Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hộ Tâm (Quyển 1) - Chương 13

Chương 12

Thiên Diệu và Xà yêu hẹn sáng sớm ngày mai gặp nhau bên hồ. Chiều tối Nhạn Hồi và Thiên Diêu trở về tiểu viện. Thiên Diệu không nói câu nào đã một mình vào phòng Tiêu lão thái, ở bên bà đến nửa đêm mới về phòng mình. Nhạn Hồi đang tĩnh tọa trên giường, cố gắng tập hợp chút nội tức, đề phòng lỡ như ngày mai xảy ra tình huống gì ngoài ý muốn, nhưng đến khi nghe thấy tiếng Thiên Diệu mở cửa, nàng vẫn chẳng có thành quả gì.

Nhạn Hồi mở mắt, chán nản thở dài, nghĩ đến thời gian vô dụng quá lâu của mình, nàng phiền não lăn lộn trên giường. Thiên Diệu làm như không hề nhìn thấy, đi tới bên bàn rót một ly trà uống hết. “Nội tức của ta! Tu vi của ta!” Nhạn Hồi gào khóc trên giường “Sao không trở về, sao không trở về!”

Có lẽ tiếng gào khóc của nàng khiến ai đó bực bội, thế nên người đó liền chau mày liếc nàng, lên tiếng: “Ngũ hành của cô là Hỏa, độc rắn đại hàn đương nhiên khắc cô.” Nói xong, hắn đặt ly trà xuống, đi về phía góc tường như bình thường, dựa vào tường ngồi xuống, “Im miệng, yên lặng nghỉ ngơi đi.” Nhạn Hồi mở mắt, lật người dậy nhìn hắn, “Sao hôm nay ngươi vẫn ngủ ở đó?” Hắn cũng nhìn nàng, vừa khéo ngọn lửa như hạt đậu trên bàn chiếu vào đôi mắt đen của hắn, như thắp lên ánh sao, “Nếu không thì sao?”

Nhạn Hồi bĩu môi: “Nếu không nể tình gương mặt xinh đẹp này của ngươi, thì giọng điệu đó đủ khiến ta đập nát mặt ngươi mấy trăm lần rồi.” Nàng đặt chân xuống giường, vừa mang giày vừa nói, “Tới đây, hôm nay ngươi ngủ trên giường.” Người có gương mặt xinh đẹp kia chau mày. Nhạn Hồi mang giày xong, đi thẳng tới góc tường, đứng trước mặt Thiên Diệu, từ trên cao nhìn hắn phía dưới, “Sao, nhường giường cho ngươi ngủ cũng không muốn à?”

Đầu Thiên Diệu tựa vào tường, mắt vẫn nhắm, vẻ mặt lạnh nhạt không buồn đón nhận, “Không cần.” Một tiếng “bốp” nhẹ nhàng truyền vào tai hắn. Hắn mở mắt, thấy Nhạn Hồi chống một tay vào tường, tay còn lại vừa cười ha ha vừa vỗ lên vai hắn.

Chỗ bị thương ban sáng bị Nhạn Hồi dùng lực đạo như có như không đánh lên truyền tới cảm giác đau đớn. Nhưng cơn đau xác thịt này từ lâu đã không còn khiến hắn dao động, hắn chỉ chau mày, “Đừng đụng vào ta.” Vì hai người đang ở trong tư thế gần nhau trong gang tấc, hắn nghiêng đầu tránh, “Tránh xa ta ra.” “Ngươi ra vẻ e thẹn như vậy làm gì, cứ như sắp bị ai cưỡng bức vậy…” Nhạn Hồi chế giễu xong lại bày ra vẻ mặt vô tội, “Ta cũng đâu muốn đụng vào ngươi, có điều hôm nay ngươi vì cứu ta mà bị thương, như vậy ta đã nợ ân tình của ngươi, mà hiện giờ ngươi vẫn ngủ ở góc tường, làm như ta ngược đãi ngươi vậy. Tuy bình thường ta hơi bá đạo thô lỗ một chút, nhưng nội tâm ta vẫn là một cô nương tốt, lương thiện chu đáo. Ta không thích nợ ân tình của ai, cũng không ngược đãi kẻ khác, trước khi vết thương lành ngươi cứ ngủ trên giường đi, ta cho phép đó.” Nhạn Hồi nói tiếp, “Mặc kệ ngươi có đồng ý không, tóm lại tối nay góc tường này là của ta, nếu ngươi không lên giường ngủ thì ta sẽ ẵm ngươi lên giường.”

Tuy giọng điệu lưu manh nhưng vẻ mặt Nhạn Hồi vẫn nghiêm túc, Thiên Diệu nhìn nàng, một lúc sau mới hỏi lại: “Rốt cuộc núi Thần Tinh dạy đệ tử thế nào vậy? Cô theo bọn lưu manh tu đạo à?” Nhạn Hồi nhếch miệng cười, “Tính ta là vậy, nếu ngươi bất mãn thì nhịn đi.” “…”

Hắn nhìn nàng một lúc lâu, bỗng cảm thấy trong tình này cảnh này hình như hắn cũng chỉ có thể như nàng nói, phải nhịn thôi. Hắn nhắm mắt, bình ổn cảm xúc một hồi, sau đó mới đứng dậy. Nhạn Hồi cũng ngoan ngoãn lui lại mấy bước.

Nhưng thấy Nhạn Hồi ngoan ngoãn, không biết làm sao, lòng Thiên Diệu bỗng nảy sinh thôi thúc muốn đòi lại thua thiệt lúc tranh cãi ban nãy. Khi thôi thúc này dâng trào trong lòng, hắn hầu như không kìm được, buột miệng nói: “Thích chứng tỏ mình như vậy, mấy ai tu đạo tu tiên dung nạp được cô.” Hắn khựng lại, cảm thấy mình không nên tính toán với một tiểu nha đầu mà nói những lời độc ác cay nghiệt như thế, nhưng mà… Bình thường tiểu nha đầu này cũng độc ác và chẳng khách sáo gì với hắn cho cam. Nghĩ đến điểm này, Thiên Diệu liếc Nhạn Hồi, “Chả trách bị đuổi ra, lúc trước cô ở trong phái tu đạo sống cũng chẳng vui vẻ gì đâu nhỉ.”

Nghe thấy lời này, tuy khóe miệng Nhạn Hồi vẫn cười, nhưng mắt đã nhíu lại, “Phiền ngươi quan tâm.” Nhạn Hồi cười, nhưng dường như Thiên Diệu có thể nghe thấy tiếng nàng nghiến răng ken két. Khoảnh khắc này, hắn bỗng hiểu ra rằng “Thấy người khác bị mình chọc giận cũng có cảm giác thành công...” mà Nhạn Hồi nói ban sáng là cảm giác thế nào. Hắn vừa ghét mình ấu trĩ, nhưng lại vừa không kìm được, “Biết lúc trước cô sống chẳng ra làm sao ta cũng thoải mái hơn nhiều.”

Liếc thấy Nhạn Hồi nghiến răng, khóe miệng Thiên Diệu khẽ nhếch lên, độ cong nhỏ đến mức ngay cả hắn cũng không phát giác. Nhạn Hồi đương nhiên cũng không thể nào đánh giá kĩ càng trạng thái tâm lý của Thiên Diệu, nhưng nàng hiểu một cách đơn giản là, trong thời gian chung sống hết ngày này qua ngày khác, yêu quái chết tiệt kia đã học được kĩ xảo mỉa mai người ta của nàng rồi! Nàng hận đến mức thầm nghiến răng, dù vậy trên mặt vẫn cố gượng cười, “Ha ha, cũng được.” Ổn định cảm xúc, nói tiếp: “Những kẻ muốn ăn tươi nuốt sống ta đều là những người ta ghét, còn những người thân thiết chưa từng có ai động sát tâm với ta.”

Bước chân Thiên Diệu khựng lại, quay đầu nhìn nàng. Nhạn Hồi không tránh không né, nhìn thẳng vào hắn. Bốn mắt giao nhau, hai người nhìn nhau lâu thật lâu, cuối cùng một người ngồi ở góc tường, một người giở chăn lên giường, ai nấy đều chẳng vui vẻ gì mà nhắm mắt đi ngủ.

Đúng là bực mình. Đây là tâm trạng chung trước khi hai người đi ngủ. Sáng sớm hôm sau, đến thời gian hẹn với Xà yêu, Nhạn Hồi và Thiên Diệu không buồn ngó đến nhau, một mạch đi tới hồ nước sau lưng sơn thôn.

Chờ trên bờ chừng một khắc Xà yêu mới xuất hiện, dắt theo Tê Vân chân nhân. “Đến muộn rồi, xin lỗi nhé.” Xà yêu xin lỗi, “Ta nghĩ đi nghĩ lại, tạm thời vẫn phải đưa Tê Vân theo, hôm qua sau khi hàn khí giảm bớt nàng ấy vẫn luôn muốn ra ngoài, nếu không có ai cản lại, ta sợ nàng ấy sẽ một mình đi lạc… Haiz…” Xà yêu kỳ quái nhìn Thiên Diệu và Nhạn Hồi, “Các người làm sao vậy… vì ta tới trễ nên các người giận sao?” Nhạn Hồi: “Không có.”

Thiên Diệu: “Đi thôi.” Hai người đồng thanh nói, tiếp đó mạnh ai nấy lên bè. Xà yêu sờ mũi rồi dắt Tê Vân chân nhân lên.

Bè gỗ rẽ mặt nước hồ yên tĩnh, vạch ra từng đợt từng đợt sóng lăn tăn, Nhạn Hồi ngồi đối diện Tê Vân chân nhân, nàng vốn định không để ý đến ai, nhưng ánh mắt Tê Vân chân nhân lại chằm chằm nhìn nàng. Chẳng bao lâu đột nhiên nói: “Nực cười.” Nhạn Hồi liếc Tê Vân chân nhân, “Con làm gì mà người cứ thấy con nực cười mãi vậy?” “Ngu xuẩn.”

“Người lại nữa rồi phải không? Mắng con khiến người vui hay sao?” “Không thể hiểu nổi.” “Rốt cuộc con đã làm gì chứ?”

Thấy Nhạn Hồi bị mắng đến nổi cáu, Xà yêu vội giấu Tê Vân chân nhân đằng sau, đến khi tầm mắt bị chắn lại, Tê Vân chân nhân cũng không mắng mỏ nữa. Nhìn thấy Nhạn Hồi có vẻ bực bội, Xà yêu dở khóc dở cười, “Cũng lạ thật, nàng ấy chưa bao giờ nói chuyện với ai, tại sao cứ thấy cô là lại mắng.” “Vậy tức là trách ta sao?” Nhạn Hồi xắn tay áo, “Ngươi tránh ra, để ta nói chuyện với bà ấy.” Nàng vừa nói xong, bè gỗ bỗng chạm vào hòn đá bên vách núi, thân bè khựng lại, Thiên Diệu thờ ơ cất tiếng, “Đến rồi.”

Nàng quay đầu, chỗ này quả nhiên là sơn động lần trước họ đến. Bên trong đen kịt, không nhìn rõ thứ gì, nàng đưa tay sờ thử, kết giới vẫn còn. Xà yêu cũng đưa tay chạm vào kết giới, hiển nhiên có dùng pháp lực, y thăm dò kĩ càng, sau đó chau mày, “Kết giới này lợi hại quá.”

Lúc này vì thân hình Xà yêu nghiêng đi, khiến Tê Vân chân nhân đằng sau nhìn thấy Nhạn Hồi, vậy là bà ta lại lên tiếng: “Ngu muội.” Nhạn Hồi nghiến răng, siết chặt nắm đấm, “Nói hết chưa vậy!” Thiên Diệu hoàn toàn phớt lờ đối thoại của hai người, chỉ nói với Xà yêu: “Có thể phá kết giới không?” Giọng hắn hơi căng thẳng, cũng như lần trước, khi đến chỗ này, sắc mặt hắn bắt đầu tái nhợt khó coi, trán dần lấm tấm mồ hôi lạnh.

Xà yêu thử đặt tay lên kết giới, “Với pháp lực của ta vốn không có cách nào, nhưng chỗ này hình như có một trận pháp, mà trận pháp này lại do Thủy sinh ra, nếu ta dùng bảo vật khắc hàn, có lẽ sẽ phá giải được đôi chút.” Thiên Diệu gật đầu, “Thử đi.” Lời nói ngắn gọn không phí chữ nào. Nhạn Hồi vẫn đang đấu mồm với Tê Vân chân nhân, nghe được câu này khẽ chau mày, “Khoan đã, nói vậy ở đây có đại trận pháp Ngũ hành phong ấn à? Lúc ta lên lớp từng nghe nói, phàm là những nơi có trận pháp này trên thế gian đều dùng để phong ấn những đại yêu quái không thể giết nổi.” Nhạn Hồi nheo mắt nhìn Thiên Diệu, “Chẳng phải ngươi lịch kiếp mới biến thành như vậy sao, tại sao ở đây lại có trận pháp phong ấn?”

Thiên Diệu liếc nàng, “Lịch tình kiếp, không được sao?” “Khoan nói chỗ này có đại yêu quái không, cho dù có…” Thiên Diệu cười lạnh, “Nếu thả yêu quái đó ra cũng phải coi hắn có bản lĩnh phá giải hoàn toàn kết giới này không mới được.” Xà yêu gật đầu, “Đúng vậy, cho dù có thêm bảo vật, ta cũng chỉ có thể mở ra một khe hở trên kết giới này cho các người đi vào.” Y chau mày bổ sung, “Ta phải ở đây canh chừng lối ra vào kết giới, để tránh các người có đi không có về… Xem ra các người phải đi lấy đồ bên trong thôi.”

Nhạn Hồi nhìn Thiên Diệu, hai người đều nhìn thấy bóng mình trong mắt đối phương. Nàng nghiến răng, nghĩ bụng đi theo trông chừng còn hơn để hắn tự do, rồi cũng cúi đầu xông vào. Xà yêu ở cửa động nhắc nhở: “Sức mạnh của kết giới này ghê gớm hơn ta tưởng, ta sợ chỉ có thể cầm cự được ba canh giờ thôi, các người nhanh lên nhé.”

Khoảnh khắc bước vào kết giới, bốn phía trở nên tối đen, rõ ràng chỉ có một bước, nhưng ngay cả ánh sáng bên ngoài cũng không lọt vào được. Chuyện chỉ có ba canh giờ quan trọng như vậy, tại sao tên đó không cho nàng biết trước khi bước vào đây… “Đi thôi.” Tiếng Thiên Diệu truyền tới từ phía trước, “Nghe bước chân ta mà đi.”

Hắn không hề do dự mà dấn bước, tựa như chắc chắn Nhạn Hồi tuyệt đối không rút lui, nhất định sẽ theo hắn đi về phía trước. Thực tế cũng đúng là như vậy. Trong tình trạng không có chút pháp thuật trên người, không có cách nào thăm dò, Nhạn Hồi đành nghe theo tiếng bước chân hắn đi vào trong hang động tối om kia. Vì kể từ lần đầu tiên nhìn thấy thiếu niên này, giữa họ tựa như có một sự ăn ý kỳ lạ.

Hay có lẽ là… hiểu nhau một cách kỳ lạ..