Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hải thượng phồn hoa - Chương 22



Chương 22. Nhất định là cô đang khóc. Tay anh có thể cảm nhận được giọt nước lạnh băng nhưng lại như chạm phải một ngọn lửa nóng rực. Đột nhiên cơ hồ nhận ra mình đang làm gì, anh vội buông tay. Rất lâu sau mới nghe thấy giọng anh vang lên, âm thanh lạnh nhạt mà trấn tĩnh: “Xin lỗi, tôi uống say rồi”. Không đợi cô đáp lời, anh nói tiếp: “Tôi bận chút việc phải ra ngoài, khi đi cô cứ đóng cửa lại là được”. Anh đi thang máy xuống thẳng bãi đậu xe rồi lái xe ra khỏi khu nhà. Nhìn thấy phía trước có ánh đèn đỏ, lúc đó anh mới phát hiện nóc xe đang mở, gió thổi ào ạt vào trong khiến đỉnh đầu lạnh toát. Anh đóng nóc xe lại rồi chuyển hướng ở ngã tư đường tiếp theo, nhưng lại quay về khu nhà trong vô thức. Khi lái xe ngang qua thì thấy cô đang đứng đợi taxi. Giữa làn gió thu, chiếc áo len ngắn tay mà cô đang mặc hiện lên rất rõ, dưới ánh đèn cơ hồ nó biến thành màu cam nhạt. Cô đứng một mình dưới đèn. Nhìn kỹ thì cô cũng không phải là một người đẹp, bởi anh từng gặp qua rất nhiều người đẹp. Nói đến xinh đẹp thì cô không thể được xem là khuynh quốc khuynh thành, lại thêm lúc nào cũng mang vẻ tiều tụy như đóa hoa sắp tàn.

Anh hoang mang nhìn đèn xe phía trước giống đôi mắt đỏ ngầu đang chạy trong dòng xe. Anh không biết đã lái xe bao lâu, chỉ nhớ đã chạy ngang qua đường Trường An. Con đường thẳng nhất trong thành phố, đèn hai bên sáng như những hạt minh châu, tựa như đã dùng tất cả những hạt ngọc trai sáng nhất đẹp nhất xâu chuỗi lại. Anh lái xe đi không mục đích, ngang qua những con hẻm với hai hàng cây hòe. Màn đêm yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng lá rơi. Thỉnh thoảng gặp xe đối diện đi tới, ngọn đèn trước xe loáng sáng rực rồi lại chợt mờ đi như người đang thèm ngủ chớp mắt. Mãi khuya anh mới về đến nhà, có lẽ vì đèn xe sáng quá, cũng có thể do tiếng động lớn nên đã đánh thức Thiệu Khải Toàn. Bà khoác áo ngủ ra ngoài, đứng trên thềm nhìn thấy anh về thì không khỏi kinh ngạc: “Sao lại về giờ này?” Anh rất hiếm khi về nhà lúc nửa đêm, vì ở nhà mọi người đều thích yên tĩnh, chỉ cần về trễ một chút sẽ đánh thức bố, và như thế chắc chắn sẽ bị mắng cho một trận. Nhưng lúc này anh thấy vừa mệt vừa buồn ngủ, chỉ chào một tiếng “Mẹ” rồi nói qua loa: “Mẹ đi ngủ đi”. Sau đó quay người đi về khu nhà phía tây. Thiệu Khải Toàn hình như không yên tâm: “Con uống say rồi?”

“Không phải.” Anh chỉ cảm thấy rất mệt mỏi mà thôi, rồi nhớ ra mới hỏi: “Bố đâu rồi mẹ, vẫn chưa về ạ?” “Đi họp rồi”, Thiệu Khải Toàn tỉ mỉ quan sát thần sắc anh, hỏi, “Con lại gây họa gì ở ngoài hả?” “Mẹ”, anh bắt đầu mất kiên nhẫn, “Mẹ đoán già đoán non gì chứ? Con không còn nhỏ nữa.”

Thiệu Khải Toàn nói: “Mấy đứa con đều thế, lúc nào về nhà cũng mang cái mặt lạnh tanh như thế, hỏi vài câu đã nổi giận, mẹ thiếu nợ hay làm gì mấy đứa hả, lúc nhỏ cũng thế, chẳng yên tâm được đứa nào”. Lôi Vũ Tranh vốn đã rất mệt, nhưng vẫn phải cố gắng lên dây cót tinh thần để ứng phó với mẹ, cười nịnh: “Mẹ, con đang rất mệt mà. Con trai mẹ cả ngày lăn lộn ở ngoài đường, vừa phải đối phó với đối thủ cạnh tranh vừa phải ứng phó với công nhân, quay về gặp mẹ có một chút mà đã lộ nguyên hình rồi. Mẹ đừng giận nữa, con mát xa cho mẹ nhé”, vừa nói vừa bóp vai cho bà. Thiệu Khải Toàn không nhịn được cười: “Được rồi, được rồi, đi ngủ đi.”

Vì ở nhà dùng bồn tắm kiểu xưa nên muốn có nước nóng phải đợi rất lâu. Vì thế anh tắm qua loa rồi lên giường ngủ. Anh ngủ rất say, đến giữa giấc chợt thấy khát nước, lồm cồm bò dậy uống ly nước rồi lại ngủ tiếp. Ngủ không lâu sau lại nghe thấy tiếng Thiệu Khải Toàn gọi dậy, có lẽ gọi anh dậy ăn cơm. Nhưng không hiểu tại sao cả người mềm nhũn chẳng muốn động đậy, nên chẳng màng đến mẹ, anh quay người ngủ tiếp. Rất lâu sau khi anh tỉnh lại thì mặt trời đã chiếu thẳng vào cửa sổ, đầu nặng trĩu, có lẽ vì ngủ nhiều qua. Thoáng nhớ lại phòng của mình hướng về phía tây, mặt trời chiếu vào cửa sổ, có lẽ đã là buổi chiều, anh không khỏi giật mình, vội cầm lấy đồng hồ trên tủ đầu giường nhìn thì đúng là đã chiều rồi. Không ngờ anh ngủ lâu như vậy, nhưng vẫn thấy rất mệt như chưa ngủ đủ. Anh dậy rửa mặt, vừa thay quần áo xong thì Thiệu Khải Toàn đã đẩy cửa bước vào, thấy anh đang tìm cà vạt thì hỏi: “Lại ra ngoài?” “Công ty có việc gấp”, anh vừa nói vừa nhìn sắc mặt Thiệu Khải Toàn, rồi lại tiếp: “Lần trước không phải mẹ buồn vì chuyện xườn xám sao, con bảo người tìm được một thợ may có tiếng, lúc nào để ông ấy đến đo cho mẹ?”

Thiệu Khải Toàn thở dài: “Sáng nay thấy con đang sốt, cả người nóng rực, gọi cũng không trả lời, mẹ còn sợ con sốt đến mụ cả người chứ. Mãi sau thấy hạ sốt, con mới ngủ yên chút. Lớn thế này rồi, còn không biết tự chăm sóc bản thân? Sốt còn không biết. Vừa dậy đã chạy ra ngoài liều mạng, cũng chẳng phải có việc gì gấp, cần gì phải tự đi?” Thì ra là bị sốt. Khi trưởng thành rồi anh rất ít khi bệnh, hồi nhỏ thỉnh thoảng cũng bị sốt nhưng ỷ lại có sức khỏe nên không chịu uống thuốc, chỉ ngủ một giấc, đợi hạ sốt là khỏe. Cho nên anh vẫn tươi cười với Thiệu Khải Toàn: “Mẹ xem con không phải đã khỏe rồi sao?” Thiệu Khải Toàn vẫn lo lắng: “Mấy đứa lớn rồi, ai cũng bận việc của mình. Anh con bận việc đã đành, ngay cả con cũng cả ngày chẳng thấy đâu.” Bà nhớ đến đứa con nhỏ nhất lại thấy buồn, nói đến đó thì ngừng.

Lôi Vũ Tranh vội tiếp lời: “Hôm nay con không đi nữa, ở nhà thêm vài ngày.” Anh lại hỏi: “Có gì ăn không mẹ? Con đói.” Quả nhiên anh đã thành công trong việc đánh lạc hướng sự chú ý của Thiệu Khải Toàn: “Biết ngay là sau khi con dậy sẽ muốn ăn, nên mẹ bảo nhà bếp nấu cháo rồi, còn có bánh nữa.” Anh ngồi ăn cháo cùng dưa muối. Món ăn do đầu bếp làm rất vừa miệng, lại thêm dưa muối kích thích sự thèm ăn. Vừa ăn được mấy thìa, anh nghe thấy một tiếng “í” còn non nớt.

Quay đầu lại nhìn thì hóa ra là đứa cháu gái Nguyên Nguyên vừa được một tuổi đang lắc lư đi vào trong. Đứa bé đang học nói, trắng trẻo xinh xắn, mặc một cái áo đầm màu trắng, trên lưng có đôi cánh màu hồng nho nhỏ giống một thiên sứ nhỏ cười với anh, để lộ vài cái răng mới mọc, gọi: “Chú”. Anh cúi xuống ôm Nguyên Nguyên lên, để nó ngồi lên gối mình, hỏi: “Nguyên Nguyên ăn cháo không?” Nguyên Nguyên lắc đầu, mở to đôi mắt đen láy nhìn anh: “Chú thích ăn cháo, Nguyên Nguyên không thích cháo”. Lúc này Vi Lạc Huyền, mẹ của Nguyên Nguyên bước vào: “Ừ, chú thích ăn cháo.”

Nguyên Nguyên vùng xuống, chạy lại nhào vào lòng mẹ. Vi Lạc Huyền ôm con gái, quay sang hỏi Lôi Vũ Tranh: “Cậu lại gây chuyện ở ngoài?” Hai nhà Vi và Thiệu quen biết lâu năm, cho nên tuy Vi Lạc Huyền là chị dâu của anh, nhưng vì nhỏ hơn anh hai tuổi, lại quen biết từ nhỏ nên nói chuyện cũng không câu nệ gì. Anh bảo: “Chị nói chuyện cứ như bà già ấy, vừa mở miệng đã chụp mũ lên đầu người khác.”

“Cậu mà không gây họa thì có thể ủ rũ ngồi đây ăn cháo sao?”, Vi Lạc Huyền bĩu môi, “Tôi chả tin!” “Mệt quá về nhà nghỉ ngơi vài ngày không được sao?” Vi Lạc Huyền cười nheo mắt nhìn anh từ đầu đến chân: “Không phải là cậu gặp báo ứng cho nên mới tàn tạ chạy về nhà dưỡng thương đấy chứ?”

Lôi Vũ Tranh ngẩn ra một lúc mới nói: “Tôi gặp báo ứng gì?” “Bệnh tương tư đấy”, Vi Lạc Huyền tươi cười, “Lần nào cậu cũng nhẫn tâm vứt bỏ các cô ấy, thế nên tôi mới nghĩ cậu cũng phải chịu báo ứng.” “Tôi vứt bỏ ai? Chẳng qua là một Lăng Mặc Mặc, chuyện xưa từ năm nào rồi. Hơn nữa không phải là tôi bỏ cô ta, là cô ta đề nghị chia tay trước, nên tôi mới vứt bỏ.”

“Thôi bỏ đi, còn nói mấy chuyện đó ra đối phó với tôi. Tôi cũng không phải bà già, cậu là tên phong lưu, không phải giấu tôi, tháng trước bạn tôi còn thấy cậu đưa một cô bé vô cùng xinh đẹp đi ăn, nghe nói là ngôi sao nào đó. Tháng trước nữa, có người thấy cậu dẫn một cô bé khác đi đánh bóng, còn có tháng trước trước nữa…” Lôi Vũ Tranh thản nhiên tự múc cháo: “Được rồi, chị dùng mấy chiêu đó đi quản anh cả đi, xem anh ấy xử lý chị thế nào.” Vi Lạc Huyền phì cười, ôm con gái ngồi xuống đối diện anh: “Haizzz, lén nói cho cậu nghe tin này, cậu giờ muốn làm người đàn ông giàu có độc thân không được đâu, mẹ đang định bắt cậu đi coi mắt kìa, cằn nhằn cậu từng này tuổi rồi, bất hiếu có ba việc, không có con là nhất.”

Tay múc cháo của anh vẫn không dừng: “Nói bậy, hồi mẹ mười hai tuổi đã tài hoa lại xinh đẹp, chỉ tính bằng tiến sĩ cũng đã có hai cái, là trí thức đúng nghĩa, tiếng Anh tiếng Đức nói còn lưu loát hơn tôi, làm sao có cái ý tưởng phong kiến đó.” Vi Lạc Huyền tươi cười: “Vậy cậu cứ chờ đấy mà xem.” Sau đó lấy một cái bánh cho con gái, Nguyên Nguyên cầm lấy bánh như vừa có được món đồ chơi mới, ngắm tới ngắm lui, qua một hồi mới cắn một miếng nhỏ: “Bánh không ngon, chú ngon.” Lôi Vũ Tranh đưa tay nhéo mũi bé: “Là chú ăn bánh, không phải chú ngon.” Anh ở nhà hai ngày, cùng mẹ đi dạo bộ, nói chuyện với cháu gái, làm cọc đỡ cho mấy chậu cúc mẹ trồng trong nhà, cũng thấy thảnh thơi vui vẻ hơn nhiều. May mà Thiệu Khải Toàn không định bắt anh đi coi mặt thật. Cố gắng hiếu thuận, anh khiến mẹ dần vui trở lại rồi mới về Thượng Hải.

Tuyến đường sắt cao tốc Kinh Hộ lúc nào cũng có xe, anh đón chuyến xe sớm. Khi lên xe mới phát hiện ghế ngồi bên cạnh là Tưởng Phồn Lục, cô ta rõ ràng cũng bất ngờ, sau cùng cười: “Lâu quá không gặp.” Anh gật đầu xem như chào hỏi. Anh là khách quen của xe này, tiếp viên không cần được dặn dò cũng tự động mang báo mới đến cho anh. Anh cảm ơn rồi nhận lấy, bắt đầu đọc tin tức, đột nhiên nghe thấy tiếng Tưởng Phồn Lục nói: “Xin lỗi, tôi không biết cô Đỗ là bạn anh.”

Anh lạnh nhạt đáp: “Cô ấy không phải bạn tôi.” Tưởng Phồn Lục “À” một tiếng, cười nói tiếp: “Tôi còn tưởng cô ta là bạn gái anh.” Anh không tỏ vẻ gì: “Có gì cô cứ nói, không cần thiết phải vậy.”

“Tôi chỉ tò mò, cũng không có ý gì khác”, Tưởng Phồn Lục thản nhiên như không, “Dù sao quan hệ của cô Đỗ và chú nhà tôi cũng rất tốt, nói không chừng cô ấy sau này còn là trưởng bối của tôi.” Anh không phản ứng, chỉ lật báo sang trang mới: “Trước đây cô không phải người thế này.” Tưởng Phồn Lục cười yểu điệu: “Anh nhớ được tôi trước đây kể cũng khó tin.”

Cuối cùng anh ngẩng đầu lên liếc cô ta một cái, “Lần trước giới thiệu Đỗ Hiểu Tô với vợ chồng cô, không phải vì lý do cô tưởng”, giọng anh ôn hòa, “Tôi và cô chia tay đã lâu, cô có lấy chồng hay không, hay là lấy ai, không có quan hệ gì với tôi. Nhưng đừng tìm cách làm gì Đỗ Hiểu Tô, biết không?” “Anh hiểu lầm rồi”, Tưởng Phồn Lục tỏ vẻ miễn cưỡng: “Xin lỗi, tôi thật sự không biết cô Đỗ là…” Giọng anh dứt khoát, ngắt lời: “Tôi đã nói, đừng đụng vào Đỗ Hiểu Tô”.

Cuối cùng Tưởng Phồn Lục cười: “Trước đây tôi tưởng anh lòng dạ sắt đá, không ngờ cũng biết thương hoa tiếc ngọc.” “Cô ấy là bạn gái Chấn Vinh”, anh bình thản nói, “Đã là người của nhà họ Lôi chúng tôi, ai muốn làm khó cô ấy đương nhiên phải đến hỏi tôi trước.” Sau cùng Tưởng Phồn Lục không nói gì nữa.

Khi xuống máy bay vẫn là thư ký và tài xế đến đón anh như thường lệ, công việc trong công ty nhiều chất thành núi, anh bận đến nỗi không còn tâm tư quan tâm đến bất cứ việc gì khác. Tối lại phải đi gặp gỡ, người mới có việc nhờ cậy anh, cho nên đã đặt tiệc ở một nhà hàng nổi tiếng. Ngoài mấy người bạn làm ăn còn có thêm mấy cô gái đẹp bên Học viện Điện ảnh. Rượu ngon và gái đẹp từ trước đến nay vẫn là điều không thể thiếu khi bàn chuyện làm ăn. Thịnh tình khó từ chối, Lỗi Vũ Tranh đành xốc lại tinh thần để ứng phó. Khó khăn lắm sau khi uống hết vài lượt anh mới tìm cách chuồn đến phòng vệ sinh. Khi rửa tay, bỗng có hai người đi vào, anh cũng không chú ý. Đột nhiên một trong hai người nói: “Tôi thấy Thượng Quan tối nay sẽ uống say đây.” “Cả bọn xúm vào phạt hắn, không say liệu có được không?”

Cái họ Thượng Quan vốn không phổ biến, Lôi Vũ Tranh ngẩng đầu nhìn qua gương, cảm thấy người đang nói có vẻ quen quen, có lẽ đã gặp mặt vài lần. Nhưng người đó mặt đỏ au, mùi rượu nồng nặc, căn bản không chú ý đến anh, chỉ lớn tiếng nói: “Đúng rồi, hôm nay Thượng Quan dẫn theo con bé họ Đỗ, thật ra lai lịch thế nào?” “Ôi dào, cậu còn không biết? Bạn gái mới của Thượng Quan, không nghe cô ta nói mai phải dọn nhà sao, chắc chắn là Thượng Quan mua nhà mới cho cô ta.” “Tin mới! Cô ta theo được hắn đến mười ngày nửa tháng, mà đã mua nhà? Đây chắc phải là nhà vàng cất người đẹp, đêm vui ngắn ngủi sao…”

Hai người bật cười ha ha, Lôi Vũ Tranh ném chiếc khăn lông mà người phục vụ vừa đưa đến, tiện tay để lại một ngân phiếu làm tiền bo rồi quay người đi ra khỏi phòng vệ sinh. Gió đêm lành lạnh, cuốn đi hương rượu vang mà mấy người trên bàn tiệc uống. Lúc này cảm giác đã ngà ngà say, Đỗ Hiểu Tô dựa đầu vào cửa kính xe hơi, lắng nghe tiếng gió lướt qua tai. Thượng Quan vừa lái xe vừa than vãn: “Hẹn em ra ngoài ăn một bữa cơm còn khó hơn lên trời. Nhà hàng này có món cua rất ngon, không uổng đi một chuyến đúng không? Hơn nữa nhà em sửa sang xong rồi, phải mời tôi ăn một bữa đúng không, để xem lúc ấy ăn gì…hay là chúng ta ra đảo ăn hải sản…”

Cuối cùng Đỗ Hiểu Tô lấy lại tinh thần: “Sao anh cả ngày đều bắt tôi đi ăn?” “Ai bảo em ngày nào cũng nhốt mình trong nhà, đừng làm mình sinh bệnh”, anh vẫn dùng giọng điệu đó, “Tôi là nghĩ thay cho Lôi Nhị, em dâu cậu ta không phải em dâu tôi sao? Hơn nữa em còn trẻ, có thời gian thì ra ngoài chơi, vẫn hay hơn là một mình ngồi nhà.” Nghe thấy tên Lôi Vũ Tranh, cô không khỏi thấy nhức nhối. Nụ hôn vội vàng đêm đó khiến cô luôn cảm thấy hoảng loạn. Cô vốn dĩ cố gắng quên đi, coi như chưa từng xảy ra việc gì nhưng nghe thấy Thượng Quan nhắc đến anh, cô vẫn cảm thấy bất an kỳ lạ.

Đến dưới khu cao ốc hạng nhất, cô xuống xe thì bị anh gọi lại: “Này, tối mai tôi đến đón em, mời em ăn cơm.” “Không chừng ngày mai tôi phải tăng ca.” “Tuổi xuân phơi phới, tăng ca cái gì?”

“Tôi mệt rồi.” “Được được, mau lên ngủ đi.”, Thượng Quan cười để lộ hàm răng trắng, “Nhớ nằm mơ thấy tôi.” Có những lúc anh thích nói lung tung, có lẽ là do thói quen trêu hoa ghẹo nguyệt, trước mắt ai cũng dùng chiêu này, người này có tố chất của một kẻ sở khanh. Cô lê bước lên lầu, căn nhà ngày mai mới hoàn tất, hôm nay dọn dẹp mất một ngày, mua đồ dùng này kia. Thượng Quan mượn cớ nói là chúc mừng nhà mới, kéo cô đi ăn cơm. Cô tìm thấy chìa khóa cửa, vừa mới mở khóa thì đột nhiên thấy một cánh tay đặt trên cánh cửa. Cô kinh ngạc ngẩng lên, một thân hình cao lớn và khuôn mặt quen thuộc. Đèn hành lang đã tắt nên cả thân hình đó chìm trong bóng tối, rất gần rất gần nhưng không thể chạm tới…cô hoảng hốt nhìn anh, thì thầm: “Anh về rồi…”, lời chưa dứt, cả người cô đã chấn động. Đây không phải Thiệu Chấn Vinh, Thiệu Chấn Vinh sẽ không quay lại căn nhà cô từng chịu muôn ngàn vất vả tìm lại được, nơi mà anh và cô từng mơ ước về một gia đình nhỏ bé. Cô buồn bã nhìn anh, nhìn bóng người vô cùng giống Thiệu Chấn Vinh, mà hoàn toàn không cảm nhận được cả người anh đang toát ra lửa giận.

Anh lạnh lùng nói: “Cô vẫn còn mặt mũi nhắc đến Chấn Vinh?” Cô ngạc nhiên nhìn anh, hình như anh uống khá nhiều rượu, đứng ở khoảng cách gần này có thể cảm nhận được hơi rượu trên người anh. Lần trước anh uống say, anh biết, nhưng hôm nay anh lại uống say, tại sao lại xuất hiện ở đây? Dường như nhìn thấy tâm tư cô, anh nói: “Trả chìa khóa nhà cho tôi.” Cô không biết mình phạm sai lầm gì, chỉ hỏi theo bản năng: “Tại sao?”

“Tại sao? Cô còn mặt mũi hỏi tại sao?” Anh dùng sức đẩy, cô loạng choạng lùi vào trong nhà. Ánh sáng đầu hành lang chiếu vào, phòng khách chất đầy đồ dùng vừa mua. Nhìn dáng vẻ của anh, cô không tự chủ được mà lùi về sau vài bước, suýt nữa ngã xuống sofa. Anh bước từng bước lại gần, vẫn câu nói đó: “Trả chìa khóa nhà cho tôi.” “Tôi không trả.” Cô không còn đường lui, lưng tựa vào thành ghế sofa, quật cường ngẩng mặt lên: “Đây là nhà của tôi và Chấn Vinh.”.