fa-bars

Hộ Tâm (Quyển 1) - Chương 22

Chương 21

Sau khi Nhạn Hồi hồi phục pháp thuật ngự kiếm bay đi, chẳng mấy chốc đã rời khỏi sơn thôn nhỏ ở núi Đồng La. Nhưng dù sao cơ thể vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, bay một lúc nàng đã mệt, bèn tìm một chỗ bên con sông nhỏ dưới chân núi Đồng La ngồi xuống. Vừa rồi tuy nói vậy với Thiên Diệu, nhưng Nhạn Hồi nghĩ một lúc, lòng vẫn thấy mang máng bất an, lỡ như Yêu long này thật sự nghĩ quẩn đi tố giác với Tố Ảnh chân nhân thì sao…

Với tác phong của Tố Ảnh chân nhân mà Yêu long kia nói, chẳng phải sẽ móc tim nàng lấy vảy hộ tâm luôn sao! Nhạn Hồi nuốt nước bọt, xoa xoa vùng ngực lành lạnh. Hay là thương lượng với Yêu long kia thử xem…

Nhạn Hồi nghĩ vậy, nhưng vẫn chưa quyết định, nghĩ đi nghĩ lại, trời cũng tối dần, Nhạn Hồi tiện tay bắt hai con cá, nhặt củi nhóm lửa nướng cá bên sông, vừa nướng vừa suy nghĩ. Nhưng khi nàng nướng xong hai con cá trong tay, bên cạnh bỗng có một người ngồi xuống. Chẳng nói một lời mà lấy cá nướng trong tay nàng ăn không hề khách sáo.

Nhạn Hồi ngây người, quay đầu lại: “Làm thế nào ngươi theo đến đây được?” Người đến không phải Thiên Diệu thì còn ai. Hắn rõ ràng rất đói, không buồn để ý tới nàng, ngồi ăn mãi đến khi Nhạn Hồi ra tay giật lại cá hắn mới nghiêng người tránh đi, liếc nàng đáp: “Đi theo.”

Lúc này Nhạn Hồi mới nhớ lại, chú thuật theo dõi hắn bỏ trên người nàng vẫn chưa được giải. Nhưng nghĩ lại, nàng kinh ngạc đờ người. Tuy hôm nay thời gian nàng ngự kiếm không dài, tốc độ không nhanh, nhưng dù sao cũng là bay, tên này đi bộ mà cũng theo nàng được sao… Đúng là kiên trì… Nhạn Hồi xoa xoa mi tâm: “Ta không giúp ngươi đâu, lẽ nào ta còn chưa nói rõ tình hình hiện giờ với ngươi sao?”

“Nói rõ rồi.” Thiên Diệu vừa ăn cá vừa nói, “Nhưng mà…” Cuối cùng hắn cũng rảnh rỗi nhìn nàng, ánh lửa thoạt sáng thoạt tối trên gương mặt hắn, giọng điệu hắn lạnh lùng nhưng có chút mỉa mai bất cần: “Ngoài theo cô ta còn đi đâu được nữa?” Thật ra câu này vừa lưu manh vừa vô lại, nhưng nhìn vẻ mặt của hắn, Nhạn Hồi nhất thời không nói nên lời. Im lặng nhìn hắn một hồi, gương mặt xinh đẹp này khiến Nhạn Hồi không kìm được mà thầm cảm thán, thật ra với gương mặt này, nếu là chuyện nàng có thể làm được, có thể giúp được thì nàng chẳng sẽ chần chừ, nhưng khổ nỗi đây là củ khoai nóng bỏng tay…

Nhạn Hồi rầu rĩ bắt đầu gặm cá, gặm một hồi no bụng mới chép miệng mấy cái, thờ ơ nói: “Có bản lĩnh thì ngươi cứ theo đi, dù sao ta cũng không dùng cách kết thúc nửa đời còn lại để giúp ngươi đâu.” Thiên Diệu không nói gì, tựa như không hề nghe thấy lời nàng. Tối đó Nhạn Hồi rửa mặt qua loa bên sông rồi tìm một chỗ đất bằng nằm xuống. Vốn định coi như Thiên Diệu không tồn tại, có điều trước khi ngủ, nàng vẫn không nhịn được, len lén hé một mắt quan sát hắn.

Thiên Diệu vốn đang nhìn ánh trăng bên sông đột nhiên đảo mắt, bắt được ánh mắt nhìn trộm của nàng. Nhạn Hồi hơi ngượng, ho húng hắng rồi quay người đi, chỉnh lại tư thế, giả vờ như đã ngủ rồi. Nhưng hôm nay biết quá nhiều chuyện, ánh mắt Thiên Diệu lại chăm chăm nhìn sau lưng khiến nàng không dễ dàng gì ngủ được. Nhạn Hồi giữ yên một tư thế nằm lâu thật lâu, nhưng nào ngờ, nàng nghe thấy hơi thở của Thiên Diệu sau lưng trở nên đều đặn.

Hắn còn có tâm trạng đi ngủ trước nàng sao… Cảm xúc trong lòng Nhạn Hồi biến đổi. Nàng xoay người, vốn định nhân lúc Thiên Diệu ngủ mà quang minh chính đại nhìn hắn. Nhưng chẳng dè vừa trở mình lại nhìn thấy hắn bừng mở mắt.

Hai mắt chăm chăm nhìn nàng, tuy vẫn lạnh nhạt bình tĩnh như thường ngày, nhưng ánh mắt lại không chịu buông tha cho nàng, thâu tóm hết tất cả mọi hành động của nàng, dù là nhỏ nhất. Nhạn Hồi nhìn hắn một hồi rồi nằm xuống hỏi: “Ngươi sợ ta chạy sao?” Hắn cũng chẳng buồn tránh né: “Không sai.”

“Nhưng cho dù ngươi nhìn ta cả đêm, sáng mai ta vẫn phải ngự kiếm đi thôi.” “Thì ta lại tìm cô tiếp.” “…”

Nhạn Hồi cảm thấy mình cũng bi thảm lắm, theo lời người kể chuyện, những câu như vậy xưa nay đều là Đế vương bá đạo nói với cô nương mình thương yêu, nhưng đến lượt nàng, từ miệng Thiên Diệu nói ra câu này, Nhạn Hồi chỉ cảm thấy đau đầu như bị ác quỷ đeo bám. Nàng nghiến răng, dứt khoát ngồi dậy muốn bàn bạc chuyện đời với hắn, “Ta cảm thấy ngươi đeo bám ta như vậy rất vô lý.” Thiên Diệu khoanh tay nghe nàng nói.

“Ngươi xem đi, hiện giờ pháp lực ta hồi phục rồi, còn ngươi chỉ tìm được xương rồng, không có pháp lực, nói đến cùng thì ngươi đánh không lại ta, nếu ta không giúp ngươi thì ngươi cũng không cưỡng ép ta được.” “Hơn nữa, chúng ta nói lui lại một vạn bước đi, cho dù ngươi cưỡng ép được ta như lần lấy xương rồng, vậy thì làm sao, ngươi nhớ kĩ lại đi, nhớ lại dáng vẻ thảm hại của chúng ta hôm lấy xương rồng đi, có phải vì ngươi không nói rõ sự tình với ta, rồi ta lại không phối hợp mới gây ra không? Bởi vậy ngươi phải hiểu, nếu ta không thành tâm giúp ngươi thì sẽ trở thành gánh nặng của ngươi, liên lụy đến ngươi, thậm chí chọc gậy bánh xe. Chi bằng ngươi tự làm đi cho thoải mái.” Hắn nghe xong thì hỏi lại: “Nói hết rồi à?”

Nhạn Hồi gật đầu, tràn đầy kỳ vọng nhìn hắn, “Có phải cảm thấy ta nói rất có lý, nên đã giác ngộ được gì đó…” Hắn cũng gật đầu, nhưng nhanh chóng đưa ra một đáp án gọn gàng: “Thừa lời vô ích.” “…”

“Đừng hòng có ý vứt bỏ ta, ta không để cô rời bỏ ta đâu.” Hắn nói, “Ngủ đi.” Nhạn Hồi vừa bóp cổ tay, vừa vận chuyển nội tức trong người, định cố phá chú thuật theo dõi của Thiên Diệu. Nhưng phá một hồi, nàng chỉ hận trước đây mình tham lam ăn quá nhiều bánh bao, tuy là một chú thuật nhỏ, nhưng đã cắm quá nhiều quá sâu, nhất thời nàng thật sự không làm gì được… Lúc này từ rừng cây xa xa bỗng truyền đến tiếng chim vỗ cánh bay, âm thanh vang thật xa trong đêm tối.

Tai Nhạn Hồi khẽ động, nhìn theo hướng chim bay rồi lại quay đầu nhìn Thiên Diệu, ánh mắt hai người đều chăm chú. Nhạn Hồi nói, “Lần này thật sự không ngủ được rồi.” Ánh mắt nàng trầm xuống, “Yêu khí bốc lên, phiền phức đến rồi.” Thiên Diệu đứng dậy, phủi phủi áo, “Là nhằm vào ta đó.”

Nhạn Hồi nhướng mày, “Đến đón ngươi à?” Hắn phì cười, “Ai mà đón ta chứ. Chẳng qua là một bầy yêu quái bị dụ tới thôi.” “Bị dụ?”

“Hiện giờ ta là người phàm, nhưng lại mang xương rồng, đối với các yêu quái lén vào Trung nguyên, ta là bữa ngon để chúng nâng cao tu vi.” Hắn nói nhưng thần sắc không hề hoảng loạn. “Ngươi cũng tội nghiệp thật… Người tu tiên muốn giết ngươi, ngay cả yêu quái cũng muốn ăn ngươi.” Nhạn Hồi bên cạnh vừa bắt đầu lấp đất lên lửa, vừa nói: “Trước khi ngươi tìm được các bộ phận cơ thể khác, phải tìm một vật che giấu khí tức toàn thân đã, không dễ gì mới tìm được xương rồng lại dễ dàng đem cho đồng loại ăn.” Nàng đạp lên đất thật mạnh, đến khi không còn khói mới khom lưng đi về phía con sông nhỏ, “Chắc tới nhiều lắm nên chim mới sợ bay đi, vết thương của ta vẫn chưa khỏi, ta rút trước đây. Ngươi bảo trọng nhé.” Nhạn Hồi xuống sông, người bên cạnh cũng theo nàng xuống sông, trong tiếng nước xào xạc, nàng nhìn người bên cạnh: “Ngươi đừng theo ta.”

Thiên Diệu như vốn không nghe thấy lời nàng, hắn bắt chước nàng đi ngược dòng nước mấy bước, sau đó mới gật đầu: “Nước có thể che đi khí tức, ngược dòng tuy đi hơi chậm, nhưng có thể dụ kẻ theo dõi bơi xuôi dòng.” Hắn khen, “Đúng là có chút bản lĩnh trốn chạy.” Nhạn Hồi vừa ngược dòng vừa tức tối đáp trả, “Đã nói đừng theo ta mà. Xa như vậy chúng cũng tìm được tới đây, lẽ nào nước che được khí tức của ngươi sao? Không ai cho ngươi biết đừng tùy tiện liên lụy người khác à? Tránh xa ta một chút đi.” Thiên Diệu nhìn về phía xa xa, quay đầu hỏi nàng: “Bế khí được bao lâu?”

Nhạn Hồi vô thức đáp: “Điều tức thì bế khí được một canh giờ.” “Vậy cô điều tức trước đi.” Nàng chau mày, nhìn phía đằng xa: “Tới nhanh vậy sao? Vừa rồi ta thấy chim bay còn xa lắm mà.”

“Điều tức xong chưa?” “…Ngươi đừng phớt lờ lời ta một cách chọn lọc như vậy được không?” “Không được.”

Thiên Diệu vừa dứt lời, mặc kệ Nhạn Hồi có chuẩn bị xong chưa, hắn đưa tay ấn đầu nàng vào trong nước, chỗ này nước khá sâu, ở một nơi gần bờ dưới đáy sông, có lẽ có một hòn đá to bị cuốn trôi, ở đó có một cái hố, trong hố có một ít đá kiên cố, Thiên Diệu chộp lấy một hòn đá, ổn định thân hình, bảo đảm họ không bị nước sông cuốn trôi. Đêm khuya, từ trên bờ nhìn xuống sông chỉ thấy mặt nước đen sì, nhưng từ dưới nước nhìn lên lại thấy rất rõ. Trăng sao lấp lánh, ngoài việc bị sóng nước kéo nhăn nhúm thì mọi thứ đều rõ ràng. Thiên Diệu chộp lấy Nhạn Hồi, kẹp nàng trong ngực mình, dùng tư thế bảo vệ nhưng lại chẳng có lòng thật sự, hắn chỉ sợ nàng không yên phận, quẫy đạp tay chân gây ra động tĩnh.

Nàng cũng hiểu được ý hắn, vì… thật sự hắn kẹp tay chân nàng quá chặt. Nhạn Hồi muốn cử động cánh tay để hắn buông lỏng một chút, nhưng vào lúc này, một cái bóng khổng lồ lại gần bờ sông, từ trong nước Nhạn Hồi nhìn thấy rất rõ, đó là một yêu quái có sừng trâu. Nó thò đầu xuống, Nhạn Hồi tưởng nó nhìn thấy họ, trong người ngưng tụ pháp lực đề phòng, Thiên Diệu tựa như hiểu ý nàng, ôm chặt nàng thêm một chút nữa, khẽ xoay nàng trong nước, dùng cơ thể mình chặn lại tầm nhìn của nàng.

Nhạn Hồi bỗng hiểu ra, Thiên Diệu đang nói với nàng, ở yên đó. Cơ thể hắn vẫn là một thiếu niên, vai khó tránh hơi mỏng manh, nhưng trong lúc yêu quái đầu trâu vẫn không ngừng thăm dò trên mặt nước, Nhạn Hồi suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn lựa chọn tin tưởng cảm giác của yêu quái. Nàng thu lại pháp lực trong tay, cùng Thiên Diệu trốn dưới đáy sông.

Đầu trâu áp xuống mặt nước, nếu nó thò đầu xuống nước sẽ dễ dàng nhìn thấy họ, nhưng cái miệng dài của nó chỉ chạm xuống mặt nước ùng ục uống một hồi, sau đó ngẩng đầu lên đi mất. Sau lưng yêu quái đầu trâu đó có bóng bốn năm yêu quái khác ngang qua bờ sông. Nhưng rất lâu sau đó không có bóng đen nào lại gần.

Nhạn Hồi thầm thở phào một hồi. Theo hình dáng đầu trâu, chắc đây là một yêu quái thân hình khổng lồ, sau lưng còn có bốn năm tiểu yêu đi theo, cho thấy nó là một thủ lĩnh yêu quái lén vượt biên, bây giờ nàng bị thương, đừng nói kiếm sắt, ngay cả một vũ khí bằng sắt cũng không có trên người, nếu thật sự đối đầu với bọn chúng thì sẽ gặp phiền phức. Nàng chống đầu lên cằm Thiên Diệu, ra hiệu cho hắn tính toán thời gian để lên bờ.

Nhưng Thiên Diệu lại bất động. Một lúc sau, mặt nước bỗng nhiên lại tối đen, lần này không phải một yêu quái cúi đầu bên sông uống nước mà cả bờ sông bằng phẳng đều tối đen! Bóng tối này khiến Nhạn Hồi kinh ngạc đờ người.

Đây là… Thiên Diệu dụ hết yêu quái lẻn vào Trung nguyên tới đây rồi! Mùi của chiếc bánh bao thơm này đúng là bay xa ngàn dặm.

.

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000