Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hải thượng phồn hoa - Chương 26



Chương 26. Đỗ Hiểu Tô cảm nhận được rằng cơ thể mình đang run lên, tuy đây là bệnh viện tư nhân nhưng nhìn qua có vẻ rất đàng hoàng. Nộp tiền xong cô lên phòng phẫu thuật trên tầng ba. Trong thang máy chỉ có mình cô, tay cô siết chặt túi xách, tấm gương trong thang máy phản chiếu những ngón tay trắng bệch của cô, chỉ thoáng qua trong giây lát mà lại dài tựa như cả đời người. Lên đến tầng ba, cô bước ra khỏi thang máy, đột nhiên nghe thấy cánh cửa phía cầu thang bộ bị mở toang và vang lên một tiếng "rầm", cô quay lại theo bản năng thì nhìn thấy người lẽ ra không thể có mặt ở đây nhất. Sắc mặt anh thâm trầm, bước từng bước về phía cô, lồng ngực vẫn đang phập phồng vì chạy quá gấp. Cô không phản ứng gì, chỉ nhìn anh.

Anh cũng chẳng nói, chỉ nắm cánh tay cô kéo ra ngoài. "Anh định làm gì?" Gặp lại người này, cô mới nhận ra rằng mình không muốn gặp anh, không muốn lại nhìn thấy khuôn mặt giống Chấn Vinh đó, không muốn nhớ đến những gì có liên quan đến anh. Bởi chỉ cần liên quan đến anh, sẽ khiến cô cứ sai lại sai thêm, khiến cô căm hận chính bản thân mình. Cô y tá tò mò nhìn ra, thấy anh đang nắm chặt tay cô, còn cô không sao giằng ra đươc. "Có tin không?", sắc mặt anh bình tĩnh, giọng nói cũng bình thản: "Cô còn không chịu đi, tôi sẽ có cách dỡ cả chỗ này".

Trời không lạnh nhưng cô cứ run lên cầm cập, cô tin rằng anh chính là tên ác ma đáng sợ nhất dưới địa ngục, còn cô không ngại phạm phải tội tày trời, chỉ cần anh muốn. Cô tuyệt vọng lao đến đánh anh, cào mặt anh, nhưng anh không né tránh mà chỉ cố lôi cô xuống lầu. Xe của anh dừng ngay trước cổng bệnh viện, anh đẩy cô vào xe, sau đó thắt dây an toàn. Tất cả cửa xe đều đã bị anh khóa chặt, xe chạy như bay trên đường. Thật ra cô không muốn chết, cô vẫn luôn muốn sống tiếp, nhưng anh luôn bức bách để cô phải tuyệt vọng. Trong lúc bấn loạn cô lao đến giành lấy tay lái, nhưng anh không chút nể nang liền quay người lại tát cô một cái, khiến cô ngã về phía cửa xe, anh nói chậm rãi từng chữ: "Đỗ Hiểu Tô, cô đừng bức tôi, còn bức nữa tôi sẽ giết người đấy". Hai mắt đỏ rực, không biết làm sao anh có thể đuổi kịp đến đây. Cô biết anh không dọa, anh không phải người, mà là ma quỷ, chuyện gì cũng có thể làm được. Cái cách mà anh lái xe như không còn thiết sống nữa. Cô biết mình sẽ không thoát được, cho đến khi xe dừng trước biệt thự, anh mới xuống xe, kéo cô vào trong.

Cô vừa đá vừa cắn anh, nhưng anh vẫn dứt khoát bế bổng cô lên, vào nhà sau đó lên lầu, đến phòng ngủ mới ném cô xuống giường. Giống ném một tải gạo, hay thứ gì đó đại loại thế một cách thô lỗ không chút thương tiếc. Cô gục xuống thở hổn hển nhìn anh, anh cũng thở dốc nhìn lại cô, lồng ngực hai người đang phập phồng dữ dội. Anh đưa tay ra, giữ lấy cổ cô, giống hệt hôm đó, nghiến răng nói: "Cô muốn chết thì biến đi chỗ khác, đừng để tôi nhìn thấy!". Tay anh nổi gân xanh, còn cô không cử động như muốn để mặc anh bóp chết mình, nhưng cuối cùng anh vẫn không dùng sức, cánh tay buông thõng, nhìn cô đăm đăm. Miệng cô dần lộ nét cười: "Chẳng phải anh đi rồi sao? Anh nghĩ thật sự có thể giữ được tôi? Chỉ cần tôi muốn, vẫn có thể gây ra tai nạn gì đó".

Anh nghiến răng vang thành tiếng, gầm lên: "Cô dám! Cô dám!". "À, anh đang giận vì tôi không báo cho anh biết trước?", cô chầm chậm quay mặt đi, tránh hơi thở của anh đang phá vào mặt, "Nói cũng có tác dụng gì, chẳng lẽ anh lại định nuôi đứa con riêng này?". Anh đang đứng trên bờ vực không kiểm soát được mình, người phụ nữ này luôn có cách làm anh dấy lên ý muốn giết người: "Đừng ép tôi đánh cô".

"Lúc nãy chẳng phải anh đánh rồi sao?", cô cười, trên mặt vẫn còn sưng đỏ vì in dấu tay anh. Tim anh thắt lại như bị ai đó siết chặt, cảm thấy vô cùng khó chịu. Anh đưa tay như muốm xoa mặt cô, cô tránh ra sau theo bản năng khiến tay anh dừng giữa không trung. Anh ngẩn người nhìn cô, đôi mắt đen láy như màn đêm của cô không mang chút tức giận, tựa như tim đã chết rồi. Tiếng anh rất nhỏ: "Xin lỗi". "Không dám nhận", cô chậm rãi ngồi dậy, chỉnh lại quần áo, "Phiền anh đưa tôi đến bệnh viện, để lâu sẽ phiền lắm".

Sự bình tĩnh đột ngột của cô khiến anh không biết nên làm sao, cảm giác giống như khi xuống cầu thang bước hụt một bước khiến trong lòng trống rỗng, khó khăn lắm anh mới nói tiếp được: "Chúng ta...Có thể nói chuyện không?". "Có gì đáng nói sao", cô bình thản đáp, "Tôi biết hôm đó do anh uống say, tôi cứ xem như bị chó điên cắn thôi". Cô thậm chí còn cười với anh: "Xem anh là chó điên, đừng giận nhé". Anh nhìn cô mà lòng chợt nhớ đến rất nhiều chuyện. Anh nhớ đến hồi Thiệu Chấn Vinh dẫn cô về nhà, khi anh nhìn thấy cô lần đầu tiên, lúc ấy anh đang nghĩ gì? Anh đưa cô về hết lần này đến lần khác, thật đáng thương, khi đó anh đang nghĩ gì? Khi ở trên đảo, được nhìn thấy khuôn mặt cô khi ngủ, anh đã nghĩ gì? Khi tỉnh lại trong cơn đau, anh tưởng rằng cô đã chết, anh cố mở mắt nhìn Lôi Vũ Đào, những người bên cạnh cứ đoán, đoán xem anh đang nghĩ gì, cuối cùng Lôi Vũ Đào đoán ra được, mới dẫn cô đến gặp anh. Khoảnh khắc nhìn thấy cô bình yên vô sự, thì trong đầu anh đã nghĩ gì? Không nhớ được gì. Anh bắt đầu yêu cô từ khi nào, bản thân anh không biết. Tại sao anh yêu cô, chính anh cũng không biết. Cũng như không biết vì sao hoa lại nở, không biết tại sao cầu vồng lại xuất hiện sau cơn mưa, không biết vì sao đứa bé sơ sinh lúc mới chào đời lại khóc...chờ đến khi anh biết, đã quá muộn rồi. Chỉ nhớ rằng tối hôm đó, cô khóc run lên, tất cả hạnh phúc đã bị anh tự tay trói chặt, anh hiểu rõ điều đó.

Người duy nhất tuyệt vọng ngay từ đầu, thực ra chính là anh. Anh tưởng rằng mình sẽ còn cơ hội để bù đắp, sau khi tai nạn xảy ra, khi cô ở bên anh, khi cô bắt đầu dịu dàng cười với anh, khi cô dùng hai tay mình ôm lấy anh. Khi cô tuy cự tuyệt nhưng phản kháng. Vậy mà cô không nhắc đến, cô cố tình quên đi, cô hận anh đã cưỡng bức cô lần đó. Cũng như sau vụ tai nạn, tất cả đều chưa từng xảy ra, cũng như trước đó cô chỉ thương hại anh - cô chỉ thương hại anh. Anh đã đấu tranh tư tưởng rất lâu, dùng cạn sức lực của mình, vậy mà vẫn không giành được kết quả. Cô ở ngay trước mắt nhưng cách anh quá xa, không thể chạm được.

Anh không giận, chỉ vì cách cô kháng cự như vậy khiến anh không chịu đựng được thêm nữa. Anh hiểu rõ, cuối cùng vẫn là con đường cùng. Cô có vẻ mất kiên nhẫn: "Lôi tiên sinh...".

"Hiểu Tô", lần đầu tiên anh gọi tên cô, vô cùng thân thiết nhưng lại cách xa ngàn dặm. Anh hoang mang nhìn cô, nghe thấy tiếng mình thì thầm, "Có thể sinh đứa con này không?". "Sinh ra?", cô như đang chế nhạo, "Anh vẫn còn chưa kết hôn, người như anh, nhất định sẽ lấy được một tiểu thư khuê các. Còn người như tôi, sao xứng sinh con cho anh?". Hai chữ kết hôn như cứa mạnh vào tim anh, anh từng bất chấp cả cái chết để tranh đấu, chỉ có mình anh biết. Thực ra anh biết là không thể, nên mới nói ra trước mặt Lôi Vũ Đào. Anh mượn tay Lôi Vũ Đào giúp mình cắt đứt niềm hy vọng cuối cùng còn sót lại. Như một người mắc bệnh ung thư đã lâu, cuối cùng chỉ biết gào khóc, chỉ mong sớm được đầu thai kiếp khác. Anh từng kiên nhẫn, ngay cả khi đầu đau như sắp nứt ra anh vẫn có thể chịu đựng, nhưng không thể chịu đựng sự tuyệt vọng này, vẫn ép cô phải nói ra câu đó để anh không còn chìm đắm trong giấc mơ nữa.

Anh buông tay, nhìn cô như vừa trút được gánh nặng, cuối cùng cười: "Vậy đổi bệnh viện khác, bênh viện tư làm phẫu thuật không an toàn". Cô không hiểu vì sao anh lại đột nhiên đổi ý, nhưng nét mặt anh rất bình tĩnh: "Tôi đi sắp xếp, cô yên tâm". Trong khoảnh khắc anh rời khỏi phòng, toàn bộ sức lực của cô như bị rút cạn, nằm yên không động đậy. Gối đầu mềm mại cùng vải lụa mịn màng mang đến cảm giác dịu dàng khiên cô ngủ thiếp đi.

Mãi đến khi trời tối hẳn cô mới tỉnh, mở mắt ra khá lâu vẫn không biết mình đang ở đâu. Có chiếc cửa sổ kính lớn từ trên trần xuống đến đất, trong phòng vừa tối vừa yên tĩnh, không hề có ai khác ngoài cô. Cô dần nhớ lại chuyện vừa xảy ra, ngồi dậy tìm giày của mình. Dưới lầu vắng tanh, cửa khóa nên cô không ra ngoài được, cô đi xuyên qua phòng khách ra sân sau, nhìn thấy có người ngồi trong sân. Màn đêm buông xuống, từ xa có thể nhìn thấy ánh đèn đường của thành phố tỏa sáng từng khoảng từng khoảng rộng lớn. Anh không uống rượu nên rất tỉnh táo, cảnh giác quay đầu lại nhìn cô.

Cuối cùng anh noi: "Bệnh viện đã sắp xếp xong rồi, ngày mai tôi đưa cô đi". Cô nói giọng như châm biếm: "Cảm ơn". Anh không nổi giận, ngược lại bình thản: "Tôi làm sai, tôi sẽ thu dọn tàn cuộc".

Xa cách và lạ lẫm, lặp lại những phép tắc giả tạo, cô kìm nén nỗi căm hận trong lòng. Cô làm sai nhưng lại phải trả giá bằng cuộc đời mình. Còn người đàn ông này lại dùng phương thức giống như sự khinh miệt, cứ thế đẩy cô vào đường cùng. Nếu cho cô một con dao, có lẽ cô sẽ lao đến trước, nhưng cô vẫn bình tĩnh đứng đó. Thoảng mùi hương hoa quế ở đâu đó, phảng phất trong không trung, trôi nổi giữa màn đêm. Ở đây không nhìn thấy hoa quế, nhưng cơ hồ đang có hàng ngàn hàng vạn đóa hoa nhỏ bé màu vàng đang nở rộ. Mùi hương ngọt ngào như mật, thấm vào da thịt rồi lại như mùi máu.

Anh liên lạc với bệnh viện tư nhân, có điều là ở nước ngoài, quy mô không hề nhỏ. Tất cả các ca khám bệnh đều phải hẹn trước, nên bệnh viện dù lớn vẫn rất yên tĩnh, không có tiếng khóc ồn ào, cũng không có ai xếp hàng chen lấn. Tất cả nhân viên mang nụ cười rất chuyên nghiệp, dẫn họ vào phòng khám riêng. Người hẹn gặp là một bác sĩ phụ sản quốc tịch Nhật Bản, nhưng có thể nói tiếng Anh lưu loát, dù khẩu âm hơi nặng một chút. Đỗ Hiểu Tô nghe được bập bõm nhưng đại khái vẫn có thể hiểu được. Thật ra cũng chỉ là hỏi ngày tháng, sau đó đi xét nghiệm máu, rồi siêu âm. Xét nghiệm máu chỉ là để dự phòng tai nạn trong phẫu thuật. Y tá giúp cô lấy máu cũng biết nói mấy câu tiếng Trung đơn giản, có lẽ thấy cô căng thẳng, nên mỉm cười an ủi: "Phẫu thuật rất an toàn, chị dùng thuốc mê cục bộ, nửa tiếng là kết thúc".

Siêu âm xong cô ra ngoài, bước đi nhẹ nhàng để không làm ai chú ý tới mình. Lôi Vũ Tranh đang ngồi trên sofa, tay vẫn cầm túi xách của cô, hình như đang nghĩ gì đó. Cô rất ít khi nhìn anh từ góc độ này, khuôn mặt hơi cúi, nhìn không rõ thần sắc. Anh ngẩng đầu lên, cô không kịp thu ánh mắt về nên lập tức quay mặt đi. Bác sĩ xem qua báo cáo siêu âm, sau đó chậm rãi giải thích với cô những sự cố có thể xảy ra. Giấy cam kết phẫu thuật cũng bằng tiếng Anh, cô đọc từng mục, sau đó ký tên. Bác sĩ giới thiệu với cô bác sĩ gây mê và y tá, tất cả đều là những người có kinh nghiệm và rất chuyên nghiệp. Lúc này báo cáo xét nghiệm mẫu đã có, y tá trong phòng khám đưa đến cho bác sĩ, bác sĩ xem xong đột nhiên quay sang nói một câu với Lôi Vũ Tranh. Nói tiếng Anh rất nhanh, Đỗ Hiểu Tô không kịp nghe rõ là nói gì. Lôi Vũ Tranh thoáng giật mình, sau đó nói với cô: "Tôi nói chuyện với bác sĩ, sẽ quay lại ngay".

Bác sĩ và anh vào văn phòng, y tá ở ngoài rót nước mời cô. Trong lòng cảm thấy bất an như dự cảm được điều gì đó chẳng lành. Không ngoài dự đoán, vài phút sau Lôi Vũ Tranh đi ra khỏi phòng bác sĩ liền kéo cô ra ngoài. Cô vùng ra theo bản năng: "Làm gì vậy?". Giọng anh lạnh nhạt đến đáng sợ: "Về nhà".

"Tại sao?", cô ra sức giằng ra khỏi tay anh, "Tại sao không phẫu thuật?". "Về nhà" "Tôi không đi! Anh là đồ lừa đảo! Nói không giữ lời!" Anh ra sức kéo cô đi, phẫn nộ trước hành động này của anh, cô nắm lấy cánh cửa. Anh lại gỡ tay cô ra, cô phản kháng điên loạn, còn cố đánh cả anh. Cuối cùng cô vẫn không thắng được sức mạnh của anh. Trong lúc rối loạn cô dùng túi xách trong tay đánh vào đầu anh, túi xách bằng da, trên đó có khóa kim loại dùng để trang trí, cô lại ra tay không nhẹ. Hừ nhẹ một tiếng, theo bản năng anh đưa tay ra giữ đầu, máu chảy ra từ giữa những ngón tay. Thì ra cô đã đập trúng vết thương trên đầu anh, vết sẹo bị rách, mặc dù không cảm thấy đau nhưng tầm nhìn lại bắt đầu mơ hồ. Anh vẫn cố gắng kéo Đỗ Hiểu Tô đi. Cô nhìn thấy máu thì ngơ ngác, anh cố nén cảm giác chóng mặt: "Đi với tôi".

"Tôi không đi!", cô gần như tuyệt vọng, "Anh đã hứa với tôi". Cuối cùng tay anh cũng buông, cô nhìn thấy cơ thể anh bắt đầu lảo đảo, sau cùng ngã xuống. Cô lặng người nhìn anh ngã trên mặt đất, không cử động.

Bác sĩ thấy vậy liền phản ứng rất nhanh, lao đến ấn mạch máu trên cổ, đếm nhịp đập, sau đó nói vài câu tiếng Nhật với y tá. Không lâu sau có nhiều người chạy vào hơn, người đi đầu rõ ràng là bác sĩ khoa ngoại, xử lý đơn giản mà rất chuyên nghiệp, rồi cùng nâng anh lên băng ca. Sau đó là kiểm tra các mục, Đỗ Hiểu Tô nhìn người đi qua đi lại, nhìn các loại máy móc được đẩy tới đẩy lui như đèn kéo quân. Sau cùng có người kiên nhẫn hỏi cô: "Cô Lôi, Lôi tiên sinh trước đây bị ngoại thương phần đầu, có thể cho chúng tôi biết đã chữa trị ở bệnh viện nào không? Chúng tôi cần mượn báo cáo chẩn đoán và bệnh án của anh ấy". Cô ngẩng đầu lên nhìn thấy một người nước ngoài lớn tuổi, rất hòa nhã, thì thầm hỏi: "Anh ta sẽ chết sao?".

"Không đâu", ông an ủi, "Có lẽ là do di chứng để lại từ lần bị thương trước, nếu không có sự cố nào, anh ấy sẽ lập tức tỉnh lại", dừng một lát rồi hỏi, "Sắc mặt cô không tốt, có cần thông báo cho người nhà không? Chúng tôi có thể cho cô mượn điện thoại". Dường như ứng nghiệm lời của bác sĩ, y tá nhanh chóng tiến lại gần nói: "Anh ấy đã tỉnh rồi". Anh vẫn phải đeo ống dưỡng khí, cho nên nhìn khí sắc có vẻ rất tệ. Bác sĩ nói để anh ở lại theo dõi vài giờ, nên không thể đi ngay được.

Cô hỏi: "Tại sao lại nuốt lời?". Anh rất mệt, nhưng vẫn trả lời cô: "Tôi muốn suy nghĩ lại". "Đây là việc của tôi, tôi tự biết làm thế nào. "

Anh không để ý đến cô, chỉ nói: "Cô mang nhóm máu RH-". "Tôi biết." "Bác sĩ nói, nếu bỏ đứa trẻ này, sau này nếu có thai nữa hai mẹ con sẽ không hợp nhóm máu, tỷ lệ đứa bé mới sinh bị bệnh huyết tán rất cao, cũng có thể sẽ không còn cơ hội sinh con nữa."

Cô không biểu hiện gì: "Tôi biết, sau này tôi cũng không định sinh con". Những lời bình lặng như nước đó lại như con dao đâm thẳng vào anh. Trong đời anh chưa bao giờ có giọng điệu thảm hại đến thế: "Sau này cô cũng sẽ...". "Sau này tôi sẽ không kết hôn, cũng không sinh con", cô yên lặng nhìn anh, "Cả đời tôi, sẽ thế này".

"Tôi đưa cô ra nước ngoài, Wellesley, Mount Holyoke, Columbia University...Tùy cô chọn, sau đó sinh đứa con này..." Cô để lộ nét cười: "Lôi tiên sinh, những lời này anh đã từng nói với tôi rồi, anh không nhớ sao?". Lúc đó là vì Triệu Chấn Vinh, ở trong văn phòng anh, anh từng hỏi cô có chịu rời bỏ Triệu Chấn Vinh không? Để đổi lại, anh có thể cho cô ra nước ngoài học.

Khi đó anh và cô, vẫn chưa đến mức nhìn nhau mà căm hận như hôm nay. Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi nhưng lại mệt mỏi như đã qua nửa đời người, không còn sức lực để chống chọi. "Tôi không ra nước ngoài", cô nói, "Cũng không sinh đứa con này". "Tôi cho cô tiền, cô ra giá đi".

Nhớ đến nỗi nhục nhã của hai ngàn tệ trước đó, cô liền nổi giận: "Tiền? Lôi tiên sinh, vậy anh cho rằng việc này đáng bao nhiêu tiền? Dù anh mang hết núi vàng núi bạc trên đời này đến trước mặt tôi, tôi cũng không thèm nhìn đến, tôi sẽ không sinh đứa con này, bởi vì nó là đồ nghiệp chủng không hơn không kém!". Những lời khó nghe đó, rõ ràng là anh không vui nhưng lại không chút biểu cảm: "Chỉ cần cô dám hại nó, tôi sẽ cho cha mẹ cô cùng chết theo". Giọng nói của anh không mang cảm xúc: "Tôi đưa cô ra nước ngoài, cô sinh con xong, nếu không muốn nuôi thì giao cho tôi. Từ đó về sau cô không cần nhìn đến, xem như chưa từng sinh ra nó. Còn nếu cô đồng ý nuôi, mỗi tháng tôi sẽ gửi cho cô và con sinh hoạt phí, bảo đảm cuộc sống của hai mẹ con. Nếu tôi nuôi đứa bé, tôi sẽ không cho nó biết mẹ nó là ai, còn nếu cô giữ nó, cô cũng có quyền không cho nó biết, cha nó là ai".

"Anh dừng có mơ! Tôi sẽ không sinh con cho anh." Sau phút im lặng ngắn ngủi, anh nói: "Cô nói với nó cha nó chết lâu rồi, nó chỉ có mình cô, tôi đảm bảo sẽ không đến thăm nó". Cô bật cười như châm biếm: "Tại sao anh nhất định phải giữ đứa con riêng này? Tại sao?".

"Bởi vì tôi muốn", anh kiên quyết, "Cô từng nói, tôi có tiền, tôi có địa vị, cái gì tôi cũng có, cho nên thứ tôi muốn tôi nhất định sẽ đạt được. Tôi muốn đứa con này, cho nên cô nhất định phải sinh nó ra. Nếu cô muốn thử, tôi có thể không từ thủ đoạn, đến lúc đó cô và những người xung quanh cô, đều sẽ chết thảm". Cô không kìm được: "Lôi Vũ Tranh, sẽ có ngày tôi giết anh!". "Chờ khi cô có khả năng đó rồi nói."

Hai người hung hăng trừng mắt nhìn đối phương như muốn đẩy người kia vào chỗ chết, hơi thở càng trở nên nặng nề. Anh đột nhiên ngửa đầu ra sau dựa vào đầu giường, nói: "Nếu cô chịu ra nước ngoài sinh đứa bé, tôi sẽ không làm phiền đến cuộc sống của cô nữa, vĩnh viễn". Hai chữ "vĩnh viễn" làm cô động lòng, vốn dĩ đã là đường cùng, không còn thấy ánh sáng mặt trời. Cô vốn tưởng rằng tương lai sẽ không bao giờ thoát khỏi tay anh nhưng trong lời hứa của anh có một tia hy vọng. Cô nửa tin nửa ngờ nhìn anh, nhưng vẫn nói: "Tôi sẽ không tin anh".

Anh nói: "Đứa bé có thể mang họ Thiệu". Cô hiểu ý anh, nhìn anh kinh ngạc. Anh nói tiếp: "Chỉ cần cô muốn, tôi có thể trở thành bác của nó, cũng có thể làm người xa lạ. Tôi từng nói, từ nay về sau tôi sẽ không làm phiền cô nữa, vĩnh viễn không bao giờ".

Cô có chút mềm lòng, nhưng vẫn cố chấp: "Tôi sẽ không tin anh nữa". "Cô nói sẽ không yêu ai nữa, cũng sẽ không kết hôn, nếu có con có lẽ sẽ tốt hơn", anh chậm rãi nói, "Cô sẽ quên tôi rất nhanh, sau này tôi cũng sẽ kết hôn, chuyện này sẽ không ai biết đến, đứa trẻ cũng sẽ không bao giờ biết đến. Nó có thể sinh ra ở nước ngoài, cô có thể sống những tháng ngày yên bình với nó, sẽ không có ai đến làm phiền hai người", anh gần như kiệt sức, "Nếu cô đồng ý, tôi sẽ lập tức sắp xếp cho cô đi"..