Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hộ Tâm (Quyển 1) - Chương 28

Chương 27

“Nghe nói Quảng Hàn môn tu hành rất cực khổ. Phụ mẫu của tỷ muội họ đều không còn, Tố Ảnh phải quản lý sự vụ trong môn phái, không thể lo cho muội muội nên đã đưa Tố Nga tới núi Thần Tinh, bái làm môn hạ của Thanh Quảng chân nhân…” Nhạn Hồi tiếp tục kể chuyện Lăng Phi, Thiên Diệu bên cạnh vẻ mặt vô cảm nghe đến đây bèn ngắt lời nàng: “Vậy Hồ yêu kia thì sao?” Nhạn Hồi biết hắn không muốn nghe chuyện này nên không nói nữa, nàng tiếp tục kể chuyện Hồ yêu. “Vừa nãy đích thực ngươi cũng nói đúng, tối đó ta thật sự từ chối thỉnh cầu của Hồ yêu. Nhưng cô ta không đi, mấy ngày tiếp theo đêm nào cũng xuất hiện trong mơ của ta, lúc thì khóc lóc, lúc lại cầu xin ta, cuối cùng rốt cuộc ta cũng không chịu nổi sự giày vò của cô ta…”

Thiên Diệu nhướng mày, “Cô giúp cô ta đi đòi người sao?” Nhạn Hồi liếc hắn, “Ta đi được sao?” Nàng nói tiếp, “Không nói quan hệ giữa ta và Lăng Phi vốn không tốt, chỉ nói thân phận của con gái Hồ yêu thôi. Sở dĩ con gái cô ta ở núi Thần Tinh, chỉ có thể là do bị đệ tử núi Thần Tinh coi như yêu quái bắt về. Nó bị nhốt trong nhà lao giam giữ yêu quái, một đệ tử tu tiên như ta mà lại đi đòi Lăng Phi thả yêu quái sao? Họ sẽ tưởng ta bị điên đó.” Thiên Diệu gật đầu, “Thì ra cô hành sự cũng có lúc nhớ đem theo đầu óc.”

“…” Nhạn Hồi đương nhiên không ngốc như Thiên Diệu chê bai. Hồ yêu ba đuôi kia muốn Nhạn Hồi thả con gái mình, lúc nàng chưa đồng ý thì đã bắt đầu để ý thời gian nghỉ ngơi, thay ca của các đệ tử trên đỉnh Tâm Túc từ lúc nào rồi, đến khi bị Hồ yêu giày vò buộc phải nhận lời, nàng đã nắm rõ trình tự và thời gian thay ca của các đệ tử trông coi nhà lao giam yêu quái của Lăng Phi.

Tuy Nhạn Hồi nhập môn trễ, nhưng lại học rất nhanh, nàng vốn là người xuất sắc nhất trong các đệ tử đời này. Sau khi biết thời gian thay ca, chỉ cần dịch dung một chút, Nhạn Hồi đã dễ dàng trà trộn vào nhà lao của đỉnh Tâm Túc trong khoảng thời gian ấy. Thế nhưng, lúc thả yêu quái lại xảy ra sơ sót.

Lăng Tiêu cũng từng bắt yêu quái về giam, Nhạn Hồi cũng từng trông coi nhà lao giam yêu quái. Nàng vốn tưởng nhà lao của đỉnh Tâm Túc không khác gì với nhà lao nàng từng trông coi, mỗi yêu quái một động, khóa bằng song sắt, treo một ổ khóa sắt to, bên trên dán mấy phong ấn. Nhưng lúc Nhạn Hồi bước vào nhà lao của đỉnh Tâm Túc bèn kinh ngạc đờ người, không khí bên trong đục ngầu, vừa nóng bức vừa ngột ngạt, nàng vốn tưởng nơi này là vậy, nhưng lúc nhìn thấy một nhà lao nhỏ hẹp nhốt gần hai mươi yêu quái, Nhạn Hồi lập tức hiểu ra tại sao nơi này lại bức bối đến vậy. Vì nơi này quá đỗi chật chội, lại nhốt đến một đống yêu quái, mặt chúng đều đỏ bừng đến bất thường, tựa như không khí không đủ thở.

Lúc Nhạn Hồi mặc y phục của đệ tử núi Thần Tinh bước vào, các yêu quái đều sợ hãi nhìn nàng, gắng sức rụt vào góc nhà giam. Những đôi mắt đủ các màu sắc kỳ lạ nhìn nàng, vẻ mặt không biết làm sao. Tất cả các yêu quái trông đều rất nhỏ tuổi, đoán chừng chúng chỉ chừng mười bốn mười lăm tuổi của yêu quái thôi. Nhạn Hồi nghe nói chúng do Lăng Phi và mấy sư thúc các núi khác chia nhau đi bắt. Xem ra sau khi bắt về, họ đã chia các yêu quái lớn nhỏ giam riêng.

Nhưng kỳ quái là… yêu quái bị bắt ở đây toàn là Hồ yêu. Nhạn Hồi chau mày đứng trước cửa nhà lao một hồi, chỉ trong một lúc ấy thôi, có một tiểu nữ yêu sợ hãi bật khóc. Ánh mắt nàng dừng trên người nó, bên cạnh có một thiếu niên yêu quái mặc áo vải thô lập tức đứng ra chắn cho tiểu nữ yêu, thiếu niên nhìn Nhạn hồi, ánh mắt thù hận: “Các ngươi lại muốn làm gì nữa?”

Nhạn hồi nhướng mày, không giải thích mà hỏi thẳng: “Ai là Bạch Hiểu Lộ?” Không ai đáp. Ngoài thiếu niên thù hận kia, tất cả đều sợ hãi run cầm cập. Nhạn hồi thở dài, lần này phiền phức rồi. Nếu nàng thả con gái Hồ yêu đi, chắc chắn phải mở cửa nhà lao, trong đây lại có một đám yêu quái bị giam thế này, nàng không thể mở cửa nhà lao mà chỉ thả một con, các yêu quái khác đâu có ngốc, nhất định cũng sẽ thừa cơ trốn chạy.

Nàng không thể nói mình đến cứu người, nhưng nếu chỉ kêu lên như vậy, bọn chúng đương nhiên sẽ tưởng nàng muốn bất lợi với chúng, trừ khi Bạch Hiểu Lộ là kẻ ngốc, nếu không sao lại tự mình đứng ra. Suy nghĩ một lúc, Nhạn Hồi gãi đầu, đành phải uy hiếp, “Không tự mình đứng ra thì ta sẽ bắt bừa vài con ma thế mạng đó nhé.” Không ai muốn chết, nhất định sẽ có người chỉ ra Bạch Hiểu Lộ, Nhạn Hồi nghĩ vậy. Nhưng nàng không ngờ, chưa dứt câu nói thì thiếu niên yêu quái kia đã lên tiếng: “Ngươi đừng ở đây hù dọa, ta đi theo ngươi là được rồi.”

Nhạn Hồi lườm nó, hít một hơi, tiểu tử thối cướp lời làm gì, tỏ vẻ anh hùng làm gì, đúng là rách việc. “Ngươi mở cửa đi, ta đi theo ngươi, muốn chém muốn giết tùy ngươi.” “Ai cần ngươi đi theo ta chứ.” Nhạn Hồi vứt cho nó ánh mắt khinh bỉ, lòng nàng thầm nghĩ, đám yêu quái này đều còn nhỏ, trên người không có sát khí, cũng không nguy hiểm bao nhiêu, hơn nữa thả đám tiểu yêu quái này ra làm rối loạn tầm mắt của đệ tử đỉnh Tâm Túc cũng tiện cho nàng chút nữa đưa Bạch Hiểu Lộ đi…

Nghĩ đến đây, Nhạn Hồi bèn thở dài lẩm bẩm: “Được rồi được rồi, dù sao cũng làm chuyện này rồi, không ngại ầm ĩ thêm chút nữa.” Nàng nhìn đám yêu quái trong nhà lao, “Không phải ta đến hại các ngươi đâu.” Nói xong nàng đưa tay xé phong ấn dán trên nhà lao xuống, sau đó vung chưởng đập nát khóa sắt trên cửa, đứng chặn ở cửa nói: “Ai là Bạch Hiểu Lộ, nói ra thì ta sẽ thả hết các ngươi đi.” Đến nước này, cho dù thiếu niên kia có tỏ vẻ anh hùng chăng nữa cũng vô ích, vì ánh mắt các yêu quái tự nhiên đều tập trung trên người Bạch Hiểu Lộ.

Nhìn cô bé toàn thân run lẩy bẩy, Nhạn Hồi thở phào, tránh khỏi cửa nhà lao: “Đi hết đi.” Nghe thấy ba chữ này, tất cả yêu quái vẫn còn hơi do dự. Có một tiểu nữ yêu nóng lòng chạy trốn vừa bước về phía cửa mấy bước, thiếu niên áo vải kia lập tức nói: “Đừng tin cô ta, có gian trá.” Nhạn Hồi liếc nó, cũng không giải thích, nhưng tiểu nữ yêu dù sao cũng rất muốn rời khỏi nơi này, nghiến răng quyết tâm chui đầu ra khỏi cửa, Nhạn Hồi không cản, để mặc nó chạy ra.

Nàng khoanh tay dựa vào tường, dáng vẻ bỡn cợt, “Các ngươi không đi à?” Vừa dứt lời, các yêu quái ùn ùn chui ra khỏi cửa nhà lao, chẳng mấy chốc đã có đệ tử đỉnh Tâm Túc bên ngoài phát hiện yêu quái trốn thoát, thế là chó sủa gà kêu ầm ĩ. Rất nhanh, nhà lao chỉ còn lại thiếu niên và Bạch Hiểu Lộ đang ngơ ngác.

Nhạn Hồi bước vào nhà lao, không buồn nhìn thiếu niên, ngồi xổm trước mặt Bạch Hiểu Lộ, nhìn cô bé còn đang run rẩy, xoa xoa đầu nó. Nghĩ lại cô bé đáng yêu thế này nhưng đã mất mẹ, tuy là một yêu quái, nhưng Nhạn Hồi vẫn có chút bùi ngùi: “Mẹ ngươi báo mộng nhờ ta cứu ngươi, theo ta đi.” Bạch Hiểu Lộ ngẩng đầu nhìn nàng: “Mẹ? Nhưng mẹ đã… không còn nữa mà.”

Nhạn Hồi thấy bên cạnh mình có khí đen tụ lại, nàng biết là Hồ yêu ba đuôi đã đến bèn ngó sang bên cạnh, nhìn Hồ yêu ba đuôi vẫn luôn kể lể chuyện của mình lúc này đang ngắm con gái, mắt ướt đẫm, môi nhẹ run, vẻ mặt buồn bã phức tạp không nói nên lời. Nàng thở dài, kéo Bạch Hiểu Lộ dậy: “Không còn thời gian nữa, ta đưa ngươi ra khỏi núi Thần Tinh rồi tính.” Nhạn Hồi đưa Bạch Hiểu Lộ ra khỏi nhà lao, nhưng thiếu niên áo vải vẫn còn đứng bên trong, lúc nàng sắp ra ngoài, nó bỗng chắn trước mặt nàng, chăm chăm nhìn nàng nghiêm túc hỏi: “Ngươi là người tu đạo, tại sao lại giúp yêu quái?”

Thiếu niên kia thấp hơn nàng một cái đầu, Nhạn Hồi nghe câu hỏi này bèn cười cười, dáng vẻ bỡn cợt véo má nó, véo xong lại nhìn vào mắt nó nói: “Đó là vì ngươi vẫn chưa hiểu thế nào gọi là nữ nhân dịu dàng như nước.” Nàng buông tay ra đẩy nó sang bên cạnh: “Đừng cản đường, tỷ tỷ còn đang bận.” Thiếu niên kinh ngạc sờ mặt mình rồi nhìn nàng, sau đó tai dần dần đỏ bừng, không nói tiếng nào nhìn Nhạn Hồi đưa Bạch Hiểu Lộ đi xa.

Thiên Diệu nghe đến đây, liếc nhìn Nhạn Hồi vẫn đang dương dương tự đắc, âm thầm uống một hớp trà. “Sức quyến rũ của ta cũng lớn thật, chỉ véo mặt vậy thôi đã bắt được trái tim của một thiếu niên yêu quái.” Nhạn Hồi cảm thấy rất kiêu ngạo. Giọng Thiêu Diệu bình thản, “Người ta chỉ thay cô đỏ mặt vì hành động không biết xấu hổ kia thôi.”

Nhạn Hồi im lặng, liếc nhìn hắn: “Miệng ngươi sao ngày càng chua cay vậy? Ban đêm lén uống nước ớt à?” Thiên Diệu lại uống một ngụm trà, “Sau đó thì sao, cô đưa con gái Hồ yêu trốn khỏi núi Thần Tinh?” Nhạn Hồi bĩu môi, “Trên đường bị mấy đệ tử của đỉnh Tâm Túc phát hiện, nhưng dựa vào cơ trí của ta thì vẫn gạt được họ, ta bày trò để họ đi hướng khác tìm yêu quái, sau đó đưa Bạch Hiểu Lộ đi.”

Hắn bất ngờ nhướng mày, “Nói vậy cô đã thành công cứu con gái của Hồ yêu kia ra, nhưng tại sao hiện giờ Hồ yêu này lại tìm cô?” “Không có…” Nhạn Hồi thở dài, nghi ngờ xen lẫn khổ não nói tiếp, “Lúc đó tuy ta đưa Bạch Hiểu Lộ ra khỏi núi Thần Tinh, nhưng sau đó… nó chạy quá chậm nên lại bị bắt về.” “Bởi vậy mà Hồ yêu muốn cô đi cứu con gái cô ta lần nữa sao?”

“Chắc là vậy đó, nhưng bây giờ ta không thể quay về núi Thần Tinh được nữa, thêm vào đó Hồ yêu này chỉ gào khóc ầm ĩ trong mơ, ta hoàn toàn không nghe được cô ta đang nói gì.” Nhạn Hồi xoa xoa mi tâm, “Huống hồ, lần này cảm giác lệ khí trên người cô ta còn nặng hơn lần trước, có vẻ như đang dần dần biến thành ác quỷ…” Thiên Diệu nghe vậy thoáng im lặng. Nhạn Hồi tiếp tục nói: “Các yêu quái đang bị giam yên ổn trên đỉnh Tâm Túc, bỗng nhiên toàn bộ chạy hết, Lăng Phi chưởng quản đỉnh Tâm Túc đương nhiên phải điều tra rõ ràng chuyện này, sau đó cứ tra, tra mãi rồi tra ra ta. Mấy đệ tử ta gặp lúc đưa Bạch Hiểu Lộ chạy trốn đã chỉ ra hôm đó đích thực ta từng xuất hiện trên đỉnh Tâm Túc, sau đó họ… ép cung Bạch Hiểu Lộ, cuối cùng lộ ra ta.”

“Vậy là cô bị trục xuất à?” Nhạn Hồi bĩu môi lắc đầu: “Chỉ thả mấy yêu quái thôi thì sư phụ sẽ không đuổi ta đi đâu, từ trước đến giờ ta gây họa còn nhiều hơn vậy nữa.” “Ồ, vậy thì tại sao?”

Nhạn Hồi tựa đầu vào tường nhớ lại, sau đó cười ngọt ngào nói: “À, chắc vì ta đập Lăng Phi.” Nàng nhếch môi cười lộ ra chiếc răng khểnh, trông có chút tà ác, “Đập đã lắm.” “…”.