Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hộ Tâm (Quyển 1) - Chương 30

Chương 29

Nhạn Hồi cảm thấy hồn phách của Hồ yêu ba đuôi hiện tại thật có chút không ổn. Nàng không dám sơ ý, cố tình chọn lúc chính Ngọ, tìm một rừng liễu vắng người trong trấn bày trận pháp. Nàng ngồi giữa trận pháp, xoa xoa tay nói: “Ngươi đứng đè lên rìa trận pháp, nếu thấy Hồ yêu kia muốn nhập vào thân ta, ngươi hãy lập tức đá hòn đá bên cạnh ra xa một chút. Động tác phải nhanh nhé, nếu không ta bị Hồ yêu như ác quỷ này nhập thân thì chúng ta đều không yên đâu.”

“Ta đâu có đần độn như cô.” Thiên Diệu rõ ràng mất kiên nhẫn với những lời dặn đi dặn lại của nàng, “Làm phép phần cô đi.” Nhạn Hồi bĩu môi, nhưng cũng không đấu khẩu với hắn nữa, chỉ nhắm mắt bấm ngón tay niệm quyết, chẳng mấy chốc, bên cạnh Nhạn Hồi bốc lên khí đen, tựa như một ngọn lửa địa ngục phụt cháy lên mặt đất. Thiên Diệu không nhìn thấy khí đen, nhưng hắn cũng có thể cảm nhận được nhiệt độ xung quanh đột ngột hạ xuống.

Nhạn Hồi bị khí đen này dọa đến mức không muốn làm phép nữa. Lệ khí này… e là đã sắp thành ác quỷ rồi. Nhưng trước lúc Nhạn Hồi run sợ muốn bỏ trốn, Hồ yêu ba đuôi bỗng xuất hiện trước mặt nàng. Hồn phách nửa trong suốt của nàng ta lơ lửng trong không trung, toàn thân lờ mờ toát ra sắc đỏ thẫm, tóc tai rũ rượi, dung mạo tái nhợt tàn tạ. Nhưng trong đồng tử lóe ánh đỏ kia lại tỏa ra sát khí tối tăm, khiến Nhạn Hồi bất giác nuốt nước bọt.

Thiên đạo trên thế gian tự do luân hồi, trăm ngàn hồn phách mới có một hồn phách chứa chấp niệm mạnh mẽ trụ lại trên thế gian, hồn phách có thể biến thành ác quỷ đúng là ngàn vạn mới có một. Nhạn Hồi sống đến từng tuổi này, từng gặp không ít tiểu quỷ lão quỷ, có kẻ suốt ngày khóc lóc thê thảm, có kẻ thích trêu chọc người khác, nhưng chưa bao giờ gặp ác quỷ chưa lên tiếng đã khiến người ta lạnh gáy hoảng sợ từ tận đáy lòng. Nàng nhìn Thiên Diệu, ra hiệu cho hắn chuẩn bị đá hòn đá mắt trận bất cứ lúc nào. Thiên Diệu đương nhiên không cần nàng nhắc, kể từ khoảnh khắc Hồ yêu ba đuôi hiện thân, chân hắn đã đặt bên hòn đá kia.

Đừng nói đến ác quỷ, ngay cả quỷ Thiên Diệu cũng chưa từng thấy, khoảnh khắc Hồ yêu ba đuôi hiện thân, hắn chỉ cảm giác có điều không hay, nhận ra khí tức cả người Hồ yêu rất không lành. Hồ yêu ba đuôi vốn không để tâm tới Thiên Diệu đứng bên cạnh, nàng ta chỉ chăm chăm nhìn Nhạn Hồi, không nói cũng không động đậy. Nhạn Hồi ho mấy tiếng, dè dặt hỏi dò một câu: “Hay là... cô ngồi xuống trước đi?”

Hồ yêu không có động tĩnh. Nhạn Hồi cụt hứng, nàng sờ mũi, “À, ừm, hôm nay ta gọi cô ra thật ra là muốn bàn với cô chuyện con...” Nhạn Hồi chưa dứt lời, bỗng nhiên một luồng gió âm ùa vào mặt, trong phút chốc Hồ yêu kia đã lướt tới trước mặt nàng, trừng đôi mắt đen lóe ánh đỏ vô cùng hung ác nhìn nàng, đôi môi thâm đen thổi ra ba chữ lạnh lẽo: “Đi cứu nó.”

“Ối, cha bà ông cố nội ơi!” Nhạn Hồi giật mình ôm ngực lui về phía sau. Thiên Diệu thấy vậy định đá hòn đá kia, nhưng Nhạn Hồi lại ôm ngực vội vàng đưa tay ngăn cản: “Khoan khoan khoan đã.” Hồ yêu không nhân cơ hội này nhập thân nàng, chắc là cũng muốn nói chuyện tử tế với nàng, Nhạn Hồi cố gắng thử trao đổi.

Nàng dịch mông trên mặt đất mấy lần để mình cách xa Hồ yêu ba đuôi một chút, sau đó mới ổn định cảm xúc nói: “Đại tỷ.” Nàng gọi Hồ yêu như vậy, “Tỷ xem, trước đó tỷ kêu ta đi cứu con gái tỷ, ta đã cứu rồi đúng không? Sau đó ta bị Lăng Phi điều tra ra, trong nhà lao đó, tỷ chính mắt nhìn thấy mà, ta cũng cố gắng cứu con gái tỷ rồi, nhưng kết quả tỷ cũng biết đúng không…” Thiên Diệu nhìn Nhạn Hồi nói đạo lý với Hồ yêu như đang trò chuyện thường ngày, dáng vẻ đó chẳng khác gì các ông lão bà lão trong sơn thôn của núi Đồng La tán gẫu… Xem ra đối phó với ma quỷ lợi hại nàng cũng có cách của riêng mình…

“Bản lĩnh của ta chỉ có chừng đó thôi, chuyện tỷ nhờ cậy thật sự ta rất khó xử, hơn nữa ta đã không còn là người của núi Thần Tinh, không còn cách nào để đi cứu con gái tỷ…” “Không ở núi Thần Tinh.” Giọng Hồ yêu khản đặc, nhưng cảm xúc đã ổn định hơn ban nãy một chút. Khí đen trên người cũng hơi lắng dịu. Nhạn Hồi ngây ra: “Ở đâu?”

“Thành Vĩnh Châu.” Thành Vĩnh Châu… Đó chẳng phải là tòa thành không xa phía trước sao… Nhạn Hồi nhìn Thiên Diệu, sờ cằm nói: “Bởi vậy tỷ đi theo con gái đến thành Vĩnh Châu sao?”

Hồ yêu gật đầu. Chả trách. Nhạn Hồi thầm nói, lúc ở núi Đồng La nàng không bị đè, thì ra vì Hồ yêu này không tìm thấy nàng, giờ nàng đưa Thiên Diệu đến gần thành Vĩnh Châu này, bởi vậy Hồ yêu ba đuôi mới tìm tới. Đây cũng là duyên phận…

Nhạn Hồi thầm thở dài, chỉ trách mình gặp năm xui tháng hạn, đúng là năm xui tháng hạn mà… “Hiểu Lộ… rất không ổn.” Hồ yêu nói, vẻ mặt đau lòng, trong đôi mắt vừa nhìn đã kinh hãi dần dần bắt đầu ẩm ướt, sau đó một giọt nước mắt lăn xuống má nàng ta, “Ta không bảo vệ được nó, cô giúp ta cứu nó lần nữa đi. Nó vẫn còn quá nhỏ…” Nhạn Hồi thoáng im lặng rồi hỏi: “Sao lại đến thành Vĩnh Châu? Người của núi Thần Tinh thả Bạch Hiểu lộ sau đó lại bị môn phái tu tiên khác bắt sao?”

“Người của núi Thần Tinh…” Hồ yêu nói đến đây tựa như nhớ đến điều gì đáng sợ, nàng ta ôm mặt, toàn thân run rẩy, như căm phẫn như phẫn nộ, “Họ… họ bán Hiểu Lộ cho thương nhân của thành Vĩnh Châu.” Nhạn Hồi khẽ ngây người, nàng luôn biết để duy trì chi tiêu, tất cả các tiên môn trên thế gian đều có kinh doanh đôi chút. Có những mối kinh doanh quang minh chính đại, nhưng cũng có những mối kinh doanh mờ ám. Lúc nàng ở núi Thần Tinh cũng chỉ là một đệ tử nhỏ, chưa từng tiếp xúc với những việc chỉ có sư thúc tiền bối mới biết này, nên nàng cũng không hề biết thì ra núi Thần Tinh lại… Kinh doanh yêu quái.

Thiên Diệu bên cạnh nhíu mày, nói xen vào: “Người bình thường tại sao phải mua yêu quái?” Nhạn Hồi cũng cảm thấy kỳ lạ, thường thì người không tu tiên trốn yêu quái còn không kịp, tại sao lại làm việc kinh doanh nguy hiểm như vậy. Hồ yêu toàn thân run rẩy im lặng hồi lâu, bàn tay đen sì khẽ trượt xuống khỏi mặt, nàng ta trừng đôi mắt đáng sợ lộ vẻ kinh hoàng: “Họ lấy máu hồ yêu nấu thành mê hương, bôi mê hương này lên người có thể khiến người khác si mê.”

Nhạn Hồi và Thiên Diệu đều ngây người. Nhưng khác ở chỗ Nhạn Hồi vô cùng kinh ngạc, còn Thiên Diệu chìm vào suy tư. “Khoan đã…” Nhạn Hồi xoa xoa huyệt Thái Dương, không dám tin hỏi lại lần nữa, “Ta chưa hiểu lắm, họ lấy máu Hồ yêu nấu cái gì?” “Mê hương.” Hồ yêu nói, “Nữ nhân bôi lên người có thể khiến nam nhân si mê, nam nhân cũng vậy.” Ngón tay của Hồ yêu hầu như muốn vạch rách mặt mình, “Máu của chín Hồ yêu mới có thể nấu thành một bình mê hương nhỏ, thương nhân bán với giá trên trời, nhưng vương tôn quý tộc lại tranh nhau mua hương này.”

Nhạn Hồi chớp mắt suy nghĩ một lúc: “Tỷ có lầm không? Trên thế gian làm gì có cách đó, máu yêu hay máu người cũng đều là máu thôi, đun sôi nước, bỏ vào nồi nấu là nổi bọt, ồ… có khi nấu thành tiết canh, mềm mềm ăn cũng ngon lắm…” “Không lầm đâu.” Hồ yêu lắc đầu, “Ta đã bị rút cạn máu như vậy, rồi chết ở thành Vĩnh Châu. Ta đã chết ở đó…” Nhạn Hồi im lặng.

“Tất cả Hồ yêu bị tiên môn bắt, trước khi đưa đi sẽ móc nội đan để không còn năng lực phản kháng. Sau khi các thương nhân nhận được sẽ dùng bảo vật bí mật ngày ngày hút linh khí trong cơ thể bọn ta, sau bảy bảy bốn mươi chín ngày hút cạn linh khí, họ sẽ giết lấy máu, hòa cùng với linh khí để luyện thành hương.” Hồ yêu nói đến đây, cảm xúc lại bắt đầu kích động, toàn thân bộc phát khí đen, mái tóc bồng bềnh, đôi mắt bắt đầu trở nên đỏ rực, nàng ta căm hận nói: “Mỗi một bình hương đều là vật sống, là mạng của Hồ yêu, họ lấy máu bọn ta bôi lên người để hấp dẫn người khác, họ chết mê chết mệt, họ lấy đó làm tự hào, họ huênh hoang tước đoạt sinh mạng của bọn ta, người tu tiên tu đạo các người đều nói yêu quái là ác, nhưng những kẻ này mới là ác, người tu tiên các người là đồng bọn, cũng là ác!” Móng tay Hồ yêu dài ra, “Các người đều đáng phải xuống địa ngục như ta!” Giọng nàng ta the thé, dáng vẻ như mất khống chế. Nhạn Hồi lạnh người, lập tức hét với Thiên Diệu: “Đá!”

Thiên Diệu cũng không do dự, giơ chân đá hòn đá trên mắt trận. Thân hình Hồ yêu ba đuôi lập tức biến mất. Nhạn Hồi lăn lê bò toài chạy ra khỏi trận pháp, khoảnh khắc nàng vừa rời khỏi, vùng đất bên trong tựa như bị nổ tung, bụi đất tung tóe, bay lơ lửng một hồi mới chầm chậm lắng xuống. Thiên Diệu nhìn nàng đang ngơ ngác bên cạnh, hỏi: “Cô ta đi rồi à?”

Nhạn Hồi thất thần đáp: “Chắc về thành Vĩnh Châu rồi.” Nàng dùng chân xóa trận pháp đi, “Chúng ta về chợ đi. Rừng liễu âm khí nặng quá.” Nàng nói xong bèn hốt hoảng đi về phía chợ đông người. Thiên Diệu cũng lặng lẽ theo sau nàng.

Thật ra Nhạn Hồi cũng không dám tin chuyện mình vừa nghe, hay đúng hơn là… không muốn tin. Không ngờ tiên môn lại kinh doanh kiểu này, không ngờ các Chưởng môn của Tiên môn lại cho phép kiểu kinh doanh này tồn tại, Lăng Tiêu… cũng cho phép… Nhạn Hồi nhớ lại rất lâu về trước, nàng còn nhỏ, vừa mới gặp Lăng Tiêu, trên đường theo Lăng Tiêu về núi Thần Tinh, Lăng Tiêu chém chết một yêu quái tấn công thôn trang. Nhìn thấy dáng vẻ áo trắng phấp phới như thần tiên của sư phụ lúc đó, Nhạn Hồi thật chỉ muốn khấu bái. Nàng sùng bái sư phụ, ngưỡng mộ sư phụ, nàng muốn có sức mạnh chém yêu quái khắp thiên hạ như sư phụ, nhưng lúc đó Lăng Tiêu nói với nàng: “Có thể có sát tâm, nhưng sát tâm không được nặng. Cho dù yêu quái là ác, nhưng lúc giết yêu quái cũng phải từ bi.”

Cho dù giết chóc cũng phải từ bi, Nhạn Hồi vẫn luôn nhớ lời này. Nhưng Lăng Tiêu lại cho phép việc kinh doanh tàn nhẫn không chút từ bi này diễn ra trước mắt mình. Thì ra nàng đã lầm lẫn về sư phụ mình bao nhiêu năm nay, hay bao nhiêu năm nay sư phụ nàng đã dần dần thay đổi…

Mặt trời lúc chính Ngọ nóng như lửa đốt, bước đi trên con đường ồn ào huyên náo của tiểu trấn, nhưng Nhạn Hồi chỉ cảm thấy lạnh toát cả người. Im lặng suốt dọc đường về tới khách điếm, nàng lại ngồi bên bàn im lặng thêm một canh giờ, sau đó đập bàn nói: “Ta phải đi cứu Bạch Hiểu Lộ. Ta phải điều tra rốt cuộc là những tiên môn nào kinh doanh kiểu này, ta muốn biết…” Nàng muốn biết có phải Lăng Tiêu gật đầu cho phép chuyện này không.

Thiên Diệu nghe vậy nhìn nàng, “Tốt lắm, ta cũng rất hứng thú với chuyện này.” Nhạn Hồi quay đầu nhìn hắn, thấy Thiên Diệu đã gói gém hành lý xong, dáng vẻ như định đi ngay lập tức. Nàng hỏi: “Ngươi muốn gánh trách nhiệm của một yêu quái, đi giải cứu đồng loại sao?” Rồi nàng gật đầu, “Ngươi cũng là một yêu quái nhiệt tình.” Thiên Diệu nhìn nàng, “Không, ta chỉ đi tìm đồ của mình thôi.”

Nhạn Hồi ngây người: “Đồ gì?” “Vừa rồi Hồ yêu nói, đám thương nhân có một bảo vật bí mật có thể hút linh khí của Hồ yêu.” Ánh mắt Thiên Diệu lóe hàn quang, “Bảy bảy bốn mươi chín ngày là có thể hút sạch linh khí của mấy chục Hồ yêu, ngoài sừng rồng của ta, nhất thời ta không nghĩ ra pháp bảo nào có bản lĩnh này.” Nhạn Hồi đờ người, lúc này mới nhớ ra, trong truyền thuyết, sừng rồng chính là pháp bảo chí cao hút tinh khí của trời đất.

Nếu đám thương nhân kia có sừng của Thiên Diệu… Vậy chuyện này ngày càng phức tạp rồi..