Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Heo yêu Diêm Vương - Chương 10

Chương 10.

Tiểu Tiểu đang cận kề cái chết, mọi tế bào trên cơ thể đồng loạt ra sức vật lộn. Cô dồn chút sức lực cuối cùng, tập trung chú ý, miệng lẩm nhẩm đọc câu chú trấn ma, cố gắng cử động cánh tay lấy lá bùa trấn quỷ đánh mạnh lên trán của Trì Lệ Phân. Trì Lệ Phân không thể ngờ được trong tình huống như thế này Tiểu Tiểu còn có thế phản kích, cô ta thét lên một tiếng thảm thiết, ngã vật xuống đất. Tiểu Tiểu chỉ cảm thấy cổ mình được thả lỏng ra, không khí trong chốc lát tràn vào phổi, cô không ngừng ho sặc sụa, hai chân lại trụ không nổi, ngồi phịch luôn xuống đất. Trì Lệ Phân bị đánh bật từ trong thân thể của Thạch Tráng ra, phẫn nộ cực độ. Lúc này trong phòng giống như đang trải qua một cơn cuồng phong, tất cả đổ đạc đều bị đạp kêu ''loảng xoảng", đèn trong phòng vụt cái tắt toàn bộ, rèm cừa sổ cũng "soạt" một tiếng, bị kéo lại hết. Căn phòng kín mít, đến nửa ánh trăng cũng không chiếu lọt vào được, không khí vô cùng u ám lạnh lẽo.

Tiểu Tiểu vừa mới thoát khỏi chỗ chết, cơ thể không ngừng run rẩy. Khi nãy còn mải liều chết chống chọi, cô chẳng để ý đến sự sợ hãi, nhưng bây giờ đã bình tĩnh lại một chút, cô lại thấy sợ hãi vô cùng. Lúc này không còn ngửi thấy mùi khét nữa, Tiểu Tiểu biết như vậy có nghĩa là Trì Lệ Phân đang không ở bên cạnh. Dựa vào ấn tượng của mình, cô nhanh chóng bò tới trước hai bước, muốn tìm cửa ra. Nhưng bò một đoạn dài rồi mà vẫn không chạm được vào cánh cửa, tim Tiểu Tiểu lại đập loạn lên. Không đúng, không thể xa như thế này, cô rõ ràng chỉ cách cửa ba bước chân. Tiểu Tiểu ngẩng đầu lên, không nhìn thấy cửa ở đâu. Trong bóng tối đen đặc, tri giác của cơ thể bỗng chốc trở nên vô cùng nhạy bén. Tiểu Tiểu đột nhiên lại ngửi thấy mùi cháy khét, cô kinh hãi, cổ chân đang bị cái gì đó cuốn lấy, kéo vào trong phòng. Tiểu Tiểu lớn tiếng hét, gắng sức vùng vẫy nhưng vẫn không thoát khỏi cái thứ đang cuốn lấy chân cô. Lúc đó trên sàn nhà dường như mọc ra những sợi dây leo đầy gai, chúng men theo chân, cuốn lấy cô, trói chặt chân rồi bò hướng lên trên cơ thể cô.

Tiểu Tiểu lớn tiếng chửi: "Mày là đồ ác ma, cút sang một bên, tao không sợ mày". Tiểu Tiểu muốn bò dậy, nhưng không còn chút sức lực nào, dây leo càng bò càng cao, quấn chặt chân cô, men lên đùi, từng chút từng chút một, cuốn khắp thân thể, bó cô lại thật chặt. Tiểu Tiểu lăn lộn giãy giụa trên mặt đất, trong lòng thực ra vẫn hiểu rõ đây chỉ là ảo giác do ác linh tạo xa. Tuy là ảo giác, nhưng lại chân thực như vậy. Xung quanh tối tăm, không khí rất lạnh, gai của những sợi dây leo kia đâm vào da thịt cô. Máu đỏ chảy ra hòa lẫn với mồ hôi lạnh của Tiểu Tiểu, men theo da thịt cô chảy xuống. Đau đớn và sợ hãi trào lên như nước trong người Tiểu Tiểu. Càng giãy giụa thì càng đau, càng đau thì lại càng mệt. Tiểu Tiểu không vùng vẫy nữa, cô còn muốn duy trì một chút sức lực, còn muốn để đầu óc tỉnh táo để nghĩ ra đối sách. Răng va vào nhau lập cập, Tiểu Tiểu chỉ đành cắn thật chặt răng lại, cố gắng chịu đựng, bấm chặt những đầu ngón tay trong lòng bàn tay. Tiểu Tiểu thở hổn hến hổi lâu, cuối cùng gắng sức lấy lại dũng khí, mở miệng hét lớn: "Tao không sợ mày, mày có nghe thấy không, tao không sợ mày! Là ảo giảc, ảo giác không đánh ngã được tao!". Cô cho rằng mình đang gào rất to, nhưng trên thực tế đó chỉ là những tiếng rên rỉ nhỏ bé.

Luồng gió kỳ dị lạnh lẽo âm u thổi qua bên người Tiểu Tiểu, lướt trên những sợi lông to đang dựng đứng của cô. Dây leo cuốn rất chặt, những chiếc gai kia khiến cô đau đớn vô cùng. Tiểu Tiểu vừa kinh hãi vừa tức giận lại rất không phục, cô đột nhiên nhớ ra mình còn có một cái bình dẫn hồn, điều này khiến cô phân chấn lên chút xíu. Cô cắn răng, vùng vẫy giằng tay ra khỏi những sợi dây leo, trên thực tế không hể tồn tại nhưng vẫn khiến cô đau đớn vô cùng, thò vào trong tủi lấy bình dẫn hồn. Cô gắng sức mở nắp bình ra, trong lòng có chút không chắc chắn, có phải chỉ cần niệm lời chú kia là được không? Dây leo cuốn càng lúc càng chặt, Tiểu Tiểu bắt đầu cám thấy không thở được, cơ thể của cô nhớp nháp, cô đang cháy máu, cô thậm chí còn nghe thấy tiếng từng giọt máu chảy xuống nền nhà. Đầu gai nhọn đâm vào cô, rất đau!

Câu chú kia là gì? Mười sáu chữ. Tiểu Tiểu nghe thấy tiếng nhịp tim của mình đập cuồng loạn "thịch thịch thịch", cứ như trống đập khiến cô phải căng tai ra, màng nhĩ phát đau. Cô chỉ nhớ câu chú kia có mười sáu chữ, nhưng cụ thể là những chữ gì? Tay ướt sũng mồ hôi, sắp cầm không nổi chiếc bình nhỏ nhỏ này, Tiểu Tiểu chỉ cảm thấy càng lúc càng lạnh, muốn nôn, lẽ nào ý thức của cô đl mơ hồ rồi sao? Trì Lệ Phân muốn cướp lấy cơ thể cô? Nhưng cô không cam tâm, mười sáu chữ kia sao cô chẳng thế nhớ ra được thế này?

Cảm giác buồn nôn càng lúc càng rõ rệt, Tiểu Tiểu cắn răng cố gắng chống chọi, cô không muốn thua, cô thực sự không muốn! Nhưng cô lại chẳng có cách nào, trong đầu là một mớ hỗn độn, cô hoàn toàn nghĩ không ra câu chú đó là gì. Cô đánh không thắng nó, cô đấu không lại được với ác linh! Cơn tuyệt vọng từng chút một chen vào trái tim Tiếu Tiểu, dâng đầy, càng lên. Dường như niềm tin kia, thứ duy nhất có thể bám víu trong chốc lát đã nát tan cà rồi. Nỗi tuyệt vọng tràn ngập, nổ tung. Tiểu Tiểu bắt đầu khóc.

Cô thật vô dụng, mười sáu chữ kia, cô cũng không nhớ ra được. Giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống, sau đó nước mắt cứ thế ồ ạt tuôn ra. Tiểu Tiểu lớn tiếng khóc. Cô sắp chết rồi, sắp phải chết rồi, cô thật không cam tâm! Đúng lúc đó, gian phòng đột nhiên sáng bừng lên, Tiểu Tiểu được ôm trong một lồng ngực vô cùng ấm áp. Gió lạnh, dây leo, gai nhọn, máu và những cơn đau, tất cả đều không còn nữa.

Tiểu Tiểu nước mắt giàn giụa ngước lên nhìn, liền thấy khuôn mặt đẹp trai của Nghiêm Lạc. Cô nhào vào lòng anh, ôm anh thật chặt, sợ hãi khóc lớn, mặc kệ anh đây có phải là ảo giác hay không, ảo giác này đẹp đẽ quá, khiến cô không cần phải sợ hãi nữa. Nghiêm Lạc ôm cô thật chặt trong lòng, anh mặc cho cô khóc, nước mắt nước mũi dính cả vào người mình, chỉ dịu dàng vuốt tóc cô.

Qua một lúc lâu, cũng không biết anh lấy giấy ăn từ đâu, cẩn thận tỉ mỉ lau sạch sẽ khuôn mặt bé nhỏ của cô, sau đó hướng khuôn mặt của cô vể phía trước, nhỏ nhẹ nói: "Em xem, nhìn thấy nó không?". Tiểu Tiểu hoảng loạn nhìn một cái, căn phòng trông không, nào có bóng người. Cô hấp tấp lắc đầu, giống như một con vật nhỏ phải chịu kinh sợ, lại vùi đầu trốn vào trong lòng Nghiêm Lạc. Nghiêm Lạc nâng khuôn mặt nhỏ bé của cô lên, lại hướng ra phía trước: "Nhìn cẩn thận đi, có thấy không?".

Với sự xuất hiện của anh, muốn bắt giữ một ác linh nhỏ bé là chuyện chẳng có gì đơn giản hơn. Trì Lệ Phân bây giờ chẳng qua chỉ là một linh hồn yếu đuối, sẽ bị xử lý bất cứ lúc nào, đâu có còn huênh hoang được nữa. Nhưng Nghiêm Lạc vẫn kiên trì muốn Tiểu Tiểu tận tay hoàn thành bước cuối cùng này. Tiểu Tiểu không nhõng nhẽo được nữa, cuối cùng đành chăm chú nhìn ra phía trước. Hình như... hình như có một bóng sáng đang lắc lư trước mặt. Cô mím môi gật gật đầu như một đứa trẻ. Nghiêm Lạc ghé vào tai cô, khe khẽ niệm mười sáu chữ, lại đưa tay cầm chiếc bình dẫn hồn của cô nâng lên cao, hướng về bóng sáng kia, nói với cô: "Niệm chú, thu nó lại".

Tinh thần của Tiểu Tiểu vừa rồi mới bị đánh bại, lúc này vẫn còn sợ hãi, cô nhích nhích lại phía sau, vùi mình sâu hơn trong lòng Nghiêm Lạc, chần chừ một lúc mới nhỏ tiếng đọc, nhưng dường như không có bất cứ thay đổi nào. Nghiêm Lạc đẩy đẩy cô ra phía trước, đọc lại câu chú kia một lần nửa, nói với cô: "Lại một lần nữa, Heo Con, tập trung tinh thẩn, muốn thu nó vào trong bình, hãy dùng ý niệm của em. Em có thế làm được, thu phục nó đi". Tiểu Tiểu lấy tay dụi dụi mắt, khịt khịt mũi, dùng sức hít một hơi, cố gắng định thần lại, sau đó hạ quyết tâm thu phục ác linh! Giọng nói vẫn còn run run, cô vẫn lớn tiếng niệm hoàn chỉnh câu chú, sau đó, cô dường như nhìn thấy bóng sáng trước mắt lóe lên, chiếc bình đen nhỏ cuối cùng cũng phát ra ánh sáng màu đỏ, vậy là ác linh bị thu vào rồi.

Tiểu Tiểu vẫn giơ tay, ngẩn ngơ nhìn chiếc bình. Thành công rồi? Nghiêm Lạc xoa xoa đầu cô, nhẹ nhàng nói: "Em làm rất tốt, bây giờ, đậy nắp bình lại”. Tiểu Tiểu nhìn xuống sàn nhà tìm xung quanh, cuối cùng cũng tìm được cái nắp nhỏ xíu đậy lên bình. Cô quay người giơ chiếc binh nhỏ, kích động như một đứa trẻ giao cho Nghiêm Lạc, trong đôi mắt to vẫn còn đọng vài giọt nước mắt.

Nghiêm Lạc không đón lấy chiếc bình, chỉ kéo cô vào lòng ôm thật chặt. Tiểu Tiểu lúc này đã thật sự cảm thấy an toàn, Boss đến rồi, Boss chính là chỗ dựa lớn của cô. Tiểu Tiểu ôm lấy chỗ dựa của minh, lại khóc, đầu óc của cô chắc chắn có bệnh rồi, rõ ràng là sợ muốn chết, làm sao vẫn còn nghĩ đến chuyện muốn hay không muốn làm cái loại việc an ninh này ở chỗ anh? Khi Thư Đồng và Tư Mã Cần chạy đến nơi, thấy trong cảnh hỗn loạn nơi hiện trường vụ án, lại có một nam một nữ đang ngồi trên nền nhà, cô gái lau nước mắt rất đáng thương, còn chàng trai thì chẳng làm gì cả, chỉ ôm cô ấy để cô ấy thoải mái khóc.

Tiểu Tiểu không biết những chuyện xảy ra sau đó thế nào, bởi vì cô ngủ rất say, còn việc làm sao mà ngủ được, cô cũng chẳng rõ nữa. Cô nằm mơ, trong giấc mơ có một người đàn ông cứ luôn nhìn cô, tướng mạo không rõ thế nào, nhưng cô lại nhìn rất rõ ánh mắt của anh. Ánh mắt nặng tình lại bi thương đó, Tiểu Tiểu không biết phải làm thế nào, nhưng cô hiểu được rất rõ tình cảm trong ánh mắt ấy. Anh nhìn cô như vậy, khiến trong lòng cô rất buồn. Cô muốn mở miệng hỏi anh làm sao, muốn hỏi anh là ai, nhưng cô vừa mở miệng, thì đột nhiên tỉnh mộng.

Tiểu Tiểu mở mắt ra, phát hiện bản thân đang nằm trong phòng ngủ nhà mình. Nếu như không phải toàn thân trên dưới đều mỏi nhừ, cổ đau đến nỗi không cử động được, thì cô gần như đã quên mất sự kiện đáng sợ vừa xảy ra. Cô ngẩn ra nhìn trần nhà, từ từ nhớ lại tất cả những chuyện tối qua. Cứ vậy một hồi lâu, cô mới lười nhác bò dậy. Còn chưa ra tới phòng khách, Tiểu Tiểu đã ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn, tinh thần cô phấn chấn trở lại, "bịch bịch bịch" chạy nhanh tới. Quả nhiên trong phòng khách đã bày sẵn một bàn đồ ăn, còn toàn là món cô thích nữa! Bụng Tiểu Tiểu lập tức réo lên phối hợp, bắt đầu gào thét kêu đói. Cô chẳng buồn tìm hiếu chuyện gì đang diễn ra, nhanh tay bốc một miếng trứng chiên tôm lột vỏ cho vào miệng, thơm quá! Cô lại nhanh chóng ăn thêm miếng nữa, sau đó vừa ăn vừa đi một vòng khắp nhà, chẳng có ai cả!

Tuy đây là nhà cô, không có người khác là rất bình thường, nhưng đồ ăn nóng hôi hổi bày ở đây, mà một người cũng chẳng có, vậy thì kỳ lạ quá. Nhưng mà trải qua hai ngày rèn luyện này, Tiểu Tiểu đã có thể thích ứng rất nhanh với những chuyện kỳ lạ. Cô không hoảng hốt, lại tiếp tục đi một vòng, cuối cùng nhìn thấy trên bàn trong thư phòng có một bức thư và một hộp điện thoại. Cô mở bức thư ra, nhìn thấy những nét chữ rắn rỏi, có lực, chữ viết đẹp như rồng bay phượng múa: "Rất xin lỗi về tất cả những chuyện em đã trải qua. Nhưng anh nghĩ em cần phải hiểu rõ, làm hàng ma sư không chỉ là những kích thích thú vị như trong tưởng tượng của em. Nó còn mang đầy tàn khốc và tuyệt vọng. Bài kiểm tra của em đã được thông qua, đây là một công việc lương cao, đãi ngộ tốt nhưng rất nhiều nguy hiểm. Sau này em phải đối mặt, chắc chắn sẽ có nhiều chuyện còn kinh sợ, nguy hiểm hơn cả tối qua, cho nên em hãy cân nhắc kỹ càng. Nếu như vẫn quyết định trở thành một hàng ma sư, thì hãy liên hệ với anh. Ngoài ra, trong tiểu khu của em đã không còn bất cứ ác linh hay thứ không sạch sẽ gì khác, không cần phải lo lắng. Rất xin lỗi làm hỏng diện thoại của em, chiếc điện thoại mới này coi như là bồi thường. Phím tắt số một là số điện thoại của anh, chờ mong em gia nhập vào công ty của anh". Chữ ký bên dưới là Nghiêm Lạc.

Tiểu Tiểu đọc xong thư, chậm rãi đi đánh răng rửa mặt, thay quần áo, sau đó chẳng chút khách khí ăn một bữa no nê, đem toàn bộ chỗ đồ ăn ngon trên bàn kia nhét hết vào bụng. Sau khi ăn uống no say, cô vẫn còn chưa nghĩ thông được, rốt cuộc mình có muốn làm hàng ma sư không? Tiểu Tiểu quay lại thư phòng, mở hộp điện thoại trên bàn, lấy chiếc điện thoại mới ra xem. Kiểu dáng thời thượng, chức năng phức tạp, bên cạnh còn có một cuốn sách hướng dẫn dày cộp, không có nhãn hiệu, chưa từng nhìn thấy trên thị trường. Trong đầu Tiểu Tiểu trống không, không biết nên làm gì mới được, cuối cùng tìm ra danh thiếp Thư Đồng để lại, gọi điện thoại cho Thư Đồng. "Thư Đồng, tối hôm qua, sau đó xảy ra chuyện gì?"

"Sau đó thì cũng chẳng có gì, cô thu hồi được ác linh, ôm lấy Boss khóc đến khi ngủ say. Sau đó cảnh sát tới, đưa Hà Tình và cả nhà Thạch Tráng đi, thông báo cho người thân đến đón đứa bé về ‘Thảm án diệt môn', chắc sẽ ồn ào một trận đây." Tiểu Tiểu thở dài thườn thượt, cảm thấy cả nhà họ thật đáng thương. "Chị Tình là làm sao vậy? Tại sao vệt sáng trên đồng hồ là màu hồng phấn?” "Đó là 'xác sống'. Chính là cơ thể đã tử vong, nhưng hồn phách lại bị cưỡng ép lưu lại trong cơ thể, nếu như không ăn máu thịt tươi mới, thân thể sẽ bị thối rữa, cho nên...”Thư Đồng ở đầu dây bên kia làm vẻ mặt ghê tởm: "Cô biết đó, bất luận bọn chúng có thích hay không, bọn chúng đều cần đi khắp nơi tìm kiếm đồ ăn". Cô dừng lại một chút, sau đó nói: "Linh hồn của Hà Tình là linh hồn mới, cơ thể cũng chưa thối rữa, cho nên bây giờ bị thu về rồi là chuyện tốt. Nếu không sau này cô ta sẽ vĩnh viễn là xác sống ăn máu thịt, đó là chuyện rất đau khổ, cuối cùng cũng chỉ có thể đợi bị tiêu diệt. Trì Lệ Phân kia có lẽ cũng không biết hậu quả của việc làm như thế này, mới ép hồn phách của cô ta ở lại trong cơ thể".

Tiểu Tiểu nghe thấy chuyện này không lạnh mà run: "Trì Lệ Phân kia điên rồi". "Cô ta không những không điên, còn rất thông minh." Thư Đồng nói: "Cô ta che giấu rất tốt, hơn nữa còn rất biết chừng mực. Một linh hồn ở cùng với con người nhiều năm, sẽ rất ảnh hưởng đến sức khỏe của con người, mà người nhà Thạch Tráng lại không hề gầy ốm, chẳng khác gì người bình thường. Có thể thấy Trì Lệ Phân hiểu rất rõ thân mình là ma, cái gì có thể làm, cái gì không thể làm". Tiểu Tiểu thở dài, hỏi Thư Đồng: "Cô nói xem, tôi thích hợp làm hàng ma sư không?".

"Hì, xem ra cô thực sự bị dọa rồi. Boss nói có lẽ cô sẽ rút lui, bảo tôi đừng làm phiền cô, hóa ra là thật." Tiểu Tiểu có chút ngượng ngùng: "Anh ấy không biết có tức giận không?". Thư Đồng cao giọng nói: "Anh ấy chẳng phải luôn tức giận sao? Nhìn khuôn mặt chẳng chút cảm xúc kia, thật đáng tiếc cho sắc đẹp của anh ta".

"Đâu có, Boss không phải là người không có cảm xúc, anh ấy rất ôn hòa, đâu có đáng sợ như cô nói." "Ha ha", Thư Đồng cười hai tiếng kỳ quặc: "Cô đang kể chuyện cười đấy à?". "Chẳng có gì đáng cười cả. Tôi đang nói nghiêm túc với cô, cô đừng đùa."

"Được rồi, được rồi, nghiêm túc. Nếu như cô muốn hỏi ý kiến của tôi, tôi chỉ có thể nói với cô, ông Trời không tự nhiên lại cho cô khả năng đặc biệt đó đâu." Không tự nhiên lại ban cho khả năng đặc biệt? Câu này đánh trúng vào tâm lý Tiểu Tiểu, khiến cô càng trở nên mơ hồ. Khi đã bình tâm lại sau những vui mừng về bước đầu có được công việc, lý trí nói cho Tiểu Tiểu biết, công việc này chắc chắn ỉà không đơn giản thú vị như những gì cô nghĩ. Nếu không thì, Nghiêm Lạc sẽ không đặc biệt để cô đơn độc một mình đi đối mặt với Trì Lệ Phân. Anh chẳng qua muốn lấy thực tế để chỉ ra cho cô những nguy hiểm có thể sẽ gặp phải trong công việc này.

Đây thực sự không phải công việc người bình thường nên chọn, nhưng nơi sâu thẳm nhất trong lòng Tiểu Tiểu, cũng không biết vì sao, vẫn có chút mong muốn được trở thành một hàng ma sư. Đầu Tiểu Tiểu đang quay mòng mòng với những mâu thuẫn, người thì đau chết đi được, cổ cũng bị thâm tím cả mảng, chẳng thể nào đi gặp mọi người. Lưng cũng đau, bụng cũng đau, chân cũng đau, tay cũng đau, toàn thân không có chỗ nào là không đau. Tiểu Tiểu chẳng nghĩ gì nữa, lười nhác nằm ở nhà dưỡng thương một tuần. Trong thời gian này, Tiểu Tiểu đã nói chuyện điện thoại với A La, A La đến nhà ở cùng cô hai ngày, còn mang đến loại kem mà cô thích ăn nhất. Tiểu Tiểu kể lại tường tận tỉ mỉ những chuyện cô trải qua với A La, nhân cơ hội hòi ý kiến luôn: "A La, cậu nói đi, mình thích hợp làm hàng ma sư không?".

Mắt A La sáng lên, kích động nói: "Cậu muốn đi làm hàng ma sư sao? Tốt quá rồi." "Nào có tốt gì đâu. Tối hôm đó mình suýt chút nữa chết toi rồi. Sắp bị dọa chết đây, cậu không biết đâu, đó thực sự là chuyện rất đáng sợ." "Trông cậu bây giờ ăn vui vẻ như vậy, vừa rồi còn hào hứng nói chuyện, mặt mày tươi tỉnh, đấu khẩu với mình cũng rất có khí thế, chẳng giống người sắp bị dọa chết tí nào."

Tiểu Tiểu ngẩn ra: "Ngủ mấy giấc như thế, lại ăn no rồi, hơn nữa sự việc đã qua, bây giờ đương nhiên không còn sợ. Nhưng mà nếu gặp phải lần nữa, chưa chắc mình đã chịu được. Anh Nghiêm kia vừa muốn mời mình đến làm việc, vừa muốn dọa dẫm mình, nói rất nguy hiểm, vậy rốt cuộc là anh ta có muốn mình đến làm việc hay không?". A La ngẩn ra, sau đó cười lớn: "Chuyện này cậu cần hỏi trực tiếp anh ấy, mình rất muốn xem xem biểu hiện của anh ấy thế nào?". Tiểu Tiểu mặt tối sầm, xem ra A La này cũng chẳng có chủ ý gì hay ho hơn.

Sau đó Tiểu Tiểu lại ở nhà thêm mấy ngày nữa, cuối cùng mới nghĩ ra một cách. Cô quyết định xem thật nhiều phim kinh dị để luyện gan, sau đó dựa vào kết quả luyện gan của mình để đưa ra quyết định có muốn làm hàng ma sư hay không, Tiểu Tiểu tra cả đống tên phim kinh dị trên mạng, sau đó lên danh sách đi thuê đĩa. Cô một mình trốn ở trong nhà xem phim, càng xem càng sợ, cuối cùng thực sự không chịu nổi nữa, đành gọi điện triệu tập mấy người bạn học thân thiết lần lượt đến xem cùng. Kết quả, tất cả mọi người đều khinh ghét nói: "Sợ thì đừng xem nữa!". Nhưng Tiểu Tiểu không muốn bỏ, không luyện tập cho tốt, làm sao biết được mình có muốn làm hàng ma sư hay không.

Hôm nay cô kéo rèm cửa, ôm gối, từ khe hở của các ngón tay đang bịt trên mắt chuyên tâm xem phim. Trên màn hình ti vi là hình ảnh một cô gái mặc áo trắng đang co rúm lại trong góc, run rẩy giữa bầu không khí kỳ quái đáng sợ, cẩn thận nghe ngóng động tĩnh xung quanh... Đột nhiên, điện thoại vang lên! Tiểu Tiểu thét lên, dây điện thoại của cô gái kia rõ ràng bị cắt đứt rồi. Là ma! Chắc chắn là vậy! Chuông điện thoại vẫn cứ reo vang, cô gái áo trắng đó lại dường như không nghe thấy, Tiểu Tiểu căng thẳng nhìn màn hình, trong lòng thực sự lo lắng thay cho có gái kia, sao lại không nghe thấy chứ?

Nhưng nhìn rồi nhìn, cuối cùng Tiểu Tiểu phát hiện ra điều không bình thường. Tiếng chuông điện thoại đó nghe thật quen tai. Điện thoại của cô cũng cài chuông này. Tiểu Tiểu vội vàng lật đống gối tìm điện thoại, chuông vừa ngừng thì cô gái trên màn hình bắt đầu hét lên. Tiểu Tiểu đang cầm điện thoại trên tay, nghe thấy tiếng hét vội ngẩng đầu lên nhìn những chuyện xảy ra trên màn hình. Chỉ thấy trong căn phòng trống không, trên mặt đất có một bóng đen đang ép gần lại phía cô gái kia... Tiểu Tiểu căng thẳng không thở nổi, lúc này, chuông điện thoại của cô lại réo ầm ĩ. Cả Tiểu Tiểu và cô gái kia cùng hét lớn, cô nhảy lên, nhìn thấy điện thoại của mình đang có người gọi đến, chữ trên điện thoại lại là u Dương Tĩnh. Tiểu Tiểu nhanh chóng đặt chế độ tạm ngừng cho ti vi, tiếp đó hít mấy hơi, lại xoa xoa đám da gà nổi đầy trên cánh tay, lúc này mơi dám nhận điện thoại.

"Tiểu Tiểu, anh là u Dương Tĩnh." "Học trường", thần trí Tiểu Tiểu vẫn còn chưa khôi phục, giọng nói hơi run run. "Em đang làm gì?"

"Xem phim kinh dị." u Dương Tĩnh cười: "Em chẳng phải không thích xem loại này sao?". "Gần đây hình như bị trúng gió nên mới muốn xem thử."

"Anh thấy em không phải là trúng gió, em chỉ hơi suy sụp tinh thần thôi. Công việc của em đến đâu rồi?" Tiểu Tiểu vừa nghe đến điều này liền có tinh thần ngay: "Học trưởng, em có cơ hội tìm được việc làm rồi. Loại công việc giống như công ty an ninh bảo vệ, lương cao, đãi ngộ tốt, đồng nghiệp cũng rất tốt, nhưng lại khá nguy hiểm. Anh nói xem em có nên làm không?". “Đương nhiên là không nên." u Dương Tĩnh trả lời dứt khoát: "Con gái làm công việc an ninh bảo vệ đó làm gì. Anh gọi điện cho em là muốn nói với em, trong tòa nhà anh làm việc, có công ty đang tuyển người. Bọn họ cần một trợ lý nghiệp vụ, không yêu cầu gì về kinh nghiệm làm việc, anh thấy rất thích hợp với em. Công ty đó làm về thương mại, cũng đúng với chuyên ngành của em. Hơn nữa quy mô công ty rất lớn, tiển lương và đãi ngộ cũng không tồi. Người phòng Nhân sự ở đó vừa hay anh có quen, đem hồ sơ của em gửi qua đi. Thế nào, chuẩn bị một chút, hai ngày nữa tham gia phỏng vấn nhé".

Tiểu Tiểu ngẩn ra, lại có chuyện tốt như vậy sao? Lẽ nào sau khi gặp ma, vận đen biến thành tốt rồi? Tiểu Tiểu thật là có chút vui mừng ngoài mong đợi, có nội ứng, chắc sẽ dễ qua cửa. Quan trọng nhất là, nếu như đến đó làm việc, vậy chính là cùng làm việc trong một tòa nhà với học trưởng, ở gần ắt có lợi thế, tuyệt quá đi mất! Mỗi ngày có thể cùng ăn cơm trưa, tối có thể cùng tan làm, nhân tiện có thể cùng dạo phố hẹn hò một chút, đây đơn giản là chuyện tốt từ trên trời rơi xuống! Tiểu Tiểu hỏi u Dương Tĩnh về tình hình cụ thể của công ty kia, yêu cầu tuyển người, thời gian phỏng vấn, và số điện thoại liên hệ..., cuối cùng cô phấn khởi trả lời sẽ tham gia phỏng vấn.

Tiểu Tiểu cúp điện thoại, chạy vào phòng tìm quần áo. Giơ mấy bộ quần áo ra trước gương so sánh, cô vui vẻ lẩm nhẩm hát. Quay lại phòng khách, khi nhìn thấy cô gái trên màn hình đang phải chịu kinh sợ kia, Tiểu Tiểu đột nhiên có chút do dự, làm viên chức bình thường, thực sự hợp với cô hơn làm hàng ma sư sao?.