Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Heo yêu Diêm Vương - Chương 37

Chương 37.

Thư Đồng, Vu Lạc Ngôn và u Dương Tĩnh vốn dĩ đang định thanh toán đổi địa điểm dưới sự kêu gọi của Thư Đồng, thì nhìn thấy Chúc Tiểu Tiểu đã rời đi lại xông vào trong giống như một quả tên lửa. Ba người kinh ngạc nhìn cô mắt không liếc ngang lao thẳng về hướng phòng bao có Nghiêm Lạc. Sau đó cô vô cùng khí thế mau lẹ dũng mãnh kéo cửa xông vào, đầu tiên là ôm lấy Nghiêm Lạc dưới ánh nhìn chằm chặp của tất cả mọi người, sau đó lại lớn tiếng nói gì đó với một người phụ nữ, cuối cùng thì chính là diễn vở kịch cưỡng hôn, nữ tấn công nam. Chúc Tiểu Tiểu cưỡng hôn Boss!!! Thư Đồng phấn khích huýt sáo, suýt chút nữa còn vỗ tay hoan hô Chúc Tiểu Tiểu. Vu Lạc Ngôn há hốc miệng kinh ngạc nhìn cảnh tượng này, im lặng không nói. u Dương Tĩnh quay đầu quan sát biểu hiện của anh, vỗ vai anh an ủi.

Nụ hôn này của Chúc Tiểu Tiểu thực sự có thể gọi là vô cùng oanh liệt, trấn động bốn phương! Tới lúc này cô đã định kết thúc nhưng không ngờ lại khó khăn đến vậy. Nghiêm Lạc giữ lấy gáy cô, anh ép cô hướng về phía mình, đầu lưỡi tách môi cô ra, luồn sâu vào trong miệng cô. Phần cưỡng hôn của cô rất nhanh chóng biến thành một nụ hôn nóng bỏng. Lần này đổi lại là Chúc Tiểu Tiểu ngây người ra. Cô nhất thời kích động xông vào, theo lý thì nên lớn tiếng tuyên chiến rồi hung dữ mắng cho đám người xấu xa dám ức hiếp Boss này một trận, cuối cùng là cùng Boss nghênh ngang rời đi. Đáng nhẽ cô phải khí phách như vậy chứ.

Nhưng đầu lưỡi nóng như lửa đang cuốn lấy cô kia trong thoáng chốc đã rút hết cả khí thế của cô rồi. Gay go hơn, anh còn càng hôn càng sâu, quấn quýt không rời. Chúc Tiểu Tiểu đỏ bừng mặt nhưng ở trước mặt nhiều người như thế này, cô lại không dám giãy giụa. Nếu như giằng co một cái, Boss sẽ mất mặt biết bao. Cô nhắm mắt lại, ôm chặt lấy Nghiêm Lạc với tác phong của đà điểu, mặc kệ đi mặc kệ đi, muốn khai chiến thì phải đánh cho xong đã, cứ coi như lúc này trong lòng có xấu hổ muốn chết, cô cũng phải toàn lực phối hợp với Boss hôn đến cùng. Mấy người trong phòng phản ứng không giống nhau, nhưng cũng đều ngẩn ra trước hành động của Nghiêm Lạc. Cửu Thiên Huyền Nữ tức đến mức muốn nổi điên lên, Tề Nghiên La lén đá vào chân Nghiêm Lạc một cái, cảnh cáo anh không được quá tùy tiện khoa trương.

Trước khi Cửu Thiên Huyền Nữ đập bàn, cuối cùng Lạc cũng buông Chúc Tiểu Tiểu đang mặt đỏ phừng ra, nhìn dáng vẻ thẹn thùng xẩu hổ lại còn muốn ngẩng đầu ưỡn ngực, tỏ ra khí thế của cô mà buồn cười. Anh nắm chặt tay cô, giơ lên trước mặt mọi người, nói với Cửu Thiên Huyền Nữ: "Lời chú của bà rất mạnh, nhưng có một số chuyện dù pháp thuật có mạnh hơn nữa cũng không ngăn cản được. Bà nhập thế chưa lâu, quan sát thế giới này nhiều hơn chút đi, so với trước đây thực sự không còn giống nữa rồi. Chuyện tôi thoái vị, cứ theo lời bà nói, hy vọng bà có thể giữ đúng lời hứa. Bắc Âm Vương con người này không dễ dẹp bỏ như bà nghĩ đâu. Ông ta từ trước đến này luôn ở phía sau giở thủ đoạn, mọi người vẫn phải cẩn thận thì hơn". Anh chỉ trích như thế này, rõ ràng chính là chửi thẳng vào mặt Bắc Âm Vương. Bắc Âm Vương dù có kiềm chế tốt hơn nữa, cũng không kìm được, gườm anh bằng ánh mắt lạnh lùng. Nghiêm Lạc cũng nhếch khóe môi lên cười nhạt với ông ta một cát sau đó lại quay sang phía Hồ Uy - tộc trưởng Hồ tộc: "Còn phải phiền Hồ tộc trưởng phí nhiều tâm sức thông báo tin này cho các giới, Diêm La tôi bắt đầu từ hôm nay thoái lui khỏi địa phủ, sau này tất cả mọi việc, đều không liên quan đến địa phủ nữa". Cuối cùng anh khom người xuống xoa xoa vai Tề Nghiên La, nhẹ giọng nói: "Vất vả cho em rồi", vẻ dịu dàng hiếm khi lộ ra của anh khiến mũi A La cay cay, Tiểu Tiểu ở bên cạnh mắt càng đỏ hoe lên.

Nghiêm Lạc vỗ vai Tất Mặc Kỳ, lại chẳng thèm nhìn người nào khác, kéo Tiểu Tiểu ra khỏi quán cà phê. Hai người chầm chậm đi bộ một đoạn dài, Nghiêm Lục không nói gì, chỉ nắm lấy bàn tay Tiểu Tiểu cứ thế đi. Chúc Tiểu Tiểu và anh đan mười ngón tay vào nhau, có một loại cảm giác từ nay sẽ dựa vào nhau mà sống. Boss của cô làm việc vất vả, nỗ lực vì sự yên ổn của nhân gian, đến cuối cùng lại có kết cục như thế.

Cô cảm thấy đau lòng cho anh, sợ anh quá buồn bã, thế là ôm lấy cánh tay anh, kề sát đến, nhẹ giọng khuyên: "Boss, anh đừng buồn. Anh còn có em đây, còn có mọi người, tuy bọn em chỉ là những hàng ma sư con người, nhưng tất cả đang cùng nhau nỗ lực, còn có thể làm được rất nhiều việc. Đến khi đó sẽ đánh bại hết tất cả bọn Cửu Thiên Huyền Nữ và Bắc Âm Vương". Nghiêm Lạc quay đầu lại, không nói gì, chỉ kéo cô vào trong lòng rồi hôn. Chúc Tiểu Tiểu lúc này mới nhìn thấy, trên mặt anh rõ ràng là một nụ cười rạng rỡ, đâu có chút nào dáng vẻ u buồn. Trên đường lớn mọi người qua lại, anh tướng mạo xuất chúng khí chất ngời ngời, vốn dĩ đã rất thu hút sự chú ý rồi, bây giờ ở ngay đầu đường lại ôm hôn cho người ta coi miễn phí, đương nhiên sẽ càng thu hút ánh mắt người qua đường.

Chúc Tiểu Tiểu lần này không còn ngoan ngoãn như vậy, cô nghiêng người mạnh tay đẩy anh ra, miệng lùng bùng quát: "Nhiều người lắm...". Nhưng chút sức lực đó của cô đâu thể là đối thủ của Diêm Vương lão gia. Anh siết chặt eo cô, bàn tay to lớn giữ phía sau gáy cô, cúi đầu chặn cái miệng nhỏ xinh của cô lại, quấn quýt với đầu lưỡi của cô, hôn thật mãnh liệt, hôn cho đã. Chúc Tiểu Tiểu đẩy anh ra không được, tim càng đập dữ dội, đầu lưỡi bị anh hôn đến phát đau, chẳng cần nghĩ cũng biết tư thế của bọn họ bây giờ nóng bỏng thế nào. Chúc Tiểu Tiểu cố gắng liếc mắt lén nhìn phản ứng của những người qua đường. Thôi chết rồi, nhiều người đang nhìn quá, còn có cả người lấy điện thoại ra, muốn làm gì? Cô không thở nổi nữa, trong lòng vừa xấu hổ vừa sổt ruột, không kìm được đá cho anh một cái, miệng quát lên hai tiếng "ưm ưm" không rõ. Nghiêm Lạc cuối cùng cũng thả cô ra, cười như gió xuân đắc ý, môi của anh vì nụ hôn nóng bỏng mà ướt át sáng bóng lên, trên khuôn mặt lạnh lùng anh tuấn nhuộm lên mấy phần quyến rũ. Chúc Tiểu Tiểu chẳng để ý được mà giúp anh lau đi, nhìn thấy người bên cạnh thật sự đang cầm điện thoại lên muốn chụp, cô nhanh chóng kéo anh bỏ chạy.

Nghiêm Lạc cười lớn, thuận theo cô chạy cả một đoạn, chạy qua hai con phố, xuyên vào trong một ngõ nhỏ. Chắc chắn được không còn bị người ta vây lại nhìn rồi chỉ trò nữa, Chúc Tiểu Tiểu lúc này mới dừng lại thở hồng hộc. Cô đang định càu nhàu thì đã lại bị anh một tay kéo vào lòng hôn. Chúc Tiểu Tiểu còn chưa kịp nói gì, miệng đã lại bị bịt kín rồi, cô không kìm được cảm giác cuồn cuộn trong lòng, lừ mắt, duỗi tay đập đập vào vai anh. Nghiêm Lạc lấy gáy cô, cánh tay đang ôm siết eo cô dùng lực, ép cơ thể cô lên tường, mãnh liệt chuyên tâm hôn. Chúc Tiểu Tiểu không có kinh nghiệm đối với việc này. Vừa rồi ở trong phòng bao của quán cà phê cô chỉ tập trung muốn giành thể diện cho Boss. Còn nụ hôn ở trên đường lớn kia cô cũng chỉ để ý đến việc ngại ngùng, lén nhìn những người qua đường. Bây giờ trong con ngõ nhỏ này bốn phía không có người, bọn họ lại thu mình ở một góc nhỏ, tấm lưng rộng lớn của anh che chắn cho cô, khiến cô có cảm giác an toàn kín đáo, cuối cùng cũng yên tâm cẩn thận thưởng thức cơn cuồng nhiệt của anh.

Môi anh rất mềm, đầu lưỡi anh rất nóng, cái ôm của anh rất dễ chịu, bàn tay lớn rất có lực, Chúc Tiểu Tiểu bị hôn đến mức choáng váng, cảm giác ngọt ngào ngập tràn trong tim. Anh mơn trớn trên khóe môi của cô, trêu chọc cuốn lấy vị ngọt của mỗi tấc trong miệng cô, Chúc Tiểu Tiểu bắt đẩu cảm thấy khó thở, cô không biết hóa ra chỉ hôn mà cũng có thẽ nóng bỏng thế này. Quan trọng nhất là, người đàn ông vốn dĩ rất lạnh lùng băng giá kia, bây giờ hình như càng hôn càng hưng phấn, hoàn toàn vẫn còn chưa thấy đủ. Chúc Tiểu Tiểu mơ mơ hồ hồ lại bắt đầu suy nghĩ lung tung, không biết vừa rồi ở trên đường có bị người ta chụp được không, ngày mai không biết trên báo đài tin tức xã hội có đưa tin một cô gái hôn đến phát cuồng, chết ở trong con ngõ nhỏ hay không, nguyên nhân chết lại là "bị hôn đến chết".

Áp lực trên môi đột nhiên biến mất, không khí tươi mới tràn vào trong phổi Tiểu Tiểu. Cô ở trong lòng Nghiêm Lạc hớp từng ngụm không khí. Nghiêm Lạc bật cười vỗ vào lưng: "Heo Con ngốc, thở phải dùng mũi chứ". Chúc Tiểu Tiểu giả chết không đáp lời, qua vai của anh nhìn thấy một cô gái nhỏ vừa rời đi, che miệng cười trộm. Chúc Tiểu Tiểu chắc rằng người đó đang cười mình. Mặt cô đỏ bừng lên, thụi cho anh mấy đấm: "Lại bị nhìn thấy rồi, mất mặt quá.”

Nghiêm Lạc ôm cô thật chặt trong lòng, nói: "Vừa rồi chẳng phải em rất anh hùng sao, bây giờ còn xấu hổ cái gì?". "Cái đó không giống, bọn họ ức hiếp anh, em đương nhiên phải để cho Cửu Thiên Huyền Nữ kia thấy bùa chú của bà ta chẳng có chút xíu tác dụng nào, dẹp tan uy phong của bà ta." Nghiêm Lạc khẽ cười: "Đúng, uy phong nhất chính là Heo Con của anh".

Chúc Tiểu Tiểu ngẩng đẩu nhìn anh, ánh mắt anh sáng lên, mặt đỏ hồng, cả người hiện rõ vẻ hăng hái. Nhưng Chúc Tiểu Tiểu biết, vừa rồi anh rất buồn vì mất đi vương vị thần quan trọng nhất của mình. Cô ôm anh thật chặt: "Boss, anh còn có em". "Ừ, anh có em. Cuối cùng anh có em rồi." Chúc Tiểu Tiểu ngẩng phắt lên, phấn chấn tinh thần nói: "Đi, quay về em giúp anh thu dọn hành lý, em có nhà, anh có thể chuyển đến sống với em, chúng ta chẳng thèm sống ở cao ốc Đế Cảnh đó".

Suốt từ lúc ở quán cà phê ra, Nghiêm Lạc vui đến mức cười không khép được miệng, "Được, chuyển đến chỗ em ở". Đây dù sao cũng là Heo Con chủ động đề nghị anh sống cùng, anh chẳng dại gì mà không đón nhận. Hai người tay trong tay đi trên đường, Chúc Tiểu Tiểu lại nói: "Boss, anh nói xem, em có cần phải từ chức không?". Không đợi Nghiêm Lạc trả lời, cô đã tự mình nói tiếp: "Em nghĩ trước mắt không nên từ chức nhỉ, mỗi tháng em vẫn cần lĩnh lương mà, dù gì em cũng không phải người của địa phủ, bọn họ không thể ép em đâu. Có tiền lương rồi, cuộc sống của chúng ta sẽ không cần lo nghĩ". Heo Con ngốc này, còn định nuôi anh sao? Nghiêm Lạc không kìm được cứ cười mãi.

"Nhưng mà, tiền lương của em cũng không đủ duy trì mức sống của anh trước đây, cho nên chúng ta phải tiết kiệm đó." Cô bấm đầu ngón tay tính toán phí sinh hoạt của hai người rốt cuộc phải tiêu bao nhiêu. "Heo Con, đừng lo đến những thứ này vội." Nghiêm Lạc nắm nốt bàn tay bên kia của cô, thực sự không nhìn nổi dáng vẻ lo lắng thế này của cô, nói: "Đừng lo, anh có tiền, em quên anh còn có mấy công ty nữa sao? Có liên quan đến địa phủ, chẳng qua chỉ là công ty hàng ma và mấy trung tâm nghiên cứu kia. Anh còn những thứ khác như bất động sản, trò chơi, chứng khoán nữa, không cần nuôi công ty hàng ma, tiền bên này đủ để em gắng sức phung phí cũng tiêu không hết, em muốn cái gì cũng được". Thực ra mở công ty hàng ma, ngoại trừ một số khách có thể thu được phí, và một bộ phận nhỏ do chính phủ tài trợ, những chi phí khác, toàn bộ đều lấy từ lợi nhuận công ty khác bù vào. Hàng yêu trừ ma chỉ là đang đốt tiền, dù gì nhiều trang bị vũ khí như thế, tiền lương cho nhân viên, phí nghiên cứu phát triển kỹ thuật..., tổng số tiền lớn đến kinh người. Vì điều đó, anh đã mở hết công ty này đến công ty khác, con đường nào có thể kiếm được tiền anh liền đi theo hướng đó, nghiễm nhiên đã quá đủ tiêu chuẩn của một thương nhân phàm tục.

Không để anh quản địa phủ nữa, vậy anh nhiều tiền như thế thật sự là không có chỗ tiêu rồi. "Nói như vậy, công ty hàng ma sẽ không phải là không trả nổi lương chứ?" Chúc Tiểu Tiểu nghe xong giải thích lập tức lại lo lắng cho các đồng nghiệp, hơn nữa nếu không có tiền từ các công ty kinh doanh, công việc hàng ma có phải sẽ không tiếp tục được nữa không? "Heo Ngốc." Anh véo vào mũi cô: "Anh làm sao có thể để mặc A La một mình chống đỡ chứ, hơn nữa vẫn còn có A Mặc. Đến khi đó anh sẽ chuyển tới cho nó một số tài sản dưới danh nghĩa công ty của A Mặc. Cửu Thiên Huyền Nữ bọn họ vẫn nắm giữ một môn phái cổ hủ, đối với việc điều hành kinh doanh của doanh nghiệp hoàn toàn không hiểu, muốn đánh lừa tai mắt của bọn họ tặng tiền cho A La cũng không khó lắm".

"Boss", Chúc Tiểu Tiểu nắm chặt tay anh: "Sau này anh có dự định gì?". "Anh thật sự vẫn còn tâm nguyện chưa hoàn thành." Anh ngừng lại có chút sầu não. "Là cái gì? Em giúp anh.”

Anh nhìn khuôn mặt cô, cười cười: "Thật sự cũng chỉ có em mới giúp được anh". Chúc Tiểu Tiểu vui mừng, lập tức gật đầu: "Vậy anh mau nói, phải làm cái gì?”. Anh nhìn vào mắt cô, trong đó có bóng hình của anh. "Đợi thời cơ thích hợp anh sẽ nói cho em." Anh ngẫm nghĩ giây lát, lại muốn có sự đảm bảo của cô: "Heo Con, có phải là anh muốn làm cái gì, em đều sẽ giúp anh không?".

"Vâng, đương nhiên rồi", cô gật đầu thật mạnh. Nghiêm Lạc cười vui vẻ, nâng cằm cô lên lại muốn hôn, Chúc Tiểu Tiểu không chịu, đẩy anh ra. Anh không hài lòng: "Chẳng phải vừa nói muốn làm gì đều được sao''. Chúc Tiểu Tiểu đỏ mặt, ngó quanh: "Đây là đường lớn mà, em chẳng muốn biểu diễn trước mặt mọi người. Hơn nữa, yêu đương còn có rất nhiều chuyện khác có thể làm, chúng ta hãy làm những thứ khác trước, đừng cả ngày cứ hôn qua hôn lại". Cô ra vẻ nghiêm túc giáo huấn anh.

Nghiêm Lạc khoanh hai tay trước ngực, sốt ruột lắm rồi nhưng vẫn tỏ vẻ điềm nhiên hỏi: "Được, vậy em nói đi, yêu đương phải làm những gì, chứng ta sẽ làm hết một lượt. Anh cùng em làm những việc em muốn làm, em cũng phải cùng anh làm những việc anh muốn làm". "Ví dụ như xem phim, ăn cơm, tới khu vui chơi, tặng hoa, cùng em đi dạo phố...", Chúc Tiểu Tiểu giống như vừa đếm đầu ngón tay vừa tính vậy, nói xong, cô hỏi anh: Anh muốn làm gì?". Nghiêm Lạc không đáp, trái lại kéo cô rảo bước đi về phía trước: "Vậy xem phim trước".

Trên con đường trước mặt là một rạp chiếu phim lớn, Boss đại nhân không có hứng thú với điện ảnh, trực tiếp đến cửa bán vé nói mua hai vé bộ phim chiếu sớm nhất. Nhân viên bán vé kia nhìn qua tư thế thân mật của hai người, lại thấy anh có vẻ không mấy quan tâm tới bộ phim, liền hỏi: "Cần chỗ ngồi tình nhân không?". "Chỗ ngồi tình nhân?" Trong rạp chiếu phim có trò này sao? Boss mắt sáng lên: "Được, chỗ ngồi tình nhân". Chúc Tiểu Tiểu chẳng kịp chọn phim thì vé đã mua xong rồi, cô chu miệng lên, làm gì có kiểu yêu đương như vậy chứ. Nhưng mà xem lại buổi chiếu, còn may, là phim võ thuật cô thích. Lúc này bọn họ có thể lập tức vào xem, Nghiêm Lạc kéo cô muốn vào, nhưng cô không chịu, nhất định phải mua một túi bắp rang bơ lớn, một cốc coca lớn: "Đây là thứ khi xem phim cần có".

Được, mua! Những thứ này đều chẳng to tát gì, Boss rất hào phóng đáp ứng. Chúc Tiểu Tiểu hớn hở ôm cốc coca và bắp rang bơ, ngoan ngoãn cùng Boss đại nhân vào chỗ ngồi tình nhân. Kết quả bộ phim đầu tiên hai người xem chung kể từ khi bắt đầu yêu đương, Chúc Tiểu Tiểu lại chẳng xem được chút nào tử tế. Ánh đèn trên màn chiếu vừa tắt, cô liền bị người đàn ông bên cạnh ôm đặt lên đùi, kéo mặt cô lại, hai môi ép xuống.

"Boss…” Bắp rang bơ trên tay Chúc Tiểu Tiểu suýt chút nữa văng ra. "Ừ? Cái gì?" vẫn may, lần này Boss đại nhân còn lưu lại cho cô quyền phát ngôn, vừa hôn lên môi cô, vừa hỏi. "Chúng ta rõ ràng đã quyết định đi xem phim mà."

"Đúng vậy, đây chẳng phải đang xem phim sao? Em cũng nói không muốn biểu diễn trước mặt mọi người, ở đây rất kín đáo, anh đều làm đúng như ý của em." Chúc Tiểu Tiểu mặt đen sì lại, Boss chết tiệt, đừng giả vờ dân chủ nữa đi? Nhưng mà sau đó Chúc Tiểu Tiểu cũng chẳng nói được gì nữa. Nghiêm Lạc cứ ôm lấy cô hôn mãi, thỉnh thoảng lương tâm bộc phát, nhét vào miệng cô chút coca và bắp rang bơ, sau đó như tìm được lạc thú, lại chiếm đoạt thức ăn từ trong miệng cô. Vị Boss đại nhân này lúc đầu vào thì nhăn mày nói không thích ăn những thứ vớ vẩn, ân cần nhét bắp rang bơ cho cô, sau đó lại hôn lấy hôn để, từ trong miệng cô cướp thức ăn về, còn chẳng biết xấu hổ nói: ''Hóa ra mùi vị bắp rang bơ không tồi, chẳng trách là thứ đồ ăn cần có khi xem phim".

Chúc Tiểu Tiểu muốn khóc mà không khóc nổi, bộ phim cô thích chẳng xem được mấy cảnh, bắp rang bơ cô muốn ăn cũng chẳng ăn được mấy miếng, chỗ ngồi tình nhân này thật sự không phải cho người ngồi. "Boss, môi em đã tê cả rồi." "Một lát nữa ra ngoài mua son dưỡng bảo vệ môi cho em."

"Đầu lưỡi của em cũng đau đau." "Lát nữa mua kem em ăn cho lạnh bớt đau." Nói thì nói như vậy, nhưng trong lúc môi lưỡi quấn quýt anh rõ ràng cũng dịu dàng hơn rất nhiều. Trong lòng Chúc Tiểu Tiểu vẫn cứ thở dài, không thể nào nghỉ một chút sao? Lần đầu tiên cô cảm thấy một bộ phim sao lại dài như thế này chứ?

Điện thoại trong túi rung lên, Chúc Tiểu Tiểu vội vàng chớp lấy cơ hội, hít một hơi dùng cánh tay hích hích anh, miệng lí nhí nói: "Điện thoại...". "Mặc kệ nó." Anh lại tiếp tục hôn cô. Cô quay đầu trả lời: "Không được, biết đâu là chuyện quan trọng". Anh cau mày lại, cuối cùng vẫn thỏa hiệp. Chúc Tiểu Tiểu nhanh nhanh chóng chóng muốn ngồi xuống dưới, lại bị anh giữ lấy eo, càng siết chặt tỏ ý cảnh cáo, cô chỉ đành ấn cốc coca cho anh, giải quyết được một tay của anh, sau đó lúng túng lấy điện thoại ra nhận cuộc gọi.

"A lô, ai... ai... ai đây ạ?" "Tiểu Tiểu, tôi là Mẫn Kỳ." "Ờ, ờ, Mẫn... Mẫn Kỳ." Tuy không ngờ rằng sẽ nhận được điện thoại của anh ta, nhưng Tiểu Tiểu bây giờ chẳing còn thời gian mà kinh ngạc, cô đang rất ngượng ngùng. Chúc Tiểu Tiểu lén nhìn Boss một cái, anh cứ như chẳng có chuyện gì, đang uống coca - thứ nước mà anh nói là rất không thích, mắt thì vẫn thản nhiên nhìn cô.

Chúc Tiểu Tiểu lập tức chuyển ánh nhìn, cánh tay thô lỗ trên eo cô kia đang siết lại, ôm cô gần hơn một chút, sau đó anh nhẹ nhàng gõ vào huyệt Thái Dương của cô. "Cô làm sao vậy?" Mẫn Kỳ ở đầu dây bên kia rõ ràng cảm thấy phản ứng của Chúc Tiểu Tiểu có chút kỳ lạ. "Không, không sao, tôi đang xem phim.”

"Ồ, tôi chỉ muốn nói, cô có thể nào đến chỗ tạm giam thăm tôi một chút không, đưa cả Boss của cô đến, tôi có lời muốn nói với hai người.” "Anh đợi một lát." Chúc Tiểu Tiểu nhanh chóng quay đầu lại nhỏ tiếng nói với Nghiêm Lạc: "Mẫn Kỳ nói muốn gặp anh, anh ta muốn chúng ta đến thăm anh ta một chút". Nghiêm Lạc ngẫm nghĩ giây lát rồi gật đầu. Chúc Tiểu Tiểu liền trả lời Mẫn kỳ: "Boss nói được, vậy chúng tôi sẽ sắp xếp thời gian, khoảng mấy ngày tới sẽ đến đó".

Mẫn Kỳ trong điện thoại cười: "Cô và Boss cô đang xem phim sao? Vậy tôi không làm phiền nữa, đến khi đó gặp nhé", nói xong liền dập máy, nhưng tiếng cười giống như rất hiểu chuyện của anh ta lại làm cho Chúc Tiểu Tiểu vô cùng ngượng Cái gì chứ, cô chỉ xem phim thôi mà, đâu phải làm chuyện xấu gì. Cô cau mày lườm Boss một cái, đều tại anh. Nghiêm Lạc vẻ vô tội đưa cốc coca đến cho cô, cô hút một ngụm lớn. Nhìn thấy điện thoại có hai tin nhắn chưa đọc, cô kích vào mở ra xem, một tin là của Thư Đồng, viết: "Tiểu Tiểu cô là đại nói khoác, hóa ra cuối cùng không phải Boss ‘quy tắc ngầm' với cô mà chính cô đã cưỡng hôn Boss. Thật là cao ngạo! Chị đây phục cô!".

Chúc Tiểu Tiểu suýt chút nữa thì phun ngụm coca trong miệng ra, cưỡng cái quỷ gì chứ, cô còn đang hối hận đây này. Boss vốn dĩ lạnh lùng, đẹp trai, nam tính biết bao, bây giờ lại trở thành cái kẻ cuồng hôn, cô cũng sắp không chịu nổi nữa rồi. Lại một tin nhắn nữa, là của A La gửi đến, nội dung như sau: "Heo Con, anh mình 'dưỡng sức nuôi binh' sáu trăm năm rồi, cậu bảo trọng!". Lần này thì Chúc Tiểu Tiểu thực sự nghẹn rồi, cái gì gọi là “dưỡng sức nuôi binh sáu trăm năm"? Nghe mà đáng sợ quá.

Nghiêm Lạc ôm lấy cô, nhìn vào tay cô cùng đọc tin nhắn, cười ha hả ở phía sau cô: "A La thật là hiểu anh". Anh nhẹ nhàng cắn vành tai Tiểu Tiểu, cô nhột quá rụt vội cổ lại, anh thổi hơi vào tai cô: "Heo Con, em bảo trọng!". Chúc Tiểu Tiểu không kìm được quay người đấm cho anh mấy cái: "Bảo trọng cái quái gì, anh chỉ biết bắt nạt em". "Anh đâu nỡ lòng chứ, anh đợi lâu như thế mới đợi được em", anh ở bên tai cô khẽ nói. Chúc Tiểu Tiểu nóng rát cả tai, trong lòng mềm nhũn, quay người ôm chặt lấy anh; "Boss, em muốn ở cùng anh".

m thanh của bộ phim đột nhiên lớn hơn, trên màn hình đại chiến đã bắt đẩu nổ ra, Chúc Tiểu Tiểu liên tưởng đến hoàn cảnh bây giờ của bọn họ, cô vùi mình trong lòng Nghiêm Lạc khẽ giọng hỏi: "Boss, anh không làm vua địa phủ nữa, vậy chúng ta cứu thế sao đây?". Mất hết quyền thế, cũng chính là không còn nhân lực vật lực nữa, nên làm thế nào ứng phó với sự xuất thế của ma thần? Bắc Âm Vương nguy hiểm xảo trá đó, phí bao công phu như thế lại không cướp được vương vị của địa phủ, ông ta nhất định sẽ không cam tâm, sau này không biết còn giở thủ đoạn gì đây? Còn cả Cửu Thiên Huyền Nữ kia, có còn gây bất lợi gì cho Boss nữa không? Chúc Tiểu Tiểu càng nghĩ càng lo lắng, cô gồng mình muốn ôm Nghiêm Lạc chặt hơn nữa. Cô chỉ vừa mới tìm được hạnh phúc, mà đối với tương lai, lại có chút hoang mang, sợ hãi...

.