fa-bars

Hộ Tâm (Quyển 1) - Chương 25

Chương 24

Nhạn Hồi còn nhớ lúc mới vào núi Thần Tinh, quan hệ của nàng và sư tỷ Tử Nguyệt vẫn chưa tệ hại đến vậy. Tử Nguyệt là một tiểu cô nương kiêu ngạo, nhưng bản tính không xấu. Lúc mới vào núi Thần Tinh, việc ăn uống của các đệ tử bị quản thúc nghiêm khắc hơn trước khi vào núi, mỗi ngày Nhạn Hồi đều đói đến mức ngực dán vào lưng.

Lúc đó thân là đại sư tỷ, lại cùng phòng với nàng, Tử Nguyệt thường lén giấu thức ăn cho nàng ăn. Lúc cho Nhạn Hồi thức ăn, tuy thái độ của Tử Nguyệt hơi kiêu ngạo, nhưng tâm địa lại rất tốt, trong lòng Nhạn Hồi cũng cảm kích nàng ta. Nhưng sau đó, vào núi chẳng bao lâu, Nhạn Hồi liền bị tiểu quỷ trên núi đeo bám. Tiểu quỷ cô đơn quá lâu, bám lấy Nhạn Hồi ngày ngày tìm nàng chơi, quấy nhiễu nàng mọi lúc mọi nơi. Nhạn Hồi rất phiền, nhưng lại không biết làm thế nào đuổi nó đi, mọi người đều nhìn thấy cảnh: Nhạn Hồi đang đi bỗng dưng huơ tay múa chân, lắm lúc một mình la hét lẩm bẩm ở chốn không người. Những hành động cực kỳ quái dị của nàng khiến mọi người không muốn tiếp xúc với nàng.

Lúc đó hàng đêm Tử Nguyệt vẫn lấy thức ăn cho nàng. Có lần Tử Nguyệt để dành một đống thức ăn ngon bưng về, Nhạn Hồi đang nhìn thèm thuồng, nhưng tiểu quỷ kia thình lình xuất hiện, nó làm ầm lên đòi nàng chơi với nó. Nhạn Hồi cố gắng phớt lờ nó, thế là tiểu quỷ kia nổi giận, bò lên chiếc dĩa Tử Nguyệt đang cầm trên tay, huơ tay trên cổ nàng ta, âm khí lạnh lẽo, sát khí thấu xương. Dáng vẻ như muốn giết chết Tử Nguyệt. Nhạn Hồi không nhịn được nữa, nàng tung chưởng lật đổ dĩa thức ăn, dùng pháp thuật vừa học bắt tiểu quỷ.

Nhưng Tử Nguyệt tính tình kiêu ngạo, nào chịu để ý tốt của mình bị người ta đối xử như vậy, nên liền nổi nóng kéo Nhạn Hồi lại. Nhạn Hồi tuột tay để tiểu quỷ chạy mất cũng nóng lòng đuổi theo, vô tình đẩy ngã Tử Nguyệt, nàng ta ngã đau không ngừng gào khóc, tuy nhiên Nhạn Hồi cũng không để ý tới nàng ta, chỉ đuổi theo tiểu quỷ. Cuối cùng Nhạn Hồi vẫn bắt được tiểu quỷ, nhưng cũng kết oán với Tử Nguyệt từ đó. Sau chuyện đó Lăng Tiêu hỏi nàng tại sao lại đối xử với Tử Nguyệt như vậy, nàng ấp úng một hồi, mãi đến khi Lăng Tiêu nghiêm mặt, nàng mới hoảng hốt kể chuyện mình có thể nhìn thấy ma quỷ.

Từ khi còn rất nhỏ nàng đã biết khả năng dị thường này của mình không được ai ưa thích, thậm chí còn bị người ta coi là yêu quái, nàng sợ sư phụ đuổi nàng đi, nhưng cuối cùng Lăng Tiêu không làm vậy. Lăng Tiêu lật tìm rất nhiều sách, luyện rất nhiều bùa chú, cuối cùng vẽ cho nàng một đạo bùa đeo trên người, từ đó những ngày tháng sau này của nàng mới bớt đi nhiều phiền phức… Nếu không có Lăng Tiêu thì đến lúc này, nghĩ cũng biết cuộc sống của nàng bi thảm dường nào…

Nàng có khả năng dị thường phiền phức này là vì chiếc vảy hộ tâm trong tim nàng. Nhạn Hồi sờ lên ngực, ngẩng đầu nhìn Thiên Diệu. Hai người lặng thinh lâu thật lâu, hắn lên tiếng phá vỡ im lặng: “Xin lỗi.” Nhạn Hồi ngây người, sau đó cúi đầu thấp giọng nói: “Ngươi xin lỗi gì chứ.”

Thật ra đích thực cũng không trách được Thiên Diệu, chắc không ai hơn hắn hi vọng vảy hộ tâm không bao giờ rời khỏi ngực mình, huống hồ vảy hộ tâm đó tuy khiến nàng có năng lực phiền phức này, nhưng ít ra cũng cho nàng được sống tiếp. Không có gì quan trọng hơn được sống, Nhạn Hồi biết đạo lý này. “Nói ra ta vẫn nên cảm ơn ngươi. Nhưng mà…” Nhạn Hồi nói, “Bất kể ngọn nguồn của chúng ta sâu đến đâu, ta cũng không thể tiếp tục giúp ngươi được nữa.”

Thiên Diệu lẳng lặng nhìn nàng. Đôi mắt trong suốt phản chiếu bóng dáng Nhạn Hồi, nhưng quá đỗi rõ ràng khiến nàng loáng thoáng ngượng ngùng khi tiếp xúc với ánh mắt hắn. Nhạn Hồi quay đầu, “Tối qua cứu ngươi coi như báo đáp ân tình ngươi cho ta ăn cho ta ngủ trong thời gian qua, phía trước nhân khí nặng như vậy, chắc là cách thành trấn cũng không xa nữa. Các tiên môn lớn luôn có đệ tử canh giữ ở đó, yêu quái sẽ không dám xấc xược vô lối. Hiện giờ tuy trên người ngươi có long khí, nhưng đa phần các đệ tử tiên môn đều không biết đó là gì. Ngươi mang cơ thể con người đi lại chắc không gặp nhiều khó khăn lắm đâu, chỉ cần cẩn thận đừng để gặp tình nhân cũ xui xẻo của ngươi là được.” Nhạn Hồi nói tiếp: “Chúng ta từ biệt tại đây đi.”

Thiên Diệu há miệng, đang định nói thì Nhạn Hồi thở dài, bất ngờ đưa tay đánh vào gáy hắn. Thiên Diệu liền nằm đờ trên đất. “Thật ra nếu nói chuyện thông suốt được thì ta cũng không muốn ra tay đâu, nhưng ngươi bám lấy ta như vậy, thật sự ta cũng không còn cách nào. Vậy nhé! Đừng trách ta.” Nhạn Hồi kéo Thiên Diệu vào một góc trong miếu hoang, dùng cỏ khô che hắn lại.

“Ta đi đây, tạm biệt.” Nói xong, nàng không chần chừ thêm nữa, khập khiễng lê chân ra khỏi miếu hoang. Nàng không thể ở bên cạnh Thiên Diệu được, ở bên cạnh người bị bóng đè như nàng, nói không chừng hắn sẽ càng gặp nhiều phiền phức hơn, thế nên ai đi đường nấy sẽ tốt hơn cho cả hai người.

Tối đó, cuối cùng Nhạn Hồi cũng lê chân đến được tiểu trấn gần nhất. Nàng nghe ngóng được trong trấn có một viên ngoại giàu có, suốt ngày hà hiếp thôn dân, hoành hành bá đạo. Sau khi biết sự tồn tại của nhân vật này, Nhạn Hồi rất vừa ý, không hề do dự chạy tới hậu viện nhà ông ta, chọn mấy bộ áo đẹp mặc vào, cũng tiện tay lấy một ít ngân lượng. Nàng tìm một khách điếm, gọi đại phu tới thay thuốc băng bó cho một chân bị thương của mình. Mãi đến khi trăng lên, cuối cùng cũng làm xong.

Nàng tắm rửa rồi nằm lên giường. Lúc này bóng trăng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, ánh sáng lung lay đong đưa trên mặt đất. Nhạn Hồi mãi chẳng thể nào nhắm mắt.

Theo lẽ thường, những đêm như vậy nàng sẽ nghĩ, nếu đêm nay đang ngủ lại bị bóng đè thì phải làm sao, ngày mai không ai gọi thì sao nàng thức dậy được… Nhưng đêm nay, Nhạn Hồi không lo nghĩ đến những chuyện đó. Tâm trí của nàng bất giác bay xa. Nàng không kìm được suy nghĩ, hiện giờ chắc là huyệt đạo của Thiên Diệu đã được giải? Chắc là hắn có thể tự do hoạt động? Có yêu quái nào tìm thấy hắn không?

Nếu không có yêu quái tìm thấy hắn, Nhạn Hồi thử tính thời gian, với tốc độ của Thiên Diệu thì phải đến sáng mai mới đi tới nơi này. Sáng sớm mai nội tức của nàng ắt cũng sẽ hồi phục một phần, đến lúc đó nàng lại đi mua một thanh kiếm vừa tay, ngự kiếm bay thật xa là có thể hoàn toàn bỏ rơi hắn. Tim khẽ nhói đau khiến Nhạn Hồi vô cùng khó chịu. Nàng biết dây là cơn đau do huyết thệ mình lập mang đến. Nàng phản bội lời thề của mình, tuy chỉ là lời thề bừa trong cơn say, nhưng phản bội vẫn là phản bội, chịu trừng phạt cũng đáng thôi. Có điều chẳng bao lâu nữa, chờ pháp lực của nàng hoàn toàn hồi phục, phá giải huyết thệ này là chuyện dễ như trở bàn tay, đến lúc đó nàng có thể tạm biệt cuộc sống chật vật trong thời gian này rồi. Tương lai sẽ là cuộc sống tự do tự tại ngao du giang hồ mà nàng luôn hướng tới…

Đang suy nghĩ miên man, bỗng nhiên Nhạn Hồi lại cảm thấy tim đau nhói, lần này còn mạnh mẽ hơn cơn đau âm ỉ dai dẳng ban nãy, khiến cơ thể nàng bất giác run lên. Nhạn Hồi nghiến răng trấn áp cơn đau. Nàng nghiêng người, xoa xoa ngực mình, nói với mình là quen rồi sẽ ổn thôi. Nhưng một chốc sau, cơn đau buốt đến tận tim, đau đến mức khiến Nhạn Hồi bất giác co người lại.

Nàng suýt xoa hít mấy hơi lạnh. Nhắm mắt cố ép mình ngủ, nhưng kỳ lạ là trong khoảnh khắc nhắm mắt, nàng bỗng nhìn thấy rừng cây đổ bóng lung lay dưới ánh trăng. Nhạn Hồi mở mắt, tim lại nhói đau. Lần này không cần nhắm mắt, trong đầu nàng cũng nhìn thấy bóng cây chao đảo, trong hình ảnh không ngừng lung lay còn có bóng yêu quái lướt qua.

Thiên Diệu! Nàng nhìn thấy Thiên Diệu. Nhạn Hồi ngồi bật dậy.

Là Thiên Diệu đang hoảng hốt trốn chạy, hắn bị yêu quái phát hiện rồi! Nhạn Hồi nghiến răng, lý trí đang khuyên nàng không nên đi tìm hắn, không nên đi cứu hắn, hôm nay nàng đã bỏ đi thì phải có quyết tâm bỏ mặc sống chết của hắn. Nhưng cơn đau ở tim ngày càng mãnh liệt.

Nàng nên mặc kệ hắn. Nàng càng dây dưa với hắn sẽ càng khó thoát thân. Trong đầu nàng hiển hiện hình ảnh, Thiên Diệu đột ngột ngã sóng xoài dưới đất, một yêu quái theo sau nhanh chóng nhào tới, chộp lấy vai hắn. Thiên Diệu dựa vào sự linh hoạt của cơ thể lăn tròn dưới đất, xoay tay rút đao của yêu quái đâm vào ngực nó.

Máu của yêu quái nhuộm đầy người nhưng hắn không hề do dự, bò dậy tiếp tục đi về phía trước. Đối với một người chỉ có cơ thể con người và sức mạnh của một thiếu niên, như vậy đã lợi hại lắm rồi. Nhưng lúc này, số yêu quái sau lưng hắn có dùng mười ngón tay đếm cũng không xuể đang tiến đến gần kề… Cuối cùng Nhạn Hồi nghiến răng, không nhịn được mắng to: “Mẹ nó!”

Nàng trở mình ngồi dậy, lấy kiếm gỗ đào trang trí treo trên tường khách điếm, sau đó kéo cửa sổ ra, ngay cả áo ngoài cũng chưa cột chặt đã ngự kiếm bay thẳng về hướng nàng cảm nhận được nguy hiểm. Thiên Diệu đang hoảng hốt chạy dưới ánh trăng vằng vặc, hắn chạy rất nhanh không dám ngừng nghỉ, sắc mặt lẽ ra phải đỏ hồng vì vận động lúc này lại tái nhợt, sức lực tiêu hao quá nhiều khiến cả miệng hắn đầy mùi máu tanh. Dù vậy sắc mặt hắn vẫn không hoảng loạn, trong đầu vẫn đang lý trí phân tích khả năng trốn thoát khỏi nơi này.

Hắn đã giết yêu quái, trên người nhuốm đầy máu, mùi tanh của máu yêu quái quá nặng, cho dù hắn chạy nhanh dường nào cũng không bỏ được đám yêu quái kia, cho dù có nước cũng không thể hoàn toàn che lấp được mùi máu tanh nhức mũi này. Phải làm sao đây… Thiên Diệu cố gắng nghĩ cách, nhưng bất kể hắn nghĩ thế nào, cuối cùng cũng cảm thấy chỉ có một con đường chết mà thôi.

Trừ khi ông trời thương xót, nếu không hắn không có chút mảy may cơ hội sống sót nào cả, không còn cách nào khác. Nhưng ông trời xưa nay luôn bủn xỉn trong việc ban ơn huệ cho hắn… Gió yêu sau lưng ập đến, Thiên Diệu nghiêng người muốn tránh, nhưng luồng gió yêu này lại vô cùng mạnh mẽ, hất hắn ngã xuống, nhếch nhác lăn mấy vòng dưới đất, mãi đến khi đâm vào một gốc cây to mới dừng lại.

Thiên Diệu há miệng ho, một ngụm máu trong miệng trào ra rơi trên áo hắn. Hắn cúi đầu, nhìn bóng cây nhẹ lay dưới ánh trăng, đột nhiên tựa như cảm thấy ánh trăng chiếu mặt đất thành một mảng trắng sáng. Bóng người màu đen từng bước từng bước lại gần hắn, sát khí thấu xương, thời gian như quay ngược về hai mươi năm trước. Lần đầu tiên trong đời hắn thối chí nản lòng, không sức chống cự nhìn người trước mặt giơ kiếm chĩa vào mình.

Nghĩ đến cảnh tượng đó, Thiên Diệu bật cười thành tiếng. Thì ra vận mệnh của hắn chính là thế này đây. Cho dù có giãy giụa thế nào, cuối cùng hắn cũng sẽ biến thành một cô hồn không sống không chết lang thang trong thế gian mênh mông này.

Nếu giãy giụa cũng vô ích, chi bằng cứ chấp nhận vận mệnh như vậy đi… Bóng yêu quái nâng đại đao. Thiên Diệu nhếch khóe môi cười lạnh, nhắm mắt không buồn nhìn vận mệnh của mình lấy một lần. Tựa như hắn đã rơi vào tuyệt vọng còn sâu thẳm hơn bóng tối…

Đao phong mãnh liệt, khoảnh khắc đao chém xuống gần như thổi tung tóc Thiên Diệu. Nhưng cũng trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này, thình lình phát ra tiếng “keng” thật to, tựa như sấm dậy giữa đất bằng nổ bên tai hắn. Ánh trăng lạnh lẽo trước mặt bị một bóng người chắn lại. Hơi thở hơi quen thuộc tràn vào hốc mũi.

Thiên Diệu bừng mở mắt, trông thấy nữ nhân ốm yếu chắn trước người mình đang thay hắn đỡ đại đao sát khí mãnh liệt kia. Nơi kiếm gỗ đào và lưỡi đao tiếp xúc có hào quang của pháp thuật xoay chuyển, hắn nghe thấy nữ nhân trước mặt mình khó nhọc nhưng kiên định nói: “Hôm nay ta sẽ bảo vệ mạng sống của người này.” Thiên Diệu ngẩng đầu nhìn nàng đến thất thần, đồng tử đen phản chiếu ánh sáng.

“Các ngươi thu dọn tìm đường về phủ đi.” Nàng khẽ hét lên, hất yêu quái cơ bắp đầy mình văng ra ba trượng. Kiếm gỗ đào múa trong không trung, nữ nhân ấy dùng tư thế bảo vệ chắn trước mặt hắn, bóng lưng thẳng tắp, tựa như cuối cùng ông trời cũng gật đầu… Bố thí ơn huệ cho hắn…

.

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000