Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Gặp ai giữa ngã rẽ - Chương 7

Chương 7: Đi lướt qua nhau.

Sáng sớm, Doãn Tiểu Mạt đã bị tin nhắn từ một số điện thoại lạ đánh thức: “Anh đây, tối qua ngủ ngon không?”. Ngũ Trác Hiên sẽ không nhàn rỗi như vậy đâu, Doãn Tiểu Mạt nghĩ thầm, mặc dù anh muốn có số điện thoại của cô thì rất đơn giản, Lạc Lạc có thể cho anh biết. Doãn Tiểu Mạt quyết định không để ý tới. Một lát sau, lại “tít tít” một tiếng: “Hôm nay không phải đi học à? Chắc là dậy rồi chứ hả?”.

Doãn Tiểu Mạt vừa nhìn đồng hồ liền nhảy dựng lên, vội vội vàng vàng vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, thay quần áo, rồi xách túi ra khỏi nhà. Cô chạy bộ tới bến xe buýt, không một bóng người, chắc chắn vừa có chuyến xe chạy qua, Doãn Tiểu Mạt khóc không ra nước mắt. Phía sau có tiếng còi xe, tâm trạng đang không tốt, Doãn Tiểu Mạt quay lại trừng mắt nhìn, không ngờ bắt gặp Ngũ Trác Hiên thò đầu ra khỏi xe, mặt mày rạng rỡ. Cô há miệng không thể ngậm vào được. “Lên xe!”

Doãn Tiểu Mạt vội dòm ngó xung quanh, chỉ sợ bị người quen nhìn thấy. Ngũ Trác Hiên rất biết phối hợp, đeo kính râm lên: “Còn không mau lên xe đi, anh đưa em đi học”. Doãn Tiểu Mạt lên xe liền thắc mắc: “Anh không phải đi làm sao?”. “Anh thấy đưa em đi học là việc quan trọng.” Ngũ Trác Hiên nghiêm túc nói.

Hai má Doãn Tiểu Mạt lại ửng hồng. Ngũ Trác Hiên với tay lấy một cái túi từ ghế sau, bên trong có sữa đậu nành, sữa bò, bánh bao, bánh quẩy, bánh mì, cam, táo, kiwi. Doãn Tiểu Mạt sửng sốt, sao lại nhiều thế này?

“Không biết bình thường em ăn gì nên mỗi thứ anh đều mua một ít.” Ngũ Trác Hiên có phần ngại ngùng. Ngũ Trác Hiên mua bữa sáng cho cô, đưa cô đến trường, đại não Doãn Tiểu Mạt nhất thời không thể tiếp thu những điều bất thường này. “Mau ăn đi, để lạnh không tốt cho dạ dày đâu.” Ngũ Trác Hiên dịu dàng nói.

Doãn Tiểu Mạt rất lâu mới định thần lại: “Cùng ăn đi”. “Anh ăn rồi, chỗ này đều mua cho em đấy.” Coi cô là heo sao, một mình cô ăn sao hết?

“Hoa quả đợi giờ nghỉ giải lao rồi ăn cũng được.” Ngũ Trác Hiên thu xếp thỏa đáng. Doãn Tiểu Mạt lẳng lặng cắn một miếng bánh bao, uống sữa đậu nành. Xưa nay cô rất ghét mùi sữa đậu nành, không hiểu sao hôm nay uống ừng ực một hơi hết sạch, đột nhiên cảm thấy đúng là mỹ vị nhân gian. Ngũ Trác Hiên mím môi: “Đưa di động đây cho anh!”.

Doãn Tiểu Mạt lấy làm lạ, nhưng vẫn lấy ra đưa cho Ngũ Trác Hiên. Anh lưu một dãy số vào máy cô: “Sau này có chuyện gì thì gọi anh!”. “A!” Lòng Doãn Tiểu Mạt như được tưới mật ngọt. Cô nhận lấy điện thoại, nhìn vào mới biết hóa ra hai tin nhắn kia thật sự là của anh. Cô nhỏ giọng nói: “Vừa nãy không biết là anh…”.

“Về sau biết là được rồi!” Ngũ Trác Hiên nhìn sang cô, mỉm cười, nụ cười độc nhất vô nhị chỉ anh mới có, hiện tại anh đang cười với cô. Doãn Tiểu Mạt liếc di động một cái, cô không phải là người nhạy cảm với những con số, nhưng chẳng hiểu sao dãy số ấy lại tự nhiên khắc sâu trong đầu cô. “Mấy ngày nữa anh phải về thành phố B một chuyến.” Ngũ Trác Hiên nhướn mày.

Anh ấy đang báo cáo lịch trình với mình ư? Doãn Tiểu Mạt mỉm cười: “Ừm”. “Chắc là khoảng ba ngày mới về đây.” “Ừm.”

“Doãn Tiểu Mạt!” “Có.” “Ngoài “ừm” ra em còn biết nói gì nữa?”

“Ừm, em biết rồi.” “…” Ngũ Trác Hiên ảo não, vì sao Doãn Tiểu Mạt chẳng có lấy một chút biểu hiện không nỡ xa anh thế? Doãn Tiểu Mạt đăm chiêu: “Đi đường… cẩn thận”.

“Chỉ một câu đấy thôi?” “Còn phải nói gì nữa?” Doãn Tiểu Mạt ngây ngô hỏi. Ngũ Trác Hiên vuốt tóc cô, chậm rãi nói: “Nghĩ kỹ rồi nói lại với anh!”.

“Ừm.” Ngũ Trác Hiên cười bất lực. “Để em xuống chỗ rẽ kia được không?” Doãn Tiểu Mạt vội vàng nói.

Cô sợ bị bạn học trông thấy, đây rõ ràng là chuyện Ngũ Trác Hiên cần lo, nhưng cô còn tỏ ra cẩn thận hơn cả anh. Ngũ Trác Hiên trộm cười, cứ như anh mới là tình nhân bí mật của cô không bằng. Anh làm theo lời cô, rẽ vào khúc cua rồi dừng xe: “Đừng quên mang đồ theo”. Đây không phải những lời mà tài xế taxi hay nói sao? Doãn Tiểu Mạt nghĩ lung tung. Đi được một đoạn khá xa rồi, quay đầu lại vẫn thấy xe chưa chạy, cô liền quay lại, gõ gõ cửa kính. Ngũ Trác Hiên hạ cửa kính xuống, Doãn Tiểu Mạt khom người, hôn phớt lên trán anh. Sau đó mặt cô lập tức đỏ bừng, vội vàng chạy đi. Ngũ Trác Hiên sững sờ một lúc, đôi mắt u tối càng thêm thâm sâu, nụ cười chậm rãi hiện lên trên mặt.

Doãn Tiểu Mạt ôm hai má chạy vào trường, mặt cô mọng đỏ như trái táo. Vừa rồi cô làm cái gì thế? Đúng là ma xui quỷ khiến! Giờ hối hận thì đã muộn. Liệu Ngũ Trác Hiên có nghĩ cô quá chủ động hay thiếu chừng mực không? Di động trong túi quần chợt rung lên, tin nhắn của Ngũ Trác Hiên: “Anh rất thích, tiếp tục phát huy!”. Doãn Tiểu Mạt mặt đỏ tới tận mang tai, đây là yêu sao? Mối tình đầu ngây ngô, đẹp đẽ trong tưởng tượng của cô hóa ra lại huyền diệu đến vậy.

Lần đầu tiên cô bỏ học là vì Nghê Thiến, lần đầu tiên cô ngồi trong lớp mà tâm hồn treo ngược cành cây là vì Ngũ Trác Hiên. Thảo nào người lớn luôn ngăn cản trẻ con yêu sớm, yêu sớm nhất định sẽ ảnh hưởng đến học tập. Doãn Tiểu Mạt hơn hai mươi tuổi mới được nếm thử mùi vị tình yêu, so với những cô gái khác lại càng dễ dàng suy nghĩ lung tung. Trong lúc đang vui vẻ nhảy nhót, cô vẫn còn sợ đây chỉ là giấc mộng, sợ chớp mắt liền tỉnh dậy. Lúc này trong đầu cô chỉ có Ngũ Trác Hiên, những câu văn sâu xa và những âm tiếng Anh khó đọc đều bị cô ném lên chín tầng mây. “Câu hỏi này tôi muốn một bạn trả lời, Doãn Tiểu Mạt!” Giáo sư Lý một mực coi Doãn Tiểu Mạt là học sinh xuất sắc, đáng tiếc Doãn đại tiểu thư còn đang du ngoạn giữa chốn thần tiên, hoàn toàn không nghe thấy. Vu Trụ huých tay, Doãn Tiểu Mạt mới định thần lại, vừa nãy giáo sư hỏi gì? Doãn Tiểu Mạt mông lung.

“Đừng cuống, từ từ nói!” Giáo sư Lý đương nhiên không biết Doãn Tiểu Mạt nãy giờ không nghe giảng, ông còn cổ vũ cô. Vu Trụ mặt tỉnh bơ đẩy mảnh giấy về phía cô, Doãn Tiểu Mạt cuối cùng cũng yên tâm, trả lời chính xác. “Trả lời tốt lắm, các bạn khác cần học tập Doãn Tiểu Mạt.” Không hổ là học trò ruột, khiến giáo sư Lý mát mặt.

Doãn Tiểu Mạt xấu hổ, thấp giọng cảm ơn Vu Trụ. Vu Trụ ra hiệu bảo cô không cần khách sáo, nhưng trong lòng có phần lo lắng cho Doãn Tiểu Mạt. Rõ ràng là cô đang phân tâm, việc này xưa nay chưa từng xảy ra. Tan học, Doãn Tiểu Mạt thu dọn sách vở chuẩn bị ra về, Vu Trụ quan tâm hỏi cô: “Cậu không khỏe à?”.

“Không.” Vu Trụ lại hỏi: “Có phải trong nhà xảy ra chuyện không?”. “Cũng không.” Doãn Tiểu Mạt lấy làm lạ: “Sao cậu lại hỏi như vậy?”.

“Tớ thấy cậu hôm nay là lạ.” Mặt Doãn Tiểu Mạt bỗng nóng ran. Vu Trụ giơ tay lên muốn sờ trán cô xem có sốt hay không, nhưng Doãn Tiểu Mạt khéo léo tránh: “Tớ không sao!”.

“Có chuyện gì phiền muộn, chúng ta… là bạn bè.” Mọi người đều biết Vu Trụ thích Doãn Tiểu Mạt, cũng biết Doãn Tiểu Mạt luôn giữ khoảng cách với Vu Trụ. Vu Trụ không miễn cưỡng cô làm những việc cô không muốn, nên chỉ có thể chấp nhận làm bạn bè với cô. Đứng ở một góc độ khác để nghĩ, đây có lẽ là cách tốt nhất, ít ra thì Doãn Tiểu Mạt sẽ không cố né tránh cậu cả ngàn dặm. Doãn Tiểu Mạt gật đầu cười: “Tớ đi trước nhé”. Vu Trụ cảm nhận rõ, dù biểu hiện của Doãn Tiểu Mạt vẫn như thế, nhưng thực ra cô đã thay đổi. Cô cười nhiều hơn, nhíu mày ít hơn, trước đây mặc dù cô luôn là một người lạc quan nhưng nụ cười trên môi vẫn phảng phất một nỗi chua xót. Sự thay đổi hôm nay của cô, Vu Trụ tin chắc là vì một người. Người đó mang lại niềm vui cho cô, đáng tiếc, không phải cậu.

Doãn Tiểu Mạt chần chừ hồi lâu ở bến xe buýt, mới xa một buổi sáng mà cô đã thấy nhớ anh. Giờ này chắc anh đang ở Ngải Kha, cô không muốn quấy rầy anh. Người ta đều nói khi yêu, phụ nữ luôn dính lấy người yêu, cô không muốn bị Ngũ Trác Hiên ghét bỏ, nhưng không kìm được long nghĩ tới anh. Doãn Tiểu Mạt phân vân một lúc, lấy dũng khí gửi tin nhắn cho Ngũ Trác Hiên: “Em nhớ anh, làm sao bây giờ?”. Ngũ Trác Hiên trả lời: “Bây giờ anh còn có việc chưa đi được, em về chơi với bà nội trước vậy nhé!”.

Doãn Tiểu Mạt vui vẻ nhận lời: “Vâng”. Trên đường đi, cô đã nghĩ ổn thỏa, tới nơi sẽ làm một bàn thức ăn thật ngon. Chuyện công việc cô không giúp nổi Ngũ Trác Hiên, nhưng khi anh về nhà có một bữa cơm ngon lành, chút chuyện nhỏ này cô có thể làm được. Cô kích động xách túi thức ăn ấn chuông cửa, thấy một người đàn ông lạ mặt ra mở cửa, cô còn tưởng mình vào nhầm nhà. “Cô là ai?” Người đàn ông nhíu mày hỏi.

“Ba, cô Doãn là gia sư của con.” Lạc Lạc cướp lời. Hóa ra là anh trai của Ngũ Trác Hiên, Doãn Tiểu Mạt thầm nghĩ, trước giờ nghe về anh ta nhiều mà chưa được gặp người thật. Ngũ Tư Minh để cô vào nhà, Doãn Tiểu Mạt sợ hết hồn, trong nhà bừa bãi lộn xộn, chẳng khác nào vừa xảy ra chiến tranh thế giới thứ ba. Tầng trên còn có một người phụ nữ điên cuồng vừa khóc vừa la hét, Doãn Tiểu Mạt dùng khẩu hình hỏi: “Xảy ra chuyện gì thế?”.

Lạc Lạc lắc đầu. Ngũ Tư Minh không nhịn được gào lên: “Câm miệng! Đừng có làm trò cười cho người khác!”. Dương Lena chạy hồng hộc từ trên gác xuống: “Người nào, ai dám cười tôi?”. Trông thấy Doãn Tiểu Mạt, Dương Lena trề môi khinh bỉ: “Hóa ra là cô à? Cô có tư cách gì mà cười tôi?”.

Doãn Tiểu Mạt nằm mà cũng trúng đạn, cô lúng túng nói: “Em… em không cười chị, em vừa mới vào nhà, không biết chuyện gì hết!”. Lạc Lạc túm lấy tay Doãn Tiểu Mạt: “Cô Doãn, vào bếp với cháu”. Doãn Tiểu Mạt mang đồ vào bếp rồi theo Lạc Lạc lên gác.

Lạc Lạc nói: “Ba cháu đi làm ở nơi khác, lâu lắm mới về nhà một lần. Nhưng hễ hai người họ gặp nhau là lại ầm ĩ, hôm nay còn nhẹ đấy!”. Doãn Tiểu Mạt nghẹn họng, một ngày vui vẻ xem ra bị cô phá hỏng mất rồi. Lạc Lạc không quan tâm Doãn Tiểu Mạt có nghe hay không, tiếp tục kể: “Lần trước bà ta chê ba cháu kiếm ít tiền, lần trước nữa còn trách ba cháu không thường xuyên về nhà. Hôm nay bà ta lại cằn nhằn một mình chăm sóc không nổi một già một trẻ! Ngày nào bà ta cũng dạo phố, mua sắm, chơi mạt chược, cô Doãn, cô cũng biết đấy, cô tới đây đụng mặt bà ta ở nhà được mấy lần chứ”.

Doãn Tiểu Mạt ngẫm nghĩ một lúc, tính cả lần đầu tiên, tổng cộng là ba lần gặp Dương Lena. Tầng dưới lại bắt đầu ồn ào, còn có tiếng đồ đạc đổ vỡ. Doãn Tiểu Mạt run run hỏi: “Chúng ta xuống dưới khuyên họ được không?”. “Mặc kệ họ đi, tốt nhất là hai người họ mau chóng ly hôn.”

Doãn Tiểu Mạt nào có muốn lo chuyện của họ, cô chỉ sợ thức ăn mình để trong bếp bị hại thê thảm mà thôi. “Cụ đâu rồi?” “Đang đọc sách trong phòng, cụ cháu quen rồi, không bị chuyện này làm ảnh hưởng đâu.”

Doãn Tiểu Mạt thở dài, Ngũ Trác Hiên làm việc khổ cực như vậy, gia đình lại không yên ổn, cô thật sự đau lòng thay anh. Chừng nửa tiếng sau, hai tiếng đóng cửa mạnh vang lên, dưới nhà im ắng. Lạc Lạc thút thít: “Cuối cùng cũng yên tĩnh rồi”.

Doãn Tiểu Mạt và Lạc Lạc rón ra rón rén xuống tầng dưới. Hai kẻ đầu têu quả nhiên đã không thấy đâu nữa. Bà cụ cũng ra khỏi phòng, đẩy cặp kính lão, lắc đầu than thở. Doãn Tiểu Mạt đang bận rộn dọn dẹp phòng thì bị bà cụ ngăn lại: “Để dì Lưu làm đi!”. “Cháu giúp được ạ!” Doãn Tiểu Mạt đâu có mặt mũi mà ngồi chơi nhìn dì Lưu một mình làm, nhưng dì Lưu lại không để cô làm, kéo cô ngồi xuống ghế.

Dọn dẹp xong xuôi, dì Lưu chào bà cụ một tiếng rồi ra về. Bà cụ xoa đầu Doãn Tiểu Mạt: “Chuyện hôm nay để cháu chê cười rồi”. “Không đâu ạ!” Doãn Tiểu Mạt vội phủ nhận.

“Dù sao thì cái nhà này là thế, cháu chịu khó nhẫn nhịn một chút nha!” Lời này nghe thế nào cũng thấy kỳ lạ?! Bà cụ lại về phòng, Doãn Tiểu Mạt vội chạy vào bếp, may mà thức ăn vẫn còn nguyên vẹn, cô phân loại các thứ rồi bắt đầu làm cơm. Vừa nãy để lỡ nhiều thời gian, cô hi vọng có thể nhanh tay một chút, làm xong mọi thứ trước khi Ngũ Trác Hiên về nhà.

Việc xong được một nửa thì Ngũ Trác Hiên xuất hiện, anh xắn tay áo: “Anh giúp em một tay!”. Doãn Tiểu Mạt đẩy anh ra: “Anh đi nghỉ đi”. Không nên thấy cô nhỏ người mà cho rằng năng lực kém, Ngũ Trác Hiên cười. Thừa dịp Doãn Tiểu Mạt không để ý, anh lại lẻn vào: “Anh không phải Lạc Lạc, sẽ không gây trở ngại cho công việc của em đâu!”.

Doãn Tiểu Mạt nghĩ một lát: “Nếu muốn tìm việc để làm, hay là anh đi xem bà nội đi!”. “Hả?” “Hôm nay ba Lạc Lạc về nhà.” Doãn Tiểu Mạt đơn giản nói một câu.

Ngũ Trác Hiên lập tức hiểu ý, lông mày anh nhíu lại, sắc mặt trầm ngâm. Anh véo má cô: “Em vất vả rồi”. Tự tay nấu ăn cho người mình yêu là điều hạnh phúc nhất, sao lại vất vả chứ, Doãn Tiểu Mạt cam tâm tình nguyện. Cô muốn vĩnh viễn đứng sau anh, lặng lẽ ủng hộ anh, chứ không muốn tiếp tục đứng từ xa trốn tránh anh nữa. Tâm trạng tốt, động tác cũng nhanh nhẹn hơn, Doãn Tiểu Mạt làm xong món cuối cùng, lau vầng trán đầy mồ hôi rồi dọn bàn ăn. Kỳ lạ là, mỗi lần chỉ cần ngửi thấy mùi thức ăn là Lạc Lạc sẽ chạy vào bếp, nhưng hôm nay, Doãn Tiểu Mạt gọi mấy tiếng cũng không thấy cô bé đâu. Cô tháo tạp dề, lên gác gọi mọi người xuống ăn cơm.

Vừa bước chân lên tầng hai, Doãn Tiểu Mạt liền trông thấy Lạc Lạc đang đứng ngoài cửa phòng cụ, cô định gọi thì con bé ra hiệu cô giữ im lặng. Doãn Tiểu Mạt nhẹ nhàng đi tới, nhỏ giọng nói: “Sao thế?”. “Cô Doãn, cụ và chú hai đang nói chuyện về cô.” Lạc Lạc đã hoàn toàn coi Doãn Tiểu Mạt là người phe mình nên mới nói với cô.

Doãn Tiểu Mạt vốn không muốn lén lút nghe trộm, kể cả người được nhắc đến là cô, thế nhưng từng chữ từng chữ một vẫn lọt vào tai cô, khiến cô dừng chân lại. Trong giọng nói của bà cụ xen lẫn sự tức giận: “Có phải cháu vẫn còn nghĩ tới Thẩm Phi Hồng không?”. “Bà nội, bà nghĩ đi đâu thế?” Là giọng bất lực của Ngũ Trác Hiên.

“Con bé đó trước đây không thích cháu, cháu còn trông đợi bây giờ được nó để mắt tới sao?” Tâm tình bà cụ có vẻ rất xấu. Doãn Tiểu Mạt chớp mắt. Ngũ Trác Hiên vẫn giữ giọng điệu bình tĩnh: “Thật sự là bà đã nghĩ quá nhiều rồi”.

“Anh đừng cho rằng tôi không biết, cửa hàng quần áo đó là do anh đầu tư.” Trái tim Doãn Tiểu Mạt như rớt xuống. Ngũ Trác Hiên nói: “Cháu và cô ấy chỉ là bạn, giúp đỡ cô ấy một chút cũng là việc nên làm”.

Bà cụ tức giận nói: “Bao nhiêu năm như thế, anh đừng có nói với tôi, anh vẫn còn chưa quên được nó”. Doãn Tiểu Mạt rơi thẳng xuống vực sâu. “Cháu phải nói thế nào bà mới chịu tin?” Ngũ Trác Hiên thật sự không biết làm sao với sự cố chấp của bà nội.

“Vài ba ngày anh lại chạy tới cửa hàng, anh bảo tôi làm sao tin anh?” Bà cụ không thích Thẩm Phi Hồng, luôn cảm thấy cô ta làm lỡ dở cuộc đời Ngũ Trác Hiên, khiến Ngũ Trác Hiên hơn ba mươi tuổi vẫn còn chăn đơn gối chiếc. Bố mẹ của Ngũ Trác Hiên ở nước ngoài, không quản được anh, mới giao anh cho người làm bà nội này dạy bảo. Ngũ Trác Hiên quả thực không biết phải nói thế nào. Người ta nói, càng nhiều tuổi thì càng khó tính, bà nội quả nhiên đã nổi trận lôi đình. Ngũ Trác Hiên run rẩy. Bà cụ lẩm nhẩm: “Năm xưa nếu không phải vì một câu của nó mà anh đi vào con đường diễn xuất này sao?”.

Doãn Tiểu Mạt đột ngột hiểu ra tất cả. Cô thấy khâm phục bản thân vì có thể bình thản đến như vậy, cô nói với Lạc Lạc: “Cô cháu mình xuống dưới lầu trước đi!”. Lạc Lạc tuy còn nhỏ nhưng vẫn cảm nhận được điều gì đó. Cô bé túm tay áo Doãn Tiểu Mạt: “Cô Doãn, cô đừng tức giận”.

Doãn Tiểu Mạt cười: “Cô có tức giận đâu!” Cô lấy tư cách gì để tức giận? Giờ phút này cô thông suốt ra rất nhiều điều. Ngũ Trác Hiên làm sao có thể thích một người như cô, anh đưa cô tới chỗ Thẩm Phi Hồng thay quần áo là để diễn kịch, sau đó đích thân tới lấy đồ cho cô cũng chỉ là cái cớ, anh muốn kích động Thẩm Phi Hồng. Thẩm Phi Hồng không phải đã cạn tình với Ngũ Trác Hiên, nếu không thì chị ta thu thập tạp chí có hình của anh để làm gì. Hai người họ yêu nhau, còn cô ở vị trí nào? Trước đây, cô có thể vô tư nhìn họ yêu nhau, thậm chí còn vui mừng cho họ, bởi vì, cô luôn hi vọng Ngũ Trác Hiên tìm được hạnh phúc thật sự của mình. Nhưng hiện giờ, cô không thể bình tĩnh làm khan giả đứng xem được nữa, vì anh đã khuấy đảo mặt hồ phẳng lặng trong lòng cô. Cô cười mình ngốc, ngốc đến mức tin rằng Ngũ Trác Hiên thật sự có tình cảm với mình, có điều tất cả chỉ là những ý nghĩ viển vông mà thôi.

Cô cười mình ngốc, ngốc đến mức dễ dàng đánh mất trái tim, chỉ vì một lần nhận được sự ấm áp từ anh. Cô không còn cách nào đối diện với anh nữa, chỉ có thể chạy trốn, trốn thật xa, để xoa dịu vết thương trong tim mình. Doãn Tiểu Mạt nén nước mắt, cô bỏ lại một câu: “Cô hơi mệt, cô về nhà trước đây”.

“Cô Doãn, cô Doãn.” Lạc Lạc gọi tên cô, Doãn Tiểu Mạt làm như không nghe thấy, một mực bỏ chạy. Cô không biết mình làm thế nào về tới nhà, chỉ cảm thấy tay mình run lẩy bẩy, điện thoại reo mấy lần, cô đều không nhận, cũng không có gan nhận. Sợ nghe thấy tiếng của Ngũ Trác Hiên, cô sẽ hoàn toàn suy sụp, càng sợ nếu không phải Ngũ Trác Hiên, cô lại thêm đau lòng. Doãn Tiểu Mạt tự khen ngợi mình quật cường đến mức bị đánh không chết, chuyện lớn thế nào chỉ cần tỉnh lại là sẽ coi như không có gì. Nhưng lần này, cô đã đánh giá mình quá cao, đã đánh giá quá thấp sức ảnh hưởng của Ngũ Trác Hiên. Cô căn bản không thể ngủ được, nhắm mắt lại, nụ cười rạng rỡ của Ngũ Trác Hiên lại hiện lên, mở mắt ra, trên tường là khóe miệng mỉm cười của anh.

Đầu óc cô hỗn loạn, nước mắt ướt đẫm mặt. Cô phải làm thế nào để rút lui, để trở lại vị trí người hâm mộ của Ngũ Trác Hiên đây? Doãn Tiểu Mạt không nhận điện thoại khiến Ngũ Trác Hiên thực sự lo lắng. Anh không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì sao chỉ trong nháy mắt mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn. Lạc Lạc rón rén đi tới bên cạnh anh: “Chú ơi, chú đồng ý không được mắng cháu, cháu sẽ nói cho chú biết vì sao cô Doãn tức giận”.

Ngũ Trác Hiên ngồi xổm cạnh Lạc Lạc, đặt tay lên vai cô bé: “Cháu nói đi, chú bảo đảm không mắng cháu”. “Cô Doãn nghe thấy chú và cụ nói chuyện rất lâu, sau đó nói mệt nên về nhà.” Ngũ Trác Hiên đăm chiêu, hóa ra là như vậy, cô bé ngốc này chắc chắn đã hiểu lầm điều gì rồi. Anh cầm chìa khóa xe ra cửa, muốn đến nhà Doãn Tiểu Mạt, đích thân nói với cô mọi chuyện không giống như cô nghĩ.

Vừa vào trong xe, Ngũ Trác Hiên lại nhận được điện thoại của La Thu Thu, giọng nói của cô có phần nghiêm trọng: “Sếp, em có chuyện cần nói với anh”. “Không quan trọng thì để mai nói đi!” Hiện giờ đối với Ngũ Trác Hiên việc gấp gáp nhất là giải thích rõ chuyện của anh và Thẩm Phi Hồng cho Doãn Tiểu Mạt. “Rất quan trọng.”

“Vậy lát nữa rồi nói được không?” “Không được!” La Thu Thu bổ sung một câu: “Liên quan tới Doãn Tiểu Mạt”. Ngũ Trác Hiên giẫm mạnh lên phanh xe, một tiếng két chói tai vang lên. La Thu Thu ở bên kia kinh hồn bạt vía: “Sếp, anh không sao chứ?”.

“Không sao.” Ngũ Trác Hiên trầm mặc nói. “Nói qua điện thoại không rõ ràng, trong tay em có một tập tài liệu, nếu tiện thì bây giờ em mang tới cho anh.” “Em đang ở đâu, anh đến luôn.”

“Em ở công ty.” Ngũ Trác Hiên cúp máy, hàng lông mày nhíu lại, anh lái xe cực nhanh, chưa đầy hai mươi phút đã có mặt ở Ngải Nga. La Thu Thu đưa cho anh tập tài liệu: “Trước hết phải nói rõ, em không điều tra cô ấy, cái này là trong lúc tìm tư liệu em vô tình phát hiện ra”.

Ngũ Trác Hiên nhìn La Thu Thu, bao năm làm việc cùng nhau đã có sự ăn ý nhất định, La Thu Thu xách túi ra về: “Anh xem kỹ đi”. Chỉ là một tập tài liệu mỏng, nhưng Ngũ Trác Hiên lại cảm thấy nặng tựa ngàn cân. Anh bình ổn lại tinh thần, mở phong bì ra, càng xem càng sửng sốt. Anh rất ít khi hút thuốc, chỉ những lúc cảm thấy quá áp lực hoặc mệt mỏi mới hút một điếu. Vậy mà lúc này anh đã hút liền ba điếu, nhưng tâm trạng vẫn chưa thể bình thường trở lại. Anh không thể tưởng tượng Doãn Tiểu Mạt từng bước từng bước tiếp cận anh là xuất phát từ mục đích gì, nhưng dù thế nào cũng là gia đình anh có lỗi với cô trước. Cô hao tâm tổn sức nghĩ cách đến gần anh để báo thù, anh có thể hiểu được. Chỉ có điều, anh không thể tha thứ cho việc cô lợi dụng tình cảm của anh, thậm chí còn lợi dụng bà nội và Lạc Lạc.

Ngũ Trác Hiên thở dài, vậy thì hôm nay cô bỏ đi chắc chắn không phải vì chuyện của Thẩm Phi Hồng, có lẽ lương tâm thức tỉnh, hoặc sợ bị phát hiện. Từ nay về sau, coi như cả hai không còn nợ gì nhau..