Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hẹn Ước - Chương 52

Chương 52.

Dương Chiêu mở cửa, mặt không biểu cảm nhìn người đàn ông đang cười tủm tỉm đứng đó. “Tiết Miểu, công ty của anh phá sản rồi sao?” Tiết Miểu tỏ vẻ kinh ngạc nhìn Dương Chiêu: “Sao em biết?”

Dương Chiêu không có tâm trạng đùa với anh ta, cô hừ lạnh quay người vào nhà. Tiết Miểu theo sau cô, đóng cửa lại. Anh ta vừa cởi giày ở vùng đệm huyền quan vừa hỏi: “Tiểu Chiêu, có gì ăn không?” * Huyền quan là từ trong phong thủy, là “vùng đệm giảm xung đột” ở giữa cửa lớn và phòng khách, giúp người đi vào căn nhà có thể tĩnh khí, thu liễm tinh thần, đồng thời cũng là con đường tất yếu dẫn khí vào nhà. Nói nôm na là khu vực để tránh cửa lớn xộc thẳng vào phòng khách, với các nhà chung cư có không gian không lớn họ thường dùng 1 bức bình phong, 1 tấm kính, một cái bàn hoặc tủ giày để chia khu vực ngăn cách.

Dương Chiêu: “Anh xem nhà em là khách sạn, thứ gì cũng chuẩn bị đầy đủ cho anh à?” Tiết Miểu: “Nhà em còn hơn hẳn khách sạn.” Anh ta thay dép, đi tới đi lui trong phòng cuối cùng anh ta vào luôn bếp.

“Tiểu Chiêu.” Tiết Miểu ló nửa đầu ra khỏi phòng bếp: “Làm cho anh chút cơm đi.” Dương Chiêu ngồi trên sô pha trả lời: “Không có gạo.” Tiết Miểu hỏi: “Vậy… có gì ăn không?”

Dương Chiêu đáp: “Không.” “…” Tiết Miểu bất lực tựa vào cửa bếp: “Tiểu Chiêu, vậy em bày phòng bếp để ai dùng vậy?” Dương Chiêu ngồi trên sô pha, cô đang lặng yên suy nghĩ, lẩm bẩm: “Đúng vậy, rốt cuộc để ai dùng…”

Người đàn ông đó đã đi hơn một tháng, không hề có chút tin tức. Dương Chiêu quên mất mình đã bao lần giật mình thảng thốt tỉnh dậy, nhìn căn phòng tối tăm, rồi rơi vào khoảng trầm ngâm ngơ ngẩn. Tiết Miểu ngồi xuống đối diện Dương Chiêu, thấp giọng: “Tiểu Chiêu, anh rất lo cho em.”

Dương Chiêu nâng mắt thản nhiên đáp: “Không cần đâu, em không sao.” Tiết Miểu: “Bộ dáng em bây giờ không giống vẫn ổn.” Dương Chiêu châm một điếu thuốc, tựa người vào sô pha, “Cho nên anh một tuần đến ba lượt?”

Tiết Miểu: “Đúng vậy.” Dương Chiêu: “Anh mặc kệ công ty của anh à?” Tiết Miểu: “Anh thừa nhận là anh con buôn từ đầu tới chân, nhưng Tiểu Chiêu à, anh chưa ham tiền tới mức mê muội, anh còn chuyện quan trọng hơn tiền bạc.” Tiết Miểu thoáng nhìn Dương Chiêu, khẩn khoản: “Ví dụ như em.”

Sự thừa nhận thản nhiên của anh ta khiến Dương Chiêu thoáng khựng lại. Cô nhìn vào mắt Tiết Miểu. Đôi mắt Tiết Miểu rất đẹp, nó mang một vẻ đẹp pha lẫn hai dòng máu. Dương Chiêu không thể không thừa nhận, lần đầu tiên gặp anh ta, cô đã bị hấp dẫn bởi bề ngoài của anh. Dương Chiêu bỗng thốt: “Tiết Miểu, anh đã ly hôn.” Giọng cô cực kỳ chắc chắn, Tiết Miểu không muốn giấu diếm, bất đắc dĩ đáp: “Em nhận ra rồi à.”

Dương Chiêu không nói gì, đưa thuốc lên miệng. Tiết Miểu thấy thái độ của Dương Chiêu, anh ta chầm chậm lắc đầu: “Tiểu Chiêu, em không thể như vậy …” Dương Chiêu: “Em thế nào?”

Tiết Miểu: “Em đã nhận ra cuộc sống đau khổ của anh từ lâu, nhưng em vẫn mãi đắm mình trong thế giới của mình, chẳng hề quan tâm anh. Bây giờ em mới tỉnh lại từ thế giới kia, em cần tìm người có cùng cảm giác với mình nên mới chú ý tới anh.” Dương Chiêu hạ điếu thuốc xuống nói: “Vậy sao anh không nói cho em biết.” Tiết Miểu không trả lời, vào lúc anh ta không cười, trong đáy mắt ẩn hiện một sự vắng lặng rất độc đáo.

Bỗng Dương Chiêu khẽ bật cười: “Tiết Miểu, anh thật thông minh.” Đây chắc chắn là một câu khen ngợi, nhưng sau khi Tiết Miểu nghe nét mặt lại không hề vui vẻ. Anh thật thông minh.

Dương Chiêu nghĩ vậy. Lúc chưa nắm chắc sẽ không ra tay. Tình cảm và kinh doanh rất khác nhau, Tiết Miểu không hề mạo hiểm trong thế giới này. Anh ta thông minh mập mờ với mục tiêu, chăm sóc mục tiêu thật chu đáo, đợi đến khi anh ta cảm nhận được mục tiêu cũng có cảm giác với anh ta, anh ta mới thật sự buông thả bản thân. Thật ra trước đây Dương Chiêu cũng giống anh ta.

“Anh không hề lo lắng.” Tiết Miểu nói: “Em không có khả năng ở bên anh ta.” Dương Chiêu giương mắt nhìn anh ta. Tiết Miểu: “Em có còn nhớ những lời anh nói lúc trước không, Tiểu Chiêu, thời gian đó em tựa như cô học sinh trung học lần đầu nếm được mùi vị mối tình đầu, em biết vì sao lại là học sinh không?”

Dương Chiêu trầm tĩnh đối diện Tiết Miểu tiếp lời: “Bởi vì những đứa trẻ ở lứa tuổi đó mẫn cảm nhất, chúng nhạy cảm và kích động, chúng chỉ vừa hiểu biết thế giới, vẫn còn rất ngây thơ. Chúng liều lĩnh trong chuyện tình cảm… chỉ do chúng còn chưa va chạm, chưa có nhiều điều để bận tâm.” “Tiểu Chiêu.” Cuối cùng Tiết Miểu kết luận: “Em không phải học sinh trung học.” Dương Chiêu dụi tắt tàn thuốc, đứng dậy.

“Anh muốn ở đây bao lâu?” Tiết Miểu thản nhiên: “Anh đang tự nghỉ phép.” “Nghỉ phép?” Dương Chiêu không thể không kinh ngạc, tuy rằng con người Tiết Miểu rất am hiểu ý vị cuộc sống, nhưng anh ta rất hiếm khi nghỉ ngơi. Có nhiều lúc Dương Chiêu cảm thấy, thú vui lớn nhất của anh ta chính là tiền.

Đương nhiên, anh ta rất thích săn lùng đồ cổ, điều này anh ta giống Dương Chiêu. Dương Chiêu: “Anh muốn ở thì cứ ở, em phải làm việc đây.” “À, đúng rồi.” Tiết Miểu dường như chợt nhớ ra điều gì, “Quên nói với em một việc, anh cho phép em tạm nghỉ.”

Dương Chiêu nhíu chặt mày: “Tiết Miểu, anh không sao thật chứ?” Tiết Miểu rất nghiêm chỉnh trả lời cô: “Không sao cả, thật sự không có gì.” “Em không cần làm việc nữa à?”

“Đương nhiên sẽ làm.” Tiết Miểu đáp: “Chẳng qua không phải bây giờ. Với tâm trạng của em bây giờ, à, có lẽ là anh không muốn đống đồ gốm đó có kết cục giống điện thoại của em.” Dương Chiêu trầm mặc. Bốn ngày trước, hôm đó Tiết Miểu chạy tới đây, khi đó Dương Chiêu đã ở lì trong nhà liên tục mấy hôm, cô vẫn luôn làm việc, di động đặt ngay bên cạnh bàn làm việc.

Vì một vài nguyên nhân đã biết, Dương Chiêu không thể tập trung, cô muốn dùng công việc phân tán sức lực, nhưng hiệu quả rất thấp. Dù cô đặt điện thoại ở chỗ nào, cô đều bất giác thoáng nhìn nó, cô cố ép bản thân mình không được nghĩ, không được nhìn. Nhưng mỗi một giờ trôi qua, cô vẫn lấy điện thoại ra xem, sau đó nhìn màn hình trống hoác ngẩn ngơ. Mỗi lần di động reo vang, tim cô bất tri bất giác đập nhanh hơn, nhưng kết quả không phải cuộc gọi tiếp thị thì là tin nhắn rác, Dương Chiêu chỉ nghe một câu lập tức ngắt máy. Cô căm hận cuộc sống thế này.

Cho nên hôm đó Tiết Miểu đến, nài nỉ lôi kéo cô ra khỏi nhà, anh ta đãi cô một bữa rồi thuận tiện đi dạo quanh một vòng. Buổi tối, cô và Tiết Miểu đi trên dạo trên con đường nhỏ, lúc đi ngang qua một cây cầu, Dương Chiêu đứng bất động trên cầu. Tiết Miểu quan sát biểu cảm trên mặt cô, anh ta có cảm giác giây tiếp theo cô sẽ nhảy xuống cầu, anh ta bị dọa chết khiếp. Tiết Miểu nắm chặt cổ tay Dương Chiêu gọi: “Tiểu Chiêu, tiểu Chiêu?”

Đương nhiên Dương Chiêu sẽ không nhảy sông, cô bình thản liếc nhìn Tiết Miểu, sau đó quay đầu dùng hết sức ném di động ra xa. Chiếc di động vẽ một đường vòng cung trên không trung sau đó rơi tõm xuống nước. Tuy không phải Dương Chiêu nhảy xuống, nhưng Tiết Miểu vẫn hơi kinh ngạc. Anh ta nhìn mặt nước đang dao động, rồi quay sang nhìn Dương Chiêu, cuối cùng bật cười.

“Ái chà…” Tiết Miểu cảm thán: “Tiểu Chiêu, em thật là…” Dương Chiêu không để ý anh ta, sau khi ném điện thoại xong cô xoay người bỏ đi. Tiết Miểu dõi theo bóng cô, anh ta trầm mặc.

Dương Chiêu sống nội tâm, vui buồn không thể hiện ra mặt, có thể nói cô rất hiếm khi biểu đạt tình cảm. Ngày hôm đó, Tiết Miểu biết Dương Chiêu có tâm sự. “Nghỉ hay không là chuyện của anh, em về phòng đây, anh cứ tùy ý.” Dứt lời Dương Chiêu quay người vào phòng sách.

Cô ngồi bên bàn, tiện tay cầm một quyển sách lên xem. Không lâu sau, Tiết Miểu bước vào, Dương Chiêu biết nhưng không hề ngẩng đầu. Tiết Miểu vào phòng, ngửi được mùi màu vẽ nồng nặc. Anh ta bước đến giữa phòng sách, lặng im ngắm nhìn một bức tranh.

Xem cẩn thận đó là một bức tranh chưa hoàn thành, có lẽ đã vẽ được một phần ba. Nó được đặt ngay ngắn trên giá vẽ, bên cạnh đặt một cái ghế, dưới giá vẽ là đống màu vẽ và khay pha màu. Màu sắc bức tranh rất hài hòa, cảnh trong bức tranh là đêm tối, dường như đang ở trong một gian phòng, một căn phòng u ám, sắc xanh dương hòa với sắc tím đậm tới mức tối đen. Trong phòng có một khung cửa sổ, khung cửa chỉ hé ra một khe nhỏ hẹp, có thể thấy khung cảnh bên ngoài cửa sổ là bầu trời đêm xanh sẫm lạnh lẽo.

Ở xa xa dường như có thứ gì đó, hình ảnh không rõ ràng mà là một vùng mờ nhạt. Tiết Miểu dừng chân trước bức tranh rất lâu. Dương Chiêu cuối cùng bỏ sách xuống: “Anh đang xem gì đấy?”

Tiết Miểu không ngoảnh đầu đáp: “Xem tranh của em.” Dương Chiêu cũng lướt nhìn bức tranh kia, nhưng cô nhanh chóng dời mắt, là cô vẽ bức tranh đó, nhưng cô không thể bình thản ngắm nhìn nó. Dương Chiêu cúi đầu, Tiết Miểu hỏi: “Đã lâu chưa cầm bút, thật không ngờ kỹ xảo của em vẫn thuần thục.”

Dương Chiêu thản nhiên: “Ông chủ Tiết đã từng gặp rất nhiều danh họa, em chỉ múa rìu qua mắt thợ mà thôi.” “Không giống đâu.” Tiết Miểu trả lời: “Không giống đâu, Tiểu Chiêu. Tranh của em cho cảm giác lạnh lùng nhưng lại đầy nhiệt tình. Em chưa từng nói với anh sao em có thể vẽ những bức tranh như vậy được.” Dương Chiêu thuận tay lật một trang sách: “Anh chưa từng hỏi em.”

“Nếu anh hỏi, em sẽ nói ư?” Tầm mắt Dương Chiêu giống như dừng trên quyển sách nhưng tựa như không phải, cô bình thản trả lời: “Dù là chuyện gì, anh phải hỏi rồi mới biết.” “Vậy anh hỏi em …”

Dương Chiêu sửng sốt, Tiết Miểu bước đến cạnh cô, anh ta vươn một tay đặt lên quyển sách Dương Chiêu đang xem. Cô nhìn đường vân tay trên bàn tay anh, từng đường nét rõ ràng, ngay ngắn. Tiết Miểu cúi xuống, Dương Chiêu ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng trên người anh ta. “Anh hỏi em…” Tiết Miểu thì thầm bên tai cô: “Người đàn ông trong tranh đi đâu rồi?”

Dương Chiêu như lạc vào đoạn ký ức có người đàn ông đó, hoàn toàn mất phương hướng. Câu hỏi của Tiết Miểu giống như vọng đến từ cõi xa xăm. Từ một đêm mưa tầm tã, từ một gian toilet nhỏ hẹp, từ căn phòng ngủ nhỏ nhuộm ánh tà dương, từ quán ăn vỉa hè ngập tràn ánh sáng, từ gian phòng tối tăm ẩm thấp nhưng lại trông rõ ngọn tháp Bồ Tát trắng…

Dương Chiêu bỗng nghe thấy câu trả lời bình thản của mình. “Tiết Miểu, anh điên à, tranh này không có người.” Tiết Miểu không trả lời, Dương Chiêu biết anh ta không tin, ngay bản thân cô cũng không tin.

Tiết Miểu hiểu rõ cô. Anh ta rất thông minh và cực kỳ nhạy cảm với nghệ thuật. Dương Chiêu gấp sách lại, cô đứng dậy đến bên cửa sổ.

Bên ngoài tuyết đang rơi. Đây là đợt tuyết đầu mùa của năm nay, tuyết không lớn nhưng có lẽ sẽ rơi khoảng hai ngày. Khi tuyết rơi, khắp trời đất tràn ngập sắc trắng xám, đó là cảm giác mênh mông và trống trải không thể hình dung được.

Tiết Miểu nhìn Dương Chiêu, dáng vẻ cô gái đứng trước khung cửa sổ thoáng nét lạnh lùng mảnh khảnh, sắc tuyết xám trắng tựa như ánh lên một vầng sáng nhàn nhạt khiến bóng dáng cô dịu dàng hơn một chút. Cô là một người mâu thuẫn, nhưng cô vẫn luôn độc lập và bảo toàn bản thân – Tiết Miểu ngẩn ngơ nghĩ. Tiết Miểu bước đến sau lưng cô, khẽ khàng ôm cô.

“Bây giờ, em có thể nói với anh không?” Đứng bên cửa sổ, hai người đều cảm nhận được luồng khí lạnh se sắt, Tiết Miểu áp mặt lên mái tóc Dương Chiêu, ngửi mùi hương thoang thoảng của cô, chầm chậm nhắm mắt lại. “Tiểu Chiêu, anh cũng rất khó chịu.” Trời đất vắng lặng, giọng nói tràn ngập từ tính khẽ khàng vang bên tai Dương Chiêu: “Dù anh không để bụng thì em cũng không thể bắt nạt anh…” Dương Chiêu nhìn những hạt tuyết lạnh lẽo băng giá bên ngoài, nét mặt cô vẫn lạnh lùng, hờ hững.

Trong màn tuyết tĩnh lặng, Dương Chiêu tựa như nghe thấy giọng nói hơi khàn khàn thoáng chút nhẫn nại của Trần Minh Sinh. Anh nói với cô – anh muốn cưới em… Hết 52.

.