Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hộ Tâm (Quyển 1) - Chương 32

Chương 31

Tối đến, Vong Ngữ lâu trở nên chộn rộn, tiếng đàn sáo liên miên không dứt bên tai, oanh ca yến múa vô cùng náo nhiệt. Nhưng sự náo nhiệt ở tiền viện không ảnh hưởng gì đến hậu viện, trung viện tựa như một bức bình phong chắn lại mọi âm thanh, khiến hậu viện vẫn duy trì sự yên tĩnh vốn có của buổi đêm. Nhạn Hồi và Thiên Diệu được sắp xếp ở trên một tiểu lâu trong hậu viện. Xuyên qua cửa sổ, Nhạn Hồi có thể nhìn thấy bóng người qua lại trong Vong Ngữ lâu. Nàng gắp một miếng rau, nhìn về phía đó nói: “Ăn cơm xong chúng ta vào trong đó đi dạo.” Thiên Diệu nhướng mày, ánh mắt trầm lặng phức tạp nhìn nàng.

Nhạn Hồi quay đầu, nhìn thấy ánh mắt hắn bèn buông chén, “Ánh mắt ngươi như vậy là sao hả, ngươi tưởng ta đi làm gì, đó là nơi quan lại quyền quý trong thành Vĩnh Châu tụ tập, vừa có rượu vừa có mỹ nhân, nói không chừng lúc bọn chúng bị tửu sắc mê hoặc đầu óc là có thể thăm dò được tin tức gì đấy.” Cũng đúng, đây vốn là nơi dễ thăm dò tin tức nhất. Thiên Diệu nhìn nàng, ánh mắt khẽ động: “Chẳng phải cô nói với bằng hữu sẽ không điều tra chuyện này sao?”

“Ta nói lúc nào. Ta chỉ kêu Huyền Ca không cần điều tra chứ đâu nói ta không điều tra... Phải tới đó trước khi bọn người kia uống say.” Nhạn Hồi nuốt vội hết cơm, mặc kệ Thiên Diệu có no chưa, nhanh tay vừa lôi vừa kéo đẩy hắn ra khỏi phòng, “Ta thay y phục rồi chúng ta đi.” Thiên Diệu đang bưng chén và đũa còn chưa kịp đặt xuống đã bị cửa đập vào mũi. Bây giờ hắn đã nắm rõ tính tình nói một đằng làm một nẻo của Nhạn Hồi nên trong lòng chẳng hề nổi giận, cúi nhìn cơm trong chén, sau đó đứng sang một bên ăn hết.

Đến khi hắn định đem chén đũa đã dùng xong vào nhà bếp, Nhạn Hồi lại kéo cửa ra: “Tóc nam nhân phải làm kiểu gì, ngươi dạy ta cột đi.” Nhạn Hồi đang mặc một chiếc áo dài màu xanh thẫm của nam nhân, trông có vẻ như đã bó ngực, phía trước phẳng hơn bình thường rất nhiều. Nàng cầm lược chải tóc trên đầu, nhưng làm mãi cũng không xong mái tóc, nóng nảy chau mày, rồi lại làm thêm một lúc mới buông tay: “Không được, ngươi chải giúp ta đi.” Nàng đi vào phòng.

Thiên Diệu ngây ra rồi đành phải theo nàng vào trong. Nhạn Hồi đang ngồi trước bàn trang điểm, tóc chải ra sau đầu, đưa lược cho Thiên Diệu, giục hắn, “Làm nhanh đi.” Thiên Diệu đặt chén trên bàn đi tới sau lưng nàng, vô thức giơ tay đón lấy chiếc lược trong tay Nhạn Hồi, nhưng thấy hai bóng người trong gương, hắn khựng tay lại, “Chải tóc là chuyện quá đỗi thân mật, chỉ có phu quân phụ mẫu của nữ nhân mới có thể giúp...”

“Ngươi từng cắn ta, cũng từng nằm trên người ta, chỉ chải tóc thôi mà, ngươi nghĩ chúng ta xảy ra chuyện gì được hả?” Nhạn Hồi khinh ghét liếc xéo, ngắt lời hắn, “Giờ ngươi lại để tâm chuyện chải tóc à? Yên tâm đi, chúng ta không thể nào đâu.” Thiên Diệu nghĩ lại. Cũng phải.

Hắn đón lấy chiếc lược trong tay Nhạn Hồi, không khách sáo nắm lấy tóc nàng. Tuy quan hệ giữa họ không bình thường, nhưng trong lòng mỗi người đều có tính toán riêng. Đối với Nhạn Hồi, tình yêu không thể nào cảm nhiễm được nàng, đối với Thiên Diệu, hắn lại càng tránh xa. Đúng như Nhạn Hồi nói. Giữa họ vốn không có khả năng.

Thiên Diệu tạm thời vứt bỏ những nghi ngại nhỏ nhặt kia, tỉ mỉ chải tóc Nhạn Hồi thật suông, sau đó búi gọn rồi dùng dây buộc lại. Hắn làm rất chuyên tâm, ánh mắt chưa từng rời khỏi tóc Nhạn Hồi. Nhạn Hồi nhìn thấy mắt Thiên Diệu trong gương đồng, nàng chưa từng nghĩ người như hắn càng tiếp xúc lại càng phát hiện hắn là một người hành sự tỉ mỉ, tác phong chững chạc, tuân thủ lễ tiết. Bà lão ở núi Đồng La nuôi hắn trưởng thành, lòng hắn thật sự biết ơn, có thể thấy hắn có một trái tim nặng ân tình... Từ đó suy đoán, hai mươi năm trước có lẽ hắn là một yêu quái tính tình dịu dàng.

Còn hiện giờ... hắn lại trở thành một người ngay cả cười cũng không biết. U ám lạnh nhạt. Tố Ảnh chân nhân thật sự đã hủy đi ngàn năm đạo hạnh của Thiên Diệu, quấy rối quỹ đạo cuộc đời hắn. “Xong rồi.” Thiên Diệu ngước mắt, thấy Nhạn Hồi trong gương đang nhìn mặt mình đến ngơ ngác. Hắn chau mày, “Trâm đâu? Tự cài đi.”

Nói xong hắn bèn quay người đi. Nhạn Hồi lập tức chộp chiếc trâm cài lên đầu, bước theo Thiên Diệu đi ra phía trước Vong Ngữ lâu. Nàng cầm một chiếc quạt phe phẩy trước ngực, giả vờ ra vẻ một công tử nhà giàu. Các cô nương ở đây đều quen biết nàng, thấy Nhạn Hồi ai nấy cũng vừa cười vừa gọi: “Nhạn công tử, Nhạn công tử.”

Nhạn Hồi cũng đáp rất thản nhiên, rõ ràng nàng đã làm chuyện này không phải một hai lần. Hai người đi vào Vong Ngữ lâu, Nhạn Hồi đưa Thiên Diệu lên lầu hai, tìm một vị trí ngồi xuống, sau đó hỏi hắn: “Dạy lại một lần tâm pháp lần trước ngươi dạy ta trong rừng đi, đó là pháp thuật có thể khiến ta nhìn rất xa, để ta thăm dò thử.” Thiên Diệu liếc nàng: “Những điều ta dạy cô một lần là phải nhớ.”

“Lúc đó khẩn cấp mà, học xong là dùng ngay, làm sao nhớ nổi. Lần này ngươi dạy là ta sẽ nhớ ngay.” Thiên Diệu dạy lại một lần nữa cho Nhạn Hồi, quả nhiên nàng liền thuộc làu ngay, có điều lần này chỉ mới dùng trong thoáng chốc đã lập tức bịt tai: “Ồn quá.” “Lần trước ở trên cây, bốn bề yên tĩnh, còn ở đây ồn ào, cô phải khống chế ý niệm, nghe những điều cô muốn nghe, thấy những điều cô muốn thấy.”

Nhạn Hồi bày vẻ mặt khổ sở: “Nói thì dễ lắm.” Tuy nàng lẩm bẩm vậy, nhưng vẫn chầm chậm buông tay, chịu đựng âm thanh ồn ào và ánh sáng chói mắt xung quanh, chầm chậm thích ứng với hoàn cảnh. Cuối cùng nàng cũng nhanh chóng làm được, chẳng bao lâu Nhạn Hồi đã có thể điều khiển tai mình chỉ nghe những âm thanh nàng muốn nghe một cách rõ ràng, bỏ qua những tạp âm khác. Nàng nghiêng đầu thăm dò kĩ lưỡng.

Tiếng cười nhẹ của các cô nương, tiếng ba hoa khoác lác của nam nhân đều lọt hết vào tai, nhưng không có ai thảo luận chuyện liên quan đến việc buôn bán yêu quái. Tựa như cả thành Vĩnh Châu không ai biết chuyện này. Nhạn Hồi chau mày. Nhưng đúng lúc này, Nhạn Hồi bỗng nghe một giọng nói khá quen từ ngoài Vong Ngữ lâu truyền vào: “Nhìn thấy thật sao? Cô ấy lại đến đây à?”

Nhạn Hồi nhìn ra cửa, nhác thấy một tên mập mặc cẩm bào tơ lụa, cả người đầy khí chất thư sinh bước vào Vong Ngữ lâu. Tựa như có một cảm ứng thần kỳ nào đó, nam nhân mập mạp đưa mắt nhìn lên lầu hai, vừa khéo tiếp xúc với ánh mắt Nhạn Hồi. “Haiz, lại thêm một phiền phức...” Nhạn Hồi bất giác lẩm bẩm. Thiên Diệu nghe vậy, ngó theo hướng nàng đang nhìn, trông thấy thư sinh mập mạp đó.

Bước chân người này rất nặng nề, mặc kệ ánh mắt người xung quanh, bước lên lầu hai đi thẳng tới bên cạnh Nhạn Hồi. Y nhìn nàng: “Nhạn... Nhạn Hồi.” Tựa như vô cùng kích động, nói năng có hơi không rõ ràng, cũng tựa như hơi dè dặt, “Cô quay lại rồi.” Nhạn Hồi nhấp một ngụm trà xong mới quay sang nhìn hắn: “Thì ra là Vương Bằng Viễn công tử, đã lâu không gặp.” Chỉ một tiếng chào hỏi đã khiến mặt Vương Bằng Viễn đỏ bừng, y nghẹn lời hồi lâu, cuối cùng lắp bắp nói, “Đã... đã lâu không gặp, lúc trước nghe nói cô từng đến đây, nhưng mà... lúc đó ta... ta... ta đang bận nên đã bỏ lỡ, hôm nay... hôm nay...”

“Hôm nay ta phải đi rồi.” Nhạn Hồi đứng dậy cười, nắm tay kéo Thiên Diệu. Thiên Diệu muốn rụt tay lại, nhưng bị Nhạn Hồi tóm chặt. Nàng quay đầu nhìn hắn, cười ngây thơ vô tội nhưng ngầm cảnh cáo, “Đi cùng ta nhé, Thiên Diệu.” Thiên Diệu: “...” Vương Bằng Viễn ngây người, nhìn bàn tay đang nắm tay Thiên Diệu của Nhạn Hồi, sau đó quét ánh mắt ngạc nhiên lướt qua mặt Thiên Diệu: “Nhạn Hồi... hắn... hắn là?”

“Ồ.” Nhạn Hồi đáp đơn giản, “Bọn ta đang ở bên nhau đó.” Miệng Thiên Diệu khẽ động, Nhạn Hồi lại quay đầu nhìn, khẽ nghiến răng cười với hắn: “Có phải không Thiên Diệu?” “...”

Vương Bằng Viễn như bị sét đánh, “Bên... bên nhau? Các người...” Nhạn Hồi không buồn để ý tới y, đưa Thiên Diệu lướt qua Vương Bằng Viễn đi mất. Để lại một mình Vương Bằng Viễn trên lầu hai rưng rưng muốn khóc nhưng không ra nước mắt. Đến hậu viện, Nhạn Hồi thở phào: “Lúc sáng rõ ràng đã tránh đi rồi, sao vẫn bị nhìn thấy vậy?”

Thiên Diệu hất tay Nhạn Hồi ra, “Đó là nam nhân bị cô mê hoặc thành đoạn tụ người ta nói đó à?” “Các tỷ tỷ đùa với ta thôi.” Nhạn Hồi nói, “Bây giờ y biết ta là nữ nhân rồi.” Thiên Diệu không hứng thú với chuyện này lắm, chỉ trêu chọc Nhạn Hồi một câu rồi dừng, hỏi đến chính sự: “Vừa rồi ở bên trong có nghe được tin liên quan đến chuyện buôn bán yêu quái không?”

Nhạn Hồi lắc đầu: “Người đến Vong Ngữ lâu toàn là kẻ giàu có của thành Vĩnh Châu, đừng nói đến chuyện mua bán yêu quái, ngay cả chuyện mê hương cũng không ai nhắc tới, giống như trong thành không ai biết chuyện này vậy.” Thiên Diệu trầm tư một lúc: “Hay là không ai có thân phận để biết được chuyện này?” Câu nói này khiến mắt Nhạn Hồi bỗng sáng lên. Theo Hồ yêu nói lúc trước, mê hương kia đều bán cho vương tôn quý tộc, dù sao cũng là máu của Hồ yêu, nhất định mê hương được luyện thành rất ít, có tiền cũng chưa chắc mua được, còn phải có quyền nữa mới được...

“Khoan đã.” Nhạn Hồi bỗng nhiên nói, “Nói không chừng hắn có thể thăm dò được tin tức gì đó!” “Ai?” Nhạn Hồi chỉ về hướng ngược lại, “Tên mập vừa rồi đó.” Nàng nói, “Ngươi đừng nhìn vào hình dáng hắn. Thật ra hắn là con trai của Thủ phủ thành Vĩnh Châu, nghe nói hắn còn có một tỷ tỷ được gả vào Hoàng cung làm Hoàng phi. Cha hắn là người đứng đầu thành Vĩnh Châu này, nếu có chuyện gì muốn làm trong thành, nhất định phải được cha hắn cho phép.”

Điều này khiến Thiên Diệu càng hiếu kỳ, “Thân phận như vậy, tuy hơi mập mạp một chút, nhưng muốn nữ nhân nào chẳng được, sao lại thích cô?” “Trước đây Sư phụ thường tới thành Vĩnh Châu trừ yêu, thỉnh thoảng đưa ta theo. Có một lần, tên mập này ra ngoại thành dâng hương bị yêu quái đeo bám, ta đã cứu hắn, sau đó… Haiz, khoan đã, lời ngươi vừa rồi là có ý gì? Thích ta thì đã sao?” Thiên Diệu nghiêm túc nhìn lên lầu hai, “Cài bẫy moi tin chỗ hắn đi.”

Nhạn Hồi liền đáp lại: “Hôm nay không được, bây giờ mà quay lại thì mục đích quá rõ ràng. Ngày mai y sẽ tới tìm ta nữa, chúng ta ôm cây đợi thỏ là được.” Nhạn Hồi nói xong, một lúc lâu sau không nghe Thiên Diệu đáp thì ngẩng đầu, thấy hắn đang nhìn mình. Nàng lấy làm lạ, “Nhìn cái gì?”

“Không có gì.” Thiên Diệu quay đầu, khóe môi khẽ cong lên, giọng nói nhỏ nhẹ đến mức ngay cả Nhạn Hồi dù tai mắt nhanh nhạy cũng không nghe rõ, “Nhìn kẻ ngốc thôi.” Thiên Diệu và Nhạn Hồi đi qua hậu viện cùng bước vào tiểu lâu, hai người không hề phát hiện, sau lưng họ, Vương Bằng Viễn đang trốn sau một cây cột, ánh mắt có chút oán hận nhìn hai người, cho dù không còn thấy bóng họ nữa nhưng y vẫn không rời đi. “Công tử…” Nô bộc bên cạnh nhẹ giọng gọi, “Chúng ta phải về thôi, nếu không lão phu nhân sẽ lo lắng đó.”

Vương Bằng Viễn mím chặt môi, “Nhạn Hồi là của ta.” “Công tử?” “Ta phải khiến Nhạn Hồi trở thành của ta.” Y nói, đôi mắt đỏ rực vì ghen ghét.

.