fa-bars

Hộ Tâm (Quyển 1) - Chương 11

Chương 10

Nhạn Hồi còn chưa dứt lời, yêu quái tựa như đã phát điên, hoàn toàn không nghe nàng nói, bất chấp tất cả quật đuôi, cuốn Nhạn Hồi và Tê Vân chân nhân lên không trung. Chiếc đuôi bị Nhạn Hồi chẻ làm hai kia hiện giờ tựa như lại biến thành vũ khí mới của Xà yêu, một cái cuốn lấy Nhạn Hồi, một cái cuốn lấy Tê Vân chân nhân. Lúc cái đuôi cuốn lấy Nhạn Hồi tung lên lưng chừng thì vứt nàng ra.

Nhạn Hồi cả kinh, nhưng nàng hiện giờ không có chút nội tức, vốn không thể nào bảo vệ bản thân, chỉ như con búp bê trong tay một đứa trẻ, ngã mạnh xuống đất. Sau đó hôn mê bất tỉnh một hồi. Nhạn Hồi mơ mơ màng màng ngẩng đầu dậy, phát hiện Thiên Diệu tay chân lành lặn đứng bên cạnh, hắn lặng lẽ nhìn Xà yêu, cứ như người vừa bị vứt xuống chỉ là một hòn đá, không hề có cảm giác tồn tại. Nhạn Hồi túm tay áo hắn, run rẩy đứng dậy: “Tên tiểu tử thối này…” Nàng mắng, “Sao không đỡ ta.”

Thiên Diệu liếc nhìn nàng, sau đó tránh ra một bước để Nhạn Hồi không tóm được hắn: “Cứu cô là phẩm đức ta cao thượng, không cứu cô cũng là chuyện đương nhiên.” Ông nội nó chứ… Nghe thấy câu nói quen thuộc này, Nhạn Hồi thầm mắng chửi hắn, nhưng yêu quái bên kia lại há to miệng xông đến muốn nuốt chửng nàng vào bụng.

Nhạn Hồi không hề do dự, tay đẩy Thiên Diệu, hai người ngã sang một bên, cùng lúc tránh được công kích của Xà yêu. “Ngươi nghe ta nói đã!” Nhạn Hồi bò dưới đất hét về phía yêu quái, “Ta không cần bảo vật đó nữa đâu! Ta chỉ muốn tìm ngươi lấy thuốc giải độc rắn thôi!” “Cô tưởng ta dễ gạt vậy sao, chắc chắn cô muốn thừa cơ đưa Tê Vân đi. Ta quyết không cho phép người của núi Thần Tinh các người tổn hại nàng thêm một chút nào nữa!” Xà yêu nổi giận đùng đùng, “Hôm nay nhất định bắt cô bỏ mạng tại đây!”

Nói xong y lại há miệng cắn về phía nàng, Nhạn Hồi không có nội tức, đành lăn lê bò toài trốn đi trốn lại trên bờ ruộng: “Ta đâu định đưa bà ấy đi! Ta cũng không còn là người của núi Thần Tinh nữa!” Nàng hét lên, “Tê Vân chân nhân chắc chắn cũng không phải bị người của núi Thần Tinh đả thương!” “Tu vi của Tê Vân có ai không biết, trong thiên hạ ngoài Lăng Tiêu đạo trưởng của núi Thần Tinh ngươi, còn ai có thể dùng Sương Hoa thuật đả thương Tê Vân đến mức này!” “Không phải sư phụ ta!”

Tựa như đạp phải chân đau, Nhạn Hồi bỗng dừng bước, không trốn nữa mà quay người về phía sau, đối diện với Xà yêu: “Đừng hòng ngậm máu phun người!” Nghe thấy giọng nói gần như vô thức của mình, Nhạn Hồi mới đột nhiên phát hiện rằng, thì ra, cho dù bị đuổi khỏi sư môn, cho dù ra đi dứt khoát gọn gàng, cho dù đau lòng thất vọng với Lăng Tiêu, nhưng chỉ cần một ngày nào đó, một khắc nào đó, ở một góc nào đó trên thế gian nghe được những lời lẽ phỉ báng sư phụ, nàng vẫn bất chấp tất cả mà đứng ra như trước, nàng cũng bằng lòng đánh cược tính mạng của mình vì danh dự của người đó. Nhìn chiếc lưỡi đỏ tươi của Xà yêu đâm thẳng về phía tim mình, Nhạn Hồi không tránh không né, trong lúc mũi như có thể ngửi thấy mùi tanh trong miệng Xà yêu, nàng thầm nói, mình ngốc thật.

Mạng này của nàng tại sao có thể dễ dàng vì Lăng Tiêu mà giao ra như vậy. Nhưng nghĩ lại, Nhạn Hồi cảm thấy vì người đó mà giao ra tính mạng hình như cũng không có gì là không đáng hết… Hai ý nghĩ giao thoa chỉ trong khoảnh khắc, nhưng lưỡi của Xà yêu đã sắp xuyên qua ngực Nhạn Hồi, trong lúc dầu sôi lửa bỏng, nàng chỉ cảm thấy trước mắt tối đi, cơ thể bị người ta ôm lấy.

Trời đất xoay chuyển, Nhạn Hồi không biết mình bị người ta ôm lăn đi bao nhiêu vòng, đến khi dừng lại thì chỉ biết ngây người nhìn bầu trời xanh thẳm, khẽ thất thần. Cơ thể đè trên người khiến nàng cảm thấy vô cùng nặng nề. Nhạn Hồi đưa tay, sờ được tấm lưng dinh dính của người đó.

Là máu. “Tiểu… tử thối?” Nhạn Hồi bỗng cảm thấy đầu óc của mình không đủ dùng, “Tại sao… Chẳng phải… không cứu ta là đương nhiên sao…” Chờ một lúc sau, Thiên Diệu mới có thể bò ra khỏi người nàng, hắn chống người dậy.

Đôi mắt xinh đẹp của hắn nhìn nàng, bốn mắt giao nhau, Nhạn Hồi nhìn thấy mình đang vô cùng kinh ngạc trong đôi mắt đen bình thản không gợn sóng của hắn. Hắn giống như một người mất cảm giác đau, nhẹ giọng nói: “Phẩm đức ta cao thượng.” Cho dù thanh âm hắn cố gắng duy trì sự bình ổn, nhưng Nhạn Hồi vẫn phát giác ra được giọng hắn khẽ run. Hắn đang nhẫn nhịn đau đớn.

Cho dù biết Thiên Diệu là một yêu quái cực kỳ giỏi nhẫn nhịn, nhưng thời này khắc này, nàng vẫn bất giác cảm thấy lòng se se lạnh. Rốt cuộc năm xưa Yêu long này đã gặp phải cảnh ngộ thế nào mới luyện thành bản tính như vậy. Hôm trước rốt cuộc đau đớn đến mức nào mới có thể khiến người như hắn không chống đỡ nổi. Cho dù hiện giờ nàng đã biết chân thân của hắn, nhưng bí ẩn trên người hắn Nhạn Hồi vẫn không thấy vơi đi chút nào.

Hắn chỉ nói với nàng những chuyện hắn muốn cho nàng biết. “Muốn cứu cô ta thì các ngươi cùng chết đi.” Xà yêu hét lớn một tiếng rồi nhào tới phía trước. Nhạn Hồi nghiến răng: “Con yêu quái này đúng là hiếp người quá đáng!”

Nhạn Hồi nổi cáu, đẩy Thiên Diệu tránh được lưỡi Xà yêu thè ra, tức tốc chạy về phía trước mấy bước, chui xuống dưới người Xà yêu, tiện tay nhặt chiếc liềm bên ruộng, nhẹ như chim yến tung người lên trên cơ thể y. Trên cơ thể không ngừng vặn vẹo của Xà Yêu, nàng dang hai chân, thấy sắp bị Xà yêu hất xuống bèn bất chấp tất cả tung người nhảy lên, chiếc liềm trong tay huơ trong không trung, chém xuyên qua vảy Xà yêu, lưỡi liềm cắm vào trong. Xà yêu ngửa lên trời rít lên đau đớn.

Nhạn Hồi bò lên đuôi Xà yêu, ôm lấy Tê Vân chân nhân vẫn đang bị y cuốn lấy, dốc hết sức lực toàn thân đạp lên đuôi Xà yêu. Trong hỗn loạn, nàng ôm Tê Vân chân nhân vẫn đang hôn mê cùng lăn xuống đất. Gần như không có thời gian để thở, Nhạn Hồi bóp cổ Tê Vân chân nhân, kéo bà ta ra đối diện với Xà yêu: “Ngươi còn quậy phá nữa thì ta sẽ bẻ gãy cổ bà ấy!”

Xà yêu tựa như bị khống chế trái tim, trong khoảnh khắc khí thế toàn thân yếu đi nhiều. “Trả Tê Vân cho ta.” Giọng y trầm thấp. Nhạn Hồi thầm xin lỗi với Tê Vân chân nhân, sau đó lạnh mặt nói: “Ta đã nói không có ý tổn hại bà ấy, là tự ngươi không nghe cho kĩ lời ta.”

Cơ thể Xà yêu xoắn lại, tựa như huy động sức mạnh toàn thân, hận không thể lập tức nhào tới cắn chết Nhạn Hồi. Nhạn Hồi liếc về Thiên Diệu đang nằm dưới đất, máu trên lưng hắn đã nhuộm đỏ khoảng đất bên dưới. Sắc mặt hắn tái nhợt, Nhạn Hồi biết, nếu không ai cứu hắn, cơ thể con người gầy yếu này sẽ không chống chọi được bao lâu nữa. “Những chuyện khác chúng ta gác lại đã.” Nhạn Hồi hất miệng về phía Thiên Diệu nói, “Ngươi nghĩ cách chữa lành vết thương cho tên kia trước đã, sau đó chúng ta sẽ bàn…” Nhạn Hồi bóp cổ Tê Vân chân nhân chặt hơn, “Chuyện thả người sau.”

Xà yêu cuộn mình thè lưỡi một hồi, cuối cùng toàn thân bốc khí trắng, biến thành hình người. Hắn nhìn Nhạn Hồi, cơ hồ nghiến răng đi về phía Thiên Diệu, tay ngưng tụ pháp lực, úp lên lưng Thiên Diệu. Tuy sắc mặt Thiên Diệu không khá lên mấy, nhưng một chốc sau, hắn đã có thể ngồi dậy được. Nhạn Hồi gật đầu, lòng biết yêu pháp tuy không thể hoàn toàn chữa lành cho Thiên Diệu, nhưng giữ mạng thì không trở ngại gì, Nhạn Hồi cảm thấy rất vừa ý, “Thiên Diệu.” Nàng gọi.

Thần sắc Thiên Diệu khẽ động, quay đầu nhìn nàng, nghe thấy nàng gọi hắn như gọi trẻ con, “Cử động được thì tới chỗ ta trước đi.” Nàng vẫy tay với hắn, “Thiên Diệu?” Đã lâu không nghe thấy ai gọi tên mình như vậy, Thiên Diệu cụp mắt, im lặng đi tới bên cạnh Nhạn Hồi. Xà yêu nhìn Nhạn Hồi, “Trả Tê Vân cho ta.”

Thấy Thiên Diệu đã đi tới sau lưng mình, lúc này Nhạn Hồi mới hoàn toàn yên tâm. Sau đó bóp cổ Tê Vân chân nhân, ung dung nhàn nhã nhìn Xà yêu: “Ngươi chờ đó, hiện giờ chúng ta nói chuyện hiểu lầm trước đã.” Xà yêu đen mặt, “Sự thật rành rành trước mắt, người đả thương Tê Vân chính là Lăng Tiêu đạo sĩ, còn có gì hiểu lầm nữa.” “Ngươi không có thành ý.” Nhạn Hồi nói, “Bỏ thành kiến xuống trước ngươi mới có thể binh tĩnh ôn hòa nói chuyện với ta. Hiện giờ ngươi hãy xin lỗi ta vì lúc nãy vô lễ đi.”

Sắc mặt Xà yêu đen thui như bị hun khói. Nhạn Hồi nhướng mày, một tay giật tóc Tê Vân chân nhân. Gần như ngay lập tức, Xà yêu nói: “Xin lỗi…”

Nhạn Hồi cong môi cười, “Được, vậy bây giờ chúng ta công bằng vô tư nói chuyện tử tế.” Nhạn Hồi một tay siết cổ Tê Vân chân nhân, một tay huơ về phía mảnh ruộng đã bị giẫm đạp không còn hình dạng, “Tùy ý ngồi đi.” Xà yêu nghiến răng ngồi xuống. Nhạn Hồi đắc ý đến mức muốn rung đùi.

Trước đây Lăng Tiêu luôn nói Nhạn Hồi hành sự liều lĩnh tùy tiện quá mức, có lúc thủ đoạn trừ yêu không mấy quang minh. Lúc ở núi Thần Tinh, Nhạn Hồi thường xuyên bị mắng, đôi khi còn bị phạt. Lúc bị phạt giam, nàng cũng thường nghĩ rằng có thật mình bỉ ổi lắm không. Mãi đến hiện giờ, Nhạn Hồi mới cảm thấy tính cách mình không cổ hủ không quân tử đúng là rất tốt lắm luôn. Khí độ quang minh gì đó đâu có đạt được hiệu quả cao như vậy.

.

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000