Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Hộ Tâm (Quyển 1) - Chương 29

Chương 28

Nói đến chuyện Nhạn Hồi bị đuổi ra khỏi núi Thần Tinh, một nửa là do tình thế ép buộc, nhưng nửa còn lại chắc là vì nàng thật sự không kiềm chế được tính tình nóng nảy của mình… Lăng Phi điều tra chuyện yêu quái đỉnh Tâm Túc chạy thoát chẳng bao lâu thì tra ra Nhạn Hồi, nàng nghiến răng, đánh chết cũng không nhận. Nhưng sau đó Bạch Hiểu Lộ bị bắt về, nghiêm hình bức cung, cuối cùng cô bé cũng khai ra Nhạn Hồi trong lúc mê man.

Lăng Phi lập tức ra lệnh áp giải Nhạn Hồi đến địa lao đối chứng, không quên mời luôn mấy sư thúc thường ngày rất có uy tín đến để giám sát. Lúc nàng bị mấy đệ tử đưa tới địa lao thì nhìn thấy cảnh tượng nghiêm túc như tam đường hội thẩm. Nhạn Hồi liếc nhìn qua, không thấy Lăng Tiêu, lòng lập tức hiểu ra, lần này Lăng Phi đã tóm được đuôi nàng nên muốn xử lý nàng.

Tiểu hồ ly trong nhà lao đang bị treo lên, cả người đầy vết thương do bị đánh. Nhạn Hồi nhác thấy liền khẽ chau mày, nhưng tất cả các đệ tử và sư thúc đều ra vẻ đương nhiên, nàng đành im lặng không nói một lời. Sắc mặt Lăng Phi sa sầm đứng trước mặt Nhạn Hồi, vừa cất lời đã thể hiện uy nghiêm: “Nhạn Hồi, ngươi cấu kết yêu quái, lén thả yêu quái bị giam trên đỉnh Tâm Túc, ngươi có nhận không?” Nhạn Hồi thoáng im lặng, lòng còn đang thầm sắp xếp lời lẽ. Nào ngờ chỉ trong phút chốc nàng im lặng, ả bèn liếc mắt với đệ tử trong lao, đệ tử trong lao gật đầu nhận lệnh, quất một roi lên người Bạch Hiểu Lộ.

Cô bé bị đánh đau quá kêu thét lên, tỉnh lại trong cơn mê. Bạch Hiểu Lộ hoảng hốt đưa mắt nhòm quanh, nhìn thấy Nhạn Hồi, ánh mắt nó lập tức sáng lên, nhưng khi thấy các tiên nhân đứng xung quanh, nó liền hiểu chuyện, cắn môi không lên tiếng. Lăng Phi đương nhiên thấy hết vẻ mặt của nó, ả lạnh lùng hỏi: “Hồ yêu, trước mặt cô ta, ngươi hãy nói lại một lần nữa những lời ngươi đã khai nhận trước đó.”

Bạch Hiểu Lộ rụt rè nhìn nàng, nhưng vẫn cắn môi không nói. Ánh mắt Lăng Phi lạnh lẽo, đệ tử trong nhà lao lại đưa tay lên. “Đừng đánh nữa.” Nhạn Hồi lên tiếng, “Phải, đám Hồ yêu đó đều do ta thả.”

Mấy sư thúc nghe vậy liền thì thì thầm thầm với nhau. “Hay cho Nhạn Hồi.” Lăng Phi cười lạnh, “Lăng Tiêu sư huynh thương xót thân thế ngươi tội nghiệp mới đưa về núi Thần Tinh tận tình dạy dỗ, nhưng nay ngươi lại báo đáp sư môn thế này đây sao? Cấu kết yêu quái, lén thả yêu tà, cùng bọn chúng trộm bảo vật…” Đỉnh Tâm Túc còn mất bảo vật nữa sao?

“Khoan đã.” Nhạn Hồi không chờ Lăng Phi nói hết đã ngắt lời, nàng ngẩng đầu, chăm chăm nhìn ả, “Ta đã thả yêu quái, nhưng ta không cấu kết yêu quái, càng không cùng với chúng trộm bảo vật gì hết.” “Ồ, nếu không cấu kết yêu quái, vậy ngươi nói xem tại sao ngươi lại lén thả Hồ yêu?” “…” Nhạn Hồi nhìn trời, mặt không đổi sắc nói, “Chỉ là một đám tiểu yêu quái, lông còn chưa mọc đủ, ta thấy chúng tội nghiệp nên thả đi. Không hề cấu kết với yêu quái khác.”

Lăng Phi lại hừ lạnh, “Ngươi tưởng bọn ta dễ gạt như trẻ lên ba à?” Nhạn Hồi bĩu môi, “Thôi được, ta nói thật, mẹ nó báo mộng cho ta nhờ ta cứu con gái cô ta, ta bị đeo bám nên không còn cách nào, đành thả con gái cô ta ra. Nè, mẹ nó hiện giờ đứng ngay sau lưng cô, đang nhìn vào gáy cô đó.” “Hỗn xược!” Lăng Phi đen mặt mắng nàng, “Còn dám ăn nói bừa bãi nữa!”

Nói dối không tin, nói thật cũng không tin, Nhạn Hồi ngửa đầu nhìn trời, im lặng không nói. Lăng Phi ổn định cảm xúc lại tiếp tục hỏi: “Yêu quái nào đánh cắp bảo vật của đỉnh Tâm Túc ta, đã đi đâu rồi, nếu ngươi chịu nói thật, coi như lấy công chuộc tội, ta và các sư thúc sẽ nhẹ tay xử lý.” “Ta không biết.” Nhạn Hồi đáp, “Ngay cả đỉnh Tâm Túc có bảo vật gì ta cũng không biết.”

Ánh mắt Lăng Phi cao ngạo nhìn Nhạn Hồi một lúc, sau đó khẽ nghiêng mắt nhìn Bạch Hiểu Lộ trong nhà lao: “Cô ta không muốn nói tất sẽ có người nói thay.” Đệ tử trong lao nhận được ánh mắt của Lăng Phi, mấy roi “xoẹt xoẹt” lại gọn gàng dứt khoát rơi trên người nó. Bạch Hiểu Lộ kêu đau. Cả phòng giam, trừ Nhạn Hồi chau mày, không một ai dị nghị với hành động này.

“Nhạn Hồi đã cứu ngươi chắc ngươi cũng biết kế hoạch bên trong, mau khai rõ hành tung của bảo vật đỉnh Tâm Túc.” Lăng Phi quay người, mang theo cảm giác tự cao trời sinh đi tới trước nhà lao, ả nhìn Bạch Hiểu Lộ bên trong, “Không nói thật thì ta có cách khiến ngươi đau gấp mười lần hơn.” Bạch Hiểu Lộ khóc đến khản giọng, có lẽ vì quá đau nên thần trí không được tỉnh táo lắm, nó vừa lắc đầu nói “Tôi không biết” vừa hét lên “Tỷ tỷ cứu muội”. Nó vừa nói xong, ánh mắt của tất cả mọi người đều thoáng dừng trên người Nhạn Hồi.

Lăng Phi nửa khiêu khích nửa khinh bỉ nhìn nàng, Nhạn Hồi hiểu ánh mắt của ả đang nói “Đồ sâu kiến hèn hạ như ngươi mà lại ngông cuồng muốn đấu với ta à, lần này ta xem thử ngươi còn giở được trò gì”. Nhạn Hồi không thích bị vu oan, không thích bị khiêu khích, không thích bị uy hiếp. Nhưng tất cả những chuyện nàng không thích lúc này Lăng Phi đều đã làm hết. “Dừng tay.” Giọng nàng khẽ trầm xuống, “Các người ức hiếp con gái người ta như vậy, không sợ mẫu thân đã qua đời của nó ban đêm tới tìm các người sao?”

Lăng Phi cười lạnh, “Người tu tiên tu đạo sợ gì âm tà yêu quái làm loạn, kẻ sống ta không sợ, kẻ chết rồi lại càng chẳng có gì đáng sợ.” Nhạn Hồi nhìn hồn phách Hồ yêu ba đuôi, “Cô nghe thấy rồi đó, sau này ban đêm đừng tới tìm ta nữa, tìm cô ta đi.” Lăng Phi khinh bỉ đảo mắt nhìn nàng, ánh mắt lại rơi trên người Bạch Hiểu Lộ, nhưng thấy nó vẫn rên rỉ không biết, ả bực bội chau mày, “Sống chết không khai, để lại cũng vô ích, cắt cổ vứt ra khỏi núi Thần Tinh đi.”

Nhạn Hồi cả kinh, lập tức hét lên: “Dừng tay!” Nàng nói, “Ta nói thật các người không tin, nói dối cũng không tin, nói đến cùng cô chỉ cần nghe những lời mình muốn thôi. Được rồi, cô nói đi, cô muốn nghe điều gì, ta sẽ nói cho cô nghe.” Lăng Phi lạnh lùng nhìn nàng: “Thân là đệ tử núi Thần Tinh mà lại che chở cho một yêu quái, Nhạn Hồi, ngươi có nói hay không sự thật cũng đã bày ra trước mắt.” Lăng Phi quay đầu nói với mấy sư thúc, “Không cần thẩm vấn nữa, Nhạn Hồi tư thông yêu quái tội danh đã rành rành, nếu không hỏi ra tung tích bảo vật đỉnh Tâm Túc, muội sẽ đích thân đi tìm. Còn yêu quái này thì giết đi rồi vứt khỏi núi Thần Tinh.” “Ai dám giết nó!” Nhạn Hồi bị những lời không phân thị phi trắng đen của Lăng Phi chọc giận, nàng ngẩng đầu, mắt lóe ánh lửa, một ngọn lửa bùng lên từ ngọn roi của đệ tử hành hình, trong phút chốc đã đốt cả sợi roi thành tro bụi.

Nhạn Hồi vì bảo vệ một yêu quái mà dám ra tay trước mặt nhiều sư thúc như vậy… Khiến mọi người có mặt đều kinh ngạc đờ người. Lăng Phi thấy vậy liền nổi giận: “Hỗn xược!” Ả nói hai chữ này rồi phóng ra một đạo pháp lực dạy dỗ Nhạn Hồi, thể hiện uy nghiêm của mình, nhưng không ai ngờ pháp lực ả phóng ra lại bị bức tường lửa Nhạn Hồi dựng lên chặn lại.

Nhạn Hồi nhìn ả từ sau tường lửa, khinh bỉ cong khóe môi: “Lăng Phi sư thúc phải chăm chỉ tu luyện hơn nữa.” Vừa dứt lời, trong lúc tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng, bức tường lửa của Nhạn Hồi hóa thành một con rồng lửa cuốn lấy pháp lực của Lăng Phi, thế như chẻ tre ập về phía trước, đè Lăng Phi lên song chắn sắt của nhà lao. Chẳng ai ngờ Nhạn Hồi lại dám chặn pháp thuật của Lăng Phi, cũng chẳng ai ngờ Nhạn Hồi lại có thể chặn được pháp thuật của ả, càng không ai to gan nghĩ rằng Nhạn Hồi không chút do dự mà phản đòn lại, đòi cả vốn lẫn lời…

Mà còn đánh Lăng Phi thảm hại như vậy nữa… Tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn con rồng lửa của Nhạn Hồi đốt cháy y phục đầu tóc Lăng Phi. Thái độ cao ngạo của ả liền bị mất hết, chỉ huơ tay múa chân thi pháp dập lửa trên người. Nhạn Hồi nhìn ả phất tay nhảy nhót như một con khỉ chật vật, lạnh lùng nói: “Lăng Phi sư thúc, tâm tư tu đạo của cô đâu hết rồi? Thế này mà còn dám buông lời nói không sợ yêu tà sao?”

Cuối cùng Lăng Phi nhếch nhác cũng dập được lửa toàn thân, ả là muội muội của Tố Ảnh chân nhân, đến núi Thần Tinh tu tiên, nhưng không phải là tu tiên bình thường, mà gần như đã trở thành biểu tượng cho mối giao hảo giữa hai phái, xưa nay luôn được kính trọng. Nhưng nay lại bị một đệ tử nhỏ hơn mình một đời đốt cháy y phục đầu tóc, đây rõ ràng là sỉ nhục! Lăng Phi nổi trận lôi đình, ngẩng đầu ngưng tụ pháp lực trong lòng bàn tay. Nhạn Hồi thấy vậy ánh mắt sầm xuống, cũng không khách sáo vận nội tức, trong lúc Lăng Phi ra tay, một đạo pháp lực bỗng dựng lên từ dưới đất, chặn lại pháp thuật của Lăng Phi, còn bàn tay Nhạn Hồi cũng bị tóm lại.

Nhạn Hồi ngây người, khắc sau bèn cảm thấy một luồng hàn khí nhức nhối cắm vào xương cốt, nàng ngẩng đầu nhìn lên, người tóm cổ tay nàng không phải sư phụ Lăng Tiêu của nàng thì còn ai. “Sư phụ.” “Sư huynh!”

Lăng Phi thấy Lăng Tiêu đến, dáng vẻ càng kiêu căng hơn: “Nhạn Hồi thật sự quá hỗn xược.” Lăng Tiêu buông tay Nhạn Hồi ra. Cánh tay Nhạn Hồi nặng nề thõng xuống, trên cổ tay kết một lớp hàn băng, nhưng hơi lạnh không nặng như hàn khí trong mắt Lăng Tiêu. “Ra tay với sư thúc đồng môn, con đúng là ngày càng coi thường trưởng bối, tùy tiện làm bừa!”

Lửa trong lòng Nhạn Hồi vẫn chưa tắt, nhưng bị Lăng Tiêu mắng, đành âm thầm chịu đựng, nàng chưa từng để bản thân mình chịu thiệt thòi vì bất kì người nào, nhưng Lăng Tiêu thì khác, vì đó… là sư phụ nàng. “Sư huynh, Nhạn Hồi cấu kết yêu quái, lén thả yêu tà, trộm bảo vật của đỉnh Tâm Túc, kiêu căng không nghe dạy dỗ, các sư huynh có mặt đều chứng kiến, thật sự không thể nuông chiều!” Lăng Tiêu im lặng nhìn Nhạn Hồi.

Bên cạnh có một sư thúc vuốt râu lên tiếng: “Lăng Tiêu sư đệ, đồ đệ của đệ thật sự quá to gan.” Lăng Tiêu im lặng một lúc rồi trầm giọng nói: “Con có gì muốn nói không?” Nhạn Hồi ngẩng đầu nhìn sư phụ mình: “Con đã thả yêu quái, nhưng con không cấu kết yêu quái, cũng không cùng chúng trộm đi bảo vật của đỉnh Tâm Túc.”

Lăng Phi hừ lạnh: “Còn xảo biện!” Nhạn Hồi đảo mắt nhìn Lăng Phi, giọng nói cũng lạnh lùng khinh bỉ: “Còn về Lăng Phi sư thúc… Đúng vậy, con đã đánh cô ta. Con cũng đâu ngờ mình lại đánh thắng cô ta dễ dàng đến vậy.” Câu nói này khiến tất cả mọi người có mặt đều im lặng.

Phải… Không ai ngờ. Mọi người nhất thời không phán đoán được rốt cuộc là Nhạn Hồi quá lợi hại hay pháp thuật Lăng Phi không tinh… “Nhạn Hồi coi thường trưởng bối, tùy tiện làm bừa, đánh hai mươi roi, đưa về đỉnh Liễu Túc giam mười ngày rồi sẽ trừng phạt sau.”

Cuối cùng Lăng Tiêu cũng trách phạt nàng, sau đó Nhạn Hồi bị đưa về đỉnh Liễu Túc, mười ngày sau, nàng nhận được trừng phạt của mình, với tội danh cấu kết yêu quái, nàng bị trục xuất ra khỏi núi Thần Tinh. Những chuyện khác Nhạn Hồi không hỏi nữa, nàng chỉ biết cuối cùng Lăng Tiêu đã tin lời Lăng Phi định tội nàng. Lăng Tiêu không tin nàng.

Nhạn Hồi kể xong chuyện, vẻ mặt chẳng chút biến đổi, chỉ bĩu môi, “Sau khi xuống núi ta không có tiền, nghe bằng hữu giới thiệu đi xé bảng, định nửa đời sau dựa vào việc bắt ít yêu quái đáng ghét mưu sinh, không ngờ lại gặp ngươi.” Nàng than vắn thở dài, “Đúng là năm xui tháng hạn.” Thiên Diệu nghe xong, không để tâm đến lời trách cứ của nàng, chỉ nói: “Còn con gái Hồ yêu thì sao?” “Ta bị giam, đâu biết tin tức của nó. Nhưng với tình thế lúc đó, sau này ta đoán chắc nó bị giết rồi…” Nhạn Hồi lại than, “Nhưng có khi nó vẫn còn đang giãy giụa sống ở đâu đó. Nếu không mẹ nó cũng không tới tìm ta.”

“Đã kêu là đi tìm Lăng Phi đi mà, hiện giờ ta là một người bị trục xuất, giúp được gì nữa đâu…” Nhạn Hồi gãi đầu rồi vỗ tay, “Dù sao cũng trốn không được, thôi thì tìm cô ta nói chuyện thử.” Thiên Diệu ngẩng ra: “Tìm cô ta?” Nhạn Hồi quay đầu, nhìn Thiên Diệu cười ngọt ngào: “Chắc là ngươi vẫn chưa thấy ma đâu nhỉ.”

“…” “Ta cho ngươi mở rộng tầm mắt.” “…”

.