, dường như cuối cùng cũng rũ bỏ được quá khứ.

Sau này Hứa Nhất Tâm có lần xưng hô coi Diệp Hạo Ninh là siêu nhân, rất sùng bái anh. Tiêu Dĩnh hỏi: “Tại sao lại là siêu nhân?" "Mạnh mẽ, lấy bệnh chòng ghẹo cậu, cuối cùng cũng cưa được cậu. dạng đàn ông này quả là quá mạnh mẽ"

Cô phản bác: “Có lẽ anh ấy vốn có kinh nghiệm phong phú đấy" "Cậu hỏi rồi à?" "Chưa hỏi", cô buông một câu nói dối, nhưng rồi về sau thật sự không có ý định hỏi câu hỏi ngớ ngẩn này nữa, để khỏi phải bị thái độ của thật thật giả giả của Diệp Hạo Ninh làm cho chết sặc.

Kì thực, tiến đến bước đường này, cô vốn dĩ không suy nghĩ đến chuyện đúng sai, chỉ nghĩ rằng, cứ hướng về phía trước, chỉ có không ngừng tiến về phía trước mới có thể thật sự khiến hồi ức vốn đã khắc cốt ghi tâm ngày càng lùi xa dần. Những dấu ấn hồi ức sâu đậm nhạt nhòa năm xưa, cô hoàn toàn không muốn chạm vào, cũng như Trần Diệu, cô cũng không muốn chạm vào nữa, nếu đã như vậy, vậy thì cứ để mọi thứ lần lượt rời xa khỏi cô đi. Cũng đến một ngày, mọi thứ rời khỏi cô đủ xa, tận đáy lòng cũng không còn thấy đau nữa.

Sự xuất hiện kịp thời như vậy của Diệp Hạo Ninh, kịp thời trở thành người dẫn dắt cô tiến về phía trước, giống như một sự cứu rỗi, để cô nhìn thấy con đường và tia hi vọng. Hai công ty sau khi có mối quan hệ họp tác làm ăn, Diệp Hạo Ninh cứ ngẫu nhiên đi đi về về giữa hai thành phố B và C, đại khái mỗi tuần hai lần, không lựa ngày nào, cũng không báo trước, sau khi máy bay hạ cánh mới gọi điện thoại cho Tiêu Dĩnh hỏi: “Em đang ở đâu? Hoặc nói: “Ra ngoài đi ăn đi." Những hành động như vậy thường "giết" cô không kịp trở tay. Đến nay hai người dường như đã trở lại những ngày thảng thuận hòa trước kia.

Sau này Tiêu Dĩnh nhịn không được, nghi ngờ hỏi: “Lần hợp tác này quan trọng lắm à? Hay là, mỗi cuộc làm ăn anh đều tận tâm tận lực như thế?" Bởi lẽ có một ngày cô phát hiện ra anh lái chiếc xe mới toanh đến công ty đón cô, nếu như không phải lộ bản tính xa xỉ ngông cuồng, thì đó là ý định cư trú lâu dài. Cô đã bắt đầu nghi ngờ với những động cơ của anh. Diệp Hạo Ninh chỉ thờ ơ liếc nhìn cô, cầm điện thoại và chìa khóa, nói: “Em có đi làm hay không vậy? Sắp trễ rồi"

Lúc này cô mới phản ứng lại, còn thì giờ đâu mà để tâm tiếp tục chất vấn nữa chứ, vội vội vàng vàng uống hết ly nước trái cây, rồi ba chân bốn cẳng chạy vào nhà bếp rửa sạch chiếc ly, rồi mới túm lấy túi xách phóng bay ra cửa. Xe đậu dưới công ty, cô nói: “Em đi đây" Kì thực cả đoạn đường cả hai người hầu như không nói chuyện, cô thì tại vì buồn ngủ, còn Diệp Hạo Ninh thì chuyên tâm lái xe.

Để tay trên tay nắm mở cửa xe, mới nghe thấy anh đột nhiên nói: “Em tính làm việc ở đây mãi à?" "Cái gì?" Diệp Hạo Ninh xoay mặt sang nhìn cô: “Bay trên không trung cũng mệt mỏi lắm, hay là từ tuần sau đổi sang em thử xem"

"Hả?" cô giả vờ không hiểu, cười híp mắt: “Sao lại đổi sang em? Em đâu có làm việc ở thành phố C". Nói rồi mở cửa xe, nhưng sau đó bị đột ngột kéo lại. Đôi bàn tay thon dài mạnh mẽ không mạnh không nhẹ đó đang tỳ vào vai cô, Diệp Hạo Ninh nghiêng người sang một bên, khuôn mặt anh tú cập sát trước mặt. Cô ngồi lệch sang một bên, giãy giụa theo bản năng, lấy tay đánh vào anh, mặt mày lo âu quay nhìn ra ngoài cửa sổ: “Buông tay ra", giọng điệu có chút bối rối: “Người qua kẻ lại, đồng nghiệp em mà trông thấy thì chết mất" "Ai bảo em giả khờ", khuôn mặt Diệp Hạo Ninh không chút biểu cảm liếc nhìn cô, bàn tay càng xiết chặt hơn nữa.

Cô nói: “Em vốn khờ trước giờ" Câu trả lời hợp tình hợp lý như vậy khiến Diệp Hạo Ninh bất giác ngẩn ngơ cả người. Cô lại nói: “Mau buông tay ra"

Anh lại khẽ cười, thuận theo tư thế nắm chặt bàn tay đang để trước ngực nghiêng người xuống hôn mãnh liệt cô, rất lâu sau mới chịu buông ra, thản nhiên bình luận "Em thật sự không đủ thông minh" Lúc này cô không còn tâm trí tranh luận với anh vấn đề này nữa. Bên ngoài hai ba người đồng nghiệp đi ngang qua, cô nghiến răng: “Diệp Hạo Ninh, anh cố tình muốn em phải xấu mặt à?", giận dữ lôi trong túi chiếc gương ra, phát hiện son môi đã bị nhòe rồi.

"Yên tâm đi, ở ngoài không nhìn thấy đâu", Diệp Hạo Ninh nhìn người phụ nữ đang trang điểm lúc này, đột nhiên khẽ nhướn mày chất vấn: “Em chỉ là một nhân viên thấp bé như thế, anh cũng chẳng phải là kẻ gian phu" "Không phải ai cũng đường hoàng như anh, Diệp đại thiếu gia à". Tiêu Dĩnh bỏ gương và son môi vào túi xách, trước khi xuống xe liếc liếc anh: “Dẫn mỹ nữ cùng xuất hiện trước công chúng để ký giả chụp hình, chuyện này em làm không được" Anh dở khóc dở cười, khẽ kêu "xí" một tiếng: “Quỷ sứ hẹp hòi"

Đáp lại lời anh là tiếng sập mạnh cánh cửa. Lên lầu, Tiểu Dĩnh mới lôi điện thoại ra, suy nghĩ rồi gửi tin nhắn: “Như thế này chẳng phải là rất tốt sao, anh không thấy thế ư? Bây giờ không cãi nhau, cũng không chiến tranh lạnh, người ta vẫn nói “tiểu biệt thắng tân hôn” (*), quả là rất có lý” (*) Tiểu biệt thắng tân hôn: Vợ chồng sau khi trải qua cãi cọ, li thân rồi làm lành thì tình cảm còn mặn nồng hơn cả lúc mới cưới

Thế nhưng, Diệp Hạo Ninh không trả lời, anh vừa kịp lúc ngồi máy bay về thành phố C, thế nên Tiêu Dĩnh cũng không biết rằng anh có tán thành với suy nghĩ của cô không. Thế nhưng lúc anh không có bên cạnh, cô cảm thấy thoải mái hơn nhiều, bởi vì chẳng có ai đột nhiên nổi hứng khiến cô phải làm những việc kì lạ vô vị, cũng không có ai lúc cô đang buồn ngủ đi quấy phá cô. Hứa Nhất Tâm nói loại tâm thái này không đúng, nhưng cô không để tâm quá nhiều, chỉ cần thấy thoải mái là được.

Ngày tháng cứ thế từ từ trôi qua tựa như dòng nước trôi. Một ngày cuối tuần đầu tháng 9, chị gái dẫn theo cô con gái đến thành phố B. Vừa gặp mặt, Tiêu Tuệ đâm sầm lại hỏi: “Em và Diệp Hạo Ninh có chuyện gì vậy?"

Tiêu Dĩnh phảng phất có chút âu lo, nhưng vẫn giả vờ tự nhiên: “Việc gì chứ? Em không hiểu ý chị nói" trong lòng thầm nghĩ, lẽ nào gần mực thì đen sao, bây giờ sao bản thân cô nói những lời xằng bậy mà mặt vẫn không biến sắc thế này? Tiêu Tuệ ẵm Tiêu Đông Đông hơn 3 tuổi, vẫn hoài nghi quan sát cô: “Nếu như giữa hai đứa không có mâu thuẫn gì, thì tại sao lại phân cách hai nơi? Mẹ lúc đầu nghe em nói trong điện thoại là muốn dọn đến thành phố B làm việc, là liền nghi ngờ em và Diệp Hạo Ninh cãi nhau rồi, cố gặng hỏi thì em không chịu nói, sốt ruột đến mức bà ngày nào ở nhà cũng nhắc tới em” "Thế nên hôm nay mới khiến chị phải đến đây trinh thám chứ gì?" Tiêu Dĩnh giơ tay nựng cái má phúng phính nõn nà của đứa cháu gái bé bỏng, không để tâm nói: “Thật sự không có gì mà. Ở đây có cơ hội làm việc tốt nên em đến đấy thử xem, cũng là để chứng minh giá trị bản thân, chứ không những thứ học trong bốn năm đại học chẳng phải uổng phí sao? Với cả, cũng không phải là bà chủ gia đình, ai quy định em phải ở bên anh ấy chứ?” trông thấy dáng vẻ của bà chị vẫn không yên tâm, cô không khỏi ngấm ngầm thở dài, lại nhẫn mạnh thêm một câu: “Diệp Hạo Ninh tuần trước đến đây đấy thôi, nhưng chị cũng biết rồi đấy, anh ấy khá là bận rộn, cũng không thể ngày nào túc trực ở đây được"

"Thật ư?" "Em gạt chị làm gì". Cô giả vờ lơ đãng, chuyển sang đề tài khác, tiến đến trước mặt đứa trẻ, cười híp mắt rồi nói: “Đông Đông à con có nhớ dì không nào?" "Có ạ" Đông Đông giang cánh tay mũm mĩm ra, giọn nói nũng nịu: “Dì út ẵm ẵm"

Tiêu Tuệ theo thế chuyển con gái sang, giả vờ than trách: “Nó còn thân với em hơn cả với chị nữa" "Ai bảo suốt ngày chị cứ dữ dằn với nó" "Con nít bây giờ khó theo quá, rất dễ chiều quá sinh hư, không nghiêm khắc một chút là không được". Tiêu Tuệ nắm kéo hành lý cùng cô đi ra ngoài, lại nói: “Đợi khi nào em có con rồi sẽ biết"

Cô thoải mái đùa giỡn với Đông Đông vờ như không nghe thấy. Đứa trẻ nhỏ ba tuổi, năng động đến cả người lớn cũng không thể sánh được. Chỉ về nhà dọn dẹp sơ sơ một lát, Đông Đông lại đòi ra ngoài đi chơi, Tiêu Dĩnh thấy cũng sắp đến giữa trưa rồi, bèn dẫn nhóc đi ra ngoài ăn Macdonald. Mua một suất ăn của trẻ con, nhóc cũng không chịu ngoan ngoãn ăn, chỉ cắm đầu vào chơi cầu trượt, cùng một nhóm bạn nhỏ vui đùa cùng nhau, cười khanh khách mãi không thôi.

Tiêu Tuệ đấm đấm bả vai thở dài: “Mệt ghê, lần sau không dẫn theo trẻ nhỏ ra ngoài nữa" Đôi mắt vẫn không rời khu vui chơi của trẻ con. Mười phút sau, chỉ thấy bóng hình nhỏ bé xiêu xiêu vẹo vẹo chạy ra, đầu tóc ướt đẫm mồ hột, hai bên bím tóc nho nhỏ thòng lọng, chống tay chân trèo lên ghế ngồi.

Tiêu Dĩnh nhặt miếng khoai tây rán quét chút tương cà đưa sang, nhóc lại mở miệng nói: “Mẹ, mẹ, con muốn ăn kem" Mẹ nghiêm khắc nói: “Ăn hết thức ăn trên bàn đi, không được lãng phí" Tiêu Dĩnh cười, nói: “Thảo nào nó sợ chị là phải" rồi dịu dàng nói: “Đông Đông, nào, đi mua kem với dì nhá"

Bàn tay nho nhỏ mềm mại của Đông Đông, Tiêu Dĩnh nhè nhẹ nắm lấy, dường như không dám mạnh tay. Kỳ thực, cô vẫn thích rất thích trẻ con của người khác, ngọc ngà châu báu như vậy, lúc cao hứng lại ẵm ẵm mi mi vài cái, lúc thấy phiền não, dù gì cũng chẳng phải con mình, thì hai tay buông ra, thật thoải mái biết bao. Trước đây, Tiêu mẫu cau mày nói: “Con suy nghĩ gì mà kì cục thế, không có trách nhiệm gì cả". Cô quả thực là không có trách nhiệm, thế nên vốn dĩ không thích hợp sinh con. Trước quầy hàng xếp một hàng dài, vì cuối tuần, trong tiệm đa số đều là những bạn nhỏ do các bậc phụ huynh dẫn đến, đứa trẻ đang đứng xếp hàng trước mặt đang la khóc gào thét mặc cho người lớn dỗ dành thế nào cũng không xong, một khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng bừng, như thể đang chịu ấm ức vô hạn.

Kể ra thì Đông Đông là ngoan nhất, từ đầu đến cuối không kêu la gì cả, chỉ để ngón tay trỏ lên miệng, đôi mắt đen lay láy nhìn chằm chằm vào đãi thức ăn màu sắc sặc sỡ. Tiêu Dĩnh bế nhóc lên, cười híp mắt nói: “Còn muốn ăn gì nữa nào?" thuận tiện mi một cái lên cái mà phúng phính của nhóc. Nào ngờ lúc đó có hai ba đứa bé choai choai đang chạy trên đường đàu vui chạy ngang qua, hung hăng tách nhóm người trong hàng ngũ xếp hàng, lướt qua ngay sát sau lưng Tiêu Dĩnh

Ắm Đông Đông lại mang giày cao gót, Tiêu Dĩnh nhất thời không chú ý, bị va đụng loạng choạng lảo đảo ra ngoái hai ba bước. "Cẩn thận chút..." Cánh tay cô trong phút chốc được một người nhẹ nhàng đỡ lấy, giọng điệu rất quen thuộc, có lẽ là do sát gần bên tai, thế nên cho dù hỗn loạn xô bồ tứ phía náo nhiệt ồn ào không dứt, cũng vẫn nghe thấy rõ mồn một. m thanh trơn tru dịu dàng như vậy, giọng điệu cứ như chủ nhân.

Cô thuận thế vững vàng, lúc này mới ngước lên quay sang, thật ra đã nghe ra là anh, nhưng vẫn không thể tránh khỏi có chút sững sờ, mới nó: “Cảm ơn nhiều" Ngón tay Trần Diệu hơi nắm chặt lại rồi lại buông lỏng ra, chân mày bất giác khe khẽ nhíu lại, nhìn cô trầm giọng nói: “Đừng khách sáo như vậy". Giọng điệu anh rất trầm, chính bởi lẽ trong con tim có phần hơi đau xót, hóa ra tiểu a đầu suốt ngày theo đuổi anh miệng cười thật ngọt ngào ấy, có lẽ ngay khoảnh khắc cô xoay người bỏ đi thì đã mất dạng không thấy người đâu nữa rồi. Thế nhưng anh vẫn ôm một hy vọng và ảo tưởng, rõ ràng biết là rất ấu trĩ, thế nhưng vẫn không muốn tin rằng anh đã vĩnh viễn mất cô như vậy. Mãi cho đến tận ban nãy.

Vừa nãy đứng gần nhau như thế, cơ hồ cô dựa nửa người vào lòng anh, rõ ràng không có cơn gió, bên mặt dường như vài sợi tóc mai bay của cô đang phất phơ, cảm xúc mềm mại như nhung, lại có chút ngứa ngáy, thậm chí trong phút chốc đang tiến dàn vào trong tim, cùng với cả hơi thở ngọt ngào mềm mại, khiến anh đột nhiên không đành lòng buông tay. Thế nhưng đến lúc người đang tựa vào lòng anh ngẩng đầu lên, thì vẫn là vẻ mặt xa cách và khách sáo. Đó là khuôn mặt anh từng cảm thấy quen thuộc, nhưng thần sắc thì lại xa lạ, trong một khoảnh khắc tựa hồ như chiếc búa vô hình, như đang đập vảo lồng ngực mơ mơ hồ hò thấy đau đau. Anh dần dần buông tay cô ra, kỳ thực trong lòng hoàn toàn không muốn thế, nhưng cuối cùng cũng vẫn buông lòng ra. Kỳ thực đây cũng chẳng phải lẳn đầu anh chủ động buông cô ra, đâu như của ba năm về trước, anh đã bỏ lại cô phía sau lưng, chỉ đến một ngày muốn quay đầu lại kiếm tìm, mới phát hiện ra vốn dĩ không cách gì tìm lại cô được nữa rồi.

E là bản thân anh đã sai quá đà rồi, chẳng có ai mãi khờ khạo đứng nguyên một chỗ chờ đợi cả. Chỉ là vài giây ngắn ngủi nhưng anh tưởng như đã trải qua nửa đời người. Lòng canh cánh vô vàn tâm sự, con tim vẫn nhói đau, Trần Diệu có cảm giác cô định tháo chạy khỏi anh ngay lập tức. Đang miên man suy nghĩ chợt bị ai đó vỗ nhẹ vào vai, anh hoàn hồn, quay lại nhìn rồi mỉm cười: “Chị Tiêu, lâu rồi không gặp”. Tiêu Tuệ có vẻ kinh ngạc, liền cười, nói: “Cứ tưởng là nhận nhầm người cơ. Chị đứng đằng kia nhìn một lúc, thấy dáng hình rất quen, ai ngờ đúng là em”. Rồi chị giơ tay đón lấy con gái, ôm cô bé vào lòng, lướt nhìn đứa em gái trầm tư nãy giờ rồi quay đầu hỏi: “Chẳng phải em đi nước ngoài sao? Em về lúc nào vậy?”.

“Em mới về chưa lâu”. Trần Diệu vẫn cười: “Chị Tiêu Tuệ, trông sắc mặt chị tươi tắn quá!”. “Vậy sao? Chị còn lo là sinh xong em bé thì thành bà già mặt mày vàng vọt ấy chứ!”. “Không đâu, chị gần như chẳng khác mấy so với trước đây”. Giọng anh chân thành, liếc thấy bé gái đang tò mò nhìn mình, anh khẽ cúi người, dịu dàng hỏi: “Cháu bé, cháu tên gì?”.

Đông Đông từ nhỏ đã lanh lợi, bình thường chẳng sợ người lạ. Tiêu Dĩnh nhận ra cháu mình rất có cảm tình với Trần Diệu, đôi mắt to tròn như quả nho chớp chớp nhìn Trần Diệu hồi lâu. Nhưng nàng công chúa nhỏ bé thường ngày vốn dạn dĩ chợt xoay đầu lại, giấu mặt vào bên cổ mẹ, tỏ vẻ ngượng ngùng, hồi sau khẽ nghiêng người, liếc Trần Diệu qua khẽ hở nhỏ, mủm mỉm nói: “Thi Cầm”. Giọng mũi kéo dài càng lộ rõ tính trẻ con, rồi cô bé nói tiếp: “Tên cháu ở nhà là Đông Đông, vì cháu sinh vào mùa đông”. “Ồ, Đông Đông ngoan lắm!”. Trần Diệu nhoẻn cười rồi hỏi Tiêu Tuệ: “Năm nay bé mấy tuổi rồi chị?”. “Một tháng nữa là tròn ba tuổi”.

“Thảo nào… trẻ con tuổi này là đáng yêu nhất!”. “Thường ngày nó được bà ngoại nuông chiều quá thành ra hư mất rồi”. Lúc hai người lớn nói chuyện cùng nhau, Đông Đông vẫn giấu mặt, lén nhìn Trần Diệu. Thấy bộ dạng đó, Tiêu Dĩnh đứng cạnh không kìm được, cười khúc khích, giơ tay véo má cháu: “Con nhìn gì thế?”.

Tiểu Đông Đông cười khanh khách, hai tay ôm lấy cổ mẹ, mím chặt môi, không đáp trả. Tiêu Dĩnh nổi hứng, đá lông nheo với đứa cháu gái bé bỏng rồi lè lưỡi. Nào ngờ vừa ngẩng đầu lên, cô liền bắt gặp ánh mắt dịu dàng, sâu thẳm của Trần Diệu. Trông thấy gương mặt hề của cô, anh không nhịn được cười, khoé môi khẽ nhếch lên, ngay cả đôi mắt cũng tràn ngập nét cười dịu dàng. Ánh sáng trong suốt như nước, dịu dàng bao phủ khắp người anh.

Hôm nay anh mặc áo sơ mi trắng, kiểu dáng giản dị bình thường, mặc dù giống với trang phục công sở hàng ngày nhưng chẳng có vẻ tầm thường, lỗi thời gì cả. Hoá ra màu trắng vẫn là màu thích hợp với anh nhất, thân hình mảnh khảnh, tính cách điềm đạm, cả ánh mắt cũng vô cùng trong sáng, khiến người ta liên tưởng đến cơn gió ấm áp của mùa xuân. Quả thật, anh rất được lòng mọi người. Khi còn đi học, đã có biết bao cô gái ngưỡng mộ anh, lúc đó anh như một chàng bạch mã hoàng tử, nhất cử nhất động đều là tâm điểm chú ý của mọi người. Ngay tận bây giờ, cả đứa trẻ lên ba cũng quý mến anh đến vậy. Cô từng cười gọi anh là “vạn người mê” (*), dĩ nhiên giọng cô lúc đó vô cùng tự hào, bởi lẽ con người đầy sức hấp dẫn đó đang thích cô, đó là chuyện khiến người ta cảm thấy vô cùng đắc ý. Và giờ đây, anh lại xuất hiện trước mặt cô với một diện mạo xuất chúng, gương mặt vẫn sáng sủa, đôi mắt màu hổ phách dưới ngọn đèn yếu ớt ánh lên những tia sáng phảng phất tựa như viên ngọc cổ ngàn năm sáng bóng, chẳng hề mang chút tì vết nào cả. (*) “Vạn người mê”: Ý nói Trần Diệu vô cùng phong độ và đẹp trai, được nhiều người yêu mến. Diễn viên nổi tiếng và xinh đẹp của Trung Quốc là Trần Hảo cũng được gọi là mĩ nhân “vạn người mê”.

Tiêu Dĩnh cảm thấy toàn thân như bị bao trùm bởi ánh nhìn của anh, tựa như có bức màn vô hình, dày đặc che phủ. Cảm giác này chẳng tốt chút nào. Cô cụp mắt, nhẹ nhàng lủi về phía sau, cổ họng đắng chát. Cô nghe thấy chị gái hỏi: “Em ở nước ngoài còn chưa ngán thức ăn nhanh sao? Sao còn đến đây ăn nữa?”. “Hôm nay em làm cả ngày nên đến đây ăn chút đỉnh”.

“Ồ, em đang làm ở đâu?”. Trần Diệu mỉm cười: “Đã làm gì đâu chị, em vẫn trong giai đoạn thử việc”. Anh xoay người, chỉ toà cao ốc tài chính bề thế: “Công ty cũng gần đây nên em ra ngoài vận động một chút”. Đông Đông thấy người lớn đứng trò chuyện mãi không thôi, cô bé mất kiên nhẫn, ngọ nguậy rồi rên hừ hừ.

Tiêu Dĩnh vội nói xen vào: “Dù gì cũng ăn khá no rồi, mua cho nó cây kem rồi chúng ta về thôi, về sớm nghỉ ngơi, mai còn đi khu vui chơi giải trí nữa”. Tiêu Tuệ gật đầu rồi lại nhìn sang Trần Diệu, vẫn nụ cười ấy, vẫn dáng vẻ dịu dàng ấm áp ấy, có điều chàng thanh niên điển trai ngày trước nay đã trở thành một người đàn ông trẻ tuổi. Ánh mắt của cậu ta lướt qua Tiêu Dĩnh, dường như chỉ là tình cờ nhưng lại hiền hoà, dịu dàng tựa như dòng nước. Trong lòng chợt có cảm giác lành lạnh khó tả, chị kéo cánh tay Tiêu Dĩnh, nói: “Đi thôi!”. Trần Diệu tiễn chị em họ ra đến trước cửa, trước khi về, Đông Đông còn trườn người qua vai mẹ, vẫy tay nói: “Tạm biệt anh!”. Anh liền đính chính: “Con phải gọi là chú chứ!”.

Đứa nhỏ chẳng hiểu gì cả, có gì khác biệt đâu? Anh ấy nhìn đẹp trai thế kia mà, đây là lần đầu tiên cô bé được trông thấy đấy. Anh khẽ khom người, trịnh trọng nói: “Chú là bạn của dì con, thế nên con phải gọi bằng chú”. Đông Đông chớp chớp mắt, lại quay đầu nhìn sang dì út, dôi mắt đen láy như pha lê ánh lên vẻ khó hiểu. “Đông Đông ngoan, chào tạm biệt chú đi con!”. Anh tiếp tục dỗ dành.

Tiêu Dĩnh im lặng, hình như đây là lần đầu tiên cô thấy Trần Diệu nghiêm túc đến phát sợ, trước đây chẳng thấy anh ấu trĩ đến thế, lại còn chấp nhặt kiểu cách xưng hô với một đứa trẻ. Cuối cùng, Đông Đông cũng ngoan ngoãn vâng lời: “Tạm biệt chú!”. “Ờ, Đông Đông ngoan, bái bai!”. Lúc ấy, người đàn ông nho nhã điển trai ấy mới hài lòng, nhoẻn miệng cười, đứng thẳng dậy, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của Tiêu Dĩnh, trông thấy cô quay đầu né tránh như chẳng có chuyện gì, anh nói khẽ: “Mọi người đi đường cẩn thận!”.

Xe taxi đi xa dần, rồi quẹo vào góc cua ở con đường phía trước, hai chiếc đèn sau xe cuối cùng cũng mờ khuất dần. Trần Diệu quay về chỗ ngồi, lơ đãng đóng đóng mở mở cái nắp điện thoại, tiếng kêu tách tách đơn điệu nhanh chóng hòa vào âm thanh huyên náo. Cũng không biết là làm như thế trong bao lâu anh mới sực nhớ ra có người ngồi đối diện mình, vì thế xoay chuyển hướng nhìn, thần sắc dịu dàng mỉm cười: “Xin lỗi em"

Thường Lệ Na hai tay bất giác nắm lấy chiếc ly giấy, thong thả hớp ngụm coca, cơ hồ không mấy để tâm đến biểu cảm thất thần của anh lúc nãy, chỉ nhìn chằm chằm anh bằng đôi mắt trầm lặng một lúc lâu, sau đó mới hỏi: “Người vừa rồi là Tiêu Dĩnh à?" Trần Diệu bất giác ngẩn người: “Sao em biết?" "Suy đoán tâm lý qua nét mặt là bản lãnh bẩm sinh của em mà. Có trách thì trách lúc nãy ánh mắt anh nhìn cô ấy quá mơ hồ, tựa như một cơn sóng lớn cuồn cuộn, rõ ràng là vì mối tình cũ khắc cốt ghi tâm khó quên đó."

Trần Diệu nụ cười trên môi tắt hẳn: “Có cần phải nói khoa trương như thế không?" Thường Lệ Na khẽ nhún vai, đặt ly coca xuống: “Nói khoa trương cũng là một trong những bản lĩnh nghề nghiệp của em. Ai bảo em học ngành hý kịch chứ?" Trần Diệu nở một nụ cười, có chút miền cưỡng sau đó thì trầm mặc trong tiếng nhạc vui tươi náo nhiệt của tiệm Macdonald.

Thường Lệ Na nói không hoàn toàn đúng, có lúc cô nói chuyện và biểu đạt cảm xúc khoa trương, thậm chí có chút cường điệu, thế nhưng nhiều lúc lại nhạy bén điềm tĩnh, đôi mắt đen trắng sâu tựa biển khơi, giọng điệu lại bình thản. Trong lớp luyện ngoại ngữ trước khi đi du học cô ấy là người kiệm lời, cả nhóm thảo luận chủ đề, cô ấy vẫn là người trầm mặc nhất, nhưng khi cất tiếng nói khiến cho người khác kinh ngạc, mang lại một cảm giác vô cùng mạnh mẽ. Cũng chính lúc đó anh đột nhiên động lòng. Những anh em cùng phòng ký túc xá biết chuyện đã mắng anh bị ma quỷ mê hoặc. Thực sự là như thế, chứ nếu không thì vì sao một nữ sinh chỉ mới quen hai tháng đã có cảm tình.

Còn Tiêu Dĩnh lúc ấy vẫn hồn nhiên ngây thơ, cơ hồ mọi việc đều dựa dẫm vào anh. Trong khoảng thời gian mười mấy hai chục năm, cơ hồ đã trở thành một thói quen rồi, thói quen của cô và cũng là của anh. Vì thế mà anh vẫn chăm sóc và chiều chuộng cô, cứ nghĩ rằng đó là một việc hiển nhiên, là việc anh nên làm thế. Thế nhưng áp lực du học lớn như thế, thành tích thi IETLS không như mong đợi, mục tiêu ban đầu của anh đã sai lệch đi một cự ly rất xa.

Tâm trạng anh thất vọng ê chề, Tiêu Dĩnh liền an ủi anh: “Không sao mà, anh tiếp tục cố gẳng thôi" Lúc đó hai người đi dạo chầm chậm trong khuôn viên trường dưới ánh trăng trắng sáng, bốn bề không người chỉ có bóng cây khẽ lay động nhè nhẹ trên mặt đất xám trắng. Cô kéo tay anh đầy trìu mến, nửa người như tựa vào cả người anh, vừa đung đưa người vừa nhẹ giọng nói: “Ngộ nhỡ thật sự không đi được, vậy thì ở lại cùng em cũng tốt mà."

Rõ ràng biết là để an ủi anh, thế nhưng trong khoảnh khắc đó, Trần Diệu không nhịn được mặt mày sa sầm lại: “Không thể có ngộ nhỡ ở đây được, vốn dĩ không có giả thiết này, anh đã chuẩn bị cho việc đi du học từ rất lâu rồi, em không phải là không biết, làm sao có thể từ bỏ như vậy được chứ? Bất luận thế nào anh cũng phải đi". Bởi lẽ tâm trạng anh không được tốt vì thế ngay cả giọng điệu cũng cứng nhắc lãnh đạm như thế. Giọng nói hạ thấp xuống, nép vào người bên cạnh ngẩn ngơ cả người. Đó là lần đầu tiên anh nói với Tiêu Dĩnh giọng điệu như vậy, thật ra nói xong anh lại thấy hối hận, thế là vội vàng nhìn sắc mặt của cô, một khuôn mặt sáng trong vầng vặc như ánh trăng, lại phảng phất chút nhợt nhạt mờ ảo hư vô.

"…..Anh xin lỗi". Anh thở dài nặng nề, ngẫu nhiên túm lấy vài cọng tóc mai trước trán, đột ngột cảm thấy choáng ngợp: “Gần đây anh mệt quá, để anh đưa em về trước" Thật sự là rất mệt mỏi, bậc trưởng bối trong nhà không ngừng gây áp lực cho anh, càng lắc đầu than ngắn thở dài về thành tích học tập lần này của anh. Tuy thế chủ yếu cũng là chính mình, tự mình gây áp lực cho bản thân mình. Ngôi trường tiếng tăm từ nhỏ đến lớn dường như chỉ cách vài bước chân, vậy mà không cách gì liền một mạch có thể tiến thẳng vào cánh cửa trường rộng lớn đó. Từ nhỏ đến lớn, anh luôn là học sinh đứng đầu, ngay cả vào đại học cũng đều dựa vào thành tích xuất sắc mà được bảo lưu kết quả tuyển thẳng vào chuyên ngành tốt nhất của học viện hàng đầu trên toàn quốc.

Và lần thi cử này, lại xem là một thất bại ê chề trong đời người. Anh như tướng quân bại trận, phía sau là những công danh hiển hách, thế nhưng những thứ đó lúc này đây chỉ là vô nghĩa. Bởi vì tất cả đều bắt đầu lại từ đầu, xuất phát từ con số không, thậm chí càng phải khắc phục bóng dáng của sự thất bại phía trước, dẫm lên áp lực cực đại để tìm kiếm ánh sáng soi đường phía trước. Trên bước đường này, không ai đi cùng anh, Tiêu Dĩnh cũng chẳng thể tháp tùng anh, thậm chí ngược lại còn xem anh như điểm tựa của mình.

Kết quả là Thường Lệ Na xuất hiện kịp thời. Tư duy nhạy bén rõ ràng, lại có tài ăn nói, tính cách thì độc lập mạnh mẽ phóng khoáng. Cô ấy xuất hiện trong cuộc sống nặng nề đầy áp lực của anh với tư cách một chiến hữu điềm đạm đáng tin cậy, rất có lý tưởng cùng kề vai sát cánh chiến đấu, lại khiến anh cảm nhận được sự thân thiện và thoải mái từ tận đáy lòng. Nhìn thấy Trần Diệu như thất thần, Thường Lệ Na gõ gõ vào bàn, nói: “Em phải đi đây, còn anh?" "Được thôi" anh cũng đứng dậy đi theo cô.

Ra đến trước cửa, Thường Lệ Na mới cười và nói: “Đã là mối tình cũ của anh rồi mà anh nhiều lần trước mặt em nghĩ về Tiêu Dĩnh như vậy, hình như tàn nhẫn quá đấy" Trần Diệu ngẩn người ra, bất giác nở nụ cười đau khổ: “Em đừng đùa nữa" rồi giơ tay ra giúp cô đón xe: “Lên đi, em đi đường cẩn thận nha" "Được, vậy để em nói một câu chân thành nhé" Thường Lệ Na nắm lấy cửa xe quay đầu lại nói: “Nếu đã phát hiện ra quyết định của mình là sai lầm, lẽ nào anh không muốn bù đắp lại? Như thế này thật không giống cá tính của anh chút nào!"

Trần Diệu khẽ nhíu mày: “Nếu như điều kiện không cho phép thì sao nào?" Thường Lệ Na lại lắc đầu, nhìn chăm chăm anh hồi lâu, đột nhiên nói: “Thế nhưng em không tin anh sẽ từ bỏ như thế đâu" .

.