Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Heo yêu Diêm Vương - Chương 33

Chương 33.

Sự xuất hiện và biến mất của Chung Quỳ đều rất đột ngột Thư Đồng đột nhiên phản ứng lại được, Chúc Tiểu Tiểu nói Boss muốn tìm một người đến giám định thân phận của Vu Lạc Ngôn, lẽ nào chính là Chung Quỳ? Tiểu mặt trắng này, thật là không thể nhìn ra, ai biết anh ta lại có nguồn gốc danh tiếng như vậy. Nhưng mà nghe những lời mắng chửi của Chung Quỳ, thì hình như những chuyện anh ta làm trước đây cũng không đẹp đẽ gì. Nghĩ đến việc anh ta bị tổ tông nhà mình chỉ mũi mắng mất mặt như thế thật là vui quá đi mất. Thư Đồng không nhịn được, rất vô đạo đức, cười mãi không thôi. Vu Lạc Ngôn hung dữ gườm cô, tuy anh chính là đương sự, nhưng lại như trong mây mù không hiểu nổi chuyện gì. Chẳng hiểu sao tự nhiên lại bị giáo huấn một trận, còn bị đổ cho một đống tội danh, bên cạnh còn có một đại tỷ thô lỗ không ngừng cười nhạo.

Đây thực sự là, thực sự là... Vu Lạc Ngôn nghĩ không ra phải dùng từ gì để hình dung. Một chuỗi những nguy hiểm kích thích này đã khiến anh tiêu hao quá nhiều thể lực và tinh thần, bây giờ lại buồn bã kết tụ trong lòng. Thế là, anh thẳng đơ người đổ vật xuống, hôn mê! Điều này khiến Thư Đổng cười càng dữ hơn, tên này lúc trước còn sống chết giữ thể diện không chịu ngồi xe lăn, lần này thì hay rồi, phải để người ta bế đi, còn khó coi hơn cả ngồi xe lăn nữa. Lúc này cuộc chiến kết thúc, nhân viên y tế đến đưa những người bị thương xuống, cảnh sát và đội hàng ma, hai bên phái người đến lập tức thanh lý hiện trường tìm kiếm đầu mối.

Thư Đồng và Cao Lôi xuống lầu, nhìn thấy một chiếc BMW màu đen nổi bật dừng lại bên mấy chiếc SUV của công ty, đứng ngay cạnh xe, chính là Chúc Tiểu Tiểu. Thư Đồng vội vàng đi tới: "Sao cô lại đến đây rồi?". "Boss đưa tôi đến, chúng tôi vừa mới đến một lát. Nghe nói cô cùng Vu Lạc Ngôn đụng phải ác linh là xác sống, cho nên Boss liền nói việc giám định thân phận cứ đổi sang luôn bên này cũng được." Chúc Tiểu Tiểu giải thích, nhìn nhìn Thư Đồng lại nói: "Cô bị thương rồi, mau đi xử lý một chút đi. Tôi vừa mới nhìn thấy Vu Lạc Ngôn. Anh ấy đã được đưa lên xe cấp cứu, bác sĩ nói anh ấy không có chuyện gì. Các cô đều bình an thật sự là quá tốt rồi".

"Hì, có tôi ở đây, đương nhiên không sao." Thư Đồng vỗ ngực, đắc ý khoe công. "Tại sao tôi lại nhớ là tôi chạy đến kịp thời, cứu cô trong lúc ngàn cân treo sợi tóc nhỉ?" Cao Lôi đẩy đẩy gọng kính, chậm rãi nói, nói xong cũng không đợi lời trả lời, quay người liền đi. Còn rất nhiều công đoạn cần thực hiện để dọn sạch chỗ này, anh phải tiếp tục làm việc thôi. Thư Đồng quay lại hướng tới lưng anh làm mặt quỷ, kéo Chúc Tiểu Tiểu qua một bên hớn hở đắc ý kể lể kinh nghiệm trận chiến vừa rồi. Tiểu Tiểu "áp giải" cô về phía xe cấp cứu, bảo bác sĩ băng bó cho cô. Thư Đồng thấy có người ngoài, đành an phận một chút, đợi xử lý xong vết thương, lại túm lấy Tiểu Tiểu tiếp tục tường thuật sự việc từ đầu đến cuối.

"Chung Quỳ? Là Chung Quỳ thật sự?" Chúc Tiểu Tiểu trợn tròn mắt, thật là không thể ngờ được Vu Lạc Ngôn lại có quan hệ với Chung Quỳ. "Hình dáng của ông ấy thế nào? Có giống như trong truyền thuyết không?" "Hình dáng như thế nào? À, chắc là không xấu như trong tưởng tượng đâu, tôi lúc đó còn đang hưng phấn quá mức, có thể nhìn thấy nhân vật thần thánh trong truyền thuyết mà, liền quên mất không chú ý xem ông ấy hình dáng như thế nào." "Các cô thật là may mắn." Chúc Tiểu Tiểu tỏ vẻ ngưỡng mộ.

Thư Đồng gật đầu: "Phải là rất may mắn mới đúng, nhìn thấy Vu Lạc Ngôn bị tổ tông nhà anh ta mắng hung dữ té tát, thật quá sảng khoái. Tôi chưa từng thấy người chết nhảy ra mắng người bao giờ, càng nghĩ càng khoái chí". Chúc Tiểu Tiểu đen sạm cả mặt, thì ra người ta hưng phấn nhất là vì điều này. "Thư Đồng, cô thật tồi tệ!" "Nói hay, nói hay, chị đây tính cách vô cùng hài hước, đời người ngắn ngủi mà, phải cố phát hiện những lạc thú trong cuộc sống." Thư Đồng tuy mới ác chiến một trận, nhưng tâm trạng vô cùng tốt.

"Thư Đồng, thực ra tôi không phải là đang khen cô." "Haizz, nha đầu đủ lông đủ cánh rồi!" Thư Đồng làm bộ xắn tay áo: "Hôm nay tâm trạng tôi rất tốt, ban cho cô được toàn thây". Chúc Tiểu Tiểu cười tránh ra phía sau, lại đập vào lòng của một người. Ngưới đến này đỡ cô đứng vững, cô quay đầu nhìn, thì ra là Boss.

Nghiêm Lạc cau mày lại, vẻ không thoảỉ mái nhìn Thư Đồng: "Cô muốn ban cho ai toàn thây?". Khí thế lạnh băng của anh trong chốc lát khiến Thư Đồng tịt ngóm. Thư Đồng rụt tay lại nhanh như chớp, giả ngốc, sau đó nói: "Boss, tôi nhớ ra rồi, tôi phải lập tức thông báo cho người nhà của Vu Lạc Ngôn. Còn nữa hôm nay có một vụ cướp, tôi cũng liên quan nên phải hợp tác với bên cảnh sát, lại phải quay về công ty viết báo cáo nữa. À, đúng đúng, vết thương của tôi vẫn rất đau, tôi đi lấy thuốc mới đây, xem xem có cần phải tiêm không. Vậy tôi đi trước nhé, hai người cứ trao đổi với nhau đi". Cô cụp đuôi chuồn ngay lập tức. "Đứng lại!" Nghiêm Lạc nói lạnh tanh, giọng nói không lớn, nhưng thành công khiến Thư Đồng đứng yên tại đó.

"Boss." Thư Đồng quay người lại, khuôn mặt khẩn cầu. Chúc Tiểu Tiểu cũng giật thót mình, kéo tay áo Nghiêm Lạc: "Bọn em đang đùa thôi". Nghiêm Lạc lại nói: "Bảo Vu Lạc Ngôn nằm viện nghỉ ngơi hai ngày, báo cáo sự việc của anh ta, hai ngày sau tôi sẽ đưa cô, cô cầm giao cho anh ta, rồi cùng anh ta đến Waiting uống nước". "Ồ ồ." Thư Đồng gật đầu như bổ củi, tốt quá rồi, hóa ra là nói chuyện này. Ngẫm nghĩ một hồi lại thấy không đúng: "Vậy báo cáo không phải do bên tôi đưa ra sao?".

"Cô ngoại trừ biết anh ta là hậu nhân của Chung gia, còn biết cái gì?" Thư Đồng lướt một lượt trong não, đúng là không biết cái gì thật, Chung Quỳ mắng mấy câu kia, cũng chẳng để lộ quá nhiều tin tức. Nghiêm Lạc nói: "Trên tay cô không có tin tức chính xác, có thể viết ra cái gì? Tôi sẽ xử lý, hai ngày sau đưa báo cáo cho cô". Thư Đồng đồng ý, quay người vừa đi vừa suy nghĩ, cứ đưa luôn tin tức cho cô chẳng phải cũng được sao, luôn là vụ việc của ai, người đó báo cáo mà, từ khi nào Boss lại thông cảm đến cấp dưới như thế, còn tranh làm việc nữa? Nhưng cô rất nhanh chóng gạt hết ra khỏi đầu, dù gì cô cũng có lợi rồi, hi hi.

Chúc Tiểu Tiểu ở bên này cũng kỳ quái hỏi: "Boss, vụ án này quan trọng như vậy sao, anh còn phảỉ đích thân viết báo cáo?". "Ai nói anh viết." "Vừa rồi anh nói mà."

"Anh có trợ lý, việc gì anh phải viết" Sự tự tin đầy lý lẽ của người làm chủ. Chúc Tiểu Tiểu còn chưa khôi phục được thần trí, rất tự nhiên tiếp lời nói luôn: "Ồ, vậy thì ai làm, em có thể giúp thông báo", Boss ở tầng dưới tổng cộng có năm người trợ lý. Bọn họ chủ yếu điều phối quản lý việc vận hành các công ty con và chi nhánh công ty của tập đoàn, còn đối với sự việc hàng ma thì rất ít can thiệp. "Heo Con ngốc." Nghiêm Lạc kéo cô lên xe, duỗi tay cốc vào đầu của cô. "Em ngốc hơn chút nữa thì tốt rồi."

Chúc Tiểu Tiểu bịt vào chỗ bị cốc, chu miệng lên, đã biết mình sai ở đâu rồi: "Em mới nhận chức chưa được bao lâu, còn chưa quen việc. Em cũng không quá ngốc mà, chẳng qua có lúc đầu óc không được nhạy bén thôi, bình thường đều rất nhanh nhẹn". "Cho nên anh nói em ngốc hơn một chút nữa mới tốt, lúc cần nhanh nhẹn thì không nhanh nhẹn, lúc không cần nhanh nhẹn lại suy diễn rất nhanh." Chúc Tiểu Tiểu giả ngốc không nghe thấy, lúc này không nhanh nhẹn là đúng rồi, anh vừa nói những lời mờ ám cô liền không biết nên phản ứng như thế nào mới được. Hai người đều không nói gì, Nghiêm Lạc lái xe trên đường về nhà, trong xe yên tĩnh một lát, Chúc Tiểu Tiểu đã hết kiên nhẫn, "Boss, người anh tìm đến là Chung Quỳ?''.

"Đúng." "Thật đáng tiếc, em lại không gặp được. Thiền sư bắt quỷ đó, không biết hình dáng của ông ấy có giống trong truyền thuyết không?" "Có gì đáng gặp chứ. Diêm Vương bày ra trước mặt cũng không thấy em hy vọng, một Chung Quỳ lại khiến em hưng phấn thành ra thế này."

Khẩu khí ấm ức của anh khiến Tiểu Tiểu không kìm được vỗ anh một cái: "Chuyện này đâu có giống nhau, Boss là người của mình, Chung Quỳ thì trong thần thoại mới có". Câu "người của mình" kia khiến Nghiêm Lạc mỉm cười, Chúc Tiểu Tiểu lại hỏi: "Vậy ông ấy có phải không quay lại nhân gian hàng ma bắt quái nữa không? Cũng không nghe thấy người trong công ty nhắc đến". "Ông ấy với mấy vị thiên sư hàng ma cùng nhau trấn giữ ác hồn. Lần này phải để ông ấy xuất hiện, anh còn phải bảo cho A Mặc nữa, để cậu ấy bổ sung chỗ thiếu này một lát mới được."

"Vậy Vu Lạc Ngôn rốt cuộc là chuyện gì vậy? Chẳng phải nói hàng ma sư ưu tú đều có thiên chức trên mình sao, cứ coi như luân hồi chuyển thế, cũng sẽ luân hồi đến cùng một gia tộc, tiếp tục trở thành hàng ma sư. Giống bọn Thư Đồng, Tư Mã Cần những hàng ma sư cấp một này chẳng phải đều như vậy sao? Vậy Vu Lạc Ngôn làm sao lại sinh vào trong một gia đình bình thường?" Nghiêm Lạc nghiêm túc nhìn cô một cải: "Em rất quan tâm đến anh ta?". "Đều là bạn học mà, lại là bạn tốt, em không có ý khác." Ngữ khí của anh lộ rõ vẻ không vui, Chúc Tiểu Tiểu nhanh chóng giải thích.

Nghiêm Lạc nhìn cô mấy cái, lúc này mới trả lời: "Chung gia vẫn luôn là lão đại hàng đầu trong các thế gia hàng ma loài ngườí, nổi tiếng bởi vì có gia quy và sự nghiêm khắc của Chung Quỳ. Đệ tử của Chung gia, từ nhỏ đã phải trải qua huấn luyện sàng lọc rất nghiêm khắc, có thiên phú và năng lực thì làm hàng ma sư, trình độ không đủ thì sẽ bị đẩy ra ngoài làm nghề khác. Ở Chung gia, không làm được hàng ma sư là một sự sỉ nhục. Chung gia mỗi lần cách hai ba đời, thì sẽ sinh ra một người cực kỳ có thiên phú, anh ta trời sinh đã mang năng lực thiên nhãn có khả năng phân biệt quỷ yêu. Người này được Chung gia gửi gắm nhiều hy vọng, sự huấn luyện đối với anh ta cũng đặc biệt nghiêm khắc". "Người đó chính là Vu Lạc Ngôn?" Chúc Tiểu Tiểu đã dần hiểu ra: "Anh ấy mỗi một kiếp đều mang thiên phú này sinh ra trong Chung gia, mỗi một kiếp đều phải hàng ma trừ yêu?". Nghiêm Lạc gật đầu, Chúc Tiểu Tiểu ngẫm nghĩ, thở dài: "Thực ra như thế thực sự quá đáng thương. Mỗi kiếp đều không thể sống yên ổn".

"Có lẽ anh ta cũng là nghĩ như thế. Vào một trăm năm trước, kiếp trước của Vu Lạc Ngôn ra đời, tên là Chung Dự, vào lúc đó Âm gia trong giới hàng ma cũng danh tiếng rạng ngời, địa vị lão đại của Chung gia bấp bênh không ổn định, Chung Dự ra đời, mang đến hy vọng cho Chung gia, bọn họ hy vọng đứa trẻ với năng lực thiên nhãn này có thể vì bọn họ giữ vững được danh dự của gia tộc. Nhưng bọn họ làm thế nào cũng không ngờ được rằng, Chung Dự này lại là một kẻ nhát gan.” "Nhát gan?" "Ừm, thiên phú của Chung Dự và sự nhát gan của anh trong giới hàng ma năm đó danh tiếng như nhau. Anh ta từ nhỏ đã có khả năng nhìn một cái liền biết được đối phương là loại yêu quái gì, có đạo hạnh sâu như thế nào, cho nên anh ta rất dễ dàng biết được phải khắc chế, tiêu diệt chúng ra sao. Nhưng anh ta lại rất nhút nhát, sợ phải chiến đấu, sợ hãi yêu quỷ, đã mấy lần chạy trốn ngay trong trận hàng ma. Bởi vì mỗi một kiếp trước của anh ta đều là chiến tích sáng chói, địa vị trong tộc phả cũng chỉ xếp sau tổ sư Chung Quỳ, bọn họ gọi anh ta là Thiên nhãn thần tướng. Cho nên Chung Dự ở kiếp này biến thành như thế cả gia tộc đều không có cách nào tha thứ được. Thế là các trưởng bối càng thêm nghiêm khắc với anh ta, huấn luyện càng gắt gao hơn, hy vọng có thể thông qua khổ luyện, luyện cho gan anh ta lớn hơn một chút. Chung Dự cũng thực sự đã hoàn thành rất nhiều nhiệm vụ rồi, lập được không ít chiến công. Nhưng vào năm anh ta bốn mươi tuổi, anh ta đột nhiên vô duyên vô cớ qua đời. Có lời đồn nói là anh ta tự sát, nhưng Chung gia đương nhiên không thừa nhận. Điều kỳ quái đó là, hồn phách của Chung Dự không biết đã đi đâu, người ta không cách nào tìm thấy được. Chung gia làm phép, mời tổ sư truyền lời, muốn để địa phủ giúp bọn họ tìm thấy linh hồn của Thiên nhãn thần tướng, hy vọng anh ta lại chuyển thế lần nữa. Thế nhưng địa phủ bọn anh cũng không tìm thấy anh ta."

"Chung gia đó nhất định rất thất vọng nhỉ, hàng ma sư lợi hại nhất của bọn họ không còn nữa." "Không chỉ là thất vọng, Chung gia mấy chục năm nay, không biết là vì sao, không còn sinh được thêm một hàng ma sư nào đạt tiêu chuẩn nữa. Bắt đầu từ sau khi Chung Dự qua đời, Chung gia đã xuống dốc trong giới hàng ma rồi.” "Vì sao vậy? Chỉ là thiếu đi một vị Thiên nhãn thần tướng, Chung gia nhà bọn họ chắc còn rất nhiều hàng ma sư ưu tú chứ. Anh chẳng phải nói Thiên nhãn thần tướng phải cách hai, ba đời mới sinh ra một lần sao, vậy khi anh ta không xuất hiện, Chung gia lẽ nào sẽ không có người nữa."

"Đây chính là nguyên nhân bọn anh chắc chắn Chung Dự chết là do tự sát. Mặc dù Chung gia không thừa nhận, nhưng bọn họ gặp phải những thiên tai lại là sự thực không thể tranh cãi được. Có thiên phú tức là anh ta có thiên chức, đây là trách nhiệm các đời gia tộc hàng ma phải gánh vác. Chung Dự tự sát chính là trốn tránh thiên chức, anh ta còn làm một việc khác, đó là đã tự cất giấu linh hồn của mình đi. Anh ta không chịu tiếp tục thực hiện chức trách, cho nên Chung gia mới có kết quả thế này." "Boss, em cảm thấy, những trải nghiệm này rất giống như đang nói về chú heo trước đây. Chú heo đó có thiên phú, nhưng lại không chiến đấu đánh trận, vậy có phải là em cũng sẽ gặp tai họa không?" "Không đâu."

"Vì sao?" Nghiêm Lạc mím chặt môi không đáp, tựa như đang rất chuyên tâm lái xe. Chúc Tiểu Tiểu đẩy đẩy cánh tay của anh, thúc giục: "Boss?". Nghiêm Lạc chẳng biết làm thế nào, chỉ đành nói: "Em sẽ không vậy đâu, yên tâm, đã có anh đây".

Chúc Tiểu Tiểu thở ra một hơi: "Có núi lớn dựa dẫm đúng là không tồi, vậy Chung Dự kia thực sự rất đáng thương, chắc chắn trong lòng anh ta rất khổ sở, nhưng mà không có người nào có thể thông cảm được, cuối cùng không thể không lựa chọn con đường tự sát. Con người nếu không bị ép đến đường cùng, thì sẽ không đối xử với chính mình như vậy". "Ngốc nghếch!" Nghiêm Lạc không định giải thích với cô, tai họa là chuyện ai cũng không thể kháng cự được, tai họa của Heo Con chuyển thế thực ra đã báo lên người Diêm Vương anh, nhưng mà Heo Con không biết cũng tốt, anh hy vọng nếu như cô có thể chủ động hôn anh, thì đó là bởi vì yêu anh, chứ không phải là cảm thông và báo đáp. Thế nhưng lý luận đáng thương này, Nghiêm Lạc cảm thấy vẫn cần thiết phải giáo dục heo ngốc này một chút. "Người đã quen thuộc và nắm rõ luân hồi thì hiểu biết đối với sống chết sẽ không giống như người bình thường. Chỉ cần không bị hồn bay phách tán, chính là đang sinh tồn. Đối với Chung Dự mà nói, tự sát không phải là kết thúc của sinh mệnh, mà là cơ hội và bắt đầu của sinh mệnh mới. Anh ta chắc chắn đã lén chuyển mệnh luân hồi, tìm mục tiêu đầu thai cho mình. Gia cảnh và bố mẹ của Vu Lạc Ngôn chẳng phải rất tốt sao? Chung Dự nỗ lực thủ đoạn, sắp xếp mệnh tốt cho mình, nhưng mà anh ta làm thế nào cũng không ngờ được, ở kiếp này, anh ta sẽ bị nhiễm chứng rối loạn ký ức của kiếp trước. Đây cũng coi là thiên mệnh không thể tránh được."

"Boss, vậy em có phải cũng sẽ thiên mệnh không thể tránh được không?" Nghiêm Lạc cau mày: "Cái gì em cũng gắn lên người mình, muốn tự tìm phiền phức sao?". "Bởi vì thật sự là rất giống, đương nhiên sẽ có liên tưởng."

"Heo Con, có anh ở đây, không người nào có thể ép em làm chuyện mà em không muốn, anh đảm bảo." Đây chắc có thể coi là những lời nói ngọt ngào đường mật nhất của Nghiêm Lạc rồi. Chúc Tiểu Tiểu nghe thấy lời này, đột nhiên trong lòng mềm nhũn, cô hơi đỏ mặt, cắn môi, thật sự không biết nên đáp như thế nào. Cô phải xua đi, không thể rơi vào bẫy được. Nghiêm Lạc cũng cảm thấy có chút khó chịu, dù gì, ý tứ của anh đều nói rất rõ ràng rồi.

Sau đó hai người không nói lời nào nữa quay về đến cao ốc Đế Cảnh. Khi đợi thang máy, Chúc Tiểu Tiểu đột nhiên thở dài: "Boss, vậy Vu Lạc Ngôn vẫn có thể có cơ hội lựa chọn vận mệnh phải không?". "Đương nhiên, vận mệnh vẫn luôn do chính mình lựa chọn. Chỉ là có nhân thì có quả, rất nhiều người cho rằng vận mệnh đang thao túng chính mình, thực ra tất cả mọi ‘nhân' đều là tự mình trồng ra. Con người, chẳng qua là kẻ đồng lõa của vận mệnh. Chứng rối loạn ký ức kiếp trước này là mấy năm nay mới bắt đầu lan ra, nếu như Chung Dự không phải quá tham lam, lựa chọn đúng số mệnh của Vu Lạc Ngôn, anh ta lựa chọn một người bình thường, sớm đầu thai mấy chục năm, thì chưa chắc đã phải đối diện với tình trạng hiện nay." Chúc Tiểu Tiểu nhăn nhăn mũi: "Vậy em nhất định sẽ không tham lam".

Nghiêm Lạc cười cười, nhìn cô một cái đầy thâm ý: "Anh trước đây cũng luôn khẳng định mình không tham lam, sau này lại phát hiện căn bản mình không làm được. Khi em có cơ hội đạt được điều gì, muốn vứt bỏ quả thật là quá khó". Lúc Vu Lạc Ngôn tỉnh lại trong bệnh viện, đã là hai ngày sau. Bà Vu vẫn luôn túc trực bên cạnh giường, nhìn thấy con trai bảo bối mở mắt ra rồi, bà vui mừng vạn phần, nhanh chóng gọi bác sĩ, lại vội vội vàng vàng hỏi anh có chỗ nào khó chịu không. Ngoại trừ toàn thân đau mỏi ra, Vu Lạc Ngôn cũng thật sự không cảm thấy có chỗ nào không tốt. Anh lần này ngủ một giấc cực ngon, tựa như đến một giấc mơ cũng đều không có. Chỉ là không ngờ rằng mới ngủ một chút mà đã hai ngày rồi, bản thân anh nghe cũng giật thót mình.

Bác sĩ kiểm tra tình trạng sức khỏe, thông báo anh không sao. Lúc này bà Vu mới yên tâm lại. Kéo anh lôi thôi dài dòng nói: "Con trai à, con thật là dũng cảm. Thư Đồng nói với mẹ rồi, con là muốn đi cứu một bạn học, không ngờ rằng đụng phải sào huyệt của bọn cướp khốn nạn. Nhưng mà sự việc này về sau không được lặp lại nữa, mẹ chỉ có một đứa con trai là con đây, con nếu có xảy ra vấn đề gì, bảo mẹ biết phải làm thế nào?". Bà rót một cốc nước đưa cho Vu Lạc Ngôn, lại nói: "Bắt người xấu, ở đó có cánh sát, bắt yêu ma quỷ quái, đã có người của Thư Đồng, sau này nếu như con lại gặp phải những chuyện nguy hiểm như thế, nhất quyết không được kích động ra mặt". Vu Lạc Ngôn đón chiếc cốc, gật đầu. Dũng cảm? Anh hình như từ trước đến nay chưa từng được người khác khen là dũng cảm. Anh làm sao mà cứ chỉ nhớ rằng, hình như rất lâu rất lâu trước đây, có người đã trỏ vào mũi anh mà mắng nhát gan, bạc nhược? Đúng rồi, quái nhân có râu đột nhiên xuất hiện kia còn nói anh làm mất mặt tổ tông Chung gia, tuy không có ai bảo cho anh, nhưng anh cũng tự biết, người có râu này là Chung Quỳ. Nhưng anh làm sao mà lại làm mất mặt nhà Chung Quỳ được? Lẽ nào...

"Nghe nói người bạn học kia của con đã không sao rồi, hai mẹ con đều bình an. Phía cảnh sát bên kia cũng không đến, hình như mấy người bên Đồng tiểu thư đã giải quyết vấn đề này rồi?" Bà Vu dài dòng cả nửa ngày, nhìn con trai vẫn không có phản ứng, ngẩn ra thẫn thờ, còn sắc mặt càng lúc càng không tốt, bà có chút hoảng: "Lạc Ngôn, con không phải là lại phát tác chứ. Thư Đồng nói hôm nay sẽ đưa con đi làm bước trị liệu cuối cùng, làm xong cái đó, con sẽ không sao nữa. Nếu con không thoải mái, cố chịu đựng một chút, cô ấy chắc là sắp đến rồi. Mẹ gọi điện thoại giục cô ấy". Vu Lạc Ngôn thấy bà như vậy liền cười: "Mẹ, con không sao, con chỉ đang nhớ lại, hôm đó thật sự rất nguy hiểm". "Chuyện đã qua rồi thì đừng nghĩ nữa/ bình an là tốt rồi. Sau này cẩn thận một chút."

Sau này? Vu Lạc Ngôn không biết sau này của mình sẽ như thế nào. Chung Quỳ đó nói vận mệnh không cách nào chạy trốn được, lời nói như còn vẳng bên tai khiến anh cảm thấy hoảng hốt lại hoang mang. Đến chiều, Thư Đồng tới, Vu gia bên này đang làm thủ tục cho Vu Lạc Ngôn ra viện. Thư Đồng chào hỏi với bà Vu, hỏi rõ tình trạng sức khỏe của Vu Lạc Ngôn rồi đưa anh đến Waiting. Hai người ngồi trên xe, Thư Đồng không vội lái đi mà lại lấy từ trong túi ở sau ghế ra một miếng ngọc màu đỏ máu, còn có một cuốn kẹp file đưa cho anh: "Viên ngọc lão tổ tông nhà anh đưa cho, tôi sợ anh hôn mê không tỉnh làm mất, nên giúp anh cất giữ. Chỗ giấy tờ này là tư liệu báo cáo về thân phận kiếp trước của anh, rất rõ ràng, anh xem trước một chút đi, sau đó tự anh quyết định có muốn nói cho gia đình anh không".

Vu Lạc Ngôn ngập ngừng một chút, rồi vẫn nhận lấy. Ngọc đỏ rất nóng tay, báo cáo cũng như nặng trình trịch, Thư Đồng hiếm khi tế nhị xuống xe nói đi loăng quăng gần đấy, để cho anh có không gian riêng một mình. Báo cáo rất dài, đầu tiên là giải thích quan hệ kiếp này kiếp trước, đặc biệt chú thích rõ việc có thiên phú hoặc là sắp xếp chuyển thế thông thường của hàng ma sư ưu tú, năng lực chính là thiên chức, nếu như không có sự việc ngoài ý muốn xảy ra, bọn họ sẽ lại chuyển thế vào cùng một gia tộc tiếp tục làm hàng ma sư. Nếu như toàn bộ gia tộc diệt vong, thì mới có khả năng chuyển thế đến một gia tộc khác, nhưng khả năng rất lớn sẽ vẫn tiếp tục làm hàng ma sư. Vu Lạc Ngôn cuối cùng cũng biết được kiếp trước của mình như thế nào.

Chung Dự, hàng ma sư trong gia tộc của Chung Quỳ, còn gọi là Thiên nhãn thần tướng. Hơn nữa giống như những gì trong lòng anh cảm thấy, anh rất mẫn cảm đối với chữ "chạy" này, là bởi vì kiếp trước, anh đã từng chạy trốn khi lâm trận, mà khoa trương hơn đó là cuối cùng lại dùng cách tự vẫn để trốn tránh cái gọi là thiên chức của bọn họ. Anh đã dùng pháp thuật để lẩn tránh sự tìm bắt của quỷ sai, sau đó sắp xếp tính toán ra số mệnh đẹp nhất để cho mình đầu thai, lại làm phép hoán đổi thay thế hồn phách vốn được định sẵn đầu thai vào mệnh đó, sắp xếp vận mệnh chuyển thế cho mình mà thần không biết quỷ không hay. Cho nên kiếp này của Vu Lạc Ngôn, là anh ăn trộm được. Vu Lạc Ngôn đọc đến mức tay chân run rẩy, trong lòng có một cảm giác khó tả. Anh gấp tập tư liệu nặng trịch lại, vứt lên chỗ ngồi phía sau, xoa mặt một cái rồi mở cửa xe, cảm thấy mình cần ra ngoài hít thở không khí.

Thư Đồng đang nhàn nhã ngồi trên ghế uống cà phê cách đó mấy bước chân, trên tay còn cầm một túi bánh màn thầu nhỏ không biết là mua được từ đâu, cô ăn hai chiếc rồi ném sang cho một chú chó lang thang bên cạnh hai chiếc. Nhìn thấy Vu Lạc ngôn sắc mặt xám xịt ủ rũ đi ra khỏi xe cô liền vẫy tay với anh, vỗ vỗ vào chỗ ngồi bên cạnh mình. Vu Lạc Ngôn đi đến, nhận lấy chai nước khoáng cô đưa, cầm trong tay mà không uống, anh nhất thời cũng không biết phải nói gì mới được nên chỉ ngồi đó. Thư Đồng cũng không để ý đến anh, vẫn cứ cho chó ăn.

Vu Lạc Ngôn ngồi ngẩn ra hồi lâu, cuối cùng nói: "Linh hồn vốn dĩ nên đầu thai thành Vu Lạc Ngôn kia đâu? Bây giờ như thế nào rồi?". Cánh tay đang ném màn thầu của Thư Đồng sững lại, cô quay đầu nhìn anh: "Không ngờ rằng vấn đề đầu tiên anh hỏi sẽ là câu này". Vu Lạc Ngôn nhìn vào mắt cô, lại hỏi: "Vậy sau khi linh hồn đó bị hoán đổi, đã chuyến thế đến đâu rồi?".

''Không còn nữa." Thư Đồng ném toàn bộ chỗ bánh màn thầu đi, phủi phủi tay. ''Không còn nữa là ý gì?" Vu Lạc Ngôn có dự cảm rất xấu. "Hồn phách có số, địa điểm đầu thai cũng có số, nếu như một địa điểm bị chiếm dụng rồi, kẻ chiếm dụng lại không muốn để người khác biết được tự nhiên vô cớ thừa ra một hồn phách, vậy thì chỉ có cách là tiêu diệt cái hồn phách thừa đó đi."

Vu Lạc Ngôn hiểu ra, anh mím chặt môi, bế tắc đến phát hoảng, anh trước đây lại làm ra được chuyện như thế, thân phận Vu Lạc Ngôn của anh đây chẳng lẽ lại có được bằng cách đó sao. Thư Đồng ném chiếc cốc giấy đã uống hết cà phê vào thùng rác, nói: "Được rồi, anh cũng không cần tự trách mình, sau khi luân hồi thì là cuộc sống hoàn toàn mới, quá khứ các loại đều không liên quan đến anh, xử lý xong chuyện của hôm nay mới là chính đạo". Lời nói này thực sự rất có lý, nhưng mà Vu Lạc Ngôn nhận được bản báo cáo kia thì đã phải chịu kích động quá lớn, nhất thời vẫn không có cách nào tiếp thu được. Anh ngồi một lát rồi nói: "Không ngờ cô còn có thể nói ra những lời nhân tính như vậy".

"Xí, chị đây thấy quá nhiều rồi, những vụ án rối loạn ký ức kiếp trước loại này, tôi đã từng nhận rất nhiều. Mỗi một người, không đúng, nên nói là quá khứ của mỗi một linh hồn đều là một câu chuyện, xấu hơn anh, thảm hơn anh, đều có. Nếu như cứ chìm đắm trong quá khứ, vậy đời này chẳng phải cũng lại bỏ đi rồi sao? Cho nên anh còn phiền não gì chứ, điều này thực ra rất ngu ngốc, có đúng không?" "Nhưng cảm giác như thế này rất kỳ quái." Vu Lạc Ngôn không kìm được nói ra cảm nhận của mình: "Cứ giống như là cô đang xem một bộ phim, trong đó hành động của nhân vật chính kia cô không thể chấp nhận nổi, nhưng đột nhiên lại có người nói cho cô, người đó chính là cô, những chuyện đó đều do cô làm. Tôi, tôi thật sự không biết nên nói như thế nào, chính là khiến người ta không dễ gì tiếp nhận". "Anh cũng nói là xem phim mà, xem xong thì bỏ đi. Thay vì suy nghĩ xem trong bộ phim diễn cái gì, chẳng thà nghĩ xem sau khi ra khỏi rạp chiếu phim đi đâu để ăn cơm, ngày mai đi làm phải làm những công việc gì, khi nào thì ông chủ sẽ tăng lương, ngày mai lại nên hẹn với cô gái nào…"

Thư Đồng hào phóng xua xua tay, ngữ khí biểu cảm và lời nói của cô chọc cho Vu Lạc Ngôn bật cười. "Vừa rồi cô cho rằng vấn đề đầu tiên tôi hỏi sẽ là hỏi cái gì?" "Những chuyện này không phải sự thật đúng không? Tôi nên nói thế nào với mẹ tôi đây?", Thư Đồng nhún vai, dùng ngữ khí khoa trương, diễn một lượt. Vu Lạc Ngôn lại cười, nghĩ một lát: "Có thể nào không nói cho mẹ tôi không?".

"Có thể." Thư Đồng rất sảng khoái, đứng dậy phủi mông, kéo Vu Lạc Ngôn đi về phía xe: "Có vài khách hàng, chúng tôi cân nhắc đến năng lực chịu đựng tâm lý, ngay đến bản thân họ còn không được nói cho biết. Dù gì sau khi uống thuốc, vấn đề ảo ảnh sẽ không còn tái diễn nữa. Cứ coi như căn bệnh tinh thần của mình đã được chữa khỏi rồi, sau này sống những ngày tháng tốt đẹp là được. Nhưng mà anh tương đối đặc biệt, lão tổ tông nhà anh đã nhảy ra rồi, Boss cũng nói báo cáo bắt buộc phải đưa cho anh xem, cho nên anh vẫn nên xốc lại tinh thần cho tốt đối mặt với quá khứ đi, không nên suy nghĩ, càng không được nghĩ bừa. Còn về chuyện nên nói như thế nào với người nhà của anh, do anh tự quyết đinh". Hai người lên xe lái về phía Waiting. Vu Lạc Ngôn ngẫm nghĩ hồi lâu, lại hỏi: "Miếng hồng ngọc kia, là có ý nghĩa gì?". '"Không rõ, đó là đồ của nhà anh, anh giữ lấy là được. Cứ coi như đồ cổ, chắc cũng đáng giá lắm, lần này anh trúng quả rồi."

Trúng quả rồi? Vu Lạc Ngôn xoa xoa miếng ngọc trong tay, anh thà phải bồi thường, cũng không muốn có thứ đồ này. Chẳng bao lâu sau hai người đã tới Waiting. Theo lệ, Mạnh Mạn đã đợi ở đó, cô nhận được tư liệu hồn lực của Vu Lạc Ngôn từ trước, hôm nay chỉ chờ bọn họ đến. Rất nhanh, một cốc đồ uống được đưa ra, Vu Lạc Ngôn kinh ngạc nhìn nhìn, anh còn cho rằng sẽ là thuốc, không ngờ thứ này lại giống như là cocktail trong một quán bar.

"Cái này, tên là gì?" Anh cầm chiếc cốc bưng cẩn thận. "Thời khắc gặp ma." Thư Đồng ở bên cạnh nói: "Uống đi, không có độc đâu".

Thời khắc gặp ma? Đây là cái tên quỷ gì vậy, thật là tà đạo. Vu Lạc Ngôn nhăn mày lại, cắn răng, ngẩng cổ uống ực một hơi hết sạch. Có chút mùi vị đắng cay, sau khi vào họng một lát lại là vị ngọt đăng đắng như đang uống trà. Uống hết rồi nhưng một chút cảm giác cũng không có, cơ thể anh chẳng thấy phản ứng gì. Anh nhìn Thư Đồng giống như dò hỏi, lại bị cô dùng lực vỗ một cái vào vai: "Được rồi, tiểu mặt trắng, chúc mừng anh thoát khỏi ác mộng, quay lại làm người". Như thế này thì coi là xong rồi? Vu Lạc Ngôn vẫn cảm thấy hình như có việc gì vẫn chưa hoàn thành. Anh vừa muốn xác nhận một chút thì điện thoại lại đột nhiên vang lên, nhìn qua, thì ra là Chúc Tiểu Tiểu. Vu Lạc Ngôn vui mừng nhanh chóng nhận cuộc gọi.

"Vu Lạc Ngôn, anh làm xong trị liệu rồi phải không?" Chúc Tiểu Tiểu hai ngày nay tìm kiếm trong kho số liệu, xem số liệu, dưới chỉ đạo của Nghiêm Lạc cuối cùng cũng hoàn thành báo cáo rồi. Cô rất cảm thông với Vu Lạc Ngôn, bọn họ đều là có những trải nghiệm kiếp trước khiến bản thân hiện tại không vui vẻ. "Ừ, vừa mới uống xong. Thư Đồng nói đã OK rồi." Sự quan tâm của Chúc Tiểu Tiểu khiến Vu Lạc Ngôn vui ngoài mong đợi, anh cầm điện thoại đến bên cửa kính nói chuyện. Thư Đồng nhân cơ hội này nhỏ tiếng hỏi Mạnh Mạn: "Chị Mạn, sao mà của anh ta cũng là 'Thời khắc gặp ma'?".

"Ý nghĩa trong cốc chính xác là như thế." Sau khi gặp ma sẽ có sự việc xảy ra, bọn họ ai cũng không cách nào khống chế được. Thư Đồng chống cằm: "Anh ta và Chúc Tiểu Tiểu cũng thật là có duyên". Chúc Tiểu Tiểu trong điện thoại bên kia cũng thực sự kinh ngạc: "Cốc đó của anh cũng gọi là 'Thời khắc gặp ma'? Của em cũng như vậy".

Vu Lạc Ngôn ngạc nhiên: "Em cũng từng mắc bệnh này?". "Không phải, em chỉ từng uống ở Waiting thôi, cốc đồ uống đó rất thần kỳ. Có thể đoán mệnh.'" ''Đoán mệnh? Vậy 'Thời khắc gặp ma' có ý nghĩa gì?" Vu Lạc Ngôn trong lòng căng thẳng, từ này khiến anh thấp thoáng có chút cảm giác bất an.

"Từ tình hình của bản thân em mà nói, chính là sau khi gặp ma, sẽ xảy ra rất nhiều chuyện khiến cuộc sống của chúng ta khác hoàn toàn so với trước đây." "Ví dụ như là gì?" Chúc Tiểu Tiểu im lặng một lát, cuối cùng nói: "Em trở thành hàng ma sư".

Vu Lạc Ngôn cũng im lặng, kiếp trước của anh chính là vì không muốn làm hàng ma sư mới làm chuyện xấu. "Vu Lạc Ngôn, anh đừng có buồn, kiếp trước của anh và anh không phải là một người, anh không cần vì việc làm của anh ta mà phải chịu trách nhiệm, cho nên đừng nghĩ nhiều phải nhìn về phía trước, sống cuộc đời này thật tốt mới quan trọng." Chúc Tiểu Tiểu cảm thấy mình vụng miệng, thật sự không biết an ủi người khác lắm, chỉ đành nói những lời tự khuyên bản thân mình. Vu Lạc Ngôn nắm chặt điện thoại, trong lòng ấm áp, Tiểu Tiểu ngây thơ lại đơn thuần, hóa ra cũng là biết quan tâm như thế này. "Tiểu Tiểu, chúng ta gặp mặt nhé, có được không?"

"Hôm nay sao? Hôm nay không được." Chúc Tiểu Tiểu nhỏ tiếng nói, cô bây giờ đang ở tầng ba mươi tám, Boss lại ngủ rồi, giữa ban ngày lại ngủ, chắc chắn là cơ thể không thoải mái. Anh mấy ngày hôm nay hình như đều không có biến chuyển tốt, cô rất lo lắng, vẫn luôn túc trực ở đây. Lúc này lại chạy đến phòng anh xem xét, anh vẫn đang ngủ. Chúc Tiểu Tiểu rón rén đi ra, nói với Vu Lạc Ngôn ở bên kia điện thoại: "Hôm nay em không đi được, hôm khác nhé, hôm khác em hẹn anh". "Sẽ bận đến rất muộn phải không? Anh lúc nào cũng rảnh, em hễ có thời gian thì gọi điện cho anh nhé, được không?" Vu Lạc Ngôn vừa nói vừa thầm cười chính mình, từ khi nào anh đã đến bước phải để con gái tùy tiện điều đến điều đi như thế nhưng nếu đối phương là Chúc Tiểu Tiểu, thì anh nguyện ý đợi. "Được, em có thời gian sẽ gọi cho anh." Chúc Tiểu Tiểu lại bổ sung thêm một câu: "Anh đừng nghĩ ngợi nhiều quá, bây giờ sức khỏe vẫn còn chưa tốt, nên ở nhà nghỉ ngơi nhiều hơn".

Cô đang quan tâm đến anh, điều này khiến Vu Lạc Ngôn phấn chấn hẳn lên: "Được". "Vậy em dập máy đây, có thời gian lại nói." Vu Lạc Ngôn có chút lưu luyến, anh không kiềm chế được, trước khi cô dập máy gọi, nói: "Tiểu Tiểu, arth thật sự rất thích em. Em hãy cân nhắc một chút về anh nhé, được không?". Không đợi cho cô trả lời, anh đã tắt điện thoại trước, thông minh để lại cho mình một cơ hội.

Tuy Chúc Tiểu Tiểu không chỉ cự tuyệt anh một lần, nhưng xảy ra nhiều chuyện như vậy, tính ra thì cũng là Chúc Tiểu Tiểu cứu anh, bọn họ có duyên đến thế biết đâu anh còn có cơ hội. Chúc Tiểu Tiểu nhìn điện thoại, trong lòng lại thở dài, thực sự cô đối với Vu Lạc Ngôn không có cái loại cảm giác kia, phải cự tuyệt như thế nào anh mới hiểu rõ đây? Con người này lẽ nào cũng là kẻ đầu óc cá gỗ1? 1 Đầu óc cá gỗ: Ngốc nghếch, không nhanh nhạy.

Bát Bát quỳ ở trước mặt cô, nghiêng đầu mở to cặp mắt như hạt đậu đen ra nhìn. Chúc Tiểu Tiểu xoa xoa nhúm lông nhỏ trên đỉnh đầu nó, quyết định đến lúc gặp mặt Vu Lạc Ngôn sẽ nói sau. Cô cảm thấy những chuyện xảy ra với hai người bọn họ rất giống nhau, cô hy vọng có thể giúp đỡ được anh. Nhưng mà bây giờ, điều khiến cô lo lắng nhất vẫn là bệnh tình của Boss, anh lần này đã ngủ rất lâu rồi. Trước đó cô gọi điện thoại cho A Mặc, nói qua tình hình của Boss, mấy ngày hôm nay anh không thấy có dấu hiệu chuyển biến tốt, trái lại càng ngày càng ngủ nhiều. A Mặc ở đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, cuối cùng nói sẽ dành thời gian đến xem xem. Ở Waiting bên này cũng có người đang quan tâm tới Nghiêm Lạc, người đó chính là Mạnh Mạn. Cô hỏi Thư Đồng: "Gần đây rất ít khi gặp Boss, anh ấy bận lắm phải không?".

"Chắc là như vậy, em cũng rất ít khi nhìn thấy anh ấy. Nếu như chị có việc gì gấp thì cứ trực tiếp gọi điện cho anh ấy." Thư Đồng rất thoải mái khi nhìn Vu Lạc Ngôn cầm điện thoại đứng bên cửa sổ không biết là đang lẩm bẩm cái gì, cô đứng dậy thu dọn túi chuẩn bị đi. "Thư Đồng…" Mạnh Mạn muốn nói gì đó nhưng lại thôi. ‘"Làm sao ạ?" Thư Đồng đợi lời tiếp theo của cô, Mạnh Mạn như thế này thật sự là có chút kỳ quái.

"Không sao." Mạnh Mạn lắc lắc đầu, cười nói: "Có một số chuyện muốn xin ý kiến Boss, không biết anh ấy ở công ty bên đó tình hình thế nào rồi, chị sợ gọi điện thoại không tiện. Nhưng không sao, chị vẫn nên gọi nhỉ?". "Đúng đấy." Thư Đồng nói: "Nhưng nếu chị sợ làm cho anh ấy tức giận, có thể gọi điện cho bọn Happy đánh tiếng trước, hoặc chị tìm Tiểu Tiểu cũng được, cô ấy là trợ lý của Boss, rất nhiều cơ hội gặp được anh ấy". Thư Đồng nói xong, quay người gọi Vu Lạc Ngôn: "Này, anh nói chuyện điện thoại xong thì đừng đứng đó mà giả bộ thâm trầm, tôi phải đi rồi, có thể tốt bụng tiễn anh một đoạn, nếu không muốn thì anh tự mình gọi taxi đi".

Có thể sai khiến một lần cuối cùng cô gái thô lỗ này làm lái xe, Vu Lạc Ngôn đương nhiên không bỏ qua, hai người vừa đấu khẩu vừa đi ra ngoài, bỏ lại Mạnh Mạn ngồi ở trong tiệm như có tâm tư gì. Qua một lúc lâu, cô cầm điện thoại lên gọi cho mấy người bên công ty, cuối cùng lại gọi cho Chúc Tiểu Tiểu. "Heo Con, chị là Mạnh Mạn. Gần đây em có bận không?" "Em ổn, không đến nỗi bận lắm, chỉ là có rất nhiều thứ phải học, em lại hơi ngốc." Chúc Tiểu Tiểu cảm thấy bất ngờ với việc Mạnh Mạn gọi điện đến.

"Làm sao lại ngốc chứ, em như vậy đã quá tốt rồi, chị nghe mọi người đều khen ngợi em tiến bộ rất nhanh." Chúc Tiểu Tiểu đáp lại là cười ngốc hì hì, đợi câu tiếp theo của Mạnh Mạn, quả nhiên Mạnh Mạn dừng lại một lát rồi nói: "Chị có một số việc muốn thỉnh thị Boss, nhưng gọi điện thoại cho anh ấy không được, không biết anh ấy bây giờ đang làm gì, có tiện không?". "Sao..." Chúc Tiểu Tiểu ngừng lại một chút, những điều Nghiêm Lạc dặn dò cô vẫn chưa quên, cô nhìn cánh cửa căn phòng, nói: "Boss đang họp, chắc không tiện nhận điện thoại, hay là đợi anh ấy làm việc xong, em sẽ nhắn lại rằng chị có việc tìm anh ấy".

"Ồ, vậy à!" Mạnh Mạn ở bên kia hình như suy nghĩ một lát, lại hỏi: "Boss đang họp với ai vậy?". Chúc Tiểu Tiểu suýt chút nữa buột miệng nói là Happy, ngẫm nghĩ một chút, vẫn nên đổi cách nói thì hơn, vạn nhất vừa rồi Happy có liên lạc với Mạnh Mạn, vậy thì cô chẳng là kẻ ngu sao. Thế là cô liền nói: "Người đó em không quen, chẳng biết là ai nữa. Boss cùng anh ta ở trong phòng họp nhỏ, em không tiện vào. Hay là chị nói cho em có chuyện gì, em đợi anh ấy ra sẽ chuyển lời giúp chị, bảo Boss gọi lại cho chị được không?". Ở đầu dây bên kia Mạnh Mạn dừng lại hồi lâu, nói: "Không cần đâu, để lát sau chị gọi lại. Boss có phải gần đây rất bận không?".

Chúc Tiểu Tiểu trong lòng cảm thấy kỳ quái, trả lời: "Cùng không đến nỗi ạ, anh ấy chẳng phải lúc nào cũng tất bật sao". Mạnh Mạn im lặng một lát, nói cảm ơn, dập máy. Trái tim thấp thỏm của Chúc Tiểu Tiểu cuối cùng cũng yên được rồi, Mạnh Mạn nếu như cứ hỏi cho bằng được thì cô thực sự sẽ không biết phải ứng phó như thế nào.

Chúc Tiểu Tiểu chạy vào trong phòng xem xem, Nghiêm Lạc vẫn chưa tỉnh lại. Haizz, anh chỉ biết cả ngày mắng cô là Heo Con ngốc, thực sự anh mới là heo, heo lớn ngủ ngày. Tiếp tục như thế này thật không phải là biện pháp, Tiểu Tiểu sốt ruột đến mức cứ đi qua đi lại trong phòng, luôn cảm thấy không yên. Qua một lát, điện thoại lại vang lên, lần này là A La. Chúc Tiểu Tiểu sợ tiếng ồn ảnh hưởng đến Nghiêm Lạc, vội vàng chạy ra khỏi phòng nghe điện thoại: "A La". "Heo Con, anh mình tỉnh chưa?"'

Chúc Tiểu Tiểu do dự một chút rồi vẫn nói thật: "Còn chưa". A La bên kia không lên tiếng, lúc sau mới nói: "Mình lập tức qua đó", nói xong liền dập luôn điện thoại. Chúc Tiểu Tiểu hơi ngẩn ra, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao lại có vẻ nghiêm trọng như vậy?

Cô chạy thịch thịch thịch quay lại phòng, đẩy đẩy Nghiêm Lạc, khẽ giọng gọi: "Boss, Boss!". Nghiêm Lạc vẫn không có phản ứng, cứ chìm trong trạng thái ngủ say. Chúc Tiểu Tiểu ngồi bên cạnh giường, hồi tưởng lại sự trầm lặng của A Mặc, sự thăm dò của Mạnh Mạn, còn có phản ứng nặng nề kỳ quái của A La, cô đột nhiên cảm thấy sợ hãi. Lẽ nào vết thương của Boss không đơn giản giống như biểu hiện bên ngoài? Anh ấy không phải sẽ không tỉnh lại nữa chứ? Nếu như Boss có mệnh hệ gì, thì cô phải làm thế nào? Không đúng, là công ty phải làm thế nào, luân hồi chuyển thế của nhân loại phải làm thế nào?

Chúc Tiểu Tiểu đang suy nghĩ linh tinh, đột nhiên cảm thấy bàn tay nhỏ của mình đã bị một bàn tay lớn nắm chặt bên tai nghe thấy Nghiêm Lạc nói: "Em làm sao vậy, đang hoảng sợ gì thế?". "Boss!" Chúc Tiểu Tiểu quay người lại, thấy Nghiêm Lạc đang mở mắt nhìn mình. Cô kìm lại cơn kích động, nhào đến ôm lấy anh. "Cuối cùng anh cũng tỉnh rồi!" "Tiếng tim của em đập lớn quá, ồn đến mức anh ngủ không được." Nghiêm Lạc thấy rất vui mừng đối với việc vừa mới mở mắt ra liền có người nhào vào lòng tặng cho một cái ôm. Anh dang rộng tay ôm cô trong lòng, xoa đầu cô, rồi lại hỏi một lần nữa: "Em đang hoảng cái gì?".

"Anh ngủ lâu quá, sau đó mọi người đều có chút kỳ quái, em cho rằng anh sẽ không tỉnh lại." Nghiêm Lạc nghe thấy không kìm được cười, càng ôm cô chặt hơn: "Heo Con ngốc, em bây giờ chẳng phải làm ồn khiến anh tỉnh rồi sao? Anh còn có thể ngủ bao lâu nữa?". "Bây giờ là buổi chiều rồi, anh đã ngủ gần hai mươi tiếng. Hơn nữa em cũng đâu có làm ồn, không hề làm phiền đến anh mà."

"Tiếng tim em đập to quá, anh liền tỉnh giấc. Lần trước cũng vậy, nghe thấy nhịp tim của em thịch thịch vừa nhanh vừa vang, rất ồn, anh đành tỉnh dậy luôn. Kết quả lần đó em thực sự bị mất tích." Lật lại chuyện cũ tính sổ, Chúc Tiểu Tiểu chu miệng lên: "Ai nói là em ồn, rõ ràng lúc đó em ở rất xa, nói chưa biết chừng là do anh không mặc quần áo, bị lạnh nên mới tỉnh đó". Cô gườm anh, anh cũng gườm cô, cuối cùng anh hậm hực nói: "Bánh bao dấm"".

"Anh mới là bánh bao dấm đó." Trái tim cô đang rất phấn chấn, anh tỉnh lại rồi, cô không còn sợ hãi nữa, cùng anh đấu khẩu thật là vui. "Anh lại rất thích dấm, cho nên em tốt nhất phải ngoan một chút, đừng có đi làm chuyện linh tinh vớ vẩn với những người đàn ông khác." "Em không có mà, rõ ràng anh mới là kẻ đào hoa."

Hai người đang bận anh một câu em một câu, đấu khẩu đấu đến mức tình ý dạt dào, ngoài cửa bỗng truyền đến mấy tiếng ho nhẹ phá tan bầu không khí. Chúc Tiểu Tiểu đờ người ra, quay lại nhìn liền thấy Tề Nghiên La hai tay khoanh trước ngực dựa vào khung cửa: "Hai người bọn anh đang diễn kịch lãng mạn sao?". Chúc Tiểu Tiểu nhất thời mặt đỏ bừng lên, ý thức được mình và Nghiêm Lạc đang ôm nhau, luống cuống chân tay muốn bò dậy. Boss đại nhân vẻ mặt tệ đến mức giống như bị người ta cướp đi một khoản lớn vậy, lướt qua A La rồi lạnh lùng nói: "Phi lễ vật thị, em không biết sao?".

Tề Nghiên La lạnh lùng hừm một tiếng, quay người đi ra. Chúc Tiểu Tiểu vùng vẫy một hồi cũng không thoát được, vội vàng đấm anh một cái: "Boss, bỏ ra đi". "Đừng để ý đến nó, cho nó đợi."

"Cái gì vậy, chúng ta nói xong rồi." "Là em ôm anh trước, anh bị lợi dụng rồi, em còn làm người xấu tố cáo." Anh vạch trần ngang nhiên có lý, chỉ là cái biểu cảm, ngữ khí của anh chẳng có chút nào ý tứ oán thán. "Vậy được, em xin lỗi, em sai rồi, em không nên ôm bừa.” Cô cắn răng áp dụng chính sách thu binh, nhưng đôi mắt vẫn mở to tròn rõ ràng là rất không tình nguyện.

"Xin lỗi thì có tác dụng gì. Anh phải ôm trả mới được." Trên mình anh chỉ còn một chút dáng vẻ lạnh lùng của Diêm Vương, toàn bộ lúc này là vẻ côn đồ vô lại. "Boss, không buông tay ra em sẽ tức giận đó." Chú thỏ trắng biến thân thành bá vương rồng, hét rất to, vốn đã quên mất bên ngoài còn có người. Boss đại nhân lại vui vẻ: "Được thôi, tức giận cái cho anh xem xem".

Tuy là nói như vậy, nhưng trước khi cô thực sự phát tiết, anh vẫn kịp thời buông tay ra. Chúc Tiểu Tiểu đỏ mặt, đứng ở rất xa, chỉnh sửa lại một chút quần áo và đầu tóc. Nhìn Nghiêm Lạc chậm rãi đi vào phòng vệ sinh, cô vội vàng định đi ra, đột nhiên lại quay lại, nói với Nghiêm Lạc: "Boss, lúc trước chị Mạn gọi điện đến, bảo có chuyện công việc muốn thỉnh thị, nhưng chị ấy không nói rõ là chuyện gì". Nghiêm Lạc đang rửa mặt liền ngừng lại giây lát, sau đó anh tiếp tục làm vệ sinh rồi nói: "Ừ, biết rồi, em giúp anh rót cốc cà phê đặt vào trong phòng họp nhỏ, một lát nữa anh uống. Em đưa A La qua đó đợi anh". Chúc Tiểu Tiểu đáp lời, vội vàng đi pha cà phê, ngẫm nghĩ một chút lại chuẩn bị cho Nghiêm Lạc hai miếng bánh

Lúc đi qua chỗ A La, cô vờ như không thấy ánh mắt trêu ghẹo của cô ấy, nhưng mặt vẫn cứ không ngừng nóng rực lên. Đến khi Boss và A La ở trong phòng họp nhỏ nói chuyện cả nửa ngày, Chúc Tiểu Tiểu mới áp chế được nhiệt độ trên mặt, cự tuyệt Boss là cô, không quản được sự ỷ lại của mình với Boss cũng là cô. Haizz, cô đúng là bệnh nhân thần kinh, kỳ lạ, chẳng hiểu gì cả. Chúc Tiểu Tiểu tay chống cằm, giấu mặt mình sau máy tính xách tay, xuyên qua cửa kính của phòng họp len lén nhìn Nghiêm Lạc, anh đã uống hết cà phê rồi, bánh ngọt lại không động đến. Tiểu Tiểu nghĩ không biết thần tiên có đau dạ dày không.

Sau đó cô nhìn thấy A La không biết nói cái gì, lông mày của Nghiêm Lạc nhíu lại, anh làm tư thế tay giống như đang phản bác điều gì đó. Tiểu Tiểu không rời được ánh mắt, Boss đại nhân chỉ ngồi như vậy mà đã tràn đầy khí thế vương giả, thỉnh thoảng giơ tay đưa chân thật sự rất có khí phách, ngay đến cau mày cũng đẹp như vậy. Chúc Tiểu Tiểu nhìn mãi nhìn mãi, mặt lại đỏ lên. Cô biết rồi, cô không phải là bệnh nhân thần kinh, cô thực ra đã mắc bệnh đa tình. Không được không được, bị tướng mạo bên ngoài mê hoặc thực sự là quá nông cạn, cô phải chấn chinh, phải tỉnh ngộ. Cô đang âm thầm lấy lại khí thế cho mình, đột nhiên ánh mắt của Nghiêm Lạc hướng đến, vừa hay nhìn thẳng vào cô. Chúc Tiểu Tiểu giật thót mình rụt cổ lại, tiếp tục vùi mặt phía sau máy tính, nhìn trộm bị bắt quả tang, thật xấu hổ quá đi mất. Chúc Tiểu Tiểu trốn một lúc, lại lén lút thò đầu ra, phát hiện sắc mặt của Boss vô cùng khó coi, đến A La cũng hiện rõ tinh thần căng thẳng. Nghiêm Lạc đột nhiên đứng dậy, quay người chống tay đứng trước khung cửa sổ rộng, bóng lưng đó dưới con mắt của Chúc Tiểu Tiểu lại toát ra mấy phần cô đơn thống khổ.

Chúc Tiểu Tiểu cũng thấy căng thẳng, cô nhìn nhìn A La. A cúi đầu xuống, không thấy rõ biểu cảm, trong phòng họp hai ngọn núi băng sừng sững đứng như trời trồng, hiện lên vẻ nặng nề, lạnh lẽo. Chúc Tiểu Tiểu nhất thời cũng không biết phải làm thế nào, hai người bọn họ sẽ không lại vì heo con gì đó mà phải lên chiến trường cãi nhau chứ. Đây đều là chuyện không có trong số mệnh, chiến trường cũng chẳng biết ở đâu, cãi nhau vì cái này cũng chẳng ý nghĩa gì. Huống hồ bọn họ đều không phải là đương sự, sao cứ phải coi là chuyện của bản thân để cạnh tranh không ai chịu nhường ai như vậy? Chúc Tiểu Tiểu lập tức đi pha thêm một ấm cà phê, vội vàng bưng đến phòng họp. Lúc này hai người ở bên trong lại bắt đầu nói chuyện, hình như đang tranh biện cái gì đó kịch Chúc Tiểu Tiểu đẩy cửa ra, nghe thấy A La nóí: "Vậy Heo Con…", đáng tiếc không đợi cho cô nói xong, Nghiêm Lạc đã quát: "Câm miệng!". Anh vừa kịp trông thấy Tiểu Tiểu đẩy cửa đi vào. A La quay đầu lại nhìn, mím chặt môi không nói nữa.

Chúc Tiểu Tiểu ái ngại bưng bình cà phê đứng yên ở cửa, thật đúng là, cô vừa đi vào đã giẫm ngay phải chỗ có mìn, lúc này trong chốc lát rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, chỉ đành lắp bắp nói: "Chuyện đó... hai người nói chuyện lâu quá rồi, em nghĩ hai người cần thêm cà phê". "Không cần, em mang ra ngoài đi." Người nói là Nghiêm Lạc, ngữ khí ông chủ lớn làm việc công của anh trong thoáng chốc đâm cho Tiểu Tiểu một nhát, cô cúi đầu nhỏ tiếng trả lời, bưng cà phê lùi ra ngoài. Chúc Tiểu Tiểu tự làm việc đa tình lại chạm phải một mũi kim lớn, sự khó chịu ở trong lòng không nói ra được. Sau khi đi ra, cô rất ngoan ngoãn không lén nhìn nữa, cũng không nghĩ lung tung, cố gắng tập trung tinh thần chuyên tâm làm việc.

Cô vừa nhìn vào màn hình máy tính, vừa tức giận: "Hừ, nếu như em lại đi quản chuyện rỗi hơi của anh, em chính là đồ con heo". Qua một lúc lâu, Tề Nghiên La ra ngoài, nói với Tiểu Tiểu: "Mình phải đi rồi, cậu tiễn mình nhé". Chúc Tiểu Tiểu ngẩng đầu nhìn Boss một cái, anh đang đối diện với quang cảnh bên ngoài cửa sổ. Chúc Tiểu Tiểu gật đầu với A La, cùng cô đi thang máy xuống.

"Heo Con." Tề Nghiên La gọi một tiếng. "Ừ?" Sự khó chịu đối với Nghiêm Lạc trong lòng Tiểu Tiểu vẫn còn chưa tan hết, cô nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình. "Qua một thời gian nữa, có thể sẽ xảy ra một số chuyện, đối với cậu không có ảnh hưởng gì cả. Nhưng mà..." A La ngừng lại một chút, thở dài: "Mình không biết bây giờ hai người thế nào rồi, nhưng, khoảng thời gian này, cậu hãy ở bên cạnh anh mình nhiều nhé".

"Cái gì?" Lời nói này của Nghiên La rất không rõ ràng, nhưng lại khiến Chúc Tiểu Tiểu sợ đến mức lập tức ngẩng đầu lên, "A La, làm sao vậy? Lẽ nào vết thương của Boss không chữa được sao?". "Mình đâu có nói anh ấy sẽ chết." A La lườm cô một cái: "Chỉ là sẽ có chuyện bất lợi đối với anh ấy xảy ra, mình cũng không muốn như thế. Chuyện này bây giờ vẫn còn chưa tiện nói, có điều anh ấy rất cần người ủng hộ, Heo Con, cậu hãy ở bên anh ấy nhiều nhé". "Nhưng mà, rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì? Có phải sắp có ma đầu nào xuất thế không? Boss sẽ gặp nguy hiểm ư?" Câu hỏi của Tiểu Tiểu chỉ đổi lại được cái lắc đầu của A La: "Ma thần xuất thế thực sự là nguy hiểm. Nhưng mình nói không phải là chuyện này, bây giờ sự việc vẫn chưa đến bước cuối cùng, cậu cũng đừng nghĩ nhiều".

Trong lúc nói, thang máy đã đến bãi để xe ở tầng hầm thứ hai, Tề Nghiên La cáo từ rời đi. Tiểu Tiểu vẫn không từ bỏ, cả đoạn đường đuổi theo đến bên cạnh xe của Nghiên La: "A La, A La, cậu nói với mình đi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì rồi? Cậu đừng có dọa mình. Cậu gợi ý một chút cũng được mà, mình thề mình nhất định giữ bí mật, mình sẽ không nói cho ai cả. Cậu nói với mình đi". Tề Nghiên La mở cửa xe ra ngồi vào trong, quay đầu nhìn dáng vẻ lo lắng, cặp mắt đỏ hoe của Tiểu Tiểu rồi nói: "Xin lỗi, mình không thể nói. Mình nói với cậu điều này, là muốn để cậu đừng khó xử với anh ấy, cậu có thể khiến anh ấy vui vẻ, hãy ở bên anh ấy nhiều hơn. Mình đi đây". Chúc Tiểu Tiểu nhìn chiếc xe của A La dứt khoát rời đi, lo lắng đi lại vòng quanh bãi đậu xe. Rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì? Cô luôn biết ma thần xuất thế sẽ mang đến nguy hiểm cho thế giới, nhưng Boss sẽ như thế nào?

A La không chịu nói, vậy cô có thể hỏi Boss hay không? Cô thật sự rất muốn biết. Dù gì bất luận như thế nào, cô nhất định sẽ đứng về phía Boss. Cứ coi như cô không có bản lĩnh gì, cô cũng tuyệt đối không trơ mắt nhìn Boss bị người khác ức hiếp. Chúc Tiểu Tiểu đang đi về phía thang máy, đột nhiên nghe thấy sau lưng có tiếng phụ nữ gọi: "Cô gái, có thể giúp tôi một chút không?". Chúc Tiểu Tiểu quay đầu lại nhìn, một người phụ nữ mặc quần áo màu đỏ khoảng hơn ba mươi tuổi đứng phía sau một chiếc xe tải loại nhỏ vẫy tay với cô, bên chân cô ta có một chiếc hòm lớn, nhìn giống như là không thể di chuyển được.

Chúc Tiểu Tiểu trước nay luôn vui vẻ giúp đỡ người khác, cô đi đến hỏi: "Làm sao vậy, chị muốn chuyển chiếc hòm này phải không?". "Đúng vậy, nặng quá. Tôi cố cả nửa buổi mà không nhấc lên được, người công nhân kia kéo đến đây cho tôi rồi lại mặc kệ, thật không có trách nhiệm. Tôi ở đây cả hồi lâu, cũng không nhìn thấy nhân viên bảo vệ hoặc người có sức khỏe nào khác, thời gian của tôi đang gấp gáp, cô có thể giúp tôi một tay không." "Được, không vấn đề gì, tôi rất khỏe." Chúc Tiểu Tiểu đo đạc một chút, ước lượng độ cao của thùng xe, sau đó cùng với cô gái kia một trái một phải nâng chiếc hòm lên. Chiếc hòm thực sự rất nặng, hai người gắng sức cả hồi lâu mới chuyển được nó lên xe, nhưng với sức lực của họ, ở góc độ này lại không đẩy vào nổi.

"Tôi ở bên dưới chống, cô lên trên giúp tôi kéo lên một chút." Cô gái kia cắn răng đỡ dưới đáy hòm, nói với Chúc Tiểu Tiểu. Tiểu Tiểu trèo lên trên xe, gắng sức kéo chiếc hòm gỗ này vào, cuối cùng cũng thành công. Cô gái đó ở phía sau dùng lực đẩy, cũng lên được xe rồi, bọn họ lại đẩy chiếc hòm vào sâu bên trong. Hai người đều mồ hôi nhễ nhại, cô gái kia lấy giấy ăn từ trong túi ra đưa cho Chúc Tiểu Tiểu, luôn miệng nói cảm ơn. Chúc Tiểu Tiểu nhận tờ giấy ăn, đang muốn cáo từ lên lầu, trong tay của cô gái kia đột nhiên xuất hiện một chiếc bình xịt nhỏ, nhanh như cắt xịt về phía Chúc Tiểu Tiểu, một mùi lạ lập lức xộc đến. Chúc Tiểu Tiểu trở tay không kịp, hít phải một hơi, trong chốc lát mềm nhũn người đổ xuống. Cô không còn điều khiển được chân tay, cơ thể mềm nhũn ra, một chút sức lực cũng không có, ý thức đã bắt đầu mơ hồ.

Người phụ nữ duỗi tay ra đỡ Chúc Tiểu Tiểu, thuận thế đặt cô nằm vào trong thùng xe. Lấy điện thoại ra chụp bức ảnh cô. Một lát sau điện thoại reo lên. Người phụ nữ kia nhận điện thoại: "A lô, chị Nam, là cô ta phải không? Vâng ạ, vâng ạ, bây giờ em sẽ đưa cô ta đi. Yên tâm, em làm việc đã bao giờ xảy ra sai sót đâu". Người phụ nữ dập điện thoại, cười nhạt với Chúc Tiểu Tiểu một cái, nhảy xuống khỏi thùng xe, đóng cửa thùng sau xe lại, đi lên phía trước ngồi vào ghế lái, thong thả lái xe ra khỏi bãi đỗ..