fa-bars

Hộ Tâm (Quyển 1) - Chương 27

Chương 26

Lúc Thiên Diệu tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường mềm mại. Đã lâu không ngủ trên một chiếc giường vừa mềm vừa ấm thế này, hắn ngây người hồi lâu, đến tận khi giọng Nhạn Hồi bên ngoài truyền vào khiến hắn sực tỉnh. “Ta muốn ba phần thịt kho trứng, nhất định phải cho nhiều thật nhiều thịt.”

“Dạ được.” “Khách quan có muốn gọi thêm canh và rau không?” “Không cần, có rượu ngon thì đem cho ta một bình đi.”

Tiểu nhị đáp lời rồi lộc cộc xuống lầu. Thiên Diệu cựa quậy muốn ngồi dậy, nhưng vừa cử động, ngực truyền tới một cơn đau kịch liệt, hắn lại bất lực nằm xuống. Nghe thấy động tĩnh của hắn, Nhạn Hồi liền bước tới bên cạnh. Nàng liếc nhìn Thiên Diệu, “Đừng khoe sức nữa, ta thăm dò thử rồi, ngươi bị va đập dẫn đến nội thương. Ngoan ngoãn nằm mấy ngày đi đã.”

Không cần Nhạn Hồi nói Thiên Diệu cũng biết, lúc bị yêu quái lực lưỡng kia đánh ngã vào gốc cây hắn đã phát giác mình bị thương không nhẹ, đến nỗi khiến hắn không còn sức giãy giụa. Có điều hắn đã quen nhẫn nhịn đau đớn, mãi đến khi nhảy xuống sông, đau đớn vượt quá khả năng chịu đựng nên hắn mới ngất đi. Hắn không đáp mà nói sang chuyện khác: “Người tu tiên tu đạo mà chẳng hề kiêng rượu kiêng thịt, cô không sợ ảnh hưởng đến việc tu hành sao?” Nhạn Hồi liếc xéo, “Còn dám chê bai nữa.” Nàng hậm hực nói, “Nếu không phải bình thường nhờ ta ăn nhiều uống nhiều, ngươi tưởng ta có thể kéo một kẻ như xác chết tới được trấn này à?”

Thiên Diệu cử động đầu, thấy vai mình có cảm giác nhức mỏi như từng bị lôi kéo, hắn nói với nàng: “Đúng là kéo thật.” Giọng điệu không hề nghi ngờ mà là khẳng định. Đúng là nàng đã kéo, mà còn suýt chút kéo rách quần hắn… Nhạn Hồi hắng giọng, quay đầu ngồi xuống bên bàn uống trà.

Trong phòng yên tĩnh hồi lâu, cuối cùng Thiên Diệu phá vỡ yên lặng: “Chẳng phải cô nói sẽ mặc kệ ta sao?” “Ta cũng muốn mặc kệ ngươi lắm.” Nàng bĩu môi, “Nhưng khổ nỗi ta là một cô nương vừa xinh đẹp vừa chính nghĩa và lương thiện, làm sao cho phép yêu quái giết người trước mặt ta…” Thiên Diệu chau mày ngắt lời nàng, “Cô nhìn thấy ta?”

“Vảy hộ tâm của ngươi khiến ta nhìn thấy ngươi.” “Ờ.” Thiên Diệu khẽ cụp mắt, đồng tử sâu thẳm không biết đang nghĩ gì. Nhạn Hồi cũng không để tâm việc hắn ngắt lời, chỉ lo nói phần mình: “Vì nhìn thấy, nên thân là một người tu tiên bao nhiêu năm nay, ta thật sự không ngăn nổi lương tâm mình, đành phải cứu ngươi thôi.”

Nàng nói rất nhẹ nhàng dửng dưng, dáng vẻ cứ như đang đùa, nhưng ai cũng biết, cảnh tượng hôm qua, nếu nàng đến sẽ có khả năng rất lớn là chết chung với hắn. Nhưng nàng vẫn đến. Thiên Diệu nhắm mắt. Ánh trăng kéo dài bóng Nhạn Hồi trên mặt đất.

“Nếu cô đã quay lại cứu ta, vậy sẽ không đi được nữa đâu.” Nhạn Hồi buông ly trà, “Ai nói không đi được, chân ở trên người ta, ta muốn thì đi, đi đâu cũng được, chỉ là hiện giờ thấy ngươi tội nghiệp…” Nàng khựng lại, “Nếu ngươi bị người tu đạo truy sát thì ta mặc kệ, nhưng ngươi rơi vào tay yêu quái thì ta không nhìn nổi nữa. Ngươi nghe rõ đây, lương tâm của ta chỉ giới hạn trong việc bảo vệ ngươi không bị yêu quái bức hiếp thôi.” Thiên Diệu quay đầu nhìn nàng, nghe nửa câu sau của nàng, hắn hỏi: “Cô định bảo vệ ta thế nào?”

“Ta có một hảo bằng hữu, chỗ cô ấy có không ít bảo vật quý hiếm, có khi sẽ có thứ che giấu được khí tức trên người ngươi, để đám yêu quái kia không ngửi được mùi của chiếc bánh thơm này.” Thiên Diệu gật đầu, “Đúng là rất cần thiết. Bằng hữu của cô ở cách đây bao xa?” “Ở ngay thành Vĩnh Châu cách tiểu trấn này không xa.”

“Ngày mai vào thành đi.” Nhạn Hồi liếc hắn, “Thôi đi, với cơ thể thương tật của ngươi thì hãy yên tâm ngoan ngoãn dưỡng thương trong khách điếm này ít ngày trước đã, để khỏi đi đường dằn xóc lại trọng thương thì ta không trị cho ngươi đâu đó.” Nói đến đây, Nhạn Hồi như bỗng nhớ ra điều gì, lấy giấy bút bên cạnh viết hai chữ “Giấy nợ”: “Thân thì thân chứ nợ vẫn phải tính rõ ràng đó nhé. Từ hôm qua đến bây giờ, chi phí trị bệnh cho ngươi, chi phí phòng trọ, chi phí thuốc thang… phải tính cho ngươi hết…” “Bây giờ ngươi không có tiền cũng không sao, lỡ như ngày nào đó phát đạt thì sao. Ta không lấy nhiều đâu, trả đủ cho ta là được rồi, à, còn phải tính tiền lời nữa…” Nàng vừa nói vừa chìa ngón tay bắt đầu tính.

Dáng vẻ này còn nghiêm túc chăm chú hơn hôm qua cứu hắn nữa. Thiên Diệu nhìn nàng mấy lần, sau đó không thể nhìn thẳng nữa mà quay đầu đi, nhắm mắt giả vờ ngủ. Tối đó Nhạn Hồi trải chăn trong góc phòng, nguyên nhân không có gì khác, đương nhiên là để tiết kiệm tiền.

Nàng không làm ầm ĩ, Thiên Diệu cũng để mặc nàng. Nhưng ngủ đến nửa đêm, Thiên Diệu khát nước thức giấc, hắn nhịn một hồi, cuối cùng vẫn phải lên tiếng: “Nhạn Hồi.” Không nghe thấy tiếng trả lời. Hắn tưởng Nhạn Hồi ngủ say nên ho húng hắng, nhưng Nhạn Hồi vẫn không tỉnh, Thiên Diệu bất giác nhớ lại cảnh hôm nàng bị bóng đè trong miếu hoang. Hắn khẽ chau mày, sau đó nhịn cơn đau ở ngực, đứng dậy chậm rãi dịch về góc Nhạn Hồi đang ngủ.

Nhìn thấy Nhạn Hồi, quả nhiên đầu nàng đầy mồ hôi, đồng tử xoay chuyển trong đôi mắt nhắm nghiền. Hắn bèn lay nàng. Nhạn Hồi bừng mở mắt, so với lần trước, lần này trấn tĩnh hơn nhiều, nàng không ngồi bật dậy, chỉ nằm thở dốc một đoạn, sau đó đập xuống đất tức tối nói: “Ngày nào cũng tới vậy! Có thôi đi không!” Ánh mắt Nhạn Hồi rơi trên người Thiên Diệu, “Ngươi có tâm pháp trừ ma gì không, dạy ta đi, tâm pháp hôm đó ngươi dạy ta cũng có ích lắm đó.”

“Cô có vảy hộ tâm của ta, ta dạy cô tâm pháp của ta đương nhiên rất có ích.” Thiên Diệu nói, “Có điều ta không biết tâm pháp trừ ma, chưa bao giờ xuất hiện phiền phức này.” Nhạn Hồi bất lực thở dài, “Thôi, ngươi về ngủ đi.” Suốt nửa đêm còn lại, Nhạn Hồi trơ mắt ngồi đến khi trời sáng.

Hôm sau nàng buồn ngủ rũ rượi, miễn cưỡng tới trưa thì ngủ một lúc, cũng không dám ngủ quá say. Nhưng đến tối, thật sự nàng buồn ngủ không chịu được, đành ngồi dựa vào tường ngủ. Không hề nghi ngờ, cũng như tối qua, Nhạn Hồi lại bị bóng đè. Lúc bị Thiên Diệu lay tỉnh lần nữa, nàng nổi trận lôi đình, lớn tiếng mắng: “Chuyện của cô ta đâu quyết định được, ngày nào cũng tới đè ta làm gì!”

Thiên Diệu nghe vậy khẽ nhướng mày, “Con ma này là người quen cũ của cô sao?” Sắc mặt Nhạn Hồi thoáng khó coi, nàng quệt mồ hôi trên trán, sau đó im lặng một hồi mới nói: “Trước đây không biết, tối nay cô ta cứ ầm ĩ bên tai ta nên cũng biết rồi…” Thiên Diệu nhìn nàng, chờ nàng nói tiếp.

Nhạn Hồi liếc hắn, lòng cảm thấy chuyện này rất dài, vốn không định kể cho hắn nghe, nhưng nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, nghĩ rằng nếu không có ai trò chuyện thì chẳng mấy chốc nàng sẽ ngủ mất. Nàng thở dài, “Thật ra trước đây cô ta cũng từng đè ta…” Thật ra nữ quỷ này đúng là người quen cũ của Nhạn Hồi. Chuyện nàng bị đuổi ra khỏi núi Thần Tinh cũng có chút liên quan tới nữ quỷ này.

Hai tháng trước, lúc đó đại hội tu tiên của núi Thần Tinh vừa kết thúc chưa bao lâu, các đệ tử trở lại công việc thường ngày. Nhạn Hồi cũng như lúc trước, lên lớp mỗi sáng, luyện công, tĩnh tọa, thỉnh thoảng cãi vã với các sư tỷ rồi chọc giận nhau. Ngày tháng cũng cứ vậy mà bình lặng trôi qua. Mãi đến một buổi tối nào đó, Nhạn Hồi bỗng nhiên bị bóng đè. Thật ra về mặt ý nghĩa thật sự, đó cũng không phải là bóng đè, vì nữ quỷ kia không đè nàng đến mức không cử động được như lần này, nàng ta chỉ xuất hiện trong mơ của Nhạn Hồi, sau đó lải nhải nói với nàng rằng: “Cứu con gái ta, cứu con gái ta, cứu con gái ta đi.”

Nhạn Hồi phớt lờ nàng ta suốt hai ngày. Nhưng nguyên tắc xử sự của nàng xưa nay là sự bất quá tam, đến ngày thứ ba nàng bèn nổi giận. Sau khi bị đánh thức, nàng nén giận ra khỏi phòng, tới một nơi không người, vẽ một trận pháp gọi nữ quỷ đó ra.

Nàng nói với nữ quỷ: “Ta không biết cô là ai, cũng không biết con gái cô là ai, cô không thể vì ta có thể nhìn thấy ma quỷ mà tùy tiện chạy vào trong mơ của ta, quấy nhiễu cuộc sống của ta, làm vậy là không đúng.” Nữ quỷ mặc áo trắng, chiếc đuôi hồ ly màu trắng phe phẩy phía sau, nhìn khí tức chắc là Hồ yêu ba đuôi vừa chết không lâu. Hồ yêu càng nhiều đuôi sẽ càng lợi hại, hiện giờ ở Thanh Khâu, Yêu tộc cầm đầu các yêu quái hùng cư một phương là tộc Cửu vỹ hồ. Nghe nói thủ lĩnh là một đại Cửu vỹ hồ sắp thành tiên, Nhạn Hồi chưa từng gặp, cũng không có hứng thú với họ. Nàng nói với Hồ yêu: “Cô là một yêu quái, tuy là một yêu quái đã chết, nhưng cả gan đến núi Thần Tinh làm càn coi như cũng có chút cá tính, ta không thu cô đâu, cô mau đi đầu thai đi.”

Hồ yêu ba đuôi không đi, vẻ mặt ai oán nhìn nàng, bắt đầu kể chuyện của mình: “Con gái ta bị người của núi Thần Tinh các người bắt mất, nhốt trên đỉnh Tâm Túc, cô giúp ta cứu nó được không, cứu nó đi, nó còn nhỏ lắm.” “Nghe cũng tội nghiệp lắm.” Thiên Diệu chen lời, “Nhưng theo luận điệu cứu là phẩm đức cao thượng, không cứu là chuyện đương nhiên của cô, chắc cô không có cảm xúc gì đâu nhỉ.” Nhạn Hồi liếc xéo hắn: “Ngươi có biết ta nhận được bao nhiêu cầu xin vô lý từ những u hồn này rồi không? Có kẻ nói nghe tội nghiệp nhưng thực chất là lừa đảo, có kẻ thậm chí còn bịa ra một chuyện để ngươi giúp, khi ngươi giúp rồi thì sẽ phát hiện mục đích thật sự của nó là giết ngươi, sau đó mượn xác hoàn hồn.”

“…” “Bởi vậy, mỗi lần nghe những chuyện này, đương nhiên ta sẽ nảy sinh nghi ngờ.” Nhạn Hồi bĩu môi, “Hơn nữa lúc đó ta không giúp cô ta còn có nguyên nhân…” Thiên Diệu nhìn nàng. Nhạn Hồi ngồi xếp bằng nói chuyện với hắn y như lúc trước cùng các sư tỷ tụ lại tám chuyện với nhau, “Ngươi biết núi Thần Tinh có hai mươi tám đỉnh phải không.”

“Ờ, đặt theo tên Nhị thập bát tú trên trời, hợp thành một trận pháp thiên nhiên, khiến núi Thần Tinh dồi dào linh khí hơn những vùng đất lành khác.” Nhạn Hồi gật đầu, “Không sai, mỗi đỉnh của núi Thần Tinh do một sư thúc phụ trách trông coi, còn đỉnh Tâm Túc Hồ yêu ba đuôi kia nói là do Lăng Phi…” Nhạn Hồi khựng lại, vẻ mặt có chút khinh bỉ, “Lăng Phi là đại mỹ nhân mặt lạnh nổi tiếng của núi Thần Tinh ta, chuyện cô ta yêu sư phụ ta cả núi Thần Tinh đều biết.” Nhạn Hồi nói, “Bởi vậy ta không thích cô ta.” Thiên Diệu nhìn nàng, nghe thấy giọng nói đầy vẻ bất cần, “Nguyên nhân rất đơn giản, vì ta ghen ghét.”

Hắn im lặng. Nhạn Hồi yêu sư phụ nàng, chuyện này Thiên Diệu cũng đoán ra được đại khái trong những lúc hai người tiếp xúc với nhau, nhưng nghe nàng nói thẳng thắn như vậy, hắn cũng bất giác kinh ngạc. Nhưng cùng với kinh ngạc, hắn chợt phát hiện, hình như có hắn cũng có chút ý nghĩ chống đối chuyện này, mà kỳ quái là hắn không biết tại sao mình lại có ý nghĩ chống đối như vậy.

Có lẽ vì… giữa sư đồ, đừng nói là trong mắt người tu tiên đây là một tội ác, mà ngay cả trong một số Yêu tộc cũng không cho phép chuyện này xảy ra. Họ cho rằng đây là một phần của luân thường đạo lý, bất khả xâm phạm. Thiên Diệu im lặng. Nhạn Hồi tiếp tục nói: “Nhưng cô ta cũng không thích ta, chắc là… cũng vì ghen ghét. Đúng rồi, nói ra thì có khi ngươi biết Lăng Phi cũng không chừng.” Nhạn Hồi nhìn Thiên Diệu, “Trước khi cô ta vào núi Thần Tinh còn có tên là Tố Nga. Cô ta là muội muội ruột của Tố Ảnh chân nhân Quảng Hàn môn.”

Thiên Diệu ngây người, im lặng thật lâu, giọng se lạnh, “Ta không biết.” Vì Tố Ảnh chưa bao giờ cho hắn biết, bên cạnh nàng ta có những ai thân thiết..

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000