Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Heo yêu Diêm Vương - Chương 3

Chương 3.

Tiểu Tiểu không nghe rõ cô gái trẻ kia hét cái gì, cô đang gắng sức đẩy cánh cửa thoát hiểm trước mặt ra, một lòng muốn xông vào lối cầu thang. Chỉ cần xuống được dưới lầu, chạy được đến trung tâm mua sắm là có thể an toàn rồi chăng? Nhưng đúng vào thời khắc cô đẩy cánh cửa ra, một bàn tay không biết từ đâu đột nhiên vươn tới, tóm chặt lấy cổ cô! “Á…” Tiếng kêu kinh hoảng của Tiểu Tiểu vang lên mới một nửa, liền bị bóp nghẹt trong cổ họng. Cô chỉ cảm thấy cổ mình nghẹn lại, trái tim suýt chút nữa thì bung ra khỏi lồng ngực. Trong lúc hoảng loạn, cô nhìn thấy kẻ tấn công mình là một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi cộc tay màu đen.

Lớn như thế này rồi, đây là lần đầu tiên Tiểu Tiểu bị người ta bóp cổ. Cô sợ hãi tới mức chân run bắn lên, vùng vẫy phản kháng theo bản năng, tìm lại được ý thức, đấm một cú thẳng vào mắt của người đàn ông. Gã đàn ông kia dường như không ngờ Tiểu Tiểu lại dám động thủ, không chút phòng bị, tròng mắt ăn ngay một cú đấm của Tiểu Tiểu. Cú đấm này khiến tay hắn ta phải nới lỏng ra một chút, nhưng cũng kích thích hắn ta nổi giận. Hắn ta lại dùng sức, bóp lấy cổ Tiểu Tiểu giơ lên. Đúng vào lúc này, tiếng một thanh niên trẻ vang tới: “Thả cô ấy ra!”.

Tay gã đàn ông trung niên mặc áo đen ngừng lại, Tiểu Tiểu nhân cơ hội, cố nhìn về hướng phát ra tiếng nói. Đó là một người đàn ông trẻ mặc một bộ đồ giống như của đội đặc công chống khủng bố trong phim, đeo một chiếc kính màu nâu giống như cô gái tóc ngắn vừa rồi. Trên tay anh ta còn có súng, lúc này miệng súng đang nhắm vào sau lưng gã đàn ông trung niên áo đen. Nhưng gã đàn ông trung niên mặc áo đen không coi người này ra gì. Hắn ta quay lại, bóp lấy cổ Tiểu Tiểu, liền đẩy cô đến trước họng súng của người thanh niên. Cục diện lúc này biến thành Tiểu Tiểu bị người kia chĩa súng vào lưng, trước mặt cô vẫn là gã đàn ông áo đen hung dữ.

Trong chốc lát, Tiểu Tiểu ý thức được rất rõ, cô xui xẻo vô cùng, đã vạn phần vinh hạnh, trở thành con tin rồi! Hôm nay rốt cuộc là ngày gì vậy chứ? Tiểu Tiểu thực sự hối hận, cô chẳng qua chỉ muốn hẹn hò một lần, muốn yêu đương một chút, ông Trời lại đối xử với cô như thế này là sao? Lúc này hai mắt cô tối lại, không thở được, trong lòng thực sự là hối và hận đang trộn lẫn vào nhau.

Cửa thoát hiểm bỗng nhiên “uỳnh” một tiếng, bị đẩy ra, cô gái tóc ngắn vừa rồi xông đến, sợi xích màu bạc “vù vù” chuyển động vòng tròn trên cánh tay cô ta. Động tác của gã đàn ông áo đen còn nhanh hơn, đã ngay lập tức xoay người Tiểu Tiểu lại, hắn ta nghiêng người, né tránh sự tấn công từ hai phía, lại cười lạnh lùng một cái, lớn tiếng nói: “Nếu muốn đứa con gái này chết, các người cứ thử xem”. Không đợi người ta đến thử, hắn ta cũng sắp bóp chết cô rồi! Tiểu Tiểu dùng sức nện vào cánh tay của gã đàn ông trung niên, hắn ta dường như cũng phát hiện ra trạng thái sắp chết của cô, vội thả lỏng tay ra. Tiểu Tiểu lúc này cuối cùng cũng thở được, cô vừa thở vừa liếc ánh mắt, nỗ lực nhìn sang hai vị cứu tinh. Trong tay anh cảnh sát có súng, trong tay chị kỳ quái có xích bạc, phần đầu của xích bạc là phi tiêu bạc nhọn.

Được rồi, chẳng cần biết là súng hay phi tiêu bạc, cái nào lợi hại hơn, mau đến cứu cô đi! Đáng tiếc, một nam một nữ kia lại không nghe thấy tiếng kêu trong lòng Tiểu Tiểu, hai người ấy dường như đều sợ hãi cho con tin, không dám hành động bừa bãi. Trong lòng Tiểu Tiểu lo lắng như vậy, suýt chút nữa thì rớt nước mắt. Gã đàn ông trung niên áo đen phát hiện ra con tin này quả nhiên có tác dụng tốt, đắc ý hơn, lớn tiếng nói: “Hai ngươi mau lùi ra!”.

Hai người một nam một nữ nhìn nhau, từ từ lùi lại mấy bước. Trong lòng Tiểu Tiểu càng lo sợ hơn, cô rên rỉ trong cổ họng: “Đừng mà, hai người lùi xa rồi, con tin làm thế nào?”. Đáng tiếc thứ cô có thể phát ra chỉ là những tiếng “hu hu”. Gã đàn ông áo đen rất hài lòng với sự nghe lời của đối phương, lại lớn tiếng hét một câu: “Bỏ hết vũ khí xuống!”.

Hạ vũ khí xuống? Vậy cô chẳng phải là chết chắc sao? Tiểu Tiểu vô cùng sợ hãi, bắt đầu gắng sức vùng vẫy. Cô đấm nện lung tung vào mặt gã kia, chân bên dưới cũng không ngừng đá, thụi. Những thứ này tuy không có tác dụng gì nhiều, nhưng cũng khiến cho gã áo đen chẳng chịu nổi phiền nhiễu, hắn ta khó chịu, phát ra tiếng hét không có chút nào giống người, kéo Tiểu Tiểu lại gần rồi giơ cao lên, đồng thời nhe răng ra, để lộ hàm răng vàng khè. Tiểu Tiểu trợn tròn mắt nhìn, trái tim bắt đầu đập loạn, không phải bởi vì ghét hàm răng vàng và hôi thối của đối phương, mà là vì gã đàn ông này vừa mọc ra hai chiếc răng nanh gớm ghiếc rất dài.

Cái thứ đó là thật? Quỷ hút máu? Thật sự là quỷ hút máu sao?!

Hơn nữa là quỷ hút máu có hàm răng vàng! Tiểu Tiểu không có cách nào khống chế bản thân mình nữa, cô cất tiếng thét lên, vùng vẫy càng dữ dội. Ông Trời ơi, không cần phải chứng minh hôm nay thực sự là ngày tốt Trung Tây kết hợp như thế này đâu. Tiểu Tiểu không ngừng giãy giụa, la hét khiến gã áo đen tức giận, hắn ta dồn sức bóp cổ cô thật mạnh, gầm lớn: “Không được hét!”.

Cái bóp cổ này khiến Tiểu Tiểu đau đớn, trước mặt tối đen, sự sợ hãi khiến cho epinephrine[1] của cô bị kích thích, thời khắc nguy cấp này cô bột phát một hành động sinh tồn theo bản năng. [1] Epinephrine: Một loại hooc môn do tuyến thượng thận tiết ra khiến nhịp tim tăng cao mỗi khi chạy, nhảy, hoạt động thể thao, hồi hộp, hoảng sợ… Tuyệt kỹ phòng thân của nữ sinh… đá!

Tiểu Tiểu túm chặt hai vai gã đàn ông, nghiến răng nghiến lợi, duỗi chân đá thật mạnh vào háng của hắn ta. Gã đàn ông đang nhe nanh đó thét lên một tiếng “ái” đau đớn rồi bỏ tay ra. Tiểu Tiểu rơi xuống đất, chân vẫn không ngừng lại được, cô nhắm mắt nhắm mũi ra sức đá đạp liên tục. Gã nanh vàng chỉ còn biết kêu la thảm thiết, ôm lấy thân dưới mà đổ vật xuống. Người con trai cầm súng và cô gái tóc ngắn nhìn thấy biến động bên này, chỉ biết trợn mắt há mồm. Tiểu Tiểu lại tiếp tục đá mấy cái nữa, cuối cùng phát hiện mình đã được thả ra, tự do rồi. Cô trợn tròn mắt lên, thở hồng hộc, trong lòng nghĩ mau chóng dừng lại, chạy nhanh một chút, thế nhưng đôi chân cô cứ không tự chủ được, vẫn tiếp tục đá vào gã đàn ông kia. Người con trai cầm súng cuối cùng không nhìn tiếp được nữa, vội vàng đi đến kéo cô ra: “Được rồi, được rồi, cô gái, xin hãy đứng sang một bên, để tôi xử lý”.

Đầu óc Tiểu Tiểu trống rỗng, chưa kịp phản ứng lại, ngây ra nhìn người con trai kia lấy một sợi thừng nhỏ màu bạc trói chặt gã áo đen. Cô chớp chớp mắt, chớp rồi lại chớp, thần trí dần dần tỉnh táo trở lại. Cô vừa rồi đá là thứ gì? Thật sự là quỷ hút máu?

Chân Tiểu Tiểu mềm nhũn ra, cô ngẩng đầu nhìn, cô gái tóc ngắn đang nói vào một thứ gì đó như máy liên lạc ở bên tai: “Bắt được ba tên rồi, còn có một tên họ hút máu. Những tầng khác đều dọn dẹp sạch sẽ rồi? Được, tôi biết rồi. Chỗ tôi bên này còn có chút vấn đề…”. Khi cô ta nói “có chút vấn đề” thì nhìn sang phía Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu thấy vậy trong lòng bỗng có cái gì đó bất an, ý thức lại được, liền muốn quay người bỏ chạy. Cô gái đó xông đến, một tay tóm cô lại: “Cô đừng đi”. Tiểu Tiểu hất vai, thoát ra khỏi bàn tay của cô gái kia, nhưng cô gái kia đã thuận thế hướng xuống dưới giữ chặt cánh tay cô, Tiểu Tiểu lớn tiếng nói: “Đừng có bắt tôi, tôi chẳng biết gì cả, cái gì cũng đều không nhìn thấy, tôi sẽ không nói điều gì hết”.

Những thứ này là cái gì chứ? Cô gái kia sững lại, Tiểu Tiểu nhân cơ hội gạt tay cô ta ra, cắm cổ chạy xuống lầu. Cô gái tóc ngắn không chút vội vàng, bấm ngón tay, trong miệng không biết niệm những lời gì, sau đó chỉ tay về phía Tiểu Tiểu ở đằng trước, nói một tiếng: “Đứng!”. Tiểu Tiểu chẳng buồn để ý, cứ tiếp tục chạy. Người thanh niên cầm súng kia một tay vịn vào cầu thang, bước mấy bước dài, chặn trước mặt Tiểu Tiểu. Tiểu Tiểu giật thót mình, đứng lại.

Cô gái tóc ngắn tiếp đó cũng nhảy đến, nói: “Bây giờ nếu như cô chạy, sợ là linh hồn này sẽ theo cô mãi”. Cô ta vừa nói vừa rút một chiếc bình ra, giơ miệng bình về phía Tiểu Tiểu, trong miệng lẩm bẩm đọc một chuỗi câu. Miệng chiếc bình bỗng nhiên đỏ hồng lên, sáng rực, dường như có thứ gì đó vừa bay vào. Lúc này cô gái mới đậy nắp bình lại, nói một câu: “Được rồi, lần này thì xử lý xong tất cả rồi”. Tiểu Tiểu mềm nhũn chân ra, ngồi thụp xuống đất: “Cái đó, cái đó là gì?”. “Là linh hồn của cô nữ sinh kia, cô ta bị ác linh tấn công, linh hồn bị đẩy ra khỏi cơ thể, có lẽ vì cô ngồi bên cạnh, nên linh hồn của cô ta liền bám theo cô.”

Tiểu Tiểu nghe xong toàn thân toát mồ hôi lạnh, dựng đứng lông tơ: “Cái đó chính là… chính là quỷ phải không?”. Cô lại bị hồn ma bám theo? “Cách lý giải này của cô cũng không sai.” “Cô ta, cô ta… cô ta ngồi bên cạnh tôi.” Tiểu Tiểu ra sức phủi phủi cánh tay, trong lòng nghĩ lại mà thấy có chút sợ hãi.

Cô gái tóc ngắn kia nhìn một lượt từ trên xuống dưới từ trái qua phải đánh giá Tiểu Tiểu, sau đó hỏi: “Cô là nhà nào vậy?”. “Cái gì mà nhà nào?” Tiểu Tiểu nghe không hiểu. Cô gái kia nhăn mày lại: “Cô không phải là hàng ma sư?”.

“Hàng ma sư là gì?” Cô gái kia và người con trai cầm súng cùng nhìn nhau một cái, sau đó lại hỏi: “Vậy vừa rồi cô làm thế nào mà có thể xông qua kết giới của tôi?”. “Kết giới gì?”

“Kết giới chính là…” Cô gái kia ngẫm nghĩ, không giải thích nữa, xoay ngón tay, miệng lẩm bẩm nói mấy chữ, tay khua khua trước mặt Tiểu Tiểu, lại khe khẽ nói một tiếng: “Đứng”. Sau đó cô ta nói với Tiểu Tiểu: “Cô có thể đi được rồi”. Tiểu Tiểu nhìn hai người trước mặt, bò dậy, cẩn trọng cất bước đi, đi được mấy bước, liền chạy nhanh xuống lầu. “Trời, thật sự là đến đi thoải mái?”, cô gái tóc ngắn vô cùng kinh ngạc, lại xông đến muốn ngăn Tiểu Tiểu.

Tiểu Tiểu lần này thật sự hoảng sợ, cô hất tay nói lớn: “Chẳng phải nói tôi có thể đi rồi?”. “Sợ là vẫn chưa được.” “Vì sao chưa được?”

“Tôi có câu hỏi muốn hỏi cô.” “Có câu hỏi thì giỏi lắm sao? Tôi còn có đầy một bụng câu hỏi đây.” Cô gái kia nhướn mày lên: “Ôi, gan của cô cũng thật to, miệng lưỡi sắc bén lắm”.

Tiểu Tiểu bĩu bĩu môi, không muốn để ý đến cô ta nữa, nhưng trước mắt cô bị hai người này vây trong góc, tự biết rằng sẽ không thể đi nổi. Con người Tiểu Tiểu đây, thực sự có một số lúc thần kinh rất mạnh mẽ, gan cũng không hề nhỏ, hơn nữa còn lạc quan kỳ lạ. Bây giờ vừa thấy mình khó lòng đi được, cô cũng nhanh chóng định thần trở lại, hỏi: “Các người là ai?”. “Hàng ma sư, chính là những người giải quyết đám yêu ma quỷ quái. Tôi tên Thư Đồng, anh ấy tên Thẩm Thanh.” Cô gái tóc ngắn trả lời một cách thoải mái. “Ác linh là cái gì?”

“Chính là yêu ma tà ác lại có năng lực.” Câu trả lời của Thư Đồng khiến Thẩm Thanh phải tán thưởng: “Thư Đồng, giải thích của cô thật là thông dụng dễ hiểu”. “Cảm ơn quá khen.” Thư Đồng lịch sự xua xua tay với Thẩm Thanh, sau đó lại quay sang nhìn Tiểu Tiểu, nói tiếp: “Đổi sang tôi hỏi cô, trong rạp chiếu phim có chuyện gì, cô đã nhìn thấy cái gì rồi?”.

Tiểu Tiểu chăm chú nhìn Thư Đồng, lại chuyển qua nhìn Thẩm Thanh, cũng ngẩng đầu lên, lớn tiếng nói: “Tôi đâu có nói các người trả lời câu hỏi của tôi rồi thì tôi sẽ phải trả lời câu hỏi của các người”. Thư Đồng ngẩn ra, ưỡn lưng trừng mắt: “Cô đùa tôi sao?”. “Nếu như đột nhiên giữa đường nhảy ra hai người mặc trang phục như đang diễn kịch, lại nói bọn họ là thần tiên, sau đó bộ mặt hung hãn muốn thẩm vấn cô, cô có trả lời hay không?” Tiểu Tiểu nói đầy lý lẽ.

Thư Đồng đáp lại cũng rất nhanh: “Trả lời, tại sao không trả lời, nếu cô cũng nói mình là thần tiên, tôi nhất định sẽ ôm lấy chân cô, ngoan ngoãn trả lời, biết gì nói nấy, mà đã nói thì sẽ nói cho bằng hết”. Cô ta rõ ràng là đang nói chuyện cười với Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu cũng trầm giọng xuống: “Lấy giấy chứng nhận ra cho tôi xem trước đã”. “Hì, cô đúng là sẽ mở miệng nói câu này.” Thư Đồng lại cẩn thận nhìn Tiểu Tiểu một cái, dựng đứng ngón tay cái lên: “Cô à tôi đã thấy qua nhiều người bình thường gặp phải chuyện siêu nhiên như thế này rồi, cô có thể coi như người kỳ quái nhất”. Sau đó cô ta nói vào máy liên lạc, ngữ khí không vui lắm: “Ray, chỗ tôi có một cô gái, không chịu hợp tác, muốn kiểm tra giấy chứng nhận của chúng tôi. Anh mau bảo Hồ Dương lên đây, đừng quên nhắc anh ta mang giấy chứng nhận”.

Tiểu Tiểu nói câu này cũng khiến Thẩm Thanh phải phá lên cười. Cô bĩu môi, cười gì mà cười, có gì đáng cười chứ, yêu cầu của cô rõ ràng là rất hợp lý. Tiểu Tiểu nhìn Thư Đồng một cái, cô gái này còn không biết xấu hổ nói cô kỳ quái, so với bọn họ, cô phải được xếp vào loại siêu bình thường mới đúng. Thư Đồng liếc thấy ánh mắt đó của cô, cũng lập tức nhìn đáp lại. Hai người cứ thế tôi nhìn cô, cô nhìn tôi cả một hồi lâu. Một lúc sau, Tiểu Tiểu trông thấy sự xuất hiện của người có thể cho cô xem giấy chứng nhận, đó là một cảnh sát. Vị cảnh sát này khoảng trên dưới bốn mươi tuổi, tên là Hồ Dương. Tiểu Tiểu cẩn thận xem xét giấy chứng nhận của ông ta, kỳ thực cô cũng nhìn không ra đây là thật hay giả, dù sao ảnh và người cũng rất giống nhau. Cô bị cảnh sát này đưa từ rạp chiếu phim xuống dưới lầu, ra phía sau của khu trung tâm thương mại, ở đó có đỗ hai chiếc xe cảnh sát, hai chiếc xe SUV và một xe tải.

Tiểu Tiểu ngồi trong xe cảnh sát, được yêu cầu giao chứng minh thư để kiểm tra, điện thoại của cô bị lấy đi một lúc, sau khi đã qua kiểm tra liền được trả lại cho cô. Cuộc gọi đầu tiên của Tiểu Tiểu là gọi cho A La, đáng tiếc những gì nghe thấy lại vẫn là tiếng thông báo thuê bao kia ngoài vùng phủ sóng. Tiểu Tiểu đáng thương cúi thấp đầu, cô lớn như thế này rồi, vẫn chưa thực sự gặp qua người chết, chưa bị ma quỷ bám theo, chưa bị yêu quái đánh qua, chưa bị bắt làm con tin, chưa bị chú cảnh sát nào giữ lại. Nhưng mà trong ngày hôm nay, tất cả những chuyện này đã gặp hết rồi. Rằm tháng Bảy, quả nhiên là một ngày không tốt.

Tiểu Tiểu càng nghĩ càng buồn, sớm biết như thế này, cô đã nghe theo lời A La, không ra ngoài thì tốt rồi. Bố mẹ đều đang ở nước ngoài, cô lại sống một mình ở đây, bây giờ xảy ra chuyện, ngay đến chỗ dựa cũng không có. Tiểu Tiểu ngẫm nghĩ, không kìm được rớt nước mắt. Cảnh sát tên Hồ Dương giật nảy mình: “Ai da, không có ai đánh cô, mắng cô, lại không bắt giữ cô, cô khóc cái gì chứ?”. “Chú cảnh sát, cháu là công dân tốt, cháu từng làm nhiều chuyện tốt, còn thường xuyên dũng cảm làm việc nghĩa, tuy sau khi làm xong, luôn chẳng thấy nghĩa đâu, nhưng cháu vẫn kiên trì làm người tốt.”

Hồ Dương tắt nụ cười: “Chúng tôi đâu có nói cô là người xấu, chỉ là cô tự nhiên lại xông vào hiện trường phạm tội, cho nên mới phải mời cô hợp tác điều tra”. Tiểu Tiểu dụi dụi mắt, hỏi: “Phải hợp tác thế nào?”. “Cô thử nói xem, vừa rồi đã xảy ra những chuyện gì?”

Tiểu Tiểu điều chỉnh lại cảm xúc một chút, trả lời: “Cháu cùng bạn đi xem phim, sau đó bạn cháu có việc phải đi trước, chỉ còn lại một mình cháu tiếp tục xem. Cô nữ sinh đó ngồi bên cạnh cháu, cứ luôn khóc, cô ấy nói cô ấy rất xui xẻo, thất tình rồi, đi đường thì ngã xuống hố, xem phim còn mua nhầm vé gì đó, không nhớ được hết nữa, nhưng tóm lại cũng chỉ loanh quanh mấy điều này, sau đó cô ấy cứ khóc…”. Tiểu Tiểu ngừng một chút, lại nói: “Hóa ra xui xẻo thực sự có thể truyền nhiễm, cô ấy ngồi gần cháu như vậy, đem xui xẻo truyền hết cho cháu, cháu cũng bắt đầu xui xẻo rồi…”. “Cô Chúc.” Hồ Dương không nhịn được cắt ngang lời cô: “Cô cùng với cô nữ sinh kia ra ngoài như thế nào? Ở trong phòng chiếu phim, cô có phát hiện ra điều gì khác thường không?”. “Lúc đó cháu đột nhiên ngửi thấy có mùi khét, cho rằng đang cháy ở đâu, thế nhưng khi nhìn thì lại không phát hiện gì. Chỉ có điều rất lạ là, lúc đó mọi người trong phòng chiếu cứ như bị niệm chú vậy, ai nấy đều ngồi yên không động đậy. Sau đó cô gái bên cạnh cháu đột nhiên đứng dậy đi ra ngoài, cháu đương nhiên là chạy theo cô ấy. Nhưng cô ấy đi rất nhanh, trong thoáng chốc cháu đã không nhìn thấy cô ấy đâu nữa. Sau đó cháu cứ đi cứ đi, lại phát hiện ra cô ấy ngồi trên nền tại một lối rẽ.”

“Cô nói, lúc đó cô ngửi thấy mùi khét?” “Đúng, trong phòng chiếu cháu có ngửi thấy, sau đó khi phát hiện cô gái ấy ngồi dưới đất bất động, cháu muốn gọi điện cho xe cấp cứu thì lại tiếp tục ngửi thấy mùi khét, chính là người đàn ông bị cái người tên Thư Đồng kia đánh chết, khi hắn ta xuất hiện cháu đã ngửi thấy…”, Tiểu Tiểu đem tất cả những sự việc đã trải qua thuật lại rõ ràng. Hồ Dương nhẫn nại nghe cô nói hết, lại hỏi cô khi đi đến lối rẽ có cảm thấy xung quanh khác thường gì không? Còn hỏi trên người cô có cái gì đại loại như bùa hộ thân không? Sau khi biết được là không có, ông nhanh chóng làm một bản ghi chép rồi rời đi. Một lát sau, Thư Đồng theo Hồ Dương cùng quay trở lại. Tiểu Tiểu thấp thoáng nghe thấy cô ta nói về mình: “Người vô tội qua đường liệu có lợi hại thế không? Đến như chúng ta, những người có chút chuyên nghiệp đây còn phải chật vật nữa là”.

Chẳng bao lâu sau hai người bọn họ đi đến trước mặt Tiểu Tiểu, Hồ Dương nói: “Thư tiểu thư có vài câu hỏi muốn xác nhận với cô một chút”. Thư Đồng lườm Hồ Dương một cái: “Ông mới thua[1] ấy”. Hồ Dương cười cười, sửa lời: “Đồng tiểu thư”. [1] Thua: Trong tiếng Trung, từ này đồng âm với từ Thư – họ của Thư Đồng.

Tiểu Tiểu gật gật đầu, thầm nghĩ sau này khi người khác gọi cô là “Chúc tiểu thư”, cô cũng có thể đáp trả một câu: “Anh mới là heo[2] đấy”. Sau đó người ta sẽ phải gọi cô là “Tiểu tiểu thư”, cô tưởng tượng tới tình huống ấy lại cảm thấy có chút buồn cười. [2] Heo: Trong tiếng Trung, phát âm của từ này cũng đồng âm với họ “Chúc” của Chúc Tiểu Tiểu. Lúc đó, Thư Đồng lên tiếng hỏi: “Cô nói trong phòng chiếu phim và trên người của gã đàn ông ở lối rẽ có mùi cháy khét phải không?”.

Tiểu Tiểu gật đầu, Thư Đồng lại hỏi: “Cô còn ngửi thấy mùi này ở đâu nữa không?”. “Cơm cháy khét có được tính không?” “Cô nói thử xem?”, Thư Đồng chẳng vui vẻ gì.

“Vậy thì không có nữa.” Thư Đồng nhướn mày, lấy ra hai chiếc bình nhỏ: “Cô ngửi thử xem, có thể ngửi ra mùi gì?”. Tiểu Tiểu ngửi ngửi rồi chỉ vào một trong hai chiếc bình nói: “Cái này có mùi khét, cái kia không có”.

Mặt Thư Đồng lộ ra vẻ kinh ngạc, nói một câu kỳ quái: “Mũi của cô là thứ gì vậy?”. Cô ta nhìn chăm chú vào Tiểu Tiểu, lôi ra một công cụ kiểu chiếc máy tính cầm tay loại nhỏ quét một vòng quanh người cô, sau đó lại hỏi một lần nữa: “Cô thực sự không phải hàng ma sư?”. Tiểu Tiểu lắc đầu, chỉ vào công cụ kia hỏi ngược lại: “Thứ đồ này có tác dụng gì?”. “Kiểm tra xem cô có phải là yêu quái không.”

“Cô mới là yêu quái.” Tiểu Tiểu nhìn cô ta chằm chằm, Thư Đồng lại chẳng buồn để ý, quay người nói vào máy liên lạc: “Thẩm Thanh, chưa thể thu đội về, trong toà nhà có lẽ vẫn còn một con nữa. Ừm, cô bé kỳ lạ này khi ở trong phòng chiếu có gặp một con khác, có lẽ nó đã bám vào thân thể của cô nữ sinh kia đi ra ngoài, không phải là con chúng ta bắt được. Người đàn ông kia tôi vẫn luôn theo dõi, hắn ta không vào phòng chiếu phim, thời gian không khớp. Bọn chúng có lẽ còn đồng bọn, anh sắp xếp lại những người trong đội, rà soát một lượt. Đúng rồi, có lẽ không sai, mũi của cô ấy cũng không biết phát triển như thế nào, cô ấy có thể ngửi thấy, tôi kiểm tra rồi”. Tiểu Tiểu bĩu môi, mũi của cô rõ ràng rất bình thường. Thư Đồng ba la bô lô một hồi rồi lại quay sang hỏi Tiểu Tiểu: “Cô còn phát hiện ra cái gì nữa không?”. Tiểu Tiểu cố sức nghĩ hồi lâu, sau đó hỏi lại: “Cái người bóp cổ tôi kia, là quỷ hút máu phải không?”.

Thư Đồng phóng khoáng đáp: “Đúng”. Tiểu Tiểu “ồ” lên một tiếng: “Hóa ra quỷ hút máu cũng có hàm răng vàng, bọn chúng cũng giống như người bình thường, bị đá vào chỗ đó cũng biết đau”. Thư Đồng nhướn nhướn mày lên, hai tay khoanh trước ngực: “Cô đang kể chuyện cười với tôi?”.

“Tôi không có.” Tiểu Tiểu tỏ ra vô tội: “Quỷ hút máu không buồn cười, rất đáng sợ”. Thư Đồng lại nhìn Tiểu Tiểu mấy cái, nói tiếp: “Cô đợi ở đây”, sau đó kéo Hồ Dương đi. Tiểu Tiểu ngồi ngẩn ra trong xe một hồi, đợi rất lâu cũng không có người đến hỏi. Cô lại gọi điện cho A La, vẫn ngoài vùng phủ sóng. Tiểu Tiểu thở dài, xuống xe đi xung quanh xem xét, phát hiện căn bản chẳng có ai giám sát mình. Cô chợt nghĩ, chứng minh thư và điện thoại mình đều lấy lại rồi, bây giờ lén lút chạy mất, chắc không vấn đề gì nhỉ?

Cô thực sự không muốn bị bọn họ bắt đi, ai biết được phía sau còn phát sinh những chuyện gì. Vạn nhất bọn họ cảm thấy mũi cô có vấn đề, không biết có bắt cô đi giải phẫu làm thí nghiệm không? Tiểu Tiểu suy nghĩ linh tinh một hồi, càng nghĩ càng sợ hãi, thế là quyết định chuồn đi. Cô vờ như lơ đãng bước về phía cửa lớn của vườn, khi đi qua chiếc xe tải kia, thấy cửa hé ra khe hở, cô không kiềm chế được nhòm vào trong xe nhìn trộm một chút. Bên trong có rất nhiều các loại thiết bị máy móc, mấy cái màn hình treo bên trên, rất giống như xe chỉ huy của đội chống khủng bố trên phim. Người tên Thẩm Thanh kia lúc này đang nói chuyện với hình ảnh trên màn hình, giống như đang chỉ huy: “Mục tiêu cách chỗ cậu còn ba trăm mét, nó rẽ trái đi về hướng tây, bây giờ đi vào một toà nhà lát gạch đỏ… Đợi chút, tôi lập tức tra lại kết cấu tòa nhà này… Xin lỗi, Tư Mã, tòa nhà đó quá cũ, chúng tôi không có sơ đồ kết cấu của nó. Tổ thứ ba đã đi qua đó rồi, anh đợi thêm chút, đừng đi một mình vào đấy, cẩn thận bị phục kích…”.

Tiểu Tiểu nghe thấy vậy thì có chút kích động, cũng có chút ngưỡng mộ, đây không phải là đội đặc nhiệm chống khủng bố hay sao, nhìn người ta làm việc uy phong như thế. Đáng tiếc, mơ ước muốn làm cảnh sát của cô chỉ có thể tưởng tượng mà thôi. Tiểu Tiểu khom lưng xuống, lén lén lút lút đi về phía trước, đi qua một chiếc SUV, nghe thấy Thư Đồng đang nói chuyện điện thoại: “Tôi bày hai lần kết giới, cô ấy đi vào trong đó hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì. Khốn kiếp, Lôi Công chết tiệt, anh cười cái khỉ gì chứ, cô ấy thực sự không niệm chú không động pháp khí gì đã đi vào được. Ray, anh kiểm tra xem có tư liệu gì hay không, cô ấy rốt cuộc là ai… à, Boss, sao anh lại ở đây? Không không, chúng tôi ở đây rất thuận lợi. Cô gái kia không sao, không bị thương, không bị thương, chỉ là chịu chút kinh sợ… cô ấy không sao, gan cô ấy rất lớn, gặp phải quỷ hút máu kia còn đánh như là đánh con cháu vậy. Tôi cũng đồng tình với anh… cô ấy vừa rồi còn có tâm trạng nói chuyện cười với tôi, nếu không phải là cô ấy thật sự chẳng hiểu chuyện gì, tôi còn cho rằng cô ấy là hàng ma sư của nhà nào vừa khởi nghiệp… Vâng, Boss, tôi biết rồi, vậy tôi đi loại bỏ ký ức không tốt của cô ấy, sau đó đưa cô ấy về nhà…”. Tiểu Tiểu nghe đến đây, ôm đầu chạy ra ngoài nhanh như tên bắn. Cô không muốn bị xóa bỏ trí nhớ, tuy những gì trải qua trong ngày hôm nay rất đáng sợ, nhưng biết được chuyện gì xảy ra, vẫn còn tốt hơn so với việc chuyện gì cũng không biết. Tốt xấu gì bây giờ cô cũng đã có sự chuẩn bị tâm lý, sau này gặp phải chuyện quỷ quái, sẽ kiên quyết không xông đến xem nữa, đến lúc đó có thể chạy xa được bao nhiêu, cô sẽ chạy xa bấy nhiêu.

Hơn nữa xóa bỏ trí nhớ là cái quỷ gì? Nghe có vẻ giống như là loại thí nghiệm quái đản nào đó. Phòng bệnh kỳ dị trắng toát, bóng đèn rọi thẳng vào mắt, người đeo khẩu trang, y thuật tà ác của những con dao mổ lạnh lẽo… những tưởng tượng này càng khiến cho Tiểu Tiểu gắng sức chạy như điên..