Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Heo yêu Diêm Vương - Chương 11

Chương 11.

Sáng ngày thứ Ba, Tiểu Tiểu trang điểm xong xuôi, đi phỏng vấn. u Dương Tĩnh đón cô ở dưới lầu, đưa cô lên Công ty Thương mại Huệ Thông trên tầng tám. Người đến phỏng vấn không ít. Quách Tinh, người ở phòng Nhân sự, bạn của u Dương Tĩnh, là một cô gái rất ôn hòa. Nhìn thấy Tiểu Tiểu, cô ta liền giơ bộ hồ sơ lên, cười cười với cô, vẫy tay chào u Dương Tĩnh rồi đưa cô vào trong. Tiểu Tiểu ở Công ty Huệ Thông đợi nửa tiếng, cuối cùng cũng đến lượt vào phỏng vấn. Quách Tinh nói với cô: "Đừng căng thẳng, lần này giám đốc phòng Nhân sự bọn chị sẽ đích thân phỏng vấn, rất đơn giản. Em cứ biểu hiện tự tin một chút, chắc chắn không vấn đề gì".

Tiểu Tiểu gật đầu, ưỡn ngực lên đi vào trong. Vấn đề phỏng vấn quả nhiên rất đơn giản, cũng chỉ hỏi về học lực, kinh nghiệm làm việc, hiểu biết về Công ty Huệ Thông, mục tiêu xin việc... Những vấn đề này Tiểu Tiếu đều chuẩn bị trước rồi, trả lời rất lưu loát. Nhưng vấn đề cuối cùng vị giám đốc Nhân sự kia hỏi: "Cô nghĩ như thế nào về chức vụ trợ lý này?". Tiểu Tiểu sững lại, chức vụ trợ lý này còn yêu cầu phải có cách nghĩ như thế nào sao? Không phải chỉ lĩnh lương làm tốt công việc là được sao? Cô ngẫm nghĩ, rồi lại ngẫm nghĩ, càng lúc càng căng thẳng hơn. Ngước mắt lên lại thấy vị giám đốc Nhân sự kia đang nhìn mình đợi câu trả lời, cô buột miệng nói: "Trợ lý chính là bất luận gặp phải chuyện gì, đều có Boss làm hậu thuẫn. Nhưng có nhiều khi, công việc vẫn yêu cầu bản thân mình phải tự đối mặt". Vị giám đốc kia nghe xong thì nhướn mày, dường như đang rất kinh ngạc, sau đó trong mắt lộ ra ý cười. Tiểu Tiểu hận không thể tự cắn lưỡi của mình, nói linh tinh lộn xộn gì thế này. Cô cũng không biết nên bổ sung, chữa cháy thế nào, chỉ có thể ngốc nghếch ngồi đó, cuối cùng thì nghe thấy giám đốc Nhân sự nói: "Vậy hôm nay chúng ta dừng ở đây, nếu có quyết định, trong vòng một tuần chúng tôi sẽ thông báo cho cô".

Tiểu Tiểu gật đầu, đứng dậy ra ngoài. Cô cúi đầu ủ rũ, càng nghĩ càng cảm thấy câu trả lời của mình quá ngốc nghếch. Quách Tinh thấy cô dường như đã mất hết tinh thần, liền bước đến hỏi han tình hình, sau đó an ủi nói: “Không sao đâu, chức vụ này yêu cầu không cao, chị sẽ giúp em hỏi giám đốc, nói đỡ vài lời". Tiểu Tiểu cảm kích trong lòng, cảm ơn rồi đi ra. Cô gọi điện cho u Dương Tĩnh, nói với anh một tiếng là mình đi về, không ngờ u Dương Tĩnh lại từ công ty chạy ra, đưa cô đến quán cà phê bên cạnh tòa nhà ngồi. Tâm trạng của Tiểu Tiểu khôi phục rất nhanh chóng, chỉ sau vài câu đã đẩy được hết chuyện không vui ra khỏi đầu. u Dương Tĩnh hỏi han tình hình phỏng vấn, động viên cô mấy câu, sau đó đột nhiên hỏi: "Tiểu Tiểu, em thấy Lạc Ngôn thế nào?".

"Vu Lạc Ngôn?" Tiểu Tiểu có chút kinh ngạc: "Từ trước đến nay em chưa từng đồng ý với anh ấy điều gì, cũng chưa từng nhận quà tặng của anh ấy. Em đã nói rất rõ ràng với anh ấy, em không hợp với anh ấy". "Anh biết." u Dương Tĩnh nói: "Anh chỉ muốn xác nhận lại một chút". Xác nhận? Xác nhận rồi sẽ làm gì? Tiểu Tiểu không kìm được nghĩ lung tung, trong lồng ngực, trái tim đang nhảy loạn lên. u Dương Tĩnh cười cười, lại hỏi cô: "Lạc Ngôn được con gái hâm mộ như thế mà em cũng không thích, vậy em thích người con trai như thế nào?".

Tiểu Tiểu đỏ bừng mặt, suýt chút nữa buột miệng nói: "Giống như anh". Nhưng lúc này tâm ý đối phương còn chưa rõ ràng, cô cũng không thể dễ dàng bộc bạch. Thế là giả vờ như đang chăm chú nghĩ, sau đó nói: "Thích người tính tình dễ chịu, hài hước, thực tế, và sẽ đối tốt với em". u Dương Tĩnh lại cười, đôi mắt sau cặp kính lộ rõ vẻ hăng hái, anh duỗi tay xoa xoa đầu Tiểu Tiểu: "Mọi người đều cho rằng em là trẻ con, nhưng thực ra trong lòng em rất có chủ ý". Anh ngừng lại một lúc rồi nói: "Chỉ có điều, Lạc Ngôn là bạn rất tốt của anh...". u Dương Tĩnh ngập ngừng muốn nói lại thôi, dường như những lời sau đó có gì khó xử. Tiểu Tiểu mang vẻ chờ đợi, mong anh nói tiếp, nhưng lúc này điện thoại của anh lại vang lên.

Người gọi điện đến là Quách Tinh của Công ty Huệ Thông, u Dương Tĩnh nhận xong điện thoại nói: "Chúc mừng em, vượt qua phỏng vấn vòng một rồi". Tiểu Tiểu ngạc nhiên, suýt chút nữa bị sự vui mừng làm cho choáng váng đầu óc, u Dương Tĩnh nói: "Quách Tinh bảo giám đốc của cô ấy rất vừa lòng về em. Trong nhiều người như vậy, chỉ có câu trả lời của em là mới mẻ. Trợ lý hầu như dựa vào chỉ thị của cấp trên để làm việc, nhưng nhiều khi phải có chủ kiến của mình, mới có thể độc lập hoàn thành công việc. Câu trả lời của em rất hay, bà ấy rất thích". Tiểu Tiểu bịt miệng, đúng là chẳng thể nào tin được, cô đánh bừa như vậy mà lại trúng. u Dương Tĩnh cưòi ha ha: "Em luôn nói cứ hễ phỏng vấn là em lại ngớ ngẩn, lần này xem ra có chuẩn bị kỹ nên mới dễ dàng vượt qua phải không ?".

Tiểu Tiểu cười ngây ngô, vẫn còn bất ngờ với kết quả này. "Thực ra câu nói đó, không phải tự em nghĩ ra. Lúc ấy căng thẳng quá, em chỉ mượn dùng một chút." "Vậy là ai nói?" Tiểu Tiểu nhớ đến Nghiêm Lạc, trong lòng bỗng nhiên có chút áy náy: "Là người đầu tiên khen ngợi năng lực của em". Boss đối với cô tốt như vậy, cô lại hèn nhát rút lui. Tiểu Tiểu đột nhiên phiền não. Đã vượt qua vòng phỏng vấn bên này rồi, vậy cô nên nói thế nào với Boss đây, nói rằng cô quyết định không đến chỗ anh làm việc nữa?

Ba ngày sau, Tiểu Tiểu nhận được thông báo của Quách Tinh, bảo cô thứ Sáu đến Huệ Thông tham gia phỏng vấn tiếp. Quách Tinh ngầm ra hiệu trong điện thoại, lần phỏng vấn tới của Tiểu Tiểu chỉ là hình thức, bởi vì chức vụ trợ lý này không có gì to tát, thực ra giám đốc Nhân sự có thể quyết định tuyển dụng, chỉ là cuối cùng vẫn phải để cho Giám đốc Thôi phòng Nghiệp vụ nhìn qua mà thôi. Chỉ cần không khiến cho giám đốc Nghiệp vụ ghét, công việc này cơ bản đã thuộc về cô rồi. "Con người Giám đốc Thôi rất tốt, không hay soi mói đâu." Quách Tinh nói với Tiểu Tiểu như vậy, thực ra là muốn nói, công việc này của Tiểu Tiểu, đã chắc chắn đến chín phần mười rồi. Tiểu Tiếu rất vui, cô thực lòng cảm ơn Quách Tinh. Cúp máy xong, cơn khổ não từ đâu lại ập đến. Xem ra cô nên đi tìm cơ hội để nói với Nghiêm Lạc một tiếng, nói rõ rằng cô không thể đến công ty của anh làm hàng ma sư. Nhưng Tiểu Tiểu cũng không biết vì sao, lại cảm thấy rất buồn, rất tiếc nuối.

Cô cứ do dự mãi, cho đến ngày hôm sau mới hạ quyết tâm, bất luận là thế nào, cô vẫn nên nói lại với Nghiêm Lạc. Nhưng bởi vì anh đối xử với cô rất tốt nên cô cảm thấy gọi điện thoại để từ chối thực sự có chút không lịch sự lắm. Nghĩ lại Nghiêm Lạc đã cứu cô hai lần, còn tặng cô điện thoại, cô đến câu cảm ơn cũng chưa nói tử tế với anh. Vì thế cô vẫn nên gặp mặt, cảm ơn và xin lỗi trực tiếp một lần. Nhưng người ta là Boss đại nhân, cô gọi điện thoại bảo người ta ra ngoài gặp mặt hình như không thích hợp lắm. Tiểu Tiểu cuối cùng cũng nghĩ ra cách, trực tiếp tạo ra cơ hội gặp mặt. Nghiêm Lạc thỉnh thoảng có tới làm việc trong Waiting, cô cứ loanh quanh ở gần đó, kiểu gì cũng sẽ gặp được anh. Thế là Tiểu Tiểu quyết tâm thực hiện, cô đến Waiting ngồi rất lâu. Mạnh Mạn âm thầm ra sau tiệm gọi điện thoại cho Nghiêm Lạc: "Boss, Heo Con đang ở đây, cô ấy muốn gặp anh".

"Gặp tôi? Cô ấy có số điện thoại của tôi mà." Nghiêm Lạc cau mày lại, không hiểu cô gái này có ý gì. Anh hỏi: "Cô ấy có nói là chuyện gì không?". " Không có, cô ấy chỉ hỏi tôi hôm nay anh có đến không." Nghiêm Lạc trầm ngâm hồi lâu, dặn dò: "Cô nói với cô ấy, hôm nay tôi không đến, bảo cô ấy có chuyện gấp thì cứ gọi cho tôi".

Mạnh Mạn làm như lời anh nói, quay lại phòng ngoài cửa tiệm nói chuyện với Tiểu Tiểu, sau đó tìm chủ đề, nói Boss mấy ngày nay đều không đến, bảo Tiểu Tiểu chi bằng trực tiếp gọi điện cho anh. Tiểu Tiểu nghe thấy thế rất thất vọng, ngồi thêm một lát nữa thì cáo từ. Ngày hôm sau, Tiểu Tiểu lại đến Waiting, quả nhiên Nghiêm Lạc vẫn không có đó. Cô ngại ngồi trong Waiting nên chờ ở quán cà phê đối diện, uống trà cả buổi chiều. Mạnh Mạn lại gọi điện cho Nghiêm Lạc: "Boss, Heo Con ngồi đợi ở quán cà phê đối diện cả nửa ngày rồi". Nghiêm Lạc không nói gì, dập máy.

Ngày thứ ba, Tiểu Tiểu lại ra ngoài. Nhưng mà lần này cô không tiếp tục hy vọng gặp được Nghiêm Lạc ở Waiting nữa. Ngày mai là ngày phỏng vấn tiếp theo, tuy Quách Tình nói vấn đề không lớn, nhưng cô vẫn quyết định đi mua quần áo mới, muốn biểu biện tốt hơn một chút. Cô mua xong quần áo thì quay về. Khi đi qua Waiting, cô vô tình cúi xuống, liền nhìn thấy bên kia lớp kính là một con chuột béo vô cùng đáng yêu. Nó trắng như tuyết, chỉ có một nhúm lông màu nâu trên đỉnh đầu, hất ngược lên giống như được tạo hình vậy. Tiểu Tiểu trong chốc lát bị con vật này hấp dẫn. Con chuột béo đó leo lên mặt kính, dùng ánh mắt đáng thương nhìn cô, mắt của nó ướt ướt, dường như còn chứa nước mắt vậy. Tiểu Tiểu quỳ xuống, dùng tay gõ gõ vào tấm kính trước mặt con chuột béo. Nó cứ nhìn theo ngón tay cô, tay cô chuyển động sang bên trái đầu nó nghiêng sang trái, tay cô chuyển động sang bên phải đầu nó hướng sang phải, khiến cho Tiểu Tiểu cười tít mắt. Cuối cùng con chuột béo dừng lại, "bịch" một tiếng ngã từ cái bệ nhỏ bên dưới cửa kính ra sau, nhưng nó lại nhanh chóng bò lên, tiếp tục ánh mắt ngập ngừng, leo lên cửa kính nhìn cô. Tiểu Tiểu bị sự đáng yêu của nó đánh bại hoàn toàn, không kìm được đưa tay đẩy cao đỉnh mũi, làm bộ dạng mũi heo trêu đùa nó.

Con chuột béo nhảy lên đùa nghịch, rõ ràng rất hưng phấn, Tiểu Tiểu không ngừng cười hi hi ha ha. Nhưng khi cô ngẩng đầu lên, lại thấy Nghiêm Lạc đang cầm báo ngồi trên sofa cách đó không xa. Tiểu Tiểu thề rằng cô thực sự đã nhìn thấy Boss đại nhân nhếch khóe miệng lên cười. Điều này khiến cô chỉ hận là không thế đào một cái hố để chôn mình xuống đó. Vì sao cô luôn xuất hiện trong bộ dạng mất mặt trước Boss như vậy? Lúc này Tiểu Tiểu cũng chẳng để tâm đến con chuột béo nữa, cô cầm túi quần áo bỏ chạy thật nhanh. Chạy được nửa đường, đột nhiên nhớ ra, cô chắng phải muốn tìm Boss sao, bây giờ cơ hội đang ở trước mắt còn gì. Tiểu Tiểu cắn răng, vỗ vỗ mặt, chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, sau đó mặt dày, xoay người vững bước tiến vào trong Waiting. Quay lại Waiting, nhìn vào bên trong cửa kính, cô thấy Nghiêm Lạc vẫn đang ngồi đó. Tiểu Tiểu hít một hơi, nghĩ xem câu mở đầu phải nói như thế nào, sau đó một tay đẩy cửa...

Cửa vừa mở ra, một thân hình bé nhỏ liền nhào về phía cô. Tiểu Tiểu đang chuyên tâm cân nhắc vấn đề chính, bị thân hình nhỏ bé này dọa cho giật thót mình, lật đật lùi lại một bước, hai chân vấp vào nhau, ngã nhào xuống đất. Tiểu Tiểu nhăn nhó mặt mày, mông đau muốn chết. Nghiêm Lạc sải bước chạy đến, đỡ cô lên. Tiểu Tiếu cúi thấp đầu, cảm thấy rất ấm ức, mỗi lần cô gặp Boss, ngoài mất mặt ra thì vẫn là mất mặt. Thân hình nhỏ bé trên mặt đất kia kêu lên "chít chít chít", chính là chú chuột béo vừa rồi. Chú chuột béo vẫy vẫy đuôi lấy lòng, nhìn Tiểu Tiểu chăm chú, đôi mắt long lanh kích động, nhúm lông màu nâu trên đỉnh đầu đung đưa đung đưa. Tiểu Tiểu không kìm được khom người xuống đặt nó lên lòng bàn tay, đưa ngón tay ra vuốt ve vỗ về nó một chút.

"Không sao chứ?" Nghiêm Lạc cau mày, biểu cảm rõ ràng rất nghiêm khắc nhưng ngữ khí lại hoàn toàn không giống vậy. Chú chuột béo nghe thấy tiếng Nghiêm Lạc, run lên dường như rất sợ hãi, Tiểu Tiểu vội nói: "Không sao, không sao". Để chứng minh, cô còn bước nhanh về trước hai bước. Nghiêm Lạc nhặt túi đồ dưới đất lên giúp cô, cùng cô đi vể phía sofa. Trên chiếc bàn trước sofa có đặt một cái lồng rất đẹp, chắc là nhà của chú chuột béo. Tiểu Tiểu đặt chú chuột béo lên trên bàn. Lúc này Nghiêm Lạc gọi một tiếng: "Bát Bát!".

Tiểu Tiểu ngẩn ra, chỉ có hai chữ, thanh âm không lớn, nhưng sự oán trách và tức giận bao hàm trong đó lại khiến cô giật mình. Lần này thì cô thực sự đã hiểu vì sao bọn Thư Đồng luôn nói Boss nghiêm khắc rồi. Quả nhiên chú chuột béo gây rắc rối kia vô cùng sợ hãi, thân hình nhỏ bé run rẩy, hóa ra Bát Bát là tên của nó. Tiểu Tiểu cảm thấy nó rất đáng thương. Chú chuột béo hình như biết mình phạm lỗi, nó ngẩng đầu lên nhìn nhìn cô, cặp mắt nhỏ kia khiến lòng Tiểu Tiểu mềm nhũn ra. Bát Bát nhìn cô một cái, tựa như lưu Iuyến không rời, cuối cùng gật gật cái đầu nhỏ, không biết làm sao, bộ dạng đau lòng, tự động chuồn vào trong lồng, lại còn biết tự đóng cửa. Tiếu Tiếu há hốc miệng kinh ngạc, thật là tài quá, làm sao có thể đáng yêu như vậy? Cô vẫy vẫy tay với chú chuột béo, cũng học cách gọi: "Bát Bát!".

Bát Bát tỏ vẻ trông đợi, quay đầu nhìn Nghiêm Lạc một cái. Anh lại không nói gì. Chú chuột béo cẩn thận nhìn nhìn vẻ mặt của anh, sau đó vui vẻ tự mình mở lồng chạy ra. Nó chạy đến trước mặt Tiểu Tiểu, đứng thẳng người, hai cái chân nhỏ khoanh trước ngực, mông lắc lắc, đuôi vẫy vẫy, ngẩng đầu lên, bộ dạng lấy lòng. Tiểu Tiểu trong chốc lát liền quên đi chuyện mất mặt vừa rồi, cô vui vẻ lớn tiếng cười ha ha, đưa ngón tay xoa đầu chú chuột béo. Bát Bát ngây ngất, cái đầu nhỏ dụi dụi vào ngón tay Tiều Tiều. Chơi cùng với Bát Bát một hồi, Tiểu Tiểu cuối cùng đã nhớ ra chuyện chính, cô hắng giọng, nói với Nghiêm Lạc: "Anh Nghiêm, thực ra, em đến là để cảm ơn anh".

"Không cần khách sáo." Anh căn bản chẳng buồn hỏi đây là cảm ơn cái gì. Tiểu Tiểu định thần lại, nói tiếp: "Còn nữa, chính là, em muốn nói…” Cô còn chưa nói xong, Nghiêm Lạc đột nhiên đưa đến một đĩa hạt dưa: "Bát Bát là chuột linh, có thể nghe hiểu lời con người, em thử cho nó ăn xem".

"Chuột linh? Chính là chuột biến thành yêu tinh phải không?" "Chít chít chít chít..." Bát Bát nhảy lên phản đối ở bên cạnh, rất không hài lòng đối với từ "yêu tinh" này. Tiểu Tiểu buồn cười quá, hỏi nó: "Không phải là yêu tinh đúng không?". Bát Bát nghiêm túc gật đầu. Nó thật sự có thể nghe hiểu tiếng người, Tiếu Tiếu hứng thú, cầm một hạt dưa lên hỏi: "Muốn ăn không?".

Bát Bát nhảy nhót vui mừng, gật mạnh đầu, lại kêu "Chít chít chít". Tiểu Tiểu đưa hạt dưa đến, Bát Bát vừa muốn nhận, cô lại thu tay lại. Bát Bát ngẩn ra, cặp mắt nhỏ đáng thương nhìn Tiểu Tiểu. Tiểu Tiểu cười, không kìm được, cuối cùng cũng đưa hạt dưa cho nó. Một người một chuột chơi với nhau vô cùng vui vẻ. Nghiêm Lạc nhìn hai người bọn họ một hồi, đột nhiên nói: "Anh còn có việc phải đi trước, em ở lại đây chơi với Bát Bát nhé". Tiểu Tiểu gật đầu, một ngón tay bị Bát Bát ôm, tay còn lại vẫy vẫy Nghiêm Lạc: "Anh Nghiêm, bye bye". Thấy Nghiêm Lạc đi rồi, cô lại tiếp tục chơi với Bát Bát.

Chơi một lúc, cuối cùng cô cũng nhớ ra. Ý, chuyện chính của cô vẫn chưa nói với Nghiêm Lạc mà. Khó khăn lắm mới gặp được anh, vậy mà chưa nói câu nào, đã để anh đi mất rồi. Tiểu Tiểu ảo não như vậy, tóm lấy Bát Bát gắng sức ôm: "Đều tại mày, mày làm tao quên mất chuyện chính rồi". Bát Bát kêu "Chít chít chít", vẻ mặt vô tội.

"Nói cái gì, nghe không hiểu."Tiểu Tiểu vẫn còn buồn bã, tiếp tục ôm chặt Bát Bát. Mạnh Mạn đi đến, cười nói: "Nó nói, nó chỉ chịu trách nhiệm đáng yêu, không chịu trách nhiệm việc chính". Tiểu Tiểu đừng tay lại, nhìn vào cặp mắt nhỏ như hai hạt đậu đen của Bát Bát, chịu trách nhiệm đáng yêu? Còn có công việc tốt như thế này sao? Nếu như cô cũng có thể chỉ chịu trách nhiệm đáng yêu thì tốt rồi.

Cô nhoài người trên sofa ỉu xìu nói với Mạnh Mạn: "Chị Mạn, vận số của em gần đây không tốt, rất không tốt, vui buồn lẫn lộn. Chị chẳng phải là biết xem bói đoán mệnh hay sao, xem giúp cho em được không?". "Được." Mạnh Mạn vui vẻ đồng ý, lúc sau liến bưng đến một cốc nước. Tiểu Tiểu nhìn cốc nước kia, thầm nghĩ: "Nước à, nước à, tôi thực sự rất muốn đi làm, nhưng mà, tôi vẫn muốn hỏi, tôi làm hàng ma sư tốt, hay làm công việc bình thường mới tốt?". Nghĩ xong, cô uống một hơi hết cốc nước kia, sau đó hỏi Mạnh Mạn: "Chị Mạn, cốc nước này là ý gì?".

"Thời khắc gặp ma." "Không phải chứ, lại 'Thời khắc gặp ma'?" Tiểu Tiểu nhìn cốc nước: "Gần đây em chẳng gặp ma quỷ gì cả, cuộc sống rất bình thường, có phải là đoán sai rồi không?". "Không sai đâu."

"Vậy, lẽ nào là chỉ Bát Bát?" Chuột linh cũng coi là yêu vật nhỉ? Gặp nó coi như đã gặp ma? Chú chuột béo vô tội lắc đầu cật lực, nó rõ ràng là vô tội. "Không phải Bát Bát." Mạnh Mạn lo lắng: "Chắc chắn là 'Thời khắc gặp ma'".

Tiểu Tiểu muốn khóc mà không ra nước mắt: "Em chỉ muốn hỏi rốt cuộc mình làm công việc gì thì tốt, sao mà lại đưa ra một đáp án kỳ lạ thế này". "Nên làm gì, là phải tự em quyết định. Số mệnh không thể giúp em quyết định, nhưng sẽ thay đổi theo quyết định đó của em. Chỉ là có lúc, em không thể không đưa ra chủ kiến. Tiểu Tiểu, thuận theo tự nhiên, những chuyện nên xảy ra thì sẽ xảy ra, ai cũng không ngăn cản được." Tiểu Tiểu nghe có chút không hiểu: "Chị Mạn, những lời này của chị khó hiểu quá".

"Heo Con, ngày mai, làm việc phải cẩn thận chút.".