Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Heo yêu Diêm Vương - Chương 46

Chương 46.

Đây chắc là lời nói tàn nhẫn nhất trên thế giới, nó giống như một lưỡi dao sắc nhọn đâm vào trái tim của Chúc Tiểu Tiểu. Nhưng mà bị ép đến cực hạn thế này, Chúc Tiểu Tiểu trái lại không khóc nữa, cô mở to đôi mắt nhìn Nghiêm Lạc, nhìn sống mũi cao thẳng của anh, nhìn đôi môi mỏng mảnh của anh, còn cả đôi mắt dịu dàng của anh, cô đột nhiên cảm thấy có nhìn thế nào cũng không đủ. Cô không khóc nữa, đột nhiên rất tỉnh táo. Vào lúc này, điều Boss cần chính là một Heo Con kiên cường, Heo Con có thể san bớt gánh nặng cùng anh. Nghiêm Lạc không nỡ, vuốt ve gò má cô. Chúc Tiểu Tiểu mỉm cười dụi vào lòng bàn tay anh, cô vươn người lên khẽ hôn cặp môi anh, đột nhiên nói: "Boss, em nghĩ thông rồi, tối nay gọi tất cả bọn lão đại tập trung đến, anh dặn dò lại hết những việc cần thiết, để bọn họ tự mình cũng có thể duy trì hoạt động bình thường. Sau đó chúng ta lén gặp mặt bọn A La, xác nhận lại xem anh có thực sự trúng độc không. Phải tìm ra cách kiểm tra chính xác vấn đề này. Ngày mai bố mẹ em quay về, chúng ta ra sân bay đón như kế hoạch. Tối mai chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ, em không muốn đợi đến lễ Tình nhân nữa. Kết hôn xong, chúng ta nói phải đi nghỉ tuần trăng mật, để bố mẹ em rời đi. Sau đó chúng ta sẽ chuyên tâm tìm phương pháp chữa bệnh cho anh, chúng ta có thể đi bắt Bắc Âm Vương, nói chưa biết chừng ông ta còn có cách. Không được nữa thì lại đi tìm Tỉnh tuyền, trước khi phong ấn suối chưa biết chừng còn có Tỉnh tuyền khác lưu lạc ở bên ngoài. Đúng rồi, có thể tìm Thủy Linh, người trông giữ huyết thạch kia, nhỡ đâu nó lại biết. Anh đừng lo lắng, bất luận thế nào, em đều ở bên anh".

Nghiêm Lạc thấy cô nói chuyện mạch lạc, trơn tru, phân định từng chuyện, mắt vừa rồi còn khóc đến đỏ hoe, lúc này qua làn lệ nhòe lại càng lấp lánh, có thần. Anh biết cô sợ hãi, cô làm sao có thể không sợ, nhưng cô vẫn kiên cường bình tĩnh an ủi anh. Thực ra anh cũng không sợ chết, anh sống gần ba nghìn năm rồi, lâu đến mức không còn đếm rõ được ngày tháng nữa. Bây giờ địa phủ có Tề Nghiên La và Tất Mặc Kỳ, Cửu Thiên Huyền Nữ tuy cổ hủ, nhưng lòng cũng hướng đến bình ổn nhân gian. Mà đại kiếp trời đất, nếu như chỉ là Diêm La anh diệt thế, vậy cái chết của anh cũng coi là có ích. Nhưng anh không bỏ được cô! Nhờ có cô, anh mới biết thế nào là tình yêu. Anh chờ đợi lâu như vậy, cũng là vì cô. Anh mới từ trong tuyệt vọng lại lần nữa có được hạnh phúc, bọn họ vừa mới kết hôn, làm sao đã phải đối mặt với thời khắc phân ly đau khổ như vậy?

Nếu như anh phải rời xa, Heo Con của anh sẽ đau lòng đến thế nào? Những thứ khác đều có thể, nhưng khiến Heo Con của anh đau lòng buồn bã sống tiếp, anh làm sao chịu đựng được? Song bây giờ anh không còn cách khác, cũng chỉ có thể cười: "Được, em nghĩ rất đúng, chúng ta sẽ làm như vậy. Quay về nhà trước, chúng ta vẫn còn chưa ăn mừng đó". Hai vợ chồng mới cưới vẻ mặt bình tĩnh kiên cường, cứ như thế mang theo tâm sự của riêng mình cùng nhau quay về nhà. Tất cả nhóm người Âm Yến Tư đã có mặt, tuy mọi người đều có nghi vấn đối với sự việc ở trung tâm thương mại của Chúc Tiểu Tiểu, cũng biết chắc chắn chuyện gì đó không hay đang xảy ra, nhưng hôm nay là ngày đặc biệt, mọi người vẫn chuẩn bị đầy đủ quà tặng tân hôn, muốn chúc mừng Boss và Chúc Tiểu Tiểu một chút. Tiểu Tiểu mỉm cười nhận tất cả, đồ nhiều quá, cô ôm không hết, Nghiêm Lạc giúp cô ôm một phần lớn, chuyển vào trong phòng. Mọi người ở cùng Nghiêm Lạc không phải là ngày một ngày hai, nhìn biểu hiện của anh liền biết anh có chuyện muốn nói. Quả nhiên Nghiêm Lạc không hề vòng vo, lập tức đi vào vấn đề chính, dặn dò mọi người. Chúc Tiểu Tiểu không thể chịu nổi khi phải ở đó nghe một lần nữa, lén quay về phòng, ngồi yên lặng một mình.

Nghiêm Lạc nói rất nhanh, nhưng đơn giản dễ hiểu. Điều anh muốn biểu đạt chính là, nếu như anh thật sự thành ma, hy vọng những người cấp dưới lâu năm ở trước mặt này có thể giúp anh chăm sóc Chúc Tiểu Tiểu. Ngoài ra, khi anh làm ra việc gì có hại cho thế giới, xin bọn họ không được nương tay. Tất cả mọi người đều ngẩn ra, tình thế tồi tệ nhất mà bọn họ có thể tưởng tượng được đều không bằng một phần vạn chuyện này. Nghiêm Lạc bây giờ cũng chẳng thể nào quan tâm tới cảm nhận của bọn họ nữa, tiếp tục nói: "Nếu như tôi không còn, mọi người cùng Công ty Nhã Mã bên kia sẽ có thể xây dựng lại quan hệ, Cửu Thiên Huyền Nữ sẽ không phong tỏa mọi người ở ngoài nữa. Nhân viên tài vụ những công ty khác của tôi đều rất đáng tin, làm việc rất thành thục, tiền đầu tư cho công ty bên này sẽ không có vấn đề. Phần lớn tài sản trước đó tôi đều đã chuyển vào tên của Heo Con rồi. Những thứ đó A La cũng hiểu rõ, nó sẽ quan tâm chiếu cố đến mọi người. Nếu như sau khi tôi hóa ma, làm bị thương ai đó trong số mọi người, tôi chỉ có thể nói xin lỗi trước ở đây. Chúng ta còn phải cố gắng hết sức ngăn chặn sự việc như thế xảy ra. Bây giờ nói trước, là để mọi người có chuẩn bị tâm lý, nếu như nhìn thấy tôi có gì không bình thường, thì hãy trốn đi. Trong tình huống không có chuẩn bị, mọi người sẽ không phải là đối thủ của tôi".

Anh ngừng lại một chút, ngẩng đầu lên nhìn về hướng phòng ngủ tầng trên, nhẹ giọng nói: "Nếu như thật sự có ngày đó, thay tôi ngăn cản Heo Con, đừng để cô ấy tìm tôi, sau khi tôi hóa ma, sẽ hoàn toàn là một con người khác, không nhận ra cô ấy, còn có thể làm bị thương cô ấy. Thứ tôi có thể dạy mọi người đều đã dạy rồi, còn lại chính là mọi người tự mình luyện tập nhiều hơn, tìm cách giao ước ngầm, đánh phối hợp. Nếu thật sự có một ngày binh đao gặp nhau, hy vọng mọi người có thể thắng. Heo Con trên người còn đeo đá tinh hồn của tôi, tôi chắc chắn sẽ tìm thấy cô ấy, nếu như tình huống không bình thường, mọi người hãy đòi lại thứ đồ đó. Tôi sợ cô ấy không bằng lòng, mọi người phải nghĩ cách nhé. Giao đá tinh hồn của tôi cho A La, nó sẽ biết xử lý như thế nào". Anh vừa nói xong, Chúc Tiểu Tiểu từ tầng trên lao xuống, lớn tiếng hét: "Đó là anh để lại cho em, em chẳng đưa cho ai hết! Chết cũng không đưa!". Cô ghì chặt sợi dây chuyền trước ngực, đôi mắt đỏ hoe. Trong phòng yên lặng, mọi người khó xử không biết phải làm thế nào. Cuối cùng Vu Lạc Ngôn ngốc nghếch muốn làm dịu không khí, lại đi nói một câu: "Thủy tinh màu xám đó chính là đá tinh hồn à, đẹp thật. Tiểu Tiểu, em cứ đeo đi, rất đẹp đó".

Thư Đồng đá anh một cái: "Thiên nhãn của anh mù màu à, rõ ràng là màu tím". "Màu tím? Làm sao có thể, là màu xám." Nghiêm Lạc đột nhiên đứng phắt dậy, anh sải mấy bước dài đến bên Chúc Tiểu Tiểu, kéo cô tới trước mặt Vu Lạc Ngôn: "Anh xem cẩn thận là màu gì?".

Vu Lạc Ngôn có chút ngẩn người, anh nhìn đi nhìn lại, sau đó thăm dò nhìn mọi người xung quanh một vòng, nhỏ tiếng chứng thực: "Thật sự là màu xám, lẽ nào mọi người thấy không phải?". Phương diện nhìn quỷ quái thần ma của anh và mọi người không giống nhau, lẽ nào nhìn chuỗi thủy tinh này, cũng thấy màu sắc không giống nhau? Mọi người không nói gì, mắt Nghiêm Lạc nheo lại, anh đột nhiên hiểu ra. "Boss, vòng sáng trên người anh vẫn là màu trắng, chưa có thành ma." Vu Lạc Ngôn nhìn biểu cảm của Nghiêm Lạc, cho rằng Nghiêm Lạc đang nghĩ tới điều này, nhưng lời của anh không ai để ý.

Chúc Tiểu Tiểu lo lắng kéo tay Nghiêm Lạc, liên tục hỏi: "Là đá tinh hồn đúng không? Bắc Âm Vương hạ độc lên đá tinh hồn? Cái lần em bị bắt cóc đó, bọn họ lấy sợi dây chuyền đi, sau này ông ta lại đánh nhau với anh, khiến vết thương của anh nặng hơn, cuối cùng A La phải lấy đá tinh hồn giúp anh trị thương. Bắc Âm Vương tính toán chuẩn xác tất cả những điều này, chẳng ai có thể tưởng tượng những viên đá bé nhỏ đó lại có thể hạ độc. Có đúng không? Độc là từ đá tinh hồn, phải vậy không?". Những điều Chúc Tiểu Tiểu nói chính là những gì Nghiêm Lạc nghĩ, nhưng cô bức vấn như thế, rõ ràng đã dồn hết trách nhiệm lên người mình, cho rằng chính vì cô bị bắt cóc mới gây nên cục diện ngày hôm nay. Nghiêm Lạc ôm lấy vai cô, dỗ dành: ''Heo Con, em bình tĩnh".

"Em bình tĩnh, Boss, em rất bình tĩnh, thật đó. Em đột nhiên nghĩ thông rồi, em chẳng qua là quá vui mừng vì chúng ta đã tìm thấy nguyên nhân." Chúc Tiểu Tiểu miễn cưỡng cười, lùi ra sau hai bước, lại nói: "Em, em đi lên lầu đây, em gọi điện thoại cho A La, em phải báo cho cô ấy. Sau đó chúng ta tìm cơ hội gặp mặt bọn họ bàn bạc một chút, đúng chứ? Em đi lên trên, em về phòng đây". Cô cúi đầu xông lên tầng trên, mọi người đều nín lặng nhìn theo. Nghiêm Lạc cau mày, siết chặt bàn tay, nhưng không đuổi theo. Chúc Tiểu Tiểu chạy thẳng một mạch về phòng, khóa cửa lại, thoáng cái đổ vật lên giường, kéo chăn đắp kín người, sau đó ôm lấy gối, lớn tiếng khóc. Lại là cô, là cô hại Boss rồi

Nếu như cô cẩn thận một chút không bị bắt cóc, hoặc là cảnh giác hơn bảo cho A La đá tinh hồn này từng bị thủ hạ của Bắc Âm Vương cầm đi, thì có lẽ sự việc hôm nay sẽ không xảy ra. Là cô không có đầu óc, bị người xấu lợi dụng rồi. Chúc Tiểu Tiểu không khống chế được, gào thét, lớn tiếng khóc một trận, khóc đến mức giọng khản đặc, cảm giác như đứt từng khúc ruột. Khóc đủ rồi, cô dậy, vào nhà vệ sinh rửa mặt cẩn thận. Cô nhìn vào cô gái mắt mũi đỏ hoe trong gương, hung dữ nói: "Chỉ cho mày khóc một lần này nữa thôi sau này không được khóc, không thể để Boss buồn thêm nữa. Mày có nghe thấy không, không được khóc, không được rơi nước mắt, phải nghĩ cách, nhất định sẽ có biện pháp". Cô quay lại giường, yên lặng ngồi một lát, sau đó cầm điện thoại gọi cho Tề Nghiên La.

Hai rưỡi sáng, Nghiêm Lạc, Chúc Tiểu Tiểu, Tề Nghiên La và Tất Mặc Kỳ, bốn người ngồi trong một căn phòng nhỏ tại thôn Huyết tộc. Mọi người điểm lại một lượt tất cả sự việc. Đá tinh hồn màu tím biến thành xám, còn phân tích tất cả những việc làm của Bắc Âm Vương, thêm vào đó, vết thương của Nghiêm Lạc thời gian gần đây tốc độ hồi phục nhanh ngoài dự liệu, linh lực mạnh mẽ, như vậy có thể xác định được chắc chắn anh thực sự đã trúng độc, độc tính khiến thân thể và tinh lực của anh có nhiều thay đổi. Ma độc không có thuốc giải, ngoại trừ nước Tỉnh tuyền. Nhưng bình Tỉnh tuyền cuối cùng trên thế giới này đã bị hủy rồi, trước mắt mọi người gần như không còn nhìn thấy ánh sáng nữa. Bốn người nói đền đây thì hết lời, yên lặng ngồi một lúc. Tề Nghiên La và Tất Mặc Kỳ nhìn nhau, Tất Mặc Kỳ đứng dậy, vỗ vai Nghiêm Lạc: "Đi, hút điếu thuốc".

Nghiêm Lạc vỗ vào tay Tiểu Tiểu, đứng dậy cùng ra ngoài. Tề Nghiên La nhìn bóng hình hai người mất dạng ở cửa, vội nói với Chúc Tiểu Tiểu: "Viên huyết thạch cậu nói kia, bây giờ ở đâu?". "Để ở trong nhà. Mình cũng từng nghĩ đến điều này, còn muốn hỏi xem có ai biết Tỉnh tuyền ở đâu không?" Tề Nghiên La lắc đầu: "Mình với anh trai cai quản địa phủ nhiều năm như vậy rồi, từ trước đến nay chưa từng trông thấy Tỉnh tuyền. Trong truyền thuyết nói là đặt bên dưới mười tám tầng địa ngục, nhưng tận cùng mười tám tầng địa ngục đó, lại không có cửa nào xuống dưới nữa. A Mặc cùng ở với Bắc Âm Vương nhiều năm như vậy, còn cả chị Mạn, cũng chỉ nói Tỉnh tuyền bị phong ấn, nhưng từ trước đến nay chưa có ai từng thấy qua".

Cô nhắc đến Mạnh Bà, Chúc Tiểu Tiểu không ngăn được hỏi: "Chị Mạn bây giờ thế nào rồi?". Tề Nghiên La lại nói: "Thực ra bây giờ cứ coi như có huyết thạch, muốn tìm thấy Tỉnh tuyền cũng không còn hy vọng nữa, trời đất thay đổi quá nhiều, nói chưa biết chừng Tỉnh tuyền sớm đã không tồn tại. Huống hồ Tỉnh tuyền bị ma tộc và thần tộc phong ấn nhiều lần như vậy, e rằng không mở nổi. Nhưng mà, chúng ta đang tìm người đưa tin chuyên nghe ngóng trong lòng đất, xem xem có manh mối dấu vết gì không. Chuyện này có lẽ cũng chỉ là biện pháp an ủi tinh thần thôi, muốn lấy được Tỉnh tuyền, căn bản chính là kỳ tích". Chúc Tiểu Tiểu cúi đầu, khẽ giọng hỏi lại: "Chị Mạn, chị ấy, chết rồi sao?".

"Không có." Tề Nghiên La thở dài, cuối cùng trả lời: "Khi A Mặc tìm thấy chị ấy, chị ấy đã bị Bắc Âm Vương đánh bị thương. Cửu Thiên Huyền Nữ cũng đúng lúc đuổi đến, bọn họ liền đưa chị Mạn về công ty, bây giờ đang ở trong phòng chữa bệnh của trung tâm nghiên cứu". Cô quan sát biểu cảm của Tiểu Tiểu, chỉ có thể nói tiếp: "Chị ấy suýt chút nữa thì hồn bay phách tán, trước mắt là trạng thái ngủ mê, muốn tỉnh lại, e rằng không dễ". Chúc Tiểu Tiểu im lặng một lát, lại hỏi: "Nếu như Bắc Âm Vương không động thủ, A Mặc có phải cũng sẽ làm vậy không?". Tề Nghiên La im lặng, một lúc lâu sau mới trả lời: "Đúng, nếu như A Mặc không có cơ hội ra tay, quay về công ty mình cũng sẽ làm. Chúng ta không thể cho Cửu Thiên Huyền Nữ bất kỳ cơ hội nào dò ra chuyện này".

Chúc Tiểu Tiểu siết chặt nắm tay, lại hỏi: "A La, không thể đem phong ấn Boss lại sao?". "Thứ anh ấy trúng là hồn độc, phong ấn thế nào đều vẫn sẽ hóa ma, một khi anh ấy lại nhập thế vẫn là ma. Huống hồ với bản lĩnh cùa anh ấy, có thể phong giữ, không phải là chuyện mình và A Mặc làm được, chúng ta phải liên thủ với Cửu Thiên Huyền Nữ.” Nhưng một khi Cửu Thiên Huyền Nữ biết chuyện này, e rằng sẽ không chịu dùng phương pháp phong ấn để xử lý. “A La, thực ra mình nghĩ đến một cách, Boss có thể không cần chết cũng sẽ không thành ma." Chúc Tiểu Tiểu chậm rãi nói, cô kìm nén rất lâu rồi, bây giờ cuối cùng vẫn nói ra: "Chính là giống như sự việc Boss năm đó làm với mình, để anh ấy chuyển thế làm người đi. Thuật tịnh hồn của chị Mạn chẳng phải đã rất thành thục rồi sao? Bây giờ các cậu sắp xếp chuyển thế, đều không phải dùng canh Mạnh Bà truyền thống nữa. Boss nhập vào đường luân hồi, linh hồn được tẩy sạch, cứ coi như khồng thể thanh trừ triệt để, nhưng anh ấy thành người rồi, cũng không thể làm ra chuyện xấu gì quá lớn, nhiều nhất cũng chỉ là người xấu. Trải qua tịnh hồn nhiều kiếp, anh ấy cũng có thể hướng thiện nhỉ? Sau đó, nếu có cơ duyên, mọi người còn có thể quen biết anh ấy, để anh ấy lại bắt đầu tu luyện, trên ý nghĩa nào đó mà nói, anh ấy vẫn còn sống".

Chúc Tiểu Tiểu cứ nói rồi nói, giọng nghẹn ngào, mắt cũng cay đến phát đỏ nhưng không hề khóc. Tề Nghiên La kinh ngạc nhìn cô, phương pháp này cô cũng nghĩ đến! Nhưng điều ấy đối với Chúc Tiểu Tiểu thật quá tàn nhẫn, cô không dám nhắc đến trước mặt, mà lại để Tất Mặc Kỳ đi thăm dò ý của Nghiêm Lạc. Bàn tay Tiểu Tiểu đặt trên bàn vô thức siết chặt, cô gắng sức khắc chế nỗi đau trong lòng, tiếp tục nói: "A La, mình không có yêu cầu khác, mình chỉ cầu xin cậu, hãy để mình cùng chuyển thế với anh ấy, mình vẫn làm vợ của anh ấy. Nếu như anh ấy là người xấu, mình sẽ ở bên cạnh anh ấy, khuyên anh ấy hướng thiện. Tình huống xấu nhất, nếu anh ấy ngồi tù, mình vẫn có thể đưa đồ cho anh ấy, chăm sóc anh ấy, ở bên ngoài đợi anh ấy, để anh ấy có hy vọng. Bất luận anh ấy biến thành như thế nào, mình vẫn làm vợ của anh ấy". "Heo Con." Tề Nghiên La rơi nước mắt, cô nắm lấy bàn tay vì dùng lực nắm lại mà đã trắng bệch của Tiểu Tiểu, nhỏ tiếng khóc: "Xin lỗi, Heo Con, mình không làm được, mình không có bản lĩnh này. Hai người một khi chuyển thế, vận mệnh toàn bộ sẽ do bản thân khống chế. Mình có thể sắp xếp, chỉ là bối cảnh và gia thế hai người sinh ra, cứ coi như để hai người là thanh mai trúc mã từ nhỏ, cùng nhau lớn lên, cũng không chắc được rằng cuối cùng cậu vẫn có thể trở thành vợ của anh ấy. Ma tính trong linh hồn anh ấy chắc chắn khiến anh ấy không phải là người tốt, anh ấy làm sao có thể đối tốt với cậu? Sau khi hai người chuyển thế sẽ không còn nhớ đến chuyện ở kiếp này, cứ coi như cậu nhớ nhung đủ sâu, cũng chưa chắc có thể nối lại tình duyên của kiếp này".

"Vậy, vậy…” Chúc Tiểu Tiểu đau lòng, không biết phải làm sao: "Mình chỉ muốn lại ở bên anh ấy, mình không có quá nhiều yêu cầu. Tốt hay không cũng không sao cả". Cô quan sát biểu cảm của Tề Nghiên La, rõ ràng chuyện đơn giản nhất này lại là yêu cầu xa xỉ nhất. Cô rút tay ra khòi tay A La, tự mình nắm chặt tay mình, đau khổ đến mức không cách nào khống chế được, tay cũng hơi run. Cô nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng nói: "Vậy, vậy cũng không sao nhỉ? Không thể ở cùng với nhau thì không ở cùng nhau, dù gì cậu giúp mình nhớ chuyện này, kiếp nào đó có cơ hội thì giúp mình sắp xếp một chút. Sinh mệnh dài như vậy, mình đợi được. Giống Boss, chẳng phải cũng đợi sáu kiếp rồi, chúng mình mới có thể ở cùng nhau sao? Mình cũng có thể đợi. Cậu đừng gột sạch đi ký ức kiếp trước của mình, đừng để cho mình quên mất Boss là được. Anh ấy từng nói, anh ấy là thần, mình là người, mình sẽ có sinh lão bệnh tử, nhưng anh ấy bảo mình không phải sợ, anh ấy sau này mỗi một kiếp đều sẽ tìm thấy mình, đều sẽ ở bên cạnh mình. Bây giờ tình huống này, anh ấy không có cách rồi. Vậy cậu giúp đỡ mình, đừng để mình quên anh ấy, để mình mỗi kiếp đều có thể ở bên cạnh anh ấy, mình sẽ nỗ lực, thật đó". Tề Nghiên La khóc không thành tiếng, căm ghét vô cùng cái tình thế bế tắc như thế này. Để Nghiêm Lạc chuyển sinh làm người là con đường giải quyết chắc chắn và hiệu quả nhất trước mắt, anh có thể lấy hình thức của con người để tiếp tục sống. Chúc Tiểu Tiểu nói đúng, sinh mệnh dài như vậy, chỉ cần anh còn sống, sau này sẽ còn có cơ hội.

Nhưng kết cục này, đối với Chúc Tiểu Tiểu mà nói, hơi đau khổ một chút. Trơ mắt nhìn người yêu rời xa, thấy trong ký ức và sinh mạng của người yêu đều không còn có mình, đó là loại tâm trạng như thế nào? Loại tâm trạng này Nghiêm Lạc là người thể nghiệm rõ nhất. Cho nên sau khi Tất Mặc Kỳ nhắc đến giải pháp để anh chuyển thế làm người, anh phản đối kịch liệt. "Điều này quá tàn nhẫn đối với Heo Con, tôi không làm được. Thà rằng tôi chết đi rồi, cô ấy có đau khổ cũng chỉ là một trận. Nhưng nếu như tôi chuyển thế, cô ấy chắc chắn sẽ cả ngày nhớ nhung, sẽ đi tìm tôi. Đến khi đó tôi đã hoàn toàn không nhận ra cô ấy nữa, tôi lấy người khác, sinh con, cô ấy sẽ buồn đến thế nào? Nỗi đau này tôi từng chịu đựng rồi, tôi không thể để cô ấy trải qua những điều đó."

"Chúng ta có thể làm giả, chúng ta để anh chuyển thế nhưng lừa Heo Con nói anh chết rồi, như vậy là được." "A Mặc, Heo Con không ngốc, cô ấy bình thường có hơi hồ đồ, nhưng thật sự gặp phải chuyện rồi, cô ấy sẽ kiên trì hơn bất kỳ ai. Sau khi tôi chuyển sinh hai người chắc chắn sẽ vì tôi sắp xếp tất cả, Heo Con nhất định phát giác ra. Huống hồ thuật tịnh hồn của đường luân hồi không thể hoàn toàn trừ được gốc rễ ma tính của tôi, một người đàn ông trong linh hồn có ma tính, đặc biệt như thế, anh cho rằng Heo Con không điều tra ra sao?" Tất Mặc Kỳ không nói nữa, Nghiêm Lạc nói có lý, anh biết, muốn hoàn toàn giấu Chúc Tiểu Tiểu, thực sự là không dễ dàng.

"A Mặc, lúc đầu tôi có đủ dứt khoát bắt Heo Con chuyển thế vì tôi hoàn toàn cho rằng sau này mình sẽ có cách để ở bên cô ấy. Thời gian trôi đi, thấy cuộc sống và hạnh phúc của cô ấy ở mỗi một kiếp đều không có một chút quan hệ đến mình, loại cảm giác đó, tôi thật sự không miêu tả được. Bây giờ tôi lại có thể lần nữa được sống cùng cô ấy, mất đi lại tìm được, nhưng nếu như sự việc của quá khứ một lần nữa xảy ra, tôi nghĩ tôi thực sự không thể hạ quyết tâm giống như vậy nữa. Loại đau khổ đó, bản thân tôi đã không có cách nào chịu đựng được, tôi làm thế nào nhẫn tâm để Heo Con phải trải qua." Đêm nay, ngoại trừ xác nhận việc trúng độc ra, bốn người bọn Nghiêm Lạc không thống nhất được hướng giải quyết nào khả quan. Thấy trời đã gần sáng, Nghiêm Lạc đưa Chúc Tiểu Tiểu về nhà, phải chuẩn bị một chút, đên sân bay đón bố mẹ cô. Tề Nghiên La và Tất Mặc Kỳ cũng khởi hành về công ty, bọn họ còn có rất nhiều việc cần làm, phải sắp đặt mọi việc để che giấu chân tướng, không thể để Cửu Thiên Huyển Nữ biết được chuyện hóa ma; còn phải theo dõi chặt Bắc Âm Vương, để ông ta không thể gây loạn thêm vào lúc này; Tỉnh tuyền và Thủy Linh cổ quái kia nhất định phải tìm, tuy là đứng bên bờ tuyệt vọng, nhưng chưa đến thời khắc cuối cùng thì không thể bỏ cuộc; còn cả chuyện chuyển thế đầu thai của Nghiêm Lạc, cũng phải sắp xếp. Chúc Tiểu Tiểu thái độ kiên quyết, ép Tề Nghiên La nhất định phải giúp cô. Mà Tề Nghiên La cũng hiểu rõ, đây đích xác là phương pháp duy nhất để Nghiêm Lạc có thể tiếp tục sống.

Nghiêm Lạc vừa lái xe vừa nắm thật chặt tay Tiểu Tiểu, không rời dù chỉ nửa phút. Chúc Tiểu Tiểu đã lấy lại vẻ bình tĩnh, nhân lúc đèn đỏ dừng xe, cô sán đến, cười rồi mạnh mẽ hôn Nghiêm Lạc một cái: "Ông Nghiêm, lái xe phải chú ý an toàn. Tuy bây giờ trên đường người qua lại không nhiều, nhưng đâm phải chó con, mèo con, nghiền phải hoa cỏ cũng không được, có đúng không? Huống hồ bên cạnh anh còn có một bà xã như hoa như ngọc đang ngồi nữa, cũng phải chú ý một chút an toàn của cô ấy". Trước cái ngữ khí rất "kịch" và biểu hiện kỳ quặc, tinh quái của cô, Nghiêm Lạc phì cười, kéo cô đến, giữ phía sau gáy cô, hôn thật sâu. Lúc này chiếc xe dừng trên một con đường hẹp, chỉ có một làn đường xe chạy, không may phía sau còn có xe khác. Nghiêm Lạc đắm đuối đến quên cả trời đất, đèn xanh rồi cũng không chịu thả Chúc Tiểu Tiểu ra, khiến cho xe ở phía sau bị tắc nguyên tại chỗ, chủ chiếc xe đó tức giận nhấn còi inh ỏi. Nghiêm Lạc chẳng buồn để ý, mặc cho chiếc xe kia tuýt còi tung trời, mặt trời lúc này từ phía sau tòa nhà lớn đằng xa nhô ra, ánh nắng vàng rạng rỡ chiếu trên người Nghiêm Lạc và Chúc Tiểu Tiểu. Hình ảnh đối phương trong mắt hai người, bờ môi sáng lên, đôi mắt long lanh, môi hôn đến phát đỏ, là người yêu thương và quan trọng nhất trong trái tim của mình.

Chủ chiếc xe phía sau không nhẫn nại được nữa, nhảy xuống xe, dùng lực mở cửa, nộ khí ngút trời đi về phía chiếc xe của Nghiêm Lạc. Chúc Tiểu Tiểu nghe thấy tiếng động, quay đầu lại nhìn, vừa cười vừa hét lớn: "Người ta đánh đến nơi rồi, ông Nghiêm, chúng ta chạy mau!". Nghiêm Lạc cười ha hả, khởi động xe, vun vút lao đi như một mũi tên, mặc cho người chủ chiếc xe phía sau kia giậm chân chửi lớn. Chúc Tiểu Tiểu che mặt, rất lâu sau không nói gì. Đợi qua mấy con đường rồi mới lên tiếng: '"Mất mặt quá, từ trước đến nay em chưa từng mất mặt như vậy, đều do anh hại".

Nghiêm Lạc cốc đầu cô, không hài lòng nói: "Anh mới là người bị em làm mất mặt đấy, anh có khi nào chạy trốn đâu chứ? Anh ta có đến thì dám làm gì? Vợ của người ta, người ta thích hôn bao lâu thì hôn bấy lâu chứ". Chúc Tiểu Tiểu cũng tưởng tượng, với khí chất của Boss, người kia có giáp mặt thì chắc chắn cũng bị dọa cho đứng chôn chân tại chỗ. Trong đầu cô xuất hiện hình ảnh hoạt hình Diêm Vương mặt đen sì, không kìm được bật cười: "Boss, may mà anh rất đẹp trai". ''Sao nào, không đẹp trai em không cần anh nữa?"

"Có thể, em nhất định là bị sắc đẹp của anh mê hoặc rồi. Hồi đó em là heo, nào biết phân biệt tốt xấu, chắc chắn là nhìn ai đẹp trai liền lao vào người đó." "Em thật có con mắt." "Vậy sao, con mắt anh cũng rất tốt." Chúc Tiểu Tiểu chẳng khách khí chút nào ngẩng đầu lên, lại dặn dò: "Ông Nghiêm, hôm nay đón bố vợ và mẹ vợ, anh phải khiêm tốn một chút khách khí một chút, thu lại khí thế của anh một chút".

"Khí thế của anh chẳng phải sớm đã bị em mài hết rồi sao." Nghiêm Lạc lái xe vào trong bãi, lại kéo Tiểu Tiểu hôn: "Em yên tâm đi, bố mẹ em nhận ra anh, sẽ không bị anh dọa chạy đâu". "Nhưng mà anh cứ không chịu nói rõ, mọi người đã quen nhau như thế nào, hơn nữa nếu không phải kết hôn, anh sẽ còn giấu em." Nghiêm Lạc xuống xe, vòng sang bên cô ngồi, nắm lấy tay cô dắt vào nhà: "Chẳng có gì hay để nói, chỉ là quan hệ hợp tác công việc. Bây giờ em đã là bà xã của anh, anh đâu có chuyện gì giấu em. Hôm nay đón được người rồi, em chắc chắn có rất nhiều lời muốn nói, chẳng phải sẽ biết hết mọi chuyện sao".

Hai người vào đến trong nhà, Chúc Tiểu Tiểu tức tốc đi tắm rửa, Nghiêm Lạc xuống bếp chuẩn bị bữa sáng. Hai người chia ra, tự làm việc của mình, sự thoải mái vừa rồi liền biến mất trên khuôn mặt Nghiêm Lạc. Anh mở tủ lạnh ra lấy trứng gà, đột nhiên trái tim quặn thắt. Sau này, ai sẽ yêu thương cô giống như anh đây, nghĩ ra cách để mỗi bữa cơm đều đổi mới, nấu những món mà cô yêu thích. Anh nặng nề đóng cửa tủ lại, hít một hơi thật sâu, anh không cam tâm, anh làm sao có thể cam tâm? Anh thành ma rồi, sẽ không còn trái tim biết yêu thương, nhưng Tiểu Tiểu lại vẫn nhớ nhung tất cả những thứ trước đây, cô chắc sẽ đau lòng bi thương đến cực điểm, mà anh lại chính là kẻ gây ra nỗi đau ấy. Anh làm sao có thể để tất cả những điều này xảy ra? Tiếng vọng từ phòng tắm bên kia kéo suy nghĩ của anh quay về, anh vờ như không có chuyện gì, nhanh chóng làm cơm sáng. Qua một lát, Chúc Tiểu Tiểu lau tóc đi ra ngoài: "Em xong rồi, em xong rồi. Boss, anh chậm quá đó, nhanh lên chút, nếu không sẽ muộn mất".

Giọng nói ngọt ngào trong trẻo của cô khiến tâm trạng anh tốt lên đôi chút, anh đặt trứng chiên và mỳ hoành thánh lên bàn. Chúc Tiểu Tiểu ngẩng cái đầu rối tung ướt lướt thướt nuốt nước miếng ừng ực. Nghiêm Lạc cầm chiếc khăn mặt cô vứt trên thành ghế định lau giúp cô, nhưng bị cô đuổi đi ăn mỳ: “Anh cũng mau ăn đi, ăn xong nhanh tắm rửa, phải mặc đẹp một chút". Cô gấp gáp nôn nóng, nhưng dáng vẻ vẫn tràn đầy sức sống, Nghiêm Lạc đột nhiên bình tâm trở lại, nhìn cô. Đây chính là Heo Con bảo bối nhà anh, cô không muốn anh lo lắng, vậy anh sẽ không lo lắng, thời gian cuối cùng càng ngắn ngủi, thì càng nên trân trọng. Hai người nhanh chóng thu dọn chỉnh sửa một chút, lái xe đến sân bay. Chúc Tiểu Tiểu đã gần hai năm không gặp bố mẹ rồi, lần này lại đưa con rể đến ra mắt họ, trong lòng thật sự rất căng thẳng.

"Boss, tóc em có rối không?" "Boss, mắt em không bị thâm quầng chứ? Nhìn không ra là thiếu ngủ chứ?" "Boss, anh có cần đeo cà vạt không, em chuẩn bị cho anh rồi, ở trong ba lô ấy."

"Boss, đừng để họ biết chuyện của chúng ta bây giờ nhé, lát nữa em sẽ nói, anh cứ gật đầu thôi." Nghiêm Lạc tắt nụ cười, không kìm được, ôm lấy đầu cô, bà vợ nhỏ này của anh, sắp gặp bố mẹ rồi đó, cứ ở đây mà nhiều chuyện. Chúc Tiểu Tiểu làm nũng, hất tay anh ra, bảo vệ tóc của mình. Cô vẫn muốn mình trông thật xinh đẹp, tươi tắn khi xuất hiện trước mặt bố mẹ. Anh lại duỗi tay ra trêu cô, mái tóc cô đã vuốt thẳng rồi lại còn ôm cho rối. Hai người đẩy qua đẩy lại, Chúc Tiểu Tiểu tức quá, tóm lấy bàn tay to lớn của anh cắn, vừa mới ngoạm xuống thì nghe thấy một tiếng gọi khe khẽ: "Tiểu Tiểu". Tiểu Tiểu giật thót mình, làm sao bố mẹ lại ra nhanh như vậy, máy bay chẳng phải vừa mới đến sao? Cô ngại ngùng hạ bàn tay Nghiêm Lạc xuống, ngẩng đầu lên nhìn, chẳng phải chính là bố mẹ kia sao, đang đứng cách đó mấy bước chân, cười với cô và Nghiêm Lạc.

Chúc Tiểu Tiểu ngốc nghếch cười, cảm thấy quá mất mặt. Nghiêm Lạc thong thả thay cô vuốt thẳng lại mái tóc. Bà Chúc đã dang rộng hai tay ra, Chúc Tiểu Tiểu lao đến, hai người ôm nhau thật chặt. Quá trình gặp mặt nhạc phụ nhạc mẫu của Boss đại nhân rất thuận lợi, hai vị trưởng bối nhìn thấy anh còn khách khí lên tiếng gọi: "Giám đốc Nghiêm". Chúc Tiểu Tiểu ở bên cạnh nói: "Ai da, cái gì mà Giám đốc Nghiêm, đều là người nhà rồi, đúng chứ, Boss". Cô nói xong, cũng phát hiện bản thân mình gọi tiếng Boss này rất thuận miệng, thế là lại cười xòa lần nữa. Nghiêm Lạc cốc vào đầu cô, giúp ông Chúc mang hành lý, nói: "Bố, mẹ, gọi con là Nghiêm Lạc được rồi".

''Được, được, Nghiêm Lạc." Hai người lớn vui vẻ đồng ý, bà Chúc véo má Tiểu Tiểu, cười nói với cô, đùa cho cô ôm lấy cánh tay mình làm nũng. Mấy người hỏi han vài câu, lúc này mới chuẩn bị rời khỏi sân bay. Nghiêm Lạc một tay xách hành lý, một tay duỗi về phía Chúc Tiểu Tiểu, dắt cô đi trước dẫn đường, đưa hai vị phụ huynh họ Chúc ra xe. Chúc Tiểu Tiểu kề sát bên tai anh nói: "Em vẫn muốn gọi là Boss". Trên cả đoạn đường Chúc Tiểu Tiểu ríu rít nói mãi không hết chuyện, Boss đại nhân giữ vị trí lái xe rất phối hợp, chỉ ở bên cạnh mỉm cười, chủ động giao toàn quyền cho vợ.

Vợ chồng nhà họ Chúc nghe nói hôm nay sẽ tổ chức hôn lễ, rất kinh ngạc. Tuy bọn họ ở trong nước không còn thân thích gì, nhưng bạn bè vẫn có một chút, mấy người trong đó còn chứng kiến Chúc Tiểu Tiếu lớn lên. Vốn muốn lần này quay lại đi thăm hỏi một lượt, mời hết khách khứa đến, sao mà trong chốc lát kế hoạch lại thay đổi nhanh như vậy? "Không có cách nào, công việc của Boss gấp gáp mà, lập tức phải ra nước ngoài làm việc, rất lâu mới quay lại, con cũng muốn đi cùng, cho nên muốn nhanh chóng cử hành hôn lễ. Con xin lỗi ạ, bố, mẹ, hai người vất vả như thế này quay về, chúng con cũng không thể ở cùng với hai người lâu. Đợi lần sau có cơ hội nhé, được không?" Vợ chồng họ Chúc liếc nhìn nhau, đang muốn nói gì thì Nghiêm Lạc đã chen lời nói tiếp. Anh liệt kê ra mấy hạng mục lớn, công trình phát triển ở đâu ở đâu, có vấn đề gì, quan hệ tới chính phủ như thế nào, vấn đề nguyên vật liệu, thủ tục hải quan, thuế má, chính sách thương mại gì gì đó… Hai vị phụ huynh vừa nghe thấy liền hiểu, ba người này còn thảo luận với nhau đâu ra đây. Vợ chồng nhà họ Chúc cuối cùng cũng thông cảm, vội an ủi hai người trẻ tuổi, nói không sao, hôn nhân trọng thực chất, hai người hạnh phúc là được. Tuy gấp chút, nhưng nhìn thấy hai con hòa hợp yêu thương, người làm cha mẹ đã cảm thấy rất tốt rồi, cũng không tiện đòi hỏi thêm nữa.

Quay về đến tiểu khu Phúc Hinh Viên, nơi ở ban đầu của Chúc Tiểu Tiểu, phòng ốc sớm đã được thu dọn xong xuôi, quà Nghiêm Lạc và Chúc Tiểu Tiểu mua cho bố mẹ bày đầy trong phòng. Dì giúp việc đã dọn dẹp gọn gàng đâu ra đấy, nhìn thấy bọn họ quay về, vội chào hỏi, sắp xếp hành lý, rót đồ uống, bày điểm tâm, lại bận rộn bắt đầu làm cơm trưa. Chúc Tiểu Tiểu ở trong phòng nói chuyện với mẹ rất lâu, Nghiêm Lạc thì cùng ông Chúc ngồi trong phòng khách trò chuyện. Bà Chúc lấy quà tặng của mình ra, than thở với con gái, nói Chúc Tiểu Tiểu và Nghiêm Lạc cũng thật là có duyên. Trước đây hai người bọn họ di dân ra nước ngoài làm việc, chính vì một hạng mục lớn hợp tác cùng với công ty của Nghiêm Lạc. Chỉ là khi đó, Chúc Tiểu Tiểu làm thế nào cũng không chịu đi cùng. Chẳng ngờ rằng xoay một vòng rồi, con gái lại chạy đến công ty của Nghiêm Lạc làm, còn nảy sinh cả chuyện tình yêu nhân viên với sếp. Số lần cười ngây ngô của Chúc Tiểu Tiểu ngày hôm nay thực sự quá nhiều, khiến bà Chúc không kìm được cốc vào trán cô: "Gả cho người ta rồi mà còn tỏ ra ngốc nghếch như vậy".

Trong phòng khách, Nghiêm Lạc hầu như chỉ nói về chuyện yêu đương của anh và Chúc Tiểu Tiểu, chuyện thủ tục đăng ký, rồi nói sang chuyện sắp xếp phương tiện, thuê người giúp việc cho vợ chồng nhà họ Chúc trong hai ngày này, thông báo cho mọi người tham dự hôn lễ... Nghiêm Lạc trước đó còn rất cẩn thận chuẩn bị cho hai người điện thoại và thẻ điện thoại ở trong nước, cũng sắp xếp chuyện du lịch và mua sắm của kỳ nghỉ sau đó, mua sẵn vé máy bay khứ hồi... khiến cho ông Chúc rất vui mừng, cậu con rể này, thật không phải tầm thường. Cuối cùng, bốn người cùng nhau ăn xong cơm trưa, Nghiêm Lạc đưa Chúc Tiểu Tiểu đi trước, để hai vợ chổng họ Chúc nghỉ ngơi một buổi chiều, buổi tối lại đến đón họ tham dự nghi lễ.

Hai người quay lại xe, Chúc Tiểu Tiểu nhìn Nghiêm Lạc nói: "Lần này chắc chắn là thật rồi, tất cả đểu đã sắp xếp xong. Nếu như giây tiếp theo đây mà anh biến thành ma, em vẫn có thể nói với bố mẹ, sự việc quá gấp, anh phải ra nước ngoài ngay lập tức". Nghiêm Lạc nắm tay cô: "Có gấp hơn nữa cũng không được, dù thế nào anh cũng phải kết hôn với em xong mới đi". "Vậy anh nhất định phải kiên trì trụ vững đó, ông Nghiêm." Chúc Tiểu Tiểu khẽ giọng nói, nhẹ nhàng dựa vào vai anh.

Buổi chiều, Chúc Tiểu Tiểu yêu cầu Nghiêm Lạc làm phép cho cô, để cô ngủ ngon một giấc, cô muốn trải qua hôm nay với trạng thái tinh thần tốt nhất. Nghiêm Lạc ở bên cô, cùng nằm trên chiếc giường lớn, duỗi ngón tay ra điểm lên trán cô. Chúc Tiểu Tiểu mơ màng thiếp đi, trước khi chìm vào giấc mộng, còn lẩm bẩm nói một câu: "Em yêu anh, ông Nghiêm". Cô ngủ say rồi, hơi thở bình ổn, Nghiêm Lạc mắt nóng bừng, cúi đầu khe khẽ đặt một nụ hôn lên môi cô: "Anh cũng yêu em, bà Nghiêm. Rất rất yêu!". Cô không trả lời, ngủ rất say, Nghiêm Lạc nhìn cô hồi lâu, cầm lấy điện thoại rồi ra khỏi phòng ngủ. Anh ra ngoài, ngồi trong sân, nhìn vào những cây hoa mai trong trời đông giá lạnh vẫn nở rộ, đó là những cây hoa Chúc Tiểu Tiểu kiên trì muốn trồng, cô nói muốn mỗi mùa đều có thể nhìn thấy hoa đẹp.

Nghiêm Lạc dùng điện thoại để thực hiện giao dịch chuyển khoản. Một khoản phí khổng lồ được chuyển từ ngân hàng vào tài khoản điện thoại của anh. Sau đó anh gọi đến trung tâm phục vụ khách hàng của công ty viễn thông: "Xin chào, tôi muốn cài đặt chế độ gửi tin nhắn dịch vụ. Vâng, mỗi ngày tại thời gian cố định gửi tin nhắn đến một số điện thoại khác. Đúng, số điện thoại của đối phương là... Xin gửi vào chín giờ sáng hằng ngày, nội dung tin nhắn như sau: 'Bà Nghiêm, ông Nghiêm yêu bà!'. Đúng, chỉ có câu này. Không có ngày kết thúc dịch vụ, chỉ cần trong tài khoản còn tiền, thì xin cứ tiếp tục gửi. Được, cảm ơn!". Nghiêm Lạc dập điện thoại, lại chăm chú nhìn những cây mai kia. Âm Yến Tư nhảy vào qua hàng rào sân, ngồi xuống bên cạnh anh, hai người không nói gì, yên lặng ngồi một lát. Cuối cùng Âm Yến Tư chùng giọng nói: "Chúng tôi vẫn chưa tìm thấy Bắc Âm Vương, Cửu Thiên Huyền Nữ và A La, Huyết tộc, cùng rất nhiều nguồn nhân lực đều đang tìm ông ta. Nhưng chỗ cất giữ hồn phách của Đậu Đậu thì xác định được rồi". Anh ngừng lại một chút, tiếp tục nói: "Đây là lần cuối cùng báo cáo với anh, dù sau này có anh hay không, chuyện trước đó đã sắp xếp, chúng tôi đều sẽ tiếp tục làm. Bắc Âm Vương, chúng tôi nhất định sẽ tiêu diệt ông ta. Nếu như, đại kiếp trời đất thật sự là vì anh, vậy khi anh thành ma rồi, chúng tôi sẽ cho anh thấy, anh huấn luyện chúng tôi không hề uổng công". Nghiêm Lạc quay lại nhìn anh, mỉm cười, gật đầu: "Vậy thì nhờ mọi người".

Buổi tôi, hôn lễ diễn ra rất đơn giản, phân làm hai phần. Một phần là bữa tiệc nhà, nói là bữa tiệc nhưng thực ra chỉ có bốn người: hai vợ chồng nhà họ Chúc cùng con gái, con rể. Chúc Tiểu Tiểu và Nghiêm Lạc đều mặc lễ phục kiểu Tây, Nghiêm Lạc cũng không biết đã tìm đâu ra một vị cha sứ làm chủ trì hôn lễ cho họ. Xong xuôi, bốn người đi đến khách sạn, vui vẻ ăn một bữa tối thịnh soạn. Sau đó đêm khuya đưa bố mẹ vợ về chỗ ở, Nghiêm Lạc lại cùng Chúc Tiểu Tiểu tới tòa biệt thự ở ngoại ô, trong phòng làm việc, các hàng ma sư đang chờ đợi để tham gia hôn lễ. Nghiêm Lạc sớm đã sắp xếp đồ ăn ngon để bọn họ thưởng thức, đám người bọn họ ở đây bây giờ dồi dào tinh lực, cảm thấy ngứa ngáy chân tay, nhưng mọi người lại không dám nghịch phá gì ở căn phòng dành cho đêm tân hôn, chỉ có thể tìm một niềm vui khác. Đôi vợ chồng mới cưới vừa quay về, liền bị chuốc cho ba cốc lớn. Thư Đồng còn la ó nói Chúc Tiểu Tiểu khoe khoang mấy lần có bộ đồ cưới kiểu Trung Hoa đẹp siêu cấp, bảo Chúc Tiểu Tiểu và Boss mặc đến để xem xem. Nhưng không cần Boss nói, Chúc Tiểu Tiểu đã vội từ chối, cô uống rượu rồi, hào phóng xua tay: "Đó là tôi và Boss mặc để tự chúng tôi ngắm, không cho người khác nhìn". Mọi người la ó, Nghiêm Lạc lại cười rất bình thản.

Mọi người cứ thế ồn ào đến sáng mới thả Boss và Chúc Tiểu Tiểu đi. Chúc Tiểu Tiểu uống không ít, bước đi liêu xiêu, Nghiêm Lạc dứt khoát ôm lấy cô, đưa vào căn phòng mới được bố trí lại. Trên giường trải tấm ga màu đỏ rực, chăn cũng màu đỏ rực, gối uyên ương thì xếp trên đầu giường, khiến cho căn phòng mang một vẻ quyến rũ. Chúc Tiểu Tiểu được đặt lên trên giường, cô nhắm mắt nghỉ ngơi một chút. Nghiêm Lạc đi tới đi lui, rót nước cho cô, lấy khăn bông cho cô. Sau khi lau mặt, Tiểu Tiểu đã tỉnh táo hơn nhiều.

Cô ngồi dậy, bó gối nhìn bóng hình đang thay đồ trong phòng quần áo của Nghiêm Lạc, hét lên: "Ông xã, ông Nghiêm, Boss, mau lấy bộ áo cưới kia của em ra đây". Cô tràn đầy khí thế, sai khiến. Nghiêm Lạc cũng rất nghe lời, đem hai bộ lễ phục đến, sau đó hỏi: "Bà xã, cần kẻ hèn hầu hạ thay áo không?". Chúc Tiểu Tiểu tươi cười hớn hở, dang hai tay ra chờ đợi. Nghiêm Lạc cũng cười, kéo cô lại cắn cho một cái, sau đó giúp cô cởi bộ áo cưới kiểu Tây trên người ra, mặc lên bộ áo cưới Trung Hoa, lại mang mũ phượng và đồ trang sức tới gài lên giúp cô. Chúc Tiểu Tiểu không đợi được nữa, nhảy xuống khỏi giường, đi chân đất chạy ra ngoài cầm lấy cốc rượu nhỏ, vừa chạy vừa giục Nghiêm Lạc mau mặc áo cưới của anh vào. Đợi khi cô quay lại, Nghiêm Lạc đã trong hình dáng của một tân lang thời cổ đại rồi. Chúc Tiểu Tiểu kêu woa woa, đặt cốc và chai rượu xuống, lao đến ôm lấy anh hôn mấy cái thật mạnh: "Đẹp trai quá, đẹp trai quá!".

Nghiêm Lạc cười, ôm chặt lây cô, dịu dàng hôn lên môi cô, môi lưỡi quấn quyện, hai người dính vào với nhau một hồi lâu, cuối cùng cũng buông ra. Nghiêm Lạc quay người rót rượu, cầm một cốc nhỏ đưa cho Chúc Tiểu Tiểu. Chúc Tiểu Tiểu nhận lấy, cười híp mắt, cánh tay vòng qua khuỷu tay của anh, nói: "Lần trước, uống xong rượu em liền biến thành heo, bị anh nhẫn tâm đưa đi. Lần này chúng ta xem xem sẽ xảy ra chuyện gì?". Hai người ngẩng đầu một hơi uống cạn, rượu cay khiến Chúc Tiểu Tiểu phải thè lưỡi ra, cô nghịch ngợm xua tay trước mặt Nghiêm Lạc: "Hello, xin hỏi là ông Nghiêm phải không ạ?". Nghiêm Lạc kéo tay cô xuống, giữ chặt lấy cô mà hôn. Chúc Tiểu Tiểu lại sốt ruột đẩy ra: "Tốt quá rồi, anh vẫn còn. Vậy tranh thủ thời gian, chúng ta chia nhau tắm rửa, một lát nữa gặp mặt trên giường". Cô như một làn khói chạy vào phòng thay đồ, lấy trong ngăn kéo ở góc phòng ra một chiếc túi nhỏ. Nghiêm Lạc nheo mắt lại có chút nghi hoặc, nha đầu này cất giấu đồ gì?

Trước đó Tề Nghiên La phái người đưa mấy túi đồ lớn đến, nói là Tiểu Tiểu mua. Tiểu Tiểu lấm la lấm lét, không để người khác chạm vào, toàn bộ đều tự mình sắp xếp. Bây giờ nhìn dáng vẻ kia của cô, quả nhiên là có chút cổ quái. Nghiêm Lạc nhìn cô chạy vào phòng tắm, còn khóa cửa lại, anh không nhịn được cười, mập mờ hiểu ra là gì rồi. Ngày trọng đại như hôm nay, anh thuận theo, cô muốn làm loạn thế nào cũng được, chỉ hy vọng bản thân mình trong một đêm như thế này, đừng có biến thành ma, đừng có làm tổn thương trái tim cô. Nghiêm Lạc vào một phòng tắm khác, rất nhanh chóng chỉnh trang, sau đó quay lại giường. Cô vợ nhỏ đáng yêu của anh vẫn còn chưa xong, anh nhớ đến câu cuối cùng cô nói “Lát nữa gặp nhau trên giường", liền phì cười.

Qua một lúc lâu, Chúc Tiểu Tiểu mặt đỏ hồng bước ra ngoài, trên người vẫn là bộ áo cưới kia. Nghiêm Lạc nhướn mày, chờ đợi xem tiếp theo đây cô sẽ làm gì. Kết quả bà Nghiêm nhìn thấy ông Nghiêm bình tĩnh như vậy, liền không hài lòng, giậm chân quát: "Anh phải kinh ngạc một chút, hỏi em vì sao vẫn còn mặc thế này chứ". Nghiêm Lạc phá lên cười, ngồi dậy kéo cô đến trước mặt, làm bộ làm tịch hỏi: "Bà Nghiêm, vì sao bà còn mặc quần áo như thế này?". Chúc Tiểu Tiểu hài lòng, mặt càng đỏ hơn, cô loay hoay một lúc, cúi đầu xuống, nhỏ tiếng thỏ thẻ: "Đêm tân hôn, chẳng phải nên để cho anh cởi sao?".

Ánh đèn trong phòng hình như tối đi, không khí nóng lên, Nghiêm Lạc chăm chú nhìn cô, kéo cô lại, ôm vào lòng, ôm một lát, cúi đầu hôn lên cổ cô. Chúc Tiểu Tiểu căng thẳng, toàn thân cứng đờ. Nụ hôn của anh rất nhẹ, giống nhự lông vũ lướt trên làn da cô, tuy chẳng phải là lần đầu tiên thân mật thế này, nhưng cô vẫn có chút run rẩy, bàn tay anh vuốt ve lưng cô, dịu dàng vỗ về cô. Chúc Tiểu Tiểu hơi sốt ruột tay cô bóp chặt lấy vai Nghiêm Lạc, cảm thấy một sự thôi thúc không lời. Nghiêm Lạc không nhịn được cười, anh cởi nút thắt, mở đai áo, khiến làn da của Chúc Tiểu Tiểu từng chút từng chút lộ ra. Bên trong áo cưới, Chúc Tiểu Tiểu không phải là không mặc gì, cô còn mặc một bộ nội y, một bộ nội y nóng bỏng khiến người ta nghẹt thở. Tiểu Tiểu mặt đỏ bừng, Nghiêm Lạc nhìn cô chăm chú cả hồi lâu, sau đó đổ người xuống giường. Phản ứng này của anh lại kém rất xa so với dự liệu rằng anh sẽ như sói đói lao về phía con dê của Chúc Tiểu Tiểu. Cô không kìm được, thụi cho anh mấy cái.

Nghiêm Lạc giơ cánh tay lên che mắt, giọng buồn buồn: "Em lại giày vò anh"'. "Đâu có?" Chúc Tiêu Tiểu chột dạ nghĩ, cô đích xác là "một bụng ý tốt" mà. "Em mua nhầm rồi."

"Làm sao có thể?" Cái này Chúc Tiểu Tiểu thật sự không phục. "Em nên mua đồ cho anh, để anh mặc đứng lắc lư trước mặt em, như thế em mới có động lực để tấn công anh. Bây giờ ngược lại, vẫn không giải quyết được vấn đề của chúng ta." "Ai nói chứ!" Chúc Tiểu Tiểu bổ nhào đến, nằm lên trên Nghiêm Lạc: "Người ta, người ta lần này nhất định thành công!".

Nghiêm Lạc bỏ tay ra, nghiêm túc nhìn cô, Chúc Tiểu Tiểu cũng không chịu kém, gườm anh thật lực. Nghiêm Lạc ôm cô, lật người, ép cô trên gối, nhẹ nhàng hôn lên mắt cô: "Anh thật sự không biết, bản thân mình hy vọng em thành công, hay là hy vọng em không thành công". Chúc Tiểu Tiểu ôm chặt anh, khe khẽ nói bên tai anh: "Boss, chính anh đã nói, em là phụ nữ có chồng rồi, nếu như vẫn không có kinh nghiệm sẽ xấu hổ chết mất. Anh để em thành công một lần đi mà". Giọng nói của cô vừa ấm áp, vừa mềm mại, mà trái tim của anh, lửa cháy rừng rực.

Ngọt ngào thế này, nhưng vì sao lại bi thương như vậy? Nghiêm Lạc nhìn cô, chỉ muốn khảm cô vào chỗ sâu thẳm nhất nơi đáy tim. Chúc Tiểu Tiểu ngẩng đầu hôn lên môi anh, anh áp xuống, khiến cho nụ hôn càng sâu hơn. Có đến "mấy nghìn" miếng vải nhỏ bị xé rách, tùy tiện ném khỏi giường. Chúc Tiểu Tiểu ngẩng đầu lên khe khẽ thở dốc, hôm nay cô uống rất nhiều rượu, nhưng cảm thấy tỉnh táo ngoài sức tưởng tượng, mỗi một cảm giác của cơ thể đều vô cùng rõ ràng. Làn da anh cọ xát vào cô, rất nóng, mang một chút tê dại, không khí lan tỏa mùi vị ngọt ngào, lại có chút cay cay.

Miệng Nghiêm Lạc đang mơn trớn trước ngực cô, cô khẽ kêu, nhưng không nỡ ngăn cản. Tay cô vuốt ve tấm lưng rộng rãi của anh, anh dùng lực, cô xấu hổ cắn lấy môi, hai chân cuốn lên eo anh. Nghiêm Lạc ngẩng đầu, cười với cô, trên mặt anh túa đầy mồ hôi, biểu cảm vui mừng, rõ ràng hài lòng với phản ứng của cô. Anh cúi đầu tiếp tục âu yếm, Chúc Tiểu Tiểu bị những tiếp xúc của anh làm cho mất bình tĩnh, cô hễ căng thẳng, đầu óc lại loạn lên: "Boss, sau khi anh thành ma có mọc ra đôi cánh màu đen không, giống như trong truyện tranh đó, thực ra như vậy cũng rất đẹp trai". Động tác của Nghiêm Lạc hơi dừng lại, sau đó anh dùng lực cắn cô một cái, Chúc Tiểu Tiểu "á" lên một tiếng, đấm mạnh vào lưng anh: "Đau quá!".

Nghiêm Lạc không để ý đến sự oán thán của cô, kéo mặt cô lại hôn lên môi cô, Chúc Tiểu Tiểu ngẩng đầu kết hợp, không chịu lép vế. Hai người hôn đến ngây ngất. Mồ hôi thấm lên ga giường, thật ẩm ướt. Chúc Tiểu Tiểu đột nhiên nghĩ ra, Boss, vị thần này bị biến thành ác ma mang đôi cánh thì sẽ bay đi mất, cô sẽ không còn cơ hội tấn công, Cô không kìm được, buồn bã, lại hận bản thân mình vì sao phải nghĩ đến điều này, mắt nóng bừng lên, những giọt lệ lại muốn tuôn trào. Cô dụi mắt, đẩy Nghiêm Lạc ra, lật người ngồi lên bụng dưới của anh. Chỗ đó của anh rất săn chắc, nhưng cô biết anh không có cảm giác tiếp xúc đối với cô, anh không cảm thấy gì dù cho đã thực sự động chạm cùng cô. Cửu Thiên Huyền Nữ đáng ghét, Bắc Âm Vương đáng ghét! Lửa giận trong lòng Tiểu Tiểu đang cháy, trên người còn có một ngọn lửa khác cũng đang cháy, cô nhìn vào Boss, khắp mặt và toàn thân anh đều là mồ hôi, trong mắt anh là cơn khát vọng cô đã thấy rất nhiều lần.

Anh khao khát cô, khao khát nhưng lại không có được. Trái tim Tiểu Tiểu rất đau, đau lòng cho Boss của mình, đau lòng cho trái tim chờ đợi mấy trăm năm của anh. Cô nghĩ cô ở kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa cũng sẽ không còn gặp được người đàn ông tốt như anh thế này. Anh là độc nhất vô nhị, lương thiện, dũng cảm, có trách nhiệm, và là người đàn ông nặng tình nhất, dịu dàng nhất.

Là người đàn ông của cô. Chúc Tiểu Tiểu cảm thấy trái tim mình mềm như nước, nhưng lại cảm giác được một sự kiên định, vững trãi không thể đẩy, không thể dời. Cô yêu anh, yêu sâu sắc! Cơ thể hai người cọ xát, cảm xúc bùng lên, vừa cay đắng, vừa ngọt ngào. Chúc Tiểu Tiểu thử thăm dò ngọn lửa tiếp xúc được ở thân dưới, hơi dùng lực một chút và liền cảm thấy đau đớn giống như có gì bị rách ra. Chúc Tiểu Tiểu thở dốc, lớn tiếng kêu oa oa.

Nghiêm Lạc cau mày, ánh mắt anh bị cô chắn lại, anh không nhìn thấy, cũng không cảm giác được, thực sự vô cùng lo lắng. Chúc Tiểu Tiểu không hét nữa, nói với anh: "Em chỉ luyện tập trước một chút, để biết lúc đau phải làm thế nào?". Nghiêm Lạc cứng đơ thân thể, không dám cử động dù chỉ một chút, định đỡ lấy eo cô nhưng lại bị cô gạt ra, nói muốn để anh hưởng thụ còn cô sẽ hành động. Anh nhắm mắt lại, cảm thấy hơi buồn cười, còn nói sẽ hành động, có thấy cô làm gì đâu. Bên tai lại nghe thấy cô hét oa oa, chẳng lẽ vẫn dang luyện tập? Lần này Nghiêm Lạc không nhẫn nại được nữa, anh bật cười, thả lỏng ra. Anh đúng bị Heo Con chọc cười rồi, càng lúc càng cười dữ hơn. Nhưng anh không cười được quá lâu, sau tiếng hét cuối cùng của Chúc Tiểu Tiểu, anh mở bừng mắt, cảm giác ở bộ phận đó vô cùng mãnh liệt, giống như một dòng điện chạy dọc sống lưng kích thẳng lên đỉnh đầu anh. Cơ thể anh căng cứng, trên người, Chúc Tiểu Tiểu mặt đỏ bừng bừng, biểu cảm đau đớn, nước mắt cô trào ra ngoài, rơi xuống bờ ngực anh. Anh ra sức thở, khắc chế bản thân, thấy Chúc Tiểu Tiểu lau nước mắt, ấm ức hét lớn: "Boss, thực sự rất đau đó!".

Cô thút thít khóc, khiến cho bộ phận liên kết giữa hai thân thể khẽ rung động. Nghiêm Lạc thoải mái hít một hơi, không nhịn được ngồi dậy ôm lấy eo cô. Anh vừa cử động, cô lại kêu oa oa. Nghiêm Lạc nheo mắt, nhìn biểu cảm vô cùng đáng thương của cô, anh thử đẩy nhẹ chân cô, quả nhiên cô lại kêu. Anh lại thử cử động, căn bản không hề chạm vào cô, vậy mà cô vẫn hét Nghiêm Lạc lúc này chẳng để ý gì nữa, phản ứng của thân thể và tâm trạng kích động khi khao khát bấy lâu đột nhiên được thỏa mãn thôi thúc anh vùng dậy ôm lấy cô, áp chặt dưới thân. "Boss, em đau."

"Cố chịu." "Boss, anh rõ ràng nói sẽ dịu dàng." "Nói khi nào vậy?"

"Ừm..." Cô gắng sức nghĩ, vào lúc này lại chẳng nghĩ ra được cái gì. Nghiêm Lạc nhìn dáng vẻ cau mày lại của cô, không nhịn được cười, anh dừng lại, cúi đầu hôn lên môi cô, nụ hôn dịu dàng, vỗ về cô. Cô ôm cổ anh, nhìn vào mắt anh, trong đó là biểu cảm kích động, sự thỏa mãn, niềm vui mừng. Anh lấp đầy cô, bọn họ lúc này đã là một, hạnh phúc biết bao. Nghiêm Lạc chuyển động, mỗi một tế bào trên cơ thể đều đang gào thét. Anh cảm thấy bản thân mình sắp hòa tan trong cơ thể cô, lại cảm thấy cô đang muốn tan chảy trong lòng anh.

Anh thực sự không phân rõ được, sự vui mừng của thân thể hay là sự kích động của tinh thần đang càng lúc càng mãnh liệt hơn. Anh ôm lấy cô, ôm thật chặt anh ở trong thân thể cô, cảm thấy như không thể dừng lại. Anh nghe thấy cô làm nũng, khóc hu hu kêu đau, nghe thấy cô thở dốc, rên lên khe khẽ. Cô bảo anh nhẹ một chút, lại bảo anh chậm một chút, nhưng anh không làm được, anh hoàn toàn không khống chế được bản thân mình. Suốt quãng thời gian dằng dặc, anh khát khao cô, khát khao mà không có được! Bây giờ tìm lại được những gì đã mất, anh như tìm thấy kho báu vậy. Nhưng hạnh phúc hiếm hoi quý báu này, anh có thể giữ được bao lâu?

Nghiêm Lạc cảm thấy mắt mình nóng lên, có cái gì đó hình như muốn trào ra, anh ôm chặt Chúc Tiểu Tiểu, vùi mặt vào hõm cổ cô, nước mắt thấm trên gối. Đau đớn từ từ dịu đi, Chúc Tiểu Tiểu có chút choáng váng, cô vuốt ve tấm lưng rộng rãi của anh, đột nhiên nghĩ, trên lưng của Boss quả nhiên không mọc ra cánh đen, cô sờ cả nửa ngày rồi cũng không có. Không biết sau khi thành ma, những chỗ khác có thay đổi gì không? Bàn tay nhỏ của cô càng động chạm, sờ mó, anh càng không nhịn được, cử động lại dữ dội hơn, cuối cùng cô không chịu nổi nữa kêu lên hừ hừ.

Hóa ra đêm có thể rất dài, trải qua đêm tân hôn này, Chúc Tiểu Tiểu đã thể nghiệm được sâu sắc. ..