Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hẹn em ngày đó - Chương 19

Chương 21:Sống không có em.

Cuộc sống sẽ trôi qua như trong một toà lâu đài lớn và buồn tẻ nơi mọi cơn gió đều thổi qua. LOUIS ARAGON 1977

Elliott 31 tuổi Một buổi tối mùa hè ở San Francisco. Mắt nhìn xa xăm, Elliott đang hút một điếu thuốc trên nóc bệnh viện. Thành phố trải dài dưới chân anh, nhưng anh chẳng mảy may để tâm tới nó. Anh đã không gặp lại Ilena kể từ khi cô được chuyển tới Miami và anh vô cùng đau khổ.

Một đợt gióới cuốn tung một ít bụi. Vị bác sĩ trẻ nhìn đồng hồ rồi dụi tắt điếu thuốc. Anh có một ca mổ trong năm phút nữa, ca mổ thứ sáu trong ngày. Sống như một bóng ma, đắm mình trong công việc, nhận mọi ca trực... Để không biết mình chết dần.

* * * Ilena mở mắt ra khi trời vừa sáng ở Miami. Đã sáu tháng nay cô nằm trên giường bệnh viện, thân thể bị tàn phá, đôi chân xơ xác. Cô đã trải qua bốn ca phẫu thuật và vẫn còn chưa kết thúc.

Trong tâm trí cô, mọi thứ còn tồi tệ hơn thế. Tất cả là sự hỗn độn, những con thú đang gào thét và những cánh cửa đóng sập lại. Cô rất ít nói, từ chối mọi sự thăm viếng: cả của Matt, cả của các đồng nghiệp... Cô cảm thấy mình yếu ớt. Bất lực.

Làm thế nào để dứt mình ra khỏi nỗi đau đớn và nhục nhã * * * Mui hạ hết cỡ, Matt cho xe chạy hết tốc độ trên xa lộ dẫn tới Seattle. sự tuyệt giao đột ngột giữa anh với Elliott đã phá huỷ cuộc sống của anh. Chính anh cũng đã đánh mất những điểm tựa cũng như mọi niềm tin của mình. Anh cảm thấy mình đơn độc và đáng thương, lúc này anh nghĩ tới Tiffany, cô gái kỳ lạ mà anh đã ngu ngốc để tuột khỏi tay. Giờ thì anh sẵn sàng làm tất cả để tìm lại cô. Từ nhiều tháng nay, cứ đến kỳ nghỉ cuối tuần, anh lang thang không nản chí khắp mọi xó xỉnh đất nước. Dấu vết duy nhất mà anh có được là một cái tên và một số điện thoại đã cắt thuê bao từ lâu.

Tại sao lại là cô? Anh chẳng buồn đặt câu hỏi cho mình. Ngược lại, anh chắc chắn một điều: anh phải tìm lại được cô gái ấy, vì giờ đây cô có thể sẽ là điểm cố định của cuộc đời anh. Bến đỗ của anh. 1978

Ilena 32 tuổi Tháng Giêng, trong một trung tâm phục hồi chức năng ở Florida. Nhạc nền là những bản Dạ khúc của Sôpanh. Lần đầu tiên trong thế kỷ này, tuyết rơi xuống Miami. Qua lớp kính, một phụ nữ trẻ ngồi trên xe lăn đang nhìn những bông tuyết trắng và nhẹ bay bổng trên bầu trời.

Giá như mình có thể chết..., Ilena luyến tiếc. * * * Cuối tháng Tám, một nơi hẻo lánh nào đó thuộc bang Texas.

Một cô gái phục vụ quầy bar nhìn bóng mình trong gương. Ba hôm trước, cô mới kỷ niệm sinh nhật thứ ba mươi lăm của mình. Thế mà gọi là tiệc sao! Cứ như đưa đám ấy... Tiffany nghĩ và sửa lại trang phục. Từ vài tuần nay, cô lại quay trở về nơi cũ và cả ngày rót bia cho những người đàn ông thô lỗ cứ nhìn chòng chọc vào cổ áo cô. Quay trở lại điểm xuất phát; quay lại với cuộc sống mà cô đã rời bỏ năm lên mười bảy tuổi để đi tìm vận may ở California. Vào thời đó, tất cả mọi người đều thấy cô đẹp như một bông hoa. Cô biết hát, biết nhảy, biết diễn kịch, song những thứ đó củ để cô nổi danh, cả ở San Francisco cũng như ở Hollywood.

- Cho thêm ly nữa, người đẹp! Một vị khách vừa lắc cốc vừa gọi. Tiffany thở dài. Những giấc mơ danh vọng của cô quả thật đã chấm dứt rồi. Trời nóng ngột ngạt. Các cửa sổ mở toang và đột nhiên có tiếng bánh xe phanh két trước quán rượu, rồi vài giây sau, một vị khách mới bước vào.

Thoạt đầu, cô không tin ở mắt mình nhưng rồi buộc phải thừa nhận "Đó đúng là anh ấy". Cô vẫn chưa quên anh và vẫn thường nuối tiếc vì đã rời xa anh khi câu chuyện của họ còn chưa kịp bắt đầu. Anh ném một ánh nhìn rất nhanh quanh phòng và rồi mắt anh sáng lên. Lúc đó cô hiểu ra rằng anh đến đây là vì cô và cuộc sống đôi khi cũng tặng cho chúng ta những món quà khi chúng ta chẳng còn trông chờ gì nữa.

Matt bước lại, gần như rụt rè: - Anh đã tìm em khắp nơi. Và Tiffany đáp:

- Hãy đưa em đi. 1979 Elliott 33 tuổi

Mùa thu. Elliott tới Sicile nghỉ vài ngày, một loạt những vụ động đất đã tấn công miền Nam nước Ý. Gần như lẽ tất nhiên, anh tình nguyện giúp đỡ những người cứu hộ và người ta đã cử anh gia nhập một đội Chữ Thập Đỏ ở Santa Sienna, một thị trấn nhỏ nằm trên triền núi. Đây sẽ là sự khởi đầu cho một thời kỳ dài hợp tác với tổ chức phi chính phủ nổi tiếng này, nhưng lúc này anh chưa hề biết điều đó. Trong ngôi làng cổ, đất lở đã mang theo mọi thứ trên đường đi của nó: nhà cửa, xe cộ... Dưới trời mưa như trút nước, những người cứu nạn phải vật lộn để tìm kiếm trong những đống đổ nát. Họ tìm được khoảng hai mươi thi thể, song cũng có nhiều người còn sống bị mắc kẹt dưới đó. Trời gần như đã tối hẳn khi họ nghe thấy tiếng rên rỉ của một chú bé sáu tuổi bị mắc kẹt dưới đáy giếng. Họ buộc một ngọn đuốc vào đầu sợi dây thừng rồi ròng xuống. Lòng giếng rất sâu và thành giếng bị xô lệch một nửa luôn đe doạ đổ sụp xuống. Chú bé ngập trong bùn đến tận ngực và mực nước trong giếng không ngừng dâng cao. Họ tìm cách kéo chú lên bằng sợi thừng, nhưng chú bé không thể nào bám vào đó được.

Mặc dù có thể bị coi là liều lĩnh, song Elliott vẫn buộc thừng vào người và xuống tận đáy giếng. Anh chẳng xứng đáng. Anh biết hôm nay sẽ chẳng phải là ngày tử tận của anh. Anh đã khá tường tận về tương lai của mình, đủ để biết rằng anh sẽ sống ít nhất là tới năm sáu mươi tuổi. Trong hai mươi bảy năm nữa, anh là người "bất tử".

1980 Ilena 34 tuổi Mùa đông - Bãi biển trống trơn bị gió quét qua.

Tựa mình vào một cây gậy chống, Ilena bước đi vài mét trước khi thả mình ngã lăn xuống mặt cát ẩm ướt. Các bác sĩ nói với cô rằng cô vẫn còn trẻ, cô có một ý chí sắt đá và một ngày nào đó cô sẽ đi lại được gần như bình thường. Trong khi chờ đợi, cô đã nhồi cho mình rất nhiều thuốc giảm đau song chẳng ích gì: nỗi đau vẫn còn ở khắp nơi, trên thân thể, trong đầu và cả trong tâm hồn cô. * * *

Ngày 8 tháng Chạp - Bệnh viện Lenox - Phòng nghỉ dành cho nhan viên y tế. Nằm dài trên tràng kỷ, mắt nhắm nghiền, Elliott đang nghỉ ngơi giữa hai ca mổ. Những đàm luận của đồng nghiệp xôn xao bên tai anh: ủng hộ hay phản đối Reagan? Ai, trong bộ phim truyền hình Dallas, đã bắn J.R.? AI đã nghe đĩa mới nhất của Stevie Wonder? Ai đó mở ti vi và đột nhiên:

"John Lennon vừa mới bị ám sát đêm qua ở New York, dưới chân toà Dakota Building bởi một gã tâm thần tên là Mark .