Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Hộ Tâm (Quyển 1) - Chương 34

Chương 33

Nhạn Hồi rời khỏi thủy tạ, bất chợt nhớ ra hình như Thiên Diệu không biết Thủ phủ thành Vĩnh Châu nằm ở đâu. Nàng vội vã chạy về Vong Ngữ lâu, nhìn thấy Thiên Diệu quả nhiên đứng ngoài Vong Ngữ lâu chắp tay sau lưng chờ nàng. Ánh mặt trời chiếu xuống, khiến bóng lưng gầy ốm của hắn trở nên rắn chắc vững chãi, hay đúng hơn là sau khi tìm được xương rồng, đích thực hắn đã cao hơn lúc trước rất nhiều…

Khoảnh khắc này, Nhạn Hồi lại nghe thấy tim mình đập “thình thịch thình thịch” rất đỗi kịch liệt. Nàng lắc đầu, đấm mạnh vào ngực mình: “Đừng phá, kiềm chế đi.” Nói xong bèn hít mấy hơi thật sâu, bước tới phía trước, “Nhà Thủ phủ đi bên này, tên mập đó nhát gan, bị ngươi dọa chắc chạy về nhà rồi…” Nhạn Hồi đi tới trước mặt Thiên Diệu, quay đầu lại, thấy hắn đang đeo một chiếc mặt nạ che nửa mặt, nàng ngây người. Đôi mắt sau tấm mặt nạ khẽ đảo, nhìn Nhạn Hồi, “Với tình cảnh hiện giờ, thế này chắc tiện nói chuyện với cô hơn.” Thiên Diệu giải thích qua loa, “Đi thôi.”

Nhạn Hồi lùi lại mấy bước, đưa tay che kín mặt nhưng lại hé ra một khe hở thật lớn, lộ ra đôi mắt, “Mau tháo mặt nạ xuống, tháo xuống tháo xuống!” “…” Thiên Diệu nhẫn nhịn, “Chẳng phải cô nói nhìn thấy mặt ta sẽ… không ổn sao?” “Vậy ngươi lấy vải đen quấn quanh đầu đi, đeo nửa mặt nạ có che được gì đâu, ngươi có biết tại sao gọi là Tay ôm đàn che nửa mặt hoa* không? Rõ ràng là ngươi đang cố ý dụ dỗ ta!” Nhạn Hồi lẽ thẳng khí hùng, “Ta cho ngươi biết, ta là người bị bỏ thuốc, ngươi cứ ăn mặc hở hang như vậy nữa, nếu ta không nhịn được mà làm gì đó với ngươi thì ngươi đừng trách ta.”

(*) Tỳ bà hành, Bạch Cư Dị, Phan Huy Thục dịch. “…” Thiên Diệu khẽ nghiến răng, hắn bỗng phát hiện, đối diện với Nhạn Hồi lưu manh, hắn… không tài nào chống đỡ được. Thiên Diệu thở dài rồi làm theo lời Nhạn Hồi. Sau khi tháo dây sau gáy, gỡ mặt nạ ra, hắn đảo mắt, mái tóc hơi rối phất phơ trước trán, “Như vậy có ổn chưa?”

Hắn nhìn Nhạn hồi, Nhạn Hồi cũng nhìn hắn, không hề cảnh báo trước, mũi Nhạn Hồi bỗng chảy ra hai vệt máu đỏ. Lại còn… chảy máu mũi nữa. Nhạn Hồi lấy tay áo bịt mũi, “Ta đi trước ngươi là được. Ngươi đi theo ta, cố gắng đừng để ta biết sự tồn tại của ngươi.” Nhạn Hồi một tay bịt mũi, bước tới phía trước Thiên Diệu, bước chân vừa vội vừa nhanh, tựa như đang chạy trốn.

“…” Thiên Diệu nhìn theo bóng dáng vội vàng hoảng hốt của nàng, nhất thời cảm thấy dở khóc dở cười. Sống bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu hắn biết, khi một nữ nhân yêu ai đó, phản ứng của cơ thể vừa khoa trương lại vừa… thành thật đến vậy. Nhạn Hồi bịt mũi, máu mũi chảy rất khoan khoái, chẳng mấy chốc nhuộm đỏ tay áo nàng. Người đi đường nhìn nàng như quan sát một con khỉ lạ, nàng càng đi càng tức tối, trong tình trạng lửa giận đầy bụng, nàng đã đuổi kịp tên Vương mập tròn quay kia.

“Vương Bằng Viễn.” Nhạn Hồi trầm giọng hét lên. Vương Bằng Viễn vừa quay đầu thấy Nhạn Hồi khí thế bừng bừng như ác quỷ từ địa ngục bước về phía mình, y lập tức gọi hai thị vệ bên cạnh mình: “Chặn… chặn lại…” Lời còn chưa dứt, hai thị vệ chưa kịp phản ứng, Nhạn Hồi không nói một lời, bước lên phía trước ra tay như gió, bốp bốp hai tiếng đánh lên cổ hai thị vệ, họ bèn đờ ra như hai người gỗ. Người đi đường còn chưa kịp xem náo nhiệt, Nhạn Hồi đã giật chéo áo tên mập, kéo y rẽ vào một con hẻm sâu.

Nhạn Hồi chống tay, nhíu mắt nhìn Vương Bằng Viễn, y hoảng hốt nhìn nàng: “Nhạn… Nhạn Hồi. Ta…” “Tên mập kia.” Nhạn Hồi cười, nhưng vẻ mặt hung dữ đầy sát khí: “Nói, mê hương ngươi sử dụng với ta từ đâu mà có?” Vương Bằng Viễn đứng áp sát vào tường, “Ta… mua… hôm qua…”

“Mua ở đâu?” Ánh mắt Vương Bằng Viễn đảo sang hai bên. Nhạn Hồi nhíu mắt, xách tai y, “Không nghe thấy lời ta à? Vậy ngươi có tai cũng vô ích, ta giúp ngươi xé đi nhé?” “Không không không!”

Tuy Vương Bằng Viễn từng đeo bám Nhạn Hồi, nhưng ngại thân phận của y, cũng không muốn bôi nhọ núi Thần Tinh, Nhạn Hồi vẫn luôn nhịn. Mỗi lần đến thành Vĩnh Châu gặp y, đa phần đều tẩu vi thượng sách, nhưng lần này Nhạn Hồi rất tức giận, bây giờ nàng cũng không còn là đệ tử núi Thần Tinh nữa, không còn phải lo nghĩ nhiều, bởi vậy nàng giở hết tất cả các thủ đoạn uy hiếp hù dọa ra. Vương Bằng Viễn chưa bao giờ thấy Nhạn Hồi như vậy, y sợ đến xanh mặt, chân run như cầy sấy, “Ta nghe thấy lời cô rồi, nghe rồi… Ta nói.” Nhạn Hồi nhíu mắt, “Nói rõ xem. Mua ở đâu, mua của ai?”

“Ở… ở phường thuốc Thiên Hương thành Nam, mua của Phụng Minh đường chủ…” Phụng Minh. Nghe thấy tên này, Nhạn hồi khẽ nhíu mắt.

Thật ra Nhạn Hồi không lạ gì cái tên này, phàm là những người từng đi lại trong giang hồ, chắc ai cũng biết tới cái tên này. Đó là Phó đường chủ của Thất Tuyệt đường, mạng lưới tình báo khống chế cả Võ lâm Trung nguyên. Tính tình tàn bạo, lạnh lùng kiêu ngạo, là một nhân vật độc ác mà người người trong giang hồ đều e sợ. Nếu là người này, Nhạn Hồi cũng có thể lý giải được chuyện giết Hồ yêu lấy máu luyện thành mê hương. Có điều Thất Tuyệt đường này…

Nhạn Hồi đang sa sầm mắt, sau lưng đột ngột vang lên giọng nói mà đối với nàng lúc này tựa như âm thanh của trời: “Có thuốc giải mê hương không?” Vừa nghe xong, trong tích tắc Nhạn Hồi cảm thấy hai chân đều tê cứng… Nàng vội lắc lắc đầu, rồi lại hung dữ đập tay lên tường, trừng Vương Bằng Viễn: “Mau đưa thuốc giải ra đây cho ta!” Sống như vậy thêm mấy ngày nữa chắc nàng thật sự điên mất.

Vương Bằng Viễn hoảng sợ nhìn Nhạn Hồi, rồi lại nhìn Thiên Diệu, đôi mắt sợ hãi đến mức trào lệ nóng, “Không… không có thuốc giải.” Lâu thật lâu Nhạn Hồi mới hiểu được ý nghĩa của bốn chữ “Không có thuốc giải”, nàng gắng sức khắc chế thôi thúc muốn bóp chết Vương Bằng Viễn, “Độc không có thuốc giải ngươi cũng dám mua? Không có thuốc giải ngươi còn dùng trên người ta?” “Ta… ta muốn cô yêu ta, làm sao có thể cho cô cơ hội rời xa ta chứ!” Vương Bằng Viễn hét lớn, “Cô là của ta!”

“Của ông nội ngươi ấy!” Nhạn Hồi nghiến răng, lửa giận bùng lên trong lòng, một quyền đập nát vách tường bên tai Vương Bằng Viễn, “Có bản lĩnh thì bỏ thuốc chính xác một chút đi! Ngươi coi thử ngươi bỏ thuốc cho ai rồi kìa, đồ con heo!” Thiên Diệu là Yêu long, là yêu quái bị một Chân nhân tu tiên lợi hại nhất thiên hạ rút gân lột da. Hắn được định sẵn là phải đi trên con đường báo thù đầy rẫy mưa máu gió tanh, để nàng yêu một người như hắn, chi bằng để nàng yêu một con heo, sống những ngày tháng an nhàn, mỗi ngày ăn thức ăn tinh chế cho heo, ngủ trong cái ổ heo thoải mái… Gạch đá rơi lộp bộp xuống đất.

Vương Bằng Viễn sợ đến đờ người, đôi mắt ứa lệ, “Cô… cô hung dữ quá…” Nhạn Hồi chẳng buồn nghe lời y, nàng túm cổ áo y kéo đi, “Đi thành Nam, đi hỏi cho ta xem thử có thuốc giải không trước đã.” “Ta… ta không yêu cô nữa.”

Nhạn Hồi nào nghe được y nói gì, hung hăng kéo y đi. Vương Bằng Viễn vừa khóc vừa giải thích: “Đừng đi đừng đi, lúc mua họ đã nói không có thuốc giải.” Nhạn Hồi dừng bước, nghe Vương Bằng Viễn khóc nói, “Nhạn Hồi, hôm qua cô nói cô đang ở bên người này, vậy… nếu các người đã ở bên nhau… có bỏ mê hương này không cũng đâu khác gì?” Nhạn Hồi khựng lại, xoa xoa mi tâm đau nhức.

“Đừng bắt ta đến Thiên Hương phường… họ nói mua mê hương này không thể nói cho những người không được phép biết…” Câu này khiến Nhạn Hồi và Thiên Diệu đồng thời chau mày. Thiên Diệu hỏi: “Người được phép là những ai?”

“Quan viên… tam phẩm trở nên, còn có những người được chỉ định…” Tam phẩm trở lên… Như vậy xem ra đúng là chỉ có quý tộc thật sự mới có thể mua mê hương này. Nhạn Hồi trầm tư một lúc rồi buông tay, thả Vương Bằng Viễn đi, “Được, ta không bắt ngươi đến Thiên Hương phường, chuyện hôm nay ngươi cũng không được nói với ai, chúng ta coi như chuyện này chưa từng xảy ra.” Vương Bằng Viễn gật đầu như giã tỏi, có thể thấy y cũng rất sợ người của Thiên Hương phường.

“Từ nay về sau, ngươi cũng đừng tới chọc ta nữa, nếu không…” Nhạn Hồi nhíu mắt, Vương Bằng Viễn vô thức rụt về phía sau, rồi lại lui thêm mấy bước. “Không chọc không chọc!” Y lại lùi, “Không bao giờ chọc nữa đâu. Ta đi đây!” Vừa dứt lời y đã lăn lê bò toài chạy mất. Nhạn Hồi phủi phủi tay, nghe Thiên Diệu sau lưng nói: “Bây giờ chúng ta tới Thiên Hương phường thăm dò thử.”

“Không vội.” Nhạn Hồi không quay đầu, chỉnh sửa y phục mình, “Chúng ta về Vong Ngữ lâu một chuyến. Tìm Huyền Ca ăn một bữa trước đã.” Thiên Diệu không hiểu nguồn cơn, Nhạn Hồi liếc hắn, không định giải thích, vốn định vứt cho hắn một ánh mắt cao thâm khó lường. Nhưng khoảnh khắc tiếp xúc với ánh mắt Thiên Diệu, Nhạn Hồi bất giác đỏ mặt, đành quay đầu đi, ôm mặt vội vã hét lên: “Đừng nhìn ta đừng nhìn ta, tim lại bắt đầu đập rồi!” “…”

Lúc Nhạn Hồi và Thiên Diệu về đến Vong Ngữ lâu, Huyền Ca trông như mới lười nhác thức dậy, nàng ta ngồi bên bàn, mái tóc đen dài vẫn chưa vấn, mềm mại xõa dưới đất, tư thế biếng nhác khiến nàng ta càng quyến rũ hơn thêm. Nàng ta nhìn Nhạn Hồi, “Biết ta dậy muộn mà cô còn đưa nam nhân tới phòng ta vậy đó à?” Nhạn Hồi không buồn quay đầu nhìn Thiên Diệu, nói ngay lập tức: “Hắn không yêu nữ nhân.”

Thiên Diệu: “…” Thật ra Nhạn Hồi nói không sai, sau khi trải qua chuyện như vậy, dù là người hay yêu quái đều rất khó yêu lại lần nữa, cho dù người trước mắt đẹp tựa thiên tiên, trong mắt Thiên Diệu chẳng qua cũng chỉ là một đóa hoa mà thôi. Nhưng sau khi Huyền Ca nghe thấy lời Nhạn Hồi thì “Ồ” lên một tiếng đầy ý tứ sâu xa, cho dù là Thiên Diệu đã quen nhẫn nhịn cũng có thôi thúc muốn khâu miệng Nhạn Hồi lại.

Huyền Ca vẫy tay, “Ngồi đi đã, nghe nói sáng nay Vương công tử kia lại tới tìm cô, cô lại còn đi theo y nữa, đang làm gì vậy?” “Vương mập sử dụng mê hương làm từ máu Hồ yêu trên người ta, nhưng lại ngu ngốc để ta yêu tên này.” Nhạn Hồi chỉ Thiên Diệu phía sau, “Sau đó ta đi tìm Vương mập đập y, bắt y đưa ta thuốc giải.” Huyền Ca vốn chỉ tiện miệng hỏi thăm, nhưng không ngờ nghe được đáp án này, bàn tay bưng trà của nàng ta khẽ khựng lại. Huyền Ca ngước mắt, ánh mắt đảo sang dừng trên mặt Nhạn hồi, “Ồ…”

“Ta hỏi y mua mê hương ở đâu, y nói mua từ tay Phụng Minh của Thiên Hương phường thành Nam.’ Huyền Ca thổi trà nhấp một ngụm, không đáp tiếng nào. “Nếu ta nhớ không lầm, Phụng Minh là Phó đường chủ của Thất Tuyệt đường, mà Huyền Ca, Vong Ngữ lâu này của cô cũng thuộc về Thất Tuyệt đường phải không?”

Thiên Diệu nghe vậy thì giật mình, nhưng hai đương sự - Nhạn Hồi và Huyền Ca đều không có phản ứng gì. Thiên Diệu chau mày, lòng thầm nói Nhạn Hồi bồng bột. Nếu Huyền Ca này và Thất Tuyệt đường cùng một giuộc, vậy chuyện họ thăm dò được manh mối mê hương sao lại nói cho Huyền Ca biết! Nhưng hắn còn chưa kịp lo nghĩ, Huyền Ca đã đặt ly trà xuống, cười bất lực, “Đã cảnh cáo cô đừng lội nước đục, vậy mà cô cứ phải nhúng chân vào. Sau này lún chân dưới bùn thì ta không kéo cô lên đâu.”

Lời này của Huyền Ca có ý trêu chọc, nhưng Nhạn Hồi lại không cười đùa cợt nhả như bình thường mà lại nghiêm túc nói: “Chuyện này liên quan đến danh dự của núi Thần Tinh, liên quan đến sư… Lăng Tiêu. Huyền Ca, cô cũng biết, đừng nói là lội nước đục, cho dù là chảo dầu đang sôi ta cũng nhảy qua.” Huyền Ca than: “Dại dột.” Nhạn Hồi lại cười: “Như nhau thôi.”

Huyền Ca đặt ly trà xuống nhìn Thiên Diệu, “Chẳng phải thuốc bị bỏ lên người hắn sao, cô không quan tâm ý trung nhân của cô mà lại lo chuyện của núi Thần Tinh làm gì, mê hương đó thật sự có tác dụng với cô sao?” “Có chứ, hiện giờ ta thấy hắn cứ như nhìn thấy mặt trời rực rỡ lấp lánh.” Thiên Diệu day trán như đang đau đầu.

Nhạn Hồi nói tiếp: “Nhưng chuyện này không ảnh hưởng tới chính sự.” Vì đối với nàng, núi Thần Tinh và Lăng Tiêu không chỉ đơn giản là ngưỡng mộ và gắn bó, mà là… Tâm kết xen lẫn vô số tình cảm của nàng, vĩnh viễn không thể nào buông bỏ.

.