Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Heo yêu Diêm Vương - Chương 30

Chương 30.

Chúc Tiểu Tiểu sững sờ nói không nên lời. Nghiêm Lạc lại nói: "Em cảm thấy tình cảm giữa hai chúng ta không đủ, anh không muốn làm em buồn, cho nên, anh có thể cho em thời gian và không gian từ từ bồi dưỡng. Hơn sáu trăm năm trước, em dạy anh biết đến tình yêu, bây giờ sau sáu trăm năm, giữa hai chúng ta tất cả quyền chủ động cũng đều ở em. Nếu như có một ngày, em nguyện ý giống như heo con kia chủ động hôn anh, thì coi như chúng ta hai bên chấp nhận đối phương rồi. Như thế, em có đồng ý không?". Chúc Tiểu Tiểu nghiêm túc nghĩ xem mình có thiệt thòi không, nghĩ rất lâu mới nói: "Vậy nếu như em yêu người khác, ở cùng với người khác, cũng không sao cả, đúng không?". Nghiêm Lạc sững người, chau mày lại, giả thiết này sao khi nghe thấy lại khiến người ta không thoải mái như vậy?

"Anh xem, em còn chưa làm gì cả, anh lại làm mặt xấu thế này rồi." "Anh xưa nay vẫn biểu cảm như vậy, em không được chê bai. Loại giả thiết này đợi khi trở thành hiện thực rồi hẵng nói." Chúc Tiểu Tiểu lần này không để bị lừa, cứ nói cho rõ trước: "Vậy chúng ta bây giờ phải nói cho xong đã, chúng ta lúc này không phải là quan hệ bạn trai bạn gái, chuyện lấy vợ gả chồng các bên không liên quan đến nhau, anh không thể cưỡng ép em, em có tự do yêu đương. Nếu như em yêu anh thì sẽ nói cho anh, nếu như yêu người khác rồi, anh cũng không được có ý kiến".

Không có ý kiến thì đúng là gặp ma! Nghiêm Lạc không định tranh luận vấn đề này cùng cô, anh lấy điện thoại ra, vừa đưa trả cô, vừa giáo huấn: "Lần sau không cho phép tùy tiện nữa, chuyện lớn bằng trời cũng không quan trọng bằng an toàn của bản thân. Làm gì có cái kiểu hễ không vui là chạy loạn lên, nếu xảy ra chuyện gì thì phải làm thế nào?". Chúc Tiểu Tiểu nhận lấy điện thoại, trong lòng hiểu rõ chuyện này đúng là mình không đúng, điện thoại bị mất đến hai ngày mà cũng không nhận ra, đúng là hơi quá rồi. "Còn nữa", lời giáo huấn của Boss vẫn còn chưa kết thúc: "Vì sao A La trong điện thoại của em thì là 'Nữ Vương', còn anh lại chỉ là 'Nghiêm Lạc'?".

"Điều này có gì đáng tính toán chứ, gọi A La nữ vương, em đã gọi mấy năm rồi. Còn khi em lưu số điện thoại của anh, anh vẫn chưa phải là Boss của em mà." "Vậy anh ở chỗ em chẳng phải là thấp hơn nó một cấp sao? Không được, anh đã giúp em sửa lại rồi.” "Ồ." Chúc Tiểu Tiểu vốn dĩ cũng chẳng để ý, tên gọi thôi mà, không có gì to tát cả, "Nữ Vương" sửa thành "A La" cô đương nhiên vẫn biết là ai.

"Hành lý của em anh đã chuyến đến rồi, Bát Bát cũng đón về rồi, sau này em sẽ ở đây.” An toàn của cô, từ đầu đến cuối luôn là vấn đề lo lắng hàng đầu của anh, bây giờ thế cục bất ổn, cô ở trên địa bàn của anh, anh mới có thể yên tâm. "Không được, em không thể sống cùng với anh." Chúc Tiểu Tiểu cảm thấy đây là vấn đề nguyên tắc. Nghiêm Lạc cau mày lại, nhìn cô rất lâu, cuối cùng vẫn thỏa hiệp: "Anh chuyển xuống tầng ba mươi tám, chỗ đó ngăn một phòng ra cũng có thể ở, em cứ ở lại đây, điểm này nếu như không nghe lời, vậy những thứ nói vừa rồi sẽ không tính nữa".

Không biết lý lẽ! Nhưng Chúc Tiểu Tiểu dám giận mà không dám nói. Rõ ràng vừa rồi là cô đánh anh một trận, sao mà chớp mắt đã lại bị anh chấn chỉnh rồi? Cô nhìn Nghiêm Lạc cầm ra một va li hành lý lớn, lên giọng giống như đại gia: "Đống hành lý của anh, em thu dọn một chút đi". Chúc Tiểu Tiểu ngẩn ra, trong lòng nghĩ mình đâu phải là gì của anh, sao lại phải giúp anh thu dọn chứ?

Nghiêm Lạc giống như nghe thấu lòng cô vậy, anh nói tiếp: "Em không phải là bạn gái của anh, nhưng vẫn là nhân viên của anh, còn lĩnh tiền lương do anh trả, anh làm việc rất hợp lý. Còn nữa, không có hành lý anh sẽ không chuyển đi". Nhận tiền của người ta mà không làm việc, điều này Chúc Tiểu Tiểu cũng biết là vô liêm sỉ. Thế nhưng anh mời cô đến là để làm hàng ma sư, chứ đâu phải làm trợ lý cá nhân. Chỉ có điều, anh không chuyển đi, vấn đề đúng là hơi nghiêm Irọng. Cuối cùng Chúc Tiểu Tiểu bị ép bức bởi uy quyền của Boss, vừa càu nhàu bất mãn, vừa ngoan ngoãn giúp anh thu dọn hành lý. Những thứ quần áo trang phục vật dụng tùy thân, bàn trải đánh răng, khăn mặt, đồ dùng tắm rửa, dao cạo râu, kem dưỡng da... tất cả đem sắp xếp một lượt, thật sự là chuyện rất cá nhân, rất thân mật. Nghiêm Lạc hài lòng nhìn cô bận rộn di chuyển khắp nơi trong phòng, anh cầm một tờ báo lên che đi biểu cảm vui mừng của mình. Heo Con ngốc, vì sao em có thể ngốc đến mức đáng yêu thế này chứ?

Còn Chúc Tiểu Tiểu thì vừa làm việc vừa nghĩ, đã nói rõ ràng rồi, cô nên điều chỉnh tình cảm và cuộc sống của mình như thế nào mới được đây? Cô nhất định phải biết tranh cãi, phải làm việc cho thật tốt, phải yêu đương thật bình thường, ừm, cô nhất định sẽ rất bận rộn. Chúc Tiểu Tiểu vừa tranh thủ chơi cùng Bát Bát, vừa giúp Nghiêm Lạc thu dọn hành lý, cô chậm chạp lề mề, hiệu suất cực thấp. Nghiêm Lạc bên kia vẫn không động tĩnh gì, cô cũng chẳng để ý đến. Đợi khi thu dọn hành lý gần xong, nghe thấy cửa thang máy mở ra, Chúc Tiểu Tiêu nhảy dựng lên, tầng lầu này đến cửa cũng không có, thật là khiến người ta quá không có cảm giác an toàn. Cô chạy tới xem, người đến là Tất Mặc Kỳ.

A Mặc nhìn thấy Chúc Tiểu Tiểu, khoa trương chắp tay lại vái cô một cái: "Tiểu tổ tông, cuối cùng cô xuất hiện rồi. Tôi sắp bị cô hại chết rồí". Tối hôm đó A Mặc quay về phát hiện ra Tiểu Tiểu không ở lại khách sạn thì đã biết có chuyện không hay rồi. Quả nhiên buổi trưa ngày hôm sau Nghiêm Lạc tỉnh dậy, sự việc đó thật khác thường. Nghiêm Lạc vừa mở mắt ra đã liền tìm điện thoại, sau khi phát hiện điện thoại hết pin tự động tắt nguồn, khuôn mặt tối sầm lại. Đợi đến lúc gọi được cho Tiểu Tiểu thì phát hiện cô cũng tắt máy, tâm trạng anh càng tồi tệ đến cực điểm. Tãt Mặc Kỳ thấy tình hình không bình thường, chủ động nói rõ nguyên do sự tình, thế là trên dưới tất cả mọi người liền bị khuôn mặt đen sì của Diêm Vương giày vò cho một trận. Cái người tên là Hồ Dĩnh nói liên thiên với Chúc Tiểu Tiểu vể quan hệ thân thiết của mình với Diêm Vương kia liền bị ném ra khỏi khách sạn. Diêm Vương nói người trong lòng anh ấy đi mất rồi, phải bận đi tìm cô, không rảnh tiếp đãi khách. Hồ Dĩnh bị xem như vô hình, khí rời khỏi đó sắc mặt đương nhiên không dễ coi. Tất Mặc Kỳ lại thở phào một cái, trong lòng nghĩ chẳng qua chỉ đuổi người đi, không xung đột lớn quá là được rồi, thực sự vẫn không nên trở mặt với gia tộc Hồ tiên. Anh rất sợ Nghiêm Lạc tức giận quá mức sẽ xử lý Hồ Dĩnh. Dù gì năm đó vì Heo Con, Nghiêm Lạc ngay đến chiến thần thiên đình và tất cả thần giới còn có thể không coi ra gì, huống hồ bây giờ chỉ là một Hồ tiên.

May mà chuyện Heo Con mất tích đã thu hút toàn bộ sự chú ý của Nghiêm Lạc, làm anh không có thời gian rảnh để đi tính toán với Hồ Dĩnh. Anh tìm được tên trộm điện thoại của Chúc Tiểu Tiểu, liền lật tung tất cả các khách sạn thành phố C lên. Cho rằng cô đã quay về thành phố A, lại chạy về tìm, kết quả đến bóng người cũng không thấy đâu. Thế là Nghiêm Lạc làm cho mọi người rối tung lên, người có tác dụng hay không đều bị anh sai khiến, cuối cùng vẫn phải dựa vào Chúc Tiểu Tiểu tự mình xuất hiện. Cho nên Tất Mặc Kỳ nhìn thấy Chúc Tiểu Tiểu thật sự rất vui mừng, cuối cùng cũng có thể chắc chắn mọi người đã thoát khỏi biển khổ rồi. Tiểu Tiểu nào biết được những điều này, cô nhăn mũi, rất không hài lòng với sự khoa trương của anh: "Làm gì mà hại chết, anh chẳng phải vẫn sống khỏe mạnh đó sao". "Còn thêm mấy lần nữa chắc chắn sẽ chết đây."

"Vậy không sợ, A La sẽ sắp xếp tốt cho anh một đường lui, sau khi anh chuyển thế đầu thai, bảo cô ấy đợi anh." "Cô thật ác, tôi chẳng phải đã kiên trì giữ gìn thân thể của Boss nhà cô, để anh ta không bị người khác lợi dụng sao, cô lại còn nguyền rủa tôi như thế. Sau đó tôi thực sự có phái người lên trên bảo vệ anh ta rồi." "Tôi đâu có rủa anh, là anh tự mình nói muốn chết chứ, vậy bảo A La giúp anh sắp xếp xong rồi, sau đó lại đợi anh, có gì ác đâu?"

"A La nhà tôi không bằng Boss nhà cô, nếu tôi thật sự toi rồi, cô ấy chắc sẽ không đợi đâu." A Mặc đột nhiên cười khổ một cái, vỗ vai Chúc Tiểu Tiểu: "Heo Con, chúng ta thật giống nhau, đều dựa vào cái chết, bám víu cuộc kháng chiến trường kỳ mới có thể ở lại bên cạnh người chúng ta thích". Chúc Tiểu Tiểu lùi lại phía sau mấy bước: "Tôi đâu có như vậy, đó là chú heo nhỏ kia, không phải tôi. Tôi mới hai mươi tư tuổi, tên là Chúc Tiểu Tiểu. Hơn nữa hôm nay tôi nói rõ ràng với Boss rồi, anh sau này đừng ghép hai chúng tôi vào với nhau nữa, như thế không tốt". Tất Mặc Kỳ ngẩn ra, trong lòng có chút nghi hoặc không hiểu: "Ý gì vậy?".

Chúc Tiểu Tiểu ngượng ngùng, lắp bắp nói: "Không có ý gì cả, chỉ là, tôi và Boss không phải thứ quan hệ như thế. Anh không cần hỏi điều này". Tất Mặc Kỳ như hiểu ra, anh nhướn mày lên, thầm thở dài, Nghiêm Lạc đáng thương, Heo Con này khó xử lý hơn A La cả chục lần. "Cô giỏi đó, đến Diêm Vương cũng dám đá, Heo Con, tôi bội phục cô. Cô đã dám theo đuổi anh ấy lại dám đá anh ấy, trên thế giới này không thể tìm được người thứ hai đâu, cô thật giỏi!" Anh dựng đứng ngón tay cái lên tỏ vẻ khâm phục. Chúc Tiểu Tiểu nhìn anh một cái, chẳng hề cảm thấy anh đang khen mình. Tất Mặc Kỳ lại hỏi: "Anh ấy đâu, đi đâu rồi? Tôi đến kiểm tra vết thương của anh ấy". Anh đã ở đây nói chuyện lâu như vậy, kẻ kia vẫn chưa xuất hiện, chắc là đi ra ngoài rồi nhỉ?

Chúc Tiểu Tiểu lúc này mới nhớ đến, sao Boss lại không có động tĩnh gì? "Anh ấy chắc là ở chỗ sofa." A Mặc vừa nghe thấy, vội vàng chạy vào trong, quả nhiên nhìn thấy Nghiêm Lạc dựa vào sofa kia bất động. Chúc Tiểu Tiểu vội đi theo sau, nhỏ tiếng hỏi: "Anh ấy ngủ say rồi?".

A Mặc cau mày lại: "Nếu chỉ là ngủ say thì tốt rồi. Anh ấy bị thương nặng chưa khỏi, vốn dĩ nên ngủ đủ hai ngày đợi chức năng cơ thể và linh lực hồi phục, nhưng kỳ lạ khó hiểu là anh ấy lại tỉnh sớm hơn dự kiến, cho nên theo lý mà nói vết thương này sẽ càng phiền phức hơn. Tôi thấy tinh thần của anh ấy vẫn tốt, còn cho rằng năng lực khôi phục của bản thân anh ấy tăng vọt, không có chuyện gì rồi, nhưng chúng ta làm ồn như thế, anh ấy lại vẫn ngủ mê man…” “Nhưng lúc trước khi anh ấy nói chuyện với tôi vẫn còn khỏe như rồng như hổ, thật đó." Chúc Tiểu Tiểu cũng căng thẳng, nghĩ lại bản thân mình vừa rồi còn đấm đá Boss. "Căng thẳng cao độ sẽ khiến anh ấy bỏ qua sự không thích nghi, bây giờ xác nhận cô không sao rồi, tinh thần vừa mới thả lỏng, thân thể liền không chống đỡ được nữa, sẽ vì báo vệ linh thể mà rơi vào trạng thái ngủ sâu không tỉnh." A Mặc giải thích nói: "Đây là một phương thức tự bảo vệ của thần, ma, tôi phải sắp xếp lại cho anh ấy ổn thỏa một chút".

A Mặc để Nghiêm Lạc nằm lên sofa, chuyển động như thế mà anh vẫn không tỉnh, Chúc Tiểu Tiểu nhìn thấy, cắn cắn môi, có chút hoảng hốt lại có chút đau lòng. A Mặc bảo cô đi gọi bọn Happy, Smile đến, nói là phải vận công trị thương cho Nghiêm Lạc, Chúc Tiểu Tiểu nhanh chóng gọi điện thoại. Bản thân cô thì nhân lúc này thu dọn nốt hành lý và phòng ốc của Nghiêm Lạc, trong lòng nghĩ tình trạng của Boss thế này, kỳ thực nên là mình chuyển đi mới đúng, nhưng lại sợ Boss tỉnh dậy sẽ tức giận. Cô do dự một lát rồi bước đến chỗ sofa xem xét tình hình. A Mặc và Boss đều đang được vây bọc trong một quầng ánh sáng xanh nhàn nhạt, còn Happy và Smile thì giữ ở hai bên trái phải. Chúc Tiểu Tiểu bỗng nhiên cảm thấy căm ghét chính mình, cảm thấy bản thân thật là chẳng ra sao, chẳng chịu quan tâm đên người khác chút nào. Boss bị thương cô cũng không để ý, chỉ để ý đến cái gì mà yêu với không yêu kia của mình, cứ thích dằn vặt nghĩ ngợi lung tung. Quả nhiên anh với cô không ởcùng nhau là đúng, cô không phải là chú heo anh dũng không sợ gì kia, cô không xứng với Boss.

Smile quay đầu thấy Chúc Tiểu Tiểu đang đứng bên cạnh nhìn Boss thẫn thờ thì an ủi nói: "Đừng lo, Boss dưỡng thương tốt sẽ không sao đâu". Chúc Tiểu Tiểu gật gật đầu, lại nhìn một lát nữa, nhỏ tiếng chào hỏi Smile, nói mình xuống dưới làm việc, sau đó đeo ba lô đưa Bát Bát đi. Tiểu Tiểu ủ rũ xuống dưới lầu quay lại vị trí làm việc, hôm nay công việc không nhiều, cô nhàn nhã sợ lại nghĩ ngợi lung tung, liền đi giúp đỡ những đồng nghiệp khác làm việc. Đến trưa rồi, vừa nhìn thời gian, đã qua giờ gọi cơm. Tâm trạng Tiểu Tiểu rất tệ, lại không cảm thấy đói, nhưng Bát Bát thì đã kháng nghị rồi, nó giơ cái chân nhỏ lên gắng sức cào Tiểu Tiểu.

"Mày đói rồi sao?" Chúc Tiểu Tiểu vừa hỏi, nó liền liên tục gật đầu vẫy đuôi. Chúc Tiểu Tiểu đưa nó đến khu vực nghỉ ngơi, muốn tìm chút điểm tâm cho nó ăn, cô gặp Thư Đồng và Tiết Phi Hà đang ngồi ở đó. Thư Đồng vừa nhìn thấy Tiểu Tiểu liền vui mừng gọi: "Tôi cho rằng cô lại chạy mất rồi chứ, dọa tôi đến ra ngoài ăn cơm cũng không dám, chỉ sợ vừa ra cửa thì bị gọi quay trở về thẩm tra". "Không đâu không đâu, tôi đang làm việc mà. Vừa rồi tôi đến kho trang bị." Chúc Tiểu Tiểu có chút ái ngại đối với Thư Đồng, cô dù gì cũng là có ý đồ bỏ trốn ngay trước mặt cô ấy.

"Đi thôi nào, ba mỹ nữ trong giới hàng ma chúng ta đi ăn cơm." Thư Đồng kéo hai cô gái còn lại đến tiệm mỳ bò, một mình cô ăn hết sạch một bát mỳ lớn thêm thịt thêm ớt, lại làm sạch mười xiên thịt đê, hai đĩa rau xào, nhưng hai người đối diện vẫn đang đếm từng sợi mỳ chẳng có hứng ăn uống. "Haizz, các cô làm gì vậy, ăn cơm phải vui vẻ chứ, các cô biểu cảm khổ sở như thế này đối với đồ ăn, bọn nó cũng sẽ không thoải mái đâu. Phải để bọn nó thoải mái một chút, như thế bọn nó sẽ vui vẻ, sẽ được tiêu hóa nhanh hơn, hấp thụ tốt hơn.” Chúc Tiểu Tiểu và Tiết Phi Hà cùng ngẩng đầu lên nhìn Thư Đồng một cái, Chúc Tiểu Tiểu nói: "Thư Đồng, cô nói như đang lừa trẻ con vậy".

"Hì hì, đây đích xác là lời mẹ tôi lừa tôi khi còn nhỏ. Bà ấy còn dọa dẫm tôi, nói cơm trong bát không ăn hết sạch, thừa lại bao nhiêu hạt cơm sẽ có bấy nhiêu người chồng. Bố tôi hung dữ vô cùng, tôi cho rằng chồng đều là những người giống ông, khi còn nhỏ sợ đến mức mỗi bữa cơm đều liếm bát đến sạch sành sanh, kiểm tra không còn sót hạt cơm nào mới yên tâm đặt bát xuống." Thư Đồng chống cằm nhớ lại chuyện năm đó: “Sau này tôi lên trung học, con trai trong lớp đều không phải là đối thủ của tôi, đều phải nghe lời của tôi. Tôi liền nghĩ, nhiều hơn mấy người chồng để sai khiển cũng không tồi. Thế là mỗi bữa cơm đều để lại rất nhiều cơm trong bát. Sau này đợi đến Lúc tôi thật sự có thể kết hôn tìm chồng rồi, tôi liền chỉ để lại một hạt cơm. Nhưng đến bây giờ bóng dáng chồng đâu cũng vẫn chưa nhìn thấy". Chúc Tiểu Tiểu gẩy gẩy mỳ trong bát, cuối cùng không kìm được hỏi: "Thư Đồng, cô đã từng yêu chưa?". "Đương nhiên có." Thư Đồng ngẩng đẩu ưỡn ngực: "Trung học cơ sở năm lần, trung học phổ thông ba lần, đại học một lần, bây giờ thì không có". Thư Đồng bấm đầu ngón tay tính toán, thở dài: "Haizz, quả nhiên phụ nữ càng lớn tuổi càng không có giá".

Tiết Phi Hà tròn mắt lên: "Cô trung học yêu tám lần rồi?". Chiến tích này đối với cô nương ở thôn quê lạc hậu như cô mà nói, thật sự là không thế nghĩ đến được. “Làm sao, Phi Hà cô biểu cảm như thế này rất làm tổn thương người khác biết không? Tôi lúc đầu trẻ tuổi chẳng biết mà, cho rằng chồng càng nhiều càng tốt, có thể dùng để sai khiến, cho nên khi đánh nhau liền tiện tay lựa chọn. Dưới nắm đấm xuất hiện tình yêu, rất dễ dàng có được bạn trai." Chúc Tiểu Tiểu và Tiết Phi Hà nhìn nhau, mặt đều đen sì, như thế này gọi là yêu đương?

Thư Đồng nói tiếp: "Chỉ một lần duy nhất tôi thực sự có cảm giác, đó là khi tôi đang học đại học, anh ta là bạn cùng lớp. Khi tôi học năm thứ hai, theo đuổi anh ta rất cuồng nhiệt, khó khăn lắm cuối cùng cũng thành công. Kết quả năm thứ ba, anh ta mắc bệnh gan phải điều trị, tôi cứ cả ngày chạy đi chạy lại giữa trường học và bệnh viện. Anh ta xuất viện cũng phải điều dưỡng, tôi thì vẫn luôn làm trâu làm ngựa chăm sóc anh ta. Chúng tôi ở bên nhau năm năm, sau này anh ta hoàn toàn bình phục, lại thay lòng đổi dạ yêu người khác. Chúng tôi liền chia tay". "Anh ta sao lại như thế chứ, thật tức chết!" Chúc Tiểu Tiểu thực sự thấy không đáng thay cho Thư Đồng. Thư Đồng cười cười: "Anh ta yêu cô y tá, cảm thấy người ta dịu dàng hiền thục, tôi lại là một cô gái bạo lực thô kệch, lúc mới bắt đầu thì cảm thấy đáng yêu, thời gian lâu rồi liền thấy thô lỗ không thích nổi. Khi chia tay tôi đau khổ muốn chết, sau này cũng nghĩ thông rồi. Thời gian thật sự có thể chữa lành tất cả".

Chúc Tiểu Tiểu cúi đầu gẩy mỳ trong bát, không muôn ăn chút nào, Tiết Phi Hà cũng nhìn một góc bàn ngẩn ra, Thư Đồng đá chân một cái: "Các cô làm gì mà biểu cảm như có người chết vậy, cũng thất tình à?". Cô nháy mắt với Chúc Tiểu Tiểu: "Cô chẳng phải có Boss rổi sao?". Chúc Tiểu Tiểu lắc đẩu: "Lấy đâu ra". Tình hình của mình lúc này cô cũng chẳng biết nên nói thế nào, dù gì cũng không phải là thất tình. "Boss thật sự không phải là bạn trai của cô?" Thư Đồng tiến đến gần hỏi.

Chúc Tiểu Tiểu lại lắc đầu: "Không phải". "Thật sự không phải?" "Thật sự không phải."

Thư Đồng vỗ tay một cái: "Được rồi, dù gì mọi người cũng đều độc thân, vậy đợi tan làm, chúng ta đi dạo phố, đi trang điểm cho mình xinh đẹp một chút. Mục tiêu cuộc sống của năm nay, chính là làm thế nào kiếm được bạn trai tốt. Ba người chúng ta sẽ cùng nhau hợp thành tổ đặc công Cầu Ngẫu1". 1 Cầu ngẫu: Tìm đôi lứa, tìm đối tượng Tiết Phi Hà phản đổi đầu tiên: "Không được không được, tôi không tham gia. Tôi phải hoàn thành sứ mệnh hàng ma của Tiết gia, tôi không muốn quen bạn trai".

"Xí, nếu như cô thích rồi, quen hay không quen vẫn là do cô. Phải hoàn thành sứ mệnh? Vậy cô cứ tìm một người trong giới hàng ma, sau đó sinh một ổ hàng ma sư đi, tổ tông của cô sẽ cảm tạ cô đây." Thư Đồng nói xong, lập tức chuyển hướng nói với Chúc Tiểu Tiểu, không chú ý đến khuôn mặt đỏ hồng của Tiết Phi Hà. Chúc Tiểu Tiểu cũng phản đối, nguyên nhân của cô rất đơn giản: “Thư Đồng, tên của tổ đặc công Cầu Ngẫu cô đặt kia rất mất mặt". Thư Đồng xua tay: "Tên gọi thôi mà, đừng tính toán nhiều quá, quan trọng là tổ ba người chúng ta đây phải thực hiện mục tiêu. Phụ nữ chúng ta có quyền được hạnh phúc, chúng ta phải tìm chồng tốt".

Đáng tiếc, chỉ có một mình Thư Đồng là hào khí vạn trượng, hai cô gái kia lại chẳng hứng thú chút nào. Thư Đồng vừa phàn nàn bọn họ vừa quay trở lại công ty. Mới bước chân vào cửa, cô đã liền nhận được nhiệm vụ. Smile giao lại vụ án của Vu Lạc Ngôn cho cô. Chứng rối loạn ký ức kiếp trước, Thư Đồng từng xử lý không ít, lại nghe nói là bạn của Chúc Tiểu Tiểu, liền vỗ ngực bảo đảm nhất định sẽ hoàn thành. Ray cũng phê chuẩn Chúc Tiểu Tiểu cùng nhận vụ án này với Thư Đồng.

Chuyện đó rất trúng ý Tiểu Tiểu, điều cô sợ nhất bây giờ chính là nhàn rỗi, hễ nhàn rỗi trong đầu liền không kiềm chế được nghĩ lung tung. Rắc rối nhất là, nội dung của việc nghĩ lung tung này tuyệt đại bộ phận đều liên quan tới Boss. Vừa rồi khi quay lại, cô nghe Smile nói Boss vẫn đang ngủ, vết thương không chế được rồi. Chỉ có điều do lượt đầu tiên bế quan trị thương không tốt nên sau này sẽ có khả năng phát tác lặp đi lặp lại, thời gian hồi phục phải dài hơn một chút, tuy nhiên cũng không có nguy hiểm gì quá lớn. Chúc Tiểu Tiểu nghe anh nói như thế vẫn không yên tâm lắm. Cô vừa thầm rủa bản thân mình không có bản lĩnh, vừa lén lút lên tầng ba mươi chín thăm Boss. Anh thực sự chỉ giống như đang ngủ, nằm yên tĩnh ở đó. Tiểu Tiểu nhìn khuôn mặt anh đang say giấc, đột nhiên lại nhớ đến Hồ Dĩnh kia cầm khăn mặt lau thân thể cho anh, trong lòng lửa cháy đùng đùng, cô cắn răng giậm chằn, gắng sức véo mình, thầm chửi: "Đồ nhỏ mọn, đồ nhỏ mọn, người ta cũng chẳng phải là bạn trai của mày, người ta ở cùng với ai mày làm sao quản được". Cô quay đầu xông vào thang máy, vừa hay Tất Mặc Kỳ từ trong thang máy bước ra, nhìn thấy cô thì nửa cười nửa không, giống như đã biết chắc cô sẽ không kìm được mà lên thăm Nghiêm Lạc. Chúc Tiêu Tiểu gắng làm bộ bình tĩnh, ấn nút thang máy, cửa vừa đóng lại thì liền nắm tay giậm chân, thật là mất mặt quá rồi.

Xuống dưới lầu, Chúc Tiểu Tiểu đi tìm Thư Đồng, muốn kéo cô ấy nhanh chóng đến nhà Vu Lạc Ngôn trị bệnh cho anh. Kết quả lại thấy Thư Đồng đang đưa mày nháy mắt kéo Tư Mã Cần nói chuyện, Tư Mã Cần biểu cảm quái dị, thấy Chúc Tiểu Tiểu đi đến còn nhìn cô thêm mấy cái. Chúc Tiểu Tiểu kéo Thư Đồng ra cửa, hỏi cô: "Cô và Tư Mã Cần nói gì vậy? Anh ấy nhìn có vẻ kỳ kỳ". “Tôi bảo anh ấy tìm giúp đối tượng kết bạn cho tổ đặc công Cầu Ngẫu."

"Cái gì? Cô bảo Tư Mã Cần giúp tìm đối tượng?" Chúc Tiểu Tiểu kinh hãi, chết rồi, đại tỷ Thư Đồng này lại thực sự làm thật. Lần này chẳng phải đã làm ầm lên đến mức tất cả mọi người đều biết rồi sao? Chúc Tiểu Tiểu hơi hoảng: "Nếu như để Boss biết được, anh ấy chắc chắn sẽ tức giận". "Haizz, cô rõ ràng nói không yêu đương với Boss, vì sao còn sợ anh ấy tức giận?" Thư Đồng vừa lái xe vừa liếc nhìn cô, ngẫm nghĩ cũng thấy hơi lo: "Tiểu Tiểu, cô nói thật đi, cô và Boss, thực sự không phải người yêu? Anh ấy chính miệng thừa nhận như vậy ư?". Nếu chẳng may Boss không nghĩ vậy, thì việc cô giới thiệu bạn trai cho Tiểu Tiểu đích xác là đi tìm cái chết. "Anh ấy đồng ý rồi, chúng tôi đã nói rõ." Chúc Tiểu Tiểu nghiêm túc ngẫm nghĩ: "Nhưng tôi vẫn cảm thây anh ấy sẽ tức giận. Thư Đồng, chúng ta đừng làm loạn nữa, tôi không muốn Boss nổi khùng lên đâu".

Thư Đồng dừng xe lại trước đèn đỏ: "Nhưng mà Boss ngày nào chẳng tức giận, mặt lạnh tanh không một nụ cười, nhiều hơn lần nữa cũng đâu có sao? Tiểu Tiểu, nếu như cô thật sự không muốn ở cùng với Boss, thì phải thể hiện sự can đảm của mình". Đèn xanh sáng lên, Thư Đồng khởi động xe, tiếp tục xốc lại dũng khí cho Tiểu Tiểu: "Tôi nói với cô nhé, Tư Mã Cần vốn tốt nghiệp trường y, nếu như anh ấy không làm hàng ma sư, thì đã đi làm bác sĩ rồi, cho nên trên tay anh ấy có rất nhiều 'cực phẩm', những người bạn học của anh ấy này, bạn bè này, không ít người có đều kiện tốt. Hơn nữa người quen biết với Tư Mã Cần, lại có thể giới thiệu được, thì chứng tỏ sẽ không bài xích nghề nghiệp của chúng ta. Cho nên cô xem, thích hợp biết bao, yên tâm đi, con người Tư Mã Cần sẽ không làm bừa đâu". Anh ấy thì không làm bừa, nhưng mà cô sẽ làm loạn. Chúc Tiểu Tiểu đem những lời này chôn ở trong lòng, quyết định quay về tìm Tiết Phi Hà thành lập liên minh, tập trung kiềm chế lại một chút nhiệt tình của bà mối Thư Đồng.

Hai người đến nhà Vu Lạc Ngôn, bà Vu nhiệt tình đón bọn họ vào trong. Bởi vì tên lừa đảo đã bị bắt, không có ảo giác do ác linh gây ra nữa, trạng thái chân thực của Vu Lạc Ngôn trong chốc lát lại trở về. Thân thể anh suy nhược trầm trọng, những cảnh tượng kiếp trước liên tiếp xuất hiện, thậm chí đến mức khiến anh phải tự đánh đập minh, tinh thần rất thê thảm. Trước đó Smile đã đến giăng kết giới ở nhà anh, ngăn chặn khả năng có ác linh nhân cơ hội tới xâm chiếm cơ thể. Lại sắp xếp bác sĩ bổ sung năng lượng cơ thể bình thường cho anh. Nhưng phần phiền phức nhất là, bọn họ không tra ra được kiếp trước của Vu Lạc Ngôn là gì, cho nên cũng không có cách nào dựa vào tình trạng của anh để đưa ra bùa chú và nước tẩy linh hồn thích hợp. Cũng chính vì vậy mà vụ án này phức tạp hơn rất nhiều so với bất kỳ vụ án nào thuộc loại rối loạn ký ức kiếp trước Thư Đồng từng nhận trước đây. Và phiền phức nhất chính là, khi bà Vu đưa Thư Đồng và Chúc Tiểu Tiểu vào phòng của Vu Lạc Ngôn, Vu Lạc Ngôn cùng Thư Đồng lập tức chỉ vào nhau hét lớn: "Sao lại là cô/anh?".

Hai người hét xong, đồng thời "hừ" một tiếng, quay ngoắt đầu sang một bên. Vu Lạc Ngôn lớn tiếng nói với bà Vu: "Mẹ, chúng ta đổi một hàng ma sư khác, người này không được". Còn Thư Đồng đang chuẩn bị nói với Chúc Tiểu Tiểu làm sao đương sự của vụ án này lại là anh ta cơ chứ, bảo công ty đổi một người khác, vụ án của anh ta cô không muôn nhận. Nhưng không ngờ lại để Vu Lạc Ngôn đi trước một bước nói lời chê ghét. Cái gì gọi là cô ta không được? Cô dù gì cũng là Thư Đồng đại danh đỉnh đỉnh trong giới hàng ma. Hừ, dám khinh thường cô, càng muốn đổi người cô càng không đi nữa.

Thư Đồng khoanh tay trước ngực, chân gõ nhịp: "Thật là ngại quá, Vu công tử, hàng ma sư của bổn công ty không ít, nhưng vụ án rắc rối giống như của anh thế này, phải là loại người trình độ như tôi mới có thể nhận được, dù gì hàng ma sư cao cấp như tôi cũng quá ít, muốn đổi người ư? Không có khả năng đâu!". Vu Lạc Ngôn vừa nhìn thấy Thư Đồng liền nhớ đêh chuyện mất mặt trước kia, anh lớn đến như vậy cũng chưa từng bị con gái sờ mông, vậy mà lại phải xấu hổ trước mặt Tiểu Tiêu. Bây giờ anh nhếch nhác đến thế, còn rơi vào bàn lay bà chị già đáng ghét, không những vậy lần này cũng vẫn bị Tiểu Tiểu chứng kiến. Vu Lạc Ngôn cực kỳ không vui, anh nhất định sẽ xung đột với bà chị già cấp đại tỷ này rồi. Bà Vu nhìn thấy con trai nói đuổi người ngay trước mặt khách như thế thì rất ái ngại. Chúc Tiểu Tiểu bận ở bên cạnh phá giải thế cục: "Vu Lạc Ngôn, Thư Đồng thật sự là hàng ma sư vô cùng lợi hại, đẳng cấp rất cao, những vụ án loại như thế này của anh, cô ấy đã từng xử lý nhiều rồi. Cô ấy nhất định có thể trị khỏi cho anh".

Bà Vu vừa nghe thấy điều này, lòng yêu con trào lên đương nhiên là nói những lời tốt đẹp cho Thư Đồng. Bà nhìn con trai, bảo anh phải nghe lời, không được tùy tiện. Thư Đồng nhìn dáng vẻ chịu đựng của tiểu tử chết tiệt kia, tâm trạng rất tốt Nhiệm vụ này coi như đã định, Thư Đồng đem những chiếc hòm nhỏ chuẩn bị trước đó ra, bày Hộ thần hương lên mỗi chiếc rồi đặt chúng theo phương vị ngũ tinh ở bên giường của Vu Lạc Ngôn. Vu Lạc Ngôn nhin thấy hành động của cô, hỏi: "Cô thắp nến làm gì?".

"Yên tâm, không độc chết anh đâu. Nhắm mắt, thả lỏng, hô hấp tự nhiên.” Bà Vu trông giữ bên ngoài phòng, thông qua khe cửa không đóng nhìn vào trong. Chúc Tiểu Tiểu khẽ giọng giải thích với bà: "Bệnh của Vu Lạc Ngôn bắt đầu phát tác không phải là vô duyên vô cớ, thông thường sẽ có nguyên nhân. Chúng ta phải làm rõ nguyên nhân đó trước, có lẽ điều này sẽ giúp hiểu được những hình ảnh kia rốt cuộc là có ý gì, phải làm rõ tất cả mới có thể kê thuốc theo bệnh. Trước mắt, anh ấy có thể còn phải chịu khổ thêm một chút". Bà Vu gật đầu, Chúc Tiểu Tiểu nói tiếp: "Nến Thư Đồng đốt gọi là làm Hộ thần hương, có thể bảo vệ được thần trí của người, để anh ấy có thể tỉnh táo đến hết mức có thể, đồng thời thả lỏng tinh thần, phóng đại năng lực ký ức. Thư Đồng nhờ dó mới tiến nhập được vào ảo ảnh của Vu Lạc Ngôn, cùng anh ấy nhìn thấy những hình ảnh đó. Bởi vì Vu Lạc Ngôn chỉ biết chém giết với người ta, nhưng nói không rõ tình hình cụ thể, Thư Đồng giúp anh ấy cùng xem, sẽ rõ ràng hơn rất nhiều".

"Nhưng mỗi lần khi A Ngôn nhìn thấy ảo ảnh, đều rất đau đớn khổ sở, lúc nghiêm trọng nó còn tấn công người bên canh." "Có Hộ thần hương trận, còn có Thư Đồng ở đây, chắc là không sao đâu." Trong phòng, Thư Đồng xếp chân ngồi ờ vị trí cuối giường, cổ tay buộc một sợi bùa, một đầu còn lại của sợi bùa đó buộc trên tay của Vu Lạc Ngôn. Thư Đổng lẩm bẩm đọc trong miệng, dưới hiệu lực của Hộ thần hương, khuấy động các hình ảnh trong đầu Vu Lạc Ngôn.

Trong các hình ảnh có một số cảnh tượng giống phòng làm việc, có hoàn cảnh anh cãi nhau với bố đẻ, có biểu cảm sinh động nói chuyện với Chúc Tiểu Tiểu. Thư Đồng trong lòng chợt hiểu, tên này xem ra thật sự rất thích Tiểu Tiểu. Những thứ cất trong đầu Vu Lạc Ngôn vừa nhiều vừa phức tạp, những đoạn ký ức khác nhau đan xen hiện lên, Thư Đồng phải rất tập trung mới có thể phân biệt ra được đoạn nào với đoạn nào. Cuối cùng, những hình ảnh đánh giết cũng xuất hiện, hơi thở của Vụ Lạc Ngôn gấp gáp, nặng nề hơn, cơ thể cũng bắt đầu căng thẳng cứng ngắc.

Thư Đồng đang niệm chú, khai thông áp lực ảo ảnh của anh, cô gắng sức để xem. Hình ảnh trước mắt giống như một rừng cây, có một người đàn ông cầm kiếm ở trong rừng lần tìm cái gì đó. Bất chợt đuôi một con dã thú lướt qua trước mặt anh ta, người đàn ông vô cùng căng thẳng, đến mức Thư Đồng chỉ dùng pháp thuật liên đới thôi mà cũng bị áp bức đến khó chịu. Nhưng dù cho sợ hãi như thế người đàn ông kia vẫn truy tìm theo con dã thú đó. Thư Đồng có chút không hiểu, lẽ nào anh ta là một thợ săn? Nhưng thợ săn cũng không cần mỗi lần chuyển kiếp đều phải trải qua chém giết chứ. Cô đang nghĩ ngợi, đột nhiên trong ảo ảnh đó, con dã thú kia bổ nhào ra, nhìn không rõ là cái gì, nhưng người đàn ông trong kia rõ ràng đã quá sợ hãi, anh ta giơ kiếm lên che chắn. Điều này trong thoáng chốc sinh ra áp lực cực lớn. Vu Lạc Ngôn trên giường nhảy bật lên theo động tác ở trong ảo ảnh, tấn công mạnh về phía Thư Đồng. Tay phải của anh làm bộ dạng như đang giữ kiếm, tay trái di chuyển ngón tay khẽ giơ lên.

Thư Đồng cũng nhảy lên, cô nghiêng người tránh đòn tấn công, lao đến vặn cánh tay phải của Vu Lạc Ngôn ra sau. Vu Lạc Ngôn phản ứng cực nhanh, lại quay người đá một cái. Thư Đồng một cước đá vào sau gối của anh, lại tóm lấy cánh tay bên trái, đè anh lên nền đất, sau đó thoăn thoắt niệm tỉnh thần chú, đập vào sau gáy anh. Lúc này Thư Đồng mới phát hiện, tay trái anh lại đang niệm chỉ quyết, đây là cách thức khi niệm chú phục ma mới cần làm. Thư Đồng kinh ngạc nhướn nhướn mày, đỡ Vu Lạc Ngôn quay lại giường nằm, dưới hiệu lực của Hộ thần hương trận, Vu Lạc Ngôn từ từ thả lỏng, hơi thở nhẹ nhàng. Thư Đổng hỏi anh: "Trước khi anh phát bệnh, có gặp qua sự việc không bình thường ở chỗ nào không? Ví dụ như có từng tận mắt chứng kiến giết người, hoặc là ờ trên ti vi, trên mạng, trên báo, có từng trông thấy cái gì liên quan đến giết chóc, hay đụng phải tình huống siêu nhiên nào không?".

Vu Lạc Ngôn cau mày lại đáp: "Vần đề này người của các cô đã hỏi tôi rồi, tôi chưa từng gặp qua những chuyện ấy". "Anh thả lỏng ra, từ từ hô hấp, đừng trả lời tôi vội, chầm chậm hít thở, rất tốt, chính là thế này, anh phải có lòng tin có thể nhớ ra được tất cả, bây giờ chỉ cần hít thở là được rồi." Thư Đồng chậm rãi hướng dẫn anh: "Bây giờ lại nghe câu hỏi của tôi, anh có từng gặp quỷ bao giờ chưa?". Câu hỏi này khiến Vu Lạc Ngôn căng thẳng, tứ chi anh rõ ràng cương cứng lên, rất lâu sau anh mới trả lời: "Không có, tôi chưa từng gặp quỷ".

"Thả lỏng, đừng nghĩ đến đáp án, đừng nhớ đến những hình ảnh của quỷ trong ti vi trong phim ảnh, đáp án tự nó sẽ đến tìm anh. Được rồi, bây giờ tôi lại hỏi anh, có sự việc gì khiến anh cảm thấy quái lạ không, ví dụ như đột nhiên lạnh run, có tiếng kỳ quái, có mùi vị kỳ quái, cửa tự động đóng mở…” "Cửa nhà vệ sinh...” Vu Lạc Ngôn tự động tiếp lời. "Nhà vệ sinh ở đâu."

"Công ty, nhà vệ sinh nam của tòa nhà lớn công ty, tôi có gặp qua, tôi nhớ ra rồi?" "Sau đó thì sao, anh đã làm gì?" “Tôi đẩy hết cửa nhà vệ sinh ra, không có người. Có thể là gió thổi, nhưng tôi cảm thấy có chút sợ hãi, liền rời đi luôn."

"Sau đó còn gặp phải sự việc gì khác không?" "Sau đó? Sau đó tôi liền bắt đầu nằm mơ, rồi thì bị bệnh nàyắ Sự việc khác, tôi không nhớ rõ nữa." Thư Đồng hỏi đến đây, cảm thấy sự việc đã có manh mối. Cô lại hỏi mấy câu nữa, nhưng không thu được tin tức có ích hơn, thế là liền kết thúc việc làm phép, để Vu Lạc Ngôn nghỉ ngơi.

Cô ra ngoài đem sự việc và phán đoán của mình nói với Chúc Tiểu Tiểu. "Hàng ma sư, Vu Lạc Ngôn?" Chúc Tiểu Tiểu vô cùng kinh ngạc. "Cách thức anh ta động thủ với tôi rất giống, hơn nữa trong ý thức của anh ta, con dã thú hung dữ kia rất có thể là yêu thú. Trong ký ức kiếp trước của anh ta toàn là những thứ này, lại bị quỷ linh gây bệnh, khả năng anh ta là hàng ma sư thực sự rất lớn. Nhưng hàng ma sư thì không nên đầu thai vào gia đình thế này, cũng không thể nào không tìm được số liệu kiếp trước như vậy." Thư Đổng nhún vai: “Cho nên thật sự rất kỳ lạ".

"Vậy bây giờ làm thế nào?" "Tôi phải đưa anh ta đến chỗ anh ta nói gặp phải quỷ kiểm nghiệm một chút. Địa điểm xảy ra nguyên nhân sự việc sẽ khiến ảo ảnh của anh ta xuất hiện càng hoàn chỉnh hơn, như vậy sẽ tương đối dễ xác nhận. Chúng ta cứ về công ty báo cáo tình hình trước một chút, nếu như có thể làm thì sẽ chuẩn bị trước." Chúc Tiếu Tiểu gật đầu, nhanh chóng nói chuyện này với bà Vu, bà Vu nghe nói việc trị bệnh có hy vọng, đương nhiên đồng ý ngay, toàn lực phối hợp trị liệu. Thế là Thư Đồng và Chúc Tiểu Tiểu quay trở về công ty trước.

Giữa đường, điện thoại của Chúc Tiếu Tiểu vang lên, cô lấy ra nhìn, tên trên màn hình lại viết là "Vua của tôi". Cô hoảng hồn một hồi mới nghĩ ra đây là ai, hóa ra Boss đã sửa tên gọi trong điện thoại của cô, không sửa tên của A La mà lại sửa tên của mình, Nhưng mà "Vua của tôi", cách gọi này cũng quá ngượng nghịu nhỉ,

Chúc Tiểu Tiểu gắt gỏng nhận điện thoại: "Sao anh lại có thể sửa tên trong điện thoại của em thành ra thế này?". Xấu hổ chết đi được, may mà Thư Đồng không nhìn thấy. Giọng nói trầm thấp của Nghiêm Lạc ở đầu dây bên kia: "Anh lại cứ cho rằng em sẽ căng thẳng hỏi trước, anh làm sao đã tỉnh rồi, sức khỏe thế nào rồi?". Chúc Tiểu Tiểu đỏ bừng mặt, lầm bầm nói: "Anh đã có thể gọi điện thoại đến, đương nhiên là tỉnh rồi". Cô ngừng lại một chút, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi: "Vết thương của anh không sao chứ?".

Trong điện thoại không nghe thấy bên kia nói gì, nhưng Chúc Tiểu Tiểu biết Boss đang cười, sau đó cô thấy Boss nói: "Anh không sao, nghỉ dưỡng một hồi là có thể khôi phục sức khỏe". Sau đó hai người đều không nói gì nữa, Chúc Tiểu Tiểu đợi rất lâu cũng chẳng thấy bên kia lên tiếng, cô đành hỏi: "Vậy anh gọi điện làm gí?". "Muốn hỏi công việc của em tiến hành đến đâu rồi? Khi nào quay về công ty?"

"Bây giờ đang về, có chuyện gì sao?" "Công ty vừa ra thông báo về nhân sự mới, có liên quan đến em, anh thân là người quản lý của công ty, xác nhận một chút khi nào em quay về nhận thông báo." "Thông báo nhân sự gì vậy?" Chúc Tiểu Tiểu căng thẳng, lẽ nào bởi vì cô cự tuyệt anh, Boss đại nhân liền muốn lấy công báo thù riêng khai trừ cô sao?

"Cũng không có chuyện gì lớn." Tâm trạng của Boss dường như rất tốt, giọng nói thoải mái lộ rõ sự vui vẻ: "Xét thấy biểu hiện xuấl sắc của đồng chí Chúc Tiểu Tiểu trong công việc, đã có công hiến to lớn vì sự nghiệp phát triển nghiệp vụ hàng ma của công ty, bộ phận liên quan của công ty đã nghiên cứu và quyết định, thưởng cho đồng chí Chúc Tiểu Tiểu phần thưởng là tăng 20% lương, đồng thời chức vụ được điều chỉnh lên làm trợ lý tổng tài, có hiệu lực từ ngày hôm nay". "Thật sao?" Chúc Tiểu Tiểu mất đến năm giây để hưng phấn về việc tăng 20% lương kia, đầu óc nhanh như bay tính toán một chút đó là tăng lên bao nhiêu tiền, sau đó cô nghĩ đến một vấn đề rất quan trọng, "Tổng tài là ai?". Nghiêm Lạc nghe thấy câu hỏi này sắc mặt tối đen.

"Em nói xem?" Anh thở dài, Heo Con này, luôn lộ ra sự ngốc nghếch, ngày ngày đều gọi Boss, Boss, còn có thể hỏi được câu hỏi thiểu năng loại này. Chúc Tiểu Tiểu hỏi xong cũng liền nhận ra mình lại mất mặt rồi. Cô cốc cốc vào đầu mình, sao cứ gặp Boss là liền ngớ ngẩn như vậy. Cô nhất thời cũng không biết nên tiếp lời thế nào, bản thân cô vừa mới cự tuyệt anh, bây giờ đi làm trợ lý của anh hình như không ổn lắm, nhưng không tiếp nhận công việc này, e là cũng không được. May mà Nghiêm Lạc cho cô một đường lui, "Em cứ quay về trước đi, chúng ta gặp nhau rồi nói".

Chúc Tiểu Tiểu nhanh chóng dập máy, ngồi đó buồn rầu. Thư Đồng nhìn cô một cái: "Sao thế? Tổng tài chính là Boss mà, cô ngốc thật". "Thư Đồng, Boss thăng chức cho tôi rồi, cô nói xem tôi nên làm thế nào?" "Lương có tăng không?"

"Có tăng." "Vậy có gì mà phải băn khoăn, lương tăng là được rồi." Chúc Tiểu Tiểu gườm Thư Đồng: "Thư Đồng, cô thật là không có nguyên tắc".

"Tôi chính là người rất có nguyên tắc. Trong những tình huống không trái với lương tri đạo nghĩa, nhất thiết không được bỏ lỡ tiền, đây chính là nguyên tắc nhân sinh quan trọng nhất. Anh ấy thăng cho cô làm chức gì?" "Trợ lý tổng tài." Thư Đồng cất tiếng cười khi khì: '"Cô nói xem Boss lớn như thế này rồi rốt cuộc đã từng cưa cẩm bao giờ chưa, chiêu thức quá tệ".

"Cô đừng nói Boss như thế?” Chúc Tiểu Tiểu có chút không vui. "Haizz, làm sao chứ, tôi đâu có nói anh ấy không tốt, sao cô phải phản ứng như thế? Boss là người lạnh lùng siêu cấp, hơn nữa còn không biết tán tỉnh. Cô xem, cô đã không cần anh ấy rồi." "Là bản thân tôi không tốt, cô đừng có nói Boss.” Chúc Tiểu Tiểu không thích người khác nói bất kỳ điểu gì không tốt về Boss, kể cả nói anh lạnh lùng cùng không được

Thư Đồng bị sự nghiêm túc của cô dọa: "Được được, tôi sai rồi, Boss không lạnh lùng, người lanh lùng là cô, như thế được rồi chứ". "Tôi đâu có?" "Cô vừa nói không ở cùng với Boss, nhưng lại bảo vệ anh ấy kinh như vậy. Đây chính là 'lạnh lùng' được chưa nào?"

Chúc Tiểu Tiểu chu môi lên, cô đâu có lạnh lùng, không có mà. Thư Đồng cũng không để ý đến cô, tiếp tục lái xe..