Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Hộ Tâm (Quyển 1) - Chương 35

Chương 34

“Bàn chính sự đi.” Nhạn Hồi nói, “Xưa nay ta biết Thất Tuyệt đường tuy nửa chính nửa tà, nhận tiền hành sự, nhưng vẫn chưa tới mức mất hết đại nghĩa và nhân tính. Chuyện buôn bán mê hương Hồ yêu này có nhìn thế nào cũng không giống tác phong xưa nay của họ.” Thất Tuyệt đường vốn là một tổ chức thần bí trong giang hồ, mười mấy năm trước vẫn chưa nổi danh, nhưng mười năm gần đây dần dần phát triển hùng mạnh, trở thành một tổ chức ám sát và tình báo có tiếng tăm. Tổ chức này không chỉ có danh tiếng lấy lừng và thế lực hùng mạnh trong giang hồ, ngay cả trong môn phái tiên gia cũng có thám tử của họ. Đồn rằng, chỉ cần trả đủ tiền, cho dù muốn biết tối qua Hoàng đế hôn lên mặt Phi tử mấy cái cũng biết được. Còn người cần ám sát, từ triều đình cho tới giang hồ, ngoài người trong Hoàng thất và người của tiên môn, những mối làm ăn khác không có mối nào Thất Tuyệt đường không nhận.

Mười mấy năm nay Thiên Diệu ở núi Đồng La hẻo lánh, rất ít tìm hiểu tin tức bên ngoài, cho dù có, tâm tư hắn cũng đặt ở các đại tiên môn, nào chú ý đến tin tức của những môn phái giang hồ này. Bởi vậy có thể nói là hắn hoàn toàn không biết gì về Thất Tuyệt đường. Còn Nhạn Hồi, kể từ lúc quen Huyền Ca năm xưa, nàng đã biết đại khái về những chuyện này.

Vong Ngữ lâu này là do Thất Tuyệt đường thành lập ở thành Vĩnh Châu, vì ưu thế địa lý của thành Vĩnh Châu, người khắp Đại giang Nam Bắc đều tập trung ở đây, tin tức khắp nơi đương nhiên cũng đổ về đây. Các cô nương, người hầu, bao gồm cả đầu bếp ở hậu viện và đại nương quét dọn, không ai không phải là tai mắt của Thất Tuyệt đường. Huyền Ca bưng ly trà lẳng lặng suy nghĩ một lúc rồi nói: “Hay là cô kể ta nghe, tại sao cô biết chuyện này trước đi?” “Có một Hồ yêu bị giết báo mộng cho ta, bảo ta tới đây cứu con gái cô ta đã bị bọn người kia bắt để giết lấy máu, cũng giống như trước đây cô ta đã bị họ bắt để giết lấy máu vậy đó.” Nói đến đây, Nhạn Hồi luôn tiện nhắc lại, “Nếu như chuyện này là Thất Tuyệt đường các cô làm, những chuyện khác cô không lo cũng được, nhưng hãy giúp ta chuyện này đi nhé, giúp ta cứu tiểu Hồ yêu tên Bạch Hiểu Lộ kia ra trước, để mẹ nó yên tâm. Ta thấy mẹ nó sắp biến thành ác quỷ rồi, mấy hôm nay tuy không biết đã chạy đi đâu không tới tìm ta, nhưng một thời gian nữa…”

“Chuyện này sợ là không được đâu.” Huyền Ca buông ly trà, gõ gõ mép ly, “Ta nói thật với cô luôn nhé, mê hương kia đúng là do Thất Tuyệt đường làm, nhưng không qua tay ta, ta biết chuyện này nhưng phải giả vờ không biết.” Nhạn Hồi nhíu mày: “Tại sao?” Huyền Ca nhìn Thiên Diệu.

Nhạn Hồi nói với Huyền Ca: “Cô cứ làm như ta bây giờ, coi hắn là người chết đi. Hắn không còn quan hệ gì với ai trên thế gian này nữa, cho dù nghe được tin tức gì muốn nói ra cũng không tìm được người nói đâu.” Nhạn Hồi kết luận, “Hắn sống cô độc vậy đó.” “…” Thiên Diệu phát hiện, đối với những lời Nhạn Hồi nói về mình, hắn lại một lần nữa… không thể phản bác.

Huyền Ca nghe Nhạn Hồi nói vậy bèn mỉm cười, lát sau nghiêm túc nói: “Nhạn Hồi, dù sao cô cũng không phải người của Thất Tuyệt đường nên không biết nội tình của bọn ta. Lúc lão Đường chủ qua đời, Thiếu chủ ta tuổi còn nhỏ, thúc phụ Phụng Minh của Thiếu chủ lấy danh nghĩ phò trợ Thiếu chủ, nắm giữ hầu như toàn bộ quyền lực của Thất Tuyệt đường.” “Ta hiểu, tranh quyền đoạt lợi mà, nếu là ta là Phụng Minh, nhất định ta sẽ diệt trừ Thiếu chủ nhà cô khi hắn còn nhỏ.” Nhạn Hồi nghiêng đầu suy nghĩ: “Nhưng hiện giờ Thiếu chủ Phụng Thiên Sóc nhà cô vẫn còn sống yên lành mà, cờ bạc trai gái không thiếu món nào, còn nạp một trăm tiểu thiếp, hơn cả Hậu cung của Hoàng đế gì đó nữa. Trước đây, ta ở trên núi cũng nghe được không ít những tin đồn kinh thế hãi tục về hắn.” Ánh mắt Huyền Ca khẽ tối lại, rồi cười cười như để làm dịu bớt không khí nghiêm trang trong phòng, nói tránh sang chuyện khác.

“Mấy năm gần đây Thiếu chủ được mấy vị trưởng lão phò trợ, dần dần thu lại quyền lực chủ quản tình báo của Thất Tuyệt đường, nhưng thực lực thật sự của Thất Tuyệt đường vẫn nằm trong tay Phụng Minh. Còn chuyện buôn bán Hồ yêu chế tạo mê hương, đây đích thực là nguồn tài phú dồi dào cho Thất Tuyệt đường.” “Nhưng cho dù tiền tài như nước, Thiếu chủ vẫn nhìn xa trông rộng, nếu chuyện bắt giết Hồ yêu lấy máu luyện đan bị Yêu tộc của Thanh Khâu biết được, e là họ sẽ không chịu để yên. Lúc đó Yêu tộc không thể nào trút giận lên người của tiên môn, vương tôn quý tộc mua mê hương cũng sẽ đẩy người chế tạo mê hương ra chịu tội, Thất Tuyệt đường của ta tuy có chỗ đứng trong giang hồ, nhưng nếu bị Yêu tộc chú ý, sợ rằng… sẽ gặp họa diệt môn.” Nhạn Hồi trầm tư một lúc, “Bởi vậy Phụng Thiên Sóc muốn Phụng Minh dừng chuyện này lại, nhưng không cách nào ra lệnh cho hắn à?”

Huyền Ca gật đầu, “Tuy lúc bắt đầu Thiếu chủ và mấy vị Trưởng lão, còn có ta nữa cũng biết chuyện này, nhưng vì quyền lực vẫn nằm trong tay Phụng Minh nên bọn ta đành phải giả vờ không biết. Vì Thiếu chủ không đồng ý chuyện này, để tránh tương lai lỡ như bị Thanh Khâu biết được, tìm không ra cớ đẩy trách nhiệm cho Phụng Minh, ngài ấy cũng không thể công khai ra lệnh dừng chuyện này lại, nếu Phụng Minh tạo phản, Thất Tuyệt đường nhất định đại loạn. Bởi vậy với tình cảnh hiện giờ, bọn ta đành phải mắt nhắm mắt mở coi như không biết chuyện này thôi.” Nhạn Hồi gật đầu, tuy nàng hiểu hết những âm mưu thâm trầm và đấu đá tranh giành quyền lực này, nhưng tâm tư lại không chút mảy may muốn tham dự vào. “Bởi vậy ta không thể giúp cô đi đòi người, chỉ có cách giả vờ không biết những chuyện Phụng Minh làm mà thôi.”

Thiên Diệu sau lưng hai người đang trầm tư, Nhạn Hồi đứng dậy nói: “Không phải tin tốt nhưng cũng không phải là tin xấu, ít ra lúc này ta biết được, cho dù ta tới chỗ Phụng Minh cướp người cũng sẽ không xung đột với cô.” Huyền Ca nghe vậy chau mày, “Cô định xông vào Thiên Hương phường của Phụng Minh à?” “Đương nhiên ta không ngu xuẩn vậy đâu.” Nhạn Hồi xua tay, “Cô đừng lo, chuyện còn lại ta sẽ tự nghĩ cách, cô giả vờ không biết gì hết là được rồi.”

Nhạn Hồi quay người nhắm mắt nói với Thiên Diệu: “Chúng ta đi thôi.” “Khoan đã.” Huyền Ca khẽ gọi. Nhạn Hồi than: “Cô đừng lo, cũng đừng ngăn cản, tóm lại ta phải tiếp tục điều tra chuyện này.”

“Cứng đầu.” Huyền Ca khẽ mắng, đứng dậy đi tới bên tủ trang điểm của mình, lấy ra một chiếc túi thơm màu gạo, “Biết không cản nổi cô mà, chẳng phải hôm qua cô tìm ta vì vật này sao, ta đã cho người lấy rồi, nè, cầm đi.” Nhạn Hồi quay lại nhìn, đó là một chiếc túi thơm nhỏ cực kỳ bình thường, thậm chí màu sắc cũng không đẹp hơn những túi thơm khác, nàng đón lấy, nhìn thoáng qua rồi quay người đưa cho Thiên Diệu: “Ngươi đeo thử xem.” Thiên Diệu đón lấy túi thơm, ngón tay vô ý tiếp xúc với Nhạn Hồi. Hắn không có cảm giác gì, ấy thế nhưng Nhạn Hồi lại như bị sét đánh, rùng mình vội vàng thu tay lại.

Mấy hôm nay Thiên Diệu chẳng khác nào một cấm kỵ của Nhạn Hồi, không thể nhìn không thể chạm, ngay cả giọng nói cũng không muốn nghe, vì chỉ cần nghe thấy nhìn thấy chạm vào, bảo đảm chân nàng sẽ nhũn ra… Thiên Diệu đeo túi thơm Vô tức lên người, chẳng mấy chốc, tựa như có gió mát thổi qua, khí tức kỳ quái trên người hắn lập tức biến mất. Nhạn Hồi gật đầu: “Đúng là có ích.”

Thiên Diệu quay sang nhìn nàng: “Cô thì sao?” Nghe Thiên Diệu hỏi mình, Nhạn Hồi bất giác nhìn sang, khi chạm phải ánh mắt hắn, nàng lại đỏ mặt không thể kìm chế: “…Cô cô cô, cô cái gì mà cô. Ngươi quay đi mau! Đừng nhìn ta bằng ánh mắt đó!” Thiên Diệu y lời nàng quay đầu đi, nghiêm túc nói: “Xem ra mê hương không phải là một loại hương đơn giản, nó giống như gieo cổ thuật vào cơ thể.”

“Nếu mê hương này thật sự dễ hóa giải, vậy những người đó sẽ không dại gì bỏ ra giá tiền trên trời để cầu được hương này.” Huyền Ca nói, “Phụng Minh mời rất nhiều đệ tử tiên gia canh giữ Hồ yêu, nếu các người đến Thiên Hương phường cứu người, nhất định phải vạn lần cẩn thận. Chút nữa ta sẽ cho người vẽ bản đồ bố trí trong Thiên Hương phường cho các người xem, chờ lúc đêm khuya hẵng đi.” “Biết rồi.” Nhạn Hồi quay người vòng tay với Huyền Ca, “Đa tạ tiểu nương tử nhé.” “Nghịch ngợm.” Huyền Ca cười, “Ở chỗ ta ăn trưa nhé.”

“Thôi. Hiện giờ ta phải đi tìm một người. Chút nữa vẽ xong bản đồ cô cho người đem tới phòng ta là được.” Nhạn Hồi vừa nói vừa từ biệt Huyền Ca, sau đó bước ra khỏi tiểu lâu. Về tới phòng, Thiên Diệu theo Nhạn Hồi vào trong, hỏi nàng: “Vừa rồi cô nói muốn tìm ai?” Nhạn Hồi vừa bước vào phòng bèn vội vàng đóng chặt cửa cổ, ánh sáng trong phòng trở nên tối đi, Thiên Diệu nhướng mày: “Cô làm gì vậy?”

“Làm chính sự.” Nhạn Hồi nói, “Nhưng nếu ngươi còn nói nữa thì ta sẽ làm chính sự với ngươi đó.” “…” Vậy là cho dù Thiên Diệu có muôn ngàn vạn lời, đều bị nghẹn lại trong họng. Nhạn Hồi rót một chút trà ra bàn, sau đó vẽ một trận pháp dưới đất, giống hệt trận pháp hôm đó Nhạn Hồi vẽ trong rừng liễu, Thiên Diệu cũng lờ mờ hiểu, nàng muốn gọi hồn Hồ yêu ba đuôi ra.

Nhạn Hồi dùng ly trà đè lên mắt trận nên Thiêu Diệu cũng tự giác đứng bên ly trà, nàng liếc nhìn hắn, hai người đều không nói gì nhưng đã hiểu ý nhau. Nhạn Hồi yên tâm ngồi vào pháp trận, niệm quyết. Hồ yêu hình như thật sự không ở bên cạnh Nhạn Hồi, nàng gọi tới rất nhiều cô hồn dã quỷ, nhưng không thấy hồn phách của Hồ yêu đâu. Cuối cùng một tiểu quỷ cho Nhạn Hồi biết, hôm kia có một ác quỷ giống như Nhạn Hồi miêu tả đã xông vào Thiên Hương phường ở thành Nam, sau khi làm ầm ĩ một hồi thì bị một đạo cô rất lợi hại bắt đi.

Chả trách mấy hôm nay không đeo bám nàng. Nhạn Hồi hỏi thêm: “Ác quỷ đó bị bắt đi đâu vậy?” “Chuyện này thì tôi không biết.” Tiểu quỷ đảo mấy vòng trong không trung, “Tỷ tìm ác quỷ làm gì, bọn họ ai cũng hung dữ hết.” “Người xấu trong Thiên Hương phường ở thành Nam đang làm chuyện xấu. Ta tìm ác quỷ tới phá họ.”

Tiểu quỷ gật đầu: “Hồ yêu trong Thiên Hương phường đều chết rất thảm, hồn ma trong thành Vĩnh Châu không nhiều, nhưng hiện tại đã có thêm rất nhiều yêu hồn. Tối nào bọn họ cũng khóc lóc, lệ khí trên người cũng ngày một nặng, khiến đám ma quỷ bọn tôi ai cũng lo lắng hoảng sợ.” Nhạn Hồi nghe vậy mắt sáng lên: “Ngươi nói có thêm rất nhiều hồn Hồ yêu à?” “Phải đó.”

“Ngươi giúp ta tìm mấy con tới đây được không?” Tiểu quỷ gật đầu: “Tôi có quen một Hồ yêu tỷ tỷ, tôi đi tìm tỷ ấy.” Nói xong tiểu quỷ liền rời đi.

Nhạn Hồi ngồi trong trận pháp thầm mưu tính, Thiên Diệu nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của nàng, thấy nàng dồn hết tâm trí tính toán mưu kế, hắn dường như lại nhìn thấy bóng lưng thẳng tắp của Nhạn Hồi cùng ánh trăng thê lương đêm đó, và vẻ mặt khi nàng khẽ nghiêng đầu quay lại nhìn hắn. Cô nương này thường ngày tùy tiện cẩu thả thích giở thói lưu manh, nhưng một khi nghiêm túc bỗng dưng lại khiến hắn cảm thấy vừa đáng tin vừa yên lòng. Chẳng mấy chốc, tiểu quỷ quay lại, “Tỷ tỷ, tôi nói với Hồ yêu tỷ tỷ là tỷ muốn tới phá Thiên Hương phường, bọn họ tới đây hết rồi.”

Nhạn Hồi ngây ra, tới đây hết rồi… là sao? Nàng còn chưa kịp phản ứng, bỗng nhiên trong pháp trận nổi lên sương trắng, bóng tiểu quỷ lập tức bị chìm bên trong. Một khắc sau, trong pháp trận của Nhạn Hồi chen chúc đầy hồn Hồ yêu, nửa thân trong suốt. Bọn chúng xếp thành một vòng tròn vây Nhạn Hồi ở giữa.

Nhạn Hồi nhìn các Hồ yêu toát ra âm khí và oán khí, thầm nuốt nước bọt nói: “Xin… xin chào, đông quá nhỉ…” Giọng tiểu quỷ truyền từ trong đám Hồ yêu, “Tỷ tỷ từ từ bàn nhé, tôi đi đây.” Nhạn Hồi dở khóc dở cười, nàng đảo mắt nhìn các hồn yêu xung quanh, đếm sơ thì ở đây có chừng hai ba chục hồn yêu đang đứng, Hồ yêu biến thành ma nhiều thế này rồi, vậy Thiên Hương phường… thật sự đã giết không ít Hồ yêu.

“Cô muốn đối phó với Thiên Hương phường à?” Một Hồ yêu trong số đó lên tiếng. Nhạn Hồi ho khan, “Ta muốn đi cứu người, sau đó trộm một vật quan trọng dùng để chế tạo mê hương.” Thiên Diệu ngoài trận pháp khẽ ngây người, xuyên qua cơ thể những hồn yêu trong suốt, hắn nhìn thấy Nhạn Hồi ngồi ở giữa. Nàng xưa nay chỉ nói muốn cứu người, muốn điều tra chuyện này, muốn chứng minh sự ngay thẳng và trong sạch của Lăng Tiêu, nàng chưa bao giờ nói dù chỉ một câu về chuyện giúp hắn lấy lại sừng rồng.

Nhưng nàng vẫn luôn ghi nhớ trong lòng… Thiên Diệu khẽ cụp mắt. Trái tim lạnh lẽo cô đơn nhiều năm của hắn khẽ ấm lên, vì một câu dường như không hề liên quan tới hắn…

.