Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hẹn Ước - Chương 10

Chương 10.

Trần Minh Sinh nhận lấy ly, nhưng anh không uống. Anh cầm ly nói với Dương Chiêu: “Cô Dương, cô trả lại chân giả cho tôi đi, cứ như thế này tôi bất tiện lắm.” Dương Chiêu thản nhiên nói: “Anh cứ dưỡng bệnh cho khỏe đã rồi tôi sẽ trả cho anh.” Trần Minh Sinh: “Cô nói có lý lẽ chút đi.”

Dương Chiêu: “Anh dưỡng bệnh cho khỏe rồi tôi sẽ trả.” Trần Minh Sinh hít sâu một hơi, nhìn Dương Chiêu. Dương Chiêu thấp hơn anh gần một cái đầu, nhưng vẫn ngửa cổ nhìn anh. Ánh mắt của Dương Chiêu hơi lãnh đạm, kết hợp với vẻ mặt lạnh lùng và giọng nói thản nhiên của cô, làm cho cơn tức của anh vừa mới bốc lên đã bị giội sạch. Trần Minh Sinh quay đầu, đặt chiếc ly lên bàn.”Vậy tôi đi trước, chờ khi nào khỏe hơn tôi sẽ tới lấy.”

Dương Chiêu: “Anh phải đi luôn à?” Trần Minh Sinh gật đầu. Dương Chiêu: “Vậy uống hết sữa rồi hãy đi.”

Trần Minh Sinh: “Không cần đâu, tôi cũng không thích sữa.” Dương Chiêu nhìn ly sữa bị đặt sang bên cạnh, trong ly vẫn còn hơi nóng bốc lên. “Được rồi, vậy anh về nhà tĩnh dưỡng đi.”

Theo bản năng Trần Minh Sinh định nói lời cám ơn, nhưng nghĩ đến chuyện Dương Chiêu dấu chân giả của mình lại không thể thốt nổi, cuối cùng anh chỉ gật đầu, chống nạng xoay người rời đi. Dương Chiêu không tiễn Trần Minh Sinh xuống dưới, cô đứng ở bên cửa sổ nhìn ra. Sau khi Trần Minh Sinh ra khỏi cửa, cô tựa như một bệnh nhân nhàn rỗi không có ai cùng trò chuyện, yên lặng đứng bên cửa sổ. Chờ khi cô đếm tới sáu mươi bảy mới thấy Trần Minh Sinh đi ra khỏi cửa, hướng về phía cổng chính của khu nhà.

Dương Chiêu thay đổi tư thế, trán khẽ dán lên tấm cửa kính,nhìn bóng dáng cúi đầu bước đi rồi dần dần khuất bóng. Qua mấy ngày, Dương Chiêu vẫn không nhận được điện thoại của Trần Minh Sinh. Tuy nhiên cô đang dốc sức làm việc cho Tiết Miểu, công việc phục chế cần phải tập trung tinh thần, vì vậy cô cũng không chủ động gọi điện cho anh. Nhưng thỉnh thoảng, sau khi làm xong việc cô ngồi thừ ở trước bàn trong thư phòng, nhìn thấy cái chân giả đặt cạnh bồn cây vân trúc trong góc phòng, sẽ nhớ tới người đàn ông kia.

* Là cây này nè: Cô thường xuyên tự nói với mình không nên nghĩ đến anh, cứ thế này thì thật kỳ cục. Cô nghĩ thì như vậy, nhưng khi cô tự nhắc nhở mình thì cô cũng đã bắt đầu nghĩ đến anh mất rồi. Vào ngày thứ sáu kể từ khi Trần Minh Sinh rời đi, công việc phục chế của Dương Chiêu cuối cùng đã tiến vào giai đoạn thuận lợi. Ba giờ chiều, cô bỏ dụng cụ trong tay xuống, mặc áo khoác đi ra ngoài.

Trong hành lang, cô hút một điếu thuốc rồi nhanh chóng đi về phía thang máy. Giày cao gót phát ra tiếng cộc cộc trên nền đá cẩm thạch. Cô mở cửa ngồi vào xe. Từ lúc ra khỏi khu nhà đến giờ cả đường vẫn thuận lợi. Dương Chiêu cũng là người nửa mù đường, mỗi lần lái xe đều phải suy nghĩ thật kĩ nơi muốn đi mới xuất phát được, lần này thật bất ngờ khi suy nghĩ của cô lại rõ ràng đến thế. Tầng 5, khu nhà cũ, quốc lộ 7.

Lúc Dương Chiêu chạy đến nơi cũng đã hơn bốn giờ chiều. Cô đỗ xe ở ven đường, tay kéo chặt chiếc áo khoác trên người. Trước khi xuống xe, cô lấy hộp trang điểm từ trong túi ra, trang điểm lại để trông mình thật trang nhã. Cô ngắm mình trong chiếc gương nhỏ, trên mặt không có chút cảm xúc nào. Cô úp gương xuống, bước xuống xe. Gió lạnh bên ngoài khiến trong khoảnh khắc da mặt Dương Chiêu hơi rát, cô mang túi đi vào khu nhà.

Đây là một khu chung cư cũ kỹ. Dương Chiêu nhìn các căn hộ, cảm thấy đó là khuôn mẫu của những năm tám mươi. Toàn bộ khu nhà có ba tòa nhà, bao thành hình tam giác, sân ở chính giữa. Dương Chiêu đi vào thấy trong sân có rất nhiều người, có những cụ già ngồi trên xe đạp nói chuyện phiếm, có những đứa trẻ chạy nhảy nô đùa ầm ĩ. Cô nhìn một vòng xung quanh, mỗi một hộ gia đình ở mỗi tầng đều dùng hàng rào gỗ để chia sân. Trên mặt đất không rải xi măng, mà là đất xốp, trong đất trồng rất nhiều thứ, nhưng hiện tại mùa này đều đã rụng hết chỉ còn nhìn thấy chạc cây, Dương Chiêu cũng không phân biệt được cây nào với cây nào.

Cô đi vài bước, thấy một con mèo đang phơi bụng nằm trên đường, nếu không có cái đuôi vẫn khẽ ve vẩy thì Dương Chiêu đã ngỡ đó là xác chết. Cô đi qua bên người nó, ngay cả một chút động đậy nó cũng chẳng buồn. Nơi này quá kém so với nơi Dương Chiêu ở, vì vậy cô đi bộ trong sân đến hơn mười phút mới nhớ ra mình phải làm gì. Cô đi vào tòa nhà lần trước Trần Minh Sinh đã vào. Trong tòa nhà không có thang máy, hành lang tản ra mùi nấm mốc nhàn nhạt.Cửa mỗi căn hộ cũng không giống nhau, có cửa gỗ, cũng có cửa sắt.

Cô còn nhớ rõ một lần Trần Minh Sinh nói anh ở tầng năm. Dương Chiêu bước lên tầng năm thấy có tổng cộng hai căn hộ. Hai căn hộ đều là cửa sắt cũ kĩ, trên cửa dán những tờ danh thiếp, tờ rơi, đăng ký hộ khẩu, mở khóa… đủ các loại quảng cáo. Điểm khác nhau duy nhất có lẽ là căn hộ bên trái có dán một câu đối xuân sắp rơi xuống, còn căn hộ bên phải chỉ có một loạt quảng cáo đơn giản, ngoài ra không có thứ gì khác.

Dương Chiêu nhìn một chút, sau đó đi về phía căn hộ bên phải. Cô tìm trên cửa một lúc lâu, cuối cùng mới phát hiện loại cửa này vốn dĩ không có chuông cửa. “Cốc cốc cốc ——” Dương Chiêu gõ cửa.

Cô chỉ gõ một lần, sau đó cầm túi đứng ở cửa lặng lẽ chờ. Dương Chiêu cảm thấy lòng lặng như nước, cô có một loại cảm giác —— Trần Minh Sinh nhất định sẽ từ trong cánh cửa này bước ra. Sự việc quả thực như vậy.

Lúc Dương Chiêu gõ cửa, khoảng chừng sau hai ba giây trong phòng truyền đến tiếng dép. Tiếng động rất lớn, Dương Chiêu nghe ra đó là tiếng dép nhựa dẫm trên nền xi măng. Vài giây trước khi Trần Minh Sinh mở cửa, trong đầu cô đã hình dung ra hình dạng của chiếc dép. Anh cũng không phải dạng người thích đi dép trong nhà, có lẽ là loại dép đi trong nhà tắm kiểu cũ, cô nghĩ nó có màu xanh… Trên chiếc cửa sắt cũ kĩ, mắt mèo đã bị những tờ dán quảng cáo che khuất từ lâu. Dương Chiêu vốn đã chuẩn bị sẽ trả lời thế nào, thậm chí trong khoảng thời gian ngắn trong đầu cô đã nghĩ ra rất nhiều tình huống—— ví dụ như Trần Minh Sinh nghe thấy tiếng của cô, nhưng anh không mở cửa thì cô nên làm gì; hoặc là khi cửa mở thì phải xử lý thế nào nếu gặp phải lời nói lạnh lùng…

Ai ngờ khi tiếng dép truyền tới cửa, sau đó cửa lập tức được mở ra. Ngay cả một câu Trần Minh Sinh cũng không hỏi. Dương Chiêu cảm thấy rất lạ kỳ. Một cánh cửa được mở ra, Trần Minh Sinh lên tiếng trước: “Tiểu Lý, cậu…” chờ cửa mở ra hẳn, bóng dáng Dương Chiêu xuất hiện trước mặt, Trần Minh Sinh lập tức im bặt.

Dương Chiêu hiểu ra anh nhận nhầm người. Anh cho rằng người gõ cửa là người khác. Dương Chiêu nhìn Trần Minh Sinh: “Trần Minh Sinh, tôi tới tìm anh.” Cô cảm thấy trên mặt Trần Minh Sinh không có bất kỳ biểu hiện nào, vì vậy bộ dạng có thể gọi là “ngẩn tò te”, vẻ mặt này của anh khiến cô cảm thấy thú vị, cô lên tiếng: “Tiểu Lý là ai vậy?”

Trần Minh Sinh ngơ ngác rất lâu, sau đó do dự nói: “Cô Dương?” Dương Chiêu gật đầu, nói: “Anh không nhận ra tôi sao?” “Không phải…” Trần Minh Sinh nhìn trên nhìn dưới một chút, nói: “Cô làm thế nào mà đến được đây?”

Dương Chiêu nói: “Đương nhiên là tự tìm đến rồi.” Trần Minh Sinh: “Sao cô biết tôi ở chỗ này?” Dương Chiêu nói: “Lần trước đã biết rồi.”

Cô trả lời vắn tắt, nhưng Trần Minh Sinh cũng không thích đào sâu gốc rễ của vấn để. Anh cảm thấy người phụ nữ này quả thực thần kỳ. “Vậy cô tới đây làm gì?” Trần Minh Sinh thấy Dương Chiêu không nói gì, lên tiếng hỏi. Ánh mắt của Dương Chiêu nhìn Trần Minh Sinh từ từ trở nên có chút kỳ lạ, Trần Minh Sinh nhìn bản thân một lượt, cảm thấy không có vấn đề gì.

“Cô sao vậy?” Dương Chiêu lắc đầu, suy nghĩ một chút, rồi nói: “Tại sao anh không cho tôi vào nhà?” “Cái gì?”

Lẽ nào đã đến tận nơi rồi mà anh vẫn chưa nhận ra là cô tới thăm anh sao? Trong lòng Dương Chiêu cảm thấy rất kỳ cục, trong nhận thức hoặc là với lập trường của cô, cô cho là lúc này Trần Minh Sinh nên mời cô vào nhà mới đúng. Trần Minh Sinh nhìn người phụ nữ trước mặt, cảm thấy chỉ nghĩ bằng đầu thôi là không đủ. Tuy nhiên thăm dò ý tứ qua lời nói và sắc mặt cuối cùng anh đã hiểu, anh nghiêng người, nói với Dương Chiêu: “Cô vào nhà đi, bên ngoài lạnh lắm.” Dương Chiêu gật đầu, “Vâng.”

Trần Minh Sinh vào nhà trước, Dương Chiêu đi theo phía sau anh, đứng ở cửa định cởi giày. Trần Minh Sinh thấy vậy nói với cô: “Không cần đâu, cứ vào đi, trong nhà cũng không có sàn nhà.” Dương Chiêu nhìn thoáng qua, thấy cả gian nhà đều là nền xi măng, thực sự không cần phải cởi giày. Gian phòng không lớn, chỉ có một phòng khách, một nhà vệ sinh, trong phòng khách có một cái bàn tròn, thoạt nhìn hẳn là làm bàn ăn. Bếp ở trong góc phòng khách. Cả căn hộ thoạt nhìn còn không bằng một phòng lớn trong nhà trọ của Dương Chiêu.

Phòng ở nhỏ, đồ đạc cũng không hề ít, nhưng không chất thành đống ngổn ngang, mà được phân loại đặt kề nhau, vì vậy căn phòng thoạt nhìn rất ngăn nắp. Trần Minh Sinh đưa Dương Chiêu đến phòng ngủ, Dương Chiêu đánh giá bóng lưng của anh. Cho tới bây giờ, cô mới cẩn thận quan sát anh một lần.

Trần Minh Sinh mặc một chiếc quần cotton thể thao màu trắng, ống quần ở đùi phải cũng không được xắn lên, nó trở nên trống rỗng khi anh khẽ di chuyển, còn phần trên của anh… Dương Chiêu cảm thấy thời đại này số đàn ông mặc áo may ô không còn nhiều. Trần Minh Sinh mặc một cái áo may ô màu đen, dán sát trên người. Hai tay anh vô cùng cường tráng, cũng không phải loại cường tráng thường được miêu tả, mà là dường như quanh năm suốt tháng tích góp từng chút một mới được như vậy, dáng người mang lại cảm giác tràn đầy sức mạnh. Dương Chiêu vốn học nghệ thuật, chỉ cần quan sát từ phía sau cô cũng có thể phân biệt rõ từng phần cơ thể của anh.

Trần Minh Sinh dẫn Dương Chiêu vào phòng ngủ. “Cô Dương, vậy tôi… “ “Gọi tôi là Dương Chiêu.”

Trần Minh Sinh ngừng lại, sau đó nói: “Nơi này của tôi hơi nhỏ, cô ngồi đây trước nhé.” Dương Chiêu nhìn thoáng qua, phòng ngủ của Trần Minh Sinh quả thực rất nhỏ, đồ đạc trong phòng cũng rất ít, chỉ có một cái giường, một cái tủ đầu giường, một cái TV, còn có một chiếc sô pha ngắn. Dương Chiêu ngồi vào sô pha, Trần Minh Sinh nói: “Tôi đi rót nước cho cô.”

Dương Chiêu gật đầu.”Cảm ơn.” Trần Minh Sinh đi đến phòng khách đun nước. Dương Chiêu thấy ngoài phòng ngủ có một ban công, khác hoàn toàn với ban công nhà cô, đây mới là ban công thực sự. Dương Chiêu nhìn một lúc, vừa định đứng lên đi qua xem, Trần Minh Sinh đã mang nước quay lại. Cô thấy anh một tay cầm ly nước, một tay chống nạng thật không tiện chút nào, cô vội vã đứng lên nhận lấy ly nước.

Dương Chiêu cúi đầu uống, Trần Minh Sinh cúi đầu nhìn. Hôm nay Dương Chiêu mặc một chân váy màu đen, còn bên trên là áo lông màu xám, bên ngoài khoác áo, trên mặt cô trang điểm nhẹ, thoạt nhìn vô cùng đơn giản. Trần Minh Sinh nhìn chiếc cổ hẹp dài hơi cong do cúi đầu của cô, trước khi Dương Chiêu uống nước xong, ánh mắt anh liền dời đi. “Cảm ơn.” Dương Chiêu trả ly nước lại cho Trần Minh Sinh.

Trần Minh Sinh nhận ly nước, nói với Dương Chiêu: “Vậy… cô tới đây làm gì?” Hết 10.

.