Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hộ Tâm (Quyển 1) - Chương 33

Chương 32

Sáng hôm sau, Nhạn Hồi vừa thức dậy đã có cô nương trong lâu tới gõ cửa phòng nàng. Cô nương nói công tử nhà Vương thủ phủ đã đến được một lúc rồi, đang ở ngôi đình bên bờ hồ trong sân chờ nàng. Nhạn Hồi nghe vậy gật đầu, hiếm khi không chê bai Vương mập đeo bám phiền phức, sau khi chải đầu tử tế bèn một mình đi gặp y.

Nhạn Hồi cảm thấy Vương mập có suy nghĩ không nên có với nàng, nếu nàng tươi cười gài bẫy moi tin từ tên mập này thì y sẽ khai hết với nàng. Nhưng nếu nàng đưa Thiên Diệu theo, tên mập này mà ghen thì không hay. Vậy nên nàng không gọi Thiên Diệu đi theo cùng. Khi đi đến bên thủy tạ, tên mập ăn mặc màu mè vừa thấy Nhạn Hồi lập tức đứng dậy, vẫn căng thẳng như mỗi khi gặp nàng, đầu mũi toát mồ hôi, nhẹ giọng gọi: “Nhạn Hồi, cô tới rồi.” “Ờ, ngươi tìm ta có chuyện gì vậy?”

Vương Bằng Viễn nhìn cô nương bên cạnh, người hầu sau lưng y bèn bảo cô nương đó tránh đi. Vương Bằng Viễn có thân phận gì, cô nương của Vong Ngữ lâu đương nhiên không dám trái ý hắn. Vậy là cô nương này nhìn Nhạn Hồi, thấy nàng yên tâm cười thì mới rời đi. Chờ người không liên quan đi hết, Vương Bằng Viễn mới nói: “Ta... ta chỉ muốn nói chuyện với cô thôi.” Nhạn Hồi nghe vậy rất vừa ý, nói chuyện thì tốt rồi, nàng cũng đang muốn nói chuyện với y mà.

Nhạn Hồi rót hai ly trà, mình một ly Vương Bằng Viễn một ly, định tử tế nghe y nói chuyện, sau đó tìm cơ hội xen vào, nghe ngóng những chuyện mình muốn nghe. “Ngươi nói đi, ta nghe trước đã.” Vương Bằng Viễn căng thẳng chùi mồ hôi trong lòng bàn tay lên y phục, rồi lại sờ tới sờ lui trong túi mình: “Sáng... sáng nay thật ra ta còn chuẩn bị một lễ vật nhỏ muốn tặng cô.”

Nhạn Hồi ngây người: “Cái này thì thôi đi, chúng ta cứ nói chuyện là được rồi.” “Không không... Ta chuẩn bị lâu lắm rồi... Cô xem thử đi đã.” Nói xong Vương Bằng Viễn lấy đồ trong y phục ra, là một chiếc túi gấm vô cùng tinh xảo. Trong túi gấm bay ra một mùi hương kỳ lạ, khiến nàng phải đưa mắt nhìn túi gấm này, nhưng càng nhìn nàng càng muốn biết bên trong túi gấm chứa thứ gì.

“Đây là cái gì?” Nhạn Hồi nhìn đến mắt cũng đờ ra. Vương Bằng Viễn thấy vậy, nuốt nước bọt mở túi gấm, “Cô xem đi.” Hắn đưa túi gấm tới trước mặt nàng, Nhạn Hồi chăm chú quan sát, chỉ thấy trong túi là một nhúm bột màu đỏ thẫm, hương thơm vô cùng kỳ lạ, nàng muốn biết đây là mùi hương gì nhưng chẳng thể nào đoán ra được.

Hơn nữa, cứ ngửi, ngửi mãi, nàng bỗng cảm thấy... sự vật trước mắt trở nên mơ hồ. Vương Bằng Viễn thấy đôi mắt Nhạn Hồi dần dần thất thần, dáng vẻ như mất hồn, y cẩn thận quan sát Nhạn Hồi một lúc, thấy nàng thật sự không có phản ứng, y vui sướng cười, quệt mồ hôi trên trán, thu lại túi gấm trong tay nhét vào miệng. Nhưng trong lúc bột sắp sửa được nhét vào miệng, một bàn tay thình lình túm lấy cổ tay Vương Bằng Viễn.

“Đây là cái gì?” Giọng Thiên Diệu trầm tĩnh như nước, nhưng mang mấy phần sát khí kinh người, “Không nói thật thì ta sẽ bẻ gãy cánh tay ngươi.” Cả đời Vương Bằng Viễn luôn được người nhà bảo bọc, ngoài cha y dám mắng mỏ vài câu, chưa có ai dùng tư thế và giọng điệu này nói chuyện với y. Y hoảng hốt quay lại nhìn Thiên Diệu cao hơn mình một cái đầu, thấy ánh mắt Thiên Diệu đầy sát khí lạnh lẽo, Vương Bằng Viễn sợ chết khiếp. Y hét lên, tay run rẩy, bột đỏ trong túi gấm bị đổ ra bay dính đầy mặt Thiên Diệu.

Thiên Diệu bất giác nhắm mắt, sau đó dùng tay chùi mắt, Vương Bằng Viễn nhân cơ hội thoát khỏi Thiên Diệu, lăn lê bò toài chạy mất. Thiên Diệu chùi mắt, lưỡi vô thức liếm môi, khi nếm được mùi của bột kia, hắn lập tức thất thần. Đây là...

Mùi máu. Nhưng rõ ràng khi ngửi lại ngửi được một mùi thơm mê người. Đây rốt cuộc là... Đương lúc Thiên Diệu còn suy nghĩ, bỗng nghe “ầm” một tiếng, Nhạn Hồi bên cạnh chúi đầu lên bàn, hắn chau mày, đưa tay lay nàng, “Nhạn Hồi?”

Nhạn Hồi lắc lư mấy cái, sau đó mở mắt, đầu gác lên bàn, nhìn hắn từ xa. Nhạn Hồi nhíu mắt, không biết tại sao, mắt nàng lúc này tựa như bị thi pháp thuật. Nàng nhìn Thiên Diệu, cảm thấy trên người hắn phát ra hào quang lấp lánh, tựa như ngoài Thiên Diệu ra, tất cả mọi thứ trên thế gian này đều trở nên mơ hồ. Trước đây nàng đã thấy tướng mạo Thiên Diệu rất đẹp, nhưng chưa bao giờ có cảm giác như hôm nay, Thiên Diệu thật sự đẹp như thần tiên, đẹp đến mức không thể đẹp hơn nữa...

“Nhạn Hồi?” Có lẽ cảm thấy ánh mắt nàng quá đỗi mơ màng, Thiên Diệu chau mày gọi nàng mấy tiếng, “Cô có làm sao không?” Nhạn Hồi chớp mắt sực tỉnh, nàng ngồi thẳng người, nhưng ánh mắt vẫn dừng trên mặt Thiên Diệu không dời đi được: “Chắc... không sao. Có điều chân đang nhũn ra...”

Thật ra khi nhìn Thiên Diệu, không chỉ chân nhũn ra, toàn thân nàng cũng bất giác mềm nẫu. Thiên Diệu nhíu chặt mày, chỉ tưởng Nhạn Hồi trúng độc, hắn nhìn quanh quẩn không thấy ai, đành nói: “Cô ngồi đây đi, ta đi tìm bằng hữu cô đến, có vẻ như cô ấy rất am hiểu các loại độc của con người.” “Khoan đã.” Nhạn Hồi vội vàng gọi, gần như vô thức kéo tay Thiên Diệu, “Đừng đi, đừng rời xa ta.” Giọng nói dịu dàng hơi khàn vừa thốt ra, không chỉ Thiên Diệu ngây người, ngay cả Nhạn Hồi cũng sửng sốt.

Thiên Diệu nhìn gương mặt đỏ bừng của nàng, nhớ lại mùi vị bất thường kia. Hắn ngẫm nghĩ, bất giác cảm thấy nếu không phải là thuốc độc vậy chắc chắn là thuốc X. Nhưng vẫn cảm thấy kỳ quặc, nếu như là thuốc X, vậy tại sao tên mập không hẹn Nhạn Hồi trong phòng mà lại hẹn trong thủy tạ này... Thiên Diệu nhớ lại, mùi máu tanh của bột đỏ nếm được ban nãy vẫn còn... Bỗng nhiên hắn nghĩ tới lời của Hồ yêu ba đuôi nói về mê hương, lấy máu Hồ yêu... luyện thành. Thiên Diệu đang thất thần trầm tư, Nhạn Hồi cũng vậy, nhưng trong đầu nàng đang nghĩ đi nghĩ lại rằng...

Mẹ nó, tay Thiên Diệu thật to thật ấm, thật muốn nắm mãi không buông, thật muốn cho hắn đụng vào... khắp cả người nàng. Ý nghĩ này xen lẫn cảm giác nhục nhã trong lòng trào dâng, lý trí còn sót lại trong đầu nàng đang gào thét: “Tiểu tử mập, ngươi dám bỏ thuốc X ta ở chỗ này! Lẽ nào muốn biểu diễn cho ai xem sao!” Nhạn Hồi cố gắng ép bản thân mình buông tay Thiên Diệu ra, nàng nhìn chằm chằm tay mình, thầm buộc mình mau chóng buông tay ra một trăm lần, nếu không sẽ chặt đi. Nhưng đồng thời nàng cũng phát hiện, lòng nàng cũng trào dâng mãnh liệt ham muốn bàn tay ấm áp khô nóng của Thiên Diệu, muốn nắm chặt thêm một chút nữa, thêm một chút nữa, sau đó…

Chiếm làm của riêng. Nhạn Hồi cảm thấy hình như mình điên rồi. “Nhạn Hồi.”

Mẹ nó... Đừng gọi tên nàng nữa, tim nhột nhạt chết rồi này! “Ta nghĩ, chắc cô...” Đừng nói nữa, nàng cũng biết mình bỗng dưng phát điên mà.

“...Trúng mê hương của Hồ yêu rồi.” Nhạn Hồi ngây người, sau khi câu này truyền vào đại não, nàng ngẩng đầu: “Ngươi nói cái gì?” Sau đó nàng lại nhìn thấy mặt Thiên Diệu... Ông nội nó! Cứ như mang theo thần quang, thật chói mắt! “Thứ vừa rồi hắn cho cô ngửi, hình như chính là mê hương dùng máu Hồ yêu luyện thành mà chúng ta đang tìm kiếm.”

“Tên mập chết tiệt...” Nhạn Hồi quyết đưa tay còn lại lên bịt mắt để mình không nhìn thấy Thiên Diệu, thành tâm thành ý giả mù. Nàng im lặng một hồi mới hỏi, “Nhưng tại sao... bây giờ nhìn thấy ngươi ta lại hoa mắt chóng mặt, toàn thân rã rời, như si như mê vậy? Hắn bỏ nhầm thuốc rồi sao?” Thiên Diệu nghe Nhạn Hồi nói như vậy thì im lặng, thoáng mất tự nhiên ho húng hắng, gỡ bàn tay Nhạn Hồi đang nắm tay hắn ra. Lòng bàn tay trống rỗng, Nhạn Hồi cơ hồ không nén được hụt hẫng, bật thốt: “Á”.

Thiên Diệu vờ như không nghe thấy, ngồi xuống bên cạnh nàng, nhớ lại cảnh tượng ban nãy rồi nói: “Hắn cho cô ngửi mê hương, sau khi thấy cô thất thần thì định nuốt mê hương vào miệng. Chắc là không phải sử dụng mê hương này là có thể dụ dỗ được bất kì người nào đâu, có lẽ chỉ dụ dỗ được một người nhất định mà thôi. Sau khi người ngửi mê hương bị trúng mê dược này, người bỏ mê hương ăn mê hương đó là có thể khiến người bị trúng mê hương si mê, cách này tương tự như Mẫu tử cổ trong cổ thuật.” “Tức là... vừa rồi y không ăn mê hương đó, mà là ngươi ăn?” “Vừa rồi y định ăn, nhưng bị ta cản lại, mê hương vô tình dính lên mặt ta, ta liếm môi nên nếm được một chút...”

Nhạn Hồi vô cùng phẫn nộ, lập tức ngắt lời Thiên Diệu, “Không có trưởng bối dạy ngươi đừng tùy tiện ăn bừa bãi sao?” Nàng tức tối đập bàn, “Ngươi nói thử nếu lúc này ta yêu ngươi thì phải làm sao hả!” Nàng trắng trợn hét lên như vậy, Thiên Diệu quay đầu im lặng rất lâu, “Bây giờ chỉ có cách mau chóng tìm ra nơi nhốt yêu quái và nơi chế tạo mê hương, có lẽ sẽ tìm được cách phá giải.” Nhạn Hồi suy ngẫm một lúc, “Cũng được, ít ra lần này tên mập đó đã hoàn toàn để lộ là y và người buôn bán yêu quái nhất định có liên can. Cứ tìm y là được, coi như cũng có đường.”

Thiên Diệu gật đầu, “Y vừa đi không lâu, chúng ta nhanh một chút thì có thể cản y trên đường.” “Cho dù y về nhà cũng không sao, ta vẫn nhớ đường tới nhà Thủ phủ Vĩnh Châu.” “Nếu vậy thì đi ngay thôi.” Thiên Diệu đứng lên, nhưng Nhạn Hồi vẫn bất động, hắn quay đầu nhìn, thấy nàng vẫn giơ một tay lên che mắt.

Nhạn Hồi ngồi đó, xua xua tay với Thiên Diệu, “Ngươi đi trước đi, đi trước đi, đừng để ta nhìn thấy ngươi, làm ta cứ đỏ mặt tim đập, khó chịu lắm.” “...” Thiên Diệu quay người đi, “Cô đừng nói ra những lời này có khi sẽ tốt hơn.” Tuy nói vậy nhưng hắn vẫn nghe lời nàng, ngoan ngoãn đi trước. Đến khi không còn nghe thấy tiếng bước chân của Thiên Diệu nữa, Nhạn Hồi mới buông bàn tay che mặt, vỗ ngực, “Ngoan nào, cảm giác này thật khổ chết được.”

.