fa-bars

Hộ Tâm (Quyển 1) - Chương 31

Chương 30

Đề phòng trên đường tới Vĩnh Châu lại bị yêu quái tập kích, Nhạn Hồi và Thiên Diệu nhân lúc ban ngày cùng lên đường với một đoàn thương nhân. Ban ngày ban mặt vừa đông người vừa có hộ vệ, yêu quái bình thường muốn ra tay cũng không dễ dàng gì. Cuối cùng Nhạn Hồi và Thiên Diệu cũng tới được thành Vĩnh Châu, trước khi thành đóng cửa. Vĩnh Châu là một thành lớn của Trung nguyên, là nơi tập trung hàng hóa để giao thương với Tây Vực và phương Nam, nhân khẩu đông đúc, vàng thau lẫn lộn.

Lúc vào được thành, trời cũng đã sắp hoàng hôn, Nhạn Hồi từ biệt với ông chủ đoàn thương nhân, sau đó đưa Thiên Diệu thành thục đi về phía Tây. Thiên Diệu thấy vậy thì hỏi: “Cô quanh năm tu đạo trên núi, sao lại quen thuộc thành Vĩnh Châu như vậy?” “Trước đây ta từng theo sư phụ đến thành Vĩnh Châu thu phục yêu quái, quen biết được một bằng hữu tốt, mỗi lần xuống núi là ta đều chạy tới đây, lúc bị đuổi ra khỏi núi Thần Tinh ta cũng chạy đến đây ở ít ngày. Thành Vĩnh Châu rộng lớn, những nơi khác ta không rành, nhưng đường tới chỗ cô ấy thì ta rất quen thuộc.” Nàng đang nói, bỗng thấy phía trước có mấy người mặc quan phục đi đến. Bước chân Nhạn Hồi khựng lại, Thiên Diệu chỉ nghe nàng một mình lẩm bẩm: “Quên mất chuyện này...” Sau đó hắn cảm thấy tay áo bị siết lại, Nhạn Hồi không nói một lời kéo hắn chui vào con hẻm nhỏ bên cạnh, vòng vèo một lúc lại sang một con đường khác.

Thấy Nhạn Hồi không định giải thích hành động vừa rồi, hắn nhìn nàng, “Cô còn đắc tội với người của quan phủ nữa sao?” Nhạn Hồi xua tay, “Ta đâu rảnh rỗi dây vào quan phủ, nhưng trong thành Vĩnh Châu này có chút chuyện không đáng nhắc tới, không cản trở được chúng ta đâu, ngươi cứ đi theo ta là được rồi.” Thiên Diệu không hỏi nữa.

Vòng qua mấy ngã đường nữa, một tòa hoa lâu ba tầng xuất hiện trước mặt họ. “Bằng hữu ta ở trong này.” Thiên Diệu ngẩng đầu nhìn, giữa tòa lầu treo một tấm biển cực lớn, khắc ba chữ vàng lấp lánh “Vong Ngữ lâu”. Tầng hai có một ban công vươn ra ngoài, bên trên có hai cô nương ăn mặc lòe loẹt hở hang đang ngồi.

Bằng hữu ở những nơi thế này đây sao... Bước chân Thiên Diệu khựng lại, khẽ chau mày. Nhạn Hồi không buồn nhìn đến hắn, một mình bước tới phía trước, đến dưới lầu, ngước lên vẫy vẫy tay: “Liễu tỷ tỷ, Hạnh tỷ tỷ!”

Thời điểm này ở đây rất ít khách, nên hai cô nương kia đang ngồi trò chuyện kia dễ dàng nghe được tiếng nàng gọi, liền quay đầu nhìn, một trong hai người đứng lên, cười híp mắt nói: “Ta còn tưởng là ai chứ, mới giờ này đã vội tới đây, thì ra là Nhạn công tử tài hoa kinh người của chúng ta trở lại.” Nghe họ nói vậy, Thiên Diệu quay đầu, vẻ mặt phức tạp nhìn Nhạn Hồi. Nhạn Hồi đón ánh mắt của hắn, cũng không vội giải thích, cười nói với hai người kia: “Lâu ngày không gặp, hai vị tỷ tỷ có nhớ ta không?”

Cô nương bên cạnh nghe vậy cũng nhoài người ra lan can, biếng nhác nhìn nàng cười: “Ôi, còn dẫn theo người khác nữa, con trai nhà ai lại bị Nhạn công tử mê hoặc trở thành đoạn tụ nữa vậy?” Ánh mắt của Thiên Diệu càng trở nên phức tạp hơn. Nhạn Hồi quay đầu nhìn hắn, thuận theo lời người vừa nói: “Phải đó, tiểu ca này đã trao trái tim cho ta rồi, sống chết bám lấy ta không buông, có vùng vẫy thế nào cũng không thoát, phiền chết được đây. Haiz, chỉ trách sức quyến rũ của ta quá lớn.”

Thiên Diệu càng nhíu mày chặt hơn, “Không biết xấu hổ, nói xằng nói bậy.” Nhạn Hồi liếc hắn, “Hôm trước còn kéo tay người ta nói cho dù thế nào cũng không buông mà, hôm nay lại bảo nói xằng nói bậy. Ngươi thay lòng còn nhanh hơn tiết trời tháng tư nữa.” “...”

Hai cô nương trên lầu che miệng cười rộ, Nhạn Hồi không trêu chọc Thiên Diệu nữa mà nói với họ: “Hai vị tỷ tỷ, ta có việc tìm Huyền Ca, cô ấy có ở trong không?” “Đang ngồi trong hậu viện đó. Vào tìm cô ấy đi.” Nhạn Hồi liền bước vào cửa Vong Ngữ lâu, sau đó đi thẳng đến hậu viện.

Trên đường, nàng nghe Thiên Diệu sau lưng nói: “Cô đúng là cả người đầy nợ đào hoa.” “Mặc kệ ngươi nói đúng hay không...” Nhạn Hồi liếc hắn: “Coi như ngươi nói đúng đi, ta đầy nợ đào hoa thì đã sao, có bắt ngươi trả giúp nợ cho ta đâu?” Thiên Diệu nghẹn lời, im miệng.

Nhạn Hồi tìm đến hậu viện, cô nương nào gặp nàng cũng cười hi hi chào hỏi. Thật ra nếu không phải thể chất nàng có thể nhìn thấy ma quỷ, khiến lúc trước hành động của nàng quái lạ, cử chỉ dị thường, chắc chắn quan hệ giữa nàng với các sư huynh sư tỷ núi Thần Tinh cũng không tệ đến như vậy. Trước đây, Nhạn Hồi thường oán trách tại sao mắt mình lại nhìn thấy được yêu ma quỷ quái, đến khi biết tác dụng của vảy hộ tâm, đôi khi nàng cũng oán trách như vậy. Nhưng nghĩ lại, vảy hộ tâm chính là vật giữ lại mạng sống cho nàng... Vậy là quan hệ với các sư huynh bị vứt sang một bên.

Được sống là điều quý giá nhất trên thế gian. Nhạn Hồi rảnh rỗi suy nghĩ chuyện này một hồi, chẳng mấy chốc đã đi tới tầng hai của một gác lầu khác ở hậu viện. Nàng gõ cửa, bên trong có người cất tiếng: “Vào đi.”

Nhạn Hồi đưa Thiên Diệu vào phòng, vừa mở miệng đã vui vẻ gọi: “Huyền Ca đại mỹ nhân.” Giọng nàng kéo rõ dài, dáng vẻ bỡn cợt như khách làng chơi dạo hoa lâu. Chủ nhân căn phòng mặc áo đỏ ngồi ngay ngắn sau bình phong, nghe thấy giọng nàng vẫn tiếp tục uống trà, chẳng buồn ngẩng đầu hỏi: “Vui vẻ vậy chắc là lấy được tiền thưởng xé bảng rồi nhỉ?” Tiếng nói dịu êm như tiếng suối trong veo chảy róc rách. Vòng qua bình phong Thiên Diệu nhìn thấy một nữ nhân, dù là hắn cũng bất giác giật mình, người này thật sự đẹp đến mức chỉ nhìn thoáng cũng khiến người ta cảm thấy ngạt thở. Từ đôi mày, từ cử chỉ, cho dù là nhẹ đảo mắt, khẽ cong ngón tay cũng gợi cảm cuốn hút tột cùng.

Nhạn Hồi xách áo tung tăng chạy đến bên cạnh Huyền Ca, đặt mông ngồi xuống, không khách sáo bưng ly trà trên bàn Huyền Ca uống: “Đừng nói nữa, con đường này vất vả lắm.” “Vậy cô tới tìm ta là thiếu tiền hay thiếu chỗ ở?” Tuy giọng nói có vẻ khinh khi, nhưng mắt mày lại hiển hiện sự trêu chọc. “Làm gì có!” Nhạn Hồi vội nói, “Nói cứ như lần nào ta tới tìm cô cũng đều vì ăn chực uống chực vậy.”

“Không phải sao?” “Phải.” Nhạn Hồi chồm tới trước mặt nàng ta, mặt dày ra vẻ tội nghiệp, “Có ăn chực uống chực nữa được không?” Huyền Ca thấy vậy thì cong môi bật cười, đảo mắt, lấy ngón trỏ chọc lên trán Nhạn Hồi đẩy sang một bên nói: “Không biết học được bản lĩnh trêu chọc cô nương này ở đâu nữa, đứng lên, đừng cản ta rót trà.”

Nhạn Hồi vội ân cần: “Để ta rót để ta rót.” Nàng bày ra ba chiếc ly trên bàn, sau đó lần lượt châm trà. Ánh mắt Huyền Ca đảo một vòng quanh mấy chiếc ly rồi mới dừng trên người Thiên Diệu đứng bên cạnh, nhìn qua một lần, bưng ly trà Nhạn Hồi rót, nhấp một ngụm, “Lần đầu tiên thấy cô đưa người tới chỗ ta đó, lại còn vội vàng ra vẻ ân cần như vậy, nói đi, vị tiểu ca này có thân phận gì, cô đem tới cho ta phiền phức gì nữa đây?” “Không phải một phiền phức.” Nhạn Hồi nhếch môi cười, chìa ra hai ngón tay, “Mà là hai.”

Đôi mày Huyền Ca khẽ động, đặt ly trà xuống, cũng không vội hỏi mà mời Thiên Diệu ngồi xuống , “Cô nói thử xem rốt cuộc là hai phiền phức gì vậy.” Nhạn Hồi thu lại vẻ mặt cười đùa cợt nhả, “Một là liên quan tới tiểu tử này, thân phận của hắn... ta không thể nói. Chắc cô cũng cảm giác được khí tức trên người hắn không bình thường.” “Ừm, khí tức mê hoặc trên người hắn tựa như có giấu bảo vật bí mật gì đó.” Huyền Ca nói, “Đường đến thành Vĩnh Châu chắc cô đi không dễ nhỉ. Chuyện đầu tiên cô phiền ta có phải muốn ta giúp hắn giấu đi khí tức không?”

Thiên Diệu nhíu mắt, đây là một nữ nhân đẹp đến mức nguy hiểm, cũng thông minh đến mức nguy hiểm. Người có thể phát giác được khí tức trên người hắn thì nhất định không phải là người bình thường. Vừa rồi, lúc hắn bước vào có để ý bố cục đường lối ở đây, trong “Vong Ngữ lâu” này nơi nào cũng ẩn giấu trận pháp, không phải là một nơi đơn giản. “Đúng đúng đúng, chính là muốn nhờ cô giúp ta chuyện này.” Nhạn Hồi khen nàng ta, “Tiểu Huyền Ca của ta đúng là Công chúa nhỏ trú ngụ trong lòng ta mà!” Huyền Ca nghe Nhạn Hồi ca ngợi quá mức như vậy bèn cười mắng: “Giả dối!”

“Vậy cô có cách nào giúp ta việc này không.” Huyền Ca suy nghĩ, “Ta biết có một bảo bối tên Vô tức, là một túi thơm không mùi không vị.” Nhạn Hồi ngẩn ra, “Túi thơm không mùi không vị?”

“Đúng, mùi thơm của nó chính là không mùi không vị, có thể che giấu tất cả khí tức, hay nói đúng hơn là có thể hấp thu tất cả khí tức.” Mắt Nhạn Hồi và Thiên Diệu đều sáng lên. Lần này Nhạn Hồi còn chưa kịp lên tiếng, Thiên Diệu đã hỏi: “Tìm túi thơm đó ở đâu?” “Mấy ngày trước vừa khéo ta có làm một cái, nếu ngươi cần thì chút nữa ta cho người đi lấy cho ngươi.”

Thiên Diệu chân thành đáp tạ, “Phiền cô nương.” “Không cần cảm ơn ta, ngươi cảm ơn Nhạn Hồi là được rồi. Ta hiếm khi thấy cô ấy nhiệt tình giúp người ta như vậy lắm.” Thiên Diệu liếc Nhạn Hồi, nhưng thấy dáng vẻ nàng như đang vểnh đuôi lên trời, hai chữ “cảm ơn” rất dễ dàng nói ra tựa như biến thành gai mắc lại trong cổ họng, khiến hắn có làm thế nào cũng không thốt ra được, đành im lặng nhìn nàng rồi đảo mắt quay đầu đi.

Nhạn Hồi: “...” Huyền Ca nhìn thấy điệu bộ của hai người, khóe môi nhẹ nở nụ cười, hỏi tiếp: “Chuyện thứ hai thì sao?” Nhạn Hồi nhớ đến chuyện này, sắc mặt nghiêm túc lại, nàng cân nhắc một hồi mới lên tiếng: “Huyền Ca, cô có biết gần đây có người của tiên môn kinh doanh yêu quái trong thành Vĩnh Châu không?”

Huyền Ca lại nhẹ hớp một ngụm trà, im lặng nghe nhưng không đáp. “Gần đây ta vô tình biết được trong thành Vĩnh Châu có người của tiên môn buôn bán Hồ yêu, lấy máu Hồ yêu luyện thành mê hương, bán cho vương tôn quý tộc nhằm thu lợi lớn. Huyền Ca, cô có biết hiện giờ trong thành có ai đang kinh doanh kiểu này không?” Huyền Ca nhẹ gõ ngón tay lên ly trà, phát ra âm thanh giòn giã khe khẽ, một lúc lâu sau mới hỏi lại: “Chuyện thứ hai của cô là muốn ta điều tra xem ai đứng đằng sau việc buôn bán yêu quái à?”

Nhạn Hồi gật đầu. Huyền Ca im lặng một lúc, “Chuyện này khiến ta hơi khó xử.” Huyền Ca đứng dậy, tà áo đỏ rực phết đất, nàng ta chậm rãi bước tới bên cửa sổ, đưa mắt nhìn thành Vĩnh Châu bên ngoài. “Theo như cô nói, chuyện này liên quan đến tiên môn và vương tôn quý tộc, vạn sự ở Trung nguyên tất cả đều do hai thế lực này định đoạt. Nếu họ cảm thấy chuyện này có lợi, ngầm cho phép chuyện này, vậy thì Nhạn Hồi...” Huyền Ca quay đầu nhìn nàng, sắc mắt nghiêm túc hơn vừa rồi mấy phần, “Cho dù chuyện này có cùng hung cực ác cũng vẫn làm được. Thế nên dù ta muốn giúp cô, chỉ e... cũng lực bất tòng tâm.”

Thiên Diệu nghe vậy, ánh mắt khẽ trầm xuống, lời của Huyền Ca vừa thẳng thắn vừa tàn khốc, nhưng đúng là hiện thực. Thói đời là vậy, “Chính nghĩa” và “Đạo nghĩa” luôn bị kẻ cầm quyền định đoạt. Nhạn Hồi im lặng lâu thật lâu, lắc đầu, “Không phải chuyện cực hung cực ác nào cũng có thể làm được đâu.” Thiên Diệu nghe vậy, ánh mắt sâu thêm, hắn quay đầu nhìn nàng, nhưng Nhạn Hồi lập tức cười nói, “Nhưng mà cô nói cũng có lý.” Vẻ mặt nàng thư thái hơn đôi chút, “Chuyện này đích thực làm khó Huyền Ca, vậy không điều tra nữa, chỉ cần có túi thơm kia là đã giúp ta nhiều lắm rồi.”

Nhạn Hồi uống một ngụm trà đã hơi lạnh trong ly xong liền đứng dậy: “Tối nay ta vẫn phải ở nhờ chỗ cô đó nhé! Khách điếm bên ngoài đắt quá. Ngày nào túi ta cũng đau.” Nhạn Hồi vừa nói vừa đưa Thiên Diệu ra ngoài, “Ta đi nhờ Liễu tỷ tỷ bố trí phòng nhé.” Huyền Ca nghe vậy, đứng bên cửa sổ im lặng nhìn Nhạn Hồi, trước khi nàng ra khỏi cửa, nàng ta lại nói: “Nhạn Hồi, ta không biết ai cầu xin cô chuyện này, nhưng theo ta thấy, chuyện này sẽ đẩy cô vào nguy hiểm, có lúc con người cũng phải sống ích kỷ một chút.” Bước chân Nhạn Hồi khựng lại, nàng vịn cửa, quay đầu nhìn Huyền Ca nhếch môi cười: “Huyền Ca không biết sao, ta vốn là một người ích kỷ mà!”

.

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000