Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hẹn Ước - Chương 17

Chương 17.

Dương Chiêu và Trần Minh Sinh đi siêu thị ở gần nhà, lúc vào cửa cô xách một cái giỏ, Trần Minh Sinh liền nói: “Hay là cô lấy xe đẩy đi.” Dương Chiêu hỏi: “Dùng xe đẩy?” Trần Minh Sinh gật đầu.

Sau đó đã chứng minh dùng xe đẩy là đề nghị chính xác. Đến lúc bắt đầu mua đồ Dương Chiêu mới phát hiện, bếp nhà cô thiếu rất nhiều thứ. Nồi, chén, muỗng đũa, thau chậu rồi đến mắm, muối, dầu ăn, tương giấm… Dương Chiêu chất đầy một xe.

“Đủ chưa?” Dương Chiêu hỏi Trần Minh Sinh. Lúc đó bọn họ đã đi mua đồ gần một tiếng, Trần Minh Sinh chỉ yên lặng theo sau Dương Chiêu. Mua sắm là bản tính trời sinh của phụ nữ, Dương Chiêu ngắm nghía hai cái chảo mà Trần Minh Sinh thấy không khác gì nhau mà phải hơn mười phút mới chọn một cái.

Dương Chiêu hỏi Trần Minh Sinh. “Cái nào tốt hơn?” Trần Minh Sinh chỉ mong cô mua mau mau một chút, chỉ đại một cái: “Cái này.”

Dương Chiêu bình thản hỏi anh: “Tốt thế nào?” Trần Minh Sinh: “…” Vì thế Dương Chiêu cảm thấy Trần Minh Sinh không để tâm mấy đến chuyện mua sắm này, mấy món tiếp theo cô bắt đầu tin tưởng vào phán đoán của mình.

Thế là Trần Minh Sinh rút kinh nghiệm lúc Dương Chiêu quay lại hỏi “Đủ chưa”, Trần Minh Sinh cố ý ra vẻ ngẫm nghĩ một lúc, sau đó mới gật đầu. “Đủ rồi.” Dương Chiêu rất hưởng thụ.

“Vậy được rồi.” Bọn họ mua rất nhiều, cuối cùng lúc ra khỏi siêu thị xách xếp thành bốn túi to. Trần Minh Sinh chỉ mấy cái túi: “Để tôi xách cho.” Dương Chiêu đưa anh một túi, Trần Minh Sinh nói: “Đưa hết đây.”

Dương Chiêu nói: “Nhiều thế này sao anh xách được.” Bởi vì Trần Minh Sinh còn chống nạng, chỉ xách được bằng một tay. “Không sao.” Trần Minh Sinh vươn tay, “Đưa cho tôi.” Dương Chiêu nghiêm túc hỏi Trần Minh Sinh: “Tôi hỏi lại, anh xách được thật không?”

Trần Minh Sinh mỉm cười: “Được.” Dương Chiêu đưa hết mấy cái túi cho anh. Tay trái Trần Minh Sinh ôm ba túi, ba ngón tay phải xách một túi, ngón cái và ngón trỏ dùng để chống nạng.

Dương Chiêu và anh cùng về nhà. Trần Minh Sinh đi bên cạnh cô, tốc độ không nhanh không chậm. Về nhà, Trần Minh Sinh xách mấy túi đồ xuống bếp, Dương Chiêu vào nhà thay quần áo. Lúc đi ra cô nói với Trần Minh Sinh: “Rửa tay đi, chúng ta nấu cơm.”

Trần Minh Sinh gật đầu. Trong bếp, Trần Minh Sinh giúp Dương Chiêu mở thùng đựng nồi cơm điện, đặt sang một bên. Còn Dương Chiêu ngồi bên cạnh đọc hướng dẫn sử dụng. Cô đọc rất nghiêm túc nên lúc Trần Minh Sinh xếp chén dĩa, cô cũng không hề hay biết.

Một lát sau, Dương Chiêu đọc xong hướng dẫn sử dụng, ngẩng đầu lên —— Trần Minh Sinh đang tựa vào kệ bếp đối diện, lẳng lặng nhìn cô. Khuôn mặt anh không lộ rõ cảm xúc, không có tìm tòi, không có ý cười, anh chỉ lẳng lặng nhìn.

Đi lâu như vậy nhưng anh không có chút biểu hiện gì khác. Có lẽ anh hơi mệt cũng có thể hoàn toàn không, Dương Chiêu không thể nào đoán được. Cô chỉ nhìn thấy đôi mắt đen thẫm của anh, còn có mái tóc ngắn gọn gàng. Cô thấy bên chân phải bị cụt của anh, ống quần xếp thành nếp trên kệ bếp. Các bộ phận còn lại không hề ốm yếu… Trần Minh Sinh mặc một cái quần dài màu xám nhạt, Dương Chiêu nhìn thân thể bị thiếu một phần kia, cô có thể cảm nhận được nó vẫn mạnh mẽ như trước. Tim Dương Chiêu đập nhanh hơn.

Cô lại giương mắt liền thấy ánh mắt thật sâu của Trần Minh Sinh. Mặt trời đã lặn nhưng vẫn sót lại vài tia nắng chiều đỏ rực. Trong bếp rất im lặng, Trần Minh Sinh hơi cúi đầu, ánh mắt tĩnh lặng. Không khí ảm đạm kia càng có cảm giác rõ ràng hơn.

Như ép Dương Chiêu không thở nổi. 【Nếu bạn bước về một vũng bùn tối tăm, bạn có thể bước tiếp về phía trước được không.】 Dương Chiêu đứng lên, cô thấy ngực Trần Minh Sinh khẽ phập phồng, ánh mắt anh vẫn dõi theo cô.

Dương Chiêu đến trước mặt anh, vòng tay, kiễng mũi chân, ôm Trần Minh Sinh thật chặt rồi hôn. Đôi tay dùng để phục chế tác phẩm nghệ thuật tinh xảo kia vòng quanh cổ người đàn ông này. Cô cảm giác được da thịt dưới ngón tay, cảm nhận được xúc cảm nảy sinh từ sự cọ xát ở các đầu ngón tay, cảm nhận được bờ môi mềm mại. 【Tôi sẽ tiếp tục, tiếp tục tiến về phía trước.】 Dương Chiêu nghĩ.

【Bởi vì vũng bùn kia, quá bình yên, quá dịu dàng.】 Trần Minh Sinh ôm lấy Dương Chiêu, siết chặt vào người mình. Thân thể ấm áp khiến Dương Chiêu không kìm chế nổi, thở hổn hển. Tay anh ấm áp mà mạnh mẽ, ôm chặt thắt lưng mảnh khảnh của Dương Chiêu, xoa nhẹ tấm lưng run run của cô. Dương Chiêu ngước mặt lên nhìn anh.

Lúc mới về nhà cô đã tẩy trang, trong mắt anh là khuôn mặt mộc của cô. Lần đầu tiên Dương Chiêu nhìn anh gần như vậy, cô nói: “Vào phòng đi…” Dương Chiêu không để Trần Minh Sinh lấy nạng, cô đỡ anh về phòng ngủ. Dương Chiêu không bật đèn. Cô đẩy Trần Minh Sinh lên giường, nằm trên người anh, tiếp tục hôn lên môi anh.

Cô cảm giác được thân thể Trần Minh Sinh thay đổi. Trần Minh Sinh bỗng nhiên giữ chặt cổ tay cô, giọng trầm thấp khàn khàn. “Em nghĩ kỹ chưa…”

Dương Chiêu không nói gì, một tay chậm rãi luồn xuống dưới, nhẹ nhàng chạm vào nơi ấy. Trần Minh Sinh nghiêng người đặt Dương Chiêu nằm dưới, một tay anh chống bên cạnh Dương Chiêu. Dương Chiêu nhìn Trần Minh Sinh, gân xanh hằn nhẹ trên trán anh, ngực phập phồng, trong ánh mắt như có vô số điều muốn nói. Nhưng cuối cùng, anh chỉ nói một câu:——

“Dương Chiêu, em đừng đùa giỡn tôi…” Dương Chiêu đưa tay cởi thắt lưng của Trần Minh Sinh. “Nhanh đi, em còn phải đón Tiểu Thiên tan học.”

Trần Minh Sinh nhìn Dương Chiêu, sau một lúc, cuối cùng khẽ cười một tiếng. Anh cởi quần áo Dương Chiêu, Dương Chiêu là cô gái biết chăm sóc bản thân, cơ thể của cô trắng trơn mềm mại, mang theo mùi thơm tự nhiên của cơ thể. Cô để cơ thể mình hiện ra trước mắt Trần Minh Sinh, không một chút xấu hổ, e lệ. Dương Chiêu kéo quần Trần Minh Sinh, hơi ngẩng đầu, ghé sát lỗ tai anh khẽ nói: “Cởi ra đi.”

Trần Minh Sinh cúi đầu nhìn cô: “Em cởi đi.” Dương Chiêu rút thắt lưng, cởi cúc quần. Cởi được một phần, cô dùng chân kéo xuống. Trần Minh Sinh tiếp tục cúi xuống hôn cô, Dương Chiêu căng người dính sát lấy anh. Dương Chiêu nghe thấy hơi thở không đều đặn của Trần Minh Sinh. Anh ôm đầu cô, khàn khàn hỏi: “Có không?”

Dương Chiêu chỉ lên ngăn tủ đầu giường, Trần Minh Sinh nhoài người kéo ngăn tủ ra. Hơn nửa thân người anh lướt qua Dương Chiêu, eo anh vừa vặn hướng lên phía trước, trong bóng đêm Dương Chiêu nhìn thấy bên chân bị cụt kia. Lần đầu tiên nhìn thấy nó là lúc Trần Minh Sinh bị bệnh, khi đó chân anh sưng tấy khủng khiếp.

Bây giờ… Dương Chiêu nhẹ nhàng đưa tay chạm vào. Trần Minh Sinh bỗng nhiên dừng lại.

Dương Chiêu không nhìn anh, cô chỉ nhìn bên chân bị cụt kia, nó đang ở trong tay cô. Đúng như những gì cô đã nghĩ, bên chân cụt của Trần Minh Sinh không hề ốm yếu. Nó giống một thân thể độc đáo… Dương Chiêu nghĩ rằng, bên trong nó là sức sống vô cùng mãnh liệt, nhưng lại bị giam trong phần da thịt bị cắt đứt này. Ở đó có một vết sẹo dài, giống như cánh cửa đóng chặt, giam hãm tất cả mọi thứ tốt đẹp bên trong.

Có lẽ cảm thấy nhột khi cô chạm vào, Trần Minh Sinh khẽ giật mình. Lúc chân anh cử động, Dương Chiêu như bị điện giật, cả người cô run nhè nhẹ. Trần Minh Sinh cúi đầu nhìn cô: “Em sợ sao?”

Dương Chiêu đón lấy ánh mắt anh, tay khẽ vuốt ve, đôi chân thon dài quấn lấy thân thể Trần Minh Sinh. Cô nói: “Anh đùa gì thế…” Trần Minh Sinh xé bao cao su trong tay, bọc dưới thân mình.

Anh hôn ngực Dương Chiêu, ngẩng đầu hỏi: “Còn bao lâu nữa?” Dương Chiêu nhìn đồng hồ: “Bốn mươi phút nữa.” Trần Minh Sinh gật đầu, ra hiệu đã biết.

Đây là một lần trải nghiệm không thể nào hình dung được. Dương Chiêu chưa từng trải qua lần nào như vậy, một tay cô ôm lưng Trần Minh Sinh, tay kia đặt trên vùng eo rắn chắc từ từ hướng xuống dưới, nhẹ nhàng vuốt ve bên chân bị cụt của anh. Cô không ngừng thể nghiệm cảm xúc lặng lẽ mà mâu thuẫn này, thứ cảm xúc khiến cô đắm chìm không dứt ra được.

Cô tận hưởng thân thể anh, tận hưởng mồ hôi của anh, tận hưởng linh hồn anh. Anh như mở cho cô một cánh cửa mà phía bên kia là vùng trời tối tăm và hiu quạnh.. Không có hoa tươi, không có tiếng vỗ tay đón chào, không có rượu ngon, càng không cao lương mỹ vị. Nhưng phía bên đó lại có thứ gì đó chân thật hơn, nguyên thủy hơn.

Vào khoảnh khắc cuối cùng, Dương Chiêu ôm chặt lấy Trần Minh Sinh. Cô nghĩ tới bức tranh chân dung người phụ nữ của Modigliani, màu sắc thuần khiết, điểm thêm chút đen hình thành nên sắc màu ảm đạm, thêm vào đó màu xám tầm thường nhưng lại hình thành nên sắc thái tình cảm cho bức tranh. * Modigliani (1884 – 1920) là một họa sĩ kiêm nhà điêu khắc người Ý, nhưng phần lớn thời gian hành nghề ở Pháp. Ông có rất nhiều tác phẩm, nhưng nổi tiếng nhất với các tác phẩm vẽ phụ nữ khỏa thân. Và chính điều đó đã gây nhiều tranh cãi về ông cho đến tận ngày nay.

Ông vẽ rất nhiều tranh phụ nữ, bình thường có, khỏa thân có. Nhưng có lẽ ở đây Dương Chiêu đang nghĩ tới một bức tranh khỏa thân, mà theo MDH có thể là bức Reclining Nude with Blue Cushion hoặc bức Red nude (1917), các bạn muốn xem có thể search google, MDH xin không đưa lên. Kết cấu đơn giản, nét vẽ mộc mạc… Nhưng lại là bức tranh làm nổi bật sắc thái cá nhân và chủ nghĩa tình yêu mãnh liệt. Trần Minh Sinh canh thời gian rất chuẩn, còn chừa đủ thời gian cho anh và Dương Chiêu hút một điếu thuốc.

Hai người không mặc quần áo, cứ thế nằm trên giường. Bên ngoài cửa sổ, xe chạy trên các con đường, thỉnh thoảng lọt vào vài tiếng còi xe. Dương Chiêu nằm trên cánh tay Trần Minh Sinh, trong phòng cực kỳ im lặng.

Dương Chiêu kẹp điếu thuốc trên tay, khẽ quay đầu nhìn cằm Trần Minh Sinh, cô hỏi anh: “Anh nghĩ gì vậy?” Trần Minh Sinh lắc đầu: “Không có gì.” Dương Chiêu lại nằm quay lại.

Mái tóc dài của cô dính vào người Trần Minh Sinh, khiến anh cảm thấy hơi mờ mịt. Điếu thuốc này hút lâu hơn thường lệ. Dương Chiêu và Trần Minh Sinh lẳng lặng nhìn đốm lửa rực lên trong bóng đêm rồi lại vụt tắt, hết lần này đến lần khác.

Cuối cùng thuốc cũng cháy hết. Dương Chiêu nói với Trần Minh Sinh: “Em phải đi đón Tiểu Thiên.” Trần Minh Sinh gật đầu, anh bước xuống giường trước, vừa nhảy bằng một chân, vừa nhặt quần áo lên mặc.

Dương Chiêu ngồi ở trên giường nhìn anh: “Trần Minh Sinh.” Trần Minh Sinh ngẩng đầu: “Sao vậy?” Dương Chiêu bỗng nhiên nhớ tới điều gì đó, lặng yên nhìn Trần Minh Sinh, lại hỏi anh: “Đồ ăn làm sao bây giờ.”

Trần Minh Sinh: “…” Anh đến đây là vì Dương Chiêu nhờ anh dạy cô nấu cơm, nhưng bây giờ giống như… “Nấu cho em trai em về ăn phải không?”

Dương Chiêu: “Ừ, nó ăn ở trường lúc năm giờ, về nhà đã gần mười một giờ nên đói.” Trần Minh Sinh nói: “Nếu không thì mua đỡ đồ ăn sẵn.” Dương Chiêu cúi đầu không nói gì.

Trần Minh Sinh nhìn Dương Chiêu: “Không thì em đi đón em trai, anh nấu cơm cho em.” Dương Chiêu ngẩng đầu: “Được không?” Trần Minh Sinh nói: “Được mà.”

Dương Chiêu ngẫm nghĩ rồi nói: “Quyết định vậy nha.” Trần Minh Sinh nói: “Khóa cửa như thế nào?” Dương Chiêu đi vào toilet, nói vọng ra: “Không cần khóa, cửa khóa mật mã tự động.”

Trần Minh Sinh mặc quần áo, tựa vào ghế nghỉ ngơi một lát. Anh nhìn đèn đuốc bên ngoài, nghe tiếng vòi tắm hoa sen trong toilet, chợt trở nên im lặng. Hết 17.

.