Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Hộ Tâm (Quyển 1) - Chương 15

Chương 14

Sơn động rung chuyển mỗi lúc mỗi kịch liệt hơn. Thiên Diệu nhìn Nhạn Hồi, vẻ mặt trầm tĩnh, giọng điệu lạnh lẽo, “Cô đúng là ngu không thể tả.” Thấy sắc mặt hắn như vậy, Nhạn Hồi biết mình đã thành công phá hoại chuyện của hắn, nàng cong môi cười đắc ý, trả lại lời tối qua cho hắn: “Thấy ngươi không được như ý ta lại thoải mái hơn nhiều.”

Miệng ăn miếng trả miếng, nhưng tay Nhạn Hồi vẫn bấm quyết không hề chậm trễ. Tu vi trong cơ thể nàng tuy chưa hồi phục được bao nhiêu, nhưng theo lẽ thường, thi triển thuật độn thổ chắc vẫn thừa sức. Nhạn Hồi cười vênh váo vẫy tay với Thiên Diệu: “Tỷ tỷ không chơi với ngươi nữa, ngươi ở đây tự sinh tự diệt đi nhé.”

Thiên Diệu chẳng nói gì, chỉ sầm mắt nhìn nàng, mặc cho đá trong sơn động rơi lộp bộp giữa hai người, cũng mặc cho Nhạn Hồi bày ra tư thế vênh váo khôi hài, hắn chỉ lẳng lặng đứng ở ngoài ba trượng… Đứng một hồi lâu. Hắn không nói, Nhạn Hồi cũng không nói, trong động im lặng như tờ…

Mãi đến khi một hòn đá đập lên đầu Nhạn Hồi, dường như đập cho nàng tỉnh ngộ ra, Nhạn Hồi vô cùng kinh ngạc, thét lên: “Tại sao ta không ra ngoài được!” Thấy nàng như vậy, tâm trạng tệ hại cực độ của Thiên Diệu lại sáng sủa ra mấy phần. Hắn khoanh tay, ánh mắt khinh bỉ cười trên nỗi đau của nàng, “Pháp trận chưa phá, cho dù cô phục hồi pháp thuật thì đã sao?” Cuối câu, giọng hắn vút cao, đối với một người thường ngày vô cảm, đây chắc là lần đầu tiên hắn hả hê mỉa mai người khác, “Giờ học ở núi Thần Tinh chẳng dạy dỗ cô được gì.”

Nghe Thiên Diệu mỉa mai như vậy, Nhạn Hồi tức tối nghiến răng ken két. Nàng còn đang định ăn miếng trả miếng, bỗng nhiên, hang động rung chuyển dữ dội, mặt đất tựa như mảnh vải trong tay thiếu nữ giặt lụa, bập bềnh lật tới đảo lui. Nhạn Hồi vốn không đứng vững, nàng đưa tay bám vào vách đá bên cạnh, đang định đứng yên ở đây chờ qua cơn rung chuyển, nhưng Thiên Diệu bên kia bỗng như liều mình, bất chấp mặt đất rung lắc đến dường nào, hắn nhặt thanh kiếm nàng đánh gãy dưới đất, xông thẳng về phía Nhạn Hồi.

Nhạn Hồi sợ hãi vội rút tay ra đỡ. “Ngươi còn muốn đâm ta thêm một kiếm nữa sao!” Nhạn Hồi nổi giận đùng đùng, “Tình huống nào rồi hả! Không nghỉ một lúc được sao!” “Nếu cô không làm loạn thì đã nghỉ lâu rồi.” Thiên Diệu vừa lạnh lùng nói ra câu này vừa giơ một tay ra bóp cổ Nhạn Hồi, nhưng nàng đâu có dễ dàng để hắn bóp cổ mình, vẫn một tay bám lấy vách đá, một chân đá vào chỗ yếu hại nhất của hắn.

Thiên Diệu xanh mặt, vội vã tránh đi. Nhạn Hồi cười, “Này, Yêu long ngàn năm cũng sợ chiêu này sao.” “Không biết xấu hổ!” Thiên Diệu bị dáng vẻ lưu manh của Nhạn Hồi chọc tức đến mức không tìm ra lời nào khác để mắng nàng. Có lẽ do cơn giận tích tụ trong lòng, hắn ra tay vừa nhanh vừa hiểm, hai chiêu đã khống chế được Nhạn Hồi.

Lần này hắn đè Nhạn Hồi lên vách đá, ấn nàng trên trận pháp vẽ ban nãy, nâng kiếm đâm về phía ngực nàng. Cũng vào lúc này, đầu Nhạn Hồi lại không thức thời mà hiện lên cảnh tượng kỳ quái đó, mặt trăng khổng lồ và tuyết trắng chói mắt, còn có bóng người nâng kiếm kia… Nhưng nàng đâu phải là người nằm dưới đất! Tại sao phải ngoan ngoãn bị đâm hết kiếm này tới kiếm khác?

Nàng nợ ai chứ! Nhạn Hồi tự cho rằng kiếp này ngoài nợ Lăng Tiêu một mạng, nàng chẳng thiếu nợ ai. Vậy là trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, thân hình Nhạn Hồi tụt xuống, đoản kiếm lướt qua vai nàng, cắt rách y phục nàng, “keng” một tiếng cắm vào vách đá sau lưng.

Nhạn Hồi nghe thấy âm thanh này mà lòng vẫn còn sợ hãi, nếu vừa rồi nàng ngây ra thêm một chút nữa, đây tuyệt đối là một kiếm thấu tim! Lúc Yêu long ngàn năm này giết người thật chẳng hề khách sáo! “Đừng động đậy!” Một kiếm không đâm trúng, Thiên Diệu bắt đầu bực bội.

Nhạn Hồi giận đến bật cười, “Giết gà cũng phải cho nó giãy giụa vài cái chứ, ta đâu đến mức cầm thú cũng không bằng!” Nói đến chuyện này, Nhạn Hồi lại bổ sung thêm một câu, “Giết gà nhà ngươi thôi mà ngươi đã mặt nặng mày nhẹ với ta, còn ngươi giết ta lại không cho ta phản kháng sao!” Thiên Diệu nhíu chặt mày, “Ta đã nói không muốn lấy mạng cô, chỉ lấy tim cô thôi!” “Ha ha ha ha ha ha!” Nhạn Hồi nghe câu này lại ngửa mặt lên trời cười một tràng, “Vừa rồi ta cũng chỉ muốn đạp vào đũng quần ngươi thôi chứ đâu muốn lấy mạng ngươi, tại sao ngươi không cho ta đạp!”

Khóe môi Thiên Diệu co giật, “Ta không nên phí lời với cô.” “Nói cứ như ta muốn để ý tới ngươi lắm ấy…” Lời chưa nói hết, mặt đất dưới chân bỗng như bị lật tung, Nhạn Hồi cảm thấy trời đất quay cuồng, vẻ mặt Thiên Diệu càng nặng nề, “Không còn thời gian nữa, dùng máu tim cô mới có thể phá trận.”

“Máu tim phá được trận thì ngươi tự đâm mình đi! Ta đâu có cản!” Thiên Diệu quả nhiên không phí lời nữa, nhanh chóng ra tay với Nhạn Hồi trong sơn động vẫn đang rung chuyển kịch liệt này. Nàng cũng vì mạng quèn của mình mà dốc toàn lực đối kháng với hắn. Cũng vào lúc này Nhạn Hồi mới phát hiện rằng, thì ra công phu ngoại gia của Thiên Diệu không chỉ khá hơn nàng một chút, mà bỏ xa nàng đến tám con đường. Nếu không phải nàng đã hồi phục một chút pháp thuật, vừa bay vừa nhảy để tránh né, e là đã bị hắn đè dưới người từ lâu.

Sơn động hoàn toàn bị lật ngược. Đá trên đỉnh động ban nãy hiện giờ bị họ đạp dưới chân, còn bùa chú Thiên Diệu vẽ trên vách đá ban nãy cũng bắt đầu chầm chậm mờ đi. Sơn động này đang âm thầm xóa đi dấu vết vừa rồi Thiên Diệu để lại trên vách đá.

Thiên Diệu thấy vậy, sắc mặt càng nặng nề nghiêm túc hơn, thấy Nhạn Hồi vẫn tránh né, ánh mắt hắn lạnh lùng, nói: “Ta lấy đồ ta muốn là có thể giúp Tê Vân chân nhân khôi phục thần trí, cô không muốn rửa sạch oan tình cho Lăng Tiêu sao?” Vừa dứt lời, thân hình Nhạn Hồi quả nhiên khựng lại. Thiên Diệu lắc mình, đâm xuyên qua ngực Nhạn Hồi không hề nương tay, nhưng lần này lại không đâm thấu tim nàng, đoản kiếm chỉ đâm một nửa, máu trong tim Nhạn Hồi tuôn chảy đầy mặt đất.

Nhạn Hồi đau đớn nghiến răng, máu chảy ra từ khóe miệng, nàng căm hận nhìn Thiên Diệu: “Hai lần…” Còn hắn tựa như không hề nghe thấy lời nàng nói, cũng chẳng màng để ý nàng đau đớn dường nào, tức tốc rút kiếm ra khỏi tim nàng. Trong lúc Nhạn Hồi rên rỉ, Thiên Diệu xoay người, chỉ nghe “keng” một tiếng, đoản kiếm cắm thẳng vào vách đá!

Lực đạo mạnh đến mức khiến lưỡi kiếm và vách đá ma sát phát ra tia lửa. Máu Nhạn Hồi chảy trên vách đá, xuyên qua khe hở của núi đá, hai tay Thiên Diệu kết ấn, miệng niệm quyết, ánh sáng trên vách đá bừng lên. Mặt đất sắp lặng yên vừa nãy lại chấn động kịch liệt.

Nhưng chấn động lần này khác với lần trước, Nhạn Hồi nghe thấy ở nơi sâu thẳm của sơn động có tiếng những tảng đá khổng lồ đổ sụp, bụi đất nhanh chóng bay đến từ phía đó. Núi đá trên dầu nứt ra một khe lớn, khe hở tựa như nối thẳng ra ngoài động, cho dù có hơi hoa mắt chóng mặt, nhưng Nhạn Hồi cũng cảm giác được gió thổi từ khe nứt vào. Một tảng đá lớn rơi trước mặt Nhạn Hồi, gió thổi tung tóc nàng. Nàng biết, sơn động sắp sụp rồi…

Thiên Diệu bên cạnh lại kiên định đứng đó, thân hình không hề động đậy, để mặc đá vụn trên đầu rơi xuống người mình. Nếu cứ để hắn tiếp tục niệm, e là nàng sẽ bị chôn sống ở đây! Nhưng Nhạn Hồi chưa kịp nghĩ nhiều hơn nữa, mặt đất trong sơn động lại nghiêng ngả, dần dần, cơ hồ bắt đầu dựng đứng lên, tay Nhạn Hồi vừa ôm ngực cầm máu cho mình, vừa vội vàng bám lấy vách đá bên cạnh để mình không lăn xuống.

Nhưng lúc này đá bên cạnh Nhạn Hồi đột nhiên lăn xuống hết tảng này đến tảng khác, bám vào tảng nào thì tảng đó lại rơi, khiến động tác của Nhạn Hồi trở nên thảm hại và khôi hài, mặt đất nghiêng ngả, Thiên Diệu đứng ở phía trên nàng từ lúc nào rồi. Không biết hắn mượn sức mạnh gì, toàn thân phát ra ánh sáng màu máu hệt như trận pháp trên tường. Cơ hồ như lơ lửng trong không trung, tóc đen xõa ra mang theo cảm giác mơ hồ vòi vọi trên cao. Đứng oai phong đẹp mắt quá nhỉ! Nhạn Hồi ôm một bụng tức giận, nghĩ lại ở núi Thần Tinh, tuy nàng chịu không ít thiệt thòi, nhưng chưa lần nào khó coi như lần này.

Mặt đất ngày càng nghiêng ngả, sắp biến thành trạng thái dựng đứng, Nhạn Hồi không bấu víu được nữa, nhìn sơn động đen sì đã biến thành vực sâu vạn trượng bên dưới, nàng nghiến răng, mặc kệ máu từ tim chảy ra, tức tốc giậm hai chân nhảy lên phía trên, hai tay dang ra, sau đó khép lại… Ôm chặt đùi Thiên Diệu… Cơ thể Thiên Diệu vốn đang đứng yên bên trên bỗng dưng chầm chậm rơi xuống.

Hắn lập tức mở mắt, thấy Nhạn Hồi khóe miệng chảy máu, nghiến răng liều mình ôm đùi hắn bò lên người hắn, cho dù kiếp này từng trải qua nhiều chuyện, nhưng cảnh này vẫn khiến Thiên Diệu chấn động. “Cô làm gì vậy!” Hắn cong gối, định một cước đạp Nhạn Hồi xuống. “Nhìn không hiểu sao? Để giữ mạng chứ làm gì!”

Hai chân bị ôm chặt khiến Thiên Diệu cực kỳ khó chịu, mày hắn nhíu chặt đến mức sắp kẹp chết được ruồi: “Pháp thuật của cô đâu, không tự bay được sao?” “Ta đâm ngươi hai kiếm rồi ngươi bay cho ta xem thử!” Nhạn Hồi cảm thấy tên yêu quái này cực kỳ không biết xấu hổ, tính kế người ta, hãm hại người ta mà cứ như lẽ ra phải vậy, còn lúc người ta gặp khó khăn, hắn lại bủn xỉn không chịu cứu giúp, đúng là… Nàng nổi giận đùng đùng ngẩng đầu lên nhìn hắn, “Ngươi còn phí lời thì ta sẽ kéo tiểu huynh đệ của ngươi xuống đó!” “Cô…” Thiên Diệu bị câu này làm nghẹn lời, nghẹn một hồi mới đỏ bừng mặt mắng, “Không… không biết xấu hổ”!

“Như nhau như nhau thôi, ngươi cũng bỉ ổi đâu biết xấu hổ!” Đúng lúc đá trên đầu lại lăn xuống, Thiên Diệu vội nghiêng người tránh đi, hắn bám một tay vào vách đá, vẻ mặt bắt đầu kiệt sức. “Buông ra.”

“Không buông.” “Thuật pháp phá trận vẫn chưa hoàn thành.” “Vậy tự ngươi nghĩ các…h…” Nhạn Hồi chỉ vừa mới nói, đột nhiên trên đỉnh đầu lại có một tảng đá rơi xuống, lần này vốn không cho Thiên Diệu không gian tránh né, hai người bị tảng đá đó đè xuống.

Rời khỏi trận pháp tế bằng máu, ánh sáng trên người Thiên Diệu lập tức tản mát, trong không trung cũng không còn lực đạo giữ níu giữ hai người. Nhạn Hồi rơi xuống rất nhanh, nhưng cho dù nhanh dường nào, nàng cũng không quên bám chặt Thiên Diệu. Có chết nàng cũng phải cùng chết với tên yêu quái này.

“Tõm” một tiếng, hoa nước bắn tứ phía, Nhạn Hồi rơi xuống một đầm băng vô cùng lạnh lẽo. Bọt khí quanh người ùng ục nổi lên. Nhạn Hồi không thích cảm giác bị ngâm trong nước, lập tức hất Thiên Diệu ra, gắng sức bơi lên trên, đến khi đầu nhô lên khỏi mặt nước, nàng mơ hồ nhìn thấy bên kia là bờ, bèn cắm đầu bơi về phía đó. Vất vả cả buổi cuối cùng cũng lên được bờ, nàng quỳ dưới đất, chống hai tay ho một hồi, sau đó lật người, ướt đẫm nằm bệch ra, nhìn lên tảng đá kết băng trên đầu thất thần lâu thật lâu.

Vậy mà cũng sống được. Đúng là mạng lớn. Nhạn Hồi ôm ngực, nước lạnh cóng thấm vào vết thương cực kỳ khó chịu, nàng bèn ngưng tụ khí nóng trong lòng bàn tay, chầm chậm hong khô vết thương, mãi đến khi tim cảm thấy ấm áp mới bắt đầu nghiêm túc trị liệu vết thương.

Điều tức một hồi, cơ thể dần dà có sức, Nhạn Hồi mới ngồi dậy. Nhìn trái nhìn phải. Cuối cùng nàng cũng biết vừa rồi thiếu mất điều gì…

Yêu long khốn kiếp cùng rơi xuống với nàng đã biến mất chẳng thấy đâu… Tác giả có lời muốn nói: Không nói yêu tui thì tui sẽ kéo trym (tim) mấy bạn đó nha ╭(╯^╰)╮

.