Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hải thượng phồn hoa - Chương 14



Chương 14. Có vẻ Đỗ Hiểu Tô đã trở lại cuộc sống bình thường, cô đi làm rất đúng giờ. Thỉnh thoảng Trâu Tư Kỳ rảnh rỗi thường cùng cô đi gặp bác sĩ tâm lý. Bố mẹ Đỗ Hiểu Tô muốn đón con gái về nhà, nhưng cô không đồng ý, kiên quyết đòi ở lại Thượng Hải. Mẹ cô chẳng còn cách nào đành để cô ở lại và nhờ Trâu Tư Kỳ chăm sóc, cho nên thi thoảng Trâu Tư Kỳ lại hẹn Đỗ Hiểu Tô đi ăn, hoặc là Tư Kỳ đến thăm, sau rồi hai người đến siêu thị gần đó mua thức ăn, tự nấu một bữa. Hôm nay hai người tìm được trên mạng cách chế biến một vài món ăn, nên ở nhà nấu thử, vừa ăn Trâu Tư Kỳ vừa hỏi Đỗ Hiểu Tô: “Sao dạo này cậu toàn phải tăng ca vậy? Bình thường thấy cậu rảnh rồi hơn tớ, bây giờ lại thành ra tớ rảnh hơn cậu”.

Đỗ Hiểu Tô rầu rĩ: “Tớ không biết, dạo này bên Tân Thịnh có một phó tổng giám đốc mới, nghe nói đi du học Mỹ về, làm quản lý nghiệp vụ. Không biết có phải do không hài lòng với bọn tớ hay không mà lúc nào cũng soi mói, bọn tớ sửa thế nào cũng không vừa lòng. Tất cả đồng nghiệp trong bộ phận thiết kế đều phải tăng ca một tuần, đưa ra phương án cuối cùng vẫn bị bác bỏ, giám đốc Ninh sắp buồn quá hóa điên đến nơi”. “Giám đốc Ninh của cậu chẳng phải nổi tiếng tài giỏi đẹp trai sao? Chẳng lẽ giám đốc bên Tân Thịnh thấy anh ấy đẹp trai nên ghen tị, rồi làm liên lụy đến các cậu sao?” “Làm ơn đi, người ta bên đó là nữ, làm sao ghen tị với giám đốc Ninh đẹp trai được?”

“Vậy thì là oán hận tình trường tích tụ lâu ngày?”, Trâu Tư Kỳ hào hứng, “Nào nào, chúng ta cùng phân tích một chút!” Đỗ Hiểu Tô ngẩn người rồi nói: “Cũng có thể lắm, trông vị phó giám đốc Tưởng kia giống như đến gây sự hơn… vả lại tuổi tác không lớn, cũng rất đẹp, đứng cạnh giám đốc Ninh xứng đôi lắm…”. “Họ Tưởng?”, Trâu Tư Kỳ thuận miệng hỏi lại. “Tên gì?”.

“Tưởng…”, Đỗ Hiểu Tô cố nhớ, cùng cùng cũng nhớ ra, “Tưởng Phồn Lục! Cái tên cũng khó đọc”. Trâu Tư Kỳ kinh ngạc hít một hơi thật sâu: “Đỗ Hiểu Tô, cậu có hồ đồ không vậy, Tưởng Phồn Lục mà cậu cũng không biết?”. Đỗ Hiểu Tô ngơ ngác, đăm đăm nhìn cô bạn thân.

Trâu Tư Kỳ suýt nữa nhảy dựng lên: “Đó là vợ của Lâm Hướng Viễn, Tưởng Phồn Lục, câu sao lại hồ đồ như vậy! Ngay cả tên tình địch mà cậu cũng không nhớ, đúng là quá hồ đồ! Năm đó chẳng phải vì cô ta mà Lâm Hướng Viễn bỏ rơi cậu sao, sao cậu lại không biết?” Đỗ Hiểu Tô vẫn sững sờ, một lát mới nói: “Tớ cứ tưởng là họ Giang…”. Trâu Tư Kỳ thấy cô vẫn mơ hồ, đôi mắt lại không có thần nên chẳng nỡ nói tiếp, liền đổi đề tài: “Được rồi, chuyện quá khứ chúng ta không nói nữa”. Đỗ Hiểu Tô dần hiểu ra, tại sao bên Tân Thịnh lại gây khó khăn như vậy, tại sao mỗi lần đi họp, vị phó tổng giám đốc họ Tưởng kia lại ăn nói sắc bén như vậy, tại sao cô gái xinh đẹp đó cứ tìm cách phản đối cô. Thì ra không phải là ảo giác, mà vì đối phương là Tưởng Phồn Lục, là vợ của Lâm Hướng Viễn, cô ta đang cố tình thể hiện sự đối địch với cô. Cô không muốn tiếp xúc với Lâm Hướng Viễn và Tưởng Phồn Lục nhưng công việc thì không tránh khỏi va chạm, vì thế cô cũng đành cố gắng làm việc.

Nhưng dù như vậy cũng không tránh được. Đúng vào thời điểm tổ chức hội nghị bất động sản mỗi năm một lần, các công ty đều đến dự, Đỗ Hiểu Tô và mấy đồng nghiệp mới vào được phó tổng giám đốc dẫn đi mở mang tầm mắt. Vừa vào trong hội trường, cô hoàn toàn bất ngờ khi thấy Lôi Vũ Tranh. Anh là khách mời, trước nay Hiểu Tô chưa từng gặp anh ở nơi công cộng, cũng may cách nhau khá xa nên có lẽ anh cũng không nhìn thấy cô. Lôi Vũ Tranh rất kiệm lời, nói chuyện với bên truyền thông xong thì đến đồng nghiệp, cuối cùng vẫn còn một đám phóng viên vây lấy anh, hỏi từ giá bất động sản đến cục diện kinh tế, muốn thoát ra cũng không được. Trợ lý của anh luôn theo sát phía sau, thỉnh thoảng giúp anh cười đáp vài câu. Thật ra trông bộ dạng anh khá lạnh nhạt, đôi mắt sâu như biển lớn dưới bầu trời, thỉnh thoảng lóe lên thứ ánh sáng lạnh lẽo, không giống anh mắt của Thiệu Chấn Vinh, đôi mắt khiến cô cảm thấy ấm áp. Thật ra nếu anh ôn hòa hơn một chút, nếu cởi nút áo sơ mi trên cùng ra thì sẽ rất giống Thiệu Chấn Vinh.

Đỗ Hiểu Tô bất giác cảm thấy chua xót, thỉnh thoảng lại nhìn thấy một người giống Thiệu Chấn Vinh, cho dù là không nhìn trực diện cũng khiến cô thấy yên lòng hơn, để cô biết rằng Thiệu Chấn Vinh vẫn không đi quá xa. Anh vẫn còn ở đâu đó trong cuộc sống của cô, chỉ là cách hơi xa mà cô không chạm đến được mà thôi. Đỗ Hiểu Tô chẳng có tâm trạng ăn uống, cũng may tiệc tổ chức trong vườn hoa nhà hàng nên mấy người tụ họp với nhau cũng không quá ồn. Cô cầm đĩa đi theo đồng nghiệp, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy vợ chồng Lâm Hướng Viễn và Tưởng Phồn Lục, Ninh Duy Thành cũng nhìn thấy, vì vậy liền dẫn theo đồng nghiệp đến chào hỏi. Thần sắc Lâm Hướng Viễn rõ ràng khá gượng ép, Tưởng Phồn Lục lại có vẻ rất hứng khởi, đánh giá Đỗ Hiểu Tô từ đầu đến chân. Tưởng Phồn Lục vốn mang vẻ đẹp đầy đặn, hai mày mỏng thanh tú, hơi nhíu lại làm người ta liên tưởng đến Vương Hy Phượng “mặt phấn nét cười không lộ uy” trong Hồng lâu mộng. Đỗ Hiểu Tô biết người phụ nữ này còn đáng sợ hơn cả Vương Hy Phượng nên cô cũng chỉ giữ im lặng.

Ai ngờ cô ta quay ra nói với Ninh Duy Thành: “Giám đốc Ninh, thì ra cô Đỗ là bạn gái của anh”. Ninh Duy Thành vội giải thích: “Không phải, tôi và cô Đỗ chỉ là đồng nghiệp”. Tưởng Phồn Lục lại tươi cười nói tiếp: “Giám đốc Ninh, mạo muội hỏi thăm một chút, phúc lợi của quý công ty hình như không được tốt lắm!”

Ninh Duy Thành lập tức ngẩn người, nhưng cũng thành thật đáp lại: “Bác Viễn chúng tôi tuy hỗ trợ không nhiều nhưng cũng tính là cao so với công ty bình thường. Sao cô Tưởng lại hỏi vậy?”. Tưởng Phồn Lục thoáng cười: “Tôi cảm thấy quý công ty có một nhân viên cá biệt, hình như không đủ tiền thuê nhà cho nên mới hỏi thăm một chút”. Ninh Duy Thành vốn là người thông minh, nghe thấy trong lời nói của cô ta có ẩn ý nên không thể không nghi ngờ. Đỗ Hiểu Tô cúi mặt, còn Lâm Hướng Viễn lúng túng thử giải vây: “Trương tiên sinh ở bên kia, chúng ta qua đó chào hỏi một chút đi”.

Tưởng Phồn Lục giải bộ như không nghe thấy, cười tươi tắn nói với Ninh Duy Thành: “Bây giờ mọi sự cũng thật lạ, vốn là người bên A yêu cầu bên B, giờ lại có chuyện bên B đặt điều kiện với bên A, thật là khiến người ta ngạc nhiên, anh nói xem có phải không, giám đốc Ninh?”. Sắc mặt Lâm Hướng Viên hiện vẻ rất ngại ngần, còn giọng nói của Tưởng Phồn Lục lại vút cao, đến mức mấy người bên cạnh cũng quay lại nhìn, mấy đồng nghiệp trong Bác Viễn cũng quay ra nhìn nhau. Ninh Duy Thành nhận ra ý của cô ta nên cũng đáp lời: “Phó giám đốc Tưởng, nếu nhân viên của chúng tôi làm gì không phải với quý công ty cô có thể trực tiếp nói chuyện với chúng tôi, chúng tôi tuyệt đối không thiên vị. Hôm nay có rất nhiều người trong ngành có mặt, cô nói vậy tất có lý do, nếu nhân viên của chúng tôi có hành động vi phạm luật pháp, mời cô chỉ ra, chúng tôi sẽ xem xét”. Tưởng Phồn Lục cười khẽ: “Không dám, nhân viên của quý công ty sao có thể làm sai luật pháp, họ đều tinh anh cả mà”.

Đỗ Hiểu Tô không nhịn được nữa: “Cô Lâm, nếu có việc gì cô có thể nói thẳng ra, không cần ám chỉ như vậy. Vấn đề cá nhân giữa tôi và cô không nên kéo cả công ty của tôi vào. Nếu cô không hài lòng với sự tồn tại của tôi, tôi có thể nghỉ việc, biến mất khỏi ngành này. Nhưng những điều cô chỉ trích, tôi không thể chấp nhận. Với tư cách là nhân viên bên B, tôi tự thấy mình không hề đòi hỏi bất cứ lợi ích nào từ Tân Thịnh, mong cô khi nói chuyện chớ nên nói năng lung tung”. “Ai da!”, Tưởng Phồn Lục mở to mắt vẻ rất đỗi kinh ngạc, “Cô Đỗ nói vậy là sao? Tôi có điểm mặt chỉ tên cô sao, hay là cô Đỗ tự nhận mình… A, thật xin lỗi quá, tôi ở nước ngoài nhiều năm nên tiếng Trung không được tốt lắm, có thể dùng từ không đúng làm cô hiểu lầm. Nhưng cô bảo tôi nói năng lung tung, cái này tôi hiểu. Cô Đỗ, nếu tôi không lầm thì căn nhà cô đang thuê thuộc về công ty Tân Thịnh, mà giá thuê lại thấp hơn giá thị trường rất nhiều, không biết cô Đỗ nghĩ sao về việc này?” Lúc này, các đồng nghiệp bên Bác Viễn đều quay lại nhìn Đỗ Hiểu Tô, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.

“Phồn Lục…”, Lâm Hướng Viễn lúng túng, “Thật ra…”. “Thật ra, chồng tôi cũng xuất phát từ ý tốt, đặc biệt là đối với bạn cũ như cô Đỗ, chỉ muốn giúp đỡ một chút”, Tưởng Phồn Lục vẫn cười rạng rỡ, “Nhưng Tân Thịnh là công ty trách nhiệm hữu hạn, đừng nói là chồng tôi, ngay cả tôi dù là quyền quản lý và phó giám đốc, cũng không có quyền tự ý xử lý nhà mang tên công ty”. Lúc này Đỗ Hiểu Tô mới hiểu ra, vừa khó xử, vừa tức giận mà không nói được lời nào, chợt nhận thấy ánh mắt đồng nghiệp khi đó. Ninh Duy Thành cũng tỏ vẻ vô cùng ngạc nhiên, hỏi: “Cô Đỗ, những gì Phó giám đốc Tưởng nói có đúng không?”.

“Tôi không biết nhà đó là của Tân Thịnh”, sắc mặt Đỗ Hiểu Tô trắng bệch, “Tôi sẽ lập tực dọn ra ngay, cô yên tâm, trong vòng hai mươi tư giờ tới tôi sẽ dọn đi ngay”. Tưởng Phồn Lục mỉm cười: “Cũng không nhất thiết phải như thế, tôi để cho cô Đỗ ba ngày dọn nhà. Nghe nói cô Đỗ gần đây gặp chuyện không may, tâm trạng cũng không được tốt lắm, nhưng dù bạn trai mình gặp chuyện không còn nữa, cũng không nên ăn không chọn món, để ý chồng người ta”. Đỗ Hiểu Tô gần như không còn sức để đứng vững, lùi về sau một bước, không ngờ lại va phải người sau lưng, người đó quay đầu lại, cô ngẩng lên nhìn, Chấn Vinh… là Thiệu Chấn Vinh, cô hoang mang nhìn anh, níu lấy tay áo anh theo bản năng. Sắc mặt cô không còn chút khí sắc, cảm giác như sắp ngất đến nơi.

Lôi Vũ Tranh không phản ứng gì liền buông tay xuống, nhưng lực từ đôi tay cô rất mạnh, cũng giống như tối hôm đó ở bệnh viện. Đôi mắt nhìn chăm chú, cô cũng dần nhận ra, đó không phải là Thiệu Chấn Vinh của cô, không phải Thiệu Chấn Vinh mà cô có thể dựa vào. Mắt cô toát lên sự đau đớn, giống một đứa trẻ bị lạc mất gia đình, hoang mang, lo lắng. Lôi Vũ Tranh hơi nheo mắt nhìn Tưởng Phồn Lục. Tưởng Phồn Lục cũng vô cùng ngạc nhiên nhìn Lôi Vũ Tranh, vài giây sau mới mỉm cười: “Lôi tiên sinh, xinh chào”.

Anh không biểu lộ cảm xúc, ánh mắt lạnh lùng quét qua cô ta. Tưởng Phồn Lục giới thiệu với anh: “Đây là chồng tôi, Lâm Hướng Viễn”. Lâm Hướng Viễn đưa tay ra, Lôi Vũ Tranh lãnh đạm bắt tay, gần như chỉ chạm vào là buông ra ngay, sau đó đẩy Đỗ Hiểu Tô về phía trước: “Giới thiệu với hai vợ chồng, đây là Đỗ Hiểu Tô”. Tưởng Phồn Lục không bao giờ ngờ tới việc anh sẽ ra mặt thay Đỗ Hiểu Tô, nên thoáng lặng người. Lôi Vũ Tranh lạnh nhạt quay đầu, nói với Đỗ Hiểu Tô: “Ai dám không cho cô làm việc trong ngành này, bảo hắn đến gặp tôi trước”.

Đôi mắt Đỗ Hiểu Tô đã ngấn nước, nhưng vẫn cố sức kiềm chế, miễn cưỡng nở nụ cười. Không ngờ khi nãy anh ở bên cạnh đã nghe thấy hết mọi chuyện. Lôi Vũ Tranh vẫn lạnh lùng: “Cô không phải là có nhà sao? Không có thời gian sửa chữa thì không biết tìm người à? Bản lĩnh trước đây đi đâu hết rồi? Chỉ biết khóc thôi hả?”. Đỗ Hiểu Tô sắp không nhịn được, lại bị ánh mắt sắc bén của anh nhìn một cái thì lập tức cúi đầu nhìn xuống. Thư ký Thiệu Uyển Đình của Lôi Vũ Tranh đã đến, anh quay sang nhìn thấy Thiệu Uyển Đình thì nói: “Đưa cô Đỗ về, ngày mai tìm người giúp dọn nhà”. Tưởng Phồn Lục vẫn đang cười: “Thật xin lỗi, tôi thật sự không biết… hay là căn nhà đó tạm thời cứ để cô Đỗ ở vậy…”

Lôi Vũ Tranh lạnh nhạt đáp: “Gia đình tôi còn rất nhiều nhà trống, không phiền người khác giúp đỡ”. Anh không nói thêm gì, ung dung đi ra giữa đám đông. Đố Hiểu Tô vốn rất lo lắng, sau khi lên xe chỉ cúi đầu nói: “Cám ơn”.

Lôi Vũ Tranh mặt lộ vẻ chán ghét: “Cô không biết chút liêm sỉ nào hay sao? Lâm Hướng Viễn là cái thá gì, cô chạy đến dây dưa với hắn chỉ vì chút lợi lộc đó? Cô đừng tưởng hôm nay tôi giúp cô, tôi làm vì thể diện của Chấn Vinh, tôi không muốn người khác cười nhạo gia đình tôi. Tôi cũng không mong cô thủ tiết gì, nhưng cô cũng không thể không biết xấu hổ như thế, cô chịu được nhưng gia đình tôi thì không”. Mỗi lời anh nói đều như lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào tim cô, vết đâm sâu hoắm khiến máu phun trào, ruột gan đứt đoạn, tri giác gần như đều biến mất. Một nỗi buồn không tên, dài vô hạn đang bủa vây lấy cô. Rõ ràng là không thể hiện biện bạch điều gì nhưng cô vẫn muốn giải thích, giải thích mình không hề phản bội Chấn Vinh. Nhưng Chấn Vinh không còn nữa thì những thứ khác còn có ý nghĩa gì? Có cố gắng mở mắt nhưng rồi lại cụp xuống như muốn giấu di sự đau thương trong đáy mắt. Giọng nói của cô vẫn nhỏ: “Tôi không làm Chấn Vinh mất thể diện, tôi thật sự không biết gì, tôi về rồi sẽ lập tức dọn nhà, làm ơn dừng xe”, lời của cô khá lộn xộn, “Tôi sẽ không làm Chấn Vinh mất thể diện, không cần biết anh có tin không”.

Lôi Vũ Tranh như không muốn để ý đến cô, gõ lên ghế tài xế, tài xế liền dừng xe bên đường. Hôm đó, Đỗ Hiểu Tô đi bộ về nhà, không đi xe điện, không lên xe buýt, cũng không đón taxi. Cô đi rất lâu, đi đến mức chân như tê dại, cô quỳ gối xuống giữa dòng người, chờ cơn đau dứt, lại tiếp tục đi. Về đến nhà chân đã sưng tấy lên, cô vào nhà liền cởi giày cao gót, đi chân trần. Chỗ sưng trên chân nhói đau, lúc đó cô mới nhận ra có nhọt đã bị vỡ, lộ cả thịt bên trong. Nhưng không cần biết, cô bắt đầu thu dọn tất cả, quét dọn nhà lần nữa. Cô thu dọn hết một đên mới đóng gó xong tất cả đồ đạc. Đến khi trời sáng, cô gọi một chiếc taxi đi sang nhà Trâu Tư Kỳ. Trâu Tư Kỳ còn đang ngái ngủ dậy mở cửa, thấy cô kéo theo bao lớn bao nhỏ thì giật mình, nghe cô nói ngắn gọn mọi chuyện xong, mới tức giận mắng Lâm Hướng Viễn. Vì vội quá nên chỉ kịp để đồ đạc xuống, cả hai còn phải đi làm.

Đỗ Hiểu Tô thức trắng đêm, hai mắt sưng đỏ, nhìn vào màn hình máy tính chỉ thấy những dòng chữ con số ngang dọc, cảm thấy đầu váng mắt hoa nên đành đứng dậy mang theo ly đến phòng pha trà, định pha cho mình một ly café thật đặc. Nào ngờ vừa đến của phòng, cô đã nghe thấy bên trong có tiếng cười nói, là giọng của Chu Linh Nhã: “Ôi cha, không sao nhận ra được, không ngờ lại thành ra vậy. Bình thường nhìn cô ta cũng là người tốt đó”. Giọng khinh thường của một nữ đồng nghiệp khác vang lên: “Đấy là bản lĩnh của người ta mà, chẳng trách bên Tân Thịnh toàn tìm cách làm khó chúng ta, hợp tác lâu vậy, không ngờ lại chuốc họa vào thân”. “Cô Lâm đó cũng không dễ chơi, hôm qua nghe cô ta nói khó nghe thế, chứng ta bên cạnh còn thấy xấu hổ đỏ mặt, vậy mà Đỗ Hiểu Tô lại không để tâm”.

“Sau đó cô ta theo ông chủ của Vỹ Thiên đi, nghe đâu lúc đầu cô ta được vào làm là vì có người nói một tiếng với sếp bên chúng ta, không biết cô ta có lai lịch thế nào, thật biết cách leo cao”. Một giọng nói khác thấp hơn: “Người ta là người đẹp ngủ trong rừng, chỉ cần chịu ngủ, tất nhiên sẽ có cách hơn chúng ta. Còn may chồng chưa cưới của cô ta chết sớm, nếu không thì không biết có chịu nổi không…”. Tiếng cười của mấy người đó vang lên cách một cánh cửa mà chẳng khác gì dao nhọn, đâm thẳng vào tai Đỗ Hiểu Tô, đến mức gân xanh bên thái dương sắp nổ tung, thật đau đớn, nhưng trái tim còn quằn quại hơn nhiều lần.

Tay cô run rẩy, quay lại phòng làm việc, loạng choạng ngồi vào chỗ của mình, mở một văn bản mới, gõ vào mấy chữ “Đơn xin thôi việc”, mắt cô đăm đăm nhìn mấy chữ đó, phải mất mấy giây sau mới định thần lại mà chăm chú gõ bàn phím. Từng dòn chữ hiện lên màn hình, thực ra cô cũng không biết lúc ấy mình đã gõ những gì, cuối cùng cô gửi đơn thôi việc vào hộp thư của quản lý nhân sự. Trong phòng vắng tanh, Ninh Duy Thành lại dẫn đồng nghiệp đi Tân Thịnh rồi, nhưng lần này không dẫn cô đi. Cô thầm nghĩ, thì ra cô được nhận vào làm là vì có người giúp đỡ, nếu vậy chắc chắn là do Chấn Vinh giúp cô. Nhưng cuối cùng cô đã phụ lòng anh, cô không thể ở lại đây, cô nhu nhược, không có tiền đồ, nhưng cô không chịu được thấy người khác đàm tiếu về Chấn Vinh, nghi ngờ cô và Chấn Vinh. Đúng là cô rất yếu đuối, nhưng cô không còn sức để cố gắng nữa, cô muốn trốn tránh một thời gian, chỉ muốn tìm một mơi không có người, yên tĩnh, để nhớ Chấn Vinh.

Cô chỉ có Thiệu Chấn Vinh, nhưng ngay cả Thiệu Chấn Vinh cũng không còn nữa. Đơn thôi việc của Đỗ Hiểu Tô bị từ chối, phó tổng giám đốc gọi cô lên, mặt mày vui vẻ hòa nhã nói chuyện: “Hiểu Tô, đơn thôi việc của cô, chúng tôi đã thảo luận rồi, cô nói sức khỏe không tốt, không thể đảm nhiệm công việc được nữa, chúng tôi cũng rất hiểu, thế này đi, chúng tôi cho cô nghỉ phép, cô nghỉ ngơi một thời gian rồi quay lại làm việc, thế nào?”. Cô nhìn phó tổng giám đốc chăm chú rồi hỏi: “Vũ Thiên là khách hàng lớn nhất của công ty, có phải giám đốc sợ sẽ ảnh hưởng đến quan hệ của công ty và Vũ Thiên, vậy tôi thẳng thắn nói với ngài, tôi không có quan hệ gì với Vũ Thiên cả, nếu tôi tiếp tục ở lại, chỉ sợ sẽ ảnh hưởng không tốt đến công ty thôi”.

Phó tổng giám đốc vô cùng ngạc nhiên nhìn cô một lát rồi mỉm cười: “Hiểu Tô, cô nghĩ nhiều rồi. Hay là thế này, cô tạm thời cứ nghỉ ngơi một thời gian, đợi tinh thần hồi phục rồi đi làm”. Vị phó tổng giám đốc này rất quan tâm đến cô, nên cô cũng không tiện nói thêm gì. Việc quan trọng trước mắt là tìm nhà, bởi không thể cứ ở nhờ nhà Trâu Tư Kỳ được. Cô chạy qua chạy lại giữa thành phố rộng lớn này, đi theo người của công ty môi giới nhà đất xem hết căn này đến căn khác, cuối cùng cũng tìm được một căn cho thuê gấp, một phòng khách và một phòng ngủ. Vị trí không tốt lắm, nhà lại hướng tây và tiền thuê cũng không rẻ lắm, nhưng cũng chẳng còn thời gian mà tính toán thêm nữa.

Trâu Tư Kỳ nghỉ phép một ngày giúp cô dọn nhà, thấy căn nhà vừa thuê nhiều chỗ không vừa ý, cũng có ý kiến. Đỗ Hiểu Tô an ủi: “Dù sao cũng chỉ là ở tạm, đợi nhà mới sửa xong tới lại dọn đi”. Cô quyết định sửa nhà, tìm một công ty thiết kế giúp đỡ, dẫn nhân viên sửa chữa đến nhà, nhưng không tài nào mở được cửa nữa. Lúc đầu cô nghĩ rằng khóa cửa hỏng, nên đến tìm nhân viên quản lý, người đó nói với cô: “Cô Đỗ, căn nhà này bị công ty đòi lại, hai ngày trước đã thay khóa rồi”.

Cô ngây người sững sờ, thông tin đó như sét đánh ngang tai, cảm thấy không thể nào tin được. Thẫn thờ một lúc sau, cô mới nhớ đến việc gọi điện cho Lôi Vũ Tranh, nhưng tổng đài không chịu chuyển máy, giọng nói ngọt ngào từ chối cô: “Xin lỗi cô Đỗ, tôi không thể chuyển điện thoại của cô đến văn phòng Lôi tiên sinh được”. Trong lúc rối trí đột nhiên nhớ ra cái tên đã gửi chìa khóa cho mình, có lẽ là thư ký của Lôi Vũ Tranh, không do dự cô liền ôm điện thoại, như ôm lấy tia hy vọng duy nhất: “Vậy còn thư ký Thiệu? Có thể nối máy cho cô ấy không?”. Tổng đài vẫn từ chối một cách lịch sự: “Xin lỗi, thư ký Thiệu đã theo Lôi tiên sinh ra nước ngoài”.

Cô không quen ai nữa, Lôi Vũ Tranh ra nước ngoài rồi, thư ký Thiệu cũng đi cùng, anh ta cho người thay khóa rồi. Anh ta không nói gì, lấy tất cả của cô. Cô không còn chút sức lực nào nữa, cúp máy, cuộn mình lại sát tường, giống như một con vật bé nhỏ vừa phải chịu đựng vết thương quá nặng, không còn sức mà vùng vẫy nữa.

Cô giam mình trong nhà ba ngày, không ăn không uống, cũng không cử động, cứ ngồi yên trên sofa giống một con rối. Nếu đúng là một con rối đã tốt, không biết đau, không biết suy nghĩ, không có ký ức, không có gì cả. Anh ta lấy lại căn nhà, lấy đi phần ký ức cuối cùng mà cô có được, cô không làm sai điều gì, nhưng anh ta vẫn không tha thứ, cô không có lỗi với Chấn Vinh, nhưng anh ta vẫn không tha thứ cho cô. Cô như người mê ngủ, lại như người tỉnh táo, không thấy đói, tuy không ăn uống, nhưng cảm giác như bụng bị nhét đầy tảng đá, không còn bất cứ cảm giác gì nữa. Cô loạng choạng đứng dậy, vào bếp, bật bếp ga, ngọn lửa lập lòe dưới đáy ấm nước, thực ra trong ấm đâu có nước và cô cũng đâu có ý định đun nước.

Còn nhớ khi đó ở trong bệnh viện, mẹ đã ôm lấy cô khóc rất nhiều mẹ gần như cầu xin: “Hiểu Tô, con hứa với mẹ, con không được đi theo Chấn Vinh, con hứa với mẹ, mẹ và bố chỉ có mình con, nếu con làm chuyện ngốc nghếch, bố mẹ thật sự không sống nổi nữa”. Lúc ấy cô đã hứa, hứa với mẹ là sẽ tiếp tục sống. Nhưng không ngờ việc sống lại khó khăn đến vậy. Khó đến mức cô không còn sức để gắng gượng nữa, thật sự không còn sức để gắng gượng.

Cô quay lại phòng ngủ, ôm lấy tấm hình cô chụp chung với Chấn Vinh để đầu giường vào lòng. Khung hình lạnh băng, khi chụp tấm ảnh này là vào mùa xuân, hai người ở trong nhà, cô chụp bằng điện thoại, một tấm hình ngốc nghếch, hai người chụm đầu vào nhau, như hai con gấu nhỏ, khi phóng to đã mờ đi. Hình chụp chung của họ không nhiều bởi công việc cả hai đều bận rộn, đến khi gặp nhau lại không chủ ý đến chuyện chụp hình. Nhiều lúc cô thích lấy máy ảnh chụp anh, nhưng những tấm hình đó chỉ có mình anh. Cô tắt bếp ga, bởi Chấn Vinh, Chấn Vinh nhất định rất mong cô sẽ tiếp tục sống. Anh yêu cô nhiều lắm, cô cũng yêu anh rất nhiều, cô sẽ không làm trái ý anh, cô sẽ cố gắng hết sức mình để sống. Cô dựa đầu vào sofa mà ngủ thiếp đi.

.