fa-bars

Hộ Tâm (Quyển 1) - Chương 26

Chương 25

Nhạn Hồi nghiêng mặt liếc nhìn Thiên Diệu: “Còn sống không?” Ánh trăng lấp loáng trên mặt Nhạn Hồi, khiến một bên mặt nàng sáng rõ, Thiên Diệu nhìn đồng tử in bóng trăng của nàng, nhất thời thất thần quên đáp. Nhạn Hồi chau mày, dùng kiếm gỗ đào đánh “bốp” lên trán Thiên Diệu, khiến hắn ngây ra, một giọng nói đầy khinh khi vang lên: “Ngươi chết rồi ta chẳng buồn cứu nữa đâu.”

Thiên Diệu ngây ngốc một lúc rồi mới ôm chỗ trán bị đánh đau, bật cười khe khẽ. Nhạn Hồi chau mày, “Cười cái gì, bị đánh đến ngốc luôn rồi sao?” Thiên Diệu ôm trán cười, “Đúng là lần đầu gặp người như cô.”

Rõ ràng đã đi rồi, nhưng lại bất chấp an nguy mà quay lại, cứu hắn trong lúc tuyệt vọng nguy nan… Rõ ràng nàng đã làm một chuyện khiến hắn chấn động, nhưng nàng lại chẳng hề hay biết. “Phí lời quá.” Nhạn Hồi quay đầu, nhìn yêu quái đầu trâu bị nàng đánh văng ra ba trượng, một đòn vừa rồi nàng không hề tiếc pháp lực, nên yêu quái đầu trâu kia vẫn đang váng vất lắc lư đầu.

Trong rừng rậm tối đen sau lưng yêu quái đầu trâu còn có mấy bóng đen khác đang thò đầu quan sát họ. Có điều sợ sức mạnh đòn vừa rồi của Nhạn Hồi nên không dám tùy tiện tiến lên. Nhưng ở xa hơn, cây cỏ phát ra tiếng sột soạt, rõ ràng còn có yêu quái đang mai phục, chờ thời cơ hành động. Bốn bề đều là yêu khí mang đậm sát khí, Nhạn Hồi nắm chặt kiếm gỗ đào trong tay, vẻ mặt nghiêm nghị. Mấy ngày nay bôn ba mệt nhọc, pháp lực của nàng tuy đã hồi phục nhưng thật ra không còn lại bao nhiêu, dùng đối phó với yêu quái cũng được, nhưng nếu bị vây đánh sợ là không chống chọi được bao lâu.

Kế sách duy nhất là giở trò, để đám yêu quái này biết khó mà lui. Nhạn Hồi ổn định tâm thần, khí tụ đan điền, cất tiếng nói to: “Ta là người của núi Thần Tinh, đám yêu quái các ngươi dám làm xằng làm bậy ở Trung nguyên đại địa, chán sống rồi sao?” Danh hiệu của núi Thần Tinh có uy lực nhất định đối với yêu quái, bỗng chốc cây cỏ trong rừng rào rào không dứt bên tai, khiến không khí trong đêm càng thêm căng thẳng kỳ dị.

Nhạn Hồi ngưng tụ pháp lực dưới chân, bước lên một bước, một pháp trận lửa lan tỏa dưới chân nàng, chỉ trong tích tắc đã truyền ra ngoài năm trượng. Một vòng tròn khổng lồ lan tới chân đám yêu quái, pháp trận lửa bừng sáng hơn cả ánh trăng, soi rõ dáng vẻ của chúng. Đưa mắt nhìn, trong vòng năm trượng quanh Nhạn Hồi có ít nhất hai mươi yêu quái đang đứng, mặt mũi cơ thể muôn hình vạn trạng kỳ quái rất đáng sợ. Yêu quái bị Nhạn Hồi bó buộc trong pháp trận đều vô cùng hoảng hốt, rần rần muốn chạy trốn, nhưng pháp trận lửa dán chân chúng lại, khiến chúng không thể cử động.

Ánh mắt Nhạn Hồi lần lượt lướt qua mặt chúng, nhìn thấy tất cả các yêu quái đều sợ hãi run rẩy, nàng nén khí tức, thấp giọng hét lên: “Cút hết cho ta!” Cùng lúc này, pháp trận bùng nổ, hất bay tất cả các yêu quái ra xa. Các yêu quái được thoát thân lập tức bỏ chạy tán loạn, trong rừng sột soạt một hồi. Chỉ trong chốc lát, yêu khí bốn bề trong rừng cây lắng xuống.

Ánh trăng vẫn lặng lẽ chiếu trên mặt đất, nhưng không khí kỳ dị bên cạnh đã không còn nữa. Nhạn Hồi lại đứng yên đến mãi đến khi xung quanh không còn động tĩnh mới thở phào một hơi, bất chấp hình tượng ngồi bệch xuống đất. Nàng xoa ngực, “Tình cảnh này mà xuất hiện thêm mấy lần nữa chắc phải tổn thọ mất thôi, bị bóng đè còn thoải mái hơn nhiều.” Nàng thở dốc, quay đầu nhìn Thiên Diệu, thấy hắn vẫn đề phòng ngồi dựa vào gốc cây, Nhạn Hồi xua tay, “Được rồi, yêu quái tạm thời bị dọa đi hết rồi, chúng ta cũng nhanh lên, tránh để chúng phát hiện có điều không đúng rồi quay lại.”

Nhạn Hồi nói xong định đứng dậy. Nhưng Thiên Diệu bỗng dưng nói: “Đừng cử động.” Thân hình nàng khựng lại, đột nhiên nghe một tiếng “soạt” xé không khí từ xa bay đến, một mũi tên bay lướt qua bên tai nàng.

Nhạn Hồi ngây người, thấy chỗ mũi tên lướt qua trong không trung còn sót lại một đạo tiên khí như có như không, nhưng khí tức này không trong sạch như khí tức hàng ngày Nhạn Hồi cảm nhận được ở núi Thần Tinh, mà giống như là... “Tu tà.” Thiên Diệu lạnh lùng lên tiếng, Nhạn Hồi nghe hai chữ này chỉ muốn ngẩng đầu lên trời thở dài. Trong quá trình tu đạo, người tẩu hỏa nhập ma hoặc tâm địa bất chính sẽ tu luyện bàng môn tả đạo, người tu đạo như vậy bị giới tu tiên gọi là tu tà. Những người này tâm tính bất ổn, thích giết chóc, có khuynh hướng thích cướp đoạt tu vi của người khác hơn là tự mình tu đạo.

So với người tu đạo truyền thống, hành động của họ giống yêu quái hơn, thậm chí cả yêu quái cũng không bằng. “Đi hết chưa vậy.” Nhạn Hồi thở dài, tất cả pháp lực của nàng vừa rồi đã dùng để hù dọa yêu quái. Lần này gặp một kẻ tu tà, hơn nữa còn là kẻ giỏi che giấu khí tức, địch trong tối nàng ngoài sáng, tình thế thật sự rất rất rất bất lợi... “Nhạn Hồi.” Thiên Diệu khẽ gọi sau lưng nàng, “Tới đây.”

Nhạn Hồi quay đầu, thấy trên khóe môi tái nhợt của hắn vẫn còn vết máu chưa chùi sạch, nàng chau mày, “Ngươi muốn trăn trối à?” Tuy nói vậy nhưng vẫn ngoan ngoãn lui lại ngồi xổm bên cạnh hắn. Nàng ngồi cách một đoạn, Thiên Diệu thoáng im lặng rồi lại nói: “Đưa tai lại gần đây một chút.” Nhạn Hồi y lời đưa tai lại gần hắn, nhưng ánh mắt vẫn chăm chăm nhìn rừng cây trước mặt. Mũi tên từ phía trước tới, người đó chắc chắn đang ở phía trước, đáng tiếc hiện giờ nàng không có pháp lực, không vận dụng được năm giác quan, hoàn toàn không phát giác được vị trí của y...

Thiên Diệu nhìn tai Nhạn Hồi vẫn đang cách hắn nửa người, đành phải chồm người tới, áp sát bên tai nàng, lúc biết môi mình sắp chạm vào vành tai nàng, hắn mới dùng thanh âm cực thấp nói: “Hắn thu khí tức lại rồi.” Nhạn Hồi vốn cũng đang thầm suy nghĩ, hoàn toàn không ngờ Thiên Diệu đã lại gần mình đến vậy, gần đến mức hơi nóng phả ra khiến tai nàng ngứa ngáy, gần như đó chỉ là một phản xạ, nàng cảm thấy tim mình thắt lại, da mặt nóng lên, trong phút chốc, ngay cả gai ốc trên người cũng nổi lên theo hơi thở của hắn. Nàng lập tức lui ra một chút, ngây người nhìn hắn.

Nhưng lúc này ánh mắt hắn lại sáng ngời, vẻ mặt nghiêm túc, khiến câu “Sao ngươi lại trêu ta” của Nhạn Hồi vòng mấy lần trong miệng mà không thể thốt ra. Tình này cảnh này, Thiên Diệu đứng đắn như vậy, Nhạn Hồi đành thầm mắng sao trong đầu mình đầy rẫy những suy nghĩ dung tục của thế nhân – Ai bảo ngoài thân phận, giọng nói dáng vẻ của tiểu tử này đều là kiểu nàng thích chứ... Nàng hắng giọng, cố gắng đặt tâm tư vào chính sự, “Ta nhìn ra được.”

Thấy Nhạn Hồi lại lui ra xa một chút, Thiên Diệu chau mày, “Kề tai lại đây.” Đích thực nên kề tai vào, lỡ như bị tên tu tà kia nghe được lời họ, vậy chẳng phải đại sự không hay sao... Thế là Nhạn Hồi phải khắc phục chướng ngại tâm lý của mình, kề tai mình bên môi Thiên Diệu.

Thiên Diệu nghiêm túc hỏi: “Trong cơ thể còn bao nhiêu nội tức có thể dùng được.” Nàng hắng giọng đáp: “Cơ bản là không có, có cũng chỉ đủ đốt lửa thôi.” Thiên Diệu thoáng trầm ngâm, tiếp tục nói: “Cô nghe ta nói, tên này vẫn luôn trốn trong chỗ tối không dám ra tay, mãi đến hiện giờ cũng chỉ dùng ám tiễn đánh lén chúng ta, có thể thấy y pháp thuật không cao, chỉ cần cô có thể nhìn thấy y, với sức cô có lẽ dựa vào công phu ngoại gia cũng khống chế được y.”

Câu này kéo tâm thần đang bay lơ lửng của Nhạn Hồi trở lại xuống đất, nàng chăm chú nhìn rừng cây ở xa xa, chau mày, “Nhưng hiện giờ nội tức của ta không đủ, không thể nào khiến năm giác quan nhạy bén hơn, không thể nhìn thấy y.” “Ta dạy cô tâm pháp, cô vận chuyển một vòng trong người.” Nhạn Hồi ngây người, tích tắc đã nghe tiếng Thiên Diệu đọc tâm pháp bên tai. Nàng lập tức tập trung lắng nghe, làm theo theo tâm pháp hắn nói, chầm chậm vận chuyển nội tức trong người.

Kẻ tu tà trong chỗ tối tựa như phát giác được có điều không đúng, lại một mũi tên nữa xé không khí bay đến. Thiên Diệu vừa nói hết chữ cuối cùng, tiện tay nhặt một hòn đá dưới đất, đánh vào mũi tên bay đến trong không trung, mũi tên lập tức lệch hướng, cắm “phập” vào gốc cây to sau lưng y. Thiên Diệu nhìn hướng của đuôi mũi tên, nói với Nhạn Hồi đã điều tức xong: “Cô tập trung nhìn hướng Tây Bắc.”

Nhạn Hồi chăm chú nhìn, tức thì kinh ngạc đờ người trước cảnh mình thấy, trước mắt nàng sáng tựa như ban ngày, cây cỏ trong rừng rất rõ ràng, người trốn sau gốc cây càng không thể che thân, “Y trốn trên cây.” Nàng khe khẽ nói, “Khoảng cách hơi xa... Khoan đã.” Nhạn Hồi nhìn về phía xa hơn, sau đó chau mày, “Bọn yêu quái kia quay lại rồi.”

Thiên Diệu chau mày, “Mấy con?” “Không nhiều, bốn năm con.” Nhạn Hồi quay đầu, nhìn y phục của Thiên Diệu rồi không hề do dự giơ tay cởi cả áo trong áo ngoài hắn ra, “Mùi trên người ngươi quá nặng.” Thiên Diệu khẽ ngơ ngác trước hành động lột áo của Nhạn Hồi, nhưng nghe thấy lời này, hắn đành ngây người để mặc Nhạn Hồi cởi, sau đó nàng vứt áo ngoài đang khoác lỏng lẻo trên người mình cho hắn.

“Cách đây ba dặm có một con sông chảy về hướng thành trấn. Chúng ta chạy về phía đó.” Nhạn Hồi quay đầu nhìn, “Kẻ tu tà cũng phát hiện yêu quái quay lại, y chạy về hướng Tây rồi, không cần phí tâm đối phó với y, hành động của y sẽ dẫn dụ sự chú ý của yêu quái. Chúng ta nhân lúc này chạy mau đi.” Thiên Diệu gật đầu, để mặc Nhạn Hồi dìu mình dậy, hai người khập khiễng đi về phía con sông. Ánh trăng trên trời vẫn thê lương, hai người đang chạy dưới mặt đất vẫn vô cùng thảm hại.

Tiếng hít thở nặng nề vội vàng xen lẫn hoảng hốt nồng đậm trong đêm, nhưng khi Thiên Diệu quay đầu, nhìn thấy vẻ mặt kiên nghị của Nhạn Hồi lại không hề cảm thấy tuyệt vọng, tựa như dù trong hoàn cảnh bi thảm hơn bây giờ, nàng vẫn có thể đứng dậy, nói không sao trước hết thảy mọi khổ đau... Tựa vào cơ thể Nhạn Hồi, Thiên Diệu cảm thấy ấm áp... Ấm áp đến tận tim...

“Nhảy xuống!” Nhạn Hồi vừa hô vừa kéo Thiên Diệu nhảy xuống sông, trong chấn động của dòng nước nàng vẫn không buông tay, cố sức kéo hắn, theo dòng nước chảy bơi về phía trước. Vô cùng liều lĩnh... Thiên Diệu nhìn gương mặt Nhạn Hồi trong sóng nước dập dềnh, cảm thấy đầu ngày càng nặng, ngày càng nặng, sau đó ngất đi.

Nhạn Hồi đang gắng sức bơi, đột nhiên cảm thấy người mình đang ôm chìm xuống, nàng ngây người, hoảng hốt kéo Thiên Diệu lên, thấy ai đó đã nhắm mắt ngất đi bèn tức tối đánh vào đầu hắn, “Sớm không ngất muộn không ngất, lại thêm phiền phức cho ta ngay lúc này!”.

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000