Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Hộ Tâm (Quyển 1) - Chương 14

Chương 13

Bóng tối bên trong tựa như vô tận, Nhạn Hồi vịn tay lên vách tường, nếu không phải bên tai vẫn còn tiếng bước chân Thiên Diệu đang dẫn đường, e là nàng đã mất phương hướng từ lâu. “Lẽ nào trước đây ngươi từng đến nơi này?” Nhạn Hồi lấy làm lạ, “Có cảm giác ngươi quen thuộc với đường ở đây lắm.” Một hồi lâu sau, người phía trước mới đáp: “Từng mơ thấy.”

Từng mơ thấy… cũng coi như từng thấy sao? Nhạn Hồi không hỏi thêm nữa, vì nàng nghe được sự đè nén trong giọng Thiên Diệu. Nhớ đến sắc mặt tái nhợt và mồ hôi lạnh đầy trán hắn lần đầu đến cửa động, Nhạn Hồi thầm suy ngẫm. Nơi này có vật bị phong ấn, Nhạn Hồi từng nghe sư thúc giảng đạo, phong ấn vốn là một loại pháp thuật giam cầm, khiến người bình thường không đụng vào được, không lấy đi được, vật bị phong ấn cũng không thể nào tự thoát ra ngoài được. Từ bản chất phong ấn cho thấy, bản thân phong ấn chính là một tầng kết giới.

Còn chỗ này lại còn có đến mấy tầng kết giới. Ai cũng biết kết giới dùng để phòng ngự, nhưng kết giới ở đây kỳ quái ở chỗ nó khiến Thiên Diệu có cảm giác đau đớn. Rõ ràng nàng và Xà yêu đi đến đây không hề có cảm giác gì, có thể thấy kết giới này được thiết kế dành cho thứ gì đó, hay là dành cho một người nào đó đặc biệt. Sự thật hiển nhiên lúc này cho thấy, khả năng lớn nhất là kết giới ở đây dùng để đề phòng Thiên Diệu. Giấu ở nơi hẻo lánh, còn có kết giới phòng ngự hết tầng này đến tầng khác, người giấu đồ ở đây thật sự đề phòng hắn còn hơn đề phòng bọn đào mộ trộm…

Bàn tay vịn vách tường trong động của Nhạn Hồi gõ nhẹ, “Trận pháp ở đây lợi hại như vậy, người bày trận này ở đây chắc phải là nhân vật hàng đầu trong giới tu tiên.” Thiên Diệu không đáp. Nhạn Hồi lại nói: “Đại yêu quái, ban nãy ngoài động ngươi nói hơn hai mươi năm trước ngươi lịch tình kiếp, người khiến ngươi lịch tình kiếp lẽ nào là…” Nhạn Hồi dài giọng, vừa hiếu kỳ vừa thăm dò hóng chuyện, “Tố Ảnh môn chủ của Quảng Hàn môn?”

Bước chân phía trước bỗng ngừng lại. Nhạn Hồi cũng dừng bước, một lúc lâu sau người phía trước mới nhẹ nhàng vứt lại mấy chữ: “Là cô ta, thì sao?” Nghe được lời thừa nhận này, Nhạn Hồi lại thầm kinh ngạc.

Ông nội nó! Lại còn đúng là thật nữa! Không ngờ tin vỉa hè của núi Thần Tinh không phải là lời đồn do các đệ tử bịa đặt ra! Ham muốn nghe kể chuyện ở tận đáy lòng Nhạn Hồi tựa như bị đốt lên, nàng dựa theo cảm giác, tiến lại gần Thiên Diệu mấy bước, liên tiếp hỏi: “Là bà ấy thật sao? Hai người thật sự có một mối tình không ai biết sao?” “Không liên quan gì đến cô.” Thiên Diệu nói xong lại tiếp tục đi về phía trước.

Nhạn Hồi nào dễ dàng buông tha hắn, nàng bám theo Thiên Diệu như một cái đuôi, liến thoắng: “Nói đi mà, đi như thế này cũng chán lắm, ở đây chỉ có hai chúng ta, đâu ai nghe thấy, ta đảm bảo là không bán bí mật của ngươi… Ơ, nói đi chứ.” Nàng hiếu kỳ với chuyện của Thiên Diệu là thật, nhưng điều thật sự thu hút nàng là chuyện có liên quan đến Tố Ảnh chân nhân. Tố Ảnh chân nhân được xưng là đệ nhất nữ chân nhân của giới tu tiên, là Thánh giả Đại thừa như Thanh Quảng chân nhân sư tổ nàng. Chuyện của một nữ nhân như vậy với Yêu long ngàn năm…

Chắc chắn bán được không ít tiền đâu… Nhạn Hồi ho khe khẽ, đè nén ý nghĩ tham lam trong lòng, “Một mình ngươi ở sơn thôn này lâu như vậy mà không có ai để dốc bầu tâm sự, nhất định dồn nén cũng vất vả lắm, nể tình hôm qua ngươi cứu ta, ngươi có thể kể hết với ta chuyện hai mươi năm trước.” Bước chân Thiên Diệu khựng lại, Nhạn Hồi va vào lưng hắn. Một lúc lâu sau Thiên Diệu cũng không lên tiếng.

Trong bóng tối đen ngòm, Nhạn Hồi cảm thấy tựa như có một luồng sáng đỏ như có như không lóe lên, nhưng trong lúc nàng muốn truy tìm tung tích nó lại lặng lẽ biến mất tăm. Thiên Diệu tiếp tục đi về phía trước, giọng hơi trầm: “Đó không phải là một câu chuyện hay.” Nhạn Hồi gật đầu, không nghĩ ngợi mà nói ngay: “Đương nhiên rồi, nhìn dáng vẻ ngươi hiện giờ là biết chuyện của các người không hay được bao nhiêu rồi.”

“…” “Không đúng, kết cuộc của các người không hay, nhưng chuyện có hay hay không thì chưa chắc.” “Cô muốn nghe thật sao?”

“Thật.” Sơn động tối đen yên ắng thật lâu, Thiên Diệu vừa chầm chậm bước đi, vừa kể: “Hai mươi năm trước, ta yêu một người. Vốn muốn vì nàng mà từ bỏ mọi thứ của thân yêu này, trường sinh, tu vi, trách nhiệm… Đáng tiếc, thứ ta muốn cho lại không phải là thứ nàng cần.” Tuy Nhạn Hồi bắt Thiên Diệu kể lại chuyện xưa, nhưng lúc thật sự nghe hắn nói, Nhạn Hồi lại khẽ ngây người. Nàng chỉ muốn ăn hiếp hắn, trêu chọc hắn thôi, vì nàng tự biết, đối với những người từng trải qua những chuyện đau buồn, quá khứ là một điều khó nói nên lời.

Tiên yêu yêu nhau, chỉ dựa vào thân phận thôi cũng biết chuyện này khiến người ta khó xử dường nào. Huống hồ, hiện giờ một người mất hết yêu lực, một người đứng ở đỉnh cao của giới tu tiên. Đoán cũng đoán được chuyện đã xảy ra với Yêu long này không hề vui vẻ gì. “Những gì nàng ấy muốn lấy của ta, nàng ấy quyết định chính tay lấy đi, vậy là vào một đêm trăng tròn…”

Không biết làm sao, khi nghe Thiên Diệu kể, trong đầu Nhạn Hồi bỗng hiện lên một mặt trăng khổng lồ, gần đến mức cứ như sắp rơi xuống. “Đỉnh núi tuyết…” Mênh mang tuyết phủ… Ngọn núi trắng xóa.

Gần như không thể khống chế, cảnh tượng trong đầu Nhạn Hồi như đang tự chuyển động, khiến nàng cảm giác mình đang nhìn tận mắt sờ tận tay. Nhạn Hồi cảm nhận được gió lạnh thấu xương, còn có tuyết trắng giá rét sau lưng. “Nàng ấy cầm trường kiếm…”

Một bóng người yểu điệu ngược với ánh sáng của mặt trăng khổng lồ, tay cầm trường kiếm lóe hàn quang… “Giết ta.” Lời vừa dứt, tim Nhạn Hồi như bị thắt lại, nhưng trước khi nàng có thêm phản ứng, Nhạn Hồi đột nhiên cảm thấy mình bị sát khí bao trùm, một thoáng sau, khi Thiêu Diệu vừa nói dứt năm chữ: “Cũng như bây giờ vậy…”

Nhạn Hồi cảm thấy ngực mình rất lạnh. Trong lúc nàng không hề đề phòng, hoàn toàn không hay không biết, một thanh trường kiếm xuyên qua ngực nàng, khiến tim nàng thủng một lỗ. “Phụt.” Trường kiếm rút ra.

Máu tươi phun trào bắn đầy mặt đất. Nhạn Hồi ngây người đưa tay sờ ngực mình, cả bàn tay dính ướt. Sau đó cảm giác đau đớn mới chầm chậm lan tỏa, từ thoáng qua đến mãnh liệt, rồi đau đến tận xương tủy. Chân nàng vô lực, khuỵu xuống đất. Nhạn Hồi ngây người quỳ rất lâu mới nhận ra...

Mẹ nó, nàng bị người ta đâm rồi… Mùi máu tươi lập tức ngập tràn sơn động kín mít, Nhạn Hồi ôm chặt ngực mình, nhưng vẫn không thể nào khống chế được máu trong cơ thể chen nhau trào ra ngoài, thậm chí có thể nghe thấy tiếng máu nhỏ “tí tách tí tách”. “Khốn… khốn kiếp.” Nhạn Hồi nghiến răng mắng.

Giọng Thiên Diệu lại rất bình thản: “Ta đã nói đây không phải là một câu chuyện hay.” Là tại nàng muốn nghe chứ gì! “Ngươi không kể… thì thôi. Kể rồi lại muốn… giết người…” Nhạn Hồi thở dốc mắng, “Rốt cuộc ngươi bị bệnh gì vậy hả?”

“Ta không hề muốn lấy mạng cô.” Nhạn Hồi cảm thấy câu này của Thiên Diệu nực cười đến mức sắp khiến nàng cười rụng răng. Đã hẹn cùng đến sơn động này, vậy mà hắn lại giấu trong người một thanh kiếm lợi hại như vậy. Nghĩ cũng biết chắc chắn đã âm mưu từ sớm, việc đã tới chân, hắn đâm người ta một kiếm lạnh thấu tim mà vẫn còn ra vẻ nghiêm túc nói: “Ta không hề muốn lấy mạng cô...”

Ông nội nó chứ, vậy ngươi đâm vào tim người ta một kiếm này là đang cướp tiền hay cướp sắc đây? Định lừa trẻ con nhà ai vậy! Nhạn Hồi không còn sức lên tiếng, nhưng trong lòng đang mắng đến thấu trời xanh, bỗng nhiên nàng nghe một tiếng “rắc”, là tiếng kiếm chém lên đá.

Tim Nhạn Hồi thắt lại, trong lúc còn đang suy nghĩ có phải Yêu long này muốn mài kiếm cho bén rồi bồi thêm cho nàng một nhát nữa không, nàng nghe thấy tiếng lưỡi kiếm ma sát với núi đá phát ra âm thanh chói tai. Thiên Diệu vẽ rất lâu, khiến Nhạn Hồi cảm thấy chắc là hắn đang dùng âm thanh chói tai khó nghe đó để hành hạ nàng… Nhưng dần dần, Nhạn Hồi phát hiện, âm thanh chói tai này hình như có quy luật. Chắc là đang vẽ trận pháp gì đó.

Nhạn Hồi nghiến răng, cố gắng dựa vào âm thanh xác định vị trí Thiên Diệu, tuy không biết hắn muốn làm gì, nhưng trận pháp này vẽ lâu như vậy, nhất định sắp có hành động lớn. Nàng nghĩ người đâm mình dĩ nhiên không phải người tốt, Nhạn Hồi cảm thấy nàng nên tìm cách ngăn cản hắn… Không vì đạo nghĩa tu tiên, chỉ vì bị đâm thôi, nàng nhất định phải phá hỏng chuyện của hắn!

Nhưng ở đây, Thiên Diệu dường như thích ứng với bóng tối hơn nàng. Bởi vậy vừa rồi hắn mới có thể đâm một nhát vào tim nàng, vô cùng chính xác. Nhạn Hồi căm hận nghĩ, nếu nàng có chút pháp lực nào trên người thì cũng không đến mức hai mắt tối đen như hiện giờ, nếu nàng có một chút pháp lực thôi… Trong lúc vô tình, Nhạn Hồi thăm dò trong cơ thể, bỗng phát hiện đan điền trống rỗng đã lâu của nàng lại có cảm giác ấm nóng. Nhạn Hồi ngây ra, cố gắng điều động khí tức, vận chuyển chân khí trong người. Nàng cảm thấy nội tức trong người mình dần dần khiến kinh mạch cứng đờ toàn thân trở nên linh hoạt.

Pháp lực đã mất đi bấy lâu của nàng, giờ này khắc này đang từ từ hồi phục! Nhạn Hồi chớp mắt thật mạnh… Không ngoài dự đoán, nàng đã có thể nhìn thấy bàn tay, móng tay mình, còn có cát đá gồ ghề dưới đất, thậm chí máu tươi của nàng. Nàng ổn định cảm xúc, bàn tay ôm ngực âm thầm vận nội tức, vết thương ở tim dần cầm máu, trong thời gian ngắn chắc nàng không thể chết nổi.

Cuối cùng sức mạnh của nàng cũng trở về rồi! Nhạn Hồi lập tức yên lòng, tựa như có một tảng đá rơi xuống đất, nàng hít một hơi thật sâu. Lúc ngước mắt lên lại, ánh mắt khóa chặt trên người Thiên Diệu đang ở bên kia dùng kiếm vẽ trận pháp lên vách đá. Nhạn Hồi nhếch miệng, tiểu yêu tinh, lần này còn không xử lý ngươi được sao…

Nàng vịn vào vách tường định đứng dậy, âm thanh chói tai bên kia bỗng ngừng lại. Nhạn Hồi thấy Thiên Diệu vuốt tay lên lưỡi kiếm, lưỡi kiếm cắt rách lòng bàn tay hắn, máu Thiên Diệu hòa lẫn với máu tim Nhạn Hồi để lại bên trên ban nãy lập tức lóe lên! Lưỡi kiếm bùng lên ánh sáng đỏ, Nhạn Hồi trợn mắt, nhìn Thiên Diệu không hề tiếc sức đâm kiếm thật mạnh vào vách đá, “Phá trận!”

Hai chữ vừa dứt, huyết quang trên kiếm càng chói mắt hơn, tựa như nguồn nước, ánh sáng đỏ lập tức lan tỏa khắp những chỗ Thiên Diệu vừa vẽ. Nhạn Hồi thầm biết không thể do dự được nữa, nàng tập trung sức lực dưới chân, bổ nhào về phía Thiên Diệu, hắn tựa như có mắt sau lưng, không hề quay đầu mà nghiêng người tránh đi. Nhưng không ngờ, mục đích của Nhạn Hồi không phải là hắn mà là thanh kiếm trong tay hắn! Trong lúc Thiên Diệu né tránh, Nhạn Hồi tiện tay lấy một hòn đá trên vách tường xuống, đập lên thanh kiếm đang bùng ánh sáng đỏ, “keng” một tiếng, thanh trường kiếm kia gãy lìa…

Kiếm gãy, mũi kiếm dính lại trong vách đá lập tức mất đi ánh sáng, ánh sáng của hình vẽ trên tường lập tức mờ đi rõ rệt. Tròng mắt đen đang được ánh sáng chiếu rọi của Thiên Diệu co lại. Nhạn Hồi tìm một nơi khác đứng vững, ôm ngực cười sặc sụa, “Không ai cho ngươi biết tính kế người ta phải trả giá sao? Hôm nay ngươi đâm ta một kiếm, ta nhất định không cho ngươi sống yên.”

Ánh sáng đỏ trên vách đá cũng bắt đầu rung chuyển, theo ánh sáng lập lòe, cả ngọn núi bắt đầu dao động. Tựa như có trâu đất trở mình, đá trên vách không ngừng rơi xuống. Thiên Diệu nhìn Nhạn Hồi, ánh mắt lạnh lẽo, “Vừa rồi ta nên giết cô.”

Sơn động bắt đầu chao đảo mạnh mẽ, Nhạn Hồi đón ánh mắt như muốn ăn thịt nàng của hắn, vui vẻ tà ác cười, “Thật đáng tiếc, ngươi đã bỏ lỡ cơ hội đó rồi. Hiện giờ có chết ta cũng phải kéo ngươi lót đường. Có qua có lại mới toại lòng nhau.” Nàng cười lộ ra chiếc răng khểnh, “Đây là lễ độ.”.