fa-bars

Hộ Tâm (Quyển 1) - Chương 16

Chương 15

Nhạn Hồi xoay trái xoay phải, nhìn thấy ở đây là một thạch thất khổng lồ, trên vách đá xung quanh đều là hàn băng dày cứng, biến động long trời lở đất bên ngoài cũng không chút chấn động tới thạch thất này, thiết nghĩ đây nhất định là trung tâm của trận pháp. Trên đỉnh thạch thất khổng lồ kết đầy những cột băng nhọn hoắc. Tựa như có thể rơi xuống đâm rách hồ nước phẳng lặng bên dưới bất cứ lúc nào. Ở một góc trên đỉnh có một cái lỗ đen sì đang dần dần khuếch đại, đá từ trên đó rơi xuống không ngừng. Xem ra vừa rồi Nhạn Hồi đã rơi từ đó xuống. Theo lý thì hiện giờ Yêu long kia cũng ở đây mới phải, nhưng tại sao ngoài đá lại không thấy bên kia có thứ gì khác ngoi đầu lên giãy giụa?

Lẽ nào Yêu long kia không biết bơi nên chết đuối dưới đó rồi? Nhạn Hồi còn đang suy đoán, bỗng nước hồ băng bên dưới bừng kim quang. Ánh sáng tràn ngập phản chiếu rực rỡ trên thạch thất đầy băng, nguy nga tráng lệ đến mức khiến người tu tiên nhiều năm như Nhạn Hồi cũng nhìn đến quên cả chớp mắt.

Hào quang biến đổi, Nhạn Hồi từ từ nhìn ra hào quang này phác họa hình dáng một con rồng trong hồ, cuộn mình dưới đáy hồ, tựa như đã hôn mê ngàn năm, chỉ đợi đến lúc thích hợp tỉnh lại. Nhưng chỉ trong chốc lát, hào quang bỗng dưng tan biến trong lúc đang rực rỡ nhất, khoảnh khắc trước khi kim quang tắt đi, Nhạn Hồi mới nhìn thấy rõ “kim long” dưới đáy hồ, đó nào phải rồng mà chỉ là một bộ xương rồng trắng hếu! Da thịt không còn một tấc, miệng đang há to, tựa như còn có vô số lời muốn hét lên, lộ ra răng rồng nhọn hoắc, trông cực kì hung dữ đáng sợ.

Nhạn Hồi nuốt nước bọt, còn chưa kịp hồi thần, hào quang hoàn toàn tan biến, xương rồng dưới đáy hồ cũng mất tăm mất tích. Nhưng vào lúc này, Nhạn Hồi bỗng cảm thấy cổ chân bị siết chặt, đồng tử nàng co lại, cảm giác có một lực đạo mạnh mẽ đang kéo nàng xuống. Nhạn Hồi không kịp đề phòng mà ngã về phía sau, ót đập mạnh xuống đất, khiến nàng vốn đã mất nhiều máu lại hoa mắt chóng mặt một hồi, đến khi mơ màng tỉnh lại phát hiện có một người đang nằm bò trên người mình.

Tóc đen ướt đẫm rủ xuống, tựa như ác quỷ thoát nạn từ trong nước. Nhạn Hồi kinh hãi, giãy giụa muốn vùng ra, nhưng chỉ vừa nhúc nhích thì tay phải người đó liền cử động, chộp lấy cổ tay nàng, cố định một tay nàng dưới đất, sức lực mạnh mẽ một cách đáng sợ. Còn bàn tay kia của hắn dường như muốn đè lên vai Nhạn Hồi, nhưng không biết do mơ màng hay cuống quít mà lại đặt lên ngực nàng…

Vùng thịt mềm mềm bị đè mạnh xuống. Nhạn Hồi oai oái kêu đau. Mẹ nó…

Đè mạnh đến mức lõm vào rồi… Tình này cảnh này, cho dù người nằm bò trên mình nàng thật sự là ác quỷ đòi mạng, Nhạn Hồi cũng phải đánh nó tơi tả. Rõ ràng là hiếp người quá đáng! Nhạn Hồi nổi giận. Nàng cong gối, dùng hết sức lực toàn thân, thúc gối thẳng vào đũng quần của người đó không chút lưu tình, kẻ nào đó nằm trên người nàng bật kêu “hự”, nhưng cũng gồng hết sức mình nhịn đau, lực đạo không lơi lỏng dù chỉ một chút!

Nhạn Hồi vẫn đang không ngừng giãy giụa, nhưng sức giãy giụa của nàng dưới hai cánh tay kia nực cười như kiến rung cây. “Tên yêu quái xui xẻo này! Còn muốn làm gì ta nữa?” Thiên Diệu không đáp, chỉ im lặng kiên định khống chế Nhạn Hồi. Có điều bàn tay đang đè lên ngực nàng lại vòng ra phía sau, ôm trọn cơ thể nàng, sau đó dùng răng cắn áo bị kiếm đâm rách chỗ tim nàng, xé toạc ra, lộ ra da thịt trắng trẻo mềm mại và vết thương đã cầm máu bên trong.

Tiếng áo bị xé rách vang lên, Nhạn Hồi hít một hơi lạnh, vừa hoảng vừa giận: “Ngươi làm gì vậy!” Thiên Diệu vẫn không đáp, áp môi lên da thịt trần trụi của nàng, sau đó chẳng chút dịu dàng mút cắn vết thương trên ngực nàng. Bị hắn cắn mạnh, vết thương Nhạn Hồi dùng pháp thuật trị liệu lâu thật lâu kia lại bắt đầu rách ra, chảy máu.

Nhạn Hồi đau đớn cắn môi, cổ họng không nén được tiếng rên rỉ. Sau cơn đau đớn là cảm giác máu nóng trong cơ thể bị hút đi từng chút từng chút. Nhạn Hồi dùng hết sức lực toàn thân giãy giụa, ban nãy trị liệu cho mình và giằng co với Thiên Diệu đã hao tổn hết chút pháp lực và sức lực nàng vừa tích tụ được, nàng như một con búp bê vải, để mặc hắn ôm mình mà cắn. Nàng ngẩng đầu nhìn băng trên đỉnh, trên mấy tảng băng như mặt kính, Nhạn Hồi nhìn thấy dáng vẻ tư thế kì quặc mình và Thiên Diệu.

Hơi thở nóng bỏng, động tác mờ ám. Hai người… tựa như đang làm chuyện thân mật nhất thế gian… Nhưng trong lòng nàng chỉ muốn băm nát hắn cho heo ăn. Tính luôn lần trong đêm trăng tròn hôm trước, Thiên Diệu cắn miệng nàng bên hồ, đây đã là lần thứ hai hắn cắn nàng. Tổng cộng nàng bị yêu quái này đâm hai lần, cắn hai lần. Nhạn Hồi tự hỏi, kiếp này nàng chưa từng chịu nhục nhã như thế trước mặt ai.

Thật sự khiến nàng cảm thấy bất luận có đòi thế nào… nàng cũng không thể đòi lại cả vốn lẫn lời được. Tầm mắt Nhạn Hồi dần dần trở nên mơ hồ, nàng biết mình đã chảy máu quá nhiều, nếu cứ để Thiên Diệu tiếp tục hút, e là máu nàng sẽ bị hút cạn trong phút chốc… “Ngươi muốn giết ta sao?”

Giọng Nhạn Hồi rất thấp, nhưng vẫn đủ truyền vào tai hắn. Thiên Diệu tựa như thoáng ngây người, nhưng vẫn không ngừng lại. Máu Nhạn Hồi đối với hắn hiện giờ tựa như có một sức hấp dẫn chí mạng. Hắn mút trên ngực Nhạn Hồi một lúc lâu, cuối cùng răng cũng buông lỏng, da thịt quanh vết thương của nàng vì thiếu máu mà trở nên tái nhợt.

Tim đã không còn máu chảy ra, nhưng có mấy giọt máu từ môi Thiên Diệu nhỏ xuống trên ngực Nhạn Hồi, chẳng phí chút thời gian nào hắn đã thè lưỡi liếm sạch. Sau đó hắn nghiến răng. Tựa như đang dùng hết sức chống lại sự dụ dỗ mê người nhất thế gian…

Hắn ôm chặt Nhạn Hồi, trán kề lên vai nàng, nhắm mắt nhẫn nhịn, bàn tay đang giữ cổ tay Nhạn Hồi cũng không ngừng siết chặt, gần như muốn bóp nát nàng. Một lúc sau, đầu Thiên Diệu cuối cùng cũng chầm chậm ngước lên. Vẻ mặt hắn dịu đi đôi chút, tựa như khát vọng trong cơ thể cuối cùng cũng được thỏa mãn phần nào.

Nhưng hắn vẫn không nhìn Nhạn Hồi, chỉ lật mình, cơ thể ngã mạnh sang bên cạnh, nằm đừ người dưới đất, tựa như mất hết sức lực, ngay cả hơi thở cũng trở nên vừa chậm vừa nhẹ. Nhạn Hồi chảy quá nhiều máu, cơ thể cũng nặng nề không bò dậy nổi. Hai người cùng nghe tiếng đá rơi tõm tõm xuống hồ nước ở xa xa, yên lặng nằm bên nhau. Ngay cả sức để đấu võ mồm mỉa mai nhau cũng không còn.

Nhưng cũng may hiện giờ Nhạn Hồi đã khôi phục tu vi, khí tức trong cơ thể không ngừng hồi phục, khiến nàng cảm thấy dần dần dễ chịu hơn. Nhạn Hồi đoán, có lẽ trước đó độc rắn vào tim, nàng không cách nào đẩy ra được, còn nhát kiếm xuyên tim của Thiên Diệu khiến nàng bị thương chảy không ít máu, nên cũng khiến độc rắn đồng thời chảy ra theo, bởi vậy nàng mới khôi phục tu vi. Đúng là gặp họa được phúc…

Đương khi Nhạn Hồi vẫn còn đang cảm khái ông trời, Thiên Diệu bên cạnh đã yếu ớt lên tiếng: “Trận pháp ở đây đã phá, đá núi sẽ không ngừng sụp đổ, tu vi của cô đã hồi phục, bấm quyết độn thổ đưa ta ra ngoài đi.” Nhạn Hồi nghe thấy lời hắn nói, lát sau mới phản ứng, “Ngươi tính cho ta hồi phục tu vi vào lúc này để tiện đưa ngươi ra ngoài sao?” Thiên Diệu thoải mái thừa nhận: “Ta đã nói sẽ giúp cô hồi phục pháp lực.”

“…” Nhạn Hồi cảm thấy không thể nào sống vui vẻ được nữa. Nàng im lặng một đoạn, gật đầu, “Ngươi thành công tính kế ta, đâm ta, còn suýt chút ăn luôn ta, rồi cuối cùng tìm được thứ ngươi muốn, định chiến thắng trở về, còn muốn ta đưa ngươi ra ngoài nữa.”

Thiên Diệu im lặng, coi như ngầm thừa nhận. “Ta hiểu rồi hiểu rồi, từ đầu chí cuối, ngươi chẳng có lấy một lần coi ta là người. Ờ, cũng đúng, ngươi là yêu quái, không coi con người là người cũng là chuyện đương nhiên thôi mà.” Đá trên đỉnh rơi xuống ngày càng mạnh, tiếng động mỗi lúc một kinh người.

Thiên Diệu chau mày: “Ta không hề muốn lấy mạng cô.” Thì ra trong mắt Yêu long này, giữ lại mạng cho nàng coi như đã là ân điển trời ban! Còn có thể vô sỉ hơn nữa được không, hại người ta mà còn muốn người ta giúp mình, giọng điệu còn phách lối như vậy nữa chứ…

Nhạn Hồi gật đầu: “Người thân hay bằng hữu của ngươi có từng dạy ngươi đạo lý, muốn lấy được đồ của người ta, không phải do ngươi quyết định mà do người ta quyết định không. Nếu không ai dạy ngươi thì hôm nay để ta dạy.” Thiên Diệu nhìn đá rơi xuống, vẻ mặt khẽ mất kiên nhẫn, “Muốn nói gì, đừng phí lời.” Nhạn Hồi cười lạnh, “Được, ta không phí lời, muốn ta đưa ngươi ra ngoài cũng được. Nhưng ngươi phải chân thành khấu đầu xin lỗi với ta vì những hành động trước đó của ngươi, rồi kêu ta ba tiếng Bà cô, con cầu xin bà, thì ta sẽ đưa ngươi ra.”

Thiên Diệu cũng cười lạnh, “Cô đúng là biết tát nước theo mưa.” “Cũng đâu tính kế chu đáo được như ngươi.” Thiên Diệu không chịu, chỉ nói: “Ta đã lấy được đồ ta muốn, có thể giúp Tê Vân chân nhân khôi phục trí nhớ.”

Nhạn Hồi nghiến răng siết chặt quyền, nhưng biểu hiện phẫn hận này chỉ dừng trên mặt nàng trong chốc lát, nàng nói như bất chấp tất cả: “Lão tử mặc kệ.” Thiêu Diệu mãn nguyện khẽ động khóe môi, nhưng Nhạn Hồi lại nói ngay, “Dù sao ta cũng không còn là người của núi Thần Tinh nữa, sư phụ tiền nhiệm có nạn thì liên quan gì đến ta, cứ để các đại môn phái tu tiên hiểu lầm đi, bản lĩnh người cao cường như vậy mà không tự giải quyết được sao!” Nhạn Hồi quyết tâm, quay đầu bấm quyết, “Ngươi không xin lỗi thì ở đó đếm đá rơi đi!”

Thiên Diệu ngây người, chỉ nghe bên cạnh lướt qua tiếng gió, hắn ngạc nhiên quay đầu. Vậy mà nha đầu này… Thật sự chạy một mình!

Cô nương thỉnh thoảng gọi “sư phụ” trong mơ này, thật sự… đi rồi… Thiên Diệu tưởng mình đã tính được lòng người, nhưng không ngờ rằng, trái tim mà hắn đang đối diện, lại… Biến đổi khó lường như vậy…

.

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000