fa-bars

Hẹn Ước - Chương 59

Chương 59.

Bạch Cát cầm súng bước tới trước mặt Lưu Vĩ. Lưu Vĩ đoán mình tiêu rồi, đến lời cầu xin tha thứ gã cũng không thốt lên nổi. Gã nhìn họng súng đen thui, âm thanh cất lên chỉ toàn tiếng thở, run rẩy đến mức gã không biết mình đang nói gì. Bạch Cát giơ súng lên, chỉa họng súng vào đầu Lưu Vĩ, Lưu Vĩ tè ra quần.

Sắc mặt Bạch Cát rất nặng nề, nhìn Lưu Vĩ thê thảm, tả tơi, nét mặt hắn như lo lắng, lại như trầm ngâm. Mọi người trong phòng im lặng, bàn tay Trần Minh Sinh vẫn nắm chặt cạnh bàn, đôi mắt u ám nhìn thẳng phía trước. Qua nửa phút, Bạch Cát buông khẩu súng xuống.

Lúc hắn hạ súng xuống, nét mặt rất ung dung, tuy nhiên đó cũng là một kiểu bệnh, sự ung dung có chút thần kinh. Bạch Cát ném súng lên bàn. “Suy xét kỹ…” Bạch Cát tiếp lời: “Việc này cũng không phải mày cố ý.”

Bạch Cát vừa nói vừa cười dịu dàng với Lưu Vĩ, những người khác đều run lên vì nụ cười đó, Lưu Vĩ cũng cố cười hùa theo, gã cười nhưng đôi môi run lên dữ dội. “Mày đã theo tao nhiều năm.” Bạch Cát nói: “Không có công lao cũng có khổ lao.” Bạch Cát xoay người, chìa hai tay với những người đang ngồi trên bàn, nói: “Đại ca như tôi, đâu thể vì một lần vô tình thất bại mà lấy mạng người ta, có đúng không?” Những người trên bàn không biết hắn đang tính toán gì, đều sợ bị văng miểng, không ai dám đáp lời. Chỉ có vài người phối hợp gật đầu với hắn.

Bạch Cát lại quay đi, vòng đến bên cạnh Lưu Vĩ, hắn hơi khom lưng nhỏ nhẹ: “Đi đến xin lỗi Giang Danh.” Lưu Vĩ nhìn qua đôi mắt máu me bầy nhầy, thấy Trần Minh Sinh đứng cách đó không xa. Bây giờ chỉ cần giữ được mạng sống, bảo Lưu Vĩ làm gì gã cũng chấp nhận.

Lưu Vĩ quỳ xuống, lết hai đầu gối đến cách Trần Minh Sinh hai thước, gã dập đầu với anh, từng tiếng “cạch, cạch” làm người khác cảm thấy gã đang cụng đến vỡ đầu. “Anh Danh, em sai rồi… Em sai rồi, anh Danh…” Nước mắt, nước mũi Lưu Vĩ hòa với máu nhem nhuốc, vô cùng ghê tởm. Gã lết tới trước vài bước, ôm chặt chân Trần Minh Sinh: “Anh Danh, anh Danh, anh tha thứ cho em! Em là một con chó, em là đồ chó—!” Bạch Cát đứng sau lưng gã, nét mặt không hề thay đổi chăm chú nhìn gã.

Trần Minh Sinh ngẩng đầu, Bạch Cát như ý thức được, cũng chuyến mắt cười cười với Trần Minh Sinh. “A Danh, chú rộng lượng một chút.” Bạch Cát nói: “Cho nó một cơ hội.” Bạch Cát bước đến bên Trần Minh Sinh, hắn thấp hơn Trần Minh Sinh rất nhiều, nâng tay vỗ vỗ vai Trần Minh Sinh, còn an ủi: “Từ giờ cho nó làm thuộc hạ của chú, thế nào?” Trần Minh Sinh không nói tiếng nào.

Bạch Cát hỏi lại: “Thế nào?” Trần Minh Sinh: “Em không muốn giữ nó.” Lưu Vĩ run như cầy sấy, dập đầu lạy Trần Minh Sinh.

“Anh Danh, anh Danh, sau này em theo anh, em sẽ theo anh! Sau này anh nói sao thì là vậy, bảo em làm gì em sẽ làm nấy! Anh Danh, anh Danh, cứu em…” Bạch Cát nghiêng mắt nhìn gã một cái rồi lại quay đầu hỏi Trần Minh Sinh: “Thế nào?” Sắc mặt Trần Minh Sinh trầm sâu, anh thầm cắn chặt răng, cảm thấy bàn tay Bạch Cát đặt trên vai nặng trĩu.

Cứ như thế, không biết giằng co bao lâu, rốt cuộc Trần Minh Sinh cũng gật đầu. Bạch Cát vỗ vai anh: “Được rồi.” Một bữa cơm, nửa bữa đầu ăn rất ngột ngạt, nửa bữa sau xém chút đều phun sạch nửa bữa trước, Bạch Cát vừa bảo giải tán, mọi người trên bàn chỉ ước trốn đi thật nhanh.

Chỉ còn lại vài người có quan hệ thân thiết nhất với Bạch Cát. Ngô Kiến Sơn: “Anh Bạch, cảnh sát vẫn đang tìm nó, để nó ra ngoài trốn một thời gian đã.” Bạch Cát bước tới một ngăn tủ, rút một chiếc khăn ướt lau tay rồi bình thản ừ. Hắn vừa lau tay vừa quay đầu liếc nhìn Trần Minh Sinh.

“Làm chú sợ rồi?” Trần Minh Sinh cúi đầu không đáp. Bạch Cát bước qua: “Chú về đi, để anh bảo người chuyển tiền vào thẻ của chú, mua chút rượu mồi làm mấy chén, rồi ngủ một giấc sẽ bình tâm lại. Về phần mày…” Bạch Cát quay đầu nhìn Lưu Vĩ, sau đó nói tiếp: “Tìm người thu xếp cho nó, để nó tránh vài ngày đã.”

Ngô Kiến Sơn gật đầu. Hơn nửa đêm, bọn họ mới tản ra. Trần Minh Sinh lái xe, chạy một lúc rồi đỗ xe lại ven đường, châm một điếu thuốc.

Anh nhìn ngọn đèn đường tỏa ánh sáng vàng lờ mờ, tựa lưng vào ghế lẳng lặng hút thuốc. Trên một con đường khác, một chiếc xe chạy về hướng khác. Ngô Kiến Sơn lái xe, ngồi ở vị trí phó lái là Quách Tử, Bạch Cát ngồi hàng ghế sau.

Ngô Kiến Sơn hỏi: “Anh Bạch, vừa nãy anh…” Bạch Cát lười biếng hỏi: “Hử?” “Vừa lúc nãy, anh định ra tay với Giang Danh thật sao?”

Ngô Kiến Sơn hỏi xong, Quách Tử cũng lén lút quan sát người phía sau qua kính chiếu hậu, hắn ta cũng rất tò mò. Thật sự tò mò. Quan hệ của Giang Danh và Bạch Cát, Quách Tử có nghe sơ. Từ lúc Bạch Cát còn là một tay du thủ du thực, Giang Danh đã đi theo hắn. Giang Danh theo Bạch Cát lăn lộn xông pha, núi đao biển lửa Bạch Cát mới có ngày hôm nay nhanh như vậy.

Bạch Cát châm thuốc, nhìn ra ngoài cửa sổ: “Vậy các chú nói xem, nếu Lưu Vĩ nói thật, vì sao A Danh phải làm như vậy?” Ngô Kiến Sơn cười nói: “Không phải thật đâu, Giang Danh đã theo anh bao nhiêu năm, còn lâu hơn cả em.” Bạch Cát nói: “Nếu có thì sao?”

Ngô Kiến Sơn trầm mặc, chiếc xe lao nhanh trên đường, cột điện, cây cối, nhà cửa ven đường vùn vụt lướt qua. Một lát sau, Ngô Kiến Sơn mới nói: “Nếu là thật, thì có thể vì tâm ma hận Lưu Vĩ của cậu ấy.” Quách Tử hỏi: “Quan hệ của anh Danh và Lưu Vĩ xấu lắm ư?”

“Rất xấu.” Ngô Kiến Sơn nói: “Con người thằng Lưu Vĩ này, tính tình nóng nảy lại thích đắc tội người khác. Bây giờ Giang Danh tàn phế, bị nó chèn ép, trong lòng chắc khó chịu lắm.” Quách Tử: “Cho nên… báo cảnh sát, làm người tố giác?” Ngô Kiến Sơn: “Nếu thật là cậu ấy làm thì sẽ như vậy.”

Hai người đang trò chuyện sôi nổi, bỗng nghe thấy tiếng cười nhẹ ở đằng sau. Hai người ngừng lời, Ngô Kiến Sơn nhìn Bạch Cát qua kính chiếu hậu: “Anh Bạch, tụi em chỉ đoán mò thôi.” Khóe môi Bạch Cát hơi cong lên, hắn hé mở cửa sổ búng tàn thuốc. Gió đêm ùa vào thổi tóc hắn bay tán loạn, hắn cũng không để ý, híp mắt nhìn ra ngoài.

Không biết hắn đang nghĩ tới điều gì, chợt cười một tiếng, “Các chú chắc không biết, lúc thằng nhóc đó vừa mới theo tôi hai năm, khi ấy Minh Khôn đang làm đại ca, thời gian đó tôi chỉ chạy vòng ngoài, cậu ta đã theo tôi xông pha rồi.” Bạch Cát dường như rơi vào hồi ức. “Lúc đó, Khôn ca bị người ta chơi xấu một lần, bảo tụi tôi trả thù. Ngày ấy, bốn năm người tụi tôi buổi tối đến vũ trường của bọn chúng đập phá, tụi tôi vốn nghĩ không có người, kết quả không ngờ đối phương đang tụ tập ăn uống ở quán nướng bên cạnh. Vừa được báo tin, không bao lâu, một đống người chạy đến.” Bạch Cát hồi tưởng lại sự việc năm đó có hơi xúc động.

“Khi ấy, mấy người tụi tôi mới đập phá sơ sơ, không ngờ được có người tới vây đánh. Trước đó, Giang Danh theo tôi nhưng tôi vẫn chưa chú ý lắm, cho đến lần đập phá vũ trường đó tôi mới chú ý cậu ta.” Bạch Cát rất hiếm khi kể chuyện trước kia với người khác, Ngô Kiến Sơn và Quách Tử đều chăm chú nghe. “Cho tới lần đó?” Ngô Kiến Sơn ngẫm nghĩ, sau đó nói tiếp: “Giang Danh rất biết đánh.”

Bạch Cát hừ một tiếng bật cười, vì cái bật cười này, hắn bị sặc một ngụm thuốc, ho vài tiếng mới nói tiếp: “Đâu chỉ biết đánh. Thông thường những người im hơi lặng tiếng, không nổi bật tôi đều không nhớ tên, lúc ấy tôi chỉ nghĩ cậu ta chỉ là một tên côn đồ tầm thường.” Ngô Kiến Sơn đồng ý: “Dạ, em quen Giang Danh hơi muộn, cậu ấy không thích nói nhiều, nhưng ra tay rất tàn nhẫn, cũng rất to gan.” Bạch Cát tiếp lời: “Lần đó cậu ta một mình đánh bốn năm người, nhưng càng về sau bọn chúng càng đông, tụi tôi bị chúng bắt.” Bạch Cát búng tàn thuốc, kể: “Những chuyện kiểu này, người ta đương nhiên không để yên, tụi tôi bị đập rất thảm. Giang Danh đánh người vô cùng tàn nhẫn, cho nên lúc bọn chúng trị chúng tôi, cậu ta bị đánh thê thảm nhất.”

Đã cách nhiều năm, bỗng nhắc lại chuyện này, mọi người cũng chỉ nghe cho vui thôi, tình hình căng thẳng máu tanh lúc đó, vốn không thể cảm nhận được. Nhưng Bạch Cát chìm vào trầm tư. Hắn chậm rãi kể: “Các chú có biết, Giang Danh là người bị đập thê thảm nhất trong chúng tôi, cũng là người duy nhất không xin tha, thậm chí không hề kêu đau một tiếng.”

Cả xe lặng ngắt. Một lát sau, Ngô Kiến Sơn mới lên tiếng: “Giang Danh rất khí phách.” Bạch Cát bảo: “Chú nói xem, một người như vậy, có thể vì một chút lợi nhỏ mà báo tin cho cảnh sát, chơi Lưu Vĩ không?”

Ngô Kiến Sơn đáp: “Chắc chắn không.” Qua kính chiếu hậu hắn ta liếc nhìn Bạch Cát, Bạch Cát cũng vừa lúc nhìn lại. Ngô Kiến Sơn cảm thấy ánh mắt đó hơi kỳ lạ, hắn ta nhanh chóng chuyển tầm mắt đi. Giọng Bạch Cát bình thản vọng tới: “Ừ, tôi cũng biết thế, cậu ta sẽ không làm.”

Không làm người báo tin. Nếu Giang Danh không phải người báo tin, vậy là ai? Đêm ở Côn Minh yên tĩnh khác thường.

Bạch Cát bảo Ngô Kiến Sơn: “Tờ báo lần trước tìm được Giang Danh, cậu còn giữ không?” Ngô Kiến Sơn hỏi: “Báo, báo nào?” Bạch Cát nói: “Tờ báo Giang Danh bị đăng lên đấy.”

“A, à.” Ngô Kiến Sơn chợt nhớ ra: “Em vẫn còn giữ, lúc đó xem xong em để luôn ở nhà.” Bạch Cát: “Lúc đó, cậu ta đang ở đồn cảnh sát?” Ngô Kiến Sơn không nhớ rõ, Quách Tử khẳng định: “Đúng, em vẫn nhớ, đó là đồn cảnh sát.”

Ngô Kiến Sơn thoáng ngạc nhiên: “Sao cậu ta lại bị bắt đến đồn cảnh sát vậy, quá bất cẩn. Có điều cũng may không xảy ra chuyện gì, cũng không điều tra được gì. Bạch Cát: “Quách Tử, chú có còn nhớ là đồn cảnh sát nào không?” Quách Tử cau mày ngẫm nghĩ: “Em không nhớ rõ, hình như ở ngoài tỉnh, rất xa.”

Bạch Cát: “Về tìm lại tờ báo, điều tra xem là đồn cảnh sát nào. Quách Tử, chú làm đi.” Quách Tử vội gật đầu: “Dạ.” Ngô Kiến Sơn: “Anh Bạch, anh điều tra làm gì vậy?”

Bạch Cát cười với gã: “Vừa rồi chợt nhớ ra, sợ chú ấy gặp rắc rối gì ở ngoài, biết rõ tốt hơn.” Ngô Kiến Sơn: “Đúng đúng, đúng là biết rõ tốt hơn.” Bạch Cát: “Chuyện này, hai chú đừng nói với Giang Danh.”

Ngô Kiến Sơn và Quách Tử liếc nhìn nhau, hai người đều thấy sự ngờ vực trong mắt đối phương, nhưng không dám hỏi nhiều, chỉ gật đầu vâng dạ. Lúc Trần Minh Sinh quay về khách sạn đã quá nửa đêm. Anh đi tắm, sau đó gọi điện cho chú Từ. Giờ này chú Từ đã ngủ, giọng nghe điện thoại mơ mơ màng màng.

Trần Minh Sinh vừa mở miệng đã ném một câu: “Fuck! Tổ sư nhà chú, dậy ngay cho cháu.” Bình thường Trần Minh Sinh không mắng người, anh mắng người là bộc lộ cảm xúc của anh khác hẳn ngày thường. Chú Từ giật mình: “Dậy đây, đã xảy ra chuyện gì?”

Trần Minh Sinh nghe thấy tiếng chú Từ bước xuống giường, xem ra đang vào toilet, chú mở vòi nước vội rửa mặt, giọng nói nghiêm túc: “Có phải đã xảy ra chuyện gì không?” Trần Minh Sinh nghe giọng nói như bị giày vò của chú bèn cười nói: “Không có gì cả, đùa với chú thôi.” Chú Từ im lặng hai giây, sau đó mắng: “Tôi chém chết cậu.”

Trần Minh Sinh hút thuốc, ngồi lên giường nói: “Có chút việc.” Chú Từ: “Sao vậy?” Trần Minh Sinh: “Lưu Vĩ đã quay về.”

Chú Từ thiếu chút nữa nhảy dựng lên: “Quay về? Chưa chết sao?” Trần Minh Sinh: “Chẳng lẽ hồn trở về, đương nhiên chưa chết.” Chú Từ: “Thằng đó trốn ở đâu, để tôi cho người đến bắt.”

Trần Minh Sinh: “Cháu không biết, Bạch Cát để người khác thu xếp rồi, tình huống của cháu không thể hỏi nhiều.” Chú Từ nghiêm túc: “Lưu Vĩ chỉ ra cậu?” “Ừm…” Trần Minh Sinh ngẫm nghĩ, kể lại một lần chuyện tối nay với chú Từ. Không khí phút chốc bỗng trở nên nặng nề.

Hai bên đều im lặng. Một lát sau, chú Từ nói: “Cậu cảm thấy Bạch Cát bắt đầu nghi ngờ cậu?” “Đúng vậy.” Trần Minh Sinh không hề do dự khẳng định. Anh đưa điếu thuốc lên miệng, nói tiếp: “Nhưng, bây giờ trong đám người đó ai cũng có khả năng, Bạch Cát nghi ngờ rất nhiều người. Hiện nay, hắn nghi cháu hơn phân nửa vì trước giờ hắn chưa từng nghĩ cháu sẽ bán đứng hắn.”

Chú Từ đến lúc này cũng không quên chèn ép Trần Minh Sinh: “Xem ra cậu rất xuất sắc trong cái lũ buôn ma túy đó.” Trần Minh Sinh: “…” “Đã hiểu tại sao khi đội cảnh sát bên này đánh bài, cũng có một đống người muốn tóm cậu rồi.”

Trần Minh Sinh: “…” Chú Từ đùa hai câu rồi nghiêm túc lại. Trần Minh Sinh: “Cháu sẽ cẩn thận bên này, ở bên kia chú đừng để người ta bắt được dấu vết.”

Chú Từ: “Yên tâm đi.” Nói thêm vài câu, Trần Minh Sinh cúp điện thoại. Anh đứng dậy vào toilet, nhìn vào gương.

Mặt của anh bị Bạch Cát ấn mạnh xuống nên bị bầm, khẽ chạm vào cằm, cảm thấy rất đau. Anh cởi quần áo ném sang một bên, đứng tắm dưới vòi sen. Hơn ba giờ sáng, Trần Minh Sinh ngã thẳng lên giường, nhưng làm thế nào cũng không ngủ được. Anh lấy di động ra, nhấn vài cái, chuỗi mười một con số xuất hiện trên màn hình. Sau khi nhấn xong cũng không làm gì khác, anh không tắt máy cũng không nhấn phím gọi.

Cứ như thế, anh mãi nhìn dãy số đó, màn hình tắt anh lại bấm sáng rồi tiếp tục nhìn. Hơn nửa tiếng sau, cuối cùng anh cũng hơi mệt mỏi, gấp di động lại, chìm vào giấc ngủ. Hết 59.

Lời tác giả: rảnh rỗi chia sẻ vài câu. Gần đây tôi nghe được cách nhìn của một vài người với nam chính Trần Minh Sinh, trong đầu tôi lập tức hiện lên một câu hỏi: “Nói xem Trần Minh Sinh của chúng ta có phải một người nhã nhặn không?” Có phải ở trong nhận thức của mọi người, Trần Minh Sinh là nhân vật nam chính điển hình võ nghệ cao cường, si tình một lòng một dạ, nhưng không gặp thời thế nên đau khổ bất hạnh?

Không! Không! Không! Hôm nay tôi nhất định phải sửa lại suy nghĩ của mọi người. Anh chính là tầng lớp dân chúng nghèo khổ, những thứ chói lọi hoành tráng đều là gia vị tiểu thuyết cần.

Có bạn nói, Trần Minh Sinh là cảnh sát rõ rành rành vậy mà đám người buôn ma túy không nhận ra, bọn chúng là đồ ngu sao? Đúng, đám người đó ngu thật. Trước lúc viết tôi có tra qua một vài án lệ, tôi cũng phải giật mình hoảng sợ.

Mọi người có bao giờ gặp đại đội trưởng tự nằm vùng lén bắt bọn buôn ma túy mà từng bị phát hiện chưa? Mọi người có từng thấy đội cảnh sát chống buôn ma túy thay nhau làm nhiệm vụ mà từng bị bại lộ chưa? Thật ra, loại bỏ phần tự cung tự cấp đó, trình độ văn hóa đám người buôn ma túy đó không cao, xảo quyệt không nhiều, chỉ hơn nhau kinh nghiệm. Những người chỉ số thông minh cao, trong nhóm trinh sát hoặc phản trinh sát, nhóm theo dõi điện thoại, nhóm theo dõi thiết bị nghe trộm vệ tinh định vị đều bắt nguồn từ điện ảnh mà thôi. Thật sự có ư, có lẽ có, nhưng cũng không phải loại cảnh sát nhỏ bé như Trần Minh Sinh có thể gặp, lẫn loại tội phạm “tép riu” như đám Bạch Cát này có thể xài.

Anh Sinh của mọi người là một tên quê mùa đến cả di động loại mới cũng không biết dùng, mọi người cả ngày đều ép anh làm anh hùng, áp lực của anh ấy sẽ lớn lắm đấy. Ngoại truyện Thật ra, học sinh thời Trần Minh Sinh ngông cuồng hơn hẳn học sinh thời nay.

Trần Minh Sinh chưa từng là học sinh hiếu học, cậu không thích đọc sách, càng không thích học thuộc lòng. Nhưng vì lý do gia đình, Trần Minh Sinh quậy phá mười mấy năm, cuối cùng vẫn phải hăng say thi vào học viện cảnh sát Thanh Hải. Học viện quân sự, những nhà bình thường rất ít tiếp xúc, cũng có không ít các gia đình không biết rõ về nó, họ đều cho rằng đây là nơi để giáo dục lại các cậu con trai không nên thân. Bọn họ không biết rằng, nếu không phải do bối cảnh gia đình, tỷ lệ thi đậu vào nơi này là rất thấp.

Trần Minh Sinh không giống vậy, từ lúc Trần Minh Sinh bắt đầu có ký ức, khi đầu óc cậu còn lơ ngơ, mẹ cậu đã lặp lại vô số lần một câu ‘… lớn lên con phải thi vào trường cảnh sát, con phải làm cảnh sát’. Dần dà Trần Minh Sinh phát hiện, cậu chỉ cần chiều theo mẹ chuyện này thì những chuyện khác mẹ cậu sẽ lơi lỏng quản lý hơn. Vì thế từ lúc còn nhỏ, Trần Minh Sinh rãnh rỗi thường dỗ dành mẹ, hứa với bà lớn lên cậu nhất định sẽ thi vào trường cảnh sát. Nói xong, chính bản thân cậu cũng ghi khắc trong lòng.

Trần Minh Sinh chưa từng gặp ba, sau này nghe người ta kể lại, lúc mẹ sinh cậu, ba đã hy sinh vì nhiệm vụ. Mẹ cậu không tái hôn nữa, cậu thường bắt gặp bà ngồi trong phòng khách giữa đêm khuya thanh vắng. Trên vách tường phòng khách có treo một khung ảnh, trên đó là ảnh chụp của ba cậu. Mẹ cậu thường trò chuyện với bức ảnh kia, cũng không biết bà đang nghĩ gì. Trần Minh Sinh cũng thường nhìn tấm ảnh đó, nhưng cảm nhận của cậu hoàn toàn khác mẹ cậu. Trần Minh Sinh chủ yếu là tò mò và ngờ vực nhiều hơn.

Mỗi khi đến ngày giỗ ba, mẹ cậu đều lặp lại một câu giống nhau… bà đặt tên cho cậu là “Minh Sinh” là muốn anh vĩnh viễn khắc ghi ngày này. *Ming Sheng – Khắc sâu, ghi nhớ ngày ra đời. Vì thế một ngày nọ đã xảy ra một việc, tuy cậu không nhớ rõ ràng cặn kẽ nữa, nhưng đã khiến Trần Minh Sinh thật sự ghi nhớ trọn đời.

Gia đình cậu không giàu có, lúc cậu còn nhỏ, mẹ cậu làm công nhân ở một xưởng dệt, bà rất vất vả. Trần Minh Sinh hiểu chuyện rất sớm, từ thuở bé đã tự biết trông nhà, nấu cơm chờ mẹ về. Cứ như thế, ngày qua tháng lại, cậu dần trưởng thành, thân thể của cậu cao lên nhiều, khuôn mặt càng ngày càng giống ba. Mẹ cậu vẫn thường nhìn cậu mà ngơ ngẩn, sau đó bảo cậu: “Con phải làm cảnh sát.”

Một việc nói một hai lần là nhắc nhở, ba lần bốn lượt là dặn dò, mà lặp đi lặp lại vô số lần lại biến thành tra tấn. Khi đó Trần Minh Sinh đang học trung học, đúng vào độ tuổi phản kháng, khi bị mẹ nói đến bực bội sẽ trốn học đi chơi. Thời trung học cậu không phải là học sinh hiếu học, ngang tàng phá phách, căn bản chẳng chăm chỉ học hành gì. Trần Minh Sinh được xem như thủ lĩnh — ở một nơi đơn giản như này, thì lý do để trở thành thủ lĩnh cũng rất đơn giản — vì vóc dáng Trần Minh Sinh cao nhất nhì trong đám nam sinh, hơn nữa cậu có cá tính, gan lỳ, còn rất chịu chơi.

Các nhân tố như vậy tập trung đủ ở một cậu học sinh trung học, chắc chắn là yếu tố hấp dẫn người khác. Trần Minh Sinh dẫn theo một đám ‘đàn em’ cùng trốn học, hút thuốc, cua gái. Lúc đó còn nhỏ, chưa có cái nhìn về tương lai, Trần Minh Sinh luôn cảm thấy cậu sẽ sống như vậy cả đời.

Học viện cảnh sát, làm cảnh sát gì gì đó, cách cậu rất xa xôi. Khiến cậu rời khỏi cuộc sống như vậy là do một sự kiện gần như khiến cậu sụp đổ. Vào lúc Trần Minh Sinh năm lần bảy lượt cãi cọ với mẹ, hơn nữa cậu còn gào lên với mẹ rằng nếu muốn thi vào trường cảnh sát thì mẹ tự thi đi — mẹ cậu tự sát.

Bà lấy tấm ảnh chụp ba Trần Minh Sinh ra khỏi khung hình, đặt trên quần áo mình, rồi bà thắt một cái dây quàng trong phòng khách nhỏ. Lúc Trần Minh Sinh đẩy cửa ra nhìn thấy cảnh tượng kia, trái tim cậu suýt nữa ngừng đập. May mà lần đó cậu về sớm, gần như chỉ trong tích tắc, mới cứu được mẹ cậu. Ở bệnh viện, mẹ cậu tỉnh lại, Trần Minh Sinh ngồi bên giường bà, chỉ nói một câu: “Mẹ, con nhất định sẽ thi vào học viện cảnh sát, nhất định sẽ trở thành cảnh sát, con lấy mạng mình cam đoan.”

Bà nhìn cậu rồi quay đầu đi, ngơ ngác nhìn trần nhà. Từ đó về sau, Trần Minh Sinh chăm chỉ học, lúc đó cậu học lớp mười một, chỉ còn cách kỳ thi đại học một năm. Cậu ngày đêm làm bài tập, giải đề toán, đề ngữ văn, đề hóa… thậm chí cả đề kiểm tra tâm lý của học viện cảnh sát vài năm gần đây cậu đều lôi ra làm đi làm lại. Kỳ thi vào trường đại học năm đó, rất đông người thi vào học viện cảnh sát chuyên nghiệp Thanh Hải. Vào ngày kiểm tra tâm lý và thể lực, rất nhiều phụ huynh đi cùng con em, nhưng Trần Minh Sinh chỉ đi một mình.

Đợt kiểm tra tâm lý lần đó kết thúc rất suôn sẻ, Trần Minh Sinh đã yên tâm phần nào. Kế tiếp là đợt kiểm tra thể chất, học viện cảnh sát kiểm tra thể chất không nhiều, tổng cộng có bốn hạng mục. Lúc trước Trần Minh Sinh đã tìm hiểu rất kỹ, yêu cầu của từng hạng mục cậu gần như thuộc làu làu. Chạy nước rút năm mươi mét: thời gian tối đa là bảy giây; chạy một ngàn mét: thời gian quy định là ba phút năm mươi lăm giây; hít đất: trong vòng mười giây hít hơn sáu cái; bật xa tại chỗ: tối thiểu là hai mét ba.

Trần Minh Sinh đã lén thử một lần, sau đó cậu phát hiện mấy hạng mục kiểm tra này chỉ là việc cỏn con. Cậu hoàn toàn không lo lắng. Kết quả vì quá yên tâm nên cuộc thi thể chất ngày hôm đó cậu ngủ dậy trễ. Địa điểm thi cách nhà rất xa, cho nên lúc chuẩn bị thi, mẹ Trần Minh Sinh cho cậu tiền trọ lại nhà nghỉ gần trường thi.

Lúc đó cậu không có di động, cũng không có ai gọi cậu dậy, hoàn toàn dựa vào đồng hồ sinh học của bản thân. Lúc ra khỏi nhà cậu còn không kịp bắt xe buýt. Trần Minh Sinh đi đường tắt, hớt ha hớt hải chạy gần hai km, rốt cuộc cậu chạy đến địa điểm thi vào giây phút cuối cùng. Chạy một đoạn đường, Trần Minh Sinh mệt suýt hộc máu. Hạng mục thi đầu tiên là chạy nước rút năm mươi mét, kết quả là tiếng còi hiệu lệnh vừa vang, chân Trần Minh Sinh lẩy bẩy, chân trước nhũn ra, suýt chút nữa quỳ xuống đất.

Cuối cùng cậu vượt qua các mục thi khác, thành tích thì chỉ vừa đủ tiêu chuẩn đậu. Trong đám học sinh thi vào, thành tích kiểm tra thể chất của Trần Minh Sinh xếp gần chót, chỉ có điều đã qua rồi thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Trần Minh Sinh cảm thấy, sau này mình không thích đọc sách không thích học hành toàn bộ là vì thương tổn do kỳ thi đại học mang lại.

Cậu mất ăn mất ngủ, học hành quần quật suốt một năm trời, cuối cùng đã đậu vào học viện cảnh sát chuyên nghiệp Thanh Hải, ngành trinh sát hình sự. Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, mẹ Trần Minh Sinh vui mừng bật khóc, nhưng Trần Minh Sinh lại không hề vui vẻ. Cậu cầm bì thư mỏng dính, cảm thấy trong lòng là lạ. Lúc học ở trường Trần Minh Sinh phá phách cùng lũ bạn, cậu chưa từng nghĩ rằng mình sẽ học đại học, càng không ngờ cái nguyện vọng mình luôn phải hứa hẹn từ bé nhưng chưa bao giờ thật sự hiểu rõ nó, nay lại trở thành sự thật.

Cậu thật sự phải trở thành cảnh sát. Ngày hai mươi bốn tháng tám, Trần Minh Sinh nhớ rất rõ ngày đó, ngày cậu đến trường đăng ký nhập học. Hôm đó, cậu ăn mặc rất đơn giản, áo thun ngắn tay mỏng, quần dài, đầu đội một chiếc nón lưỡi trai che nắng, vác theo hai cái ba lô màu lam sẫm.

Cậu mang rất ít đồ đạc, tất cả quần áo và đồ dùng đều bỏ trong ba lô. Tốt nghiệp trung học, Trần Minh Sinh đã cao tới một mét tám mươi hai, nhưng còn hơi non nớt. Khi cậu đặt chân tới trước cổng học viện cảnh sát là giữa trưa, vầng mặt trời nóng rát nướng chín vạn vật. Ngày đăng ký nhập học, trước cửa trường rất đông người, đa phần là phụ huynh đến đưa con em mình nhập học. Trần Minh Sinh vác túi, đứng một mình trước cổng nhìn bảng tên trường, trên bảng là vài chữ to tướng viết tên trường.

Cậu đứng một lúc lâu, cuối cùng nhét một viên kẹo cao su lấy trong túi quần vào miệng, nhai nhai rồi bước vào trường. Ngày hai mươi bốn tháng tám, chính là cột mốc cuộc đời Trần Minh Sinh Vứt bỏ mù mờ, học kiên định.

Xa rời trốn chạy, tập đối mặt. Từ một cậu bé, lột xác thành một người đàn ông chân chính. Tại đây, cậu đã gặp người có ảnh hưởng lớn nhất trong cuộc đời mình.

Đó là Nghiêm Trịnh Đào. Nghiêm Trịnh Đào là giáo viên chuyên ngành trinh sát, lần đầu tiên Trần Minh Sinh gặp anh ta cũng không vui vẻ gì. Đó là vào lúc huấn luyện quân sự.

Tất cả nam sinh bị đẩy đến một dãy ký túc xá, xếp hàng đi cắt tóc, lãnh quần áo. Tay nghề thợ cắt tóc khá thành thạo, có thể vì quá đông, mấy cái đầu đã không còn giống đầu nữa, trong mắt anh ta là một đống bắp non chờ tỉa râu. Đến lượt Trần Minh Sinh, cậu ngồi xuống ghế, nghe tiếng tông đơ ù ù bên tai, sau đó từng mảnh tóc trên đầu rơi lả tả xuống vai. Sau khi cắt xong, thợ cắt tóc còn vỗ vỗ đầu cậu vài cái dặn: “Vẫn còn vụn tóc, cậu ra ngoài xả nước đi.”

Trần Minh Sinh bước ra, ở ngoài sàn nước có năm sáu cái vòi nằm song song, ở đó đã có vài người. Bây giờ đang là mùa hè, trời nóng nực, hơn nữa đều là nam sinh nên cũng không để ý nhiều, cả đám xả nước ướt hết cả nửa người mà còn rất thích thú. Trần Minh Sinh xả nước xong, cậu quay lại ký túc xá, đứng trước tấm gương trong ký túc xá.

Trước đây cậu chưa từng cắt tóc ngắn như vậy, lần đầu tiên trông thấy Trần Minh Sinh không thích lắm, cậu cảm thấy kiểu đầu này ngô ngố. Cậu không hề biết, kiểu đầu thoạt nhìn hơi ngố này từ đó lại gần như theo cậu cả đời. Đồng phục bọn họ được phát không giống với các trường khác, không phải màu xanh rằn ri mà là màu đen. Áo ngắn tay thuần màu đen, quần tây, nón kết không hề có một hoa văn nào.

Trần Minh Sinh rất vừa lòng với bộ đồng phục này, cậu cảm thấy mình mặc vào trông thật đẹp trai. Nhưng không để cậu đẹp trai được bao lâu, những chuỗi ngày huấn luyện với cường độ cao đã đến. Lúc đầu, cuối mỗi ngày huấn luyện, cả ký túc xá kêu gào, khóc la thảm thiết, sau đó đến cả sức lực kêu la cũng mất sạch, vừa về phòng cả đám đã lăn ra ngủ. Huấn luyện quân sự được quản lý theo kiểu nội bất xuất ngoại bất nhập, hơn nữa Trần Minh Sinh vốn không có di động; đến một cuốn tạp chí cũng không có; càng không thể mua đồ ăn vặt; lại còn không cho phép đến phòng ngủ của nhau, những trò như đánh bài, liên hoan tán nhảm đều cấm tất, ngày qua ngày không khác gì con chim bị nhốt trong lồng.

Cơ hội giải trí bắt nguồn vào một buổi trưa. Lúc đó bọn họ vừa kết thúc đợt huấn luyện buổi sáng, ăn cơm trưa xong, vừa đúng thời gian nghỉ trưa, mọi người đều lên giường đánh một giấc. Thật ra cả đám đều là những đứa trẻ to xác, sức lực dư thừa, không nhiều người có thể ngủ được. Nhưng không ngủ được thì làm gì đây, cũng chả có chuyện gì khác để làm. Trần Minh Sinh nằm trên giường, nhìn tấm ván gỗ ở giường tầng trên mà ngơ ngẩn, cậu bắt đầu cảm thấy học viện cảnh sát chán chết.

Vào lúc đó, cậu bỗng nghe thấy tiếng rao hàng. Tiếng rao rất nhỏ, chỉ cần hơi có tạp âm sẽ không nghe thấy được, Trần Minh Sinh ngồi dậy bảo cả phòng yên lặng. “Các cậu có nghe thấy không?” Cậu hỏi.

Một cậu bạn cùng phòng trả lời: “Nghe gì chứ?” Trần Minh Sinh: “Suỵt, nghe kỹ đi.” Cả đám người nín thở tập trung, một phòng tám người hệt như bị bệnh thần kinh, ngồi cả dậy, vểnh tai ra ngoài cửa sổ chăm chú lắng nghe.

Cuối cùng, bọn họ cũng nghe… “Dưa hấu đây, dưa hấu vừa to vừa ngọt đây…!” Bán dưa hấu, đây là chuyện lớn gì sao, chó má thật.

Nhưng bây giờ cả đám đang chán chết, dù là một người nông dân bán dưa cũng đủ khiến cả phòng bắt đầu hào hứng. “Có người bán dưa hấu!” “Dưa hấu đó!”

“Có người mua dưa hấu!” “…” Trần Minh Sinh: “Các cậu có muốn ăn không?”

Vài người gật gật đầu, trong đó có một cậu nhắc: “Bây giờ không cho ra ngoài, có muốn ăn cũng vô dụng.” Trần Minh Sinh hỏi: “Muốn ăn thật không?” Người nằm giường đối diện hơi nhíu mày: “Trần Minh Sinh, không phải cậu muốn ra ngoài mua chứ, bị bắt là xong đời đấy!”

Trần Minh Sinh mất kiên nhẫn liếc cậu ta: “Lá gan có xíu như vậy, làm cảnh sát kiểng à!” Cậu bạn đó bị mắng co đầu rụt cổ. “Trần Minh Sinh, mình nhớ khi xe buýt chở chúng ta đến trại huấn luyện có đi ngang qua ruộng dưa.”

Trần Minh Sinh kích động hỏi: “Gì cơ? Có dưa?” Cậu bạn kia gật đầu. Trần Minh Sinh trầm ngâm suy ngẫm.

Cuối cùng, mọi người bàn bạc cho đến đợt huấn luyện buổi chiều vẫn chưa ra kết quả gì, Trần Minh Sinh ném lại một câu: “Các cậu cứ đợi đấy.” Ban đêm, dưới ánh mắt nóng bỏng của bảy người còn lại, Trần Minh Sinh giống như một anh hùng — leo cửa sổ ra ngoài. Bọn họ ở lầu một, trước cửa tầng trệt có một bác bảo vệ lớn tuổi, không thể để bị phát hiện, cho nên Trần Minh Sinh leo cửa sổ.

Cậu mặc đồng phục huấn luyện, đội mũ, che mặt mình lại. Leo cửa sổ ra, đi vòng đến sau vách tường, nhảy bật lên, tay tóm lấy bờ tường. “Mẹ nó chứ —!” Trần Minh Sinh vừa bám lên đã phải buông ngay tay xuống, cậu thấp giọng mắng một câu rồi mở bàn tay ra xem kỹ — hai bàn tay đều rách da chảy máu. Trên bờ tường cắm sẵn những mảnh thủy tinh vỡ, trời tối nên Trần Minh Sinh không để ý.

Vừa bước chân ra đã xui xẻo. Trần Minh Sinh cũng không nhụt chí, cậu tìm dọc theo chân tường, bất ngờ phát hiện một lỗ chó. Cậu ngó trái ngó phải, sau đó bò ra ngoài qua lỗ chó kia. Lỗ hổng rất hẹp, suýt chút nữa Trần Minh Sinh bị kẹt trong đó. Sau khi cậu thoát khỏi khe hở, trong phút chốc cảm giác tự do ùa tới, cậu hít vào luồng không khí trong lành ban đêm, chợt cảm thấy tinh thần phơi phới.

Trần Minh Sinh nắm bắt thời gian, trộm hai quả dưa hấu trong ruộng, cậu nhất thời nổi lòng tham tìm trộm hai quả dưa to nhất, sau đó mỗi tay ôm một quả quay về. Lúc quay lại lỗ chó, Trần Minh Sinh nghiêng mình bò qua. Kết quả, đã xảy ra chuyện.

Cậu ôm dưa hấu trong tay và trước ngực, lúc đầu chui qua rất thuận lợi, nhưng sau đó thì xong đời, cậu tìm không đúng góc độ nên bị kẹt trong lỗ chó. Lúc đó, cậu muốn ném dưa đi cũng không được, trái dưa vừa chuyển động, mu bàn tay cọ vào tường đau buốt. Họa vô đơn chí, ngay lúc đó Nghiêm Trịnh Đào đến.

* Nguyên văn là Ốc lậu thiên phùng liên dạ vũ, có nguồn gốc từ « Tỉnh thế hằng ngôn » của Phùng Mộng Long. Nghĩa đen là nhà dột còn gặp mưa cả đêm, ý nghĩa tương tự là họa vô đơn chí, xui xẻo. Trên lý thuyết, trễ thế này anh sẽ không đến nơi hẻo lánh như này, nhưng vừa khéo sau khi anh kiểm tra phòng ngủ của đám sinh viên xong, lúc ra khỏi ký túc xá, đi được một lúc anh bỗng cảm thấy buồn tiểu. Nhắc tới việc này cũng không lịch sự gì cho lắm, anh lười về toilet ở ký túc xá, nên mon men tìm một bụi cỏ cạnh chân tường.

Sau đó, không thể tránh khỏi, anh bắt gặp Trần Minh Sinh. Thời điểm gặp mặt của hai người không thể nói là không xấu hổ. Lúc Nghiêm Trịnh Đào bắt quả tang sinh viên lén trốn ra ngoài, phản ứng đầu tiên của anh không phải là nghiêm khắc dạy dỗ mà là kéo phẹc – mơ – tuya lại. Anh khẽ ho, chậm chạp đi đến bên Trần Minh Sinh, quan sát cậu một lượt, sau đó hỏi: “Cậu… đang làm gì đấy?”

Tình thế đã rồi, Trần Minh Sinh lỡ rồi làm tới luôn: “Mắc kẹt.” Nghiêm Trịnh Đào thích thú, anh chưa từng gặp kiểu sinh viên thế này bao giờ. “Cậu học lớp nào?”

Trần Minh Sinh đáp: “Lớp ba.” Nghiêm Trịnh Đào: “Ồ, hóa ra là sinh viên lớp tôi.” Trần Minh Sinh: “Dạ, thầy à, giúp em một chút, kéo em ra đi.”

Nghiêm Trịnh Đào quan sát tình hình một lúc, cảm thấy cậu đang nhờ vả thật: “Cậu chờ đó, để tôi tìm dụng cụ đã.” Cuối cùng Nghiêm Trịnh Đào lấy một cái cuốc, đào lỗ cho Trần Minh Sinh chui ra. Trần Minh Sinh sau khi bò ra lập tức cảm ơn Nghiêm Trịnh Đào, sau đó cậu đứng thật nghiêm trang trước mặt anh.

Lúc Nghiêm Trịnh Đào đi lấy cái cuốc đã nhân cơ hội giải quyết nỗi buồn, sau đó ung dung đến dạy dỗ. Anh nhìn Trần Minh Sinh hỏi: “Đến lúc này, cậu cũng không quên bỏ hai quả dưa xuống nhỉ.” Trần Minh Sinh đứng trước mặt Nghiêm Trịnh Đào, anh nhìn lên, thân hình cậu thẳng tắp, nét mặt nghiêm trang. Nhìn xuống dưới là hai tay cậu, mỗi bên ôm một quả dưa.

Nghiêm Trịnh Đào: “Cậu thích hai trái dưa này đến vậy thì ôm nó chạy vài vòng đi.” Trần Minh Sinh không nói một câu, ôm dưa chạy tới sân thể dục. “Quay lại!” Nghiêm Trịnh Đào không ngờ tên nhóc này chạy đi thật, anh gọi cậu lại, bước đến trước mặt cậu, anh hỏi: “Cậu muốn chạy thật?”

Trần Minh Sinh mắt vẫn nhìn thẳng, cậu nghe câu hỏi bèn liếc mắt nhìn anh, sau đó lập tức lùi về: “Thầy, thầy muốn phạt em thế nào?” Nghiêm Trịnh Đào thấy thú vị bèn hỏi lại: “Cậu đoán xem tôi sẽ phạt cậu thế nào?” Trần Minh Sinh trả lời: “Chỉ cần không báo với phụ huynh, thầy muốn phạt thế nào cũng được.” Cậu dứt lời, hơi liếc nhìn Nghiêm Trịnh Đào: “Em đi chạy đây.”

Nghiêm Trịnh Đào: “Cậu muốn chạy mấy vòng?” Trần Minh Sinh: “Thầy muốn em chạy bao nhiêu thì em chạy bấy nhiêu.” Nghiêm Trịnh Đào gật gật đầu, lơ đãng: “Vậy cậu chạy mười vòng trước đi.”

Trần Minh Sinh ôm hai quả dưa, chạy mười vòng trên sân thể dục tối om. Nghiêm Trịnh Đào đứng đó quan sát cậu sinh viên lặng lẽ chạy trên sân. Sau khi chạy xong, Trần Minh Sinh toát mồ hôi đầm đìa, tay vẫn ôm hai quả dưa.

Nghiêm Trịnh Đào bỗng phát hiện trên dưa có vết máu. Nét mặt anh dần nghiêm túc: “Sao thế này?” Trần Minh Sinh kiên quyết khẳng định: “Không sao cả!”

Nghiêm Trịnh Đào: “Tay, tay, đưa tay ra!” Cuối cùng Trần Minh Sinh buông dưa xuống, xòe tay ra. Vết thương trên tay càng nặng hơn, da trên lòng bàn tay gần như toác ra. Nghiêm Trịnh Đào vừa nhìn vết thương đó lập tức hiểu ngay, anh trợn mắt há mồm trừng Trần Minh Sinh: “Thằng nhóc này —!” Anh nhíu mày quát: “Đi theo tôi —!”

Nghiêm Trịnh Đào dẫn Trần Minh Sinh đến phòng y tế rửa sạch miệng vết thương cho cậu. Từ đầu tới cuối, Trần Minh Sinh chỉ nói một câu với Nghiêm Trịnh Đào: “Thầy ơi, thầy đừng báo phụ huynh nhé?” Nghiêm Trịnh Đào dí ngón tay vào đầu Trần Minh Sinh: “Cậu đi trộm dưa đúng không? Cậu còn thi vào trường cảnh sát làm gì, không sợ người khác cười sao, cậu đi làm lưu manh luôn đi.”

Trần Minh Sinh không nói tiếng nào. Nghiêm Trịnh Đào cúi đầu nhìn đôi tay băng bó của cậu, lại thoáng lướt mắt qua cậu sinh viên người đầm đìa mồ hôi này. Anh bỗng bật cười.

Anh cảm thấy buổi tối hôm nay rất thú vị. Anh như trông thấy tuổi trẻ, vẻ bất cần đời, và cả nhiệt huyết của mình qua cậu sinh viên này. Anh hỏi: “Cậu tên gì?”

Trần Minh Sinh nhìn anh đáp: “Em là Trần Minh Sinh.” Hôm đó, Nghiêm Trịnh Đào không kể lại chuyện này với ai, thậm chí để cậu đem dưa về. Trần Minh Sinh bắt đầu cảm thấy, Nghiêm Trịnh Đào là một người lạ lùng.

Sau đó, cậu dần dần cảm phục năng lực chuyên môn của Nghiêm Trịnh Đào. Trước đây cậu không sợ trời không sợ đất, nhưng ở trước mặt Nghiêm Trịnh Đào cậu trở thành con người khác hẳn. Nghiêm Trịnh Đào dường như vô tình hoặc cố ý chiếu cố cậu. Nghiêm Trịnh Đào là người địa phương, có đôi khi vào những ngày nghỉ còn bảo Trần Minh Sinh về nhà anh ăn cơm. Trong ba năm, Nghiêm Trịnh Đào dần không giống thầy giáo, không giống huấn luyện viên mà giống người thân hơn.

Giống như một người cha. Lúc Trần Minh Sinh bước vào năm thứ tư, Nghiêm Trịnh Đào tạm thời phải rời cương vị công tác. Sau khi Trần Minh Sinh biết, cậu đến tìm anh. Nghiêm Trịnh Đào cho cậu biết, anh phải đến nơi khác.

“Đến đâu ạ?” “Đi đâu tôi cũng phải xin phép cậu sao, nhóc à, cậu có quan niệm lớn bé không vậy?” Nghiêm Trịnh Đào không quan tâm lời cậu. Trần Minh Sinh: “Em đi cùng thầy.”

“Nói nhảm.” Nghiêm Trịnh Đào nghiêm nghị dạy: “Cậu muốn bị đuổi à, nghiêm chỉnh học hành đi, bây giờ cậu bỏ học thì ra ngoài có thể làm gì?” Trần Minh Sinh: “Thầy không cần quan tâm em có thể làm gì, thầy đi em cũng đi.” Nghiêm Trịnh Đào nhìn Trần Minh Sinh, qua ba năm cậu đã thay đổi rất nhiều.

Thứ rõ ràng nhất là cơ thể và ánh mắt của cậu. Dáng người cậu không còn gầy gò mà đã cường tráng, đôi chân khỏe khoắn, cánh tay mạnh mẽ. Da cậu vì những đợt huấn luyện hằng ngày đã đen đi nhiều, đường nét khuôn mặt cũng góc cạnh rõ nét hơn. Cậu đã không còn là cậu bé trộm dưa bị bắt trong trường quân sự. Qua ba năm tôi luyện, cậu đã trở thành một người đàn ông.

Nghiêm Trịnh Đào biết dù anh không cho phép, Trần Minh Sinh vẫn nhất định đi theo. Anh bảo Trần Minh Sinh: “Cậu về trước đi, vài hôm nữa tôi sẽ báo cho cậu biết.” Nghiêm Trịnh Đào suy ngẫm.

Có việc gì mà Trần Minh Sinh nghĩ học giữa chừng vẫn có thể làm được hay không? Có, quả thật có một việc cậu có thể làm. Nhưng, anh thật sự để cậu làm sao? Ba ngày sau, Nghiêm Trịnh Đào gọi Trần Minh Sinh lên văn phòng, nói rõ những chuyện lợi bất cập hại, để Trần Minh Sinh tự quyết định tương lai bản thân mình.

Trần Minh Sinh không nhiều lời, đồng ý ngay tại chỗ. “Cậu có biết, cậu sẽ phải chịu rất nhiều áp lực?” Trần Minh Sinh: “Em biết.”

Nghiêm Trịnh Đào bảo cậu quay về suy nghĩ thật kỹ. Hôm sau, Trần Minh Sinh mang đến câu trả lời hoàn toàn nằm trong dự kiến của anh. Nghiêm Trịnh Đào: “Cậu nghĩ kỹ đi, trước lúc quyết định, tôi có thể cho cậu tự do, cho cậu suy xét thật kỹ càng. Nhưng một khi đã quyết định, tôi tuyệt đối không cho phép cậu đổi ý. Làm hay là không?”

Trần Minh Sinh cười với anh, nụ cười hơi lưu manh, dường như trong phút chốc Nghiêm Trịnh Đào lại trông thấy cậu bé năm xưa. Một cậu bé vừa to gan vừa chính trực. “Được, ngày mai tôi sẽ làm thủ tục cho cậu, cậu phải tham gia một đợt huấn luyện đơn giản, sau đó…” Nghiêm Trịnh Đào đứng dậy nghiêm trang nói với Trần Minh Sinh: “Tôi ở Vân Nam chờ cậu.”

Trần Minh Sinh đáp: “Yes, sir.” Sau thời gian huấn luyện, cậu đến trình diện Nghiêm Trịnh Đào. Nghiêm Trịnh Đào không để cậu trực tiếp làm việc mà mang theo cậu tích lũy kinh nghiệm một thời gian. Khi đó đúng lúc đang cần người gấp, ông trời mở mắt, đội cảnh sát bèn sắp xếp để Trần Minh Sinh làm việc bên cạnh Nghiêm Trịnh Đào. Ngay vào lúc cậu sắp quên mất lời Nghiêm Trịnh Đào, thì nhiệm vụ đến.

Đó là vào khoảng hai năm sau. Cậu hai mươi ba tuổi. Trần Minh Sinh nhận được nhiệm vụ nằm vùng trong một nhóm buôn thuốc phiện, đại ca là Minh Khôn.

Lúc đầu, đội cảnh sát bố trí để Trần Minh Sinh ngụy trang thành khách mua thuốc phiện, dụ gã mắc câu, từ đó bắt đầu điều tra nguồn gốc. Nhưng kế hoạch này lại lệch hướng. Vì một chuyến du lịch của Trần Minh Sinh.

Đó là phần thưởng Nghiêm Trịnh Đào thưởng Trần Minh Sinh trước khi chấp hành nhiệm vụ. Trước khi đi anh muốn để cậu chơi một chuyến cho đã. Anh hỏi Trần Minh Sinh muốn đi đâu chơi, lúc đó Trần Minh Sinh đang nằm ngủ trưa trên giường, cậu nghe Nghiêm Trịnh Đào hỏi bèn xoay đầu lại, chợt nhìn thấy bức tranh treo tường. Cậu chỉ bức tranh: “Đó là ở đâu?” Nghiêm Trịnh Đào: “Cậu không biết đọc à, bên cạnh viết rõ đấy thôi.” Trần Minh Sinh liếc nhìn, bên góc bức tranh viết bốn chữ: “Núi tuyết Ngọc Long.”

Cậu đáp: “Em đến đó.” Vào lúc đó, du lịch Vân Nam không phát đạt như ngày nay, khách du lịch cũng không đông như bây giờ. Một mình Trần Minh Sinh vác ba lô, dạo chơi một vòng trên ngọn núi tuyết Ngọc Long hùng vĩ. Kết quả dưới chân núi tuyết Ngọc Long, cậu gặp một chuyện.

Lúc đó đang giữa trưa, cậu ăn cơm trong nhà hàng dân tộc. Ở ngoài nhà hàng có dựng lều, bày biện như quán vỉa hè, lúc ăn cơm chỉ cần ngẩng đầu là trông thấy núi tuyết. Trần Minh Sinh đang ăn ngon lành, đột nhiên cậu nghe thấy tiếng loảng xoảng, một chai bia vỡ nát. Trần Minh Sinh vừa nghe âm thanh đó đã biết, cái chai không tự vỡ, mà là có người đập. Cậu quay đầu, thấy ngay bốn năm người khách đang đứng ngoài nhà hàng, người đi đầu cầm một chai bia bể chỉa vào một người khác.

Trần Minh Sinh nhìn sang người bị chỉa chai bia, đó là một người đàn ông trung niên mặc đồ thể thao, xem ra vừa đi chơi về. Có một cô bé đứng ngay bên ông ta, hình như là con gái ông ta. Người đàn ông có lẽ sợ con gái bị dọa, đẩy cô bé vào trong khách sạn, còn ông ta đứng chắn bên ngoài. Mấy gã kia nhìn chằm chằm ông ta, cầm chai bia vỡ chuẩn bị đâm tới.

“Này!” Trần Minh Sinh bỗng gọi lớn. Mấy gã đó nhìn sang, quan sát cậu một lát, người đứng đầu hỏi: “Mày là ai?” Trần Minh Sinh vẫn cầm đũa trộn mì, “Trẻ con còn đứng đó mà các người đã động thủ rồi.”

Người kia cười khẩy: “Mẹ kiếp, mày lảm nhảm gì đó? Muốn xen vào à?” Trần Minh Sinh: “Giữa ban ngày ban mặt, anh không sợ có người báo cảnh sát sao?” “Báo cảnh sát?” Người kia không nói một lời, ném chai bia qua. Trần Minh Sinh nghiêng người tránh đi, chai bia rơi xuống đất vỡ tan nát.

“Muốn báo cảnh sát?” Người kia chỉ vào mặt Trần Minh Sinh, đe dọa: “Mày còn nói nhảm nữa, tao đập mày luôn.” Trần Minh Sinh chăm chú nhìn gã, bỗng nhiên cậu bật cười: “Anh nhất quyết?” Người kia đáp: “Thì sao?”

Trần Minh Sinh cúi đầu, im lặng. Cậu nâng một tay gãi gãi gáy mình… vào lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, cậu bỗng cầm cái chén trên bàn tạt thẳng vào mặt người kia. Đó là một chén nước mì nóng vừa múc ra không lâu, người đó bị tạt vào mặt, thét thất thanh như heo bị chọc tiết, những gã còn lại chửi bậy một câu rồi cùng nhào tới. Trần Minh Sinh chạy đến góc đặt túi rác của nhà hàng, lôi một cây lau nhà ra, đạp mạnh một cái, cây lau nhà gãy thành hai khúc. Trần Minh Sinh cầm một nửa xoay người lập tức ra tay…

“Aaaa, đánh nhau, có người đánh nhau.” “Đằng trước có người đánh nhau —!” “Có đánh nhau ở cửa nhà hàng kìa —!”

“…” “…” Ở cạnh một cái hồ nhỏ cách đó không xa có một nhóm người đang chụp ảnh lưu niệm, họ đang tụ lại vừa quan sát thứ gì đó vừa chỉ trỏ: “Không giống, không giống thật mà.”

Vừa lúc này nghe có người đánh nhau, có trò náo nhiệt để hóng hớt, đám người lập tức tản ra. Chỉ còn lại một người. Đó chính là người vừa bị chỉ trỏ.

Đó là một cô gái còn rất trẻ, cô đang hoàn thành bài tập trong kỳ nghỉ của mình. Cô ngồi trên một băng ghế nhỏ, trước mặt là một bức tranh sơn dầu, bên tay là một chiếc vali lớn. Đối diện cô là một dãy núi tuyết nguy nga, đồ sộ.

Hiện giờ rõ ràng là bầu trời xanh thẳm, mặt tuyết trắng tinh, hồ nước xanh biếc; nhưng bức tranh của cô lại mang sắc lửa đỏ rực. Vừa nhạt nhòa vừa đỏ đậm rực rỡ, tựa như đang bùng cháy. Ngọn núi trong tranh và ngọn núi hiện thực tựa như hai thế giới đối lập.

Chẳng trách, có người bảo cô vẽ không giống. Nhưng mặc kệ người khác bảo sao, cô vẫn ngồi im lặng tại chỗ. Cô mặc một chiếc váy liền thân thật dài, tóc tết bím, tỉ mẩn xem bức tranh mình vẽ, từng nét từng nét tăng thêm sắc màu trên đó. Cách đó không xa, tiếng đánh nhau nghe rõ mồn một.

Nhưng cô không hề xoay người lại dù chỉ một lần. Trong mắt cô chỉ có ngọn núi tuyết kia. Ngọn núi tuyết trong truyền thuyết thấp thoáng xa xôi, từng cụm mây trắng bồng bềnh trôi nổi. Nó tựa như một giấc mộng, làm cho người ta vừa như mơ màng vừa như bừng tỉnh.

Tuyết sơn, núi tuyết. Nếu có thể trông thấy tuyết sơn, nếu có thể tiên đoán vận mệnh. Nếu thời gian có thể quay ngược, nếu năm tháng có thể trở về.

Vị khách qua đường đó liệu có thể bước vào giấc mộng của bạn. Mà bạn, có bằng lòng ngoảnh đầu lại… Hết ngoại truyện

.

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000