Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hộ Tâm (Quyển 1) - Chương 19

Chương 18

Xà yêu quỳ trước giường một hồi lâu không động đậy Nhạn Hồi im lặng nhìn bóng hắn, không nói một lời. Người phá vỡ im lặng chết chóc trong phòng là Thiên Diệu ngồi bên kia giường: “Xin lỗi…” Giọng hắn trầm khàn, hơi thở yếu ớt, rõ ràng cơ thể không khỏe lắm.

Xà yêu im lặng lâu thật lâu mới cử động, hắn cúi đầu, sờ lên giường, bất ngờ trúng một cây trâm gỗ bị hàn băng bao bọc, đây là trâm trên đầu Tê Vân chân nhân lúc trước. Đây là vật duy nhất không tan biến theo Tê Vân chân nhân… Xà yêu nắm chặt cây trâm trong tay, hàn khí phủ đầy băng sương lên tay y: “Ta không trách ngươi…” Bàn tay nắm cây trâm của hắn dùng sức đến trắng bệch, “Là ta…” Y nghiến chặt răng, giọng như rít ra từ cổ họng, “Là ta!” Lệ chảy ra từ khóe mắt, y khom người bò trước giường, toàn thân run rẩy, cuối cùng giọng nghẹn ngào, “Là ta hại chết nàng, là ta hại chết nàng…”

Nhạn Hồi nghe vậy siết chặt nắm tay. Tiếng khóc của Xà yêu lớn dần, tựa như một đứa trẻ bị ngã đau, tiếng khóc xé tim rách phổi này phủ lấp tất cả mọi thanh âm trong trời đất. Nhạn Hồi cụp mắt, trong đầu lặp đi lặp lại mấy chữ “Ngăn cản người đó” của Tê Vân chân nhân. Nàng phải ngăn cản người đó.

Tê Vân chân nhân chết bởi Sương Hoa thuật, trong thiên hạ này, người có thể sử dụng thuật pháp này lợi hại như vậy, ngoài sư phụ nàng e là không ai làm được đến nước này. Nếu không phải người thì là ai đây. Cái chết của Tê Vân chân nhân không thể trách Thiên Diệu, không trách Xà yêu, mà nên trách… “Tại sao?” Vai thít lại, Xà yêu đôi mắt đỏ ngầu chộp lấy Nhạn Hồi, “Tại sao Lăng Tiêu lại giết Tê Vân?” Hắn lớn tiếng thét hỏi.

Sắc mặt Nhạn Hồi tái nhợt, nhất thời không đáp được chữ nào. Nàng im lặng nhìn Xà yêu hồi lâu mới tái mặt nói: “Ta không nghĩ được lý do.” Xà yêu tựa như phát điên, chộp vai Nhạn Hồi lắc mạnh, hỏi hết lần này đến lần khác: “Tại sao hắn phải giết nàng? Tại sao hắn phải giết nàng?” Nhạn Hồi chỉ lắc đầu: “Ta không biết.”

Đầu óc nàng vô cùng hỗn loạn, lúc thì là dáng vẻ Tê Vân chân nhân toàn thân đầy băng tuyết, lúc thì là dáng vẻ Lăng Tiêu dạy nàng múa kiếm trên đỉnh núi lúc nhỏ, lúc thì là dáng vẻ Lăng Tiêu lạnh lùng nhìn nàng khi nàng bị đuổi ra khỏi sư môn, nhưng cuối cùng Nhạn Hồi cũng bình tĩnh lại, trong đầu lặp đi lặp lại hình ảnh Lăng Tiêu chắp tay đứng trước mặt nàng nói: “Kiếm trong tay, nhân nghĩa trong lòng, không được đả thương đồng môn, không được tàn hại đồng đạo. Không được ỷ mạnh hiếp yếu, không được kiêu ngạo tự phụ.” Lời nói này tựa như một làn nước trong trẻo gột rửa hỗn độn trong đầu nàng. Nàng phải tin, bao nhiêu năm bầu bạn, cho dù người khác nghi ngờ sư phụ, nhưng nàng không nên nghi ngờ.

Ánh mắt Nhạn Hồi kiên định nhìn Xà yêu: “Bên trong nhất định có hiểu lầm.” “Còn hiểu lầm gì nữa?” Xà yêu thả Nhạn Hồi ra, nhưng lật tung chiếc bàn bên cạnh, vẻ mặt hắn kích động, “Tê Vân chết vì Sương Hoa thuật phản phệ, trên thế gian còn ai tinh thông Sương Hoa thuật như sư phụ cô nữa! Còn ai có thể sử dụng thuật này với Tê Vân nữa!” Nhạn Hồi im lặng hồi lâu rồi nói: “Ta không biết. Có điều sư phụ ta… Lăng Tiêu chân nhân đích thực đối với yêu quái rất lạnh lùng tàn khốc, ta cũng không phủ nhận quan niệm của người hơi cổ hủ, nhưng vì người là người như vậy, bởi vậy người luôn nghiêm khắc với bản thân, tuân thủ đạo nghĩa, người sẽ không làm chuyện tàn hại đồng đạo.”

Nhạn Hồi nhìn Xà yêu: “Ta tin người.” Ánh mắt Thiên Diệu khẽ động, dừng trên người Nhạn Hồi. Vẻ mặt như đang suy nghĩ. Xà yêu đứng yên tại chỗ, nắm cây trâm gỗ, sau khi im lặng hồi lâu, mắt y đỏ ngầu nghiến răng nói: “Cái chết của Tê Vân, cho dù tốn hết quãng đời còn lại ta cũng phải tra ra chân tướng. Đến khi tìm được chân hung…” Y nhìn Nhạn Hồi, “Cho dù đối thủ mạnh mẽ đến đâu ta phải cũng phải ăn thịt hắn rửa hận cho Tê Vân.”

Nhạn Hồi không tiếp lời, Xà yêu quay người đi vào phòng Tê Vân chân nhân: “Không tiễn hai vị.” Xà yêu không đóng cửa, Nhạn Hồi thấy y một mình thu dọn giường nệm trong phòng Tê Vân chân nhân. Bóng dáng hắt hiu. Thật ra mới chỉ qua một thời gian ngắn, nếu ôm chặt chiếc mền, chắc y còn sờ được hơi ấm của Tê Vân chân nhân…

Nhạn Hồi không dám nghĩ nữa. Thiên Diệu bên kia bước xuống giường, mang giày đi thẳng ra ngoài: “Đi thôi.” Hắn nói như vậy nhưng Nhạn Hồi không biết hắn nói đi đâu, cũng không biết hiện giờ tại sao mình phải theo hắn. Nàng nghe hắn nói như vậy thì bèn đi theo hắn mà thôi, vì hiện giờ nàng cũng không nơi nương tựa.

Suốt dọc đường im lặng theo sau Thiên Diệu, Nhạn Hồi vẫn lơ đãng thất thần. Đến giữa ruộng, ánh mặt trời cháy rực chiếu bóng hai người in trên bờ ruộng, Thiên Diệu bỗng hỏi: “Lăng Tiêu chân nhân khiến cô tin phục vậy sao?” Nhạn Hồi đang cần người hỏi nàng một câu như vậy. Nàng cúi đầu nhìn về phương xa, bờ ruộng bị ánh nắng thiêu đốt, khiến không khí như đang nhảy nhót trong không trung, khiến con đường trước mặt trở nên quanh co khúc khuỷu, tựa như đang múa may một cách kì lạ. Giọng nàng tựa như cũng thoắt ẩn thoắt hiện trong ánh nắng gay gắt: “Mấy năm trước, Tử Nguyệt sư tỷ chung phòng với ta làm mất tiền, tỷ ấy cho rằng ta trộm, bèn liên kết với mấy sư tỷ chặn ta lại khi vừa xuống đài tập luyện, ta nói năng không khách sáo với họ, chọc giận Tử Nguyệt, tỷ ấy không phục nên xảy ra tranh chấp với ta. Cảnh này bị đại sư huynh của ta nhìn thấy, đại sư huynh đến khuyên, nói bằng lòng thay ta trả tiền cho Tử Nguyệt, ta biết đại sư huynh muốn dẹp chuyện đặng yên thân, nhưng nói vậy rõ ràng là khẳng định ta đã trộm tiền. Ta nổi giận đánh luôn mấy sư tỷ và đại sư huynh.”

“…” Thiên Diệu nghiêng đầu nhìn Nhạn Hồi, “Đúng là chuyện cô thường làm.” “Ta đánh thắng tất cả mọi người, nhưng cũng vô ích. Ta bị phạt quỳ trong Thanh Tâm từ, quỳ đến đêm khuya, sư phụ tới, ta tưởng người lại mắng ta, trách ta nghịch ngợm, tính tình nóng nảy, nhưng lần đó không phải, người nói người tin ta.” Nhạn Hồi nói: “Tất cả mọi người đều cho rằng ta là kẻ trộm, nhưng người lại không tin, người phạt ta vì ta đả thương đồng môn, người răn đe ta, muốn ta lòng mang nhân nghĩa, không muốn ta đả thương đồng môn, tàn hại đồng đạo. Không được ỷ mạnh hiếp yếu, kiêu ngạo tự phụ. Người như sư phụ…” Nhạn Hồi đứng lại, “Ai cũng hại Tê Vân chân nhân được, nhưng sư phụ ta thì không.” Nàng ngẩng đầu nhìn Thiên Diệu, “Ta tin tưởng người mà không cần lý do vậy đó.”

Thiên Diệu nhìn đôi mắt trong suốt của Nhạn Hồi, không nói gì thêm, chỉ hờ hững ừ một tiếng rồi quay người đi. Suốt dọc đường về đến nhà Tiêu lão thái, hai người đều không nói câu nào. Đến nhà, Thiên Diệu gọi một tiếng: “Nội, con về rồi.” Rồi đẩy cửa bước vào nhà Tiêu lão thái.

Nhạn Hồi đi về phòng mình như thường lệ, nhưng trước khi bước vào phòng bỗng nghe trong phòng Tiêu lão thái phát ra tiếng kêu “boong”, tựa như là tiếng thứ gì rơi xuống đất. Tiếp đó trong phòng không còn động tĩnh. Nhạn Hồi lấy làm lạ, bèn tới phòng Tiêu lão thái xem thử, nhưng vừa đi đến cửa, bước chân Nhạn Hồi khựng lại.

Trong phòng Tiêu lão thái là mùi thuốc bị hun đúc quanh năm, Thiên Diệu đứng bên giường bà, sau lưng hắn là một chiếc bàn, ngọn đền dầu trên bàn bị đổ, dầu loang cả mặt bàn, nhưng hắn cũng không dựng lên, chỉ ngây người nhìn Tiêu lão thái trên giường, không có bất kỳ động tác nào khác. Nhạn Hồi nhìn theo ánh mắt hắn. Tiêu lão thái nằm trên giường đã nhắm mắt, ngực không phập phồng…

Nhạn Hồi im lặng, ánh mắt quay lại trên mặt Thiên Diệu. Hắn chỉ đứng đó, quay lưng lại với ánh sáng từ cửa sổ rọi vào, trên mặt không có bất kỳ biểu hiện gì. Một hồi lâu sau, mặt hắn vẫn bình tĩnh, quay đầu nhìn Nhạn Hồi: “Ta đi lấy áo liệm, chút nữa cô giúp ta mặc cho bà nội.” Nhạn Hồi chỉ gật đầu nói: “Ờ.”

Tuy biết chuyện Tiêu lão thái sẽ ra đi trong mấy ngày này, nhưng đột nhiên như vậy vẫn khiến Nhạn Hồi kinh ngạc, hơn nữa lại còn quá trùng hợp, đi trong lúc Thiên Diệu không có mặt. Bà lão không thể nhìn thấy mặt đứa “cháu” mình lần cuối. Nhạn Hồi nhìn trong phòng, không thấy hồn phách của Tiêu lão thái, chắc bà ấy đi cũng yên ổn lắm, đời này không còn tiếc nuối gì nữa…

Hôm nay, ở sơn thôn trong xó xỉnh của núi Đồng La này có hai người chết, một là Tiêu lão thái, hai là Châu thẩm buôn người. Người trong thôn nói, mấy ngày trước lúc Châu thẩm bị người ta khiêng về cứ không ngừng lảm nhảm “Xà yêu Xà yêu”, la hét ở nhà hết mấy ngày, cuối cùng trưa nay đã duỗi chân ra đi. Người trong thôn đến bái tế Tiêu lão thái xong đến nhà Châu thẩm.

Trong sơn thôn không lớn này cùng lúc có hai người chết, các thôn dân cảm thấy xui xẻo, chưa đến chiều tối ai nấy đều về nhà đóng cửa không ra ngoài. Tối nay, trong thôn yên tĩnh như không có người. Thiên Diệu không để Tiêu lão thái trong phòng mấy ngày như người bình thường, hắn tựa như hoàn toàn không để tâm đến bà, chờ thôn dân đi hết, tối đến hắn liền đào huyệt chôn Tiêu lão thái phía sau thôn.

Sau đó trở về nhà, không biết lấy từ đâu ra mấy vò rượu lớn, không nói một lời, ôm rượu uống. Hết ngụm này đến ngụm khác, cứ như muốn no chết cũng không chịu ngừng. Nhạn Hồi cũng không nghĩ đến chuyện khuyên hắn, nhìn hắn uống hào sảng như vậy, nàng sờ vò rượu, rồi cũng không khách sáo mà ôm một vò ừng ực uống như hắn.

Rượu này không ngon, vị rất tệ, cay nóng vào đến tận tim. Nhưng cơn nóng khó chịu này tựa như đốt sạch những bực bội không nói nên lời đang tích tụ trong lòng, khiến Nhạn Hồi cảm thấy sảng khoái muốn say cho quên sầu. Mãi đến khi uống hết một vò rượu, bụng Nhạn Hồi trở nên nặng trịch, đầu cũng dần váng vất, nàng đặt vò rượu xuống, nhìn Thiên Diệu vẫn đang tự chuốc rượu, bật cười nói: “Lấy gì giải sầu, chỉ có Đỗ Khang*.” (*) Đoản ca hành, Tào tháo.

Đỗ Khang còn được gọi là Thiếu Khang, sống vào cuối thời Tây Chu, tương truyền là người phát minh ra cách nấu rượu ở Trung Quốc. Ông được những người nấu rượu, bán rượu thờ là ông tổ của nghề rượu, được nhân dân Trung Quốc tôn xưng là Tửu thần, Tửu thánh. Thiên Diệu cũng đặt vò rượu xuống, hắn chùi mép, dưới ánh trăng chiếu rọi, gương mặt đỏ bừng khác thường. Hắn nhìn Nhạn Hồi, thấy vò rượu trong tay nàng đã hết, bèn không khách sáo kéo vò rượu trong tay nàng vứt đi, đưa sang một vò khác: “Nữa đi.”

“Yêu long ngàn năm u ám cũng có lúc hào sảng vậy sao?” Nhạn Hồi ôm rượu, “Nữa thì nữa!” Hai vò rượu vào bụng, Nhạn Hồi nằm bò trên bàn cười nói sặc sụa: “Ha ha, Yêu lòng ngàn năm, mấy vò rượu đã khiến ngươi say mèm rồi.” Thiêu Diệu xiêu vẹo dựa trên bàn, vẫn đang uống hết ngụm này tới ngụm khác.

Nhạn Hồi chọc ngón tay vào cánh tay hắn, “Nhìn dáng vẻ hồn xiêu phách lạc của ngươi hiện giờ đi, ai mà tin được ngươi là con rồng đã trải qua mấy ngàn xuân thu rồi chứ?” Thiên Diệu cũng hơi say, hắn dựa lên bàn bật cười: “Chẳng ai tin hết.” Lời nói chẳng buồn cười này lại khiến Nhạn Hồi vui vẻ, nàng đập bàn cười lớn: “Nhất định là ngươi háo sắc nên mới chết trong tay nữ nhân.”

Thiên Diệu liếc nàng: “Cô cũng háo sắc nên mới chết trong tay sư phụ cô à?” “Ta là do vận mệnh trêu ngươi.” Nhạn Hồi lại chọc chọc hắn, “Buôn chuyện với ta đi, Tố Ảnh chân nhân hại ngươi thế nào mà khiến ngươi ra nông nỗi này.” Thiên Diệu nghe thấy lời này, tựa như nghe được chuyện cười, hắn ôm vò rượu bắt đầu cười, khiến gương mặt xinh đẹp có cảm giác cuốn hút mê người, cười hồi lâu mới dừng lại, hắn cong môi nói: “Người ta yêu thương nhất đã lột vảy rồng của ta, xẻo tim rồng của ta, chặt sừng rồng của ta, rút gân rồng của ta, bẻ xương rồng của ta, giam giữ hồn phách ta, phanh thây ta khắp Đại giang Nam Bắc, thi triển trận pháp phong ấn, muốn giam giữ ta đời đời kiếp kiếp…” Hắn khựng lại, uống thêm một ngụm rượu, khóe môi vẫn nở nụ cười, “Cô ta làm nhiều chuyện như vậy chỉ vì muốn làm một bộ giáp vảy rồng cho người cô ta yêu thương. Bảo vệ người cô ta yêu thương trường sinh bất lão.”

Đầu óc Nhạn Hồi hơi mơ màng, không thể lý giải hết những điều này, nàng chỉ ngoẹo đầu nhìn hắn thật lâu: “Ngươi bị phanh thây như vậy tại sao hiện giờ vẫn còn sống?” Thiên Diệu quay đầu, đôi mắt bị men say nhuộm đỏ, nửa mơ màng, nửa sáng rực, chăm chăm nhìn Nhạn Hồi. Họ cách nhau nửa chiếc bàn, hắn thò đầu sang, kề môi bên tai Nhạn Hồi, giọng nói khàn đục nhưng tràn đầy mê hoặc: “Vì để gặp cô.”

Tác giả có lời muốn nói: Ừm, hãy gọi tui là Đảng post bài đêm khuya Chương sau bí mật của nam chính sẽ được giải đáp ~\(≧▽≦)/~ Là lá la…

Mic: Tui thì thuộc Đảng post bài sáng sớm =)).