Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Hộ Tâm (Quyển 1) - Chương 2

Chương 2

Nhạn Hồi vì nhịp tim của mình mà ngây ra rất lâu. Nhưng khó hiểu ở chỗ là, khi nàng đã bước ra khỏi trạng thái thất thần đằng đẵng mà thiếu niên này vẫn nhìn chăm chăm nàng. Nhạn Hồi lại ngây ra, rồi lại ngạc nhiên, lẽ nào… tiểu tử này cũng động lòng với nàng phải không nhỉ?

Nhưng nếu nàng nhớ không lầm thì trước đó nàng bị ngâm nước, sau đấy lăn lộn trong nhà củi, không biết cả người nhếch nhác đến mức nào, như vậy mà cũng khiến thiếu niên này động lòng được sao? Nhạn Hồi thầm nghĩ, đúng là mặt mình quá đẹp. Tuy nhiên, nàng dần dần phát hiện ánh sáng trong mắt thiếu niên này ngày càng lạ lùng…

Ánh sáng trong mắt hắn quá sáng, hắn nhìn nàng cứ như chim ưng nhìn thỏ, sói đói nhìn dê mập, như một tên tử tù nhìn chiếc chìa mở khóa cửa ngục. “Này.” Nhạn Hồi gọi hắn, nom như đã đánh thức hắn từ trong mộng, thiếu niên chớp mắt, rũ bỏ ánh sáng cháy bỏng trong mắt, liếc sang bên khác không nhìn thẳng vào nàng nữa. Nhạn Hồi vẫn nhìn hắn chằm chằm, “Ngươi chính là cháu của Tiêu lão thái đó à?”

Thiếu niên này xem ra nhiều nhất cũng chỉ chừng mười lăm mười sáu tuổi, thân hình gầy ốm, không biết vì quanh năm bệnh tật hay đói khát mà sắc mặt tái nhợt, môi thậm chí còn thâm đen. Hắn cụp mắt, chỉ chăm chú nhìn vào tay mình, thần sắc yên lặng hoàn toàn khác với ban nãy. Hắn không để ý đến nàng, bưng chén đi vào, khom xuống trước mặt Nhạn Hồi, lần lượt đặt ba chén cơm trên tay xuống đất. Nhạn Hồi khó hiểu, chẳng phải cháu của Tiêu lão thái là kẻ ngốc sao, nhưng ánh mắt của tên tiểu tử này vừa nãy…

Sao lại có nhiều ẩn tình vậy nhỉ? “Này…” Nhạn Hồi vừa lên tiếng, thiếu niên đã đặt chén xuống, đứng lên định ra ngoài. Nhạn Hồi ngây ra trong một khắc, ánh mắt lướt qua cháo, rau muối và bánh bao dưới đất, lập tức cuống quít quên hết mọi thứ, gọi với theo bóng thiếu niên: “Khoan khoan khoan! Ngươi để vậy thôi à? Ta còn đang bị trói nè, muốn ta dùng miệng sục vào ăn sao hả?”

Đặt thức ăn xuống rồi đi, cho heo ăn à? Bước chân của hắn khựng lại, suy nghĩ một lúc rồi quay lại, khom xuống trước mặt nàng, sau đó bưng cháo đưa lên miệng nàng, Nhạn Hồi đích thực đã đói lắm, chỉ vài hớp đã uống sạch chén cháo thiếu niên bưng cho, sau đó vô cùng không khách sáo sai khiến hắn: “Bánh bao kẹp chút rau muối vào.” Thiếu niên khẽ nhướng mày trước lời sai khiến này.

Nhạn Hồi đâu còn hơi sức để tâm đến hắn, chỉ lo nhìn thức ăn trong chén, “Nhanh đi chứ!” Hắn không lên tiếng, nhưng vẫn khom xuống làm theo lời Nhạn Hồi, kẹp bánh bao và rau muối đút vào miệng nàng. Nhạn Hồi không màng gì nữa, ngốn ngấu như hổ đói hết hai cái bánh bao to, đến khi lấp bụng được một chút rồi mới có hơi sức dời sự chú ý khỏi thức ăn. Nàng nhai bánh bao, giương mắt nhìn thiếu niên đang chìa tay đưa bánh bao đến trước mặt mình. Ánh mắt hắn bình thản, không phân được có ngốc hay không, nhưng không còn sáng quắc kinh người như ban nãy.

Lúc này đây hắn giống như một thiếu niên thôn dã bình thường, bình thường đến mức khiến Nhạn Hồi nghi ngờ rằng, tinh quang trong mắt tên tiểu tử này vừa rồi chỉ là ảo ảnh lướt qua đầu nàng mà thôi. Nhạn Hồi không khỏi thầm đề phòng thiếu niên này mấy phần, nhưng dù nàng đề phòng bao nhiêu phần đi nữa, thì cũng không thể nào phủ nhận được sự thật rành rành là, tên tiểu tử này thật sự quá xinh đẹp. Ánh trăng xuyên qua ván gỗ mục trên đầu rọi xuống, chiếu lên khuôn mặt thiếu niên, Nhạn Hồi đón lấy thức ăn trong tay hắn đưa đến ăn sạch.

Lòng nàng thầm nhủ, với đôi mắt từ nhỏ đã chứng kiến quá trình trưởng thành của vô số sư huynh đệ trên núi Thần Tinh, sau khi thiếu niên này trưởng thành, ngũ quan phát triển, cơ thể rắn chắc, hắn tuyệt đối là một mỹ nam tử đứng đầu thiên hạ. Bắt đem đến Tiểu quan quán chắc bán được nhiều tiền lắm… “E hèm.” Nhạn Hồi hắng giọng, “Tiểu tử, bà nội ngươi mua ta từ tay bọn buôn người táng tận lương tâm cho ngươi làm thê tử, ngươi có biết không?”

Thấy nàng không ăn nữa, thiếu niên đặt nửa cái bánh bao còn lại trong tay vào chén. “Bà nội ngươi tuổi cao trông cũng đáng thương, ta không tiện mắng bà ấy, nhưng mua bán kiểu đoạn tử tuyệt tôn như vậy sẽ bị trời đánh đó, vì bà nội ngươi, ngươi hãy cởi trói cho ta, thả ta đi cho xong chuyện.” Thiếu niên cúi đầu bắt đầu thu dọn chén bát.

“Đừng đi!” Nhạn Hồi nghiến răng nói, “Nói thật với ngươi nhé, ta là người tu tiên, đuổi theo một con Xà yêu trăm năm đến đây, Xà yêu đánh ta bị thương đi chưa xa đâu, rất có khả năng còn trốn ở xó xỉnh nào đó của núi Đồng La này. Nói không chừng còn biến thành một người trà trộn vào trong thôn các người, ngày ngày hút nhân khí của các người, ngươi không thả ta đi sẽ không có ai đối phó với nó, đến lúc đó xui xẻo thì đừng trách ta không nhắc nhở ngươi nhé.” Động tác thu dọn của thiếu niên khẽ khựng lại, ánh sáng trong mắt hắn xoay chuyển trong một khắc, sau đó tựa như không nghe thấy gì cả mà bước ra ngoài. Chẳng có phản ứng gì hết, làm vậy càng khiến người ta khó chịu hơn là phản bác, Nhạn Hồi bị trói suốt một ngày, lửa giận bị dồn nén lập tức như được đốt lên: “Này! Rốt cuộc ngươi ngốc hay câm hả?”

Vẫn không có phản ứng, nàng nổi giận mắng: “Đứng lại! Còn nửa cái bánh bao kìa! Tỷ tỷ vẫn còn đói đây nè!” Bước chân của thiếu niên khựng lại, thoáng suy nghĩ rồi cầm nửa cái bánh bao quay lại, khom xuống trước đút nàng ăn như lúc nãy, Nhạn Hồi nhìn mặt, rồi lại nhìn tay hắn, há miệng cắn lên. Tay thiếu niên khẽ động, trông như muốn rút về phía sau, nhưng cuối cùng vẫn để mặc cho Nhạn Hồi cắn bánh bao cắn luôn cả ngón tay cái hắn.

Nhạn Hồi ra sức cắn, âm thanh phát ra ậm ờ không rõ, nhưng vẫn hùng hồn nói: “Thả t…a đi! N…ếu không, c…ắn đứt!” Nàng vừa ngửa cổ về phía sau vừa cắn tay thiếu niên, tiện thể quan sát thần sắc của hắn, nhưng bất ngờ là... Thần sắc của thiếu niên vẫn bình thản, cúi đầu xuống nhìn nàng, có lẽ do góc độ, trong ánh mắt của hắn ẩn chứa sự khinh ghét. Không sai, khinh ghét.

Thật ra hiện giờ Nhạn Hồi cũng khinh ghét mình lắm. Lúc trước đấu đá với Tử Nguyệt có mất mặt thế nào, cũng không đến mức dùng chiêu cắn ngón tay người ta như trẻ con đánh nhau này để giải quyết vấn đề! Còn bây giờ... Nhạn Hồi quyết tâm, một cước đạp bỏ sự kiêu ngạo và tự trọng còn sót lại nơi đáy lòng sang một bên. Ta cắn đứt thật đó! Nhạn Hồi nói: “T…a c..ắn đứt thật đ…ó!”

Lúc này đây, điều duy nhất khiến Nhạn Hồi cảm thấy may mắn là nơi này không có người của núi Thần Tinh... Nàng thầm cảm khái phong thái của mình năm xưa nay đã không còn, nhưng cắn một hồi, cắn đến mỏi miệng mà người bị cắn ngón tay cũng không kêu đau dù chỉ một tiếng. Nếu nàng không cảm nhận lầm, mùi tanh ngọt nàng nếm được trong miệng chính là máu chảy ra từ ngón tay thiếu niên, không phải máu chảy ra từ răng lợi nàng! Tại sao thiếu niên trông có vẻ mong manh yếu đuối này lại có thể nhịn đau được!

Sao tay đứt mà ruột không xót! Tay nối liền với tim mà! Đau đi chứ! Nhạn Hồi gần như muốn cào tường, bỗng dưng tay thiếu niên nhúc nhích, nhưng không phải dùng sức để hất nàng ra, mà bàn tay đang bị cắn kia mặc kệ ngón cái, chỉ động đậy mấy ngón khác xoa lên má nàng. Khoảnh khắc khi những ngón tay hắn tiếp xúc với má nàng, Nhạn Hồi có cảm giác như bị sét đánh, tê tê nóng nóng, chui vào đến tận tim.

“Thình thịch.” Nàng lại nghe thấy tim mình đập. “Không thả cô đi đâu.” Cuối cùng hắn cũng cất tiếng nói với nàng câu đầu tiên. Tiếng nói hắn dễ nghe như tiếng suối mát giữa núi rừng vắng lặng, nhưng giọng điệu lại ẩn giấu mấy phần u ám, có một cảm giác quái lạ hoàn toàn không hợp với tuổi hắn.

Nhạn Hồi nhất thời thất thần, răng buông lỏng. Thiếu niên rút tay lại, chùi ngón cái lên vạt áo nàng rồi nói: “Bà nội không thả cô đi đâu.” Nhưng Nhạn Hồi lại không cảm thấy có gì không ổn khi nghe hắn nói vậy.

Nhưng mà khoan đã... “Sao ngươi lại chùi máu và nước bọt lên người ta?” Thiếu niên ngước mắt nhìn nàng, lần này Nhạn Hồi quả quyết tuyệt đối không nhìn lầm, hắn khẽ nhướng mày, vẻ mặt thoáng khinh bỉ: “Chẳng phải là máu và nước bọt của cô sao?” Nói xong hắn bê chén ra khỏi cửa.

Nhạn Hồi nhìn cánh cửa bị đóng lại, lẩm bẩm: “Tiểu tử này tuyệt đối không ngốc! Tuyệt đối không ngốc! Hắn còn biết mỉa mai mình nữa mà!” Thiếu niên đem mâm chén rỗng xuống bếp, ngước nhìn vầng trăng sáng trên trời qua ô cửa sổ, vẻ mặt chẳng chút nào ngốc nghếch, trong đôi mắt ánh trăng chiếu không thấu kia, tựa như thấp thoáng bóng yêu thú địa ngục ẩn mình nơi vực sâu vạn trượng. Hắn cúi đầu nhìn vết thương bị cắn trên ngón cái, bỗng nhiên cười lạnh: “Đi à? Cô là của ta...”

Sau khi thiếu niên rời khỏi, Nhạn Hồi suy nghĩ về thiếu niên trông có vẻ nghi vấn trùng trùng này một lúc, tuy nhiên nàng chẳng biết gì về hắn nên thật sự cũng không nghĩ ra được gì. Nghĩ mãi không có kết quả, nàng mơ mơ màng màng thiếp đi, nhưng lần này nàng ngủ không yên giấc lắm. Gà trong ổ đối diện nhà củi từ giờ Sửu đã bắt đầu kêu quang quác quang quác, ồn ào khiến nàng bực cả mình, không ngủ được xíu xiu nào thêm nữa. Không phải núi Thần Tinh không có gà, nhưng gà ở núi Thần Tinh dù sao cũng là gà bán tiên, người ta biết giữ gìn thân phận, rất hiếm khi kêu, nào như con gà trống quỷ này...

Nhạn Hồi vùi đầu vào đống rơm mà âm thanh vẫn lanh lảnh bên tai, lòng ngập tràn căm hận, nếu có cơ hội nàng nhất định phải đem ổ gà này hầm sạch mới được! Sau khi trời sáng thì gà không kêu nữa, nàng tiếp tục ngủ, nhưng lại bị một cánh tay thô ráp sờ tỉnh... Nhạn Hồi mở mắt nhìn, thấy một gương mặt đầy nếp nhăn, còn có một đôi mắt đục ngầu, cả người đầy khí tức tăm tối khiến nàng muốn ngạt thở, lạnh người, rụt về phía sau: “Đi đi đi, ta không muốn nhìn thấy các ngươi, không muốn nhìn thấy các ngươi.”

Trước khi Nhạn Hồi vào tiên môn, từ nhỏ nàng đã có thể nhìn thấy những thứ kỳ quái, lúc nhỏ sợ muốn chết, nhưng sau khi bái Lăng Tiêu làm sư phụ, Lăng Tiêu cho nàng một đạo bùa, tiểu quỷ bình thường không bám lấy nàng được nữa. Thêm vào đó nàng cũng có chút đạo hạnh, gặp phải những thứ này cũng không còn sợ, có điều mới sáng sớm đã bò lên người... vẫn khiến Nhạn Hồi toát mồ hôi lạnh. Nàng chui đầu vào đống cỏ, vậy mà vẫn nghe thấy một tiếng thở dài già nua: “Tiểu cô nương, sợ rồi hả?” Nghe thấy giọng nói này, Nhạn Hồi mới phản ứng lại, người trước mặt nàng là Tiêu lão thái đã “mua” nàng chứ không phải mấy kẻ không mời mà tới lúc trước...

Nhạn Hồi quay đầu, trấn áp nỗi sợ vừa nãy, chà mặt lên vai mình: “Bà lão, bà mua ta làm cháu dâu, nhưng hơi một tí là bà sờ lên mặt ta... là có ý gì?” Tiêu lão thái cười nói: “Vui, bà già này vui lắm, A Phúc nhà ta có thê tử rồi.” Lúc nói câu này, nếp nhăn trên mặt bà ta cũng cười, Nhạn Hồi quay đầu nhìn, thiếu niên quay lưng về phía ánh nắng đang đứng ngoài cửa nhà củi, lúc này nhìn có vẻ ngốc nghếch, hoàn toàn không có nét tinh minh lúc mỉa mai nàng hôm qua. Nhạn Hồi hắng giọng: “Bà lão, bà mua ta làm cháu dâu như vậy không được đâu, bà xem, hôm qua bà còn trói ta, ta da thô thịt dày không sợ đau, nếu đổi lại là cô nương khác thì hôm nay đã thoi thóp. Chuyện mua bán tổn hại âm đức như vậy không làm được đâu. Ta cũng không phải một nữ nhân dễ gả đi như vậy, bà cởi trói cho ta đi, chờ ta dưỡng thương vài ngày, có lại sức lực, bà trả đám buôn người kia bao nhiêu tiền thì ta sẽ cướp về cho bà bấy nhiêu.”

Nàng nói đến đây, Tiêu lão thái thở dài ho mấy tiếng: “Ta biết, bà già này biết mua bán như vậy rất tổn hại âm đức, nhưng cô nương à, coi như cô tội nghiệp ta đi, nếu không phải bộ xương già này không chống chọi được bao lâu nữa, khụ khụ...” Nhạn Hồi nhìn ra Tiêu lão thái không sống được bao lâu nữa, tử khí trên người bà ta rất nặng, nặng đến mức khiến Nhạn Hồi cũng sặc sụa. “Nếu không phải trong nhà không ai chăm sóc A Phúc thì có nói gì... Khụ... Nói gì bà già này cũng không tạo nghiệt trong thời khắc cuối cùng này đâu! Nhưng ta không tạo nghiệt thì A Phúc phải làm sao đây, tiểu cô nương, cô coi như tội nghiệp ta, yên tâm ở lại nhé, A Phúc thật thà, đến khi quen thân với cô rồi sẽ đối xử tốt với cô.”

Khóe miệng Nhạn Hồi giật giật, để chuyện A Phúc có thật thà hay không sang một bên, nàng nói: “Bà lão, đúng là nhà bà tội nghiệp, A Phúc nhà bà tội nghiệp, nhưng bà cũng không thể ép buộc ta cùng tội nghiệp với các người được. Hơn nữa bà mong ta chăm sóc hắn... chi bằng mong ông trời rơi bánh xuống nuôi hắn còn thực tế hơn.” Bà lão im lặng, rồi lại thở dài, cuối cùng vỗ lên tay Nhạn Hồi: “Tối nay ta đã mời hương thân phụ lão, cho cô thành thân với nó.” Cái...

Nhạn Hồi kinh hãi, hét theo bóng bà lão đang đi ra cửa: “Bà có biết ta tên gì không? Bà có biết sinh thần bát tự của ta không? Sao không tính thử xem? Ta khắc chết hắn thì sao?” Thiến niên A Phúc mặt không biểu hiện gì kéo cửa nhà củi lại, lúc đóng cửa, Nhạn Hồi thề rằng, xuyên qua khe cửa, nàng nhìn thấy tên ngốc A Phúc đang cúi xuống nhìn nàng cong cong khóe môi, hé một nụ cười lạnh cực nhẹ, nhưng vô cùng xấu xa... Hắn... cười nàng?

Mẹ nó, người cả thôn ở núi Đồng La này mù hết rồi sao? Đây mà là ngốc à? Đây mà là ngốc à? Người trong thôn này ngốc thì có. Nhạn Hồi vô cùng tức tối, dịch người về phía trước đạp mấy cái lên cửa: “Đem bữa sáng tới rồi hẵng đi chứ!”

.