fa-bars

Hộ Tâm (Quyển 1) - Chương 3

Chương 3

Nhạn Hồi tiếp tục ở trong nhà củi một ngày, đến chiều tối, tiểu viện rách nát bỗng nhiên trở nên náo nhiệt. Thật ra nếu xét kĩ thì đây vốn không được coi là náo nhiệt, Nhạn Hồi lắng nghe, đếm được bên ngoài có chừng hai mươi người đến, nếu pháp lực nàng vẫn còn thì có thể dễ dàng giải quyết họ rồi chạy, nhưng mà… Nhạn Hồi thăm dò nội tức trong người, vẫn không có chút xíu xiu nào, độc rắn này đúng là ghê gớm thật. Nghĩ đến đây, nàng lại suy ngẫm về tên ngốc tên “A Phúc”.

Người trong thôn đều công nhận hắn là một tên ngốc, ắt hẳn từ nhỏ hắn đã là kẻ ngốc, nhưng Nhạn Hồi có nhìn thế nào cũng không cảm thấy hắn ngốc, thậm chí còn cảm thấy có chút nham hiểm xảo trá. Nhạn Hồi nghĩ đi nghĩ lại, có thể khiến một kẻ ngốc đột nhiên thông minh, cũng chỉ có khả năng hắn bị Xà yêu nhập thân, nhưng linh khí núi Đồng La này quá ít ỏi, yêu quái có thể tu hành ở đây, e cũng chỉ có Xà yêu hôm trước bị nàng đâm một kiếm mà thôi. Nàng còn đang suy nghĩ làm thế nào để đối phó với Xà yêu này trong tình trạng không có pháp lực, bỗng cửa nhà củi phát ra tiếng kêu “két”, Châu thẩm buôn người hôm qua bước vào, giả tạo cười nói: “Chúc mừng chúc mừng!”

Nhạn Hồi liếc nhìn bà ta, bà ta dìu nàng dậy, thành thục trói tay nàng thêm một vòng, để lại một đoạn dây dài trong tay mình rồi cắt đứt dây trói trên chân nàng, dắt đi, như thể dắt chó vậy. “Theo thẩm thẩm nào, thẩm thẩm đưa cô đi bái đường.” Bà ta giật sợi dây muốn kéo Nhạn Hồi ra, nhưng nàng đứng bất động ở cửa nhà củi.

Nụ cười trên khóe miệng Châu thẩm trở nên nham hiểm: “Tiểu cô nương, cô đừng hòng giở trò, ta làm ăn mấy năm qua, không ai vào thôn này rồi mà ra được đâu, biết điều thì ngoan ngoãn ra bái đường, nếu không ta sẽ không khách sáo như Tiêu lão thái đâu! Cô đang có tâm tư gì ta đều biết hết.” “Bà biết tâm tư của ta?” Nàng liếc nhìn bà ta, “Bà biết mà còn không mau đem miếng vải tới trùm đầu ta lại.” Châu thẩm ngây ra, vẻ nham hiểm trên mặt chẳng những không mất đi mà còn hiện lên vẻ ngạc nhiên, trông có chút khôi hài: “Vải gì?”

“Vải đỏ trùm đầu! Vải che mặt! Bị dắt ra ngoài như vậy bổn cô nương mất mặt lắm!” Châu thẩm hiển nhiên không ngờ rằng trong tình huống này nàng vẫn còn để tâm đến chuyện đó. Bà ta ngẩn ra một lúc, bực bội kéo mạnh khiến nàng loạng choạng, “Còn ra vẻ, hôm nay phải cho cô làm quen, sau này người trong thôn sẽ giúp A Phúc trông coi cô, xem cô chạy đi đâu được. Đi!” Mẹ nó! Cả núi đều là cướp sao!

Nhạn Hồi cảm thấy trong lòng vô cùng phẫn nộ, nhất thời không nhịn được, đưa chân đá vào mông Châu thẩm, đạp mạnh bà ta ra khỏi nhà củi, chúi xuống đất như một con chó. “Ối trời ơi! Ối trời ơi! Ngã chết ta rồi!” Châu thẩm nằm dưới đất the thé kêu đau. Bà ta vừa kêu, toàn bộ người trong sân đều nhìn về bên này. Nhạn Hồi tự bước ra khỏi cửa, hất tóc về phía sau, cả người nhếch nhác nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp, ánh mắt lần lượt lướt qua mặt của tất cả mọi người, hiển nhiên, ai nấy đều bị chấn động trước màn xuất hiện của nàng. Cả hai tên tay sai cao lớn thô kệch của Châu thẩm cũng nhất thời cứng đờ.

Cuối cùng, ánh mắt Nhạn Hồi rơi trên người A Phúc ngốc đang đứng sau lưng tất cả mọi người, vẫn là y phục vải thô, nhưng thấy nàng nhìn mình, hắn cũng chằm chằm nhìn lại, mắt khẽ nhíu, trong ánh mắt ẩn chứa suy nghĩ thâm sâu chẳng có chút ngốc nghếch nào. Nhạn Hồi hừ lạnh, “Bổn cô nương tự biết đi, ai cho bà kéo ta?” Xà yêu này đã nhập vào A Phúc, nên bây giờ có đuổi nàng cũng không đi.

Trên người hắn là tám mươi tám lạng vàng, đủ để nàng phát tài! Nhạn Hồi nhìn thẳng về phía trước, đúng mực, đi xuyên qua tất cả thôn dân đang kinh ngạc, đến trước mặt Tân lang. Trong lúc ánh mắt của tất cả mọi người dõi theo nàng cùng đảo về phía A Phúc, hắn chớp mắt, suy nghĩ và toan tính nơi đáy mắt lập tức biến mất trong tích tắc.

Biết diễn quá nhỉ. Nàng đưa hai tay lên, hất sợi dây trên tay về phía hắn, ra lệnh: “Nào, cầm lấy.” A Phúc nhìn sợi dây rồi đưa tay cầm lấy. Nàng tiếp tục nói: “Đi bái đường.” Không ai ngờ được, nữ nhân bị vớt từ dưới sông lên bán đi này lại lấy tên ngốc này.

Nhưng mà dáng vẻ khí thế bừng bừng, như có lắm tiền lại thô lỗ… cứ như… nàng mới là người mua vậy. Ầm ĩ xong, sau khi ăn cơm, Tiêu lão thái tiễn hương thân phụ lão ra về. Nhạn Hồi trong tân phòng – thật ra là phòng của A Phúc, chỉ sạch sẽ hơn nhà củi chút xíu mà thôi, ngoài ra có thêm một chiếc giường. Nàng ngồi trên giường, vểnh tai nghe Tiêu lão thái đang dặn dò A Phúc bên ngoài: “Tiểu cô nương này tính tình cứng rắn, con phải hôn cô ấy, xoa dịu cô ấy trước, sau đó vuốt ve cô ấy, rồi cởi y phục ra, động tác phải nhẹ nhàng, đừng làm cô ấy bị thương. Nếu cô ấy phản kháng mạnh con cũng đừng làm tổn thương cô ấy. Nếu hết cách thì con kêu nội, nội sẽ giúp con nói với cô ấy. Chờ qua đêm nay là xong.”

Nhạn Hồi nghe mà vừa tức vừa buồn cười. Một mặt cảm thấy bà lão này thật sự rất lo lắng cho tên ngốc kia, một mặt cảm thấy bà lão này vì để cháu mình nối dõi tông đường mà vô cùng ích kỷ, khiến người ta không thể nào tội nghiệp bà ta được. Nhưng đáng tiếc, có thế nào bà lão cũng không ngờ được, tên ngốc này đã không còn là đứa cháu bảo bối của bà ta từ lâu. “Két”, cửa gỗ bị đẩy ra, A Phúc bước vào.

Bà lão vẫn đứng bên ngoài, nghiêng đầu áp tai lên cửa. Nhạn Hồi liếc nhìn, làm như không trông thấy. Chờ A Phúc bước đến, nàng giơ hai tay túm áo, kéo hắn lại rồi đẩy lên giường, buông rèm xuống, ngăn cách không gian trên giường với bên ngoài. Dù tay Nhạn Hồi vẫn bị trói, hành động không tiện, nhưng bóp cổ ai đó thì là chuyện nhỏ.

Nàng cưỡi lên bụng, đè lên huyệt đạo trên eo hắn, khiến hắn không thể động đậy được, sau đó bóp cổ hắn, “Xem ta có bắt được con yêu quái nhà ngươi không.” “Ha.” Thiếu niên cười lạnh, vẻ mặt đượm mấy phần khinh bỉ, “Cưỡi lên người nam nhân để bắt yêu, kẻ tu tiên hiện giờ ai nấy cũng như vậy sao?” “Tiểu yêu tinh.” Nhạn Hồi khẽ cúi người, đè giọng xuống cực thấp, tựa như đang nói những lời tình tứ, “Bớt nói chuyện tu tiên tu đạo gì đó với ta đi, những đạo lý to lớn không tiện cho ta hành sự ta đều mặc kệ.” Nàng cựa quậy một tay, học dáng vẻ của A Phúc xoa mặt mình hôm đó, đặt tay lên mặt hắn, sau đó dùng hai ngón tay kẹp một miếng thịt trên mặt hắn nhéo mạnh rồi kéo ra ngoài, khiến mặt hắn biến dạng.

Nhạn Hồi vui vẻ, “Chẳng phải ngươi biết giả vờ lắm sao, dùng gương mặt này tiếp tục giả vờ cho ta xem thử nào, A Phúc.” Trong rèm, tư thế của họ không thể nào mờ ám hơn thế nữa, nhưng Nhạn Hồi đang vui vẻ ức hiếp người ta nên chẳng hề để tâm. A Phúc nhíu mày, nghiêng đầu, muốn hất tay Nhạn Hồi ra nhưng không được. “Buông ra, bước xuống.” Hắn lạnh lùng nói. Giọng điệu rõ ràng đầy bực bội.

Nhạn Hồi cảm thấy rất vui, nhớ lại dáng vẻ nhếch nhác của nàng hôm qua và hôm nay, toàn bộ đều là nhờ tên này ban cho, hắn còn đứng bên cạnh xem náo nhiệt vừa mỉa mai vừa cười lạnh, nàng tức tối nói: “Sao, không bằng lòng bị ta chèn ép à? Hôm qua lúc ngươi sờ mặt ta đâu có hỏi ta bằng lòng không, hôm trước ngươi đánh ta máu me đầy mặt cũng đâu hỏi ta có bằng lòng không.” “Cô có buông ra không?” Thần sắc trong mắt hắn dần nổi băng sương. Nhạn Hồi vênh váo, “Ngươi muốn ta buông ta lại cứ…”

Lời phía sau vẫn còn ở đầu môi thì Nhạn Hồi bỗng cảm thấy cả thân hình bị tung lên không trung, sau đó trời đất xoay chuyển, đầu nàng đau nhói, vị trí của nàng và A Phúc bỗng đảo ngược, nàng bị đè trên giường. Nhạn Hồi không thể tưởng tượng nổi, rõ ràng nàng đã đè lên đại huyệt trên người hắn, lẽ nào công phu ngoại gia của tên này còn hơn cả nàng? Trong lúc Nhạn Hồi đang ngơ ngác, A Phúc đã đè vai nàng xuống, vẻ mặt khinh bỉ.

Nhạn Hồi bị kích động bởi vẻ mặt này của hắn. Nghĩ lại ở núi Thần Tinh, nếu nàng thật sự ra tay thì đừng nói là đệ tử đồng lứa, e là mấy sư thúc cũng chưa chắc đánh lại nàng. Hôm nay nàng lại thua bởi công phu mà nàng lấy làm kiêu ngạo, Nhạn Hồi cảm thấy rất mất mặt. Nàng nghiến răng, cong hai gối, thúc thẳng lên chỗ hiểm trên bụng A Phúc, khiến hắn bật kêu hự, Nhạn Hồi thừa cơ lật người, một lần nữa đè hắn xuống dưới, “Có phục không?” A Phúc nhíu mày, “Ta không có ý định tỷ võ với cô.”

“Phản kháng ta tức là có ý tỷ võ với ta.” “…” Đánh một hồi, nàng cũng nguôi ngoai bớt, cúi nhìn hắn, “Bây giờ ngươi thật thà rồi à.”

Biết được tính hiếu thắng của Nhạn Hồi, hắn dứt khoát im lặng, nhìn nàng không buồn nói nữa. “Ngươi sớm thật thà một chút chẳng phải xong rồi sao?” Ngoan ngoãn đưa tiền thưởng gấp ba ra đây thì nàng đã chẳng bám lấy hắn!

Nhưng chuyện đến nước này rồi, lời này Nhạn Hồi đành phải nuốt vào, nàng tĩnh tâm, hít một hơi thật sâu, “Thôi vậy, tuy đích thực ngươi đã đánh lén ta một đòn, coi như kết oán với ta, nhưng vẫn câu nói hôm trước, ta với ngươi không thù không oán, không định lấy mạng ngươi, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn giao ra bảo vật ngươi trộm thì ta cũng không làm khó ngươi nữa.” “Ồ?” Thần sắc trong mắt hắn chuyển đổi mấy khắc, tiếp đó nói, “Nếu vậy ngày mai ta sẽ đưa cô đi tìm bảo vật đó.” Nhạn Hồi ngẩn ra.

Không ngờ hắn lại dễ dàng đồng ý như vậy. Nhớ lúc đầu, hắn vì bảo vật đó mà bằng lòng trả tiền gấp ba để mua chuộc nàng, thậm chí không tiếc mạo hiểm đuôi bị chẻ làm hai cũng phải đánh nàng máu me đầy mặt. Vậy mà bây giờ… vừa uy hiếp đã đồng ý ngay sao? Có gian trá.

Thần sắc nàng lạnh đi, tiếp tục bóp cổ hắn, đến khi sắc mặt hắn dần dần trở nên khó coi, bấy giờ mới nói: “Linh hỏa của bổn cô nương không dễ chịu đâu nhỉ, ngươi có muốn thử một lần nữa không?” Có vẻ Xà yêu này không biết nàng mất hết pháp lực, nàng bịp bợm một chút chắc cũng được việc. A Phúc nhìn Nhạn Hồi, thần sắc quả nhiên khẽ biến đổi, hắn im lặng một lúc mới lên tiếng: “Đương nhiên ta có điều kiện, bảo vật có thể giúp ta tu hành, cô lấy đi bảo vật thì không thể quấy nhiễu ta ở đây mượn tinh khí của người trong thôn tu hành.”

Có được điều kiện như vậy, Nhạn Hồi cũng khẽ yên lòng. Nhưng nàng lập tức nhíu mày, tu đạo nhiều năm qua khiến nàng vẫn giữ phản cảm nguyên thủy nhất với việc yêu quái hút tinh khí, nàng suy nghĩ rồi đáp: “Trong thôn này toàn kẻ buôn người, làm chuyện xấu xa nhưng không ai trừng trị, ngươi muốn làm gì người ở đây thì làm, chỉ cần không lấy mạng họ thì ta coi như không biết là được.” “Hút tinh khí thôi, không lấy mạng họ được đâu.”

Lực đạo trên tay Nhạn Hồi nới lỏng ra, “Tiểu yêu tinh, bổn cô nương tính khí không tốt, nếu ngươi dám gạt ta thì không có kết quả tốt đâu.” A Phúc xoa xoa vùng cổ bị bóp đỏ, liếc nhìn nàng, “Cô không cản trở ta tu hành thì tại sao ta phải gạt cô?” Nàng xem xét mấy lần, sau đó đưa tay tới trước mặt hắn, “Cởi trói cho ta.”

A Phúc nghe vậy, mày khẽ động, “Thuật linh hỏa của cô không đốt được sợi dây này à?” Da mặt Nhạn Hồi căng ra, cố giả vờ trấn tĩnh, “Dây này do ngươi trói, đương nhiên phải bắt ngươi cởi. Ta chưa bắt ngươi quỳ xuống cởi cho ta đã là tốt với ngươi lắm đó.” A Phúc liếc nhìn Nhạn Hồi, hiển nhiên không buồn so đo, hắn đưa tay cởi dây trên tay nàng, nhíu mày nói: “Xuống đi.”

Nhạn Hồi cúi đầu nhìn tư thế của mình, hừ lạnh, “Thì ra là xấu hổ, ta không tính toán thì thôi, yêu quái như ngươi mà so đo cái gì.” Nàng vừa nói vừa lật người xuống. “Ngủ đi.” Hắn nói xong tự động xuống giường, đi đến một góc khác trong phòng, dựa vào tường ngủ. Nhạn Hồi nhướng mắt, là ảo giác của nàng sao, sao nàng cứ cảm thấy Xà yêu này không thích ở gần nàng lắm nhỉ. Nhưng tại sao hôm qua Xà yêu này lại sờ mặt nàng, lẽ nào vì hôm qua nàng xinh đẹp, còn hôm nay lại xấu xí?

.

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000