Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hộ Tâm (Quyển 1) - Chương 17

Chương 16

Tiếng gió rít gào, khi Nhạn Hồi mở mắt thì nàng đã thoát khỏi bóng tối, ra khỏi sơn động. Mặt trời lên cao, bốn bề sáng sủa, nhưng tiếng ầm ì vẫn liên miên không dứt. Nhạn Hồi quay đầu nhìn, ngọn núi giữa hồ đang chầm chậm sụp đổ. Đá núi khổng lồ từ trên cao lăn xuống hồ, pha lẫn tiếng ầm ì như tiếng sấm, sóng ngầm cuồn cuộn trong hồ dấy lên, biến hồ nước trong suốt thành một vũng bùn.

Nhạn Hồi vừa mới ra khỏi sơn động, vẫn còn đứng trên sườn núi, chỉ chậm trễ có một lúc đã bị đá đập lên người. Nàng không dám dừng lâu, tụ khí dưới chân bay lên, nhưng vẫn còn rất yếu, chỉ bay là là được một đoạn đã ngã nhào xuống nước. Giãy giụa trong hồ một lúc, Nhạn Hồi lê thân hình đầy bùn nhếch nhác trèo lên bờ. Nàng nằm bò trên bờ ho một hồi mới ôm vai ngồi dậy, há miệng thở dốc, nhìn đá núi khổng lồ lăn xuống bên kia, sau đó nhếch môi.

Chỉ cần nghĩ tới vẻ mặt ngờ nghệch của Yêu long ngàn năm kia, nàng lại không nén nổi vui mừng dâng trào trong bụng. Nàng không phải là người tùy tiện nghe lệnh kẻ khác. Nhạn Hồi xấu xa âm thầm vui sướng, đột nhiên nghe thấy bên kia truyền đến một tiếng “ầm” trầm thấp. Cả mặt đất rung chuyển, ngay cả Nhạn Hồi ngồi trên bờ cũng cảm nhận được rung chuyển, sóng nước còn đang vỗ vào mắt cá chân nàng bỗng nhiên rút đi.

Nhạn Hồi ngây người, lòng thầm biết không hay, vội vàng ôm ngực chạy lên bờ, khi đến chỗ cao mới quay đầu nhìn lại, nàng thấy chỗ lúc nãy tựa như có một xoáy nước khổng lồ, hút hết nước cả hồ. Không lâu sau, lại nghe được một tiếng ầm nữa, ngọn núi bên trong hoàn toàn sụp đổ, chìm xuống đáy hồ. Trong lúc bụi đất mù mịt, nước hồ bị hút đi lại bị ngọn núi sụp đổ đè xuống, cuồn cuộn dâng lên bờ với khí thế quét sạch thiên binh vạn mã. Cũng may là Nhạn Hồi đã chạy lên chỗ cao, nếu bị cuốn vào sóng nước này, với thể trạng hiện giờ của nàng ắt sẽ lành ít dữ nhiều.

Không nghĩ cũng biết, Yêu long vẫn còn trong núi kia sợ là cũng đã… Nhạn Hồi chau mày, tuy vừa rồi trước mặt Yêu long nàng nói rất cương quyết, nhưng nếu hắn chết, e là chuyện Tê Vân chân nhân thật sự không thể giải thích. Huống hồ nếu nghĩ kĩ lại, những lời hắn nói với nàng lúc ở trong sơn động kia, mặt trăng khổng lồ, ngọn núi đầy tuyết, còn có bóng người nâng kiếm, tất cả đều phù hợp với mộng cảnh của nàng…

Nếu nói Yêu long thi triển chú thuật gì đó trên người nàng, cũng không có khả năng. Trước đó nàng không có pháp lực, Yêu long nói đã thi triển chú thuật trong bánh bao nàng ăn, bởi vậy mỗi ngày nàng phải ăn bánh bao mới không mất mạng. Lúc đó nàng tin ngay. Nhưng bây giờ pháp thuật vừa hồi phục, nàng nhẹ nhàng thăm dò trong người, biết con rồng khốn kiếp kia vốn chỉ giương mắt nói bừa. Cơ thể nổ tung gì chứ, rõ ràng hắn không có đủ sức mạnh để thi triển thú thuật đó.

Tuy Yêu long này đích thực đã thi triển chú thuật với nàng, nhưng chẳng qua chỉ là chú thuật theo dõi hành tung nho nhỏ mà thôi. Nàng trúng chú quá lâu, nhất thời không giải được cũng không sao, vì cơ thể nàng bây giờ cũng không còn gì trở ngại nữa. Nhưng nói đi nói lại, những lời tên Yêu long khốn kiếp nói lúc nào cũng nửa thật nửa giả, nửa nạc nửa mỡ. Nhạn Hồi bỏ chút tâm tư mắng chửi Thiên Diệu và mắng chửi bản thân lúc đó bị lừa. Chút tâm tư khác lại tiếp tục suy nghĩ tại sao nàng lại mơ thấy những chuyện hắn đã từng trải qua.

Lẽ nào nàng và Yêu long này còn có mối quan hệ không thể nói ra? Thật sự không thể nào, Nhạn Hồi chưa quên những kí ức lúc nhỏ. Mẹ nàng chết sớm, con ma men cha nàng bữa có bữa không nuôi nàng lớn, nàng cũng nhớ những ngày tháng mình chạy tới chạy lui trong thôn trang nhỏ hệt như một tên nhóc. Sau đó nàng được Lăng Tiêu nhận làm đồ đệ, những tháng ngày làm đệ tử của núi Thần Tinh, thời gian chung sống với Lăng Tiêu tựa như bảo bối trong lòng nàng, từng ngày một nàng đều đếm kĩ, cất giữ trong tim mãi không quên.

Rốt cuộc sao nàng lại có quan hệ với Yêu long này được… Nhưng nếu nàng và Yêu long này có quan hệ, vậy lúc hắn chết đi, có khi nào nàng cũng… “Nhạn Hồi!” Xa xa truyền đến tiếng gọi của một nam nhân.

Nhạn Hồi quay đầu, thấy Xà yêu đang chống bè gỗ, thuận theo sức dòng nước nhanh chóng tiến về phía nàng, y chống bè gỗ trong dòng nước xiết rất vững vàng, vừa nhìn đã biết là dùng pháp thuật. Còn sau lưng Xà yêu là Tê Vân chân nhân và… Nhìn thấy người nằm thẳng đơ trên bè gỗ, mặt Nhạn Hồi bất giác thoáng đen lại.

Tuy vừa rồi nghĩ tới rất nhiều khả năng xấu nếu Yêu long này chết đi, nhưng giờ đây nhìn thấy hắn bình an sống lại, Nhạn Hồi vẫn còn cảm thấy ức chế. Lúc bè gỗ sắp cập bờ, Xà yêu bỗng hiện nguyên hình, cuốn lấy Thiên Diệu và Tê Vân chân nhân, vững vàng đưa lên bờ, sau đó biến hình trở lại. “Làm sao ngươi tìm được hắn?” Nhìn thấy người hôn mê bất tỉnh nằm dưới đất, giọng điệu Nhạn Hồi không tốt, “Hay đúng hơn là làm sao hắn bò ra được?”

“Chẳng phải cô đi cùng hắn sao?” Xà yêu hỏi vặn, thấy nàng ôm ngực, dáng vẻ thảm hại, y bỗng ngây ra, “Ta canh chừng ở cửa ra vào, nhưng phát hiện sức mạnh kết giới yếu đi hẳn, tiếp đó có một hòn đá lớn rơi xuống cửa động phong bế lối ra vào kết giới. Ta vốn định chống bè đi xung quanh tìm lối vào khác, nhưng đá núi cứ rơi xuống, ta đưa theo Tê Vân, không dám lại quá gần sườn núi, bèn chống bè đi xa một chút. Lúc sườn núi chưa sụp đổ hoàn toàn, ta vẫn chưa thấy hai người ra, định đưa Tê Vân đi trước, nào ngờ lại thấy Thiên Diệu không biết làm cách nào nổi lên mặt nước, nên đưa hắn tới đây.” Xà yêu chau mày, “Cô có thể ra khỏi pháp trận này sao lại không đưa Thiên Diệu theo?” Nhạn Hồi nghe vậy bật cười “ha ha”, nàng nói: “Ta chưa chính tay giết hắn coi như đã xứng với nhân tính lắm rồi.”

Xà yêu khẽ ngây người, lòng biết hai người nhất định xảy ra chuyện gì không vui trong động, y không truy hỏi, chỉ nói: “Nơi này không tiện ở lâu, chúng ta về thôn trước đi. Vết thương của Thiên Diệu cần phải trị liệu.” Nhạn Hồi ôm ngực cười lạnh: “Hắn có bị thương gì đâu.” Nói xong, ánh mắt nàng lướt trên người Thiên Diệu, nhìn thấy áo vải thô trên lưng hắn đang có máu chầm chậm thấm ra. Nàng chợt nhớ, hôm qua Yêu long này vì bảo vệ nàng nên bị thương ở lưng.

Nhạn Hồi nghiến răng, Thiên Diệu vẫn luôn khiến nàng chịu thiệt, lòng nàng đích thực ngập tràn căm phẫn, nhưng dù sao hôm qua hắn cũng xả mạng cứu nàng, bất kể có phải vì mưu kế gì khác không, nhưng ân tình đó đúng là sự thật. Nhạn Hồi nhẫn nhịn ý nghĩ muốn đạp lên vết thương của hắn vài cước, quay đầu đi không nhìn người nằm dưới đất nữa: “Về trước đã, lúc nãy hắn nói đã tìm thấy đồ hắn cần rồi, chuyện trị liệu cho Tê Vân chân nhân chắc là không thành vấn đề.” Nói xong Nhạn Hồi quay đầu nhìn Tê Vân chân nhân, lần này Tê Vân chân nhân cũng nhìn nàng, ánh mắt nóng bỏng, nhưng không còn mắng mỏ nàng.

Nhạn Hồi không nghĩ nhiều, quay người dẫn đường phía trước, Xà yêu vác Thiên Diệu, cùng đi về hướng thôn trang. Thiên Diệu hôn mê đến mức này, chắc chắn không thể nghênh ngang trước mặt thôn dân mà vác về nhà Tiêu lão thái được. Vậy nên bốn người bèn về nhà của Xà yêu trong thôn trước. Xà yêu nhập thân làm một thợ săn, nơi ở hẻo lánh, ít qua lại với thôn dân, thường ngày cũng không có ai đi về huớng này.

Sau khi đặt Thiên Diệu xuống, Xà yêu nhìn lưng hắn, chau mày nói: “Chắc vết thương rách ra hết rồi, lại còn ngâm nước, tình hình không hay đâu.” Nhạn Hồi ngồi bên cạnh bàn châm nước uống, nghe vậy quay đầu nhìn Thiên Diệu đang nằm trên giường. Gương mặt xinh đẹp chẳng còn chút nhân khí nào, tóc ướt đẫm vắt trên mặt, khiến hắn càng thêm yếu đuối thảm hại, nhưng từ đầu đến cuối răng vẫn nghiến chặt không hề lơi lỏng.

“Còn sống mà.” Nàng ngửa đầu uống trà, vắt mái tóc ướt đẫm của mình, “Hắn không chết dễ dàng vậy đâu.” Người trong lòng cất giấu nhiều nỗi bất cam như vậy, làm sao có thể để mình chết sớm được. Tay Xà yêu vừa chạm vào cổ tay Thiên Diệu, chưa được bao lâu liền chau mày, trợn mắt kinh ngạc cực độ: “Hắn… tại sao khí tức trong người hắn lại biến đổi mau chóng thế này?”

Nhạn Hồi nhướng mày, “Biến đổi thế nào?” “Khí tức hoàn toàn thay đổi, không còn là người bình thường nữa.” Xà yêu lại thăm dò, “Ồ, kì quái thật, nếu nói hắn là yêu quái thì trong người hoàn toàn không có yêu khí, nhưng nếu nói không phải thì khí tức của hắn hiện giờ… không thể nào là người được.” Nhạn Hồi suy nghĩ một lúc, “Chờ hắn tỉnh rồi hỏi xem.” Nàng đứng dậy, “Ở đây ngươi có y phục thay không, nam nữ gì cũng được, y phục ta vừa rách vừa nát, chán lắm rồi.”

Xà yêu tập trung trị thương cho Thiên Diệu, chỉ đáp: “Trong phòng Tê Vân có đó.” Nhạn Hồi không khách sáo, dứt khoát đứng dậy đi vào phòng Tê Vân chân nhân. Sau khi trở về tiểu viện, Tê Vân chân nhân liền quay về phòng mình. Nhạn Hồi gõ cửa bước vào bà ta cũng không quay đầu, đứng bên cửa sổ chăm chăm nhìn về một hướng, không biết đang nhìn điều gì. Nhạn Hồi hỏi: “Con có thể mượn y phục của người mặc không?”

Tê Vân chân nhân không đáp, Nhạn Hồi biết hiện giờ thần trí bà ta không tỉnh táo, bèn bĩu môi đi về phía tủ nói: “Con mở tủ của người nhé?” Nàng chỉ hỏi cho phải phép mà thôi, vốn không chờ mong Tê Vân chân nhân đáp lời, nhưng khoảnh khắc Nhạn Hồi mở tủ lại nghe thấy hai chữ hờ hững truyền tới: “Về đi.” Nhạn Hồi ngây người quay đầu nhìn, Tê Vân chân nhân vẫn nhìn về phía xa xa, bóng lưng không hề động đậy, tựa như hai chữ ban nãy là Nhạn Hồi nghe lầm.

Nhạn Hồi hỏi dò: “Người nói gì?” Nhưng không tiếng đáp lại. Nàng đành tự mình lấy y phục thay.

Vết thương trên ngực bị Thiên Diệu cắn nhìn vô cùng đáng sợ, hơn nữa đụng vào là đau, Nhạn Hồi không vội ra ngoài, xếp bằng dưới đất bắt đầu tĩnh tọa. Mãi đến đêm, ánh trăng xuyên qua khung cửa chiếu lên y phục nàng, người bên ngoài cất lên tiếng than nhẹ nhõm: “Tỉnh rồi.” Nhạn Hồi mở mắt.

Nàng nắm tay, cảm nhận được khí tức di chuyển khắp toàn thân thì bật cười, cảm giác thật sự vô cùng sảng khoái. Tuy vết thương ở tim rất nặng, nhưng nhờ có tu vi, muốn khỏi lại cũng chỉ mất vài tháng. Nhạn Hồi đứng dậy, phủi phủi tà áo, trên người có thực lực thật yên tâm. Nàng kiễng chân vui vẻ nhảy nhót một lúc, đang định ra ngoài, nhưng thấy Tê Vân chân nhân vẫn còn đứng ở cửa sổ, hướng nhìn dường như chưa từng thay đổi.

Nhạn Hồi nhất thời hiếu kì sáp tới sau lưng bà ta, nom theo ánh mắt bà ta nhìn về phía xa xa, nhưng ngoài bóng đêm đen kịt thì chẳng thấy được gì. Nhưng nhìn theo hướng mặt trăng trên trời, Nhạn Hồi bỗng ngây người. Không ngờ đó lại là hướng của núi Thần Tinh.

Nghĩ kĩ lại, mấy hôm trước Nhạn Hồi gặp Tê Vân chân nhân ở sơn thôn nhỏ, bà ta cũng đưa mắt nhìn về phương xa, cũng chính là hướng này… Bà ta đang nhìn gì thế nhỉ? Hay đúng hơn là, đang mong ngóng điều gì? “Chân nhân.” Nhạn Hồi quay đầu chăm chú nhìn Tê Vân chân nhân, “Người đang nhìn núi Thần Tinh sao?”

Ánh mắt Tê Vân chân nhân khẽ sáng lên, bà ta quay sang nhìn đăm đăm Nhạn Hồi, há miệng khẽ mấp máy, nhưng cuối cũng vẫn không nói gì cả..